Vol 12: Gấu-san đến thành phố Dwarf (377-422)
Chap 419: Gấu-san về làng Elf
9 Bình luận - Độ dài: 2,840 từ - Cập nhật:
Dịch và edit bởi JunnySnow
ʕ ᵔᴥᵔ ʔ
Sáng sớm ngày mai, Rikka-san đã xuất hiện trước cửa nhà trọ. Vì toàn bộ hành lý đã nằm gọn trong Hộp Gấu hôm qua, nên giờ chị ấy chỉ mặc một bộ đồ thoải mái và đeo đúng một cái túi nhỏ xinh.
「Rikka-san, chị tới sớm vậy」 Tôi hỏi.
「Ba chị cứ lải nhải suốt. Ông cứ nói lỡ bị từ chối thì cứ yên tâm vác mặt về, ông sẽ tìm một mối khác tốt hơn miết」Rikka-san thở dài.
「Chị biết là họ chỉ lo cho chị thôi mà, Rikka-san」 Tôi nói.
「Hôm qua chị còn tưởng họ tốt lắm, ai dè…」 Rikka-san bĩu môi.
Tôi chỉ biết thở dài. Mới có một ngày mà họ đã đổi ý rồi. Nói mới thấy, nguyên nhà họ đúng chuẩn tsundere luôn, ngoài miệng thì đuổi nhưng trong lòng thì thương. Thôi thì ít ra cũng tốt hơn mấy gia đình chẳng bao giờ thèm nhìn mặt nhau.
Khi Rikka-san đến, chúng tôi cũng sẵn sàng nhổ neo luôn.
「Mấy đứa nhớ kiểm tra kỹ coi có quên gì không nha」 Tôi quay sang hai đứa nhỏ nói.
「Dạ」 Fina ngoan ngoãn đáp.
「Em cũng vậy」 Ruimin hăng hái trả lời.
Chúng tôi trả phòng rồi xuống lầu chào tạm biệt nhóm Jade-san. Có vẻ cả hội đều định tiễn chúng tôi lên đường về nhà.
Nhóm anh ta sẽ nán lại đây thêm vài ngày nữa để đợi rèn xong cây kiếm của Toya.
「Cảm ơn cô nhiều nha. Nhờ cô gửi lời chào của tui tới lũ gấu luôn nhé!」 Toya cười nói.
「Mật ong anh đưa ngon lắm, cảm ơn anh」 Tôi lịch sự đáp.
「Vậy thì tốt quá!」 Toya cười tươi rói.
Khi Toya đang sướng rơn vì được khen, Mel-san u sầu nói.
「U~u, chị muốn cưỡi Gấu Yuru-chan và Gấu Kyuu-chan nữa」
「Fufu, tui được cưỡi chúng rồi nè, mấy ẻm mềm lắm luôn!」
Senia-san đắc ý nói với Mel-san.
「Mà chị không ngờ Rojina-san lại có một cô con gái đáng yêu như vầy đó」 Mel-san nhìn sang Rikka-san nói.
「Cô ấy còn là bạn gái của Ghazal-san nữa chứ」 Jade-san chêm vào.
Rikka-san đỏ bừng mặt khi nghe thấy từ “bạn gái”, nhưng chị ấy lại không lên tiếng đính chính.
「Mọi người cũng biết Ghazal sao?」 Rikka-san hỏi.
「Anh ta là một thợ rèn có tiếng ở kinh đô mà, mạo hiểm giả nào chẳng biết」 Jade-san nói.
Nghe người ta khen Ghazal-san làm Rikka-san mặt tươi như hoa nở.
「Nếu Rikka-san định đến kinh đô thì chúng ta có thể gặp lại nhau đó」 Jade-san nói thêm.
「Ừa, mong gặp lại mọi người sau」 Rikka-san vui vẻ đáp.
Đó là nếu như Rikka-san quyết định sống ở kinh đô thôi. Lỡ đâu sắp tới có một chuyến hồi hương đau đớn thì sao?
「U~u, nhưng Yuna-chan, giờ thì em đi về rồi...」 Mel-san mè nheo.
「Chị muốn cưỡi Gấu Yuru-chan và Gấu Kyuu-chan nữa」
Senia-san buồn bã nói.
Xui cho hai chị, mà dù mọi người có về cùng nhau đi nữa thì Gấu Yuru và Gấu Kyuu cũng có giới hạn tải trọng đó, hông có chở thêm Mel-san và Senia-san nổi đâu.
「À đúng rồi, hay là mình cứ bỏ Toya ở lại đợi kiếm một mình, còn tụi mình về chung với Yuna đi!」 Senia-san đề xuất một ý kiến cực kì có tâm.
「Hợp lý!」 Mel-san hưởng ứng ngay.
「Hợp lý cái quần tui á!」 Toya gào lên bất lực.
Toya lập tức phản đối ý kiến của Senia-san và Mel-san.
「Mel, Senia, hông có vụ đó đâu. Yuna, cũng nhờ em đã giúp Toya, lần tới tụi này tới Crimonia....」Jade-san chốt hạ.
「Lần đó em sẽ ăn tới bến luôn nha」 Tôi cười, cướp lời anh ta.
Cuối cùng, tôi cũng có thể lên đường sau khi hứa với nhóm Jade-san sẽ ăn sạch túi tiền của họ khi họ tới Crimonia.
ʕ ᵔᴥᵔ ʔ
「Etto, mình định cưỡi gấu đi thiệt luôn hả?」 Rikka-san nhìn tôi đầy nghi hoặc.
「 Đương nhiên, đi xe ngựa chậm thấy mồ」 Tôi tỉnh bơ nói.
Thật ra tôi còn có thể lái Xe Buýt Gấu về nhà nữa, nhưng cái đó ngốn ma lực như uống nước, đã vậy tôi còn phải tự lái, mệt xỉu luôn á. Cưỡi Gấu Yuru và Gấu Kyuu là sướng nhất, hai bé có chế độ lái tự động, dù tôi có lăn ra ngủ thì hai bé nhà tôi vẫn chạy đúng đường.
Ra khỏi thành phố một đoạn đủ xa, tôi triệu hồi Gấu Yuru và Gấu Kyuu.
「Thú triệu hồi ảo thật đó, đột nhiên xuất hiện từ hư không...」Rikka-san giật mình.
「Etto, đầu tiên, em với Fina sẽ cưỡi Gấu Yuru, còn chị với Ruimin thì cưỡi Gấu Kyuu nha」 Tôi bắt đầu phân chia chỗ ngồi.
「Đầu tiên?」
Rikka-san nghiêng đầu suy nghĩ.
「Chúng ta sẽ đổi gấu cưỡi giữa chừng. Nếu em chỉ ưu tiên cưỡi Gấu Yuru, Gấu Kyuu sẽ giận và làm mình làm mẩy với em đó」 Tôi lên tiếng giải thích.
「Gấu Yuru-chan và Gấu Kyuu-chan thích Yuna-oneechan tới mức nếu chị ấy chỉ cưỡi một trong số hai bé thì bé còn lại sẽ buồn lắm đó」 Fina nghiêm túc nói.
「Buồn à... Sao mà... Dễ thương quá đi!」 Rikka-san đổ gục hoàn toàn trước sự đáng yêu này.
Rikka-san tiến tới chỗ Gấu Kyuu.
「Chị biết mình không phải Yuna-chan, nhưng nhờ em chở chị đi nha」 Rikka-san thủ thỉ.
「Ku~u~n」
Gấu Kyuu kêu lên rồi ngồi xuống để Rikka-san dễ dàng trèo lên lưng em ấy.
「Cảm ơn nhiều nha」 Rikka-san nói.
「Ah, chờ em nữa」 Ruimin nhanh nhẹn leo lên sau.
Rikka-san đã ngồi trên lưng Gấu Kyuu với Ruimin ở ngay đằng sau. Tôi và Fina cũng ngồi lên lưng Gấu Yuru rồi đi luôn. Mục tiêu là làng Elf!
Gấu Yuru và Gấu Kyuu chở tụi này chạy như bay.
「Rikka-san, em tính tăng tốc nên nếu chị sợ thì cứ nói nha」 Tôi quay sang báo cho chị ấy.
「Chơi luôn em ơi!」 Rikka-san hào hứng đáp.
Gấu Yuru và Gấu Kyuu bắt đầu phô diễn tốc độ bàn thờ, Rikka-san bấu chặt lấy Gấu Kyuu như bám vô phao cứu sinh, sợ bị té xuống.
「Chị không cần ôm chặt vậy đâu. Thả lỏng đi, hông có té đâu」 Tôi lên tiếng trấn an.
Rikka-san thả lỏng hai tay, bắt đầu tận hưởng ghế ngồi 5 sao trên lưng Gấu Kyuu.
Gấu Yuru và Gấu Kyuu chở tụi này chạy dọc trên đường lớn, băng qua vùng cỏ xanh rồi chui tọt vào rừng sâu. Cả đám đi xuyên rừng mà không bị lạc.
「Yuna-chan, sao hai bé này biết mình đang đi đúng đường vậy?」 Rikka-san tò mò hỏi.
「Tại Gấu Yuru và Gấu Kyuu nhớ hết đường trong rừng rồi」 Tôi thong thả trả lời.
Gấu Yuru và Gấu Kyuu có hệ thống đinh vị đỉnh lắm, đã đi qua một lần là không bao giờ quên. Bởi vậy hai bé có thể chở tôi tới nơi tôi muốn mà không cần bản đồ hay chỉ dẫn gì.
Khác hẳn với sự chậm chạp lúc đầu do Ruimin, dân mù đường, làm hoa tiêu, lần này chúng tôi chạy một mạch tới thẳng cây cầu sâu trong núi do tôi đã xây lại trước đó rồi nè, biết đường đi đúng là có khác.
「Trời đất, chúng ta sắp về tới làng em rồi nè!」 Ruimin thốt lên.
Chuyến đi này lẽ ra phải mất tới một hay hai ngày, nhưng với tốc độ này thì nửa đêm là tới nơi. Tuy nhiên, rừng đêm thì tối hù, dù có thể dùng đèn gấu soi đường đi tiếp, nhưng tôi không muốn ép mọi người phải đến làng Elf trong hôm nay. Lỡ tới đó lúc nửa đêm thì phiền mọi người lắm.
「Giờ mình cắm trại ở đây đi rồi sáng mai đi về làng nha」 Tôi đề nghị.
「Nhưng chúng ta sắp tới rồi mà chị?」 Ruimin thắc mắc.
「Lỡ về lúc nửa đêm thì phiền hàng xóm lắm. Tốt nhất là để sáng mai rồi về」 Tôi giải thích.
「Nếu chị lo cho ba mẹ em thì hông cần đâu」 Ruimin thản nhiên nói.
「Nhưng chị không muốn làm phiền ai hết. Hay Ruimin tính về một mình hả?」 Tôi nghiêm giọng.
Giờ mà để em ấy đi một mình thì kiểu gì cũng đi lạc trong khu rừng tối tăm này cho coi. Không có Gấu Yuru và Gấu Kyuu đi theo thì càng nguy hiểm hơn nữa. Dù có biết đường đi nữa thì có ai dám chắc mình vẫn đi đúng hướng trong bóng tối không.
「Yuna-san, em ác thiệt đó」 Rikka-san nhỏ giọng trách.
Dù chị có nói gì đi nữa thì em cũng không mặt dày tới mức đến nhà ai đó lúc nửa đêm đâu. Nếu có thì tôi cũng đi mướn nhà trọ ngủ. Dù không có phòng trọ thì tôi vẫn còn Nhà gấu mà, tính ra cũng không khác gì mấy với cắm trại giữa rừng như vầy. Để đỡ rắc rối, tối nay cứ cắm trại ở đây cho chắc. Với lại, tụi này có thể ngủ thoải mái trong Nhà gấu nữa.
「U~u, em biết rồi」 Ruimin cuối cùng cũng đồng ý.
「Vậy giờ tụi mình sẽ cắm trại ở đây hả?」
Rikka-san nhìn quanh một vòng.
Cả đám đang ở giữa rừng. Nguồn sáng duy nhất là ánh trăng yếu ớt và có khả năng cao sẽ bị quái vật tấn công.
「Vầy nguy hiểm lắm đó....」 Rikka-san hơi run rẩy.
「Em sẽ lấy nhà ra mà, hông sao đâu」 Tôi đáp.
「Nhà?」 Rikka-san ngạc nhiên hỏi.
Tôi nhìn quanh, đi tới một nơi rộng rãi hơn rồi lấy Nhà gấu ra khỏi Hộp gấu.
Rikka-san đứng hình mất 5 giây nhưng vẫn ngơ ngác đi theo cả đám vào trong nhà. Tôi chuẩn bị bữa tối, sau đó mọi người cùng nhau đi tắm rồi dắt tay nhau đi ngủ.
ʕ ᵔᴥᵔ ʔ
Sáng hôm sau, chúng tôi lên đường đến làng Elf.
Dù gì cũng ở gần đó rồi nên chúng tôi sẽ về đó sớm thôi.
「Chị muốn ghé qua nhà Mumroot-san trước được không?」 Tôi quay sang mọi người hỏi.
「Được chị, em cũng phải tới báo tin với ông nữa」 Ruimin hưởng ứng.
「Mumroot-san là ai vậy mấy đứa?」 Rikka-san ngơ ngác.
「Là ông nội em, đồng thời cũng là trưởng làng đó chị」 Ruimin vui vẻ trả lời.
「À, ra là vậy」 Rikka-san gật gù.
Khi thấy sắp tới cổng làng, để tránh việc bị tụi nhỏ trong làng vây hãm, tôi gửi Gấu Yuru và Gấu Kyuu về Tay gấu nghỉ ngơi.
Nhưng mà đời không phải là mơ...
「Là Gấu-oneesan kìa~」
Dù Gấu Yuru và Gấu Kyuu không có ở đây, nhưng cái bộ đồ Gấu của tôi nó nổi còn hơn đèn pha xe tải. Tụi nhỏ ùa ra như ong vỡ tổ bao vây tôi tứ phía.
「Rồi rồi, mấy đứa đừng có dính lấy Yuna-san nữa!」 Ruimin cố gắng dẹp loạn
「Eh~」
「Ông nội, à trưởng làng đã nói với mấy đứa đừng có làm phiền Yuna-san khi chị ấy tới rồi mà」 Ruimin nghiêm giọng nói.
「U~u」
Tụi nhỏ mặt buồn thiu luôn, nhìn tội nghiệp ghê.
Nếu là người lớn thì tôi đã tặng cho mỗi người một Cú đấm gấu rồi, nhưng đây là con nít nên tôi không nỡ.
「Vậy chúng ta tới nhà Mumroot-san thôi」 Tôi nhìn tụi nhỏ nói.
Tuy từ đây tới đó cũng gần thôi, nhưng tụi nhỏ đều rất vui khi nghe tôi nói vậy.
「U~u, Yuna-san, em xin lỗi nha」 Ruimin hơi xấu hổ nói.
「Yuna-chan nổi tiếng ghê ha」 Rikka-san cười vui vẻ.
Rikka-san nhìn tôi đang bị tụi nhỏ vây quanh.
「Thì tại em mặc đồ như vầy thôi」 Tôi bất lực trả lời.
Như đã hứa, tụi nhỏ đều rời đi khi chúng tôi đã đến nhà Mumroot-san.
「Cảm ơn cô đã chăm sóc Ruimin nha」
Mumroot-san nói, trên mặt có nét bối rối.
「Ông ơi, hông phải tại con đâu, tại mẹ đó!」 Ruimin thanh minh.
「À ờ, đúng là vậy」 Tôi cũng lên tiếng xác nhận.
「Vậy còn đứa nhỏ này là ai?」
Mumroot-san nhìn Rikka-san hỏi.
「Con là Rikka. Con định tới kinh đô nên mới đi chung với mấy em ấy tới đây」
Rikka-san tự giới thiệu mình.
Giờ đi vào chủ đề chính luôn nào.
「 Mumroot-san, con có chuyện muốn nhờ ông chút」 Tôi nói.
「Gì vậy?」 Mumroot-san thắc mắc.
「Ông có thể dung phép dịch chuyển gửi tụi con đến kinh đô không?」 Tôi đi thẳng vào vấn đề.
「Yuna-chan?」
Rikka-san nghiêng đầu không hiểu sao tôi lại nói vậy.
Thật ra tôi đã lén tới đây từ tối bằng Cổng gấu trong nhà rồi. Tôi muốn dùng Cổng gấu để đưa Rikka-san đến kinh đô cho nhanh gọn, nhưng khổ cái là phải giấu diếm sự tồn tại của nó. Thế là tôi đã nhờ Mumroot-san, trưởng làng làng Elf, diễn một vở kịch.
Mumroot-san tốt bụng đã đồng ý với yêu cầu này.
Với lại, tôi đã xi nhan trước với Fina và Ruimin để hai đứa cùng làm diễn viên hỗ trợ tôi.
「Thật ra, trưởng làng Mumroot-san có phép thuật đặc biệt cho phép ông ấy đến kinh đô một cách dễ dàng」 Tôi quay sang giải thích.
「Cái gì! Ông có thể làm vậy sao!?」
Rikka-san trố mắt ngạc nhiên. Đương nhiên là ai cũng phải giật mình khi có ai nói mình có thể đến kinh đô dễ như ăn bánh chứ.
「Mumroot-san, ông có thể làm được không?」 Tôi hỏi lại lần nữa.
「Thật ra… đây là bí mật của tộc Elf, nhưng cô gấu đây là ân nhân nên ta phá lệ một lần. Có điều… ta buộc phải che mắt mọi người lại, không ai được phép nhìn thấy quá trình dịch chuyển」
Mumroot-san vuốt râu, bắt đầu diễn sâu. Tại tôi không muốn ai thấy Cổng gấu nên đành phải bịt mắt họ lại rồi mới dùng nó được.
「Từ từ, vậy chúng ta sắp gặp Ghazal sao!? Chị chưa chuẩn bị tâm lý cho việc này!」
Rikka-san nghe xong thì cuống cuồng, không biết làm sao trong tình huống này. Chị ấy tưởng còn lâu mới tới kinh đô nên chưa nghĩ kĩ về việc này lắm.
Người bình thường ai cũng phải có chút nghi ngờ khi nghe vụ này nhưng chị ấy thì không.
「Giờ mấy đứa vào trong phòng này đi」 Mumroot-san chỉ tay.
Chúng tôi, cùng môt Rikka-san đang hoang mang, đi qua căn phòng bên cạnh.
「Đây là....?」 Rikka-san bối rối.
Vừa vào trong, chúng tôi bắt gặp một vòng tròn ma pháp được khắc trên sàn nhà, chắc Mumroot-san đã chuẩn bị từ trước.
Tôi không ngờ Mumroot-san lại bỏ công nhiều như vậy cho vở diễn này.
「Giờ thì chị đeo bịt mắt lên nhé」
Tôi lấy một mảnh vải đưa cho Rikka-san.
「C-, Chờ xíu!」 Rikka-san hơi hoảng nói.
「Vậy giờ em đếm tới 10 nha. 1, 2, 3...」 Tôi bắt đầu đếm số.
「Này! Sao đếm nhanh vậy!」 Rikka-san hét lên.
「Nếu chị đã sẵn sàng thì chúng ta sẽ rời khỏi đây trước khi chị kịp để ý luôn đó. 5, 6, 7...」Tôi trấn an.
「Còn Fina-chan thì sao?」 Rikka-san quay sang nhìn Fina.
「À quên, cho em nè Fina. 9, 10.」 Tôi cũng đưa một cái bịt mắt cho Fina để diễn cho trót.
「Dạ em đeo lên rồi」 Fina nói.
Tôi lại đưa cho Rkka-san mảnh vải kia.
Rikka-san nhìn chằm chằm vào nó, rồi hít một hơi thật sâu và đưa tay nhận lấy. Sau đó, chị ấy quay sang nhìn Mumroot-san.
「Ông thật sự có thể gửi tụi con đến kinh đô sao?」 Rikka-san lo lắng hỏi.
「À, ta hứa với con luôn」 Mumroot-san khẳng định chắc nịch.
「Vậy con nhờ cả vào ông đó!」
Rikka-san đã sẵn sàng và cúi chào Mumroot-san.
「Chúc chị may mắn Rikka-san. Chị dễ thương thiệt đó, mọi chuyện sẽ ổn thôi」 Ruimin vui vẻ chào tạm biệt.
「Cảm ơn em, Ruimin-chan」 Rikka-san cười nói.
Rikka-san đeo khăn bịt mắt mà tôi đã đưa cho.
Tôi thử vẫy tay mình trước mặt chị ấy, nhưng không có phản ứng nào từ phía chị ấy hết. Có vẻ chị ấy không thấy được gì nữa. Xong xuôi, tôi lấy Cổng gấu ra.
「Rồi, mình đi thôi」 Tôi nói.
Mumroot-san lẩm bẩm đọc gì đó như đang niệm chú.
Tôi mở cửa Cổng gấu ra.
「Chúng ta sẽ đi bộ một chút, mọi người nắm lấy tay em nha」 Tôi nói, vừa nắm lấy tay mọi người.
「Ờ」
Rikka-san run rẩy nắm lấy tay tôi và chúng tôi từ từ tiến vào Cổng gấu.
ʕ ᵔᴥᵔ ʔ
9 Bình luận