Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị...
백덕수 UOONGPIG; 웅돼지- Ảnh Minh Họa
- Web Novel (Phần 1: Chương 1-101)
- Web Novel (Phần 1: 102 - 200)
- Chương 102.1: Câu Trả Lời
- Chương 102.2: Hành Động Nói Lên Tất Cả
- Chương 103.1: Thành Công Và Hạnh Phúc
- Chương 103.2: Án Kỷ Luật
- Chương 104.1: Giám Sát Viên Lửng
- Chương 104.2: Mẹo Dọn Dẹp Ca Đêm
- Chương 104.3: Ireum - nim
- Chương 105.1: Có Thể Nào?
- Chương 105.2: Không Phải Ngày 29?
- Chương 106.1: Ai Đưa Cho Anh?
- Chương 106.2: Bắt Kịp
- Chương 107.1: Kẻ Cắp Câu Chuyện
- Chương 107.2: Thứ Tố Cáo Nó
- Chương 108.1: Thánh Luật
- Chương 108.2: Người Đưa Mảnh Giấy
- Chương 108.3: Gặp Lại Thành Viên Cũ
- Chương 109.1: Lời Cảnh Báo
- Chương 109.2: Bàn Tay Mới Cho Đội Phó
- Chương 110.1: Đồng Đội Này Nguy Hiểm Quá!
- Chương 110.2: Khởi Hành
- Chương 111.1: Bài Kiểm Tra Thiên Đường
- Chương 111.2: Vật Hiến Tế
- Chương 111.3: Lỗ Hỏng Trong Trí Nhớ
- Chương 112.1: Nguy Nan Là Cơ Hội
- Chương 112.2: Bản Năng Ích Kỷ Của Con Người
- Chương 113.1: LỘT BỎ TỘI LỖI CỦA NGƯƠI
- Chương 113.2: Giáo Chủ Lên Sàn
- Chương 114.1: 'Tiếp Thị'
- Chương 114.2: Chính Nghĩa Của Lee Songha
- Chương 114.3: Người Dẫn Đường
- Chương 115.1: Giỡn Thôi
- Chương 115.2: Kể Cả Phân Chó Dùng Làm Thuốc Được
- Chương 116.1: Người Nắm Giữ Trái Tim Bạc
- Chương 116.2: Chín Ga Tàu
- Chương 117.1: Cách Vòng Lặp Được Tái Thiết
- Chương 117.2: Bị Vạch Trần
- Chương 117.3: Hy Vọng Của Chủ Nhân Trái Tim Bạc
- Chương 118.1: Làm Người Tốt Hơn
- Chương 118.2: Sự Đồng Tâm Thoát Khỏi Nguy Nan
- Chương 118.3: Tạm Biệt Thỏ Bông
- Chương 119.1: Cái Nhãn
- Chương 119.2: Hãy Nhìn Tôi
- Chương 120.1: Hãy Tham Gia Chương Trình!
- Chương 120.2: Sợ Hãi Và Khát Vọng
- Chương 120.3: Chuyển Nghề
- Chương 121.1: Cái Chết Của Kim Soleum
- Chương 121.2: Manh Mối
- Chương 121.3: Công Việc Viên Mãn
- Chương 122.1: Chương Trình Tán Gẫu Đêm Khuya Cùng Braun
- Chương 122.2: MC Kim Soleum
- Chương 122.3: Gặp Lại Đội D
- Chương 123.1: Mờ Mịt
- Chương 123.2: Chúng Tôi Có Thể Giúp!
- Chương 124.1: Người Ngoài Hành Tinh
- Chương 124.2: Làm Người
- Chương 124.3: Đổi Chỗ
- Chương 125.1: Người Bạn Của Braun
- Chương 125.2: Thánh Hỏa
- Chương 126.1: Trừng Phạt
- Chương 126.2: Làm Người Bạn Tốt
- Chương 127.1: Bạn Bè
- Chương 127.2: 『Bình Thu Thập Tinh Chất Giấc Mơ』(Phiên Bản Đội Tinh Anh)
- Chương 128.1: Không Có Cách Để Nộp
- Chương 128.2: Đội D Hội Ngộ
- Chương 128.3: Công Ty Mất Nết
- Chương 129.1: Ý Tưởng Sáng Suốt Đấy!
- Chương 129.2: Dự Án Của Giám Đốc Ho
- Chương 130.1: Thằng Ngu Tự Đấm Vào Mặt
- Chương 130.2: Gián Điệp
- Chương 131.1: Bài Kiểm Tra Nhập Cục
- Chương 131.2: Anh Chọn Ai?
- Chương 131.3: Chiến dịch: Đặc Vụ, Tôi Giả Chết Và Bỏ Trốn Khỏi Cái Công Ty Giáo Phái Điên Khùng Ấy! T-T
- Chương 132.1: Tân Binh Nhút Nhát
- Chương 132.2: Chơi 'Ma Sói'
- Chương 132.3: Phân Đơn Vị
- Chương 133.1: Nhiệm Vụ Giải Cứu
- Chương 133.2: Loocky Mart
- Chương 133.3: Giờ Làm Việc
- Chương 134.1: 'Ma Quỷ'
- Chương 134.2: Hết Thời Gian
- Chương 135.1: Quảng Cáo Sản Phẩm
- Chương 135.2: Tới Tầng Hai
- Chương 135.3: Kết Cục Của Đặc Vụ Đồng
- Chương 136.1: Ba Ngày Trôi Qua
- Chương 136.2: Không Có Tầng Bốn
- Chương 136.3: Tầng Bốn
- Chương 137.1: Đặc Vụ À, Tôi Còn Sống.
- Chương 137.2: Sự Kiện Nướng Thịt Ngay Tại Chỗ
- Chương 138.1: Nửa Điên Nửa Tỉnh
- Chương 138.2: Đặc Vụ Đồng Ở Đâu?
- Chương 139.1: Đi Tìm Đặc Vụ Đồng
- Chương 139.2: Hàng Hóa
- Chương 139.3: Giải Pháp Tối Ưu
- Chương 140.1: Thời Gian Bất Đồng
- Chương 140.2: Di Vật
- Chương 140.3: Tan Kẹo
- Chương 141.1: Tôi Không Điên
- Chương 141.2: Mua Sắm Với Phiếu Quà Tặng
- Chương 142.1: Người Mất Tích Lâu Ngày
- Chương 142.1: Rời Khỏi Siêu Thị
- Chương 143.1: Đặc vụ Choi
- Chương 143.2: Sinh Ra Để Vào Đội Huyền Vũ
- Chương 144.1: Tiền Bồi Thường
- Chương 144.2: Đợt Báo Cáo Đầu Tiên
- Chương 144.3: Cây Gậy Và Củ Cà Rốt
- Chương 145.1: Những Kẻ Tuyệt Vọng
- Chương 146.1: Dưới Miệng Cống
- Chương 146.2: Chợ Không Mặt
- Chương 147.1: Bàn Tay Cụt Ngón Út
- Chương 147.2: Mẩu Giấy
- Chương 147.3: Phòng Ấp Giấc Mơ
- Chương 148.1: Máy Ấp Giấc Mơ
- Chương 148.1: Yoo Kwe
- Chương 148.2: Dược Thể Bí Mật
- Chương 148.2: Trụ Sở Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên
- Chương 149.1: Đèn Lồng Yêu Tinh
- Chương 149.2: Kẻ Đi Nhờ Thứ Nhất
- Chương 150.1: Trò Chuyện Radio
- Chương 150.2: Kẻ Đi Nhờ Thứ Hai
- Chương 151.1: Một Tuyến Đường Khác
- Chương 152.2: Vui Tươi
- Chương 152.3: Thêm Đồng Minh
- Chương 153.1: Buồng Điện Thoại
- Chương 152.2: 'Dọn Dẹp' Hiện Trường
- Chương 153.1: Nước Chấm Ăn Kèm
- Chương 153.2: Phòng Chờ Của Đội Huyền Vũ 1
- Chương 154.1: Đường Đi Tới Thủy Cung
- Chương 154.2: Thủy Cung Lấp Lánh
- Chương 155.1: Một Đặt Vụ Giỏi
- Chương 155.2: Trí Tuệ Là Kho Báu
- Chương 155.3: Tổ Hợp Ác Mộng
- Chương 156.1: Ngôi Mộ Của Nàng Tiên Cá
- Chương 156.2: Mèo Hoang
- Chương 156.3: Ngoại Ô Phía Tây Của Thủy Cung
- Chương 157.1: Chiếc Tù Và
- Chương 157.2: Daydream vs Cục
- Chương 158.1: Nói
- Chương 158.2: Luật Của Người Chết
- Chương 159.1: Bị Che Mắt
- Chương 159.2: Chiếc Tù Và Thứ Mười Ba
- Chương 160.1: Tiếng Than Thở Của Thiên Sứ
- Chương 160.2: Người Cá Nhí
- Chương 161.1: Không Bay Được
- Chương 161.2: Tàu Ngầm Thoát Hiểm
- Chương 160.3: Lựa Chọn Khôn Ngoan
- Chương 162.1: Công Chúa Người Cá
- Chương 162.2: Ngài Mèo
- Chương 162.3: Hiện Thực Ở Đâu?
- Chương 163.1: Quyền Sở Hữu
- Chương 163.2: Lâu Lắm Rồi Mới Thấy
- Chương 164.1: Thằn Lằn Hamelin
- Chương 164.2: Đội Một Thành Viên
- Chương 165.1: Gặp Gỡ Lão Đại
- Chương 165.2: Kiểu Khôn Ngoan Riêng
- Chương 165.3: Mèo Đen - Qterw-A-1845
- Chương 166.1: Đạo Đức Giả
- Chương 166.2: 'Tế Bào Bữa Ăn'
- Chương 166.3: Mục Đích Và Phương Tiện
- Chương 167.1: Ban Điều Tra Sơ Bộ
- Chương 167.2: Câu Truyện Ma Trên Mạng
- Chương 168.1: Người Giỏi Che Giấu?
- Chương 168.2: Âm Mưu Của Niềm Tin
- Chương 168.3: Không Một Ai Ngạc Nhiên Cả
- Chương 169.1: Bổ Nhiệm Chính Thức
- Chương 169.2: Trao Đổi Thông Tin
- Chương 169.3: Biết Ít Thì Hơn
- Chương 170.1: Đơn Vị Đặc Biệt
- Chương 170.2: Chuyến Đi Đặc Biệt
- Chương 170.3: Biến Số
- Chương 171.1: Linh Vật Mới
- Chương 171.2: Khu Nghỉ Dưỡng Hoàng Kim
- Chương 171.3: Thiết Lập Khu Nghỉ Dưỡng
- Chương 172.1: Người Nhân Viên Toan Tính
- Chương 172.2: Phân Công Vị Trí
- Chương 172.3: Ngày Đầu Tiên Vận Hành
- Chương 173.1: C Ú T
- Chương 173.2: Kết Thúc Ngày Đầu
- Chương 173.3: Tôi Muốn Làm Việc Ở Khu Nghỉ Dưỡng Này
- Chương 174.1: Bò Rừng Thăng Chức
- Chương 174.2: Lao Động!
- Chương 174.3: Linh Vật Tốt Bụng
- Chương 175.1: Spa Hoàng Kim
- Chương 175.2: Nệm Giường Mềm
- Chương 175.3: Thật Xui Xẻo
- Chương 176.1: Dân Thường Bị Kéo Vào
- Chương 176.2: Tại Sao Anh Lại Hạnh Phúc?
- Chương 176.3: Lệch Khỏi Quỹ Đạo
- Chương 177.1: Gặp Lại Linh Vật Xanh
- Chương 177.2: Sự Cố Tại Sảnh
- Chương 177.3: Đã Đủ Nhân Sự
- Chương 178.1: Sự Thiện Chí?
- Chương 178.2: Đặc Vụ Hwagak
- Chương 178.3: Băng Qua Khu Rừng
- Chương 179.1: Lũ 'Kiến' Đỏ
- Chương 179.2: Lãng Phí Tột Đột
- Chương 179.3: Như Một Món Quà Lưu Niệm
- Chương 180.1: Hãy Chấp Nhận
- Chương 180.2: Điện Thoại Reo
- Chương 181.1: Không Thoát Ra Được?
- Chương 181.2: Sẽ Vui Lắm Đây, Bạn
- Chương 182.1: Phía Sau Cánh Cổng Đỏ Thẫm
- Chương 182.2: Sự Phán Xét Của Trời
- Chương 183.1: Cơ Thể Thật
- Chương 183.2: Công Viên Vào Buổi Tối
- Chương 184.1: Ngang Nhau
- Chương 184.2: Nuốt Chửng
- Chương 184.3: Phẩm Cách Cao Quý
- Chương 185.1: Đủ Tư Cách
- Chương 185.2: Hai Nhân Viên Không Thể Từ Chức
- Chương 185.3: Món Quà Cuối
- Chương 186.1: Hết Ngày Nghỉ
- Chương 186.2: Truyện Cổ Tích
- Chương 186.3: Đột Nhập
- Chương 187.1: 『Người Bạn Tốt』Bản Tự Chế
- Chương 187.2: Một Trò Chơi
- Chương 187.3: Hộp Nhạc Ngợi Ca
- Chương 188.1: Xin Đừng Quá Cảnh Giác Với Chính Mình
- Chương 188.2: Kẻ Đột Nhập
- Chương 189.1: Chỉ Là Tôi
- Chương 189.2: Trả Góp
- Chương 190.1: Mang Bạn Đến Cục
- Chương 190.2: Nổi Bật
- Chương 191.1: Ràng Buộc
- Chương 191.2: Cách Xóa Chứng Cứ
- Chương 192.1: 10,9,8,...
- Chương 192.2: Thủ Phạm Tàu Cao Tốc Tamra
- Chương 192.3: K.LEE
- Chương 193.1: Cậu Thật Sự Là Con Người Sao?
- Chương 193.2: Bị Bắt Quả Tang
- Chương 194.1: Mục Đích Của Ho Yoowoon
- Chương 194.2: Hình Phạt
- Chương 195.1: Đặc vụ Choi Xin Nghỉ
- Chương 195.2: Nghi Lễ Hiến Tế Cơ Sở Jisan
- Chương 196.1: Gạo
- Chương 196.2: Ông Già Cổ Hủ
- Chương 196.3: Người Báo Tin
- Chương 197.1: Mang Xui Xẻo
- Chương 197.2: Sự Thật Của Thế Giới
- Chương 197.3: Phước Lành Của Jisan
- Chương 198.1: Nghi Lễ Tạo Thần
- Chương 198.2: Cậu Chưa Bao Giờ Muốn Chết Sao?
- Chương 199.1: Rước Kiệu
- Chương 199.2: Điều Răn Đầu Tiên
- Chương 199.3: Hiền Giả Rết
- Chương 200.1: Phương Pháp Trừ Tà Của Cục
- Chương 200.2: Lựa Chọn Khôn Ngoan Nhất
- Chương 200.3: Ngài Đã Đến
- Chương 201 - 208 (Kết Phần 1), 209 - 300
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Web Novel (Phần 1: 102 - 200)
Chương 134.2: Hết Thời Gian
6 Bình luận - Độ dài: 1,548 từ - Cập nhật:
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 134.2: Hết Thời Gian
‘Chết tiệt, điên thật rồi.’
Nhưng tôi phải ‘chặn’ tầm nhìn của cái thứ đứng che lối ra kia.
‘Muốn vậy thì trước tiên, tôi…’
Phải tạo mồi nhử.
Nén tiếng rên, tôi nắm vai thằng nhóc cấp ba:
“Cậu đọc tờ rơi rồi đúng không? Chúng ta phải trộm một món đồ. Mỗi đứa đều phải tự làm.”
---------------------------------------------
〔Trước khi che mắt được con ma biển quảng cáo kia, bạn phải khiến nó nhầm rằng bạn là khách hàng bình thường.〕
〔Trộm một món đồ mà người mua đã tính tiền, giữ trên người.〕
〔Hành động kín kẽ, không để ai phát hiện.〕
---------------------------------------------
“Nhưng mà nếu bị bắt thì…”
“Nếu chọn cái nhỏ, không ai để ý mất thì ổn thôi.”
Tôi liếc về phía cửa.
Không đông người lắm, nhưng mấy kẻ biết sắp đóng cửa đang vội vã tính tiền hoặc rời đi.
‘Nếu khéo léo len lỏi theo dòng người, thì có khi chúng tôi sẽ qua lọt mà chẳng cần làm gì thêm.’
Nhưng tôi không muốn đánh cược.
“Đưa dây câu.”
“Rõ.”
Tôi lập tức lôi ra một cuộn dây câu trong balo, trên đầu dây buộc một con mồi đỏ hình cá vàng bằng nhựa.
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Cục Quản Lí Thảm Họa Siêu Nhiên: Truyện Kinh Dị
『Mồi Đồ Chơi』
Mô tả:
Một cuộn dây trong suốt, đầu gắn con mồi đỏ hình cá vàng.
Khi sử dụng có thể thu hút sự chú ý của thực thể siêu nhiên thuộc thang Chấn Thương trở xuống.
Thực thể càng mạnh, càng gần ‘nguồn’ thì hiệu quả càng yếu.
Điều kiện dùng: Công chức Cục Quản lý Thảm họa Siêu nhiên cấp 7 trở lên, hoặc có uỷ quyền đặc biệt.
========================
Khi chúng tôi trộm xong, tôi sẽ dùng cái này để kéo sự chú ý của con ma.
Tôi và Đồng sẽ đổi lượt canh gác cho nhau, thế là đủ thời gian cho hai thằng học sinh chuồn đi.
Đồng siết chặt sợi dây, liếc mắt cho tôi tín hiệu.
“Bắt đầu trộm.”
Tôi gật đầu, quay sang hai đứa học sinh.
“C-Chúng em không trộm được đâu…”
“Nghe này. Bọn chúng không nhìn thấy chúng ta, nên chỉ cần lấy thứ nhỏ, không ai để ý thì chúng ta sẽ ổn thôi.”
Con người hiếm khi chú ý nếu có vật gì biến mất trong túi hoặc hộp, nhất là khi họ đã gói nó lại rồi.
‘Chúng tôi sẽ trộm một thứ người mua ít để ý đến nhất…’
Một vật nhỏ như đồ dùng hàng ngày.
Thứ gì mà họ mua vì họ cần chứ không phải là họ ưa thích nó. Một thứ mà họ sẽ không ăn hay dùng ngay.
“...”
Tôi đi tới một vị khách đang ngồi trên chiếc ghế gần lối ra vào.
‘Sẽ dễ hơn nếu đối tượng không di chuyển.’
Có lẽ vì người đó đang chờ một ai khác, nên người này để chiếc túi vải thân thiện với môi trường trên đùi và chợp mắt một lúc.
Tôi nhanh chóng quan sát cái túi.
‘Hoàn hảo.’
Rồi tôi luồn tay vào túi và khéo ra một thứ nằm bên trong.
Chỉ nha khoa.
‘Hoàn hảo.’
“Còn vài cây chỉ nữa trong đó.”
“…!”
“Nhưng cẩn thận, thứ này dễ lôi cả mớ ra. Nên lấy từ từ thôi, ok? Nhanh và nhẹ thôi.”
“…Ừm.”
Nuốt khan, thằng nhóc thò tay vào, run rẩy. Rồi cũng lấy ra đúng hộp chỉ mà tôi vừa đặt lên trên.
“…E-Em lấy được rồi!”
“Tốt lắm!”
Ôm chặt hộp chỉ, cậu học sinh lùi lại với khuôn mặt đỏ bừng.
Cả hai chúng tôi quay lại nhìn đứa còn lại.
Thằng nhóc năm nhất kia, người cứ nép bên cạnh Đặc vụ Đồng.
“...”
Nó bước tới với khuôn mặt e ngại, chẳng thể nào giấu được sự lo lắng của mình.
“Ổn thôi, cứ bình tĩnh…”
“Em biết rồi! Đừng nói nữa, làm ơn im đi!”
“...”
Nó gần như phát hoảng.
Học sinh cấp ba ngắt lời tôi, có lẽ vì cậu bé muốn hoàn thành cho xong nên nó nhắm tịt mắt và đưa tay ra.
Tay cậu bé thọc vào túi và giật mạnh hộp chỉ nha khoa.
“Xong r…”
Nó rút tay ra với vẻ mặt mừng rỡ.
Khoan, lôi mạnh thế thì—
Bộp.
Tay học sinh lỡ quẹt vào má của vị khách.
“Chúa ơi!”
“…!!”
Bất ngờ, người phụ nữ ngồi trên ghế với túi vải trên đùi giật mình và ngã ngửa ra sau.
“Ơ—ơ ơ?”
Thằng học sinh hốt hoảng và níu lại cái túi vải theo phản xạ.
“M-Mẹ, mẹ ổn chứ? Ấy da—!”
Một người (có vẻ là người nhà) vội chạy lại và túm lấy túi để đỡ bà ta dậy, nhưng rồi người đó thấy cái túi cứ bay lơ lửng do bị thằng nhóc nắm chặt, và hét ầm lên.
‘Chết tiệt!’
Tôi vội túm thằng nhóc kéo mạnh về. Túi vải rơi xuống và đồ trong túi rơi lộn xộn trên sàn.
Người phụ nữ hét thất thanh:
“Có người, có người cầm túi tôi rồi biến mất!”
Các vị khách xung quanh bắt đầu xì xào, ánh mắt họ đổ dồn về phía này.
“Bà nói gì thế? Ảo giác thôi…”
“Không đâu, bố! Con thấy rõ cái túi có vấn đề mà…!”
“Hả?! Tôi thấy có thằng nhóc nắm túi mà…! ”
Khốn kiếp.
--------------------------------------------
〔Dưới tình huốn bình thường, khách mua sắm không thấy được bạn.〕
〔Nhưng nếu có va chạm, họ sẽ cảm nhận được.〕
〔Trong một số tình huống, bạn còn có thể nói chuyện, cầu cứu họ giúp thoát.〕
--------------------------------------------
Trước khi va chạm thì chúng tôi còn tận dụng điều này được.
Nhưng…
“Giúp tôi với! Có ai không?!”
“Hả? Hôm nay là ngày gì? Sao tôi ở đây? Hảaaa?!”
--------------------------------------------
〔Nếu khách nhìn thấy bạn và phát hiện sự bất thường hoặc hoảng loạn, bạn chỉ có một lựa chọn: bỏ chạy thật nhanh.〕
--------------------------------------------
“Chạy.”
--------------------------------------------
〔Đám nhân viên đang đến.〕
--------------------------------------------
Ngay lúc đó, tôi và Đồng cùng đẩy cậu thằng học sinh và lao về phương hướng ngược cửa chính.
….Bởi vì từ thang cuốn, từ cuối quầy thanh toán, từ toilet, chúng bắt đầu lạch bạch đi ra.
Cọt kẹt, cọt kẹt.
Âm thanh đó vang lên.
Cọt kẹt-cọt kẹt-cọt kẹt-cọt kẹt-cọt kẹt-cọt kẹt.
Âm thanh ét ét và chói tai như bong bóng cao su cọ xát rít lên phía chúng tôi không ngừng, và mỗi lúc một nhiều hơn.
Bản năng thúc giục tôi lao tới khu vực phức tạp hơn.
…Qua dãy quầy thu ngân, chui vào mê cung kệ hàng.
‘Khốn nạn.’
Tôi liếc đồng hồ.
〔20:29〕
Hết thời gian rồi.
Giờ đóng cửa đến nơi.
‘Phải trốn thôi.’
Chúng tôi phải từ bỏ phương án trốn qua cửa.
Trong vòng chưa đầy một phút, khách sẽ biến mất và nhân viên sẽ đông gấp bội. Chúng tôi phải cắt đuôi chúng trong vòng 60 giây. Để làm việc đó, chúng tôi phải trốn…
‘Nhưng bốn người thì nhiều quá!’
Tôi bắt gặp ánh mắt Đặc vụ Đồng.
Anh ta liếc lên trần, gật nhẹ, rồi đột ngột rẽ hướng và kéo theo một học sinh.
“Ơ…!”
“Đi với tôi.”
Tôi cũng kéo đứa còn lại chạy ngược phía.
Cả hai thở dốc và chạy muốn rách phổi. Tiếng rít sau lưng vẫn kêu vang, nhưng số lượng đã ít đi trông thấy.
‘Chúng đang tập trung đuổi theo nhóm Đồng.’
Anh ta ắt hẳn đã cố tình dụ chúng đi. Tôi bỏ nỗi lo của mình quan một bên, thầm cảm kích và chạy như một thằng trốn trại.
Máy hút bụi, mỹ phẩm, bát đĩa, chất tẩy rửa…
Vô số kệ hàng nối tiếp nhau không dứt trong khu mua sắm thên thang, cho đến khi–
Chúng tôi đụng thẳng mặt một nhân viên khác.
‘Chết mẹ.’
Cọt kẹt, cọt kẹt.
Chúng tiếp tục dí chúng tôi. Mỗi lần như vậu thì tôi lập tức đổi hướng cùng với cậu nhóc và tiếp tục chạy.
“Hộc, hộc…”
Cậu học sinh năm nhất thở dốc như sắp xỉu.
Tôi có thể ngửi thấy vị sắt của máu trong cổ họng.
Cái siêu thị quái vật này cứ như mê cung không lối ra, cứ như thể từ kệ hàng nào cũng có thể có nhân viên tràn ra…
‘Cmn!’
Cọt kẹt-cọt kẹt-cọt kẹt-cọt kẹt-cọt kẹt.
Chúng tôi vòng hết dãy này sang dãy khác.
‘Cách này không ổn.’
Chúng tôi cần một chỗ để ẩn thân.
Một nơi mà nhân viên sẽ không tìm thấy chúng tôi, một nơi chúng tôi có thể chui vào ngay mà không cần phải chuẩn bị gì và đủ rộng cho hai người.
Rồi khi chúng tôi quẹo thêm một góc…
‘…!’
Tôi thấy nó.
〔Máy đánh trứng giảm 50% 〕
Một kệ trưng bày hàng di động.
‘Được rồi.’
Tôi dúi thằng nhóc vào gầm của chiếc kệ máy đánh trứng, rồi chui theo sau.
Và cả hai nín thở.
------------------------------------------
Nay tới đây thôi, mai tôi bom cho xong cái siêu thị này luôn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
6 Bình luận