Nhật ký của người điên
Nhược Cẩn Trần- Nguyên bộ
- Chương 1: Lời mở đầu
- Chương 2: Ngày 11 tháng 6
- Chương 3: Ngày 15 tháng 6
- Chương 4: Ngày 23 tháng 6
- Chương 5: Ngày 24 tháng 6
- Chương 6: Ngày 30 tháng 6
- Chương 7: Ngày 3 tháng 7
- Chương 8: Ngày 9 tháng 7
- Chương 9: Ngày 11 tháng 7
- Chương 10: Ngày 13 tháng 7
- Chương 11: Ngày 14 tháng 7
- Chương 12: Ngày 16 tháng 7
- Chương 13: Ngày 21 tháng 7
- Chương 14: Ngày 25 tháng 7
- Chương 15: Ngày 28 tháng 7
- Chương 16: Ngày 29 tháng 7
- Chương 17: Ngày 2 tháng 8
- Chương 18: Ngày 3 tháng 8
- Chương 19: Ngày 7 tháng 8
- Chương 20: Ngày 12 tháng 8
- Chương 21: Ngày 13 tháng 8
- Chương 22: Ngày 14 tháng 8
- Chương 23: Ngày 15 tháng 8
- Chương 24: Ngày 20 tháng 8
- Chương 25: Ngày 25 tháng 8
- Chương 26: Ngày 26 tháng 8
- Chương 27: Ngày 27 tháng 8
- Chương 28: Ngày 2 tháng 9
- Chương 29: Ngày 5 tháng 9
- Chương 30: Ngày 6 tháng 9
- Chương 31: Ngày 9 tháng 9
- Chương 32: Ngày 12 tháng 9
- Chương 33: Ngày 17 tháng 9
- Chương 34: Ngày 18 tháng 9
- Chương 35: Ngày 22 tháng 9
- Chương 36: Ngày 26 tháng 9
- Chương 37: Ngày 30 tháng 9
- Chương 38: Ngày 1 tháng 10
- Chương 39: Ngày 2 tháng 10
- Chương 40: Ngày 3 tháng 10
- Chương 41: Ngày 6 tháng 10
- Chương 42: Ngày 9 tháng 10
- Chương 43: Ngày 10 tháng 10
- Chương 44: Ngày 11 tháng 10
- Chương 45: Ngày 12 tháng 10
- Chương 46: Ngày 13 tháng 10
- Chương 47: Ngày 14 tháng 10
- Chương 48: Ngày 15 tháng 10
- Chương 49: Ngày 16 tháng 10
- Chương 50: Hậu ký, lời của người biên tập
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 33: Ngày 17 tháng 9
Tối hôm nay, mỗi câu lạc bộ, hội sinh viên trường và hội sinh viên khoa đều đến đây tuyên truyền và chiêu mộ sinh viên mới, và tôi lại nhìn thấy đàn chị ở chỗ thu phí kia.
Chị ta nói cười nhẹ nhàng, tuyên truyền về hội sinh viên khoa nơi chị ta đang hoạt động.
Tôi nhìn chòng chọc vào chị ta, nhưng rõ ràng người này đã không còn nhớ gì về tôi nữa.
Nực cười biết bao, chuyện đó đã trở thành một vết thương trong lòng tôi, nhưng kẻ đã gây ra vết thương ấy lại chẳng nhớ đến chuyện ác mà mình đã làm.
Gương mặt quỷ trên người chị ta đang cười đắc ý với tôi, chế nhạo sự ngu xuẩn và hèn mọn của tôi.
Tôi âm thầm ghi lại số điện thoại và tên mà chị ta đã để ở trên bảng đen.
Dựa vào đâu mà kẻ này có thể đắc ý, ung dung và thoải mái như vậy? Dựa vào đâu mà kẻ này có thể làm học trò ngoan trong mắt giáo viên, là đàn chị tốt trong mắt sinh viên mới?
Dựa vào đâu mà kẻ này có thể buông bỏ mọi gánh nặng, còn tôi thì phải sống mãi trong bóng ma tâm lý?
Chưa thể báo thù vào lúc này cũng chẳng sao, tôi sẽ ghi nhớ kẻ này thật kỹ, vào một ngày nào đó, tôi nhất định sẽ trả thù.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận