Hậu truyện - Năm 24 Lịch Arcana

Chương 8 - Tin mật tiện miệng thốt ra

Chương 8 - Tin mật tiện miệng thốt ra

*Trans+Edit: Lắc

Mưa bụi lất phất bay, những giọt mưa mát lành đáp lên mặt Donnie, giúp cậu dần hoàn hồn trở lại, sau đó khẽ lắc đầu tự nhủ: ‘Chắc không phải như mình nghĩ đâu, biểu hiện của cậu ta chẳng có vẻ gì là giả cả. Một người ôn hòa, nhã nhặn lại vô tư, cởi mở như vậy chắc chắn sẽ không…’

Donnie từ từ quay người bước ra khỏi Trường Quý tộc Mills, tính trở về ký túc xá để nghỉ ngơi một chút, dưỡng tâm sức để nghênh tiếp bài thi bổ sung về u linh, quỷ hồn và linh hồn vào buổi chiều.

Cậu không đợi Sami, bởi cậu biết rõ, Sami chắc chắn đã thi xong và rời khỏi từ hơn một tiếng trước rồi – Đây là lĩnh vực sở trường của Sami, cũng là thứ ngốn linh lực của cậu nhất, nó sẽ khiến cậu không thể kiềm chế mà muốn đi ngủ.

Quả nhiên, sau khi Donnie trở về ký túc xá, chỉ liếc mắt một cái đã thấy ngay Sami đang nằm trên giường ngủ say như chết, u linh sau lưng cũng trở nên lười biếng, uể oải vì lúc này đã gần giữa trưa.

Nhìn thấy một Sami quen thuộc như thế, Donnie không khỏi nở một nụ cười, sự căng thẳng, dè dặt, lo lắng và sợ hãi trước đó lập tức tan biến đi không ít. Cậu rót một ly nước rồi ừng ực uống cạn, sau đó nằm lên giường của mình và thẫn thờ nhìn lên trần nhà. ‘Có thể ngồi trên phi cơ trang bị thiết bị phân hạch mini, lại còn được tiểu đội kẻ bảo vệ của Chân lý Kiếm Hiệp sĩ Đoàn bảo vệ nữa, thân phận của Karl nhất định không đơn giản. Là người thừa kế của vị đại quý tộc nào sao? Không đúng, cậu ta còn có một anh trai nữa mà…’

‘May mà có Karl nên hôm nay xác khâu mình chế tạo mới được thầy đánh giá cao như vậy. Đến chiều chỉ cần không phát huy dưới sức thì hẳn là có thể vào được Học viện Ma thuật Heidler rồi. Còn với lai lịch của Karl, nếu không có gì bất ngờ thì cũng sẽ được học viện nhận vào thôi…’

Trong lúc suy nghĩ miên man, Donnie bỗng buông một tiếng thở dài: ‘Nếu cậu ta mà là con gái thì tất cả đã hoàn hảo rồi. Mấy cô gái quảng cáo trên tivi chẳng có ai sánh bằng cậu ta hết…’

Đây đúng là ác ý của thế giới mà!

Cậu hít vào một hơi thật sâu, gạt bỏ đi những suy nghĩ hỗn loạn, sau đó dùng kỹ thuật nhập định khiến bản thân chìm vào giấc ngủ sâu để buổi chiều thi còn khôi phục sức lực.

Đến chiều, Donnie ngồi xe buýt chuyên dụng của kỳ thi quay lại Trường Quý tộc Mills. Được vị chiêu hồn sư tóc lốm đốm bạc hồi sáng dẫn đường, cậu tiến vào một nghĩa địa gần đó.

Cậu nhìn quanh quất, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Karl, nhưng số thí sinh dự thi không ít, lại rải rác trong nghĩa địa rộng lớn, bị bia mộ và cây cối che khuất, thành thử rất khó để tìm được một người cụ thể. Có điều, khi đang triệu hồi và điều khiển u linh, Donnie bỗng nghe thấy từ xa truyền tới một tiếng kêu trầm đục, vang vọng mà cũng đầy thê lương, khiếp đảm, tựa như do loại quỷ hồn đáng sợ như u hồn phát ra, và đi kèm với âm thanh đó còn có một tiếng kêu cứu.

‘Haha, Karl vẫn tới tham gia thi à, không biết ai mà đen thế nhỉ? Chẳng qua có thầy ở đó, chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn đâu.’ Donnie nghĩ thầm, trên mặt nhoẻn một nụ cười, một nụ cười có chút vui vẻ trên nỗi đau của người khác. ‘Chưa kể còn có những ‘kẻ bảo vệ’ của Karl nữa…’

Đúng như cậu nghĩ, tiếng quỷ hồn đáng sợ nhanh chóng yên tĩnh trở lại.

Do linh hồn và quỷ hồn không thuộc lĩnh vực mà Donnie sở trường và am hiểu nhất, nên cậu rất nhanh liền bình tĩnh trở lại và tập trung vào bài thi của mình. Cậu cẩn thận điều chỉnh, sửa chữa, điều khiển và cải tạo, mãi cho đến khi cuối cùng cảm thấy chắc ăn hoàn toàn mới mời vị chiêu hồn sư kia tới chấm điểm. Cũng chính vì vậy, lúc cậu rời khỏi nghĩa địa, bóng dáng Karl đã sớm chẳng thấy đâu nữa, khiến cậu có chút hụt hẫng. Tuy Karl là con trai, nhưng nhìn cậu ta lúc nào cũng thấy mát cả mắt.

“Donnie, hoàn thành thế nào rồi?” Vừa từ nghĩa địa trở lại Trường Quý tộc Mills, Donnie đã nghe thấy tiếng Sami gọi. Thời điểm xế chiều tiết trời u ám, ánh sáng tù mù lạ thường, vậy nên tinh thần Sami không tệ, u linh kia cũng không trốn trong bóng tối nữa mà múa may hai cánh tay mờ nhạt của mình và phát ra mấy tiếng “aaa”.

Donnie mỉm cười: “Chắc đến 90%.”

Ý cậu là nắm chắc việc vào được Học viện Ma thuật Heidler.

Sami vò vò mái tóc rối bù của mình rồi cười hề hề nói: “Tôi thì 100%. Phải rồi, Donnie, thi xong rồi, ký túc xá sẽ bị thu hồi, tôi phải quay về Wolfsburg. Còn cậu? Về nhà? Hay tạm thời ở lại Rentaro đợi kết quả trúng tuyển?” Sami là người ở Wolfsburg phía Nam.

Nghe Sami nói, trong đầu Donnie đột nhiên hiện lên hình bóng của cha mẹ và em gái, nỗi nhớ liền dâng trào như sóng cuộn, nhưng cậu lập tức lắc đầu rồi chỉ vào cổ mình, nơi không có bất kỳ món trang sức nào, sau đó cười khổ nói: “Tôi phải làm việc ở Rentaro hai tháng để trả phí mượn vòng cổ tỉnh táo lúc trước.”

Cậu và ông chủ hiệu sách đã ký khế ước với nhau rồi.

“Thế à?” Sami có chút ngạc nhiên hỏi, rõ ràng đã quên mất chuyện Donnie từng kể với mình, nhưng rồi cậu lập tức quẳng chuyện đó ra ngay sau đầu và tự nói tiếp: “Tôi tới là để bảo cậu, cậu có thể đặc biệt xin trường quyền sử dụng ký túc xá, chỉ cần trả lại trước tháng Chín, không làm ảnh hưởng đến các pháp sư học việc mới nhập học là được.”

“Thật sao?” Donnie đang lo sốt vó không biết tìm đâu ra chỗ ở giá rẻ, lúc này nghe vậy liền vừa kinh ngạc vừa vui mừng, chút hụt hẫng lúc trước lập tức bay đi sạch bách.

“Thế nên cậu đã tiết kiệm được một khoản to to rồi đấy, phải khao tôi một bữa ra trò đó!” Sami đùa.

Cậu chẳng có chút sầu muộn nào về việc phải xa nhau khi tốt nghiệp, bởi cậu tin nhất định sẽ gặp lại Donnie ở Học viện Ma thuật Heidler.

……

Sáng sớm hôm sau, Donnie đến phòng giáo vụ của trường Trái tim Thiên nhiên để xin quyền sử dụng ký túc xá. Sau khi trình bày hoàn cảnh khó khăn và thành tích học tập ưu tú của mình, vị giáo viên elf giàu lòng đồng cảm liền phê duyệt yêu cầu của cậu đầy sảng khoái. Sau đó, cậu không nghỉ ngơi mà vội vàng chạy tới quảng trường Khải Hoàn và bước vào hiệu sách Tri Thức.

Ông chủ Doros có đôi mắt như mắt cú mèo nhìn Donnie, nửa cười nửa không nói: “Tôi còn tưởng cậu định nuốt lời rồi chứ.”

“Bị nán lại vì chuyện ở trường ạ. Đây là vòng cổ tỉnh táo của ngài.” Donnie lễ phép đưa chiếc vòng cổ cho ông chủ. Nếu không có chiếc vòng cổ tỉnh táo này, việc ôn tập và củng cố trong hai, ba tháng cuối cùng của cậu chắc chắn sẽ không đạt được hiệu quả cao như vậy.

Ông chủ Doros nhẹ nhàng gật đầu: “Hôm nay cậu lau chùi lại một lượt toàn bộ giá sách và gáy sách đi.”

Dặn dò xong, ông vội vàng chào hỏi những vị khách vừa bước vào.

Donnie không phải là đứa trẻ được nuông chiều, vậy nên tìm thấy giẻ lau ở trong góc xong, cậu liền bắt tay vào làm việc chăm chỉ.

Vừa lau, cậu vừa nhìn tên các cuốn sách. Đọc sách là sở thích lớn nhất của cậu.

“Đề cương Evans”, “Bí kíp Lucien”, “Kỳ thi Tuyển Đầu vào Thống nhất: 5 năm Học tập, 3 năm Ôn tập, 1 năm Về đích – Tổng kết Kinh nghiệm từ Học trò của Ngài Evans”… Nhìn dãy sách này, Donnie chỉ cảm thấy mạch máu trên trán mình đột nhiên giật giật, tâm trạng phiền muộn, dạ dày nhộn nhạo, chỉ hận không thể đốt bằng sạch chúng.

Tối qua, sau khi trở về ký túc xá, nhìn thấy tập đề thực hành và đề phân tích ma thuật trên giá sách của mình, Donnie cũng có tâm trạng y hệt. Nếu không phải chồng sách dày cộp và đống phương pháp giải đề của mình đem bán đi có thể kiếm được kha khá tiền, chỉ e là cậu đã đốt phéng chúng đi rồi.

‘Sao đến tận đây rồi cũng không thoát khỏi cơn ác mộng này chứ…’

Cũng may hiệu sách Tri Thức chỉ có dãy giá sách này là về tập sách thực hành, bằng không Donnie hoài nghi mình sẽ phát điên mất.

Đợi đến khi cậu lau xong phần lớn giá sách, thời gian đã gần giữa trưa. Ông chủ Doros bật chiếc tivi gia đình gắn trên tường lên để xem chương trình tin tức [Buổi trưa Đế quốc].

“Do hai sự việc pháp sư đột tử khi chơi trò Mạo hiểm Ảo gần đây, pháp sư Cairu nổi tiếng bác ái đã chính thức đệ đơn lên Ủy ban Công vụ và Ủy ban Nghiên cứu Ma thuật, yêu cầu ngừng tài trợ cho dự án ‘Luyện tập Ma thuật Ảo’ vì cho rằng dự án này có rủi ro an toàn cực kỳ nghiêm trọng. Việc dung hợp trí tuệ nhân tạo, sinh mệnh giả kim và kích thích ảo ảnh chắc chắn sẽ làm nảy sinh vấn đề, phải đợi các Arcanist của dự án này đưa ra được biện pháp đề phòng thiết thực và khả thi thì mới có thể tái khởi động.”

Người dẫn bản tin là một quý cô người Holm tóc đen mắt xanh, dung mạo đoan trang và sở hữu giọng nói êm tai.

“Mặt khác, Arcanist chịu trách nhiệm dự án ‘Luyện tập Ma thuật Ảo’, quý cô Heidi đã công khai tuyên bố rằng, hai vụ đột tử này không hề mâu thuẫn với lý thuyết arcana về thực tế ảo, chỉ cần tiến hành kiểm tra thân thể trước khi sử dụng kích thích ảo ảnh là được. Cô cho rằng, việc công kích của pháp sư Cairu là hoang đường, thiếu logic, giống như việc có người say rượu lái xe hơi giả kim lao xuống vực, nhưng kết quả không phải là cấm uống rượu lái xe, mà lại là cấm toàn diện việc phổ biến xe hơi giả kim vậy.

Về vấn đề này, các Arcanist đang tranh cãi rất gay gắt. Hiện tại, Ủy ban Công vụ đang có thiên hướng kiểm soát việc phổ biến ‘Luyện tập Ma thuật Ảo’…”

Vừa làm việc vừa nghe tin tức này, Donnie cảm thấy vô cùng kỳ quái, bèn mở miệng bật thốt: “Sao lại như vậy được?”

Trong tình huống bình thường, với tư cách là học trò của Ngài Evans, dự án nghiên cứu của quý cô Heidi đáng lẽ không đến nỗi bị tấn công dữ dội như thế mới phải chứ.

Tựa hồ đoán được thắc mắc của Donnie, ông chủ bật cười nói: “Sau khi viết ra bản thảo của cuốn ‘Sự sống là Gì?’, nghe nói Ngài Evans đã đưa Nữ Hoàng Bệ hạ rời khỏi thế giới của chúng ta và tiến vào một vũ trụ song song khác để khám phá, tìm kiếm con đường bất diệt rồi. Hiện Đế quốc đều do Hoàng tử Điện hạ nhiếp chính. Đợi đến khi chuyến mạo hiểm lần này làm rõ được một vài điều, nói không chừng Nữ Hoàng Bệ hạ sẽ trở vể nhường ngôi đấy.”

Vào năm Arcana đầu tiên, Vương quốc Holm đã chiếm được toàn bộ lãnh thổ của Thánh thành Lance và lãnh địa Giáo hoàng, trong tước hiệu của Natasha có thêm danh xưng “nữ hoàng”.

“Ah… Có thể tới vũ trụ song song để khám phá rồi sao?” Donnie vừa ngơ ngác vừa kinh ngạc hỏi.

“Thế cậu nghĩ hơn hai mươi năm qua, ngoài lý thuyết trường lượng tử ra, Ngài Evans còn nghiên cứu cái gì?” Ông chủ Doros có vẻ biết rất nhiều bí mật.

Donnie đột nhiên phấn khởi hẳn lên: “Lẽ nào là đi tới vũ trụ có giao thoa với chúng ta?”

“Sao có thể chứ? Tới vũ trụ đó, biển năng lượng mà chúng ta dựa vào sẽ không thể sử dụng được vì dao động quá ngắn, ngoài những Á Thần nắm giữ một phần bí ẩn của không gian đa chiều như Ngài Evans ra, những Á Thần khác có đến đó cũng chỉ là không chết hẳn thôi, chứ không có sức mạnh quá lớn đâu.” Ông chủ cười giễu. “Có điều, ngay cả khi đi đến vũ trụ song song khác, sức mạnh cũng vẫn sẽ thất thoát đi rất, rất nhiều. Không biết nghiên cứu của Ngài Evans về phương diện này bao năm qua đã giải quyết được vấn đề đó chưa nữa. Dù sao tôi cũng chỉ mới nghe nói thế, chứ ít nhất phải là huyền thoại đỉnh phong mới có thể được Á Thần dẫn đi.”

“Thế à…” Donnie đột nhiên cảm thấy mình được mở mang tầm mắt. Thế giới này, ngoài Rentaro nơi cậu đang ở, còn có bầu trời sao mênh mông, còn có vô số vũ trụ song song nữa, đó đều là những nơi có thể khám phá.

Bởi vậy, chuyến hành trình khám phá lần này, không biết đến bao giờ Ngài Evans và Nữ Hoàng Bệ hạ mới có thể trở về, bảo sao lại có chuyện như vậy – Đối với Grand Arcanist mà nói, việc ra ngoài khám phá là chuyện hết sức bình thường, không cần phải đặc biệt báo cho người khác biết, vậy nên đài truyền hình, đài phát thanh và báo chí đương nhiên cũng sẽ không hay biết gì.

Lắc lắc đầu, Donnie tiếp tục công việc lau chùi của mình, rồi dần dần lau tới giá sách ở góc phòng, nơi bên trên là một hàng những cuốn sách về lý thuyết arcana hệ Chiêu hồn.

‘Tiếc là không có sách ma thuật về ứng dụng cụ thể, không là giờ mình đã có thể thử phân tích thần chú chính thức rồi.’ Donnie tiếc nuối thở dài. Dưới sự thống trị của Ma pháp Nghị viện, lý thuyết arcana là thứ không bảo mật, luôn chào đón mọi người học tập và thảo luận, nhưng những thứ như ứng dụng ma thuật và kỹ thuật giả kim cụ thể thì chỉ khi đạt được cấp bậc hoặc quyền hạn tương ứng thì mới có thể đổi về để học tập, ví như trở thành học sinh của một học viện ma thuật nào đó chẳng hạn.

Đang lau chùi, Donnie bỗng nhìn thấy một cuốn sách có gáy đen sì, bên trên viết bằng văn tự của Đế chế Ma thuật cổ đại:

“Cổ thư Cái chết.”

Thứ này… Tim Donnie đập như trống dồn. Đây hình như là một cuốn sách ma thuật dạng ứng dụng thì phải?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!