Nhật ký của người điên
Nhược Cẩn Trần- Nguyên bộ
- Chương 1: Lời mở đầu
- Chương 2: Ngày 11 tháng 6
- Chương 3: Ngày 15 tháng 6
- Chương 4: Ngày 23 tháng 6
- Chương 5: Ngày 24 tháng 6
- Chương 6: Ngày 30 tháng 6
- Chương 7: Ngày 3 tháng 7
- Chương 8: Ngày 9 tháng 7
- Chương 9: Ngày 11 tháng 7
- Chương 10: Ngày 13 tháng 7
- Chương 11: Ngày 14 tháng 7
- Chương 12: Ngày 16 tháng 7
- Chương 13: Ngày 21 tháng 7
- Chương 14: Ngày 25 tháng 7
- Chương 15: Ngày 28 tháng 7
- Chương 16: Ngày 29 tháng 7
- Chương 17: Ngày 2 tháng 8
- Chương 18: Ngày 3 tháng 8
- Chương 19: Ngày 7 tháng 8
- Chương 20: Ngày 12 tháng 8
- Chương 21: Ngày 13 tháng 8
- Chương 22: Ngày 14 tháng 8
- Chương 23: Ngày 15 tháng 8
- Chương 24: Ngày 20 tháng 8
- Chương 25: Ngày 25 tháng 8
- Chương 26: Ngày 26 tháng 8
- Chương 27: Ngày 27 tháng 8
- Chương 28: Ngày 2 tháng 9
- Chương 29: Ngày 5 tháng 9
- Chương 30: Ngày 6 tháng 9
- Chương 31: Ngày 9 tháng 9
- Chương 32: Ngày 12 tháng 9
- Chương 33: Ngày 17 tháng 9
- Chương 34: Ngày 18 tháng 9
- Chương 35: Ngày 22 tháng 9
- Chương 36: Ngày 26 tháng 9
- Chương 37: Ngày 30 tháng 9
- Chương 38: Ngày 1 tháng 10
- Chương 39: Ngày 2 tháng 10
- Chương 40: Ngày 3 tháng 10
- Chương 41: Ngày 6 tháng 10
- Chương 42: Ngày 9 tháng 10
- Chương 43: Ngày 10 tháng 10
- Chương 44: Ngày 11 tháng 10
- Chương 45: Ngày 12 tháng 10
- Chương 46: Ngày 13 tháng 10
- Chương 47: Ngày 14 tháng 10
- Chương 48: Ngày 15 tháng 10
- Chương 49: Ngày 16 tháng 10
- Chương 50: Hậu ký, lời của người biên tập
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 18: Ngày 3 tháng 8
Ngày hôm nay Đại Mễ ghé nhà chơi, mẹ vẫn cư xử rất bình thường.
Tôi kể toàn bộ nghi ngờ của mình cho Đại Mễ nghe, lúc đầu cô ấy còn cho là tôi đang nói đùa, nhưng khi thấy tôi kể quá nghiêm túc, cuối cùng cũng nhìn tôi như thấy kẻ điên với ánh mắt khó tin.
- Ý của cậu là, trên người tớ cũng có loại mùi đó? Tớ sắp chết sao?
Cô ấy hoàn toàn không thể chấp nhận nổi.
- Tại sao chỉ có mình cậu ngửi thấy? Sao tớ không ngửi được gì hết?
Tôi nói cho cô ấy biết còn có một ông lão thô tục cũng biết về việc này.
Cô ấy không tài nào chấp nhận được:
- Còn ai ngoài cậu nhìn thấy ông lão đó không?
Tôi cười gượng.
Đúng vậy, tôi không có bất kỳ cơ sở nào chứng minh được suy nghĩ của mình.
Lúc rời đi, Đại Mễ dùng một loại giọng điệu rất quái lạ nói với tôi rằng, mong tôi có thể đi khám bác sĩ tâm lý.
Tôi gật đầu, nhưng vẫn năm lần bảy lượt nhắc nhở cô ấy nhất định phải thật cẩn thận trong những ngày tiếp theo.
Sau khi Đại Mễ rời đi, mẹ lại đi vào phòng tâm sự với tôi.
Bà bảo rằng, về sau đừng nói mấy lời kỳ quái đó nữa, nếu không thì sẽ bị người ta xem như là kẻ điên.
Tôi không rõ làm sao bà biết được, có lẽ Đại Mễ đã kể cho bà nghe.
Nhưng, tôi quả thật không nên nói như vậy.
Ít nhất là trước khi có chứng cứ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận