*Trans+Edit: Lắc
Giọng nói cuốn hút có chút hoang mang này và sự lo lắng chẳng chút che giấu này khiến Donnie và tên béo đều cứng cả người vào. Họ từ từ quay đầu lại, quả nhiên thấy Karl trong chiếc áo choàng ma thuật màu đen đang rầu rĩ nhìn hiện trường vụ tai nạn, đôi lông mày đẹp đẽ khẽ nhíu lại, làm cho người ta không kìm được chỉ muốn vuốt phẳng chúng.
Tên béo không hiểu tai nạn này có liên quan gì đến Karl nên chỉ ngơ ngẩn không thốt ra lời nào, còn Donnie thì biết rõ “cô gái xinh đẹp tuyệt trần” thu hút mọi ánh nhìn trước mặt này chính là “hung thủ” khiến phòng thí nghiệm ma thuật bị sét đánh ban nãy. Cậu đắn đo một chút, cuối cùng không đành lòng bèn an ủi: “Karl, chỉ cần cậu tuân thủ nghiêm ngặt quy định thí nghiệm thì học viện sẽ không xử phạt cậu đâu. Lẽ nào cậu vi phạm quy định rồi?”
“Đâu có đâu.” Karl kiên định lắc đầu, sau đó lại cúi đầu xuống, giọng nhỏ dần: “Tôi cứ tưởng có ma tháp cấp cao bảo vệ thì sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ. Học viện chắc chắn biết tôi là…”
Donnie thầm thở phào nhẹ nhõm. May mà cậu ta không vi phạm quy định về thao tác.
Như vậy không phải là vì Donnie khẳng định Karl sẽ không bị học viện truy cứu hay cho thôi học, mà chỉ là ít nhất hiện giờ cậu đã có lý do để an ủi Karl.
“Biết cũng không sao đâu. Cậu đâu có vi phạm bất kỳ quy định nào của học viện. Mà ờ… Cậu chắc cũng chẳng phải người dễ bị người ta bắt nạt…” Donnie mập mờ nói, ý chỉ Karl có cốp to, nếu đuổi mà không có lý do thì Học viện Ma thuật Heidler chắc chắn sẽ phải chịu áp lực cực lớn.
Mặc dù Donnie không đoán được những món trang sức như nhẫn, huy hiệu, dây chuyền trên người Karl có năng lực gì, nhưng cậu vẫn nhạy bén nhận ra được sức mạnh đáng sợ ẩn chứa trong đó. Đây tuyệt đối không phải là thứ mà một pháp sư học việc có đại quý tộc hay pháp sư cao cấp bình thường chống lưng đủ khả năng dùng nổi!
Karl khẽ gật đầu, vẻ ủ rũ, ưu phiền vơi đi không ít. Cậu lẩm bẩm: “Dù sao cũng bị Lục Tiểu Ân giáo huấn bao nhiêu lần rồi, thêm một lần này nữa thì cũng…”
Lục Tiểu Ân? Tên kỳ vậy, chẳng hợp thói quen dùng từ thông dụng gì cả. Đó là cha, anh trai hay trưởng bối nào khác của Karl ư? Donnie thầm thắc mắc.
“Tai nạn thí nghiệm vừa nãy là do cậu gây ra?” Tên béo vốn không có chút cảm giác tồn tại nào kia đứng bên cạnh nghe một hồi, cuối cùng cũng nắm được thông tin kinh người này.
Karl liếc cậu ta một cái, đôi mắt tím bạc trong veo, đẹp đẽ bỗng trở nên sắc bén lạ thường. Donnie không cảm thấy gì, nhưng tên béo thì trên trán lại túa đầy mồ hôi lạnh, không dám truy hỏi thêm câu nào nữa.
Đúng lúc này, Shirley, người đến từ Công quốc Orvarit, đi ra từ trong đám đông, trên mặt mang theo nụ cười vui mừng vì “sống sót sau tai nạn”: “Donnie, ban nãy may mà có cậu. Nếu cậu mà không phát hiện sớm, e là chúng ta đã ra đi cùng với phòng thí nghiệm luôn rồi.”
“Cái… Cái… Tôi… Tôi chỉ gặp may thôi.” Đột nhiên được một cô gái cảm ơn như vậy, Donnie tức thì xoắn quẩy, nói năng lắp ba lắp bắp.
Karl đứng bên cạnh lẩm bẩm: “Cậu ấy mà không phát hiện thì mình cũng sẽ lên tiếng nhắc thôi…”
Giọng cậu rất nhỏ, hiện trường lại đang sấm sét đì đùng, Shirley đương nhiên không nghe thấy. Cô vẫn mỉm cười nói với Donnie: “Đây có thể coi là may mắn, nhưng việc sau đó không hoảng loạn mà tổ chức cho mọi người rút lui thì tính là gì đây? Haha, cậu lúc đó với bây giờ khác nhau một trời một vực luôn.”
Hơi đỏ mặt, Donnie học theo động tác của Sami mà gãi gãi sau gáy: “Tôi cũng chỉ là tự cứu mình thôi.”
Lời vừa dứt, tiếng sấm nổ không ngừng đột nhiên biến mất, hết thảy liền rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Các pháp sư học việc ngơ ngác nhìn lên bầu trời, chỉ thấy sương mù xám trắng tuôn ra, làm cho mây đen mất đi sức sống, làm cho tất cả chìm vào sự tĩnh lặng vĩnh hằng.
“Ma chướng mở rồi, nguy hiểm qua rồi… Không ngờ cuối cùng vẫn phải dùng đến ma chướng.” Tên béo có chút trầm ngâm nói.
Ma chướng của Học viện Ma thuật Heidler rốt cuộc là cái gì thì các pháp sư học việc đều không rõ, chỉ nghe nói nó có quan hệ mật thiết với các pháp trận hệ Chiêu hồn như Mười hai Vòng Sinh mệnh Miranda.
Shirley nhìn tên béo với vẻ kỳ quái, không biết cái tên này chui ra từ lúc nào, nhưng hiện trường đang khá hỗn loạn nên cô cũng không để tâm.
“Nguy hiểm đã qua rồi, tôi phải đi tìm bạn cùng phòng đây.” Cô một lần nữa bày tỏ lòng biết ơn tới Donnie.
Sau khi nhìn Shirley biến mất vào đám đông, Donnie quay đầu lại, liền thấy một đôi mắt xanh thẳm đang nhìn mình chòng chọc.
“Cậu nhìn cái gì?” Donnie giật bắn mình. Tên béo này xuất hiện từ bao giờ vậy?
Cậu trai béo ú kia ngưỡng mộ nói: “Cô nàng vừa rồi hình như có thiện cảm với cậu đấy.”
“Bọn tôi mới quen nhau chưa đầy một tiếng nữa mà.” Mặt lập tức đỏ bừng, Donnie vội vàng giải thích.
“Ừ. Mới một tiếng đã có thiện cảm với cậu rồi, thật làm người ta ghen tị quá đi.” Tên béo hùa theo lời Donnie nói.
Donnie vừa thẹn vừa tức: “Ý của tôi là, không có thiện cảm gì hết, chỉ là bạn học mới quen thôi!”
Tên béo quay đầu nhìn về phía xa: “Bạn cùng phòng của cổ chắc cũng là gái. Sau này nhờ cậu giới thiệu chút nhé.”
“…” Donnie đã hoàn toàn khô lời. Cái tên tròn ủm tự nhiên như ruồi này là ai?
“Hai cậu đều chưa từng cưa gái đúng không?” Vẻ lo lắng trên mặt Karl đã biến mất, cậu lúc này lấy tay trái đỡ tay phải, còn tay phải thì xoa xoa cằm: “Nhìn phát đã biết tấm chiếu mới chưa trải rồi.”
“T-T-Tôi…” Donnie rất muốn nói là mình đã từng có kinh nghiệm yêu đương, nhưng cuối cùng không hiểu sao vẫn không thốt ra lời nói dối đó được.
Tên béo càng thêm kinh ngạc: “Sao cậu biết?”
Karl điềm tĩnh, nhã nhặn cười nói: “Lúc cô bạn kia cảm ơn, phản ứng của Donnie đúng chuẩn người chưa có kinh nghiệm. Cậu ấy lẽ ra nên chủ động bảo cô ấy mời mình dùng bữa trưa để cảm ơn, sau đó lần tới sẽ mời ngược lại. Qua qua lại lại như thế vài lần là có thể nắm tay rồi.”
“Chủ động?” Tên béo thành khẩn xin thỉnh giáo.
Karl có chút đắc ý cười nói: “Chuẩn, chủ động, đừng có sợ mất mặt! Cha tôi từng kể tôi nghe một câu chuyện thế này: có một người thợ săn tình cờ phát hiện một con thỏ đâm đầu vào gốc cây mà chết, thế là ngày nào người này cũng canh ở đó để chờ con thỏ tiếp theo đến đâm đầu chết.[note92653] Kết quả thì các cậu cũng có thể tưởng tượng được rồi đấy. Muốn có được tình yêu thì con trai phải chủ động, chẳng lẽ cậu còn tính chờ Nữ thần May mắn ưu ái chắc? Trần đời làm gì có cô gái nào tự đâm sầm vào lòng mình?”
Nhìn một “thiếu nữ” thuần khiết, dịu dàng thế kia mà lại thao thao bất tuyệt về kỹ năng cưa gái, Donnie đã cảm nhận được thế nào gọi là lệch pha, thế nào gọi là tréo ngoe, thế là liền vội vàng ngắt lời Karl: “Cậu có vẻ có kinh nghiệm quá nhỉ?”
Karl khẽ hếch cằm, mắt nhìn lên bầu trời: “Đương nhiên, tôi hơi bị giàu kinh nghiệm đấy!”
Như thể sợ họ không tin, cậu ngừng lại một chút rồi hỏi: “Cần tôi thị phạm cho không?”
Tên béo vừa chờ mong vừa hưng phấn định gật đầu, Donnie đã nhanh chóng lên tiếng: “Thôi bỏ đi, tai nạn thí nghiệm xảy ra thế kia rồi, chúng ta còn phải chờ học viện xử lý nữa.”
“Ừ nhỉ…” Vẻ mặt Karl lại u ám hẳn đi, đầu cúi gằm như thể đang soi kiến trên mặt đất.
Tên béo cũng sực tỉnh: “Vậy tôi cũng đi chuyển bản thảo cái đã, về ký túc rồi nói tiếp.”
“Ơ, cậu ở phòng nào? Tên là gì?” Donnie khó hiểu hỏi.
Tên béo: “…”
Kế đó cậu ta buông một tiếng thở dài: “Thôi vậy, chừng nào còn chưa giải quyết được vấn đề này, mình mãi mãi cũng không có cơ hội chủ động đâu…”
……
Thành phố Bầu trời, ma tháp Allyn.
Dung mạo của Heidi so với hơn hai mươi năm trước gần như không có gì khác, vẫn là mái tóc dài màu vàng tro, gương mặt búp bê với vài đốm tàn nhang tinh nghịch. Điểm khác biệt duy nhất là huy hiệu trên ngực cô đã trở thành huy hiệu arcana tám ngôi sao bạc trên nền đen và huy hiệu ma thuật chín vòng tròn đen trên nền bạc. Trên tay cô cũng có thêm vài chiếc nhẫn tỏa sáng rực rỡ, có nhẫn Vương miện Holm nạm đá quý màu lam nhạt, có nhẫn của giải Arcana Evans lấp lánh trong suốt, có cái là thu hoạch từ chuyến thám hiểm, có cái lại là sản phẩm do cô tự mình chế tạo đầy hài lòng.
“Quý cô, tờ [Ấn tượng Allyn] hôm nay đã tới.” Chiếc nhẫn giản dị đang lưu chuyển ánh sáng màu trắng bạc trên ngón út tay trái của Heidi bỗng phát ra một giọng nói ngọt ngào: “Cô có cần đọc không?”
Heidi nhấc tách hồng trà lên nhấp một ngụm: “Có.”
Trên chiếc nhẫn lóe lên ánh đỏ kỳ dị một hồi, sau đó tụ lại thành một luồng sáng và bắn tới trước mặt Heidi, cuối cùng hiện ra hình dạng của một tờ báo hư ảo.
Heidi tay trái cầm tách hồng trà bằng sứ trắng, tay phải thì nhẹ nhàng chạm vào “màn sáng” trước mặt, thế là “trang giấy” liền lật mở.
“Thảm khốc! Tai nạn nghiêm trọng nhất trong hai mươi mốt năm qua…” Heidi đọc tít báo, khóe miệng liền nhếch lên, không nén nổi nụ cười mà “lật” đến trang tương ứng.
“Há há há.” Cô cười lăn cười bò ra bàn mất hết cả hình tượng. “May mà nhờ em luôn tiêm nhiễm cho Lộ Tiểu Tây hứng thú với cấu trúc cơ thể và yếu tố di truyền, không là thằng nhóc con này đã chui vào Viện Nguyên tử rồi. Thầy phải cảm ơn em đó!”
……
Học viện Ma thuật Heidler, bên trong tòa ma tháp tưởng như thông đến tận bầu trời xám xịt.
Hiệu trưởng Shangrila cầm một cái ống nghe kỳ quái bằng vàng và nói với giọng khàn khàn lãnh đạm đặc trưng của một lich: “Bọn ta quyết định cho Blaise thôi học. Cậu ta là nguồn cơn của nguy hiểm.”
Từ trong ống nghe truyền ra giọng nam điềm đạm, uy nghiêm: “Ta không đồng tình với quyết định của các ngài.”
Shangrila trầm mặc một chút rồi nói: “Việc này đã gây ra sự cố nghiêm trọng nhất kể từ khi học viện thành lập đến nay.”
Giọng nam kia ung dung, điềm tĩnh nói: “Trước đây ta đã chính thức thông báo cho các ngài về vấn đề của Blaise rồi phải không? Đã dặn các ngài là bắt buộc phải có pháp sư cao cấp trông chừng rồi phải không?”
“Nhưng đây là ở trong tháp thí nghiệm cấp cao.” Shangrila giải thích.
Giọng nam kia nghiêm nghị nói: “Đó là vấn đề của các ngài.”
“Đây là thái độ của ngài sao?” Giọng Shangrila càng thêm âm trầm, lạnh lẽo. Là một Đại pháp sư mà lại bị một người trẻ dùng giọng điệu này để đối đãi, trong lòng ông đương nhiên có chút bất mãn.
Giọng nam kia khẽ cười, sau đó uy nghiêm nói: “Đúng, đây chính là thái độ của ta. Tất nhiên, ta có thể chịu trách nhiệm cho những tổn thất của tháp thí nghiệm, nhưng việc xử lý Blaise nhất định phải thu hồi, không có lựa chọn nào khác.”
“Ta sẽ lập một danh mục bồi thường.” Thấy người đàn ông kia đã có sự nhượng bộ, Shangrila cũng không kiên trì nữa, bèn thuận thế làm dịu bầu không khí.
“Được, danh mục bồi thường đó cứ đưa trực tiếp cho Blaise.” Giọng nam kia nói, trong đó ẩn chứa sự bực bội.
……
“Phải… Phải bồi thường nhiều tiền thế á?” Karl nhìn danh mục trước mắt, vẻ mặt đau lòng khôn xiết.
Shangrila lạnh lùng nói: “Đúng vậy, hoặc là bồi thường, hoặc là thôi học, tự cậu chọn đi. Tất nhiên, anh trai cậu sẽ trả tiền trước cho cậu. Ngài ấy bảo ta nhắn lại với cậu rằng, cậu sẽ phải trích thu nhập tương lai từ các lãnh địa như Công quốc Orvarit và cả quỹ nhỏ của mình ra để trả lại cho ngài ấy. Đây là bước đầu tiên cho sự trưởng thành, mang tên ‘chịu trách nhiệm’.”
Karl dường như sắp khóc: “Tôi, tôi bồi thường ạ.”
Cậu cúi gục đầu trở về phòng với dáng vẻ như thể thế giới sắp sụp đổ, sau đó không nói không rằng mà cứ thế nằm lên giường đi ngủ. Điều này khiến Donnie và Sami, những người vốn đã quen với việc tiếng cậu lúc nào cũng vang lên không ngừng, đều không thích ứng được.
May mà họ cũng đã biết kết quả xử lý của học viện, vậy nên mới không hiểu lầm rằng Karl sắp bị đuổi học.
“Đi ngủ thôi, ngày mai có tiết học mở của ngài Felipe đấy.” Donnie phấn khởi nói với Sami.
Sami gật đầu. Thời gian gần đây, tinh thần cậu ngày càng trở nên uể oải.
……
Đôi mắt đỏ thẫm, khí tức chết chóc…
Donnie ngồi bật dậy thở dốc. Lại là cơn ác mộng này!
Đột nhiên, cậu cảm thấy có gì đó không ổn, bèn nghiêng đầu nhìn qua giường bên. Từ ánh sáng nhàn nhạt bên ngoài cửa sổ, cậu thấy Sami đang nhắm nghiền mắt đứng đó, u linh sau lưng hoàn toàn chồng chập lên cơ thể của cậu.
Sau đó, Sami đi ra ngoài với tư thế cứng nhắc quỷ dị.
Donnie đang định cất tiếng gọi Sami lại, miệng cậu bỗng bị bịt chặt, bên tai vang lên giọng của Karl: “Đừng gọi. Giờ mà gọi, có thể linh hồn Sami sẽ biến mất vĩnh viễn đấy. Chúng ta đi theo xem sao.”
Donnie vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, thế nhưng cậu lại cảm thấy thấp thoáng trong giọng điệu của Karl lộ ra chút hăm hở, nôn nóng.
12 Bình luận