Nhật ký của người điên
Nhược Cẩn Trần- Nguyên bộ
- Chương 1: Lời mở đầu
- Chương 2: Ngày 11 tháng 6
- Chương 3: Ngày 15 tháng 6
- Chương 4: Ngày 23 tháng 6
- Chương 5: Ngày 24 tháng 6
- Chương 6: Ngày 30 tháng 6
- Chương 7: Ngày 3 tháng 7
- Chương 8: Ngày 9 tháng 7
- Chương 9: Ngày 11 tháng 7
- Chương 10: Ngày 13 tháng 7
- Chương 11: Ngày 14 tháng 7
- Chương 12: Ngày 16 tháng 7
- Chương 13: Ngày 21 tháng 7
- Chương 14: Ngày 25 tháng 7
- Chương 15: Ngày 28 tháng 7
- Chương 16: Ngày 29 tháng 7
- Chương 17: Ngày 2 tháng 8
- Chương 18: Ngày 3 tháng 8
- Chương 19: Ngày 7 tháng 8
- Chương 20: Ngày 12 tháng 8
- Chương 21: Ngày 13 tháng 8
- Chương 22: Ngày 14 tháng 8
- Chương 23: Ngày 15 tháng 8
- Chương 24: Ngày 20 tháng 8
- Chương 25: Ngày 25 tháng 8
- Chương 26: Ngày 26 tháng 8
- Chương 27: Ngày 27 tháng 8
- Chương 28: Ngày 2 tháng 9
- Chương 29: Ngày 5 tháng 9
- Chương 30: Ngày 6 tháng 9
- Chương 31: Ngày 9 tháng 9
- Chương 32: Ngày 12 tháng 9
- Chương 33: Ngày 17 tháng 9
- Chương 34: Ngày 18 tháng 9
- Chương 35: Ngày 22 tháng 9
- Chương 36: Ngày 26 tháng 9
- Chương 37: Ngày 30 tháng 9
- Chương 38: Ngày 1 tháng 10
- Chương 39: Ngày 2 tháng 10
- Chương 40: Ngày 3 tháng 10
- Chương 41: Ngày 6 tháng 10
- Chương 42: Ngày 9 tháng 10
- Chương 43: Ngày 10 tháng 10
- Chương 44: Ngày 11 tháng 10
- Chương 45: Ngày 12 tháng 10
- Chương 46: Ngày 13 tháng 10
- Chương 47: Ngày 14 tháng 10
- Chương 48: Ngày 15 tháng 10
- Chương 49: Ngày 16 tháng 10
- Chương 50: Hậu ký, lời của người biên tập
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 2: Ngày 11 tháng 6
Kỳ thi tuyển sinh đại học đã kết thúc được mấy ngày, cuối cùng đã không cần phải vùi đầu vào sách vở và biển đề nữa, nhưng tôi chợt phát hiện mọi thứ xung quanh hình như khác với trong ấn tượng. Không thể nói rõ chính xác là gì, nhưng luôn có một loại cảm giác quỷ dị vây quanh tôi.
Như ngày hôm nay, trên đường đi tôi gặp một bà lão, tôi nhớ rõ gương mặt đôn hậu và nụ cười hòa ái của bà ấy khi bước tới trước mặt mình, cũng nhìn thấy rõ cái run rẩy nhè nhẹ của cây gậy chống khi chạm đất, nhưng lúc cả hai lướt qua nhau, tôi liếc nhìn sang thì trông thấy nụ cười của bà ấy lập tức trở nên âm u đáng sợ, gương mặt tái nhợt hệt như một con ác quỷ đói khát đang nhìn chòng chọc vào tôi.
Tôi giật thót tim, xoay người nhìn bà ấy, nhưng sau lưng làm gì còn ai!
Thật sự không thể tưởng tượng nổi, một người vừa mới lướt qua tôi, thế mà đã lập tức biến mất không thấy đâu! Tôi lúc ấy sợ đến mức toát mồ hôi lạnh khắp người.
May mà gần đây là giao lộ, tôi quay lại đuổi theo mấy bước, quả nhiên nhìn thấy bà ấy ở cách đó không xa.
Chắc chỉ là một bà lão đi hơi nhanh mà thôi.
Nếu bỏ qua cái cảm giác quái dị khó giải thích kia.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận