Hậu truyện - Năm 24 Lịch Arcana

Chương 11 - Học viện im ắng

Chương 11 - Học viện im ắng

*Trans+Edit: Lắc

Đường xá của thành phố Heidler không hề bừa bãi, bẩn thỉu như Donnie tưởng tượng. Ngược lại, chúng rất sạch sẽ, rộng rãi, mà người qua kẻ lại cũng không hề ít.

Tuy nhiên, những con phố tấp nập đáng lẽ phải náo nhiệt thì lại vô cùng yên tĩnh. Gần như không có ai lớn tiếng gây ồn ào, ngay cả việc giao tiếp với nhau cũng nhỏ như tiếng muỗi kêu, cứ như thể nơi này có một thứ sức mạnh kỳ lạ nào đó đang ngăn cấm tiếng ồn vậy.

Nhìn kỹ hơn, Donnie mới phát hiện “những người đi đường” đang qua lại đa số đều là sinh vật bất tử: có thi cẩu với đôi mắt tỏa ánh sáng đỏ tà dị, có “người không da” với da bị lột sạch, máu thịt lồ lộ, cũng có cả những u linh, cương thi và khô lâu thường thấy.

Dĩ nhiên, giữa những sinh vật bất tử này cũng có cả các chiêu hồn sư mặc áo choàng ma thuật đen sì băng qua. Hầu hết trong số họ đều không hề u ám, cứng nhắc như Donnie hằng tưởng, mà trái lại, họ vẫn cười nói vui vẻ với bạn bè, chẳng qua nén giọng xuống rất nhỏ mà thôi.

“Tiếc là chẳng có lich nào cả…” Donnie nhỏ giọng cảm khái.

Ở thành phố Heidler này, tinh thần Sami có vẻ đặc biệt tốt. Dù vẫn cái bộ dạng mơ mơ màng màng đó, song chí ít cậu cũng không còn ngáp liên hồi kỳ trận nữa. Vò vò mái tóc rối bù như tổ quạ, Sami khẽ cười nói: “Các ngài lich hầu hết đều không thích đi dạo phố đâu…”

Phải nói là họ căn bản đã không còn ham muốn về phương diện này nữa thì đúng hơn… Donnie nghiêng người để cho một con chó địa ngục ba đầu đi qua. Nó cao lớn, to khỏe, từ mõm chảy ra những đốm lửa phừng phừng. Tuy nhiên, trên cổ nó lại đeo một chiếc vòng cổ, đồng thời bị một nữ pháp sư vóc người nhỏ nhắn dắt đi và chầm chậm chạy ở phía trước.

“Con chó địa ngục này to gần như ngang với một con bò tót luôn rồi…” Đợi nữ pháp sư đi xa, Donnie không nhịn được nữa mà thốt lên. Cái hình thể đối lập này đúng là chênh lệch quá lớn mà.

Sami cười hề hề: “Hôm qua tôi còn thấy một ngài lich cưỡi rồng xương đi dạo trên không trung cơ. Nó phải to bằng cả trăm con chó địa ngục cộng lại ấy chứ.”

Cậu đã tới Heidler từ hôm qua, sau đó tạm thời ở lại số 152 phố Ngạ Quỷ để đợi các học sinh khác đến rồi cùng vào học viện.

“Đỉnh thật.” Donnie nhìn lên bầu trời với vẻ đầy ngưỡng mộ. Lúc này, họ đã tới phố Ngạ Quỷ. Tòa ma tháp nơi đây cao vút tầng mây, khiến cho người ta không cách nào có thể ngó lơ sự hiện diện của nó.

Đột nhiên, một bộ xương màu ngà voi bay ra. Trong hốc mắt nó là hai chấm sáng màu đỏ nhỏ như đầu kim, trông vừa tà dị vừa độc đáo. Hai hàm răng của nó đóng đóng mở mở, và rồi một âm thanh đều đều nhưng chói tai phát ra: “Tất cả học sinh mới tập hợp rồi tiến vào học viện. Những người tới sau đợi đến ngày kia.”

Giọng nói này khó nghe đến nỗi cứ như thể có người dùng sắt gỉ cào vào xương, khiến cho Donnie thầm nổi da gà. Kế đó, cậu cùng Sami tiến vào đại sảnh tập trung.

“Xuất trình thư nhập học và ấn ký nhận diện ở trong đi.” Donnie còn chưa kịp đứng vững, một người đàn ông mặt mũi vô cảm đã bước tới. Da mặt ông ta vàng vọt như sáp nến, mạch máu nổi lên rõ mồn một, trong mắt cũng có chấm sáng đỏ nhỏ như đầu kim giống hệt lich kia.

Donnie vội vàng lấy thư nhập học và một con bọ cánh cứng màu đen ra: “Vâng, thưa thầy.”

“Gọi ta là ngài Robert.” Trái ngược với lich kia, giọng nói của người đàn ông này lại ôn hòa và trầm ấm một cách kỳ lạ. Khi nhìn vào con bọ đen, đôi mắt ông dường như cũng phản chiếu ánh sáng đỏ nhàn nhạt: “Ừm, Donnie, không cần xin làm thủ tục đăng ký nội trú nữa, cứ đi cùng bọn ta vào học viện luôn.”

Nói xong, ông trả lại thư và con bọ cho Donnie. Ngừng một chút, ông nói: “Vừa hay, ta là một trong những giáo viên thuộc ngành cấu trúc cơ thể và di truyền. Hy vọng cậu sẽ không khiến những nền tảng và thành quả mà mình đang có đổ sông đổ biển.”

Một lát sau, thấy Robert đã đi sang phía bên kia đại sảnh, Sami nhỏ giọng nói: “Nghe nói ngài Robert gần cao cấp lắm rồi đấy. Ờm, ngài ấy đã tự cải tạo cơ thể mình rất nhiều lần rồi, chẳng ai biết cơ thể ngài ấy có năng lực đặc biệt gì đâu.”

“Ừ, ngài Robert làm tôi thấy áp lực quá…” Trong môi trường âm u lạnh lẽo của Heidler, Donnie cũng vẫn toát mồ hôi lạnh. Sau đó, thuận theo ánh mắt của Sami nhìn về phía Robert, cậu thấy ông dừng lại trước màn hình phát trực tiếp trong đại sảnh rồi nhìn không chớp mắt vào chương trình hài giải trí trên đó, khóe miệng nhếch lên thành một biểu cảm giống như đang cười.

“…Không ngờ cái mặt như mặt người chết của ngài Robert thế kia mà cũng thích xem tivi…” Donnie có chút kinh ngạc nói.

Vẫn vẻ mặt mơ mơ màng màng, Sami nhìn cậu: “Mặt người chết thì không xem tivi được à?”

“Ơ…” Donnie cạn lời trước Sami, bèn vội vàng chuyển chủ đề: “Sắp tới học viện rồi, nghe nói học viện không ở trong nội thành mà ở một nơi bí ẩn nào đó à?”

Sami nghiêm túc gật đầu: “Nghe nói đó là một nơi rất hợp để hệ Chiêu hồn phát huy.”

Thảo luận đến chuyện này, cả hai đều nảy sinh sự tò mò mãnh liệt rồi thi nhau đoán xem đó là nơi nào. Chẳng lẽ là bên trong một ngôi mộ khổng lồ?

Một lúc sau, lich có da màu ngà voi kia bay trở lại rồi tiếp tục cất lên giọng nói khó nghe đó: “Theo sát sau ta, đừng để lạc mất. Một khi lạc đoàn, ta sẽ mặc định là các ngươi đã chết chứ không quay lại tìm kiếm đâu.”

Nghe những lời này, tim Donnie liền treo ngược trên cuống họng. Đến cả một người phản ứng chậm chạp như Sami cũng lập tức trợn tròn mắt. Cả đoàn trở nên im lặng dị thường.

Đi theo lich này, nhóm Donnie băng qua phố Ngạ Quỷ, băng qua đại lộ Linh Hồn, băng qua quảng trường Não rồi dừng lại trước một tòa kiến trúc trông chẳng khác gì những ma tháp bình thường khác.

‘Đây là học viện à?’ Donnie nhìn ma tháp trước mặt với vẻ có chút thất vọng.

Vị lich nọ dừng lại, lơ lửng trước cửa ma tháp, sau đó từ trong miệng niệm lên những chú văn vừa khàn rít khó nghe, vừa cổ quái trúc trắc.

Từ đá hoa văn dưới mặt đất, một lớp bóng tối trồi lên, lan tỏa ra rồi nhanh chóng che phủ cánh cổng lớn, khiến cho nó trở nên tối tăm, sâu thẳm, còn bề mặt thì khẽ lắc lư.

“Theo ta.” Vị lich buông một câu lãnh đạm, sau đó không mở cửa mà cứ thế xuyên qua bóng tối, cuối cùng biến mất không thấy đâu nữa.

Sự quỷ dị này khiến Donnie và Sami lại nín thở một lần nữa. Họ có phần căng thẳng mà chầm chậm theo sau các học sinh đi phía trước, không biết bóng tối này sẽ dẫn tới đâu.

Tiếc là dù có di chuyển chậm đến mức nào, họ cũng đã đi tới trước “cánh cổng bóng tối”. Donnie nghiến răng bước vào.

Thân thể nặng nề và ngột ngạt, tựa như chìm sâu dưới lòng hồ, đó là cảm giác giống như lúc suýt chết đuối hồi nhỏ. Thế rồi, cảm thấy người nhẹ bẫng, Donnie thoát khỏi “làn nước”, trước mắt liền hiện lên một không gian chỉ toàn màu đen, trắng, xám.

Nơi này là một thành phố lộn xộn và mục nát, ngoài ba tông màu đơn điệu đen, trắng, xám ra thì không còn bất kỳ màu sắc nào khác. Ngay cả gió cũng đông cứng giữa không trung, hệt như một bức phác họa tĩnh lặng và quái dị.

Donnie ngạc nhiên nhìn lên bầu trời, chỉ thấy trên đó cũng xám xịt, ảm đạm như thành phố Heidler, nhưng mặt trời thì lại chẳng thấy đâu nữa!

Những kiến thức cơ bản về dị độ không gian nhanh chóng hiện lên trong đầu Donnie. Cậu liền lớn tiếng nói với Sami đang đờ đẫn ở bên cạnh: “Linh Giới!”

Tuy nhiên, sau khi thốt ra, Donnie lại không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Hết thảy đều im lìm đến mức đáng sợ, hệt như bóng tối và giấc ngủ ngàn thu vĩnh viễn không đổi.

Quả nhiên là Linh Giới. Donnie thở hắt ra một hơi, thân thể có cảm giác như đang dần dần mục nát. Quả thực chỉ có nơi này mới xứng được gọi là nơi thích hợp nhất để hệ Chiêu hồn phát huy. Tuy nhiên, nghe nói nơi này rất nguy hiểm, ngay cả pháp sư cao cấp cũng có khả năng ngã xuống. Xét cho cùng, những sinh vật bất tử không có trí tuệ sẽ chẳng quan tâm cậu có lai lịch gì, thuộc thế lực nào, hay nhà có tiền hay không. Chúng chỉ khát máu thịt tươi sống mà thôi.

“Đi theo ta. Ta nhắc lại lần nữa, đừng để lạc.” Vị lich không biết dùng thần chú nào mà giọng nói vang lên trong đầu mỗi người.

Donnie vỗ vỗ Sami đang ngây người, sau đó cảnh giác và tập trung theo sát vị lich kia, chỉ sợ bị tách khỏi đoàn mà phải đương đầu một mình với lũ sinh vật bất tử đông như kiến bên trong Linh Giới.

Băng qua “thành phố” tĩnh lặng, cả đoàn tiến vào một đồng bằng hoang vu. Khắp nơi trên đó đều có những đám ngạ quỷ với gương mặt thối rữa, biểu cảm dữ tợn đang đi lang thang, mùi hôi thối khó tả tựa như có thể “ngửi thấy” được.

Xa hơn một chút thì có khá nhiều u hồn mờ mờ ảo ảo. Chúng bay lơ lửng trên không trung, áo choàng đen dài trên người không ngừng biến ảo.

Môi trường này và khung cảnh này khiến u linh sau lưng Sami phấn khởi hẳn lên. Nó ngẩng cao đầu rồi phát ra một tiếng hét vô thanh, hai tay thì giơ lên, dùng sức vẫy tới vẫy lui.

“Haha.” Donnie buồn cười nhìn cảnh này, Sami cũng bất lực lắc đầu.

Đột nhiên, bầu trời xám xịt bỗng tối sầm lại, hệt như bị nhuộm lên một lớp màu đen. Không, đó không phải màu đen, mà là các u hồn đang từ khắp bốn phương tám hướng tập hợp lại!

Chúng cũng phát ra những tiếng hét vô thanh, che khuất cả trời và đất mà bay về phía Sami với uy áp đáng sợ. Khí tức chết chóc nồng nặc và cảnh tượng đoàn quân hùng hậu này khiến không ít học sinh tay chân bủn rủn. Đây… Đây là thiên tai tử linh ư?

Toàn thân khẽ run rẩy, Donnie kéo kéo Sami, ra hiệu cho cậu mau ngăn u linh sau lưng mình lại.

Đúng lúc này, vị lich đứng phía trước hừ một tiếng, một bức màn đen bỗng nhiên xuất hiện và che chắn cho mọi người.

Đợi đến khi màn đen biến mất, Donnie mới phát hiện đám người bọn họ đã tiến sâu vào trong vùng hoang dã, cách xa “đoàn quân u hồn” ban nãy.

“Quản u linh của ngươi cho tốt vào.” Lich kia lạnh lùng nói.

“Vâng, thưa ngài.” Sami run rẩy đáp. Trong khi đó, u linh sau lưng cậu thì chân tay co quắp, cuộn chặt lại thành một cục, hệt như một đứa trẻ bị dọa sợ, có vẻ còn đang thút thít không ra tiếng.

Donnie dở khóc dở cười nhìn u linh này: ‘Ngươi cũng bị cái đoàn quân u hồn kia dọa sợ cơ à? Nãy ngươi suýt nữa đã khiến tất cả bọn ta biến thành ngạ quỷ đấy.’

Kéo Sami hai chân bủn rủn đi tiếp chưa được bao lâu, mắt Donnie bỗng sáng lên. Cậu thấy một tòa thành tráng lệ hiện ra giữa thế giới đen, trắng, xám ngưng kết này. Trong đó có những tòa ma tháp nhọn hoắt, hoặc là đen sì, hoặc là bạc, hoặc là trắng tinh, từ đó lộ ra những sắc màu khác nhau. Nối giữa chúng là những lối đi treo hiếm thấy, bốn phương tám hướng thông với nhau, trông vừa cầu kỳ vừa tinh xảo.

Xung quanh thành phố là một vùng nghĩa địa tĩnh lặng với những nấm mồ dày đặc chi chít, bên trên cắm nghiêng nghiêng những tấm bia mộ màu đen.

‘Bia mộ cắm nghiêng…’ Donnie thầm giật mình.

Sau khi băng qua vùng nghĩa địa này, được lich kia dẫn đường, đám người Donnie đã tới biên giới thành phố. Khi họ bước qua cánh cổng thành cao tới vài chục mét, cảm giác đông cứng và áp lực lập tức biến mất. Bên tai họ lại vang lên những tiếng nói chuyện thân thuộc, hệt như vừa đột ngột từ lãnh địa của người chết trở về vương quốc của người sống vậy.

“Các ngươi cũng thấy rồi đấy, nếu không có một bậc thầy cấp cao dẫn dắt, các ngươi không cách nào rời khỏi đây được đâu, nên là chỉ có thể chuyên tâm, chịu khó mà học tập, nghiên cứu. Kẻ rớt lại mỗi năm sẽ không được về nhà. Được rồi, chào mừng tới Học viện Ma thuật Heidler. Hãy dùng ấn ký nhận diện và thư nhập học để nhận áo choàng và huy hiệu của học viện, sau đó dựa vào biểu tượng trên huy hiệu để về phòng ký túc xá của mình.” Lich kia nói xong liền biến mất ngay tại chỗ.

Donnie kéo Sami cùng với u linh vẫn còn đang kinh hồn bạt vía kia đến tòa ma tháp bên cạnh để nhận áo choàng ma thuật đen và huy hiệu Ngọn lửa Nhợt nhạt. Vừa hỏi đường, cậu vừa đi tới ký túc xá của mình.

Gần đến phòng, Sami mới thở dài rồi vò vò mái tóc nói: “Linh Giới đáng sợ quá, ban nãy dọa chết tôi rồi…”

Vừa nói, cậu vừa đẩy cửa phòng ra. Ngay sau đó, cậu hóa đá tại chỗ, làm chắn hết tầm nhìn của Donnie phía sau.

“Xin… Xin lỗi. Bọn… Bọn tôi nhầm phòng!” Sami lắp bắp cúi đầu xin lỗi.

Donnie theo bản năng ngẩng đầu nhìn số phòng: “Phòng 202, tháp Sinh Mệnh, khu Khởi Nguyên, có nhầm đâu.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!