Web Novel

Chương 113 : Nhóc làm được mà

Chương 113 : Nhóc làm được mà

"Tôi... thực sự phải làm tất cả những việc này sao?"

Những chiếc đĩa trắng sứ, không hề có lấy một nét hoa văn cầu kỳ, đang xếp chồng lên nhau như một ngọn núi trước mắt tôi.

Nếu số đĩa đó được xếp thẳng hàng, chúng chắc chắn sẽ cao hơn tôi rất nhiều.

"Mới thế này đã rên rỉ rồi hả? Lũ trẻ thời nay thật là, chậc chậc."

Người phụ nữ lớn tuổi với cơ bắp cuồn cuộn khoanh tay trước ngực và nhìn chằm chằm vào tôi một cách hung tợn.

'Tại sao bà ấy lại cao đến quái dị vậy...'

Bà ấy ít nhất phải cao đến hai mét.

Chiều cao của bà vượt xa cả một người đàn ông bình thường, khiến tôi phải mỏi cổ ngước nhìn.

Người phụ nữ này, người phụ nữ mà Viviana gọi là Bà Miranda, chính là chủ nhân của quán trọ tồi tàn.

Ngay khoảnh khắc Viviana rời đi, Bà Miranda đã tóm lấy gáy tôi, tống tôi vào bếp và bắt tôi đứng trước đống đĩa bẩn thỉu một cách đáng thương.

Khi tôi hỏi tại sao trong bếp không còn ai khác, Miranda chỉ trả lời rằng bà ấy tự mình vận hành quán trọ này.

Dù nội thất và đồ đạc ở đây kém xa so với những cơ sở ở Đế quốc, nhưng nơi này lại thu hút một lượng khách hàng đông đảo đến bất ngờ.

Tôi tự hỏi liệu một người có thể xoay xở hết được hay không, nhưng rồi nhìn lại vóc dáng và cơ bắp của bà, có vẻ như bà ấy có thể xử lý được mọi việc trên đời.

"Nhóc đến đây để chơi hả? Nhấc cái mông lên rồi làm việc đi!"

"Ah?!"

Tiếng quát tháo như sấm của bà khiến toàn thân tôi run rẩy.

Cả đời tôi đã từng có ai dám hét vào mặt tôi như thế này chứ? Và nhìn qua cách ăn mặc, bà ấy có vẻ là một thường dân. Chẳng lẽ bà ấy thực sự không biết tôi là một quý tộc sao?

"Um, bà có thể hạ giọng xuống một chút được không..."

"Hạ giọng cái con khỉ! Nếu định làm phí thời gian của ta thì cút xéo ngay lập tức!"

Giọng nói của bà lại đâm xuyên màng nhĩ tôi, và tôi vội vàng với lấy một đôi găng tay theo phản xạ.

"Được rồi... được rồi! Tôi làm là được chứ gì?"

Dẫu sao thì, cũng chỉ là rửa bát thôi mà.

Tất nhiên là tôi chưa từng làm việc này bao giờ, nhưng chắc chắn nó sẽ ít đau đớn hơn việc bẻ gãy ngón tay hay rạch cổ tay.

Hơn nữa, đây là nhiệm vụ mà Viviana đã tin tưởng giao phó cho tôi. Tôi không có ý định làm thất vọng người đã luôn chủ động đối xử mình bằng sự tử tế đâu.

Thú thực là tôi còn chẳng thể hiểu nổi việc làm những công việc lặt vặt như thế này—loại công việc vốn chỉ dành cho thường dân—thì có tác dụng chuộc lỗi gì. Nhưng Viviana thông minh và tài giỏi hơn tôi rất nhiều. Tin tưởng cô ấy có lý do riêng, tôi đành xỏ găng tay vào.

Đây hoàn toàn không phải là vì tôi đang co rúm lại vì sợ Bà Miranda đâu. Tuyệt đối không phải.

'Rửa bát thì có thể khó đến mức nào cơ chứ?'

Chỉ cần phủ chúng bằng xà phòng, tráng lại bằng nước, rồi lau khô là xong. Với quyết tâm hoàn thành thật nhanh, tôi rụt rè cầm một chiếc đĩa lên rồi dìm nó vào chậu nước.

Nhưng ngay lập tức, nước ngấm qua lớp găng tay rẻ tiền và cái lạnh đã khiến tôi rụt tay lại theo bản năng.

"Ack! Ah, lạnh quá vậy?!"

"Ầyy, xin người."

Miranda nheo mắt nhìn tôi, lộ rõ vẻ không mấy ấn tượng.

"Nước lạnh quá! Làm sao tôi rửa được đây?"

"Gì cơ, còn mong nước ấm hả? Tưởng đây là cung điện hoàng gia chắc?"

"Um, không phải, nhưng mà cái này...!"

"Ngừng rên rỉ đi. Chuyện này chẳng là gì cả. Hồi bằng tuổi nhóc, ta còn tắm bằng nước lạnh hơn thế này nhiều."

Miranda tặc lưỡi nhìn xuống tôi như thể tôi là một con nhỏ đáng thương. Giọng điệu của bà khơi dậy một sự phẫn nộ bùng cháy trong tôi.

Có gì đáng tự hào về một cuộc đời khổ cực mà bà ấy lại khinh thường tôi vậy? Trước đây, tôi chỉ cần chớp mắt vài cái là đã có thể kiếm đủ số trang sức dùng để đun nước nóng dùng trong cả tháng trời rồi.

K-không phải là tôi nói bản thân đang tự hào về cái quá khứ đó. Nhưng dù vậy, tôi thật sự không đáng phải chịu sự thiếu tôn trọng kiểu này.

'...Không được, bình tĩnh lại nào.'

Tôi không đến đây để nổi cơn tam bành.

Tôi lại một lần nữa khắc ghi vào tâm trí rằng bản thân là một tội đồ rồi nhúng tay xuống nước.

"Ugh..."

Nước lạnh đến mức khiến tôi tự hỏi liệu đeo găng tay có còn ý nghĩa gì không, nhưng tôi cắn chặt môi, tự nhủ có còn hơn không.

Không sao cả. Nó còn chẳng đau bằng việc bẻ gãy ngón tay. So với nỗi đau khi cắn lưỡi hay rạch cổ tay, chuyện này chẳng là gì cả. Tôi an ủi bản thân bằng những suy nghĩ như vậy, giống như đang tự thôi miên chính mình.

"Nhờ có nhóc mà ta có thể đi giải quyết đống đơn hàng tồn đọng rồi, vậy nên phải làm sạch hết đống này trong lúc ta đi vắng đấy."

Bà Miranda hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng bỏ đi.

Tôi có cảm giác muốn giơ ngón giữa về phía lưng Miranda ngay khi bà ấy vừa rời đi, nhưng tôi đã kìm lại được, vì biết chắc bản thân sẽ gặp rắc rối lớn nếu bị bà ấy tóm được.

'Rửa bằng nước lạnh như thế này ư? Đừng có giỡn mặt với tôi!'

Tôi lầm bầm trong miệng, vừa chửi rủa vừa chịu đựng cái cảm giác tê buốt như thể đôi tay sắp đóng băng đến nơi. Tuy vậy, thời gian dần trôi, nước cũng không còn lạnh như lúc ban đầu.

Tôi dìm một chiếc đĩa xuống nước. Sau khi xoa xà phòng khắp mặt đĩa, tôi tráng sạch bọt bằng phần nước còn lại. Cuối cùng, tôi dùng khăn lau khô rồi đặt nó lên giá.

Cứ lặp đi lặp lại quy trình đó, chẳng mấy chốc tôi đã có một chồng đĩa sạch nho nhỏ bên cạnh. Nhưng thứ khiến tôi tuyệt vọng vẫn là ngọn núi bát đĩa bẩn vẫn sừng sững chiếm trọn tầm mắt.

"...Mình không thể rửa tất cả chúng cùng một lúc sao?"

Cứ xử lý từng cái một thế này cảm giác thật lãng phí thời gian.

Tôi gom hết số đĩa trước mặt thành một đống lớn rồi tống tất cả vào chậu nước. Sau đó tạo một lượng bọt xà phòng khổng lồ rồi đổ lên khắp đống đĩa. Sau khi cọ rửa qua loa chúng với nước xà phòng, tôi lần lượt đặt từng cái lên giá, miệng không quên lẩm bẩm.

"Chắc là chúng sẽ tự khô thôi."

Chẳng phải người ta vẫn nói để khô tự nhiên là tốt nhất hay sao?

Tôi mỉm cười hài lòng, nhìn chồng đĩa sừng sững trên giá.

Tốc độ đã nhanh hơn hẳn lúc trước. Với đà này, tôi cảm thấy mình có thể hoàn thành mọi thứ trong nháy mắt.

"Chẳng có gì ngu ngốc bằng việc làm việc thiếu hiệu quả."

Nén một nụ cười mỉa mai, tôi lại dìm một chiếc đĩa khác xuống nước.

Mỗi khi làn nước lạnh ngấm qua kẽ hở của đôi găng tay, cơ thể tôi lại rùng mình, nhưng tôi nghiến chặt răng, tưởng tượng ra gương mặt bối rối của mụ già kia.

***

Dù là một khu vực nghèo đói đến cùng cực do chiến tranh liên miên, tài nấu nướng của Miranda vẫn luôn được binh lính và lính đánh thuê ưa chuộng, không thua kém gì những nhà hàng xa hoa ở thủ đô Đế quốc.

"Cái gì thế này, bà chủ? Bà chẳng cho ai bước chân vào bếp bao giờ, thế mà giờ lại thuê người giúp việc hả?"

Một tên lính đánh thuê với bộ râu rậm rạp dưới cằm hỏi một cách đầy hứng thú, đôi mắt hắn lấp lánh. Miranda cau mày khi đặt đĩa thức ăn xuống trước mặt hắn.

"Ngừng lảm nhảm và ăn hết chỗ này rồi cuốn gói xéo nhanh cho ta nhờ."

"Tuân lệnh bà chủ. Nếu bà đã nói thế thì tôi cũng nghe theo vậy."

Tên lính đánh thuê phá lên cười sảng khoái và bắt đầu ngấu nghiến bữa ăn của mình.

Miranda lắc đầu, mường tượng về đứa trẻ đang nhăn nhó và càu nhàu trong lúc rửa bát.

"Ta nghe thấy hết đấy nhé, đồ nhóc con."

Giọng lầm bầm của đứa trẻ hỗn xược kia vọng ra từ phía nhà bếp. Bà tự hỏi con bé sẽ bày ra bộ mặt thế nào nếu bà nói cho nó biết rằng đôi tai nhạy bén của bà có thể nghe thấy mọi điều nó nói.

Một đứa nhóc gầy nhom, mảnh khảnh đến độ khiến người ta phải nhíu mày.

Bà tự hỏi không biết cha mẹ con bé có bỏ đói nó không mà trông nó lại yếu ớt đến vậy, cứ như nó có thể gục ngã bất cứ lúc nào.

Trẻ con ở cái tuổi đó đáng lẽ phải mũm mĩm, mập mạp thì sau này lớn lên mới khỏe mạnh và cường tráng.

"Chậc. Lũ trẻ thời nay... Chỉ biết chăm chút vẻ bề ngoài, hào nhoáng bên ngoài nhưng bên trong lại rỗng tuếch."

Trông cái bộ dạng ấy, có lẽ chỉ cần búng nhẹ vào trán một cái là nó sẽ lăn ra ngất xỉu, ấy thế mà đằng sau vẻ ngoài mỏng manh đó lại là một nguồn năng lượng mạnh mẽ đến khó chịu. Đứa nhóc này đúng là gan lì không tưởng.

Thông thường, một vị tiểu thư đài các được nuông chiều, lớn lên như đóa hoa trong lồng kính sẽ chẳng đáng để bà bận tâm.

Cái đám quý tộc hợm hĩnh, thích nhìn đời bằng nửa con mắt trong khi vờ vịt làm những con thiên nga thanh tao, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy mệt người rồi.

Vẻ ngạo mạn, niềm tin rằng bản thân có thể sở hữu mọi thứ mà không cần nhúng chàm chính là bản chất của chúng.

Dẫu vậy, chỉ có một lý do duy nhất khiến bà cho phép đứa trẻ đó bước chân vào căn bếp của mình.

Đó là lời thỉnh cầu chân thành từ Công nương Merdellia. Nếu không có lời cầu xin đó, Miranda đã tống cổ con bé ra khỏi chỗ này ngay tắp lự.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên của Miranda với Viviana là vào bảy năm trước trên chiến trường.

Khi đó, với tư cách là một lính đánh thuê, Miranda đã nhận ủy thác từ vương quốc Kaladwen đang lụi tàn, vung thanh kiếm của mình để kéo dài hơi tàn cho vương quốc ấy.

Trong khoảng thời gian đó, Miranda đã đối mặt với con quái vật được mệnh danh là Thanh kiếm của Đế quốc.

Lưỡi kiếm lạnh lùng, vô cảm được vung lên bởi đôi mắt trũng sâu, trống rỗng. Sát khí tỏa ra từ thanh kiếm đó đủ để khiến người như Miranda cảm thấy khó thở.

Tiếc thay, cuộc chiến của họ đã đột ngột kết thúc khi Kaladwen sụp đổ. Vì lẽ đó, Miranda rời khỏi chiến trường và quay trở lại cuộc đời của một lính đánh thuê lang thang.

Người đã thuê Miranda khi đó không ai khác chính là Công nương Viviana.

[Này, ta nghe nói bà có hứng thú với bếp núc.]

Nguồn tài trợ khổng lồ và cửa tiệm này, được trao với điều kiện phải hợp tác với gia tộc Merdellia là những thứ quá tốt để có thể chối từ. Miranda đã chấp nhận lời đề nghị mà không phản đối gì nhiều. Kể từ đó, bà định cư tại đây, vừa điều hành một nhà hàng vừa canh giữ vùng biên của lục địa.

Thực tình, Miranda cũng luôn cảm thấy tò mò về Công nương Viviana.

Ở độ tuổi như vậy mà đôi mắt cô ấy dường như đã từ bỏ ý chí sống, tỏa ra một vẻ điên rồ đến hoang dại. Liệu bản thân Viviana có biết đôi mắt đó đã gieo rắc biết bao nỗi khiếp sợ trên chiến trường không?

Tuy nhiên, Viviana mà Miranda nhìn thấy gần đây lại sở hữu một đôi mắt hoàn toàn khác. Đôi mắt ấy tràn ngập vẻ trìu mến ngọt ngào, lấp lánh những sắc màu rực rỡ và sống động, khác hẳn với trước đây. Thật khó có thể tin được đấy lại là Viviana, người từng vung kiếm một cách vô cảm trên chiến trường năm nào.

Và cũng chẳng khó để nhận ra ai là người đã khiến đôi mắt ấy thay đổi đến vậy.

"Cái cô nàng quý tộc quái vật đó, hóa ra cũng chỉ đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài."

Mà điều kỳ quặc hơn nữa, tình cảm của cô ấy lại là dành một người phụ nữ khác. Thế giới này đúng là luôn đầy rẫy những điều bất ngờ.

Mà cũng phải thôi, đúng là con nhóc đó đẹp đến mức khiến người ta nao lòng. Chính Miranda cũng từng bị phân tâm bởi vẻ ngoài rực rỡ của Tina trong lần đầu gặp mặt.

Tiếc thay, tính cách của nó lại là một điểm trừ quá lớn. Đối phó với một kẻ mang đầy gai nhọn như con bé này thật sự rất mệt mỏi.

Dù có lỗi với Công nương Viviana, nhưng Miranda đồ rằng con nhóc này chắc cũng chỉ trụ lại đây chưa đầy một tuần là sẽ bỏ chạy.

Thở dài trong lòng, Miranda đưa đĩa thức ăn cuối cùng cho khách rồi quay trở lại bếp.

"Này, nhóc con. Đống bát đĩa chắc là xong rồi nhỉ?"

"Ah, bà quay trở lại rồi đấy à?"

Cô bé nở một nụ cười đầy tự tin.

Những chiếc đĩa và cốc chén được sắp xếp gọn gàng trên giá phơi. Đôi găng tay bị vứt sang một bên, cho thấy Tina đã hoàn thành việc rửa bát được một lúc.

"Hô? Nhóc thực sự đã làm xong hết rồi hả?"

"Rửa bát thì có gì mà khó cơ chứ?"

Nghe những lời đầy vẻ chế giễu của cô nhóc, tôi lấy một chiếc đĩa từ trên giá xuống.

Thoạt nhìn, bề mặt đĩa có vẻ sáng loáng sạch sẽ. Tuy nhiên khi nhìn kỹ hơn, những vệt dầu mỡ vẫn chưa được rửa sạch đang phản chiếu dưới ánh sáng mờ nhạt.

Không chỉ có vậy, chiếc đĩa thậm chí còn chưa được lau khô đúng cách, và những mẩu thức ăn thừa vẫn còn dính quanh các cạnh đĩa.

"...Cái đồ nhóc con chết tiệt này."

Rõ ràng là nó còn chẳng buồn kiểm tra lại cái đĩa mà nó vừa rửa.

Thế mà cô nhóc vẫn đứng đó đầy tự tin, ưỡn ngực và nhìn thẳng vào tôi.

"Đồ ngốc này! Mi gọi thế này là rửa bát à?"

"Hiiiik?!?"

Trước tiếng quát của tôi, đôi mắt con bé mở to đầy kinh hãi.

Giống như một con thỏ đang hoảng sợ, nó run rẩy lùi lại một bước, đưa tay che tai trong khi lườm tôi đầy đe dọa, trông cũng khá buồn cười.

"Tại sao, tại sao bà cứ phải hét vào mặt tôi vậy!!"

"Đến đứa trẻ lên ba còn làm tốt hơn thế này! Làm sao mi có đầy đủ chân tay lành lặn mà vẫn không thể xử lý được công việc đơn giản này cho ra hồn hả?"

"S-sao bà không cứ thế mà ăn luôn đi?! Dù sao thì lát nữa nó cũng sẽ lại bẩn thôi mà!"

Ah, cái lũ quý tộc, lũ quý tộc này…

Đứa nào đứa nấy đều thật không thể chịu nổi mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!