Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị...
백덕수 UOONGPIG; 웅돼지- Ảnh Minh Họa
- Web Novel (Phần 1: Chương 1-101)
- Web Novel (Phần 1: 102 - 200)
- Chương 102.1: Câu Trả Lời
- Chương 102.2: Hành Động Nói Lên Tất Cả
- Chương 103.1: Thành Công Và Hạnh Phúc
- Chương 103.2: Án Kỷ Luật
- Chương 104.1: Giám Sát Viên Lửng
- Chương 104.2: Mẹo Dọn Dẹp Ca Đêm
- Chương 104.3: Ireum - nim
- Chương 105.1: Có Thể Nào?
- Chương 105.2: Không Phải Ngày 29?
- Chương 106.1: Ai Đưa Cho Anh?
- Chương 106.2: Bắt Kịp
- Chương 107.1: Kẻ Cắp Câu Chuyện
- Chương 107.2: Thứ Tố Cáo Nó
- Chương 108.1: Thánh Luật
- Chương 108.2: Người Đưa Mảnh Giấy
- Chương 108.3: Gặp Lại Thành Viên Cũ
- Chương 109.1: Lời Cảnh Báo
- Chương 109.2: Bàn Tay Mới Cho Đội Phó
- Chương 110.1: Đồng Đội Này Nguy Hiểm Quá!
- Chương 110.2: Khởi Hành
- Chương 111.1: Bài Kiểm Tra Thiên Đường
- Chương 111.2: Vật Hiến Tế
- Chương 111.3: Lỗ Hỏng Trong Trí Nhớ
- Chương 112.1: Nguy Nan Là Cơ Hội
- Chương 112.2: Bản Năng Ích Kỷ Của Con Người
- Chương 113.1: LỘT BỎ TỘI LỖI CỦA NGƯƠI
- Chương 113.2: Giáo Chủ Lên Sàn
- Chương 114.1: 'Tiếp Thị'
- Chương 114.2: Chính Nghĩa Của Lee Songha
- Chương 114.3: Người Dẫn Đường
- Chương 115.1: Giỡn Thôi
- Chương 115.2: Kể Cả Phân Chó Dùng Làm Thuốc Được
- Chương 116.1: Người Nắm Giữ Trái Tim Bạc
- Chương 116.2: Chín Ga Tàu
- Chương 117.1: Cách Vòng Lặp Được Tái Thiết
- Chương 117.2: Bị Vạch Trần
- Chương 117.3: Hy Vọng Của Chủ Nhân Trái Tim Bạc
- Chương 118.1: Làm Người Tốt Hơn
- Chương 118.2: Sự Đồng Tâm Thoát Khỏi Nguy Nan
- Chương 118.3: Tạm Biệt Thỏ Bông
- Chương 119.1: Cái Nhãn
- Chương 119.2: Hãy Nhìn Tôi
- Chương 120.1: Hãy Tham Gia Chương Trình!
- Chương 120.2: Sợ Hãi Và Khát Vọng
- Chương 120.3: Chuyển Nghề
- Chương 121.1: Cái Chết Của Kim Soleum
- Chương 121.2: Manh Mối
- Chương 121.3: Công Việc Viên Mãn
- Chương 122.1: Chương Trình Tán Gẫu Đêm Khuya Cùng Braun
- Chương 122.2: MC Kim Soleum
- Chương 122.3: Gặp Lại Đội D
- Chương 123.1: Mờ Mịt
- Chương 123.2: Chúng Tôi Có Thể Giúp!
- Chương 124.1: Người Ngoài Hành Tinh
- Chương 124.2: Làm Người
- Chương 124.3: Đổi Chỗ
- Chương 125.1: Người Bạn Của Braun
- Chương 125.2: Thánh Hỏa
- Chương 126.1: Trừng Phạt
- Chương 126.2: Làm Người Bạn Tốt
- Chương 127.1: Bạn Bè
- Chương 127.2: 『Bình Thu Thập Tinh Chất Giấc Mơ』(Phiên Bản Đội Tinh Anh)
- Chương 128.1: Không Có Cách Để Nộp
- Chương 128.2: Đội D Hội Ngộ
- Chương 128.3: Công Ty Mất Nết
- Chương 129.1: Ý Tưởng Sáng Suốt Đấy!
- Chương 129.2: Dự Án Của Giám Đốc Ho
- Chương 130.1: Thằng Ngu Tự Đấm Vào Mặt
- Chương 130.2: Gián Điệp
- Chương 131.1: Bài Kiểm Tra Nhập Cục
- Chương 131.2: Anh Chọn Ai?
- Chương 131.3: Chiến dịch: Đặc Vụ, Tôi Giả Chết Và Bỏ Trốn Khỏi Cái Công Ty Giáo Phái Điên Khùng Ấy! T-T
- Chương 132.1: Tân Binh Nhút Nhát
- Chương 132.2: Chơi 'Ma Sói'
- Chương 132.3: Phân Đơn Vị
- Chương 133.1: Nhiệm Vụ Giải Cứu
- Chương 133.2: Loocky Mart
- Chương 133.3: Giờ Làm Việc
- Chương 134.1: 'Ma Quỷ'
- Chương 134.2: Hết Thời Gian
- Chương 135.1: Quảng Cáo Sản Phẩm
- Chương 135.2: Tới Tầng Hai
- Chương 135.3: Kết Cục Của Đặc Vụ Đồng
- Chương 136.1: Ba Ngày Trôi Qua
- Chương 136.2: Không Có Tầng Bốn
- Chương 136.3: Tầng Bốn
- Chương 137.1: Đặc Vụ À, Tôi Còn Sống.
- Chương 137.2: Sự Kiện Nướng Thịt Ngay Tại Chỗ
- Chương 138.1: Nửa Điên Nửa Tỉnh
- Chương 138.2: Đặc Vụ Đồng Ở Đâu?
- Chương 139.1: Đi Tìm Đặc Vụ Đồng
- Chương 139.2: Hàng Hóa
- Chương 139.3: Giải Pháp Tối Ưu
- Chương 140.1: Thời Gian Bất Đồng
- Chương 140.2: Di Vật
- Chương 140.3: Tan Kẹo
- Chương 141.1: Tôi Không Điên
- Chương 141.2: Mua Sắm Với Phiếu Quà Tặng
- Chương 142.1: Người Mất Tích Lâu Ngày
- Chương 142.1: Rời Khỏi Siêu Thị
- Chương 143.1: Đặc vụ Choi
- Chương 143.2: Sinh Ra Để Vào Đội Huyền Vũ
- Chương 144.1: Tiền Bồi Thường
- Chương 144.2: Đợt Báo Cáo Đầu Tiên
- Chương 144.3: Cây Gậy Và Củ Cà Rốt
- Chương 145.1: Những Kẻ Tuyệt Vọng
- Chương 146.1: Dưới Miệng Cống
- Chương 146.2: Chợ Không Mặt
- Chương 147.1: Bàn Tay Cụt Ngón Út
- Chương 147.2: Mẩu Giấy
- Chương 147.3: Phòng Ấp Giấc Mơ
- Chương 148.1: Máy Ấp Giấc Mơ
- Chương 148.1: Yoo Kwe
- Chương 148.2: Dược Thể Bí Mật
- Chương 148.2: Trụ Sở Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên
- Chương 149.1: Đèn Lồng Yêu Tinh
- Chương 149.2: Kẻ Đi Nhờ Thứ Nhất
- Chương 150.1: Trò Chuyện Radio
- Chương 150.2: Kẻ Đi Nhờ Thứ Hai
- Chương 151.1: Một Tuyến Đường Khác
- Chương 152.2: Vui Tươi
- Chương 152.3: Thêm Đồng Minh
- Chương 153.1: Buồng Điện Thoại
- Chương 152.2: 'Dọn Dẹp' Hiện Trường
- Chương 153.1: Nước Chấm Ăn Kèm
- Chương 153.2: Phòng Chờ Của Đội Huyền Vũ 1
- Chương 154.1: Đường Đi Tới Thủy Cung
- Chương 154.2: Thủy Cung Lấp Lánh
- Chương 155.1: Một Đặt Vụ Giỏi
- Chương 155.2: Trí Tuệ Là Kho Báu
- Chương 155.3: Tổ Hợp Ác Mộng
- Chương 156.1: Ngôi Mộ Của Nàng Tiên Cá
- Chương 156.2: Mèo Hoang
- Chương 156.3: Ngoại Ô Phía Tây Của Thủy Cung
- Chương 157.1: Chiếc Tù Và
- Chương 157.2: Daydream vs Cục
- Chương 158.1: Nói
- Chương 158.2: Luật Của Người Chết
- Chương 159.1: Bị Che Mắt
- Chương 159.2: Chiếc Tù Và Thứ Mười Ba
- Chương 160.1: Tiếng Than Thở Của Thiên Sứ
- Chương 160.2: Người Cá Nhí
- Chương 161.1: Không Bay Được
- Chương 161.2: Tàu Ngầm Thoát Hiểm
- Chương 160.3: Lựa Chọn Khôn Ngoan
- Chương 162.1: Công Chúa Người Cá
- Chương 162.2: Ngài Mèo
- Chương 162.3: Hiện Thực Ở Đâu?
- Chương 163.1: Quyền Sở Hữu
- Chương 163.2: Lâu Lắm Rồi Mới Thấy
- Chương 164.1: Thằn Lằn Hamelin
- Chương 164.2: Đội Một Thành Viên
- Chương 165.1: Gặp Gỡ Lão Đại
- Chương 165.2: Kiểu Khôn Ngoan Riêng
- Chương 165.3: Mèo Đen - Qterw-A-1845
- Chương 166.1: Đạo Đức Giả
- Chương 166.2: 'Tế Bào Bữa Ăn'
- Chương 166.3: Mục Đích Và Phương Tiện
- Chương 167.1: Ban Điều Tra Sơ Bộ
- Chương 167.2: Câu Truyện Ma Trên Mạng
- Chương 168.1: Người Giỏi Che Giấu?
- Chương 168.2: Âm Mưu Của Niềm Tin
- Chương 168.3: Không Một Ai Ngạc Nhiên Cả
- Chương 169.1: Bổ Nhiệm Chính Thức
- Chương 169.2: Trao Đổi Thông Tin
- Chương 169.3: Biết Ít Thì Hơn
- Chương 170.1: Đơn Vị Đặc Biệt
- Chương 170.2: Chuyến Đi Đặc Biệt
- Chương 170.3: Biến Số
- Chương 171.1: Linh Vật Mới
- Chương 171.2: Khu Nghỉ Dưỡng Hoàng Kim
- Chương 171.3: Thiết Lập Khu Nghỉ Dưỡng
- Chương 172.1: Người Nhân Viên Toan Tính
- Chương 172.2: Phân Công Vị Trí
- Chương 172.3: Ngày Đầu Tiên Vận Hành
- Chương 173.1: C Ú T
- Chương 173.2: Kết Thúc Ngày Đầu
- Chương 173.3: Tôi Muốn Làm Việc Ở Khu Nghỉ Dưỡng Này
- Chương 174.1: Bò Rừng Thăng Chức
- Chương 174.2: Lao Động!
- Chương 174.3: Linh Vật Tốt Bụng
- Chương 175.1: Spa Hoàng Kim
- Chương 175.2: Nệm Giường Mềm
- Chương 175.3: Thật Xui Xẻo
- Chương 176.1: Dân Thường Bị Kéo Vào
- Chương 176.2: Tại Sao Anh Lại Hạnh Phúc?
- Chương 176.3: Lệch Khỏi Quỹ Đạo
- Chương 177.1: Gặp Lại Linh Vật Xanh
- Chương 177.2: Sự Cố Tại Sảnh
- Chương 177.3: Đã Đủ Nhân Sự
- Chương 178.1: Sự Thiện Chí?
- Chương 178.2: Đặc Vụ Hwagak
- Chương 178.3: Băng Qua Khu Rừng
- Chương 179.1: Lũ 'Kiến' Đỏ
- Chương 179.2: Lãng Phí Tột Đột
- Chương 179.3: Như Một Món Quà Lưu Niệm
- Chương 180.1: Hãy Chấp Nhận
- Chương 180.2: Điện Thoại Reo
- Chương 181.1: Không Thoát Ra Được?
- Chương 181.2: Sẽ Vui Lắm Đây, Bạn
- Chương 182.1: Phía Sau Cánh Cổng Đỏ Thẫm
- Chương 182.2: Sự Phán Xét Của Trời
- Chương 183.1: Cơ Thể Thật
- Chương 183.2: Công Viên Vào Buổi Tối
- Chương 184.1: Ngang Nhau
- Chương 184.2: Nuốt Chửng
- Chương 184.3: Phẩm Cách Cao Quý
- Chương 185.1: Đủ Tư Cách
- Chương 185.2: Hai Nhân Viên Không Thể Từ Chức
- Chương 185.3: Món Quà Cuối
- Chương 186.1: Hết Ngày Nghỉ
- Chương 186.2: Truyện Cổ Tích
- Chương 186.3: Đột Nhập
- Chương 187.1: 『Người Bạn Tốt』Bản Tự Chế
- Chương 187.2: Một Trò Chơi
- Chương 187.3: Hộp Nhạc Ngợi Ca
- Chương 188.1: Xin Đừng Quá Cảnh Giác Với Chính Mình
- Chương 188.2: Kẻ Đột Nhập
- Chương 189.1: Chỉ Là Tôi
- Chương 189.2: Trả Góp
- Chương 190.1: Mang Bạn Đến Cục
- Chương 190.2: Nổi Bật
- Chương 191.1: Ràng Buộc
- Chương 191.2: Cách Xóa Chứng Cứ
- Chương 192.1: 10,9,8,...
- Chương 192.2: Thủ Phạm Tàu Cao Tốc Tamra
- Chương 192.3: K.LEE
- Chương 193.1: Cậu Thật Sự Là Con Người Sao?
- Chương 193.2: Bị Bắt Quả Tang
- Chương 194.1: Mục Đích Của Ho Yoowoon
- Chương 194.2: Hình Phạt
- Chương 195.1: Đặc vụ Choi Xin Nghỉ
- Chương 195.2: Nghi Lễ Hiến Tế Cơ Sở Jisan
- Chương 196.1: Gạo
- Chương 196.2: Ông Già Cổ Hủ
- Chương 196.3: Người Báo Tin
- Chương 197.1: Mang Xui Xẻo
- Chương 197.2: Sự Thật Của Thế Giới
- Chương 197.3: Phước Lành Của Jisan
- Chương 198.1: Nghi Lễ Tạo Thần
- Chương 198.2: Cậu Chưa Bao Giờ Muốn Chết Sao?
- Chương 199.1: Rước Kiệu
- Chương 199.2: Điều Răn Đầu Tiên
- Chương 199.3: Hiền Giả Rết
- Chương 200.1: Phương Pháp Trừ Tà Của Cục
- Chương 200.2: Lựa Chọn Khôn Ngoan Nhất
- Chương 200.3: Ngài Đã Đến
- Chương 201 - 208 (Kết Phần 1), 209 - 300
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 157.1: Chiếc Tù Và
Tiệm Xăm Ánh Trăng, nơi tôi vừa trở lại, tối hơn hẳn lần trước.
Trước đây nơi này từng mang lại cảm giác ấm áp, vậy mà lần này lại phủ kín một bầu không khí lạnh lẽo khó tả.
Có lẽ là do tôi lén vào bằng cửa sau? Hay là…
‘…Ánh trăng hôm nay quá yếu.’
Vệt sáng tròn chiếu xuống cỗ máy thủ thuật khổng lồ giữa phòng, nhưng chỉ để lại một hình trăng khuyết chứ không phải tròn đầy.
‘…Có lẽ giờ này không phải giờ làm việc.’
...Trong những ghi chép trước giờ tôi đọc chưa từng có chi tiết này.
Tôi rón rén bước tới, từng bước dè chừng… và rồi ánh mắt tôi chạm phải quầy tối phía trước.
“…!”
Người thợ xăm tóc xoăn với cổ phủ kín những hình xăm dày đặc đứng đó.
Chủ tiệm.
Cô ấy nhìn tôi bằng đôi mắt đen sẫm hơn hẳn lần trước, rồi nâng tấm bảng nhỏ lên.
〔Khách có lông xin vui lòng mặc áo choàng trước khi vào.〕
Ơ.
Tôi vội nhả con dấu đang ngậm trong miệng. Thân thể tôi dần lớn lên, trở lại hình dạng con người (dù chỉ là một đứa trẻ). Miệng vừa kịp hóa thành miệng người thì tôi hấp tấp lên tiếng.
“Ơm, em… xin lỗi đã lẻn vào bằng cửa sau–”
Mặt tôi lập tức bị chộp lấy.
“…!!”
Người thợ xăm đeo găng đen bóp lấy mặt tôi chỉ bằng một tay rồi xoay ngó mọi hướng. Trước, sau, trái, phải.
Đôi mắt đen thẳm của cô ấy xoáy thẳng vào tôi.
Đồng tử cô ấy giãn nở. Đen. Một màu đen tuyền kịch liệt, bất thường đến mức rợn người. Con người bình thường lẽ ra phải thấy lòng trắng mắt chứ? Tại sao tôi chẳng thấy chút nào?
Bóng dáng cô ấy càng lúc càng cao lớn. Mái tóc xoăn xanh thẫm dài ra, tràn ngập không gian như rong biển dưới đáy biển.
Tiệm xăm nhỏ bé, chuyên nghiệp và ấm cúng trong ký ức tôi bỗng hóa thành một không gian xa lạ, đầy những kỹ pháp và phong cách khó hiểu.
“Gì đây? Chuyện gì thế này?”
Chuông báo động vang dội trong đầu. Tôi nhận ra mình đang bị kẹt trong chính câu chuyện ma quái…
Không.
“Ơm.”
Tôi cố ép miệng mình cử động.
“…Em có thể… hóa mèo lại được không?”
...
Cạch.
Người thợ xăm buông tay tôi ra. Tôi vội nhét lại con dấu vào miệng, chẳng kịp để ý đến sự kinh tởm và cơ thể tôi co nhỏ, tôi hóa về dáng mèo.
“...Meo.”
Mọi thứ trở về bình thường. Một tiệm xăm nhỏ, chuyên nghiệp và ấm cúng. Người thợ xăm lại là một bà chủ có vẻ hiền lành và cá tính.
“…Vậy… ổn chứ?”, tôi cất giọng trẻ con.
“…!”
Ôi vãi, tôi thực sự đang nói tiếng người.
“À… ổn.”
Chủ tiệm lục lọi sau quầy, rồi đưa ra một tấm bảng khác.
〔Đảm bảo giao tiếp thoải mái〕
“...”
Nghĩ lại thì…
‘Chủ Tiệm Ánh Trăng chưa bao giờ nói một lời.’
Và cái biển treo ngoài cửa khi nãy…
‘…Đâu có phải chữ Hàn.’
Thế mà tôi lại đọc hiểu. Nếu không vì cảm giác bất an ấy, hẳn tôi sẽ nghĩ nó là tiếng Hàn từ đầu.
Ngay cả những hình xăm tôi tưởng là chữ Hàn trên cổ chị cũng có khi không phải…
“...”
Thật sự quái dị.
'Mình phải cảnh giác.’
Sự vô hại của chủ tiệm chỉ áp dụng khi xăm, ngoài ra chẳng có gì đảm bảo. Tôi phải khắc ghi điều đó.
Nhưng phản ứng ban nãy cũng chứng thực được một điều.
“…Chị kiểm tra em vì em bước vào dưới hình dạng trẻ con đúng không? …Trẻ con dễ nhiễm bệnh hơn.”
!
Người thợ xăm ngẩng đầu.
Đúng rồi.
‘Tiệm này chỉ nhận thanh toán bằng vật phẩm liên quan đến biển.’
Đó chính là mối liên hệ với phần mộ nàng tiên cá. Các nhân chứng cũng từng nhắc đến một cửa sau.
Mà cửa sau thường là chỗ “chỉ dành cho nhân viên”…
“…Chị chủ.”
Tôi cẩn thận chìa ra một móng mèo.
“…Em tìm thấy cửa sau này trong thành phố ngầm bị hủy hoại.”
Đôi mắt cô ấy xoáy chuyển.
“Vậy… tiệm này vốn nằm ở đó sao?”
Im lặng.*
“Chị là người từ thành phố ấy à?”
Im lặng.*
“Vì sao nơi đó thành ra thế? Trẻ con bị lừa gạt và chết dần…”
Đôi mắt người thợ xăm thoáng buồn. Không còn xoáy đen nữa mà lấp lánh nước.
Sau khi liếm mép, tôi cất lời,
“Giờ vẫn còn trẻ con mắc kẹt ở đó. Có cách nào để chúng đi ra bằng cửa chính tiệm này không…?”
Rầm.
Bức tường rung lên khi chị đập mạnh bút xuống. Nét chữ đậm, run rẩy khắc thành dòng chữ khổng lồ.
〔K H Ô N G〕
“…Em hiểu rồi.”
Tim tôi như muốn vỡ tung, nhưng miệng vẫn thốt ra đều đặn.
“…Vì chúng đã nhiễm bệnh, nên không thể sao? Nếu vậy thì…”
Xin hãy nói đi.
“Về nguồn lây, mấy cụm thịt kỳ dị ấy… chị có thể cho em biết chút gì không?”
...
Người thợ xăm lại nhấc bút.
Bằng bay run rẩy, cô ấy xé một tờ giấy nhớ và bắt đầu viết.
Những nét bút nhỏ, ấn mạnh trên giấy. Hai nét. Tôi nhìn rõ từng đường được khắc xuống.
Cuối cùng, cô ấy lật tờ giấy, đưa ra chữ viết hoàn chỉnh.
〔■■〕
“...”
Hả?
Tuy không hiểu nghĩa, nhưng tôi vẫn phát âm được.
Thế là…
“■■!”
Một cú sốc nổ tung trong đầu tôi.
Vô số hình ảnh lao vụt qua:
Những sinh vật kỳ dị trồi lên từ mặt nước phát sáng. Ký sinh bám riết nơi mép đá, cắn xé rồi tái sinh, đào rúc không ngừng, gỡ bao nhiêu cũng mọc lại, tràn vào thành phố sóng biển. Các phòng thí nghiệm ngầm, nghiên cứu, tự sát, chết chóc, ô nhiễm lan rộng. Tiếng hét. Nỗ lực bỏ trốn. Con tàu cuối cùng chìm nghỉm. Tiếng than khóc của chiếc tù và. KHÔNG. Trẻ con bị lây nhiễm. Hãy cắt đứt sợi dây. Tiếng hét. Cẩn thận lũ trẻ. Đây là địa ngục. Hãy loại bỏ chiếc tù và. Đừng tin. Nhiễm tràn lan…

“Khụ—!”
Máu phun ra. Không chỉ từ miệng, mà cả mũi, mắt và thất khiếu của tôi đều rỉ máu. Cú sốc như khiến chúng vỡ tung.
Người thợ xăm hốt hoảng rót thứ nước chanh lạ vào một cái bát và đưa cho tôi. Tôi chẳng biết mèo có uống được không, nhưng vẫn uống ừng ực.
Vị chua gắt xen lẫn vị máu lan trên lưỡi. Tôi cố bám lấy vị ấy để xua hình ảnh trong đầu ra ngoài…
Đắng nghét, nhưng ý tưởng lóe sáng trở lại đầu tôi.
‘Lúc nãy…’
Một vụ nổ thông tin ẩn trong hai ký hiệu đó.
Có phải đây là ngôn ngữ gốc của Mộ Nàng Tiên Cá? Tôi không chắc đã hiểu hết. Nếu hiểu được, tôi đã không còn là con người nữa.
Nhưng một điều chắc chắn:
‘Người thợ xăm này xuất thân từ câu chuyện ma Mộ Nàng Tiên Cá.’
Và vì lý do nào đó…
‘Chiếc tù và.’
Vật phẩm『Tiếng Thở Dài Của Thiên Sứ』liên quan trực tiếp tới thảm họa này…
Một thứ quái lạ, sự kết hợp hai hình ảnh hoàn toàn trái ngược.
“Chữa lành và cái chết.”
Rợn sống lưng vãi.
…Nếu nhìn qua con mắt trẻ con, chiếc tù và ấy sẽ hiện ra thế nào?
“…Chị thợ xăm.”
Tôi nuốt trọn vị chua lẫn máu.
“Chị có thể kể… chị nghĩ thế nào về vật hình tù và mà chị còn nhớ không?”
Đôi môi cô ấy khẽ động, mấp mấy thành từ và tôi đọc được.
〔Dơ bẩn.〕
Nhơ nhuốc. Ghê tởm. Dù lý trí không thấy đe dọa, nhưng hình ảnh ấy vẫn để lại dư âm buồn nôn, bất an.
Không gian quanh cô ấy lại chao đảo…
“…Em hiểu rồi. …Cảm ơn.”
Thế thôi ư?
Khi tôi đã trấn an được cô ấy, tôi bắt đầu ráp nối các manh mối gom góp bấy lâu.
“...”
Kế hoạch mơ hồ trong đầu tôi giờ dần rõ nét.
Cho dù chỉ là giả thuyết của riêng tôi…
‘Nếu điều này đúng.’
Thì bằng cách đẩy mọi thứ đến tận cùng, vẫn có giá trị để thử một phen.
‘Tốt.’
Tâm trí tôi trong vắt.
Điều tôi cần bây giờ là những điều kiện hỗ trợ cho kế hoạch, cùng năng lực để đáp ứng chúng.
Và may mắn thay, tôi đang đứng trong chính tiệm có thể bán cho tôi những năng lực ấy.
“…Giờ em muốn bàn về việc xăm hình, nếu được…”
Người thợ xăm gật đầu thông cảm, nhanh chóng giơ lên thêm một tấm bảng khác.
〔Thủ thuật cho trẻ vị thành niên cần có sự đồng ý của người giám hộ〕
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
6 Bình luận