Nhật ký của người điên
Nhược Cẩn Trần- Nguyên bộ
- Chương 1: Lời mở đầu
- Chương 2: Ngày 11 tháng 6
- Chương 3: Ngày 15 tháng 6
- Chương 4: Ngày 23 tháng 6
- Chương 5: Ngày 24 tháng 6
- Chương 6: Ngày 30 tháng 6
- Chương 7: Ngày 3 tháng 7
- Chương 8: Ngày 9 tháng 7
- Chương 9: Ngày 11 tháng 7
- Chương 10: Ngày 13 tháng 7
- Chương 11: Ngày 14 tháng 7
- Chương 12: Ngày 16 tháng 7
- Chương 13: Ngày 21 tháng 7
- Chương 14: Ngày 25 tháng 7
- Chương 15: Ngày 28 tháng 7
- Chương 16: Ngày 29 tháng 7
- Chương 17: Ngày 2 tháng 8
- Chương 18: Ngày 3 tháng 8
- Chương 19: Ngày 7 tháng 8
- Chương 20: Ngày 12 tháng 8
- Chương 21: Ngày 13 tháng 8
- Chương 22: Ngày 14 tháng 8
- Chương 23: Ngày 15 tháng 8
- Chương 24: Ngày 20 tháng 8
- Chương 25: Ngày 25 tháng 8
- Chương 26: Ngày 26 tháng 8
- Chương 27: Ngày 27 tháng 8
- Chương 28: Ngày 2 tháng 9
- Chương 29: Ngày 5 tháng 9
- Chương 30: Ngày 6 tháng 9
- Chương 31: Ngày 9 tháng 9
- Chương 32: Ngày 12 tháng 9
- Chương 33: Ngày 17 tháng 9
- Chương 34: Ngày 18 tháng 9
- Chương 35: Ngày 22 tháng 9
- Chương 36: Ngày 26 tháng 9
- Chương 37: Ngày 30 tháng 9
- Chương 38: Ngày 1 tháng 10
- Chương 39: Ngày 2 tháng 10
- Chương 40: Ngày 3 tháng 10
- Chương 41: Ngày 6 tháng 10
- Chương 42: Ngày 9 tháng 10
- Chương 43: Ngày 10 tháng 10
- Chương 44: Ngày 11 tháng 10
- Chương 45: Ngày 12 tháng 10
- Chương 46: Ngày 13 tháng 10
- Chương 47: Ngày 14 tháng 10
- Chương 48: Ngày 15 tháng 10
- Chương 49: Ngày 16 tháng 10
- Chương 50: Hậu ký, lời của người biên tập
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 8: Ngày 9 tháng 7
Kết quả trúng tuyển vào đại học đã được công bố, tôi đã thi đậu vào trường học mà mình vẫn hằng mong muốn, đại học A.
Vào buổi trưa, thầy chủ nhiệm đã gọi điện đến, bảo tôi đi tới văn phòng làm việc của ông ấy để lấy bằng tốt nghiệp trung học.
Thầy chủ nhiệm vẫn nhiệt tình và hòa ái như tháng trước, khi biết được tôi thi đậu đại học A thì vô cùng vui vẻ mà chúc mừng tôi, sau đó xoay người lấy bằng tốt nghiệp trong ngăn kéo giúp tôi.
Có thể là ảo giác, từ trong ánh sáng phản chiếu trên lớp kính, tôi lờ mò nhìn thấy nụ cười trên mặt của thầy chủ nhiệm đang đưa lưng về phía mình càng lúc càng rộng ra, kéo dài đến phía sau mang tai, lộ ra hàm răng dày đặc chi chít, lóe lên tia sáng lạnh bén nhọn. Tôi nghĩ mình điên thật rồi, vậy mà có thể trông thấy một khuôn mặt bị nụ cười bao phủ hơn phân nửa ở trong kính!
Trên gương mặt hòa ái thường ngày ấy, giờ chỉ tràn ngập nụ cười dữ tợn xấu xa.
Tôi hoảng loạn nhìn chằm chằm vào bóng lưng của thầy chủ nhiệm, sợ ông ấy bỗng xoay người nhào tới ăn tươi mình.
May mắn thay, mãi đến khi khuôn mặt tươi cười trong kính biến mất, thầy chủ nhiệm chưa từng xoay người lại. Đợi lúc ông ấy đưa bằng tốt nghiệp cho tôi, trên mặt vẫn là nụ cười hiền từ như mọi khi.
Tôi nghĩ rằng cái chết của bà cụ nhà họ Lâm đã gây kích thích quá lớn cho mình, nên bây giờ thấy cái gì cũng hoang tưởng vẩn vơ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận