Seiken Gakuin no Maken Ts...
Shimizu Yuu Tosaka Asagi
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 11

Chương 4: Âm mưu của Fillet

0 Bình luận - Độ dài: 4,320 từ - Cập nhật:

Trans: KanzuNe

Edit: Tài Dảk

********

Đánh chén xong xuôi đồ ăn Regina nấu, Leonis quyết định ra ngoài đổi gió một chút rồi quay lại khám phá khu đất ngầm ở Ur-Shukar. Lăng mộ mà Lyseria nhắc đến nằm ở tận cùng của Cấm Viện Arakael vĩ đại. Thế nhưng, tất cả những gì cậu tìm thấy ở đó chỉ là những mảnh vụn của viên pha lê màu đen nằm rải rác trên sàn, cũng như chẳng còn dấu vết gì của Vua Undead.

(Viên pha lê này… giống hệt như chiếc quan tài mà mình đã nằm…)

Leonis nhặt một mảnh của viên pha lê và vứt vào trong bóng của mình. Có vẻ như Vua Undead đã thực sự bị phong ấn ở đây.

“Nhìn ngài xanh xao quá, Ngài Magnus.” Braccus xuất hiện từ trong bóng tối và nói.

“Ừm. Đôi lúc cũng phải chiều thân quyến của mình một chút chứ…” Leonis nhún vai rồi ngồi xuống bên cạnh Braccus. “Thế, tìm thấy tên linh mục chưa?”

Braccus gầm gừ đáp lại, mắt hướng vào bóng tối của lăng mộ. “Tôi bắt đầu mất dấu hắn ở đây.”

“Ở đây sao?”

“Vâng. Có vẻ như bóng của hắn đã bị phá huỷ ở đây. Chắc chắn là như vậy.”

“Hừm…” Leonis cẩn thận nhìn quanh sàn nhà. “Vậy là hắn đã bị giết trong lúc cố triệu hồi Vua Undead sao…?”

Nếu là vậy thì quả là một cái chết thảm hại.

“Vậy đó rốt cuộc là ngài?”

“Không sai vào đâu được.”

Vừa nãy cậu cũng không chắc lắm, nhưng sau khi nghe câu chuyện của Lyseria thì cậu có thể khẳng định một điều: Vua Undead đó chính là cơ thể mà đáng ra Leonis phải nhập vào lúc hồi sinh.

“Linh hồn của ngài đã bị chia cắt làm hai khi ngài tái sinh…”

“Đúng là vậy. Có lẽ nó có liên quan đến việc thế giới bị chia cắt như này.”

Sau khi Leonis bị phong ấn trong giấc ngủ ngàn thu, thế giới đã bị chia làm hai nửa. Thế nhưng, đến giờ cậu vẫn chưa rõ rốt cuộc do đâu mà thảm hoạ như vậy có thể xảy ra.

“Có lẽ còn sót lại một số ghi chép trong thư viện Arakael.” Braccus nói.

“Phải, dù sao chúng ta cũng đến đây để điều tra thư viện mà.”

Leonis không thể kiểm tra toàn bộ tài liệu ở đây được, nhưng ít ra cậu có thể vứt toàn bộ chúng vào Vương Quốc Bóng Đêm và xem lúc rảnh rỗi sau.

Leonis và Braccus rời khỏi lăng mộ và bắt đầu tìm kiếm xung quanh thư viện rộng lớn. Cứ mỗi lần tìm thấy một cuốn sách được yểm ma lực là họ lại ném chúng vào trong bóng của mình cùng với đống ma cụ tìm thấy ở đó.

Đi một hồi, cả hai đã đến được một nhà kho khổng lồ chứa hàng chục các chiến khí không hoạt động.

“Chà, nhìn thứ này mà xem.” Leonis lẩm bẩm, mặc dù không hề muốn.

Nhà kho với mái vòm hình bán nguyệt bị phá huỷ một nửa chứa đầy những chiến khí bên trong ống nghiệm trong suốt.

“Những thứ này liệu còn hoạt động không?” Braccus hỏi.

“Nếu được tiếp thêm ma lực thì có lẽ.” Leonis gõ nhẹ vào một cái ống. “Nhưng chúng ta sẽ không thể điều khiển chúng.”

“Vậy là không thể thêm chúng vào Đội Quân Bóng Đêm sao…”

Leonis trầm ngâm một chút rồi nói. “Không, cứ mang hết về đi. Những thứ này được tạo ra bằng lò ma lực vừa nhỏ vừa hiếm. Hơn nữa, nếu áp dụng công nghệ của nhân loại thì có khi có thể khiến chúng phục vụ chúng ta cũng nên.”

“Ngài nói phải. Vậy chúng ta làm thôi.”

Braccus gầm gừ, và thế là toàn bộ đám chiến khí bị nuốt chửng vào Vương Quốc Bóng Đêm. Nhưng ngay khi bóng tối dần tan biến, có thứ gì đó lấp lánh ở phía xa kia.

“...Cái gì thế kia?”

Vẫn còn chiến khí hoạt động sao? Leonis cau mày và cẩn thận tiến lại gần nguồn sáng…

“...K-Không thể nào!”

Chôn vùi dưới đống đất đá là đầu của một cô gái—hay nói đúng hơn thì là phần thân trên của một cô gái. “Schwertleite?!”

Leonis nhanh chóng chạy tới, sử dụng ma pháp trọng lực để nhấc đống đất đá sang một bên. Ánh sáng lấp lánh trong bóng tối dần tan biến—thứ vừa nãy phát sáng giống như chiếc sừng của cô ấy vậy.

“Cô ta vẫn sống sao?”

“...Không.” Leonis chạm nhẹ vào má của Deus Machina với hai mắt nhắm nghiền. “Lò ma lực của cô ấy ngừng hoạt động rồi. Đây… không hơn gì một cái xác không hồn cả.”

Leonis rụt tay lại và lắc đầu. Ánh sáng vừa nãy có lẽ là một chút ma lực còn sót lại từ lò phản ứng của cô ấy.

“Nếu là một xác chết thì ít ra ta có thể hồi sinh cô ấy như một Undead, nhưng với một người máy, hay một ma cụ thì…”

Thánh Thuật hay Hắc Thuật cũng như nhau mà thôi… Đến cả Tearis, Thánh Nữ của Lục Anh Hùng, cũng chẳng thể nào sửa chữa cho Schwertleite được.

“...Tiếc thật. Ta vẫn còn nhiều điều muốn hỏi cô ấy.”

Cô ấy—Deus Machina rốt cuộc đang bảo vệ thứ gì ở đây vậy? Sao cô ấy lại bắt cóc Lyseria và gọi cô ấy là ‘chủ nhân’?

(—Khoan… Nếu cô ấy là một ma cụ thì có lẽ…)

Nhận ra điều gì đó, Leonis liền bế phần thân trên của Deus Machina lên. Cô ấy được làm từ thứ chất liệu gì đó dường như không thuộc về thế giới này, thậm chí là nhẹ đến bất ngờ.

“Ngài định mang về làm chiến lợi phẩm sao?” Braccus hỏi một cách ngờ vực.

“Không. Ta nghĩ mình có cách hồi sinh cô ấy rồi.”

********

“Không được.” Regina mắng Leonis trong khi rướn người về phía cậu. “Mang về chỗ mà em tìm thấy nó đi.”

“Em-Em không được giữ nó sao?” Leonis nhìn lên Regina, tay vẫn đang bế phần thân trên của Deus Machina.

“...Mmgh. Đừng nhìn chị bằng đôi mắt cún con đấy chứ! Kí túc xá Hraesvelgr giờ đã chật ních đồ đạc vớ vẩn của mọi người rồi.”

“Thôi nào Regina. Chị sẽ để thứ này ở phòng chị.” Lyseria thấy vậy liền nhảy vào giúp đỡ cậu.

“Hể?” Regina lộ rõ vẻ bối rối trên mặt. “C-Chị muốn để thứ này trong phòng sao chị Lyseria? Nhìn nó… trông rợn người quá à! Lỡ đâu ban đêm mắt của nó sáng lên, hay nó đột nhiên sống lại lúc em dọn phòng thì sao?!”

“Chị nghĩ là không sao đâu…”

“Hơn nữa, thứ này rốt cuộc là gì vậy? Nhìn kì lạ quá!”

“Cái này thì chị đồng ý…”

…Cậu không thể nói với Regina đây là phần sót lại của một Ma Vương được.

“Regina, nghe này. Đây có thể là bằng chứng quý giá giúp ta hiểu thêm về thế giới Void đấy.” Lyseria nói một cách chân thành. “Chúng ta nên mang nó về làm mẫu thử, thêm cả mấy bộ giáp ma cụ kia nữa.”

Regina chỉ đành thở dài và nhún vai. “Thôi được rồi. Hai người muốn làm gì thì làm.”

Và thế là, cả hai đã có được sự cho phép của quản lý kí túc xá siêu cấp nghiêm khắc và xinh đẹp.

“Hơn nữa, nếu thứ này có công nghệ giống của chúng ta, ta có thể sửa chữa nó và học thêm điều gì về con, ừm… ma nơ canh này.” Leonis nói thêm.

Schwertleite đã bị một Tinh Linh Nhân Tạo do con người tạo ra chiếm lấy quyền kiểm soát, chứng tỏ công nghệ của nhân loại hoàn toàn có thể sửa chữa cho cô ấy. Nhưng điều bí ẩn ở đây là: Tại sao công nghệ của nhân loại lại có nhiều điểm chung với một vũ khí cổ đại như vậy?

“Chị nghĩ mình sửa được nó không, chị Regina?”

“Ừm… Chị có học qua về ma cụ ở học viện rồi, nhưng chị hông phải chuyên gia đâu à~”

“Nếu là về ma cụ thì có lẽ chị Elfine sẽ biết cách sửa thứ này đấy.”

“Vâng, vậy khi nào về học viện em sẽ nhờ chị ấy xem qua giúp.”

“Mọi người xong chưa?” Sakuya gọi cả nhóm từ trên nóc xe. “Chúng ta nên nhanh lên. Ở đây thêm nữa nhỡ có thứ không bình thường xuất hiện thì nguy hiểm lắm.”

“Được rồi, vậy chúng ta về Đế Đô thôi.”

“...”

Leonis hướng mắt về đống đổ nát của Ur-Shukar. Tuy muốn đi tìm tên Vua Undead đã đánh cắp vũ khí của cậu… song cậu không thể để nhóm Lyseria bỏ cậu ở đây và đi về một mình được. Và trong thâm tâm, cậu cũng lo cho Shirley đang phải trông coi vương quốc Đô Thị Chiến Thuật số 7 nữa.

(Dù là gì thì mình cũng sẽ sớm gặp lại hắn thôi.)

Cậu có linh cảm là như vậy.

(Tuy hơi bực mình… nhưng chắc phải nhờ ngươi trông coi Dainsleif một thời gian vậy…)

Thầm nghĩ trong đầu, Leonis nắm chặt nắm đấm của mình.

********

Ba mươi phút sau, Leonis nhảy lên cỗ xe và để những gì còn sót lại của Deus Machina dưới chân mình.

“...Cô ấy sẽ không di chuyển đâu, nhỉ?” Lyseria nói.

“Chắc là không đâu.” Leonis gật đầu.

Cậu không phải là chuyên gia về vũ khí cổ đại, nhưng với lò phản ứng hỏng hóc như vậy thì chuyện gì có thể xảy ra được chứ?

“Vậy thì, Học Viện Thánh Kiếm thẳng tiến thôi!” Regina khởi động xa và đạp mạnh chân ga.

Nhìn qua gương chiếu hậu, Leonis có thể thấy đống tàn tích của Ur-Shukar dần bị bỏ lại phía sau. Thấy Leonis nhìn gương với vẻ xa xăm, Lyseria liền chọc nhẹ vào má cậu.

“...Chị Lyseria?”

“Em hẳn là đã mệt lắm nhỉ?”

“À ừm, đúng là có hơi mệt thật…” Leonis gật đầu. “Có lẽ tại ai đó hút nhiều máu quá chăng?”

“...!” Hai má Lyseria đột nhiên đỏ ửng. “C-Chị xin lỗi. Không hiểu sao lúc đó chị lại mất kiểm soát như vậy, nên giờ kí ức chị khá mơ hồ…”

“Em đùa thôi, nhưng lần sau chị phải cẩn thận đấy.”

“U-Ừm…” Lyseria hơi cúi đầu xuống với vẻ hối lỗi.

Nhưng rồi cô ôm đầu Leonis.

“...?”

“Giờ thì thoải mái mà nghỉ ngơi nhé, Leo.”

Đột nhiên, cơn buồn ngủ ập tới cậu.

“...?”

Nhìn lên, cậu thấy Lyseria đang đặt ngón trỏ lên môi mình và nháy mắt với vẻ nghịch ngợm.

(...Phép ru ngủ sao?)

Đây là một phép cơ bản của cơ bản. Bất cứ ai từng tiếp xúc với ma thuật cũng có thể kháng lại phép này, nhưng lúc này Leonis đã hoàn toàn kiệt sức, và cậu vẫn luôn bất cẩn khi ở cạnh cô.

Tuy có thể dễ dàng huỷ câu thần chú, song… cái cách cô ấy lướt nhẹ ngón tay qua mái tóc cậu thật dễ chịu làm sao.

(...Thôi thì.)

Leonis quyết định khuất phục trước cái bẫy đầy ngọt ngào của cô nàng thân quyến này.

********

Vào thời điểm mẹ cô bị tay người đàn ông đó sát hại, lúc đó Elfine mới chỉ sáu tuổi.

Đó là một thí nghiệm quân sự không chính thức nhằm đồng bộ não của loài người với Tinh Linh Nhân Tạo. Vài năm sau, Elfine đã sử dụng Thiên Nhãn Bảo Châu để lẻn vào Vườn Tinh Tú và cố gắng lấy cắp dữ liệu về thí nghiệm này, chỉ để nhận ra rằng toàn bộ dấu vết đã bị xoá sạch.

Nhưng người cầm đầu thí nghiệm này là ai thì cô hoàn toàn biết rõ.

Đó chính là Thống Đốc của Đô Thị Chiến Thuật số 4—Bá Tước Deinfraude Fillet, chủ tịch của tập đoàn Fillet và là cha của Elfine.

Cô chưa bao giờ coi gã đó là cha, bởi cách ông ta đối xử với con gái ruột của mình chẳng khác nào một con chuột thí nghiệm cả. Để đảm bảo cô có thể thức tỉnh Thánh Kiếm mạnh mẽ nhất có thể, ngay từ khi còn nhỏ, ông đã sử dụng cách giáo dục có phần ngược đãi và ép cô phải uống hàng chục thứ thuốc kì lạ mỗi ngày. Ông ta thậm chí còn tiêm nhiễm vào đầu cô tư tưởng phải coi các anh chị em khác của mình không hơn gì đối thủ và kẻ thù.

Chính chị gái cô đã thật sáng suốt khi thoát khỏi cuộc đua đó sớm hơn cả.

Và thế là vào năm mười tuổi, Elfine đã thoát được bàn tay của hắn ta. Sau khi thức tỉnh sức mạnh Thánh Kiếm của mình, cô đã rời khỏi Đô Thị Chiến Thuật số 4 và đến Học Viện Thánh Kiếm này.

Nhưng dù vậy, không ngày nào là cô không quên những tội ác của người đàn ông đó. Chính bàn tay gã đã giết hại người mẹ yêu dấu của cô, hy sinh bà chỉ vì thí nghiệm của mình.

Và ngay cả đến bây giờ, hắn vẫn tiếp tục cầm đầu tập đoàn, dẫn dắt thí nghiệm D bẩn thỉu đó. Một âm mưu làm ô uế Thánh Kiếm bằng sức mạnh của Void và biến người sử dụng nó thành quái vật không hơn không kém.

(...Mình phải ngăn ông ta lại.)

Elfine cố với tay ra, như thể cô cố bắt lấy thứ gì đó bên trong bóng tối sâu thẳm.

(...Nhất định… phải ngăn người đàn ông đó lại…)

Đó cũng chính là lí do cô quay lại Đế Đô.

********

“Mm…”

Thoát khỏi cơn mê man, Elfine từ từ mở mắt ra. Tuy vậy, mọi thứ xung quanh cô đều bị bao phủ trong bóng tối tưởng chửng như kéo dài vô tận.

(...Đây là… Vườn Tinh Tú sao?)

Lúc đầu cô nghĩ vậy, nhưng sau khi cảm nhận được cơ thể của mình thì cô mới nhận ra đây là thế giới thực chứ không phải thế giới ảo.

Hai cánh tay cô đau nhức. Có vẻ như cô đang bị trói trên cái bàn nào đó.

(...Vẫn vô vị như mọi khi.) Elfine thì thầm với chính mình và tưởng tượng hình ảnh Thánh Kiếm trong đầu.

“Thiên Nhãn Bảo Châu—Kích Hoạt.”

Nhưng ngay khi nói ra những từ đó—

“...!”

Một cơn đau chạy dọc cơ thể cô tựa như nguồn điện cao thế vậy.

(...Chậc, vẫn không được sao…)

Chiếc bàn mà cô đang bị trói vào có vẻ như là một thiết bị chuyên dùng để bắt giữ các Thánh Kiếm Sĩ. Nó sẽ sử dụng cơn đau trực tiếp, thay vì gây nhiễu, để ngăn không cho họ kích hoạt Thánh Kiếm. Một phương pháp man rợ và thô kệch nhưng có phần hiệu quả.

(...Đầu mình cũng nhức nữa…)

Có là là một loại thuốc nào đó đã được tiêm vào người Elfine lúc cô bất tỉnh. Cô liền cắn môi, sử dụng cơn đau để tạm thời kích thích não bộ của mình.

(Đúng rồi, lính đánh thuê của tập đoàn Fillet đã bắt cóc mình ở ga…)

Elfine dĩ nhiên thuộc lòng vị trí của các cơ sở tập đoàn Fillet, nhưng chỉ riêng trong Đế Đô thì có sáu nơi. Cô nheo mắt lại, cố gắng tập trung thị lực và tìm một vài manh mối nếu có thể. Và ở đó, trong bóng tối kia, cách khoảng ba bước chân, có một thứ gì đó còn đen tối hơn cả bóng đêm bao trùm nơi đây. Một thứ gì đó hình chóp.

(...Kim tự tháp?)

Nó không giống như thứ có thể ở trong phòng thí nghiệm. Liệu đây có phải thiết bị dùng để thí nghiệm không? Nhưng ngay khi cô cố nhìn kĩ hơn thì…

“Là một tế đàn.”

Một giọng nói đột nhiên vang lên từ đâu đó trong phòng.

Cô có thể nghe được tiếng giày quệt nhẹ trên sàn, và rồi, một ngọn đèn ma thuật loé lên.

“...?!”

Hai mắt Elfine mở to vì kinh ngạc. Đã bao năm kể từ lần cuối cô nghe được giọng và nhìn mặt ông ta, nhưng cô vẫn chẳng thể nào quên được chúng.

Đó chính là người đàn ông đã giết mẹ cô.

“Deinfraude Fillet…” Elfine gọi tên ông ta với giọng run rẩy.

Nhưng có vẻ như ông ta không hề để ý cách mà cô đang trừng mắt nhìn ông. Ông chỉ đơn giản là giơ ngọn đèn đến gần kim tự tháp.

“Đây là tế đàn được lập ra để ta có thể nghe được giọng nói của Nữ Thần. Hai mươi tám năm trước, một nhóm thám hiểm của tập đoàn Fillet đã tình cờ thấy nó khi đang điều tra tàn tích ở lục địa Veriad cũ và mang nó về.

“...”

Rốt cuộc hắn đang lải nhải cái gì vậy…?

“Lời tiên tri của Nữ Thần đã ban cho chúng ta kiến thức để phát triển Tinh Linh Nhân Tạo và công nghệ đóng vai trò then chốt trong dự án Đô Thị Chiến Thuật. Chính nhờ thế mà nhà Fillet mới được như ngày hôm nay.”

“...Lâu ngày không gặp mà ông đã trở nên điên loạn như vậy rồi sao, cha?” Elfine nói với vẻ hoài nghi.

Nếu là những gì cô biết thì có lẽ ông ta bị điên thật rồi. Nhưng có một điều mà ông ấy nói khiến cô không khỏi để tâm.

(...Nữ Thần.)

Đây là từ mà cô đã tìm thấy khi đang điều tra dự án D. Những người bị ô uế bởi sức mạnh của Ma Kiếm đều nói rằng họ đã nghe được giọng nói của Nữ Thần. Cô tin ‘Nữ Thần’ này là một loại điều khiển tâm trí nào đó mà Seraphim, một Tinh Linh Nhân Tạo được tạo ra để huấn luyện Thánh Kiếm Sĩ, tiêm vào đầu họ.

Nhưng dựa theo những gì gã đàn ông này nói thì có vẻ như Nữ Thần là một thứ gì đó hơn cả thế.

“Đây chính là nơi mọi thứ bắt đầu.” Gã nói rồi hướng mắt về phía Elfine. “Đã ba… không, bốn năm kể từ khi con bỏ trốn, con gái của ta.”

“...Ông mà cũng tự gọi mình là cha được sao?”

“Con muốn nghĩ sao cũng được, nhưng không thể phủ nhận sự thật con là người kế nhiệm tiềm năng của nhà Fillet, và không gì có thể thay đổi được điều đó. Ngay cả lúc này, quyền lực và thẩm quyển để trở thành người kế nhiệm, ta vẫn trao cho con.”

“Đúng vậy. Tôi sẽ giết ông và rồi chiếm lấy cái ghế chủ tịch của ông.”

Nhưng cô không làm điều đó để đưa nhà Fillet hay tập đoàn lên một tầm cao mới. Những gì cô làm chỉ đơn giản là để vạch trần tội ác và chấm dứt tất cả…

“Đúng là, con vẫn có tiềm năng hơn thằng Finzel đấy.” Deinfraude thì thầm, và rồi ngọn đèn ma thuật đó tiến lại gần cô.

“...C-Cái gì? Sao ông lại bắt cóc tôi như vậy…?”

Cô ước gì mình có thể giết quách gã đàn ông đang đứng trước mặt cô đây với cái trừng mắt này.

“Con là công cụ của ta mà. Có gì lạ khi ta mang con về khi ta cần con chứ?”

“...Ông!”

Không phải vì đang bị trói chặt trên bàn thì cô đã tát thẳng mặt ông ta rồi. Cô cố cắn môi để lấy lại bình tĩnh— Elfine không thể để mình bị cuốn theo nhịp điệu của ông ta được.

“Vậy là chính ông là người đứng đầu dự án D, Deinfraude.” Cô tiết lộ quân át chủ bài của mình. “Tôi có bằng chứng đây rồi, lão già. Lúc ở trên Hyperion, bọn khủng bố đã sử dụng Tinh Linh Nhân Tạo để chiếm lấy quyền kiểm soát con tàu. Thậm chí còn có lần Void được chuyển đến Đô Thị Chiến Thuật số 7 bằng tàu nữa…”

“Con quả thực rất xuất sắc.”

“Vậy là ông thừa nhận rồi à?”

“Phải. Chính ta là người đứng sau tất cả.”

Gã định khiêu khích cô sao? Nhưng tại sao phải làm thế khi hắn đã trói cô lại một chỗ rồi? Nếu vậy thì…

“Nếu tôi không quay lại thì báo cáo về dự án D sẽ được tung ra công chúng đấy.”

Đây không phải chỉ là để đe doạ. Cô đã lập trình cho Hắc Miêu Cait Sith, Tinh Linh Nhân Tạo của mình làm điều đó.

(Nhưng mình sẽ đợi ở đây thêm cho tới khi có thêm bằng chứng để khiến nó thêm thuyết phục hơn.)

Có quá nhiều bí ẩn xoay quanh dự án D này. Ngay từ đầu, nó là một dự án quân sự nhằm nâng cao sức mạnh của Thánh Kiếm. Nhưng tại một thời điểm nào đó, dự án D đã bị tạm dừng vô thời hạn trước khi được nhà Fillet tiếp quản.

“Dự án D rốt cuộc là thứ gì?” Elfine hỏi, nhưng cô không mong nhận được câu trả lời.

Ấy thế mà—

“Một nghi lễ dâng Ma Kiếm làm vật tế cho Nữ Thần.” Deinfraude nói một cách không do dự.

“...Nữ Thần? Hiến tế sao?”

“Làm ô uế Thánh Kiếm được Trái Đất ban cho để biến chúng thành Ma Kiếm, rồi sau đó sử dụng chúng làm chất xúc tác để triệu hồi Nữ Thần từ thế giới Void bên kia vết nứt.”

“Ông đang nói cái qu–” Elfine định nói nhưng lại thôi.

Trong đôi mắt sâu trũng của gã đàn ông trước mặt cô đây chỉ còn một màu điên cuồng và đen tối. Đó là đôi mắt của lão già với sự cuồng tín bất chấp.

“Finzel cũng có trong dự án D… đúng không?”

“Đúng vậy. Mặc dù nó thật ngu ngốc, nhưng những thí nghiệm của nó thì khác. Thật tuyệt vời làm sao.” Hắn nói với giọng không chút cảm xúc.

“Vậy là ông cũng chỉ coi anh ta như thứ công cụ…”

Elfine cảm thấy có chút thương hại với anh trai mình. Nếu không phải vì có một người cha như vậy thì có lẽ cuộc đời anh ta đã không tan nát như này…

“Finzel…”

Có lẽ nếu thừa nhận chính cô đã kết liễu anh ta thì gã đàn ông này sẽ dao động một chút. Nhưng trước khi Elfine kịp làm vậy—

“Chính ta đã nuốt chửng Finzel.”

Những lời thốt ra từ miệng hắn khiến Elfine không khỏi sững người. “Ô-Ông… làm sao cơ…?”

“Ta đã dùng nó làm chất xúc tác trước khi nó kịp biến thành Void.”

“...”

Lần này, cô đã hoàn toàn bị nhấn chìm trong kinh hoàng. Những cơn rùng mình khó tả cứ thế chạy dọc trên từng thớ thịt của cô.

(...Hắn ta vừa nói gì cơ? Đừng nói là hắn cũng là…)

Một Void giống như Finzel sao?

“Nó là một đứa con ngu ngốc. Một thất bại. Nhưng con gái, con lại khác.”

“...Nghe từ miệng ông những lời này thật kinh tởm làm sao.”

“Không. Con nên vui lên đi.” Deinfraude lắc đầu. “Dù sao thì con cũng được tạo ra để trở thành vật chứa của Nữ Thần mà.”

“...Hể?” Vẻ mặt của Elfine lúc này chỉ toàn sự bối rối.

Tạo ra?

Những lời này khiến cô hoàn toàn sững người.

“Lời tiên tri của Nữ Thần đã ban cho chúng ta công nghệ để tạo ra Homoculus.”

“...Homoculus…”

“Tuy muốn dùng công nghệ này vì mục đích quân sự, song kế hoạch đã thất bại. Homoculus không được hành tinh này ban cho Thánh Kiếm…”

“...”

“Kế hoạch bị tạm dừng, nhưng vì ta thấy được tiềm năng của nó nên đã tiếp tục nghiên cứu. Bằng cách lai tạo gen của những Thánh Kiếm Sĩ mạnh mẽ với Homoculus, ta đã tạo ra hàng trăm thí nghiệm thất bại. Nhưng rồi…”

Hắn chạm nhẹ vào má Elfine.

“Ta đã có thể tạo ra được một Homoculus được ban cho sức mạnh Thánh Kiếm.”

“...Kh-Không thể nào…” Vẻ mặt Elfine cứng đờ lại.

“Một Thánh Kiếm mạnh mẽ đúng như ta đã mong đợi— Không, thậm chí còn hơn cả mong đợi.”

“...Ông nói dối… Chuyện này, không thể…”

Elfine lắc đầu trên bàn như để cố gắng kiềm chế, nhưng gã vẫn tiếp tục.

“Con là kiệt tác vĩ đại nhất của ta, được tạo ra trong phòng thí nghiệm. Liệu Thánh Kiếm của con có mạnh mẽ hay không quả là một canh bạc lớn, nhưng cuối cùng thì… đó là thành công quá sức ngoạn mục.”

Deinfraude sau đó lấy ra thứ gì đó từ trong túi. Một mảnh vỡ hình tam giác màu đen tuyền không hề phản chiếu ánh sáng.

“...Ông… Ông định làm gì…?”

“Ta sẽ lấp đầy cơ thể vô hồn này bằng linh hồn cao cả của Nữ Thần.”

Mảnh vỡ cứ thế tan chảy trên ngực của Elfine và đâm sâu vào trái tim cô.

“Tốt. Cứ thế này— Ước mơ của ta đã thành sự thật.”

“...Kuh, nnghh…!”

Ngay khi màn đêm dần bao trùm tâm trí cô.

(Selia… Regina… Saku…ya…)

Cô cố thốt lên tên của những người bạn… những người mà cô coi như một gia đình.

(Le…o…)

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận