Toàn bộ lá thư mà công nương Viviana gửi đến đều khẳng định rằng có một vấn đề quan trọng liên quan tới con gái bà cần phải thảo luận.
Trong một khoảnh khắc, Artasha đã tự hỏi cô ấy đang nhắc đến đứa con nào. Ý Viviana là đứa con ruột của bà, hay là—
'Dĩ nhiên là cô ấy phải ám chỉ Tina rồi. Còn ai khác ngoài con gái mình được đây?'
Tôi lắc đầu dứt khoát.
Không cần phải thắc mắc về điều đó.
Tôi chỉ có duy nhất một đứa con gái.
Và đứa trẻ đó hiện không có ở đây.
"... 'Nó' không phải con gái ta."
Sinh ra từ tình yêu vặn vẹo, bị trói buộc bởi xiềng xích của hận thù.
Chẳng việc gì bà phải bận tâm đến nó.
Lạnh lùng hạ quyết tâm, Artasha vội vã chuẩn bị cho chuyến đi của mình.
Nhưng đời lại không như mơ. Địa điểm được nhắc đến trong bức thư của công nương Viviana là một con phố sầm uất của Đế quốc, hiện đã tràn ngập hỗn loạn.
Những tin đồn lan truyền khắp nơi, thủ phạm đầu độc Thánh nữ đang tự do đi lại trên đường phố Đế quốc.
Một số người hừng hực trong cơn giận, nghiến răng thề sẽ trừng trị kẻ thủ ác để làm gương.
Còn những người khác thì làm khuôn mặt đầy vẻ ghê tởm, né tránh hiện trường như thể đang nhìn vào thứ rác rưởi bẩn thỉu.
Nương theo những lời chửi rủa và đồng thanh buộc tội, ánh mắt bà cuối cùng cũng dừng lại ở một người.
Mái tóc trắng tinh khiết như chính mái tóc bà.
Đôi mắt xanh như chứa đựng cả đại dương.
Một khuôn mặt quá đỗi đáng yêu, khiến người ta không thể nào ghét bỏ.
Nhưng cô gái ấy không phải là Tina.
Cô ta là một kẻ vô danh, chỉ là một người xa lạ.
Thế nhưng, tại sao cô ta lại ở đây?
Chẳng phải Thánh nữ đã tuyên bố sẽ đích thân chịu trách nhiệm quản lý cô gái này hay sao?
Tại sao cô ta lại bị bao vây một cách bất lực, chịu đựng sự giày vò dưới ánh mắt của đám đông như thế?
"Cô ta thực sự là sát nhân hả?"
"Sao cô ta có thể trơ trẽn đi lại trên phố như vậy?"
"Chẳng lẽ... ả đã đào tẩu ư? Chúng ta có nên báo cho lính gác không?"
Đứa trẻ đó đang đau đớn.
Tại sao nó không chạy đi?
Nếu không muốn chịu đựng những lời nhục mạ đó, lẽ ra nó phải bỏ chạy mới đúng.
Tại sao nó vẫn còn ngồi đó, cam chịu nỗi đau này?
Một làn sóng thất vọng dâng trào lên tận cổ họng.
Thế nhưng, Artasha chỉ nhắm chặt mắt và lắc đầu để kìm nén cảm xúc ấy lại.
'Thật là một hành động ngu xuẩn...'
Giờ đây Artasha đã hiểu tại sao công nương Viviana lại gọi bà đến đây.
Đó là để bà tận mắt chứng kiến tình cảnh đáng thương của đứa trẻ này.
Để cố gắng trói buộc bà với đứa trẻ đó một lần nữa.
Nhưng đứa trẻ đó không phải con gái bà.
Bất kể chuyện gì xảy ra, đó cũng không phải là việc của bà.
Thậm chí, nếu chuyện này bằng cách nào đó có thể mang con gái bà trở lại, bà cũng chẳng bận lòng.
Nếu con gái bà có thể quay về, mọi thứ khác đều không còn quan trọng.
Phải, giá như điều đó có thể xảy ra…
Giá như Artasha có thể ở bên con gái mình một lần nữa…
"..."
Vậy, liệu đứa trẻ đó... có biến mất vĩnh viễn không?
Cốp!
Một âm thanh chói tai, tựa như da thịt bị xé toạc.
Giật mình, bà mở mắt nhìn về phía phát ra âm thanh.
"Ah...!"
Đứa trẻ gục xuống, co rúm người lại vì đau đớn.
Ngay khoảnh khắc đó, trái tim bà đập liên hồi dữ dội, như thể nó đã phát điên.
Đứa trẻ đó không phải con gái mình.
Nó hoàn toàn là một kẻ xa lạ.
Chẳng việc gì phải dính líu, chẳng có lý do gì để chõ mũi vào chuyện này.
Tôi đã cố gắng nghĩ vậy.
Thế nhưng, tôi lại nhìn thấy những giọt nước mắt đang chực trào trong đôi mắt của con bé.
Từng dòng máu rỉ ra dưới khuôn mặt nhợt nhạt dần hiện ra.
Mọi lý trí của tôi đều sụp đổ sau khi chứng kiến cảnh tượng ấy.
"Rốt cuộc các người đang làm cái quái gì vậy!"
Trước khi kịp nhận ra, đôi chân tôi đã tự ý di chuyển.
Không chút do dự, tôi lao vào giữa đám đông.
Có lẽ chính từ khoảnh khắc đó, tôi đã nhận ra.
Bất kể chuyện gì xảy ra đi chăng nữa,
Tôi sẽ chẳng bao giờ có thể hận đứa trẻ ấy.
***
Không gian chìm trong sự im lặng tuyệt đối.
Chỉ có tiếng leng keng khẽ khàng của nĩa vang vọng.
Trước mặt tôi là một đĩa mì ống trông vô cùng ngon miệng, đi kèm với nó là một ly rượu vang thượng hạng.
Nội thất rất sang trọng, bất kể ánh mắt tôi dừng lại ở đâu, đủ để thấy đây là một trong những nhà hàng cao cấp nhất của Đế quốc.
Trong tất cả các vị trí, nơi tôi đang ngồi là khu vực đặc biệt dành riêng cho VIP — một sự đãi ngộ vượt xa địa vị hiện tại của tôi.
Lý do tôi được ngồi ở đây là vì Viviana đã đích thân đặt chỗ trước.
Ban đầu, đây vốn chỉ là bữa ăn riêng giữa hai chúng tôi, nhưng khi nhìn thấy mẹ, Viviana đã ý tứ rời đi để dành lại không gian riêng tư cho cả hai.
Lách cách—
Tôi lúng túng nghịch chiếc nĩa, vô thức chọc chọc vào đĩa thức ăn.
Rồi tôi thận trọng liếc về phía Artasha.
Bà ấy đang nhìn chằm chằm vào đĩa mì với một biểu cảm khó đoán.
Gượng gạo quá.
Nhưng kỳ lạ thay, cảm giác này lại không hề khó chịu.
Trái lại, tôi vô cùng trân trọng khoảnh khắc này.
Đó là cảm giác bình yên mà tôi hằng khao khát, thứ mà tôi đã mong mỏi từ tận đáy lòng.
Có lẽ đó là lý do vì sao mà tôi lại ước khoảnh khắc này có thể kéo dài mãi mãi.
"Con còn làm gì mà không ăn? Ăn đi chứ."
Artasha là người đã phá vỡ bầu không khí êm đềm.
Trước giọng nói bình thản và dịu dàng của bà, tôi theo bản năng ngẩng đầu lên.
Với đôi tay uyển chuyển, bà cuộn sợi mì và đưa lên môi.
"Con không thấy đói sao? Ăn một mình thì có hơi kỳ cục."
"Ah, vâng... con ăn ngay đây!"
Tôi vội vàng cầm lấy chiếc nĩa và làm theo Artasha, đưa thức ăn vào miệng.
Đó là một khởi đầu vụng về cho bữa ăn mà tôi không muốn bỏ lỡ.
'...Ngon quá.'
Là nhờ tài nghệ của đầu bếp ở nơi sang trọng này?
Hay là vì có Artasha đang ở đây cùng tôi?
Hương vị tràn ngập trong miệng tôi trở nên đậm đà và sống động hơn bao giờ hết.
"Đầu con có sao không?"
Đang giữa bữa ăn, Artasha khẽ hỏi.
Tôi đáp lại bằng nụ cười rạng rỡ nhất mà mình có thể gượng lên được.
"Vâng, dĩ nhiên rồi...! Nhờ chiếc vòng cổ mà Thánh nữ đưa cho nên hầu hết các vết thương đều lành lại rất nhanh."
"...Ta hiểu rồi."
Ánh mắt của Artasha dừng lại trên chiếc vòng cổ trên cổ tôi một hồi. Biểu cảm của bà ấy có hơi trùng xuống khi nhấc ly rượu vang lên và chậm rãi nhấp một ngụm.
Tôi ngập ngừng nhìn bà, rồi cũng dè dặt nhấp một ngụm rượu của mình.
Hương nho ngọt ngào xen lẫn chút chát nhẹ mơn man nơi đầu mũi.
Chất lỏng lạnh lẽo thấm vào cơ thể, nhưng lại tỏa ra hơi ấm khi chảy xuống cổ họng. Trong cơn say nhẹ có chút cay đắng ấy, một niềm hạnh phúc khó tả lan tỏa trong tôi.
"Con gái ta... liệu có còn trở về được nữa không?"
Tôi đã từng hy vọng khoảnh khắc này sẽ không bao giờ kết thúc, cho đến khi giọng nói của Artasha phá tan bầu không khí yên tĩnh.
"...Dạ?"
"Tina, con gái của ta. Ta muốn biết liệu con bé có còn trở về được nữa hay không."
Hơi thở của tôi nghẹn lại.
Thức ăn vừa nuốt xuống như mắc kẹt ở cổ họng, để lại một cảm giác ngột ngạt đến cực độ.
Phải rồi, tôi không được phép quên.
Tôi chính là sát nhân đã cướp đi con gái của Artasha.
Vậy mà tôi lại ở đây, cố tìm kiếm cảm giác hạnh phúc bên cạnh bà ấy.
Tôi…thật là một kẻ đê tiện.
Khi Artasha bảo vệ tôi trên phố, khi bà gọi tôi là con gái, đó không phải là vì tôi. Có lẽ, chỉ đơn giản là bà không thể chịu đựng được việc nhìn thấy thân xác của Tina phải chịu thêm tổn thương.
"...Con nghĩ cô ấy sẽ không thể quay lại được nữa." tôi lẩm bẩm, giọng nói lạnh lẽo và run rẩy.
Trước lời nói của tôi, ánh sáng trong đôi mắt Artasha dần mờ đi.
"Đó là cố tình sao?"
"Gì cơ ạ?"
"Ta muốn biết liệu việc chiếm lấy thân xác con gái ta có phải là một hành động có chủ đích từ trước hay không."
Trái tim tôi bắt đầu đập loạn xạ.
Tôi muốn hét lên "không phải" ngay tại đó.
Ở kiếp trước, tôi đã tự kết liễu đời mình. Rồi khi mở mắt ra, tôi đã thấy bản thân ở trong thân xác này.
Tôi chưa bao giờ có ý định cướp mất con gái của Artasha. Không đời nào.
Nhưng đó chỉ là những lời bào chữa.
Sự thật rằng tôi đã tước đoạt Tina khỏi tay bà ấy vẫn không hề thay đổi.
Có lẽ sẽ tốt hơn nếu cứ để Artasha đổ lỗi cho tôi bao nhiêu tùy thích.
Chẳng có gì khiến con người ta phát điên hơn là những cảm xúc không có nơi nào để trút bỏ.
"Đúng vậy, nó là cố tình. Dù chỉ một lần, con đã muốn thử cảm giác được làm con gái mẹ là như thế nào."
Artasha im lặng nhìn tôi một hồi lâu.
Chỉ riêng việc đối diện với ánh mắt ấy cũng đã khiến tôi cảm thấy nặng nề đến mức không thể chịu đựng nổi.
Chắc chắn rồi, bà ấy đang nhìn tôi bằng đôi mắt đầy rẫy sự khinh miệt.
Không chịu nổi ánh nhìn đó, tôi cúi gằm mặt, dán chặt mắt vào đĩa mì trước mặt.
Tôi bồn chồn nghịch chiếc nĩa giữa những ngón tay.
"Vậy, con thích trong khoảng thời gian chúng ta ở bên nhau chứ?"
Câu hỏi bất ngờ khiến tôi không kịp trở tay.
Tôi bối rối ngước nhìn bà.
Đôi mắt của Artasha vẫn kiên định và vững vàng, nhìn thẳng vào tôi.
Chúng thật điềm tĩnh, không giống như đôi mắt của tôi, chúng tỏa sáng đẹp đẽ.
"...Còn mẹ thì sao, Artasha?"
Tôi hỏi một câu hỏi mà bản thân đã biết rõ câu trả lời.
Câu trả lời quá đỗi hiển nhiên.
Chắc chắn đối với Artasha, đó chẳng là gì ngoài nỗi hối hận và đau đớn.
Khoảng thời gian mở lòng với một kẻ xa lạ đang giả vờ làm con gái mình.
Những ngày tháng chẳng có gì hơn ngoài những mối ràng buộc giả dối và vô nghĩa.
"Ta đã rất vui," bà nói.
Nhưng câu trả lời của Artasha lại hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng.
"Ta đã rất hạnh phúc," bà nói thêm.
"Kh-Không thể nào..."
"Ta biết. Ta biết rất rõ. Nói ra những lời này khiến ta không xứng đáng làm mẹ. Nhưng,..."
Giọng bà khựng lại trong giây lát.
Vẻ do dự thoáng hiện ra, nhưng nó không kéo dài lâu.
Chẳng mấy chốc, Artasha đã nhìn thẳng vào mắt tôi và nói với giọng điệu chân thành.
"Khoảng thời gian ở bên con rực rỡ và tươi sáng hơn nhiều so với những ngày tháng trước khi con đến, khi ta còn ở bên 'Tina'."
Bà đặt một bàn tay lên lồng ngực mình.
Tim tôi đập loạn nhịp không thể kiểm soát.
Tiếng trống ngực không chịu dừng lại, còn hơi thở thì ngày càng dồn dập hơn.
Lời nói của bà ấy đã làm rung chuyển tâm hồn tôi.
"Còn con thì sao?" Artasha khẽ hỏi.
Đôi mắt kiên định của bà vẫn dán chặt vào tôi, chờ đợi một câu trả lời.
Không được tin.
Tôi là kẻ sát nhân đã cướp mất con gái bà ấy.
Không đời nào bà ấy lại thực sự chấp nhận một kẻ như tôi.
Chắc chắn bà ấy đang có một âm mưu thâm độc nào đó.
Ai cũng có khát vọng giấu kín trong lòng.
Mọi sự tử tế cuối cùng cũng chỉ là một lớp mặt nạ.
Đó là lý do tại sao tôi tuyệt đối, tuyệt đối không được tin Artasha.
Tôi không nên tin bà ấy, nhưng...
"C-con cũng đã rất hạnh phúc," tôi thốt ra mà không kịp suy nghĩ.
Ngay khoảnh khắc những lời đó rời khỏi môi, tôi đã hối hận.
Cảm xúc mà tôi đã cố gắng che giấu bấy lâu, lời thú nhận mà tôi đã tuyệt vọng kìm nén.
Nhưng những rung động đang trào dâng bên trong không còn có thể giữ lại được nữa, và cuối cùng, sự thật vỡ òa.
"Ta biết mà," bà nói.
"...Hả?"
"Ta biết con luôn trân trọng khoảng thời gian chúng ta ở bên nhau."
Giọng điệu vẫn vô cùng bình thản.
"Con chẳng giỏi nói dối, con gái ạ."
Tôi đứng hình, nhìn bà trân trân.
Sự thật mà tôi đã khổ sở che giấu bấy lâu nay lại dễ dàng trượt ra khỏi môi Artasha.
"Khi con nói rằng bản thân đã cố tình chiếm lấy thân xác con gái ta cũng là nói dối, phải không?"
"..."
Tim tôi thắt lại.
Làm sao Artasha lại biết?
Lúc nào cũng vậy.
Bình thường, bà ấy thậm chí còn chẳng thèm mảy may rung động trước lời tôi nói. Nhưng vào những lúc thực sự quan trọng, Artasha luôn nhìn thấu những lời dối trá của tôi.
Sự thật ẩn giấu trong tim tôi, thứ mà ngay cả Viviana và Lillian cũng chưa từng nhận ra. Thứ duy nhất mà tôi tuyệt vọng che giấu—Artasha lại dễ dàng nhìn thấu nó.
Như thể bà có thể nhìn thấu tâm trí tôi.
"Con ăn ngon miệng chứ."
Artasha đặt nĩa xuống và nhẹ nhàng lau khóe miệng. Bà dùng chiếc khăn tay thêu tinh xảo nhẹ nhàng thấm đôi môi mình.
Tôi ngây người nhìn vào đĩa của bà.
Phần mì ống trên đĩa trông vẫn y nguyên như lúc mới được bưng ra.
Hầu như Artasha chẳng đụng đến sau miếng nếm thử ban đầu.
Lẽ nào bà ấy cảm thấy không được khỏe?
"Đứng dậy thôi."
Bà nhẹ nhàng nói.
"Hả... Mẹ định đi đâu vậy?"
"Ta cần phải sắp xếp lại suy nghĩ của mình. Cùng nhau quay lại chỗ công nương nào. Ta có chuyện cần bàn bạc với cô ấy."
Rời đi ư? Đã đến lúc rồi sao?
Tim tôi nhói lên một tia đau buốt.
Sớm vậy ư?
Chúng ta vừa mới bên nhau chưa được bao lâu—vậy mà đã kết thúc rồi sao?
Và bà ấy thậm chí còn chưa chạm vào đĩa mì của mình nữa.
"Ch-chờ đã... đợi một chút!"
Cơ thể tôi di chuyển theo bản năng.
Tôi vội vàng nắm lấy tay Artasha ngay khi bà vừa định đứng dậy khỏi ghế.
Artasha mở to mắt ngạc nhiên trước hành động bất ngờ của tôi.
"N-nơi này nổi tiếng với các món tráng miệng tuyệt vời. Chúng ta không thể nán lại một chút để ăn tráng miệng sao...?"
"Tráng miệng?"
Artasha nghiêng đầu nhìn tôi.
"Vâng, con, uh, con đã luôn muốn nếm thử chúng..."
Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt Artasha, giọng cứ nhỏ dần rồi lẩm bẩm trong miệng.
Ngay cả với chính tôi, những lời đó nghe giống như một lời bào chữa thảm hại, nhưng tôi chỉ muốn bám víu vào một điều gì đó, điều gì cũng được.
Artasha im lặng một lúc.
Bà nhìn xuống tôi, lặng lẽ nhưng đầy sắc sảo.
Chẳng bao lâu sau, Artasha đã ngồi xuống ghế.
Sau đó, bà nhẹ nhàng rung chiếc chuông trên bàn.
Ngay lập tức, một nhân viên ăn mặc chỉnh tề tiến lại gần với một cái cúi chào lịch sự.
"Mang cho ta tất cả những món tráng miệng phổ biến nhất ở đây đi."
"Vâng...?"
Người nhân viên lộ vẻ bối rối trong thoáng chốc.
Artasha bắn về phía anh ta một ánh nhìn sắc lẹm.
"Món tráng miệng. Tất cả. Từng món một, không có ngoại lệ."
Người nhân viên ngập ngừng một lúc trước khi đáp lại với vẻ mặt lúng túng.
"Thưa phu nhân, cửa hàng của chúng tôi không bán tráng miệng ạ..."
Nghe những lời đó, Artasha chớp mắt rồi ngẩn người ra một lúc.
Đôi mắt xanh dương rung động, rồi bà quay sang nhìn tôi.
'Chết tiệt.'
Không thể đối diện với ánh mắt dò hỏi của bà, tôi cúi gằm mặt xuống.
Nỗi xấu hổ dâng lên tận cổ họng.
Mặt tôi nóng bừng, cảm giác như cả cơ thể đang bốc hỏa.
Họ nói đây là nơi nổi tiếng nhất Đế quốc. Thế mà lại không phục vụ món tráng miệng ư?
Quá sức vô lý...!
"Chuyện đó, mẹ thấy đấy... nó... uh..."
Môi tôi run rẩy, nhưng chẳng lời nào được thốt ra.
Tôi thậm chí còn không thể nghĩ ra nổi một lời bào chữa.
Và Artasha thì cứ tiếp tục nhìn chằm chằm vào tôi, lặng lẽ và đều đều.
'Mình... mình phải nói gì đây?'
0 Bình luận