Nhật ký của người điên
Nhược Cẩn Trần- Nguyên bộ
- Chương 1: Lời mở đầu
- Chương 2: Ngày 11 tháng 6
- Chương 3: Ngày 15 tháng 6
- Chương 4: Ngày 23 tháng 6
- Chương 5: Ngày 24 tháng 6
- Chương 6: Ngày 30 tháng 6
- Chương 7: Ngày 3 tháng 7
- Chương 8: Ngày 9 tháng 7
- Chương 9: Ngày 11 tháng 7
- Chương 10: Ngày 13 tháng 7
- Chương 11: Ngày 14 tháng 7
- Chương 12: Ngày 16 tháng 7
- Chương 13: Ngày 21 tháng 7
- Chương 14: Ngày 25 tháng 7
- Chương 15: Ngày 28 tháng 7
- Chương 16: Ngày 29 tháng 7
- Chương 17: Ngày 2 tháng 8
- Chương 18: Ngày 3 tháng 8
- Chương 19: Ngày 7 tháng 8
- Chương 20: Ngày 12 tháng 8
- Chương 21: Ngày 13 tháng 8
- Chương 22: Ngày 14 tháng 8
- Chương 23: Ngày 15 tháng 8
- Chương 24: Ngày 20 tháng 8
- Chương 25: Ngày 25 tháng 8
- Chương 26: Ngày 26 tháng 8
- Chương 27: Ngày 27 tháng 8
- Chương 28: Ngày 2 tháng 9
- Chương 29: Ngày 5 tháng 9
- Chương 30: Ngày 6 tháng 9
- Chương 31: Ngày 9 tháng 9
- Chương 32: Ngày 12 tháng 9
- Chương 33: Ngày 17 tháng 9
- Chương 34: Ngày 18 tháng 9
- Chương 35: Ngày 22 tháng 9
- Chương 36: Ngày 26 tháng 9
- Chương 37: Ngày 30 tháng 9
- Chương 38: Ngày 1 tháng 10
- Chương 39: Ngày 2 tháng 10
- Chương 40: Ngày 3 tháng 10
- Chương 41: Ngày 6 tháng 10
- Chương 42: Ngày 9 tháng 10
- Chương 43: Ngày 10 tháng 10
- Chương 44: Ngày 11 tháng 10
- Chương 45: Ngày 12 tháng 10
- Chương 46: Ngày 13 tháng 10
- Chương 47: Ngày 14 tháng 10
- Chương 48: Ngày 15 tháng 10
- Chương 49: Ngày 16 tháng 10
- Chương 50: Hậu ký, lời của người biên tập
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 6: Ngày 30 tháng 6
Hôm nay là đầu thất của bà cụ nhà họ Lâm.
Mặc dù đã trôi qua mấy ngày, nhưng dường như tôi vẫn có thể ngửi thấy cái mùi tanh hôi mà ngọt ngấy kia trên người bà. Mỗi lần nhớ đến cánh tay máu thịt be bét lúc chết của bà cụ đều khiến tôi thấy buồn nôn.
Cảnh sát cuối cùng cũng có nghi ngờ đối với nguyên nhân cái chết của bà cụ, nhưng sau khi kiểm soát mấy lần thì không tồn tại khả năng bị giết, tuy dấu răng trên người bà có hơi kỳ lạ, thế nhưng cũng có thể là do động vật nào đó cắn.
Nhưng tôi ngày càng cho rằng, đó là vết cắn của chính bản thân bà.
Nhớ lại bộ dạng của bà cụ khi tôi trông thấy bà, nhớ lại hành động quái dị kia của bà, có vẻ bà cắn xé cánh tay mình như thể đang nhấm nháp món ngon.
Nhớ đến nụ cười trên khuôn mặt bà, trong lòng tôi liền dâng lên cơn ớn lạnh.
Tại sao bà ấy muốn làm như vậy? Tại sao phải tàn nhẫn với mình như thế?
Chẳng lẽ là tự sát?
Nhưng bây giờ đã không còn ai quan tâm nữa, cái chết của bà cụ nhà họ Lâm đã trở thành quá khứ, bà vốn dĩ không có bạn bè thân thích nào, trừ tôi ngay lúc đó trùng hợp chứng kiến ra, không một ai đặt ở trong lòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận