"Lâu rồi không gặp, cô nương. Không không, bây giờ nên gọi cô là Phù Thủy đại nhân đúng hơn nhỉ? Ngài là ân nhân của Damask,và giờ chắc ngài cũng là một nhân vật rất có máu mặt trong Đế Chế rồi nhỉ?"
"Lâu rồi không gặp, Dane-san. Ông cứ gọi thế nào tùy thích. Lúc đó tôi chỉ là một mạo hiểm giả, giờ thì cũng giống như một mạo hiểm giả có chức tước một chút thôi."
Fiona, phù thủy đứng đầu trong đội Anti-Cross, đội đặc nhiệm chống Tông Đồ mạnh nhất của Đế Chế. Dù mang quân hàm Đại tá đặc nhiệm, cô không hề có lấy một thuộc cấp trực thuộc, cũng không kiêm nhiệm vị trí lãnh đạo của bất kỳ tổ chức nào.
Cả Kurono và Lily đều từng khuyên Fiona nên nhận thêm nhân lực xứng tầm với thực lực và tài năng của mình để trở thành một nhà lãnh đạo thực thụ, nhưng cuối cùng cô đều kiên quyết từ chối. Bởi vì, Fiona đã và đang tiến hành kế hoạch xây dựng một Xưởng Phù Thủy lý tưởng theo đúng hình mẫu trong tâm trí mình.
Và kế hoạch đó sắp hoàn thành.
Ngày hôm nay, Fiona đã đích thân đến tìm Dane, thợ thủ công giỏi nhất của Thor Heavy Industries, người đã may mắn trốn thoát khỏi Adamantoria trước khi nó bị diệt vong, để mời ông ta đến làm việc tại xưởng của mình.
Địa điểm gặp mặt là một quán ăn bình dân ở tầng ba, "Khu Công Nghiệp - Factory". Đang là giờ nghỉ trưa, nơi này chật cứng người với đủ mọi chủng tộc từ người lùn Dwarf, con người, nhân thú cho đến cả Undead. Họ đều là công nhân nhà máy làm việc tại đây, những gã đàn ông đang đói cồn cào tụ tập khiến không khí trong quán vô cùng náo nhiệt.
Fiona, một thiếu nữ có vẻ ngoài mong manh và tĩnh lặng, trông rất lạc lõng ở đây. Cô không hề che giấu khuôn mặt bằng áo choàng phù thủy, nhưng không ai nhận ra cô là Phù Thủy Fiona, nhân vật quyền thế thứ hai trong quân đội Đế Chế chỉ sau Lily.
Mặc dù tên tuổi của cô khá nổi tiếng, hưng khác với Kurono hay Lily, cô không tích cực xuất hiện trên Vision, nên mức độ nhận diện khuôn mặt của Fiona khá thấp. Nhờ vậy, cô không cần phải cải trang hay dùng ma thuật che giấu nhận thức mà vẫn có thể vào quán mà không gây ra náo loạn hay làm phiền đến cửa hàng.
Tuy nhiên, việc một cô gái xinh đẹp trông có vẻ lạc lõng, lại gọi rất nhiều món ăn, chất đầy bàn đã thu hút sự chú ý của mọi người.
"Cô ăn khỏe thật đấy, cô nương à.”
"Tôi mời, ông cứ gọi món nào ông thích đi."
"Không, thế này là đủ rồi. Chỉ nhìn cô ăn thôi tôi cũng thấy no lây rồi."
Vừa trò chuyện, hai người vừa bắt đầu dùng bữa trưa. Fiona liên tục tống những miếng thịt rẻ tiền được cắt vụn vào miệng, còn Dane thì tu một mạch hết cốc bia Ale lớn.
Thật đáng tiếc, cho đến tận bây giờ Fiona vẫn chưa học được kỹ năng giao tiếp xã giao, vừa ăn vừa trò chuyện một cách lịch sự, và cô ấy cũng không có ý định học. Cô không có thời gian để tán gẫu thong thả trước đống đồ ăn. Châm ngôn của cô là: Khi ăn, phải đối mặt với món ăn một cách chân thành nhất.
Nếu là một quý tộc, chắc chắn họ sẽ buông lời mỉa mai thái độ xa rời lễ nghi của Fiona, nhưng với một thợ thủ công như Dane, điều đó chẳng quan trọng. Bữa ăn không bị gò bó khiến ông cảm thấy thoải mái hơn.
Sau khi cả hai đã no bụng, Fiona đi thẳng vào vấn đề:
"Ông có muốn đến làm việc tại xưởng của tôi không?"
"Được chứ."
"Cảm ơn ông. Vậy là chúng ta đã thỏa thuận rồi nhé."
Cuộc trò chuyện kết thúc nhanh chóng.
Một khoảng lặng ngắn bao trùm.
Trước tốc độ chốt hạ quá nhanh này, một khoảng lặng bao trùm trong chốc lát. Fiona vừa nhâm nhi món khoai tây chiên, món ăn truyền thống còn sót lại của Adamantoria, vừa chợt nhận ra mình quả nhiên vẫn chưa nói gì chi tiết.
"Ông chắc chứ?"
"Không sao. Với tôi bây giờ, chẳng còn gì để vướng bận nữa cả..."
"Còn Thor Heavy Industries?"
"Làm gì còn nữa. Adamantoria đã diệt vong rồi. Nếu biết mọi chuyện thành ra thế này giá như tôi đã ở lại..."
Dane nói, cố gắng kìm nén cảm xúc, và uống cạn cốc bia.
Dane vừa nói vừa cố kìm nén cảm xúc, rồi tu thêm một ly bia nữa. Vừa dùng rượu để xoa dịu tâm trạng, Dane vừa kể về hoàn cảnh của mình.
"Đó là một trận chiến sống còn. Tất cả đàn ông trong vương quốc đều tập trung tại Damask để chiến đấu... nhưng Thor Heavy Industries đã quyết định đưa những thợ thủ công giỏi nhất, bao gồm cả tôi, lánh nạy đến đây."
Đó là để bảo tồn kỹ thuật, tài sản quý giá nhất của một xưởng rèn. Chỉ cần họ còn sống, họ có thể xây dựng lại mọi thứ, ngay cả khi bắt đầu từ con số không.
Họ là những thợ thủ công giỏi nhất của Adamantoria nên họ mới được ưu tiên sơ tán.
Nhưng giờ đây khi Adamantoria đã bị chiếm đóng hoàn toàn, họ không thể trở về nữa.
Dù không phải sống lang thang ở nơi đất khách quê người, nhưng họ đã mất đi quê hương.
"Bây giờ ông đang làm gì?"
"Như một kẻ tị nạn tội nghiệp, làm việc trong một nhà máy vu vơ nào đó, sống một cuộc đời đạm bạc qua ngày. Thật không ngờ những kẻ từng tranh tài cao thấp ở Adamantoria, giờ lại cùng nhau sống như những gã thợ nghèo khổ... Đây chính là kết cục của kẻ đã bỏ mặc đất nước mà chạy trốn."
"Ra vậy, không được ăn no thì đúng là khổ thật. Tôi hiểu mà."
Dù chẳng hiểu gì về nỗi bi ai của một thợ thủ công, nhưng Fiona hiểu thực trạng là họ đang không được đãi ngộ xứng đáng với tài năng.
Fiona thầm nghĩ, ngay cả Lily cũng không thể lo liệu mọi việc chu toàn. Nữ Hoàng của các nàng tiên, người có quyền lực tuyệt đối, vượt qua cả Quỷ Vương Kurono cũng không phải là toàn năng.
Và không ai hiểu rõ điểm yếu của Lily hơn Fiona, đối thủ lớn nhất của cô ấy.
"Nếu được, ông rủ thêm cả những người quen cùng tới thì tốt quá."
"Xưởng của cô nương lớn không? Thuê được bao nhiêu người?"
"Một trăm, hay một ngàn người... Xin lỗi, hiện tại thì tôi chưa thể thuê một vạn người ngay lập tức được."
"Cô định làm cái xưởng lớn đến mức nào thế hả!? Định tuyên chiến với xưởng công binh Đế Đế à?"
"Đúng vậy, tôi muốn xưởng của mình có thể sánh ngang với xưởng công binh Đế Chế của Lily trong tương lai."
"Đó là điều không tưởng. Xưởng công binh Đế Chế được ưu tiên hàng đầu về nhân lực và vật tư trong thời chiến."
Xưởng công binh Đế Chế là tổ chức tạo ra trang bị cần thiết cho cuộc chiến với Thập Tự Quân. Để đáp ứng yêu cầu của Quỷ Vương, nhân lực, vật lực và tiền bạc đều được đổ vào đó trước tiên.
Những người thợ như Dane là những người giỏi nhất Adamantoria,nhưng hiện tại chỉ vì chưa ai nắm bắt được sự hiện diện của họ nên họ mới chưa được mời gọi. Nếu Lily biết, với bản tính lo lắng cho Kurono , người luôn bận tâm đến Simon đang sắp gục ngã vì làm việc quá sức .Cô ấy chắc chắn sẽ huy động mọi thợ giỏi về dưới trướng.
Nhưng lần này, Fiona đã nhanh chân hơn, nhờ vào mối lương duyên từ cây trượng Walpurgis.
"Tôi không giỏi giải thích lắm, nên có lẽ để ông trực tiếp xem xưởng thì sẽ nhanh hơn."
"Ừm, cũng đúng. Hãy để tôi tận mắt chứng kiến xem nào."
Dane khoanh tay gật đầu. Trên gương mặt ông thoáng hiện lên một nụ cười đầy kỳ vọng.
"Bây giờ đi luôn được chứ?"
"Tất nhiên, tôi thì không sao. Nhưng ông không phải làm việc à?"
"Hừ, cái nơi nhà máy quái đản đó, bỏ quách đi cho xong."
Đúng phong cách của một thợ rèn người lùn, Dane cười ha hả rồi đứng dậy.
—------------------------
Fiona dẫn Dane đến xưởng của mình.
Dane theo chân Fiona tiến về phía Xưởng Phù Thủy. Ông cứ ngỡ xưởng sẽ nằm ở tầng thứ ba này, nhưng hướng đi của Fiona lại là quảng trường dịch chuyển.
Hệ thống dịch chuyển bằng Monolith hỗ trợ lưu thông của Pandemonium vẫn đang hoạt động hoàn hảo, với dòng người qua lại tấp nập. Cổng dịch chuyển này dẫn đến khu trung tâm Pandemonium trên mặt đất.
Dane đang nghĩ thầm rằng với vị thế của Fiona, chắc cô sẽ đặt xưởng ở một khu đất vàng trên mặt đất, thì ngay khoảnh khắc sau:
"Cái, cái quái gì, đây là đâu!?"
Dane kinh ngạc khi bước qua cổng dịch chuyển.
Sau khi bước qua cổng dịch chuyển, Dane sững sờ kinh ngạc. Lẽ ra bây giờ đang là ban ngày với bầu trời trong xanh dưới ánh nắng rực rỡ, nhưng hiện ra trước mắt ông lại là một bầu trời đêm đầy sao.
Dane thoáng nghĩ chẳng lẽ mình đã du hành thời gian, nhưng với đôi mắt quan sát tinh tường của một thợ thủ công, ông sớm nhận ra:
"Đây không phải trên mặt đất... Đây là một không gian ngầm rộng lớn khủng khiếp!"
Một không gian ngầm rộng mênh mông.
Đó là một không gian dưới lòng đất vô cùng bao la. Độ cao của vòm hang này là bao nhiêu mét? Có khi phải tính bằng kilomet. Những đốm sáng nhỏ li ti trông như ngàn sao thực chất là vô số ma thạch đang nằm trong tầng thứ tư 'Hang Động Pha Lê- Crystal Cave”'.
Những viên ma thạch tỏa sáng theo từng thuộc tính riêng biệt đã tô điểm cho trần hang cao vút kia rực rỡ hơn cả những vì sao thật sự.
Trong khi còn đang bị choáng ngợp bởi không gian rộng lớn không tưởng và ánh sao ma thạch tuyệt đẹp, Dane lập tức nhìn thấy một công trình kiến trúc khổng lồ sừng sững phía trước.
"Này cô nương, đừng nói với tôi đó là xưởng của cô nhé?"
"Vâng. Nó cũng khá lớn mà nhỉ."
"Ừ, tôi công nhận là nó lớn. Nhưng mà... cái quái gì thế kia?"
"Là một tòa nhà."
"Tôi không phải là kiến trúc sư, nhưng tôi không muốn công nhận thứ đó là một tòa nhà đâu. Đó chỉ là một cái hộp đá khổng lồ thôi."
Tòa nhà mà Fiona gọi là xưởng có hình dạng vuông vức, đến mức nếu Kurono nhìn thấy, chắc chắn anh sẽ thét lên: "Tòa nhà đậu phụ!".
Đó chỉ là một khối lập phương khổng lồ màu xám xịt. Đứng giữa hang động kỳ ảo và xinh đẹp này, cái khối vuông không một chút trang trí đó trông lạc lõng đến mức đáng sợ.
"Kẻ ngu ngốc nào đã xây nên cái thứ này thế?"
"Lúc đầu tôi định làm cho nó giống nhà máy, nhưng khi giao phần hoàn thiện cho họ thì nó thành ra thế này."
"Cô đã thuê nhầm thợ xây rồi, cô nương à."
"Họ là Golem."
"Cái gì... Triệu hồi thú sai khiến của cô sao?"
"Đúng vậy, Golem xây dựng cổ đại, được tìm thấy trong hầm ngục này."
Fiona chỉ tay về phía xa, nơi một nhóm Golem đang di chuyển với những tiếng động cơ cơ khí rầm rập.
Có những con Golem cỡ lớn hình nhện, có những con hình thù kỳ dị trông như cái hộp mọc ra hai chân, lại có con mọc ra nhiều xúc tu như bạch tuộc.
"Có nhiều chủng loại lạ thật đấy. Ở khu công nghiệp tôi chưa thấy mấy con này bao giờ."
"Vì chúng chỉ làm những công việc được định sẵn thôi. Ở khu công nghiệp người ta chuộng dùng loại hình người vì tính đa năng của nó."
Ngay cả khi có thể điều khiển Golem, nhưng nếu không nắm bắt được con Golem đó có thể làm được việc gì thì nó cũng chỉ là một vật trang trí vô dụng. Việc sử dụng loại hình người có thể thực hiện các động tác như con người làm lao động là một kết quả tất yếu.
"Ra vậy, nghĩa là cô có thể sai khiến được cả những con mà người ta không biết dùng để làm gì sao."
"Ít nhất là đủ để xây một cái hộp đá khổng lồ."
"Không đâu, thế là giỏi lắm rồi. Nếu thứ đó không phải do thợ làm mà do những con Golem không có ý thức xây nên thì đã là quá tuyệt vời rồi. Chẳng lẽ cái không gian ngầm này cũng là do Golem đào ra sao?"
"Vâng, vì diện tích đã đủ rộng nên hiện tại tôi đã cho dừng rồi."
Fiona trả lời một cách thản nhiên, nhưng Dane thực sự rất sốc.
Trước câu trả lời thản nhiên của Fiona, Dane thầm kinh ngạc trong lòng. Chỉ với một cô gái nhỏ nhắn này mà đã tạo ra được một không gian ngầm rộng lớn đến mức không biết hàng trăm người lùn đào trong mười năm có xong không, lại còn dựng lên cả một công trình đồ sộ. Nếu bỏ qua tính thẩm mỹ, một mình phù thủy này cũng có thể xây dựng cả một thành phố dưới lòng đất.
"Chuyện cạnh tranh với xưởng công binh Đế Chế không còn là trò đùa nữa rồi."
"Đứng đây nói chuyện mãi cũng không tiện, mời ông vào trong."
Chỉ mới nhìn từ bên ngoài đã thấy kỹ thuật ma thuật kinh ngạc, nhưng vì là một xưởng sản xuất, bên trong mới chính là trọng tâm. Dane hít 1 hơi thật sâu bước theo sau Fiona.
Cánh cửa lớn của tòa nhà hình hộp trượt ra, phát ra tiếng ầm ầm.
Bên trong cũng không hề có trang trí gì, có vô số đường ống chạy dọc các bức tường, trông có vẻ khá hơn bên ngoài một chút. Tuy nhiên nó vẫn vô cùng đơn điệu, với những hành lang, cánh cửa, cầu thang.Những cấu trúc tối thiểu cần thiết cho một tòa nhà. Nhưng nếu nghĩ rằng tất cả đều do Golem tự động tạo ra thì đây đã là một kết cấu hoàn hảo.
Fiona dẫn Dane đến một căn phòng ở cuối hành lang.
"Đây là nơi tôi đang cho sản xuất các đạo cụ ma thuật tạm thời."
"Oa... đây đúng là... một cảnh tượng dị thường..."
Trong không gian hình chữ nhật rộng lớn, có hàng chục, thậm chí hàng trăm con Golem đang đứng xếp hàng. Từ phía sâu bên trong, những dãy bàn dài dằng dặc kéo dài ngoằn ngoèo như những con đường, và lũ Golem đang tụ tập quanh đó, miệt mài với công việc của mình.
Dane , người đã nhiều năm thị sát không chỉ công ty mình mà còn vô số nhà máy, công xưởng khác , nhìn qua là hiểu ngay đây là hệ thống dây chuyền sản xuất. Những món đồ chỉ cần gia công đơn giản nhưng cần số lượng lớn sẽ được chuyển từ bên phải sang bên trái bàn để xử lý liên tục, đây không phải là điều gì quá đặc biệt. Nhưng hình ảnh những con Golem làm việc với nhịp độ giống hệt nhau, tiến hành công việc không một chút sai sót hay ngưng trệ, trông giống như một dòng sông đang lững lờ trôi vậy.
"Quặng thô khai thác từ đằng kia được đưa vào đây, lần lượt được gia công... và sản phẩm hoàn thành chính là những viên ma thạch này."
Fiona lấy một viên tinh thể màu đỏ từ chiếc giỏ do một con Golem có bánh xe dùng để vận chuyển đưa tới, rồi đưa cho Dane. Dane cầm lấy viên ma thạch hỏa thuộc tính và quan sát.
"Chất lượng ở mức trung bình. Nhưng, nghĩa là chỉ cần cứ để mặc thế này là chúng sẽ tự động tạo ra liên tục sao?"
"Hiện tại việc gia công sơ cấp chỉ đạt đến mức này là tối đa."
"Nghĩa là, từ đây trở đi mới đến lượt chúng tôi ra tay phải không?"
"Vâng. Một mình tôi thì việc 'huấn luyện' Golem để chúng làm ra những đạo cụ ma thuật tinh vi hơn tốn quá nhiều thời gian.""
"Cô định bảo chúng tôi nhận lũ Golem này làm đệ tử hả?"
"Không, đệ tử sẽ tự lập, còn Golem thì không."
"Chẳng phải việc dạy việc cho chúng cũng giống nhau sao?"
"Golem chỉ là công cụ biết tự cử động thôi. Một người thợ giỏi chính là người phải biết cách sử dụng công cụ một cách tài tình nhất."
Những con Golem không có ý thức, chỉ lặp lại những hành động được định sẵn, không phải là con người. Chúng là những công cụ cao cấp do kỹ thuật ma thuật cổ đại tạo ra. Đúng vậy, dù cao cấp đến đâu thì chúng vẫn chỉ là công cụ. Công cụ luôn có cách dùng được quy định sẵn. Chúng không lớn lên, cũng không tự lập. Nếu một người có thể tạo ra kết quả vượt xa mong đợi bằng công cụ đó, thì đó chính là nhờ bản lĩnh của người sử dụng.
"Được rồi, nếu đã nói như vậy thì với tư cách là một thợ thủ công Dwarf, tôi phải sử dụng chúng một cách tốt nhất."
"Vâng, trông cậy cả vào ông. Ông có muốn đi xem những nơi khác không?"
"Vẫn còn nữa sao?"
"Tôi cho tinh luyện ma thạch theo từng thuộc tính, và ở đây cũng khai thác được nhiều loại quặng thông thường nữa."
"Đúng là một mỏ khoáng sản không tưởng."
"Vì đây là hầm ngục mà. À, tôi cũng cho gia công cả những quái vật săn được trong lúc đào bới nữa."
"Cô làm đủ thứ thật đấy."
"Tôi phải làm vậy. Xưởng của phù thủy cần đủ mọi loại nguyên liệu mà."
"Có cả trồng thảo dược đáng sợ hay nuôi quái vật để hiến tế không đấy?"
"Khu trồng thảo dược thì vẫn chưa hoàn thiện. Nhưng chuồng nuôi thì có ạ. Vì cần thịt tươi và trứng để ăn bất cứ lúc nào mà."
Dane cảm thấy choáng váng. Cô gái này thực sự định xây dựng một thành phố ngầm sao?
Dane cảm thấy từ kinh ngạc chuyển sang cạn lời. Ông nghĩ thầm phù thủy này định tự mình xây dựng một thành phố dưới lòng đất thật sao. Ông từng thấy ma thuật cổ đại của Nữ Hoàng Lily , người điều khiển sức mạnh di tích cổ đại theo ý muốn và đã xây dựng nên một đế chế vĩ đại - thật khủng khiếp, nhưng giờ ông tin chắc rằng phù thủy này cũng sở hữu thực lực và tài năng đủ để đối kháng trực diện với Lily.
Ông từng tự hào kỹ thuật củaThor Heavy Industries sở hữu công nghệ tiên tiến nhất Pandora, nhưng giờ ông nhận ra mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng. Không, chính xác là kỹ thuật cổ xưa thay đổi thời đại đang sắp sửa được hồi sinh. Vậy thì với tư cách là một thợ thủ công kiêu hãnh, ông sẽ chứng kiến toàn bộ kỹ thuật tiên tiến nhất này để làm giàu cho bản thân, một ý chí chiến đấu mãnh liệt bùng lên trong ông.
"Để đi xem hết toàn bộ thì nơi này quá rộng, chúng ta hãy cưỡi “thứ đó” đi thôi."
"Thứ đó?"
"Một loại ma đạo... thôi, ông nhìn là biết ngay ấy mà."
Dane thầm nghĩ chắc chắn là cô ấy thấy giải thích phiền phức quá nên mới bỏ cuộc ngay từ câu đầu tiên, nhưng ông không nói ra mà lẳng lặng đi theo Fiona. Thực tế, nhìn tận mắt nhanh hơn nghe giải thích là một chân lý. Hơn nữa với những thứ mới mẻ, người ta luôn muốn nhìn thấy hiện vật trước khi nghe thuyết trình.
"Cái gì thế này, chẳng có gì ở đây cả."
Họ đến một quảng trường rộng lớn, trống trải.
Vẫn là khung cảnh xám xịt đơn điệu thường lệ, nhưng có vẻ không phải là một bãi đất trống thông thường. Ông cảm thấy cấu trúc nơi này giống như một bến cảng, nhưng dĩ nhiên chẳng có mặt nước nào cả. Ông thoáng nghĩ liệu có phải là một con tàu chạy trên cát không, nhưng...
"A, nó đến rồi."
Cạch... cạch... xình xịch...
Một âm thanh lạ lẫm vang lên. Nhưng đó là tiếng của sắt thép... và đó là tiếng động cơ của một khối thép khổng lồ đang chuyển động, Dane cảm nhận được điều đó bằng trực giác
Fiona nói là hãy cưỡi cái đó đi. Nghĩa là thứ sắp xuất hiện không gì khác ngoài một phương tiện di chuyển có thể chở người. Tuy nhiên tàu thuyền không chạy phát ra âm thanh như thế này. Một phương tiện bằng sắt khổng lồ đang tiến lại gần, âm thanh và áp lực tăng lên theo cấp số nhân.
Trước khi kịp hình dung ra đó là loại phương tiện gì, thứ đó đã xuất hiện.
Tu Tuuuuuuuuuu!!!
Một khối thép đen bóng, giống như một con quái vật núi lửa, vừa phun ra những luồng khói đen kịt vừa rống lên một tiếng gầm vang dội. Nó có một thân hình khổng lồ dài ngoằng, gợi nhớ đến loài quái vật rết khổng lồ Lava Gigantopede sống ở dãy núi Balrog quê hương Adamantoria. Dĩ nhiên, nó không hề có một cái chân nào, và thứ giúp cơ thể khổng lồ đó di chuyển chính là nhiều cặp bánh xe lớn.
Nhìn kỹ hơn, những bánh xe đó khớp chặt với những thanh sắt được lát trên mặt đất. Dù đang trong cơn kinh hãi tột độ trước sự xuất hiện đầy chấn động này, những tia sáng lóe lên trong đầu của một người thợ vẫn chạy qua như sấm sét.
Đúng vậy, phương tiện khổng lồ này được đặt trên những thanh sắt đã lát sẵn trên đường, giúp nó di chuyển mà không bị ảnh hưởng bởi tình trạng mặt đường, luôn đạt được trạng thái vận hành tối ưu nhất.
Tất nhiên nó không thể chạy nếu không có đường ray, nhưng nếu có, thì nó có thể di chuyển trên mọi địa hình, dù là đường núi hiểm trở hay sa mạc khô cằn, dù mưa hay gió. Tốc độ của nó vượt xa bất kỳ cỗ xe ngựa nào--
Nhưng điều khiến Dane phấn khích không phải là ý tưởng đột phá này.
Mà là hình ảnh của cỗ máy thép đen tuyền, gầm rú mạnh mẽ, trông thật lãng mạn, khiến ông cảm thấy...
"Đây, đây là…nó được gọi là gì..."
"Là đầu máy ma đạo (Locomotive). Nó tiện lợi hơn xe ngựa nhiều."
Fiona thản nhiên nói rồi chuẩn bị bước lên đầu máy ma đạo đã dừng hẳn, trong khi Dane cuối cùng đã đứng sững lại, không thể bước thêm một bước nào nữa.
5 Bình luận
Thực lực cao thì ko nói,nhưng chỉ cần một người đã có thể xây cả thành phố,tạo ra cả đội quân nếu muốn thì quá vcl,có 1 bé chả khác gì có cả kho báu siêu khổng lồ
Nói đến thì trong dàn ghệ main,lily với fiona thì quá vcl,Sari toàn cmn năng lại có tri thức dị giới,Simon chuyên kỹ thuật,Brit giỏi segs😈và tâm tính sắc xảo khôn ngoan
Mỗi Nell là dc mỗi cái mạnh với biết heal🤣🤣🤣tâm tính cũng phế
Một lần nữa,gen của ông tệ vcl milrado ạ