Vol 12: Gấu-san đến thành phố Dwarf (377-422)
Chap 422: Gấu-san trang bị bearmonite
4 Bình luận - Độ dài: 2,262 từ - Cập nhật:
Dịch và edit bởi JunnySnow
ʕ ᵔᴥᵔ ʔ
Mumroot-san dáng vẻ nghiêm túc đúng trước một tấm thảm thêu vòng tròn ma pháp với nhiều họa tiết phức tạp.
「Xong rồi đó. Cô Gấu, hãy đặt hai viên ma thạch vào chính giữa, sau đó chạm vào vòng tròn ở góc bên phải và truyền ma lực vào nhé」 Mumroot-san vừa chỉ tay vừa hướng dẫn.
Tôi nhìn hai cục bearmonite đen thùi lùi trong tay, lòng vẫn còn chút phân vân.
「..... Cô Gấu?」 Mumroot-san nghiêng đầu thúc giục.
「Để cho chắc, người kí kế ước không nhất thiết phải là con đúng không?」 Tôi hỏi lại cho chắc, dù sao giao ước nghe hơi đáng sợ.
「Chúng là ma thạch gấu mà. Còn ai phù hợp với chúng hơn con chứ?」 Mumroot-san nhún vai, nhìn chằm chằm vào bộ đồ Gấu trên người tôi.
Nếu nghĩ theo hướng này thì đúng là chỉ có mình tôi trên thế giới có thể kí kết kế ước với bearmonite, mà nếu có thật thì tôi cũng muốn đi gặp đồng loại một lần cho biết.
Tôi tin chắc là không còn ai sở hữu ma lực thuộc tính gấu đâu.
Nghĩ một lúc, tôi triệu hồi Gấu Yuru và Gấu Kyuu. Căn phòng vốn khá rộng rãi bỗng nhiên trở nên chật chội hơn hẳn khi hai bé gấu khổng lồ của tôi xuất hiện.
「Con muốn thú triệu hồi của mình kí kế ước sao?」 Mumroot-san hơi bất ngờ trước quyết định của tôi.
Bearmonite cường hóa sức mạnh cho chủ sở hữu. Nhưng nhờ có bộ trang bị Gấu hack game này mà chỉ số công và thủ của tôi đã cao ngất ngưởng rồi.
Gấu Yuru và Gấu Kyuu vốn đã mạnh hơn gấu thường nhiều, quái ghẻ không có cửa so với hai bé đâu. Nhưng nhớ tới lúc Gấu Yuru và Gấu Kyuu đã dùng hết sức chiến đấu với wyvern để bảo vệ tôi tại Targui lại khiến tôi phải rùng mình sợ hãi. Nếu có gì xảy ra với hai bé chắc tôi không sống nổi nữa.
Với lại tôi cùng thường nhờ hai bé bảo vệ Fina và những người khác. Tốt hơn hết là để hai bé trở nên mạnh hơn là dùng chúng để cường hóa bản thân tôi.
Cường hóa thú triệu hồi cực kỳ quan trọng trong game mà.
「Dù con muốn vậy, nhưng ta chưa bao giờ thấy động vật kí kế ước đâu. Do những con gấu của cô có ma lực nên có thể thành công đó!」Mumroot-san hưng phấn nói.
Hai bé của tôi dùng được ma pháp và là gấu 100% đó nha.
「Vậy ông hãy giúp hai bé gấu của con kí kết kế ước với ma thạch bearmonite đi」 Tôi vừa xoa đầu hai bé gấu vừa nói.
「Được thôi, nếu con muốn vậy」 Mumroot-san mỉm cười trước cảnh tượng ấm áp này.
Tôi đặt bearmonite vào giữa vòng tròn ma pháp.
「Gấu Yuru, em lên trước đi. Truyền ma lực vào đây nhé」 Tôi chỉ tay hướng dẫn.
<Kuu-n>
Gấu Yuru từ tốn bước tới và đặt chân vào góc phải theo lời Mumroot-san. Ngay lập tức, một luồng sáng dịu nhẹ từ viên bearmonite bao phủ lấy căn phòng khi Gấu Yuru truyền ma lực vào rồi từ từ tan đi.
「Vậy là xong rồi hả ông?」 Tôi thắc mắc hỏi.
Mumroot-san gật đầu, tôi lấy bearmonite kia lên rồi đặt một cái khác vào.
「Tiếp theo là em đó, Gấu Kyuu」 Tôi quay sang bé gấu còn lại ra hiệu.
<Kuu-n>
Gấu Kyuu lững thững đi tới vòng tròn ma pháp thế chỗ Gấu Yuru.
Sau đó, y như Gấu Yuru, Gấu Kyuu đặt một chân của mình lên vòng tròn ma pháp và truyền ma lực vào. Vòng tròn ma pháp sáng lên và kế ước giữa Gấu Kyuu và bearmonite đã kết thúc.
Tôi nhìn hai cục bearmonite trong tay. Bearmonite của Gấu Kyuu đã đổi thành màu trắng. Vì em nó là gấu trắng bắc cực sao?
「Theo như con hiểu, nếu gấu của con mang theo cái này thì hai bé sẽ được cường hóa?」 Tôi hỏi.
「Chính xác」 Mumroot-san gật đầu xác nhận.
Tôi lấy trong Hộp Gấu một tấm vải màu xanh đen bọc lấy bearmonite rồi quàng lên cổ Gấu Yuru thắt thành một cái nơ. Sau đó, trên cổ Gấu Kyuu cũng có một cái nơ màu đỏ xinh xinh.
「Hai em dễ thương quá à~」Tôi vui vẻ reo lên.
<<Kuuu-n>>
「Hai em có thấy mình mạnh hơn không?」 Tôi vừa xoa đầu chúng vừa hỏi.
<<Kuu-n?>>
Gấu Yuru và Gấu Kyuu nghiêng đầu tỏ vẻ không hiểu.
Không có tác dụng sao?
Ờ thì chắc mới đeo lên nên chưa biết có hay không ha. Tôi cũng không biết mình đã thành siêu nhân khi mặc đồ gấu. Mỗi khi dùng ma lực, đánh nhau hay chạy, tôi có thể thấy rõ sức mạnh của đồ gấu. Nhưng nếu không làm gì hết thì sao tôi biết mình mạnh tới cỡ nào.
「Cảm ơn ông, Mumroot-san」
Tôi quay sang cảm ơn Mumroot-san rồi gửi hai bé gấu của mình về lại Tay Gấu.
Khi rời khỏi nhà Mumroot-san, một Ruimin mệt mỏi đang thất tha thất thểu đến đây.
「Ồ, Yuna-san, chị về rồi」 Ruimin ỉu xìu chào hỏi.
「Chị mới quay lại đây thôi. Nhìn em mệt mỏi quá đó, Ruimin」 Tôi hơi lo lắng nói.
「Nãy giờ em chạy tới chạy lui đi giao hàng cho cả làng mà, mệt chết em luôn đó」 Ruimin xụ mặt than vãn.
Giờ chính là lúc dùng vòng tròn ma pháp trút bỏ mệt mỏi nhỉ?
Không biết nó hiệu quả tới mức nào ha.
「Nhưng dân làng ai cũng vui lắm nên em cũng vui lây」
Nụ cười của Ruimin đã thổi bay mọi mệt mỏi trong người tôi. Nếu tôi là nam chắc tôi đã yêu em ấy luôn quá. Nhưng tiếc ghê, tôi lại là nữ.
Nhưng ai cũng thích đống nồi niêu xoong chảo nhỉ? Tuy cũng thích những cái nồi cũ thường dùng nhưng khi mua cái mới thì tôi cũng vui lắm.
Lúc mới mua máy tính mới tôi cũng cười không khép miệng luôn mà.
Nhắc mới nhớ, không biết cái máy tính của tôi ra sao rồi ta?
Mà kệ đi, trong cái máy đó toàn là game của tôi mà thôi. Khi Chúa hỏi thứ quan trọng với tôi, nếu lúc đó tôi nói máy tính thì chắc giờ tôi đã mang nó theo luôn rồi nhỉ?
Mà cũng nhờ hồi đó trả lời là tiền nên giờ tôi mới có thể sống thảnh thơi ở dị giới như vầy nè. Hên ghê. Mà lỡ lúc đó tôi chọn máy tính thì giờ cũng có xài được đâu, ở đây làm gì có điện.
「Yuna-san, Rikka-san sao rồi? Em tò mò quá」 Ruimin nổi máu bà tám.
「Hiện tại thì chị ấy đã quyết định ở lại làm việc trong tiệm của Ghazal-san ở kinh đô rồi」 Tôi cũng vui vẻ tám chuyện.
「 Vậy họ đã thành một đôi chưa?! Có lên kế hoạch cưới xin chưa chị?」 Ruimin hưng phấn hỏi.
「Hmm, cái đó thì chị hông chắc. Giờ thì mình chỉ biết chờ thôi, chuyện tới đâu thì tới đó」 Tôi nói.
「Vậy thì mình chờ thôi ha」
Ruimin có vẻ hơi thất vọng, tuy lúc đầu Ghazal-san cũng bối rối lắm, nhưng sau cùng cũng vui vẻ đón nhận.
Chắc việc hai người đó thành đôi chỉ là chuyện sớm muộn thôi.
「Mà em mừng là Rikka-san không bị từ chối」 Ruimin vui vẻ nói.
Chị cũng như em vậy đó. Tôi cũng mừng là không phải mang một Rikka-san thất tình về quê. Nếu chuyện đó xảy ra, tôi lại phải bịt mắt chị ấy đẩy qua Cổng Gấu lần nữa.
「Chị đưa Fina-chan về rồi hả?」
Ruimin nhìn ra sau tấm thân to bự của tôi nhưng không thấy Fina đứng đó. Đính chính là cái bộ đồ nó rộng thùng thình chứ hông phải tui mập, ok?
「Chị đâu thể tách em ấy khỏi gia đình mình mãi được nên chị đã đưa Fina về nhà rồi」 Tôi nhún vai trả lời.
「Em muốn tới kinh đô với Fina-chan. Nếu vậy thì em có thể tới thăm chị em rồi. Mà em cũng muốn tới thị trấn của Yuna-san và Fina-chan chơi nữa.」 Ruimin nói, hai mắt lấp lánh.
「Giờ chị về nhà đây, hẹn gặp em tại Crimonia nha」 Tôi lên tiếng chào.
「Chị hứa rồi đó, làn sau nhớ dắt em tới chơi nha」 Ruimin vẫy tay tiễn tôi.
Tôi tạm biệt Ruimin, người tới trả túi vật phẩm cho Mumroot-san, rồi rời khỏi làng.
Tôi thong thả đi trong làng mà không bị tụi nhỏ vây quanh.
Rời khỏi nơi này, tôi đã về Crimonia bằng Cổng Gấu trong Nhà Gấu gần thiêng thụ ở sâu trong rừng.
Vừa về tới Crimonia, tôi liền triệu hồi hai bé gấu con Gấu Yuru và Gấu Kyuu rồi nhảy ùm lên giường.
Ồ, khi hai bé nhỏ lại thì hai cái nơ của chúng cũng nhỏ theo nè. Tò mò, tôi đưa tay cởi nơ ra thì nó liền bung ra thành kích thước ban đầu, hay ghê ha.
ʕ ᵔᴥᵔ ʔ
Sau vài ngày nghỉ ngơi phè phỡn, đã tới lúc thực hiện lời hứa tặng thịt heo rừng với Tirumina-san rồi. Đương nhiên là thợ chính Fina và thợ phụ Shuri lóc thịt con lơn rừng siêu to khổng lồ rồi. Tôi chỉ đúng dòm thôi à.
「Sao chú cũng ở đây vậy, Gentz-san?」
Tôi kêu chị em Fina tới nhưng không hiểu sao Gentz-san cũng tới luôn.
「Chú nghe nói mấy đứa định lóc thịt con lợn rừng khổng lồ. Hiếm lắm mới có dịp này nên chú mới tới đây giúp đó. Với lại đây là lần đầu tiên Fina mổ xẻ một thứ như vậy nên có khi con bé không biết làm đó」 Gentz-san vui vẻ trả lời.
Nói mới nhớ, lúc hỏi Fina có cần giúp gì không, em ấy nói mình đã từng mổ xẻ lợn rừng rồi nên đã từ chối.
「Đừng lo, hôm nay chú được nghỉ mà」 Gentz-san cười xòa nói.
Tôi không biết mình phải an tâm vụ gì nữa. Nhưng Gentz-san trông tự hào lắm.
Ờm, có tới ba con lận, có dịp cho chú thể hiện mà. Với lại, có Gentz-san nên công việc hôm nay có khi xong sớm trước bữa trưa thì nướng thịt luôn ở viện mồ côi mời mọi người cùng ăn chung cho vui. Vậy mới nói chú ấy tới giúp có ích lắm.
「Vậy thì nhờ chú nha」
Tôi nói rồi lấy ba con lợn rừng khổng lồ ra khỏi Hộp gấu.
「Chúng lớn thiệt đó」 Gentz-san há hốc miệng.
「Bự chà bá luôn」 Shuri nhảy nhót, ánh mắt phấn khích.
「Yuna-oneechan, chúng thật sự là quái thú đó」 Fina cũng trầm trồ kinh ngạc.
「Chắc chúng ta sẽ xong việc trước bữa trưa thôi. Bắt tay vào việc thôi nào! Fina, Shuri, hai em nhớ xem kĩ tay nghề của ba mình nhé」 Tôi vừa cổ vũ vừa lùi lại nhường sân khấu cho ba cha con.
Tôi biết Gentz-san vốn bận rộn, ít có thời gian bên con cái nên cứ hễ rảnh là chú lại vui đùa cùng hai cô con gái. Tirumina-san và Shuri thì còn lâu lâu gọi Điện thoại Gấu cho Fina mỗi khi tôi mang con bé đi chơi, chứ Gentz-san thì chẳng có dịp nào, chắc chú ấy cô đơn lắm.
Hoặc cũng có thể chú ấy chỉ muốn ra vẻ một chút với hai cô con gái rượu thôi, người làm cha nào mà chẳng thế?
Fina và Shuri đồng thanh trả lời “Dạ” tràn đầy năng lượng. Không biết mấy năm nữa khi bước vào tuổi dậy thì, hai đứa nhỏ này có chê ba chúng kiểu 「Ba hôi quá à」 hay 「Ba đừng tới gần con」 không nhỉ? Nghĩ tới cảnh Gentz-san khóc ròng vì bị con gái ghẻ lạnh, tuy hơi thất đức, nhưng mà mắc cười ghê.
「Chị sao vậy, Yuna-oneechan?」 Fina nghiêng đầy hỏi.
Nghe vậy, tôi nhìn sang Fina.
「À không có gì đâu. Chị chỉ đang nghĩ Fina nên cứ đáng yêu như bây giờ là tốt nhất thôi à」 Tôi nhịn cười, đưa tay xoa đầu con bé.
「…………?」
Fina ngơ ngác không hiểu tôi đang ám chỉ cái gì.
Nhờ sự trợ giúp đắc lực của Gentz-san, chúng tôi đã hoàn thành công việc nhanh chóng trong buổi sáng. Sau đó, bốn người chúng tôi mang một đống thịt tươi ngon sẵn sàng tấn công dạ dày mọi người tới côi nhi viện.
ʕ ᵔᴥᵔ ʔ
Đúng dịp cửa hàng đóng cửa nghỉ ngơi, Anzu và Morin-san vui vẻ đảm nhiệm việc nấu ăn cho mọi người ở viện. Không lâu sau, các món ăn thơm ngon đặc trưng của từng quán cũng được bưng lên.
Bánh mì nóng hổi thơm ngon của Morin-san cực kỳ hợp rơ với thịt heo, mấy món thịt nướng được tẩm ướp gia vị thơm phức của Anzu cũng ngon không kém.
Tôi mừng là đã tổ chức tiệc thịt nướng, nhìn tụi nhỏ vừa ăn vừa cười nói vui vẻ với nhau là tôi cũng vui lây.
Ơ, lẽ ra tôi nên mời Ruimin tới chơi chứ nhỉ?
ʕ ᵔᴥᵔ ʔ
4 Bình luận
Gấu 2