Tập 44: Thiên Chiến Varna
Chương 922: Cuộc đào tẩu trong rừng rậm (2)
1 Bình luận - Độ dài: 3,093 từ - Cập nhật:
Thánh Hiệp Sĩ.
Tôi nhớ đã từng chiến đấu với một người tự xưng là Rurik thuộc gia tộc Sylvanian, sử dụng một loại phước lành Bạch Thần gọi là "Thánh Dấu - Stigma", giúp tăng cường đáng kể khả năng chiến đấu, trong cuộc chiến tranh giành di sản của Xanadu tại Đại Mê Cung Kalamara.
Dường như việc sử dụng Thánh Dấu mang một ý nghĩa đặc biệt đối với các thế lực Thập Tự Giáo ẩn mình ở Pandora, và những Thánh Hiệp Sĩ sử dụng Thánh Dấu được coi là những tồn tại đặc biệt, khác biệt so với các hiệp sĩ bình thường.
Nhưng Thánh Hiệp Sĩ mà Sariel đề cập đến là hàng thật, tức là những hiệp sĩ mạnh nhất thuộc "Hiệp Sĩ Đoàn Thánh Đường - Templar Knights" do Tông Đồ lãnh đạo ở Cộng Hòa Sinclair.
Tôi nghe nói rằng Templar Knights với vị thế là đoàn hiệp sĩ mạnh nhất, không tham gia vào cuộc viễn chinh Pandora vì nhiệm vụ chính của họ là bảo vệ Thánh Đô Elysion... Nhưng không hiểu sao, bọn chúng lại cất công đến tận đây để lấy đầu tôi.
"Thủ thế! Hắc Thuẫn - Shield!"
Ngay sau mũi tên đầu tiên mà Sariel chặn lại, một loạt mũi tên ánh sáng trắng xanh khác đồng loạt bắn tới.
Từ bốn phía, những mũi tên ánh sáng lớn tỏa ra hào quang xanh trắng bay tới, nhắm chính xác vào một điểm duy nhất là tôi.
"Đừng hòng qua đây."
"Bệ hạ, phía trước cứ để thần."
Sariel chặn các mũi tên từ phía sau, còn Celis đứng chắn phía trước.
Sariel cũng giống như lúc nãy, vừa dùng thương đánh bật vừa dùng lôi ma thuật để gạt chúng đi. Celis triển khai "Trọng Lực kết giới - Gravity Field" để làm chệch hướng mũi tên xuống đất.
Tôi mở rộng "Hắc Thuẫn - Shield" sang hai bên, nhưng những mũi tên vẫn dễ dàng xuyên qua những chiếc khiên nhỏ đang lơ lửng giữa không trung. Tuy nhiên, lực xuyên phá đã làm lệch hướng mũi tên, giúp tôi tránh được đòn tấn công.
Những mũi tên này có sức mạnh thật đáng gờm. Ngay cả ma thuật phòng ngự trung cấp cũng không thể chặn đứng chúng. Chính vì độ chính xác cao, nên chỉ cần lệch một chút là chúng sẽ trượt, nhưng nếu bị bắn trúng quá nhiều thì cũng rất nguy hiểm. Ngay cả giáp của Gear cũng khó có thể chịu đựng được nếu bị trúng trực diện. Nếu chúng nhắm vào người khác ngoài tôi thì rất có thể sẽ có thương vong.
Nhưng may mắn thay, cơn mưa tên ánh sáng không kéo dài lâu.
"Hắc Phong Thám Trắc- Wind Searcher - Bốn tên, không, có thể còn những kẻ khác ở ngoài phạm vi."
"Hắc Phong Thám Trắc- Wind Searcher" là hắc ma thuật rất hữu dụng, cho phép tôi cảm nhận mọi thứ trong phạm vi nhất định bằng cách lan tỏa hắc phong, nhưng nó cũng sẽ tiết lộ vị trí của chúng tôi, nên tôi đã không sử dụng. Nhưng giờ chúng tôi đã bị phát hiện rồi, nên không cần phải giấu diếm nữa.
Tôi kích hoạt nó để xác định vị trí của những Thánh Hiệp Sĩ đang truy kích... nhưng kết quả chỉ biết được rằng có bốn tên đang đóng chốt ở vị trí xa hơn tôi tưởng tượng.
Ngay cả bốn người này cũng nằm ở rìa phạm vi dò tìm của tôi. Có thể còn có những người khác ẩn nấp ở xa hơn nữa.
Điều đáng sợ là dù ở khoảng cách xa như vậy, chúng vẫn có thể nhắm bắn chính xác vào tôi với tầm bắn đủ để duy trì uy lực tấn công.
Súng trường của Hắc Ám Hiệp Sĩ không thể nào ngăn cản họ.
"...Bọn chúng định tiếp tục đến bao giờ đây."
Đã 30 phút trôi qua kể từ khi chúng tôi bị Thánh Hiệp Sĩ tấn công.
Trong suốt thời gian đó, chúng hoàn toàn không có ý định thu hẹp khoảng cách, chỉ liên tục tấn công bằng những mũi tên ánh sáng y như lúc đầu.
Chúng tôi di chuyển theo đội hình: tôi vừa chạy lùi vừa bảo vệ mặt trước của mình, Celis lo hướng tiến lên, Sariel và Falkius bọc lót hai bên trái phải. Uy lực và tầm bắn thì đáng sợ thật, nhưng tốc độ bắn chỉ ở mức tên thông thường nên đội hình này vẫn đối phó được.
Tôi cho các Hắc Ám hiệp Sĩ bắn trả về hướng đã phát hiện bằng "Hắc Phong Thám Trắc", nhưng xét việc đòn tấn công của đối phương không hề lơi lỏng thì xem ra hiệu quả không cao.
Cuộc đấu súng vô nghĩa này vẫn tiếp diễn trong rừng rậm.
"Có lẽ mục đích của chúng là cứ kéo dài mãi như thế này."
"Chúng chỉ cần làm chúng ta suy yếu, dù chỉ một chút."
Thật hèn hạ, những hiệp sĩ mạnh nhất lại sử dụng chiến thuật bỉ ổi như vậy. Nhưng đáng tiếc, nó lại rất hiệu quả đối với chúng tôi lúc này.
Việc duy trì trạng thái chiến đấu khiến tôi tiêu hao sức lực hơn là chỉ chạy bộ, và lượng ether tiêu thụ của Hắc Ám Hiệp Sĩ chắc chắn cũng tăng lên. Nếu cứ bị bám đuôi mãi thế này, chưa đầy một ngày là chúng tôi sẽ cạn pin và phải dừng lại.
Chúng là những Thánh Hiệp Sĩ tinh nhuệ nhất. Chắc chắn chúng đủ sức duy trì cuộc chiến dai dẳng thế này, và nếu có người thay thế, chúng thậm chí có thể tấn công theo ca suốt 24 giờ.
"Có nên phản công không?"
Dù là Thánh Hiệp Sĩ, nhưng chỉ có bốn người. Có sát khí, nhưng những đòn tấn công nửa vời lại không mang lại cảm giác quyết tâm giết chết bằng được.
Bầu không khí như thể đang chờ chúng tôi phản công khiến tôi cảnh giác có bẫy nên vẫn giữ đội hình phòng thủ, nhưng nếu ngay từ đầu mục đích của chúng là chiến tranh tiêu hao thì biện pháp đối phó này là sai lầm. Tốt hơn là nên lần lượt đi xử lý từng tên một.
"Khả năng cao là chúng vừa ép ta tiêu hao, vừa dụ ta ra ngoài."
Đúng vậy, không có lý do gì chúng chỉ làm một trong hai việc đó.
Nếu chúng tôi không động thủ, chúng sẽ giữ khoảng cách an toàn và tiếp tục bào mòn sức lực; nếu chúng tôi phản công và tiếp cận, chúng sẽ dùng cái bẫy đã giăng sẵn. Dù đối phương hành động thế nào thì chúng vẫn nắm thế chủ động, đúng là thượng sách.
"Nếu vậy, trừ khi bên kia để lộ chút sơ hở, chúng ta không nên lao vào một cách thiếu suy nghĩ. Chắc phải cho nổ tưng bừng một chút..."
Đúng lúc tôi định sử dụng ma thuật tấn công phạm vi rộng để phản công, dù phải trả giá bằng một chút năng lượng thì...
"Nguy hiểm!"
Đã quá muộn.
Mục tiêu của những mũi tên ánh sáng bay xuyên qua kẽ lá không phải là tôi. Mà là một Ám Hắc Ám Hiệp Sĩ nằm ở vị trí rìa ngoài cùng của đội hình. Những mũi tên từ bốn phía cùng lúc ập tới đó.
Keng! Két!
Âm thanh kim loại va chạm chói tai vang lên, cùng với những tia lửa và ánh sáng lóe lên từ lớp mạ vàng trên giáp Hắc Kim Quỷ.
Hắc Kim Quỷ có thể dễ dàng chịu đựng được mũi tên thông thường hoặc ma thuật tấn công cấp thấp, nhưng không thể đỡ được đòn tấn công của Thánh Hiệp Sĩ.
Vì các đòn tấn công cứ tập trung vào tôi nên tôi đã quá chú tâm vào việc phòng thủ cho bản thân. Tôi cứ nghĩ chúng sẽ bỏ qua đám thuộc hạ chỉ biết phản công vô hại để ưu tiên bào mòn sức lực của tôi.
Nhưng chúng đã thay đổi chiến thuật. Hoặc có lẽ, chúng đã chờ đợi cho đến khi tôi mất tập trung.
Vì vậy, tôi đã không kịp hỗ trợ. Vô số mũi tên phát sáng xanh trắng xuyên qua lớp giáp, cắm phập vào người Hắc Ám Hiệp Sĩ.
Bị tấn công bất ngờ khi đang di chuyển bằng Boost, theo quán tính mất kiểm soát và đâm sầm vào thân cây cổ thụ. Để lại vệt máu lớn, người đó lăn lông lốc xuống nền đất rừng một cách vô lực.
"Xông lên, Sariel."
"Vâng, Chủ Nhân."
Không còn thời gian để ung dung chờ sơ hở nữa. Đây là những kẻ địch cần phải tiêu diệt nhanh gọn dù biết rõ rủi ro.
Tôi ra quyết định ngay lập tức, và lao đi mà không đợi Sariel trả lời.
"Bạo Phong QUỷ Vương - Oversky!"
Tốc độ tăng vọt, khung cảnh xung quanh mờ đi. Tôi sử dụng Thánh Hộ để di chuyển với tốc độ cực nhanh, rút ngắn khoảng cách với kẻ địch.
Chưa đầy một giây. Tôi đã nhìn thấy hắn ta. Một bộ giáp, mặc áo choàng màu xanh đậm, tay cầm cung lớn.
Trên dây cung đã lắp sẵn mũi tên với đầu mũi tỏa lân quang mờ ảo, nhưng tôi lúc này còn nhanh hơn cả khi hắn bắn nó đi.
"HÁ!!!"
Tôi lao tới với tốc độ tối đa, vung thanh Kubidan đã được rút ra từ trong Shadow Gate.Cát bụi bắn tung lên từ mặt đất nơi tôi giáng đòn xuống, như thể chấn động và nhát chém phát nổ.
Không trúng. Khá thật, chém với tốc độ này mà vẫn né được sao.
Qua màn bụi mù mịt, tôi nhìn thấy Thánh Hiệp Sĩ đã buông cung và rút kiếm. Chiếc áo choàng ngụy trang bay phần phật, để lộ bộ giáp bạc sáng bóng bên dưới.
Nhưng thứ ánh sáng đó không chỉ đến từ kim loại, mà còn từ hào quang của bạch ma lực. Có vẻ như hắn ta đã kích hoạt "Thánh Dấu - Stigma".
"Ma Đạn - Bullet Arts"
"Cương Thân - Iron Guard, Bạch Quang Đại Thuẫn - Lux Amaschild!"
Bộ giáp lóe sáng trắng, báo hiệu việc kích hoạt võ kỹ phòng ngự, đồng thời một ma thuật phòng ngự trung cấp thuộc tính ánh sáng được hình thành. Hắn ta đã kịp kích hoạt cả võ kỹ và ma thuật phòng ngự trước khi tôi bắn ra Ma Đạn. Thật nhanh nhẹn, trình độ không phải dạng vừa đâu.
Nhưng vì chú trọng tốc độ kích hoạt, nên cả hai ma thuật phòng ngự đều chỉ ở cấp độ trung cấp. Chúng có thể chặn được Ma Đạn thông thường, nhưng đây là "Cương Đạn - Magnum".
"Ặc..."
Những viên đạn xuyên qua khiên ánh sáng, khiến nó nứt toác. Bộ giáp cũng xuất hiện những vết nứt nhỏ, và hắn ta loạng choạng vì lực tác động liên tục.
Hẳn hắn định dùng độ cứng của phòng thủ để đối đầu trực diện, nhưng uy lực dồn dập của "Cương Đạn Magnum" đã vượt quá dự tính. Cái giá phải trả cho việc coi thường ma đạn của tôi là rất lớn đấy.
Tôi đạp nát khiên ánh sáng, rút ngắn khoảng cách, và vung đao về phía Thánh Hiệp Sĩ đang quỳ một gối, lộ ra sơ hở.
"Kuronagi!"
"Khặc, ư..."
Tôi nghĩ mình đã kết liễu hắn ta, nhưng hắn ta vẫn còn sống.
Thánh Hiệp Sĩ không thể né tránh hoàn toàn, hắn ta đã hy sinh một cánh tay để tránh đòn chí mạng.
Hắn đứng dậy ngay lập tức sau khi cánh tay trái bị chặt đứt, và vung kiếm bằng tay còn lại để phản công.
"Nhất Kích Xuyên - Full Thrust!"
Thanh trường kiếm được bao phủ bởi hào quang trắng xanh, được sử dụng trong võ kỹ đâm.
Một kỹ thuật đẹp mắt. Việc hắn có thể sử dụng võ kỹ này ngay sau khi mất một cánh tay cho thấy kỹ năng và tinh thần của một Thánh Hiệp Sĩ.
Nhưng sức mạnh và tốc độ của hắn không đủ để giết tôi.
Tôi né tránh "Nhất Kích Xuyên - Full Thrust" nhắm vào khớp vai của "Giáp Bạo Chúa Maximilian" trong gang tấc, và tiến lên một bước, rút ngắn khoảng cách.
"Song Kích Liệt - Rage Blazer - Grừ!?"
Thánh Hiệp Sĩ tung ra võ kỹ liên hoàn tiếp theo một cách mượt mà, như thể không có thời gian hồi chiêu, kể cả vậy hắn ta không thể ngăn cản tôi.
Tôi dễ dàng đỡ được nhát chém từ thanh đại kiếm được cường hóa bởi võ kỹ và hào quang, Thế là kiếm kích dừng lại, võ kỹ cũng kết thúc.
"Thiểm Quang - Flash!"
Một tia sáng chói lòa thiêu đốt tầm nhìn của tôi.
Không thể nói là hắn cố chấp. Đòn phản công bằng võ kỹ cũng chỉ là bước đệm để tung ra cú lóe sáng ngay trước mặt tôi hòng làm mù mắt. Tức là dùng Flash để phá hủy tầm nhìn mới là mục đích chính.
"Chế độ chắn sáng."
"Xin lỗi Milia, tôi đã nhắm mắt từ trước rồi - "Hắc Phong Thám Trắc- Wind Searcher"!"
Vì tôi đang đội mũ giáp, nên tia sáng chói lòa đã bị chặn lại tự động. Thật uổng phí công sức của Milia vì tôi đã nhắm mắt từ trước, nhưng thôi kệ.
Tôi biết chắc chắn mình sẽ bị Thiểm Quang làm mù mắt, nên tôi đã kích hoạt "Hắc Phong Thám Trắc" để theo dõi chuyển động của đối phương.
Có vẻ như hắn đang định chạy trốn.
Hắn lùi lại với tốc độ nhanh, sau đó xoay người và chuẩn bị chạy hết tốc lực. Nếu tôi bị mù mắt bởi Thiểm Quang, thì khi mở mắt ra chắc chắn sẽ chẳng thấy bóng dáng hắn đâu nữa, một đôi chân chạy trốn cực nhanh.
Nhưng ngươi sẽ không thoát được đâu.
"Ma Đạn - Bullet Arts: Đạn Xuyên Giáp - Shell Breaker!"
Dù không nhìn thấy, nhưng tôi vẫn có thể xác định vị trí của hắn ta. Đủ để nhắm bắn.
Nghe thấy tiếng "Đạn Xuyên Giáp - Shell Breaker" được bắn ra, Thánh Hiệp Sĩ vội vàng xoay người né tránh trong khi đang nhảy lên, nhưng muộn rồi.
Mặc dù tránh được điểm chí mạng, nhưng viên đạn xuyên giáp đã bắn trúng đùi hắn ta, xé toạc một chân.
Hắn mất kiểm soát, phun máu và ngã xuống đất. Hắn lăn lông lốc trên mặt đất, đè gãy những cây nhỏ răng rắc rồi nằm sấp xuống.
Đến lúc kết liễu ngươi rồi.
"Lạy Chúa trên cao..."
Dù bộ giáp bạc lộng lẫy đã bị vấy bẩn bởi máu và bùn đất, Thánh Hiệp Sĩ vẫn đứng dậy. Không, hắn ta chỉ đang bò lê lết như một con thú với một tay và một chân. Nhưng hắn ta vẫn cố gắng nâng người dậy.
"... Xin Chúa phù hộ."
Ngay lập tức,t oàn thân hắn bao bọc bởi hào quang xanh trắng đậm đặc, tên Thánh Hiệp Sĩ bật nhảy với sức mạnh như một viên đạn pháo.
Cảm nhận được ma lực của hắn đang tăng lên chóng mặt, tôi bắn một phát "Đạn Xuyên Giáp - Shell Breaker" vào đầu hắn ta.
ĐOÀNHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!!
"Không ngờ lại còn có cả chức năng tự hủy."
Tôi lẩm bẩm trong khi bị sức ép của vụ nổ đẩy lùi. Thánh Hiệp Sĩ đã biến thành một cột lửa xanh và nổ tung.
Kỹ năng chiến đấu xuất sắc,cảm giác chiến đấu nhạy bén, tinh thần chiến đấu ngay cả khi mất tay chân. Và khi nhận ra không thể địch lại cũng không thể chạy thoát, hắn sẵn sàng tự sát không chút do dự.
Đúng là Thánh Hiệp Sĩ.
"Chủ Nhân."
"Mấy tên còn lại chạy rồi à?"
"Xin lỗi ngài."
"Không sao, với tốc độ của chúng , rất khó để đuổi kịp."
Tôi đã tấn công một người với tốc độ nhanh nhất, và yêu cầu Sariel kiềm chế ba người còn lại. Khi tôi hành động, những Thánh Hiệp Sĩ khác đã lập tức rút lui, nên dù là Sariel không thể nào đuổi kịp và tấn công chúng được.
"Có lẽ chúng cũng muốn thăm dò sức mạnh của chúng ta, đặc biệt là của Chủ Nhân."
""Bạo Phong Quỷ Vương - Oversky"" đã bị lộ rồi."
Khả năng chiến đấu của tôi chắc cũng đã được biết đến ít nhiều qua những lần giao chiến với Thập Tự Quân trước đây. Tuy nhiên, việc tận mắt chứng kiến và chỉ biết qua thông tin là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Đặc biệt bọn chúng là tinh nhuệ. Lần tới, chắc chắn chúng sẽ lập đội hình dựa trên tính toán về tốc độ và khoảng cách di chuyển của tôi.
"Mà thôi, họ đã bỏ chạy rồi. Chúng ta phải tranh thủ thời gian để tạo khoảng cách với họ..."
"Mà thôi kệ, bọn chúng đã hoảng sợ bỏ chạy rồi. Tranh thủ lúc này cắt đuôi được chút nào hay chút ấy..."
"Có thể giãn khoảng cách tạm thời. Nhưng sẽ sớm bị bắt lại thôi ạ."
"Chúng sử dụng Thú Triệu Hồi để theo dõi chúng ta sao?"
"Đúng vậy."
Sariel gật đầu và chỉ tay lên trời.
Qua những tán lá xanh rậm rạp, tôi thoáng thấy hình ảnh một Hiệp Sĩ Thiên Mã đang sải cánh trên bầu trời.
Trinh sát cả từ trên không, xem ra chúng thực sự nghiêm túc muốn săn tôi rồi đây.
"Phải cố gắng ẩn nấp thôi."
Nếu bị Hiệp Sĩ Thiên Mã tấn công từ trên không, cùng với các đòn tấn công tầm xa của Thánh Hiệp Sĩ, chúng tôi sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Khả năng cao là chúng tôi sẽ bị ép vào thế tiêu hao một chiều và bị bào mòn đến chết.
Chìa khóa để sống sót là chúng tôi phải nhanh chóng đánh bại chúng với ít năng lượng nhất có thể trong lần tấn công tiếp theo. Rừng Varna rất rộng lớn, và chặng đường phía trước còn rất dài.
1 Bình luận