[Thật ra… tôi đã nói hết mọi chuyện rồi. Nhưng vì Lillian bảo rằng không sao, nên Tina cũng đừng quá lo lắng.]
Tách.
Trong căn phòng ngủ tĩnh lặng, tôi vừa cắn móng tay vừa nhớ lại lời của Arien.
Quá muộn rồi.
Arien đã thú nhận tất cả với Lillian về những chuyện đã xảy ra trước đây.
Nghe thì có vẻ bình thường, nhưng cô ấy đã thừa nhận rằng bản thân trốn tránh mọi thứ vì không chịu nổi những lời chế giễu và ánh mắt khinh miệt của người khác.
Chỉ thế thôi cũng đã đủ rắc rối rồi, vậy mà Arien còn nói với Lillian về mối quan hệ giữa tôi và cô ấy.
Hẳn là giờ Lillian đã ít nhiều nghi ngờ tôi chính là người có trách nhiệm cho sự phản bội của Arien.
"Lẽ ra mình nên sớm bịt miệng cô ta lại mới phải."
Tôi biết một ngày nào đó Lillian sẽ thức tỉnh trở thành Thánh nữ thực sự.
Lỗi là ở tôi vì đã tự mãn giữa những tháng ngày yên bình.
Dĩ nhiên là tôi cũng có chút bực bội khi mọi thứ đã lệch xa so với cốt truyện ban đầu.
Chiến tranh kết thúc sớm hơn tận năm năm so với route ngắn nhất, và tính cách của Lillian thì đã thay đổi đến đáng sợ.
Nhưng giờ chuyện đã như vậy, thì tôi phải nghĩ cách đối phó thôi.
Từ ánh mắt lần trước của Lillian, có vẻ cô ấy sẽ không dễ dàng buông tha cho tôi.
…Tôi có nên giết cô ấy không đây?
Ý nghĩ ấy bất chợt lóe lên trong đầu.
Chỉ vì Lillian thức tỉnh thành Thánh nữ không có nghĩa là cô ấy bất khả xâm phạm.
Nếu tôi dùng một loại độc cực mạnh, thì đến cả Lillian cũng không thể thoát khỏi cái chết.
Trên thực tế, một trong những cái kết tệ nhất của game chính là Lillian đã phải uống rượu độc do Mardian đưa và chết.
'Nhưng chuyện này quá mạo hiểm.'
Nếu thành công trong việc hạ độc cô ấy, tôi sẽ không còn phải lo sợ Lillian nữa. Nhưng nếu thất bại thì hậu quả sẽ không thể nào cứu vãn nổi.
Nếu vị Thánh nữ được cả Đế quốc yêu mến chết, chắc chắn hoàng gia sẽ lùng sục thủ phạm cho bằng được.
Có thể tôi sẽ có kết cục ngồi trên đoạn đầu đài như Mardian ở trong game.
"…Tạm thời cứ quan sát tình hình trước đã."
Có lẽ tâm trí tôi đã bị che mờ bởi nỗi lo lắng thái quá.
Cũng có thể là Lillian chẳng hề có ý định trả thù, chỉ là tôi tự mình hoang mang mà thôi.
Nhưng nếu thực sự cần thiết…
Đến lúc ấy tôi sẽ bỏ trốn, nên giờ không cần phải nghĩ nhiều làm gì.
"Trước mắt, lựa chọn khôn ngoan nhất chính là tránh xa Lillian."
***
"Haha! Tiểu thư Lillian không thể biết được tôi muốn được làm bạn với cô đến thế nào đâu!"
"Ôi trời, thật sao?"
Dưới chiếc đèn chùm treo lơ lửng trên trần, tiếng cười nói đang lan ra khắp sảnh tiệc cùng hương vị ngọt ngào của những món điểm tâm quyện vào sắc vàng óng ánh của những hoa văn trang trí.
Trong hội trường buổi tiệc, nơi có tiếng nhạc du dương vang lên, những vị tiểu thư xinh đẹp đang tụm năm tụm ba với nhau trò chuyện, và ở chính giữa họ là một người phụ nữ đang mỉm cười tươi tắn.
Khí chất huyền bí cùng vẻ đẹp cao quý ấy chẳng khác gì sự hoàn mỹ tuyệt đối.
Bộ váy trắng sang trọng kết hợp với mái tóc hồng rực rỡ, thoạt nhìn tựa như món bảo vật vô giá.
Đấng Cứu Thế, Lillian Endoria.
Chỉ bằng một nụ cười, cô ấy đã cuốn hút mọi ánh nhìn xung quanh.
'…Tại sao vậy?'
Nuốt xuống lời nguyền rủa suýt nữa bật khỏi môi, tôi gượng cười, cố giữ dáng vẻ bình tĩnh.
Dù chỉ là phụ nữ, danh tiếng của Lillian đã vọt lên tận mây xanh sau khi trở thành Tử tước, thế nên việc cô ấy trở lại giới thượng lưu cũng chẳng có gì lạ.
Tôi đã đoán rằng một ngày nào đó chúng tôi sẽ chạm mặt nhau trong một buổi tiệc…
Nhưng tại sao lại là bây giờ?
Trong vô vàn cuộc gặp mặt của giới quý tộc, tại sao cô ấy phải xuất hiện trong nhóm của tôi cơ chứ, lại còn nở nụ cười rạng rỡ như thế kia?
"Bầu không khí trên chiến trường như thế nào vậy? Có thật là không có chỗ tắm rửa không?"
Trước câu hỏi của một vị tiểu thư trẻ, Lillian khẽ mỉm cười rồi vén gọn lọn tóc hồng ra sau tai.
"Không phải là không có chỗ tắm… nhưng không có nước ấm. Cơ sở vật chất ở đó không thể so với Đế quốc được."
"Ôi trời, vậy là cô phải tắm bằng nước lạnh ư? Ai mà chịu nổi cơ chứ?"
"Hehe, tôi đã quen với nó rồi."
"Còn đồ ăn thì sao? Có phải chỉ là một miếng bánh mì và một cốc nước như lời đồn không?"
"Cũng không hẳn là sai."
"Trời ạ… Nghĩ đến việc cô phải ăn uống như dân thường…"
Các tiểu thư vây quanh Lillian đều mang vẻ mặt kinh ngạc tột độ.
Có vẻ ai cũng tò mò về cái nơi xa lạ mang tên chiến trường.
Ngay cả Versha, người đang ngồi trên sofa để vuốt ve mái tóc tôi cũng chăm chú nhìn về phía Lillian.
"Thực sự… Thánh Nữ đã phải chịu đựng quá nhiều rồi. Cảm ơn cô vì đã bình an trở về từ một nơi như thế nhé."
Một tiểu thư cất lời tâng bốc, giấu kín cảm xúc thật sau vẻ ngoài trơ trẽn.
Chỉ mới ba năm trước thôi, những kẻ này còn khinh thường Lillian, vậy mà bây giờ lại không ngần ngại mà ca tụng, đối đãi với cô ấy bằng cả sự tôn kính.
'Thật kinh tởm.'
Tôi không kìm được mà bật cười trước sự trở mặt nhanh hơn trở bàn tay ấy.
Vậy mà Lillian chẳng mảy may bận tâm, vẫn vui vẻ đón nhận lấy tất cả.
Cô mỉm cười dịu dàng với những người từng khinh thường mình, thậm chí còn rộng lượng với cả những kẻ đã buông lời nhục mạ.
Cho đến lúc này, cô ấy vẫn chẳng khác gì Lillian trong game…
Thế nhưng tại sao tôi lại cảm thấy bất an đến thế?
"Từ lâu tôi đã muốn được kết thân với các vị tiểu thư xinh đẹp đây. Vậy nên tôi rất vui khi mình có được cơ hội này." Lillian nói với nụ cười rạng rỡ.
Versha, người từ nãy đến giờ vẫn lặng lẽ quan sát từ phía sau, khẽ nhấp một ngụm trà rồi lên tiếng.
"Chúng tôi cũng rất vui khi được kết giao với Thánh nữ. Mong rằng từ nay chúng ta có thể gác lại chuyện cũ và vun đắp một mối quan hệ tốt đẹp hơn trong tương lai."
"Chuyện cũ ư? Trước đây đã từng xảy ra chuyện gì à?" Lillian đáp lại bằng một nụ cười tươi sáng.
Trước lời bông đùa hóm hỉnh ấy, các tiểu thư đều tròn mắt ngạc nhiên, rồi lần lượt bật cười từng người một.
Giữa bầu không khí ôn hoà này, tôi lặng lẽ siết chặt nắm tay.
'Con cáo già đó…!'
Trong thâm tâm, tôi đè nén nỗi căm phẫn đang sôi sục dành cho Lillian.
Lillian đã khéo léo hòa nhập vào nhóm của Versha một cách tự nhiên.
Sự chú ý đáng lẽ phải hướng về phía tôi — lúc này đã bị người phụ nữ đáng ghét kia cướp mất.
Thay vì cầu nguyện như một Thánh nữ thực thụ, tại sao cô ấy lại phải giành lấy ánh nhìn từ những người bảo trợ của tôi cơ chứ?
Chẳng lẽ có nhan sắc, có quyền lực và địa vị vẫn chưa đủ hay sao mà còn muốn cả những mối quan hệ này?
Lillian quả là một người có lòng tham vô đáy.
Để chen chân vào đây, tôi đã phải lấy lòng biết bao nhiêu tiểu thư, còn cô ta chỉ cần một nụ cười là đoạt hết mọi sự chú ý.
"Tiểu thư Blanc, cô ổn chứ?"
Giọng nói vừa vang lên chứa đầy sự quan tâm chân thành.
Ngay khi tôi ngẩng đầu lên, Lillian, người vừa cười rạng rỡ cùng với các vị tiểu thư khác, đã nhìn thẳng vào tôi.
"Trông cô không được khỏe cho lắm. Có phải là thấy khó chịu ở đâu không?"
"…Ah."
Tôi vội chạm tay lên môi, kiểm tra xem nụ cười có biến mất hay không, nhưng may mắn là khóe môi vẫn cong như cũ.
"Tôi chỉ lơ đãng một chút thôi. Nếu làm cô lo lắng thì cho tôi xin lỗi nhé."
"Không, không đâu. Tôi chỉ đang giải thích về những năng lực mà tôi đã dùng trên chiến trường thôi."
"Năng lực sao?"
Năng lực.
Giờ nghĩ lại, hình như cũng có lời đồn về chuyện này.
Sức mạnh của Lillian là một loại thần lực. Có thể hiểu nó giống như tập hợp các kỹ năng mà nhân vật chính dần mở khóa khi trưởng thành.
Lúc đầu, nó chỉ là năng lực chữa trị cho người khác, nhưng đến giai đoạn cuối, cô ấy đã có thể dùng thần lực để tấn công.
"Được rồi, để tôi cho mọi người xem thử nhé."
Lillian đưa ngón tay lên để vẽ một vòng tròn nhỏ trong không trung. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng tinh khiết đã nhẹ nhàng tỏa ra, tạo thành một bức tường trong suốt.
Các vị tiểu thư xung quanh nhìn nó với ánh mắt tràn đầy hiếu kỳ, liền đưa tay chạm thử vào bức tường đang phát ra ánh sáng dịu nhẹ ấy.
"Woa, Thánh nữ, ánh sáng này đẹp quá. Nó an toàn chứ?"
"Nó không gây hại đâu. Đây chỉ là một kết giới thôi."
…Kết giới ư?
Thuật ngữ ấy khiến tôi sững người trong choáng chốc, chớp mắt đầy kinh ngạc.
Kết giới đáng lẽ chỉ xuất hiện ở giai đoạn cuối của game, vậy mà cô ấy lại nói là đã có thể dùng từ bây giờ rồi sao?
"…Đây là loại sức mạnh gì vậy?"
Một giọng nói trầm thấp, nặng nề bật ra khỏi môi mà tôi chẳng kịp nhận ra. Từ khi kết giới được thiết lập, bên trong tôi cứ thấy khó chịu, như thể toàn thân đang bị bao trùm bởi sự căng thẳng vô hình.
Dù là do khó tiêu hay nguyên nhân nào khác đi chăng nữa, thì tôi cũng có thể chắc chắn một điều: sẽ là không ổn nếu tôi ở lại đây quá lâu.
"Đây chính là kết giới đã góp phần rất lớn vào việc kết thúc cuộc chiến vừa qua."
Lillian nhẹ nhàng vén một lọn tóc ra sau tai trong khi giải thích về nó.
"Nói một cách đơn giản đó là ở trong kết giới này, những người được chỉ định sẽ không thể nói dối."
Trước những lời ấy, ánh mắt của một vị tiểu thư bỗng sáng rực lên, cô ta hỏi ngay.
"Thật ư? Nếu ai đó cố tình nói dối thì sao?"
"Nếu cố tình nói dối, người đó sẽ có cảm giác đau đớn như thể trái tim sắp nổ tung. Còn nếu ngập ngừng hoặc né tránh trả lời, cơn đau sẽ tăng dần khiến cho toàn thân như bị lửa thiêu."
Giọng giải thích điềm nhiên, gần như tàn nhẫn của Lillian chỉ càng khiến những cô gái ấy thêm hiếu kỳ, họ nhìn cô với vẻ thích thú.
"Tất nhiên là tôi đã điều chỉnh sức mạnh của nó, thế nên sẽ không gây ra cơn đau dữ dội nào cả."
Lillian mỉm cười rồi bước đến gần kết giới.
"Các cô có muốn trải nghiệm thử không? Miễn là không nói dối, sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra đâu. Mà cho dù có nói dối thì cũng sẽ không quá đau đớn, nên cũng không cần phải lo lắng làm gì."
"Tôi! Tôi muốn thử!"
Được thúc đẩy bởi lời mời của Lillian, một thiếu nữ liếc nhìn xung quanh rồi dũng cảm bước vào trong kết giới.
Dù gương mặt cô ấy có lộ chút căng thẳng, nhưng cũng không đến mức sợ hãi.
"Hmm, tôi nên hỏi câu gì bây giờ?"
Sau một hồi lấy tay chống cằm trầm ngâm, Lillian nở một nụ cười rạng rỡ rồi hỏi.
"Ừm, hiện giờ cô có để ý đến anh chàng nào không?"
"Hả? À, không! Không có đâu! — Ah?!"
Ngay khoảnh khắc cô gái kia phủ nhận dứt khoát, nét mặt cô ấy bỗng nhăn lại.
Gương mặt dần trở nên căng cứng, như bị một sức mạnh vô hình đè ép. Trán bắt đầu rịn mồ hôi cùng cơ thể khẽ run lên.
Cuối cùng, sự thật đã được nói ra.
"Thực ra là… có!"
Ngay khi lời thú nhận cất lên, ánh sáng trong suốt của kết giới lập tức tỏa sáng dịu nhẹ như thể nó đang "chào đón" sự thật ấy.
Lillian thở dài rồi dịu dàng đỡ lấy vị tiểu thư kia, nụ cười đầy nhân từ.
"Đó, nguyên lý của nó là như thế đấy. Cô không sao chứ? Không quá khó chịu phải không?"
"Vâng…tuy có chút ngột ngạt, nhưng vẫn có thể chịu được."
"Ha ha, thực tế thì còn đau hơn nhiều. Càng nói dối thì cơn đau sẽ càng trở nên dữ dội."
"Thật tuyệt vời!"
Đám tiểu thư càng lúc càng bị mê hoặc bởi năng lực thần bí của Lillian.
Lần lượt từng người tò mò bước vào kết giới của Lillian, để cô ấy đặt ra vài câu hỏi nhẹ nhàng, đời thường, và chứng minh hiệu quả của nó.
Khuôn mặt các cô gái sáng bừng vì phấn khích và kinh ngạc, chẳng khác nào những đứa trẻ lần đầu nhìn thấy phép màu khi chứng kiến sức mạnh linh thiêng.
Còn tôi thì vẫn chăm chú nhìn vào kết giới.
'…Không biết như vậy có ổn không đây?'
Việc chiến tranh kết thúc sớm hơn nhiều năm so với dòng thời gian ban đầu, việc Lillian thức tỉnh trở thành Thánh nữ thực sự quá sớm, và giờ là cả năng lực kết giới đáng lẽ chỉ xuất hiện về sau…
Mọi thứ đang lệch khỏi quỹ đạo mà tôi từng biết.
"Tiểu thư Tina cũng muốn thử chứ?"
"…Hả?"
Bị bất ngờ trước lời mời của Lillian, tôi giật mình.
Nụ cười của Lillian đang hướng về phía tôi, rạng rỡ đến chói mắt.
"Sẽ không có cảm giác đau đớn nào nghiêm trọng trong kết giới đâu, thế nên cô cũng đừng lo lắng quá."
Bình thường, tôi sẽ chấp nhận lời đề nghị ấy mà chẳng cần suy nghĩ, nhưng hôm nay đôi chân của tôi lại không sao nhấc nổi.
Có lẽ là vì cái cảm giác xa cách kỳ lạ cứ vất vưởng từ nãy đến giờ.
"Ah, không. Tôi không có hứng thú lắm."
"Là vậy sao? Tiếc thật đấy… Tôi đã chuẩn bị năng lực này chỉ để được gần gũi hơn với tiểu thư Tina…"
Với nụ cười thoáng chút u buồn, Lillian cụp mắt xuống khiến các tiểu thư xung quanh cũng bắt đầu nhìn cô bằng ánh mắt lo lắng.
"Thôi nào, Tina, chỉ thử một lần thôi mà. Với người như không biết nói dối như em thì có vấn đề gì đâu."
Versha mỉm cười rồi đặt tay lên vai tôi.
Bình thường, tôi sẽ vui vẻ đáp ứng yêu cầu ấy, nhưng việc bước vào kết giới đó lại khiến tôi chùn bước.
Những câu hỏi mà Lillian đặt ra cho các tiểu thư khác đều là chuyện vặt vãnh, như tối qua ăn gì, hay dạo này có tăng cân chút nào không. Tất cả chỉ là những chuyện không quan trọng.
Nhưng…
Thứ ám ảnh tôi lại chính là lời nói kia, không thể nói dối trong kết giới.
"Th-thật ra em thấy không được khoẻ…"
"Ồ, vậy thì đừng lo! Tôi sẽ thêm năng lực chữa lành vào trong kết giới. Chỉ cần bước vào, cô sẽ khoẻ lên ngay thôi."
Chớp lấy khoảnh khắc tôi ngập ngừng, Lillian mỉm cười tươi tắn rồi nhanh chóng nắm lấy tay tôi.
"Khoan, khoan đã!"
"Không sao đâu mà."
Lillian nhẹ nhàng đáp lại rồi kéo tay tôi một cách đầy êm ái.
Tôi cố gắng kháng cự, nhưng có lẽ vì từng ra chiến trường nên sức mạnh của Lillian đã vượt xa những gì tôi tưởng tượng.
"C-cô… cô đang làm cái gì vậy hả?!"
Tôi hét lên, nhưng Lillian chỉ khẽ cười trong khi kéo tôi vào trong kết giới.
"B-buông ra!"
Bị tình huống bất ngờ làm cho choáng ngợp, tôi không thể giữ nổi nụ cười thường ngày mà bật lên tông giọng lớn.
Trong một khoảnh khắc, không gian xung quanh như lặng đi.
Các vị tiểu thư, những người chưa từng nghĩ đến chuyện tôi sẽ hét lên như thế, nhìn tôi đầy kinh ngạc, ngay cả Versha cũng tròn mắt sững sờ.
"K-không, ý tôi là… do cô đột ngột nắm lấy tay tôi… nên tôi bị giật mình…"
"Tina, em không được lớn tiếng với Thánh nữ."
Trước lời nhắc sắc lạnh của Versha, tôi lập tức ngậm chặt miệng.[note79169]
Tôi hiểu rõ.
Khác với trước kia, bây giờ Lillian là người được kính trọng nhất ở đây.
Ảnh hưởng của cô ấy vượt xa cả Versha, đến mức không thể làm ngơ cho được.
Bình thường tôi sẽ giữ bình tĩnh, nhưng Lillian đột nhiên nắm tay tôi…!
"Tôi… xin lỗi…"
Tôi chẳng còn lựa chọn nào khác.
Lillian vỗ nhẹ vai tôi, nở một nụ cười dịu dàng.
"Không sao đâu. Tôi chỉ muốn hiểu rõ hơn về cô, tất cả chỉ có vậy thôi."
Biểu cảm ấy hoàn toàn không mang chút ác ý nào khiến tôi thoáng sững sờ, như thể tất cả dáng vẻ mà cô ấy từng thể hiện trước đó chỉ là ảo giác.
Chẳng lẽ… cô ấy thật sự chỉ muốn làm bạn với tôi?
Chuyện này cũng có lý vì tôi biết tính cách của Lillian.
Với tính cách sôi nổi và hòa đồng, cô ấy chẳng khác gì một con capybara muốn thân thiết với tất cả mọi người.
"Vậy thì, tiểu thư Tina! Đây là câu hỏi của tôi."
Lillian vỗ tay tạo nên âm thanh vui vẻ.
Với nụ cười rạng rỡ, cô nghiêng người sát lại tôi rồi khẽ hé đôi môi đỏ thắm của mình.
"Tiểu thư Tina, cô yêu quý các vị tiểu thư kia nhiều đến mức nào?"
Một câu hỏi… bình thường đến mức khó tin.
Tôi đã nghe câu này biết bao nhiêu lần rồi?
Hệt như chủ nhân đang kiểm tra tìm cảm của thú cưng, các tiểu thư ngày nào cũng hỏi tôi điều ấy không biết bao nhiêu lần.
Và lần nào tôi cũng đưa ra cùng một câu trả lời.
Lần này cũng vậy.
Với một vẻ mặt ngây thơ.
Cùng nụ cười thuần khiết.
Như mọi khi, tôi nói điều mình vẫn thường nói.
Với nụ cười quen thuộc ấy, tôi lặp lại câu trả lời.
"Tất nhiên là tôi… rất yêu quý họ… rồi… ư… ah?"
Thịch—
"Tôi… ý tôi là, tôi yêu… họ… rất nh—"
Thịch, thịch—
Trái tim đau đớn dữ dội.
Toàn thân tôi đông cứng lại.


1 Bình luận