Tập 44: Thiên Chiến Varna
Chương 911: Danh tính thật sự của Pink
4 Bình luận - Độ dài: 3,149 từ - Cập nhật:
"Thực sự là tôi với cái con mụ Tông Đồ thứ mười một Misa đó chẳng có một chút, một tẹo quan hệ nào hết! Làm ơn, hãy tin tôi đi mà!!"
"... Cô ta không nói dối."
"Yay, thắng rồi!"
Kurono và Lily đều có vẻ mặt phức tạp khi nhìn thấy Pink hú hét, reo hò chiến thắng.
Pink không đeo mặt nạ che mặt như thường lệ, thực sự rất giống Misa. Nhưng nếu so sánh kỹ với khuôn mặt độc ác của Misa trong ký ức... thì khuôn mặt của Pink có vẻ trưởng thành hơn một chút. Và cơ thể của Pink cũng phát triển hơn với thân hình rất quyến rũ.
Dù giống nhau đến thế, nhưng họ không hoàn toàn là một. Ít nhất, cô ta có vẻ không phải là người nhân tạo như các Homunculus.
"Trước mắt, thật tốt vì nghi ngờ đã được giải tỏa. Thực sự xin lỗi cô. Là lỗi của tôi vì đã tấn công cô do hiểu lầm, Pink."(Kurono)
"Hiểu cho tôi là tốt rồi. Sau đó chỉ cần bồi thường một cách thành tâm nữa là hoàn hảo."(Pink)
"Việc không truy cứu tội bất kính của cô khi nói chuyện với Quỷ Vương đã là một sự bồi thường quá đủ rồi."(LIly)
"Ơ kìa! Tại Kurono-kun dù là Quỷ Vương nhưng chẳng khác gì hồi còn là mạo hiểm giả cả, nên tôi lỡ miệng nói thế là chuyện đương nhiên mà!? Tôi không có lỗi!!"
"Thật đáng nể, cô không những không biết hối lỗi, mà còn đổ lỗi cho tôi. Cô đúng là một mạo hiểm giả thực thụ."(Kurono)
"Thật là, Kurono anh quá nuông chiều cô ta rồi."
Lily bĩu môi trước việc Kurono mỉm cười tha thứ cho thái độ của Pink.
Bầu không khí căng thẳng đã tan biến. Bởi vì Lily đã xác nhận rằng Pink đang nói thật.
Sự cố Quỷ Vương suýt chút nữa đã xử trảm Pink vì cô ấy để lộ khuôn mặt trong buổi lễ trao huân chương sau trận chiến Berdoria, đã trở thành sự cố phát sóng đầu tiên trong lịch sử Đế Chế.
Hiện trường lúc đó vô cùng hỗn loạn... nhưng nhờ sự can thiệp kịp thời của Sariel, người duy nhất nhận ra sự thật, mà Pink đã thoát chết trong gang tấc.
Pink không phải Misa. Ngay sau khi làm rõ được rằng không phải một Tông Đồ cải trang lẻn vào để ám sát Quỷ Vương, lệnh hành quyết tại chỗ đã được bãi bỏ.
Nhưng cũng thật khó để tin rằng đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Có thể có một mối liên hệ nào đó mà ngay cả Pink cũng không biết.
Vì vậy, để điều tra chi tiết về thân thế của Pink, cô đã bị đưa đến phòng thẩm vấn nghiêm ngặt nhất tại Học Viện Tự Do Pandemonium.
Người thẩm vấn cô ấy là Nữ Hoàng Lily, người có khả năng thần giao cách cảm mạnh nhất Đế Chế. Và vì chuyện này liên quan đến Tông Đồ, dù là chi tiết nhỏ nhất cũng không thể bỏ qua, nên Kurono cũng đích thân giám sát
Phòng thẩm vấn đặc biệt, do Lily thiết kế, có tác dụng tăng cường khả năng can thiệp vào tâm trí của đối phương bằng thần giao cách cảm. Bất kể khả năng phòng thủ tinh thần của họ mạnh đến đâu, theo thời gian chắc chắn mọi lớp bảo vệ sẽ bị phá vỡ, và mọi ký ức sẽ bị phơi bày.
Lily đặt tay lên đầu Pink, người đang bị trói vào chiếc ghế được khắc ma trận ma thuật, để đảm bảo không một lời nói dối nào được lọt qua – và sau khi tra hỏi... kết quả là nghi ngờ đã được xóa bỏ như hiện tại.
"Thôi được rồi. Dù sao ở đây cũng toàn người nhà. Đừng khách sáo nữa, cứ thoải mái mà nói. Cô có muốn tôi gọi người mang rượu đến không?"(Kurono)
"Có có có! Tôi muốn cái loại đắt tiền xuất hiện trong buổi lễ lúc nãy ấy!"
"Cái con mụ tham lam này, hay là em tống giam cô vì một tội danh khác luôn nhỉ..."
Sau khi được minh oan, Pink lập tức trở lại dáng vẻ thường ngày, thản nhiên thư giãn ngay trên chiếc ghế thẩm vấn. Khi nghe Quỷ Vương hứa đãi rượu đắt tiền, tâm trạng cô lại càng lên cao.
"Nghe rõ đây, ta sẽ không tha thứ cho bất kỳ lời nói dối nào. Ngay cả những lời nói mơ hồ, hay cố tình che giấu sự thật, cũng không được phép. Hãy trả lời chính xác những gì ta hỏi."
“Yes, Ma'am.”
Sau khi bị Lily cảnh cáo, Pink bắt đầu kể về lai lịch của mình.
"Thực ra, tôi là một Succubus."
"Cô không phải là con người sao?"
"Thì cũng có kiểu Succubus không sừng, không cánh, không đuôi, tai cũng chẳng nhọn, tức là không có bất kỳ đặc điểm đặc trưng nào ấy mà. Hiếm nhưng không phải là không có."
Cơ bản thì chủng tộc Succubus thường mang những đặc điểm mà Pink vừa kể. Người sở hữu tất cả những đặc điểm đó chính là vị thần của Succubus - 'Dâm Ma Nữ Vvương Primvere', và ai càng giống thần thì sức mạnh mê hoặc và cám dỗ càng lớn. Do đó Pink, người không có đặc điểm nào và mang cơ thể giống hệt con người, bị coi là Succubus cấp thấp, hay nói cách khác là kẻ không có tài năng.
"Cô sinh ra ở đâu?"
"Thần điện ngầm của Primvere, ở một góc nào đó của Spada. Nơi mà tôi và Sariel đã từng chinh phục."
"À, cái nơi mà nhặt được bộ giáp Dâm Ma đó hả."
Kurono nhớ lại sự kiện đó, khi Sariel vẫn còn đang cố gắng thăng cấp mạo hiểm.
Anh cũng đã nghe nói về việc Pink đã cùng Sariel chinh phục hầm ngục đó, và Sariel đã nói rằng Pink rất am hiểu về bẫy và quái vật trong hầm ngục.
Pink rành hầm ngục đó là đương nhiên, vì đó là nơi cô sinh ra và lớn lên.
"Ra vậy, cô là một con quái vật trong hầm ngục đã có được ý thức."
Giống như Undead.
Vì là những sinh vật được hồi sinh nhờ ám ma lực, nhủng tộc này vốn không có khái niệm sinh sản. Vài kiểu như Vampire có cơ thể gần như người sống thì vẫn có dục vọng và có thể sinh sản, nhưng những kiểu không có xác thịt như Skeleton hay Golem thì ngoại lệ, chúng không duy trì nòi giống theo cách vật lý.
Vì đặc tính không sinh con, họ đa phần là những cá nhân không có gia đình. Họ không được cha mẹ sinh ra và nuôi nấng, mà lang thang như quái vật, chiến đấu, và sau cùng đạt được ý thức để xác lập sự tồn tại của bản thân và trở thành "người".
Đối với Kurono, một người vốn sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường ở Nhật Bản, thật khó để thấu hiểu tường tận hoàn cảnh ra đời của họ... nhưng anh đã có đủ trải nghiệm khi gặp gỡ những người như vậy, bắt đầu từ Mossan tộc Skeleton. Kurono hoàn toàn không nghi ngờ việc coi họ là đồng loại. Tuy nhiên việc một người có vẻ ngoài như một phụ nữ bình thường lại Pink xuất thân như thế vẫn khiến anh kinh ngạc.
"Nhưng làm cách nào cô có thể sống sót trong hầm ngục?"
Trong game, quái vật có thể hợp tác với nhau để tấn công người chơi, chỉ vì họ là kẻ thù, nhưng trong thế giới này, điều đó là không thể. Mỗi hầm ngục đều có hệ sinh thái riêng với các loài quái vật khác nhau, thích nghi với môi trường sống.
Do đó ngay cả khi quay trở lại hầm ngục nơi mình sinh ra, Pink vẫn sẽ bị những con quái vật khác tấn công. Khi Sariel đến cứu cô ấy, cô ấy đang bị một đàn quái vật truy đuổi, vì cô ấy đã quá tự tin khi trở về nhà.
Dù đã là mạo hiểm giả hạng 5 mà vẫn thế, thì có thể nói Pink lúc mới sinh - một Succubus yếu ớt nhất, chưa có năng lực chiến đấu như bây giờ đã phải sinh tồn trong một môi trường vô cùng khắc nghiệt.
"Thì tôi đâu có sinh ra theo kiểu trẻ con oa oa đâu. Ngay từ lúc ý thức tỉnh dậy, tôi đã nhớ cách để sinh tồn trong hầm ngục rồi."
"Cơ thể lớn lên trước rồi ý thức mới trú ngụ sau, đúng là một chuyện kỳ lạ..."
"Thì cũng vất vả lắm chứ. Nhưng may là ngay khi tỉnh dậy tôi đã tìm được một khu vực an toàn."
"Hừm, ra vậy. Một nơi khá tốt. Tìm được một căn phòng với các thiết bị cổ đại vẫn còn hoạt động, thật may mắn."(Lily)
"A, cái cảm giác bị nhìn thấu ký ức này..."
Lily, người đang ngồi lại gần và nắm tay Pink để thẩm vấn, dường như đang trực tiếp nhìn thấy khung cảnh của khu vực an toàn đó thông qua ký ức của cô.
"Căn phòng đó như thế nào?"
"Cố gắng nhớ lại kỹ hơn đi. Tôi không nhìn rõ lắm."
"T-tôi sẽ kể chi tiết mà! Đừng, đừng có..."
Pink đang quằn quại trước cảm giác bị thần giao cách cảm dò xét quá sâu. Có lẽ vì đã biết cô là Succubus, hoặc vì gương mặt xinh đẹp giống hệt Misa đang lộ ra, hình ảnh Pink uốn éo phát ra những tiếng kêu lạ lùng trông có vẻ khêu gợi một cách kỳ lạ, khiến Kurono cảm thấy mình như vừa thua cuộc trước một thứ gì đó.
"Ừm, nội thất khá kỳ lạ. Trông giống như một phòng khách."
Một chiếc giường, một tủ quần áo, một bộ bàn ghế và một phòng tắm nhỏ. Trên tường có một màn hình Vision nhỏ, một thiết bị điển hình của thời cổ đại.
Một không gian sống giống như một phòng khách sạn. Với đầy đủ tiện nghi như vậy, chỉ cần có thức ăn thì có thể sống thoải mái trong hầm ngục.
"Nhưng sao nó lại toàn màu hồng nhỉ? Chiếc giường hình trái tim, và còn có thể xoay tròn nữa... Ai mà ngủ được chứ."
"Hả? Chẳng lẽ đó là Love Hotel…"
"Kurono, anh biết gì sao?"
"Không, không có gì."
Kurono né tránh ánh mắt của Lily.
Kurono vội vàng né tránh ánh mắt ngây thơ của Lily. Dù hai người đã có quan hệ thân mật, anh cũng không đời nào muốn giải thích chi tiết về "khách sạn tình yêu" cho Lily trong hình hài một cô bé.
"Ở Nhật Bản cũng có một số căn phòng được trang trí tương tự. Thời cổ đại có rất nhiều người dị giới, nên có lẽ văn hóa đã được du nhập ngược lại. Anh chỉ nghĩ vậy thôi."
"Hừm. Thế Kurono đã từng đến đó chưa?"
"Không, anh chưa bao giờ đến những nơi như vậy."
Kurono giả vờ như không biết gì.
Dù sao thì, dù có là "khách sạn tình yêu" thời cổ đại thì nó vẫn là một nơi trú ẩn an toàn. Có đèn, có nước. Một nơi được hưởng lợi từ di tích cổ đại.
"Tóm lại... nhờ có căn phòng đó mà tôi mới sống sót."
Pink kể về cuộc sống của mình lúc đó.
Cô ấy lẩn trốn những con quái vật mạnh, săn những con quái vật nhỏ để kiếm ăn và tích lũy kinh nghiệm chiến đấu.
Cô ấy đã sử dụng cung từ lúc đó. Cô ấy đã "mượn" bộ trang bị của một mạo hiểm giả bị Succubus giết chết.
Cô đã bắt đầu dùng cung từ lúc đó. Tình cờ là cô nhặt được bộ trang bị còn khá tốt của một mạo hiểm giả đã tử trận dưới tay Succubus. Thỉnh thoảng cô cũng bị phát hiện và phải chạy trốn trối chết, hoặc bị lũ Succubus cùng tộc trêu chọc như một trò đùa. Kurono nghĩ thầm rằng cô đừng có vừa nói vừa tự hào khoe rằng mình vẫn giữ được sự trong trắng thì tốt hơn.
"Cuộc sống lúc đó khổ cực lắm... nhưng khi ấy, thứ trở thành chỗ dựa tinh thần cho tôi chính là Five Ranger (Năm anh em siêu nhân)."
"Five Ranger?"
"Chẳng lẽ trên cái màn hình Vision đó vẫn còn lưu lại chương trình sao!?"
Lily không hiểu, nhưng Kurono thì hiểu ngay.
Một căn phòng hiện đại với điện, nước và gas vẫn còn hoạt động. Vậy thì chiếc tivi, hay đúng hơn là Vision, trong phòng có thể vẫn còn lưu trữ dữ liệu.
"Đúng vậy, Five Ranger là một chương trình được phát sóng từ thời cổ đại. Cái Vision đó cũng gần hỏng nên không xem được gì khác nhiều... nhưng kỳ tích là chỉ có Five Ranger là xem được thôi."
"Chương trình cổ đại à. Chà, chắc cũng là một tài liệu quý giá nhỉ?"
"Thông qua 'Five Ranger', tôi đã học được thế nào là chính nghĩa!"
Kurono định thốt ra câu "Và kết quả là cô đã trở thành như thế này sao?" nhưng đã kịp kìm lại..
"Và tôi đã thề với lòng mình rằng, một khi thoát khỏi đây, tôi sẽ trở thành một chiến binh chính nghĩa!”
Kết quả của lời thề đó... Dù sao thì lý do Pink cuồng những chiến đội Ranger năm màu sặc sỡ đã rõ ràng. Và thực tế là đến lúc cô đủ sức thoát khỏi hầm ngục, cô cũng đã sở hữu thực lực tương xứng với một mạo hiểm giả.
"Hội mạo hiểm giả đúng là tuyệt vời thật. Dù không có lai lịch rõ ràng, họ vẫn đảm bảo thân phận cho tôi ngay lập tức."
Có lẽ sự tồn tại của Hội mạo hiểm giả là một trong những lý do khiến những người như Pink thể hòa nhập với xã hội.
Nếu họ không thể trở thành mạo hiểm giả, và bị mọi cộng đồng từ chối, thì điểm đến của những người đó là đâu ai cũng biết. Khi ấy, họ sẽ chẳng khác gì quái vật.
"Chuyện sau khi tôi trở thành mạo hiểm giả thì cứ theo hồ sơ của Hội mà tra thôi. Mà Spada bị chiếm rồi nên giờ cũng không kiểm tra được."
Pink đã gặp gỡ những người bạn đồng hành, thành lập nhóm mạo hiểm giả "Blade Ranger", và đạt đến hạng 5 nhờ vào những chiến công của mình-- Đó chỉ là một câu chuyện thường thấy về sự thăng tiến của một mạo hiểm giả ở lục địa Pandora.
"Dĩ nhiên rồi, tôi là người sinh ra ở hầm ngục và lớn lên ở Spada mà. Làm sao có thể liên quan đến lũ từ bên kia đại dương tới được."
"Đúng vậy. Sinh ra là Succubus trong hầm ngục, cô không thể nào có quan hệ với con người Sinclair."
Pink không nói dối. Mỗi khi cô ấy kể chuyện, Lily đều nhìn thấy ký ức của cô ấy.
Con người có thể tự lừa dối mình bằng cách tin vào những lời nói dối,không thể ngụy tạo ký ức hình ảnh lưu lại trong não,
Lily đã xác nhận được hình ảnh Pink sống sót trong căn phòng khách sạn tình yêu cổ đại. Cô ta thực sự sinh ra và lớn lên ở đó.
"Tôi hiểu rồi. Pink, tôi công nhận cô hoàn toàn không có quan hệ gì với Sứ đồ thứ mười một Misa. Thật không may là cô lại có ngoại hình giống hệt kẻ địch đáng ghét đó thôi."
"Thế tiền bồi thường cho việc tôi bị nghi oan thì sao?"
"Tôi sẽ trao huân chương cho cô sau. Tôi cũng sẽ phát sóng, và giải thích rõ mọi chuyện. Tôi hứa sẽ bảo vệ danh dự và địa vị của cô, Đại đội trưởng Chaos Legion."
"Chỉ danh dự và địa vị thôi thì không đủ đâu."
"Được rồi, tôi sẽ tặng cô một khoản tiền, coi như một lời xin lỗi."
"Kurono, anh chiều cô ta quá rồi đấy."
"Vì sự nghi ngờ của chúng ta mà Pink đã phải kể ra những chuyện riêng tư không muốn nói cho ai biết. Tính cả chuyện đó nữa, anh thấy mình phải có trách nhiệm."
"Quỷ Vương Kurono bệ hạ thật cao thượng! All for Elroad!!"
Đúng tính cách thực dụng, Pink lập tức chào kiểu quân đội một cách hăng hái. Với những người ban thưởng hậu hĩnh, cô sẵn sàng vẫy đuôi bày tỏ sự kính trọng. Đó cũng là chính nghĩa của Pink.
"Haiz... em mệt mỏi quá."
"Em đã vất vả rồi, Lily. Hôm nay về nghỉ ngơi sớm thôi."
"Đâu có được. Buổi lễ trao huân chương đầu tiên mà đã làm hỏng bét thế này rồi mà."
"Phải rồi, phải xin lỗi Erina nữa..."
Dù Pink đã được minh oan, nhưng Kurono và Lily vẫn còn rất nhiều việc phải làm, bao gồm cả việc xử lý hậu quả của sự cố phát sóng.
Pink vui vẻ rời khỏi phòng thẩm vấn, nghĩ thầm "Chỉ cần kể chuyện là có tiền, thật tuyệt". Cô chào Quỷ Vương và Nữ Hoàng, những người đang mệt mỏi rời đi.
Ngay khi cô ấy chuẩn bị bước ra khỏi phòng, đúng lúc đó...
"Pink."
"A, Sariel-chan!"
Sariel với khuôn mặt vô cảm thường ngày và bộ quân phục đen, trông càng lạnh lùng hơn trong căn phòng thẩm vấn này.
Nhưng Sariel là ân nhân cứu mạng của cô. Một đại ân nhân.
Trong Đế Chế, số người có thể ngăn cản một 'Elemental Master' đang thực tâm muốn giết người chỉ đếm trên đầu ngón tay.
"Tôi có chuyện muốn hỏi."
"Được, nếu là Sariel-chan thì tôi sẽ trả lời hết!"
"Về căn phòng bí mật mà cô đã sống."
Sariel đã có mặt trong phòng thẩm vấn với tư cách là hộ vệ để đề phòng bất trắc. Tuy nhiên, để hoàn thành nhiệm vụ hộ vệ, cô chỉ đứng ở góc phòng, không nói một lời nào và chỉ quan sát tiến trình. Do đó, cô đã nghe thấy toàn bộ nội dung câu chuyện mà nhóm Kurono vừa trao đổi.
"Căn phòng đó sao rồi?"
"Cô có thể cho tôi biết vị trí chính xác của nó không?"
4 Bình luận