*Trans+Edit: Lắc
“Cốc, cốc, cốc.” Trong lúc Donnie đang vật lộn muốn bò dậy, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, cắt ngang màn “tự giới thiệu” của Karl, khiến cả hai đồng thời chuyển tầm mắt về phía cửa.
Trước cánh cửa phòng thi hé mở đang lung lay sắp rớt do tường vách sụp đổ, chỉ thấy vị chiêu hồn sư coi thi trong chiếc áo choàng ma thuật cổ điển đang nhìn họ một cách vô cảm.
Cơ mặt Donnie vẫn còn tê dại, nhưng trong lòng lại không kìm được mà mắng thầm: ‘Là pháp sư phụ trách kỷ luật và an toàn của ma tháp này, thế mà ông đợi đến khi nguy hiểm được giải trừ rồi mới thèm chạy tới! Chẳng lẽ thực sự lúc nào cảnh sát với đoàn hiệp sĩ cũng đến muộn, y hệt như trong mấy bộ phim truyền hình trên Đài truyền hình Thiên Không hay Đài truyền hình Rentaro thường chiếu ư?’
Vị chiêu hồn sư tóc điểm bạc cầm một cuốn sổ tay bìa đen lên, ánh mắt thờ ơ quét qua hai người rồi dừng lại trên đống quái vật và xác khâu đã nát vụn. Ông vừa ghi chép vừa đọc ra thành tiếng: “Xác khâu biến dị, luyện chế từ phần lớn nguyên vật liệu cấp thấp nhưng lại cho ra được xác khâu tiệm cận cấp bậc Đại hiệp sĩ, vượt qua mức tốt nhất của mọi năm trước. Tuy nhiên, xác khâu được luyện chế không thể kiểm soát, tất phải trừ đi số điểm tương ứng.
Xác khâu bình thường, có thể phát huy triệt để năng lực của ‘cánh tay xác ướp’, thực lực tương đương với một hiệp sĩ chính thức, có khả năng ngăn chặn công kích của xác khâu biến dị hai lần. Đối với một pháp sư học việc mà nói, đây là thành phẩm hiếm có. Hơn nữa, xác khâu này hoàn toàn chịu sự kiểm soát tuyệt đối của người luyện chế…”
Donnie nghe mà trợn mắt há mồm. Hóa ra nãy giờ ổng vẫn luôn đứng một bên nhìn sự cố xảy ra à? Nhưng vì sao lại không ra tay? Vì tin Karl à? Hay là vì muốn tranh thủ thời cơ đó để giám định trình độ khâu xác của bọn mình?
“Nói như vậy thì bài thi bổ sung của bọn em không có vấn đề gì rồi ạ?” Chàng thiếu niên vốn tên là Blaise nhưng lại tự gọi mình là Karl hỏi với vẻ mặt ôn hòa mang theo vài phần vui mừng. “Thực ra, lúc chế tạo, em có đưa vào một phần khái niệm của Thân thể Ban sơ. Em muốn làm cho xác khâu thông thường cũng có thể thể hiện được tư duy liên quan, đồng thời dung hợp thêm năng lực bay vào đó, nhưng mà thao tác thực tế thì…”
Cậu dài dòng kể lể giải thích về mạch tư tưởng chế tạo của mình, khiến Donnie nghe đến độ khóe miệng giật giật. ‘Nếu cậu mà không nói ra ý định ban đầu thì hiện nó đã là một xác khâu biến dị thành công, chắc chắn có thể vượt qua bài kiểm tra rồi. Nhưng nếu chiếu theo dự tính và kế hoạch thí nghiệm của cậu thì đây chính là tai nạn thí nghiệm đấy! Chẳng những không có khả năng bay, trái lại còn biến thành một sản phẩm kỳ dị kết hợp giữa chết chóc với sức mạnh phi thường nữa! Chuyện như này mà cũng có thể tùy tiện nói bừa sao?’
Lúc này, vị chiêu hồn sư ở cửa cụp mi mắt che đi con ngươi màu hổ phách có chút đục của mình, sau đó tiếp tục nói với giọng không gợn chút kinh ngạc nào: “Có thể chế tạo ra hai xác khâu này chứng tỏ việc phân biệt nguyên vật liệu của hai cậu không có vấn đề gì.”
Donnie lúc này mới sực tỉnh. Tấm giấy da ghi kết quả nhận diện đã mục nát thành tro dưới hào quang chết chóc của con quái vật kia rồi, nhưng cũng may là giáo viên đã công nhận cái xác khâu của cậu và từ đó suy ngược ra kết quả nhận diện.
“Thành tích cụ thể của các cậu sẽ được công bố cùng với các môn cơ bản, đến lúc đó hãy tự mình tra cứu.” Vị chiêu hồn sư kia cất sổ tay vào túi, hoàn toàn ngó lơ hành động muốn chia sẻ tiếp tư duy chế tạo của Karl mà xoay người đi ra ngoài. Đột nhiên, ông dừng bước một chút rồi nói: “Vào những thời khắc quan trọng, so với việc phản kháng trong vô vọng, kêu cứu quả thực hữu dụng hơn nhiều…”
Chỉ trong chớp mắt, mặt Donnie liền đỏ bừng lên. Tiếng hét vừa nãy của cậu đúng là thảm thiết đến không thể thảm thiết hơn được nữa, so với mấy nữ sinh bị dọa ma trong trường phổ thông nghe còn chói tai hơn, thế mà bình thường lúc nào cũng tự nhận mình là người điềm tĩnh, kiên nghị.
Tuy nhiên, việc máu nóng bốc lên này cũng hóa giải sự tê dại khắp toàn thân Donnie, giúp cậu lảo đảo bò dậy được.
“Ài, thật là ngại quá, vừa nãy tôi mải giới thiệu bản thân quá mà quên mất không đỡ cậu dậy. Thế nào rồi? Không bị thương chứ? Thử cử động tay chân, lắc lắc cơ thể một chút xem có vấn đề tiềm ẩn nào không. Vẻ sắc bén trong đôi mắt tím bạc của Karl đã lui đi, tựa như một mặt hồ yên tĩnh đang gợn sóng lãng đãng, từ đó ánh lên vẻ ôn hòa, điềm tĩnh. Donnie thấy thế liền theo bản năng nhắm mắt lại. ‘Đẹp quá đi, thôi thì cứ nghe giọng thôi vậy, không là mình sẽ không nhịn được mà nguyền rủa thế giới này mất.’
“Từ vẻ mặt của cậu, tôi thấy được là tinh thần của cậu đang phải chịu đả kích cực lớn. Nhưng lúc nãy tôi quan sát cái xác khâu biến dị kia rồi, ngoài sự chấn nhiếp đến từ nỗi sợ hãi bản năng trước cái chết ra thì hẳn là không có ảnh hưởng nào về mặt tinh thần hết. Lẽ nào còn có vấn đề gì mà tôi chưa nhìn ra, ơ…” Karl bỗng như ngộ ra điều gì đó, bèn gãi gãi gáy rồi cười haha nói: “Chắc là chỉ bị dọa sợ thôi. Đúng rồi, nãy màn tự giới thiệu của tôi bị thầy cắt ngang. Tôi tên là Blaise. Đây là tên do cha tôi đặt, trong thông ngữ có nghĩa là ‘người vui vẻ’, nhưng tôi lại thích…”
Donnie vội vàng ngắt lời cậu: “Karl, ừm, tôi đã biết cậu thích được người khác gọi là Karl rồi.”
“Tuyệt quá! Cậu là người đầu tiên chấp nhận tên mới của tôi nhanh như vậy đấy.” Karl cười đến híp cả mắt, khóe miệng cong cớn lên. “Mục tiêu lớn nhất trước mắt của tôi là trở thành một người đàn ông thực thụ. Đúng rồi, tôi vẫn chưa biết tên cậu là gì? Nhìn áo choàng ma thuật của cậu thì chắc là học sinh của Trái tim Thiên nhiên nhỉ? Ở đó có phải là có rất nhiều elf không? Hồi trước tới rừng Stroop làm khách, các trưởng lão elf đã bảo tôi là giờ ngày càng có nhiều elf thích cuộc sống của con người chúng ta, cũng sẵn lòng tìm kiếm con đường phát triển bền vững, nơi sự phát triển của xã hội và việc bảo vệ thiên nhiên có thể cùng tồn tại hài hòa…”
“Tôi… Tôi là Donnie.” Nghe cái giọng nam đầy cuốn hút kia, trong lòng Donnie vốn đã khó chịu lại càng thêm phần khó chịu. Quý cô à, à không, người anh em à, giá mà cậu không nói chuyện thì tốt biết mấy. Lúc cậu đứng yên ở đó thực sự là khung cảnh thanh tĩnh động lòng người đấy…
“Chúng ta thi xong rồi, theo quy định thì không được ở lại đây nữa đâu.”
Karl chợt ngộ ra, bèn vỗ tay bộp một cái: “Phải rồi, chúng ta vừa đi vừa tán gẫu đi. Donnie, cái xác khâu cậu chế tạo tốt đấy, nhưng thiếu mất sự chỉ dẫn của lý thuyết ở tầng cấp cao hơn, ví dụ như tôi đã dùng khái niệm của Thân thể Ban sơ chẳng hạn…”
“Thân thể Ban sơ là cái gì?” Nửa tò mò nửa muốn ngăn không cho Karl lải nhải không ngừng, Donnie bèn hỏi.
“Thân thể Ban sơ có nguồn gốc từ khái niệm Kẻ Ban Sơ và nghi lễ Sinh mệnh Phản nguyên của Đế quốc Meshkate cổ đại. Họ cho rằng…” Karl trình bày rành mạch từ nguồn gốc, lý thuyết cho đến quá trình phát triển và biến đổi của Thân thể Ban sơ. Cho đến khi hai người bước ra khỏi ma tháp, cậu vẫn chưa chịu dừng lại, hơn nữa xem ra còn rất vui vẻ. “Giống như Ngài Chúa Tể Xác Sống chẳng hạn, ngài ấy trở thành huyền thoại đỉnh phong chính là nhờ vào việc hoàn thiện và chế tạo Thân thể Ban sơ thành công…”
Những việc như thế này, [Thanh âm Arcana] và các đài truyền hình sẽ không bao giờ nhắc tới, mà các giáo viên ở trường ma thuật căn bản cũng không được tiếp xúc. Bởi vậy, dù nghe đến nỗi xây xẩm mặt mày, Donnie vẫn vô cùng hứng thú, chỉ là trong lòng thầm nhủ, rằng giá mà Karl có thể mô tả ngắn gọn hơn thì tốt, và tất nhiên, nếu giọng cậu ta mà trong trẻo như suối thì lại càng hoàn hảo.
Đột nhiên, cậu ngẩn người ra. Những bí mật thế này, làm sao một pháp sư học việc bình thường có thể biết được? Karl… Lẽ nào Karl chính là nhân vật lớn ngồi trên phi cơ khổng lồ đến đây lúc trước? Là đối tượng mà tiểu đội kẻ bảo vệ của Chân lý Kiếm Hiệp sĩ Đoàn bảo vệ đó ư?
Nghĩ đến đây, cậu liền vô thức nhìn ngó quanh quất, cứ như thể đằng sau hai hàng cây bên đường đang có những hiệp sĩ của tiểu đội kẻ bảo vệ ẩn nấp và nhắm súng trường Gauss thẳng vào mình vậy.
Nghĩ thế, trán cậu tức thì túa mồ hôi lạnh, sau lưng liền cảm thấy có gió lạnh thổi qua.
“Donnie, cậu nghe hiểu đấy chứ?” Giọng Karl lọt vào tai cậu.
Donnie run bắn người, miệng lắp bắp đáp: “Cái… Cái gì cơ?”
“A, cậu chưa hiểu à? Vậy để tôi nói lại.” Karl chẳng hề tức giận chút nào, ngược lại còn phấn chấn hơn, tựa như muốn giảng giải kỹ càng hơn nữa.
Cảm thấy đầu óc lùng bùng, Donnie liền cắt ngang lời Karl: “Tôi hiểu đại khái rồi.”
“Ồ.” Karl có chút buồn bực dừng giảng giải lại, sắc mặt hơi sa sầm, gương mặt vốn luôn ôn hòa, điềm tĩnh, không có chút sức uy hiếp nào lúc này lại vô thức lộ ra đôi phần uy nghiêm.
Thấy vậy làm tim Donnie bỗng đập thình thịch mấy cái. Thôi xong, nhỡ mình bị súng trường Gauss tập trung xả đạn thì sao? Liệu xác có còn toàn thây không đây?
“Thật… Thật ra, tôi thấy cậu hợp với con đường hiệp sĩ hơn. Tôi cảm thấy sức mạnh của cậu có thể bì được với cả Đại hiệp sĩ đấy.” Donnie ấp a ấp úng đổi chủ đề, nhưng điều mà thâm tâm cậu muốn nói nhất chính là “bì được với rồng”.
Karl cười ngượng nghịu: “Sức tôi cũng bình thường thôi mà.”
Cậu ta vung tay phải đại một cái, liền vỗ “bốp” vào cái cây trông giống như cây ngô đồng bên đường ở ngay cạnh.
“Rắc rắc!” Cái cây bên đường cứ thế gãy làm đôi ngay chính giữa rồi ngã đổ về phía sau, khiến Donnie thấy vậy liền mồm miệng há hốc, hoàn toàn không khép lại nổi.
“Haha, tôi chẳng qua chỉ biểu diễn một chút sức mạnh lớn nhất của mình mà thôi. Cậu nhìn này, cũng chỉ đủ để đánh gãy một cái cây bình thường thôi ấy mà.”
Donnie chỉ cảm thấy lòng mề nhộn nhạo, thiếu chút nữa đã loạng choạng ngã nhào.
Thấy vậy, Karl lập tức ngừng cười rồi ra chiều “nghiêm túc” nói: “Con đường hiệp sĩ cuối cùng sẽ quay về với việc khám phá bản chất và bản thân, vậy nên arcana và ma thuật mới là những thứ quan trọng nhất. Hơn nữa, tôi báo danh vào Học viện Ma thuật Heidler cũng là để thay đổi dung mạo của mình từ tầng gen cơ bản nhất. Ờm, gen là khái niệm được đề xuất trong cuốn bản thảo ‘Sự sống là Gì?’ ấy, cậu đọc nó chưa? Nó đã vận dụng lĩnh vực vi mô một cách vô cùng xuất sắc để…”
Cơ mặt Donnie khẽ giật giật: ‘Tôi còn chưa hỏi mà cậu đã tự tuôn ra hết rồi.’ Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, để ngăn Karl kéo chủ đề tới một hướng xa hơn, cậu vội vàng nói: “Thay đổi dung mạo á? Tôi nhớ có rất nhiều loại thuốc có thể giúp đạt thành mục tiêu này mà. Cậu… Chắc cậu không đến nỗi không mua nổi loại thuốc để thay đổi vĩnh viễn chứ?”
“Thật ra, cậu không thấy tôi trông cũng không tệ sao?” Karl khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy rơi vào mắt Donnie lại rạng rỡ như hoa nở, làm cho cậu ngây ngẩn gật đầu.
Karl lại tự nói tiếp: “Loại thuốc thay đổi vĩnh viễn đó có biên độ thay đổi quá lớn, sẽ phá hủy gương mặt hoàn hảo hiện tại của tôi. Cái tôi cần chỉ là làm cho diện mạo của mình nam tính hơn một chút thôi, chứ không phải là thay đổi tận gốc. Đến lúc ấy, tôi nhất định sẽ rất đẹp trai, rất đàn ông cho mà xem! Haiz, đây là tâm nguyện từ nhỏ đến lớn của tôi đấy. Ai bảo lúc mang thai tôi, mẹ lại cứ muốn có một bé gái cơ chứ…”
“Chuyện đó thì có liên quan gì đến tâm nguyện của mẹ cậu?” Nỗi lo lắng, căng thẳng trong lòng Donnie đã tan đi không ít, bởi cậu phát hiện khi ở cạnh Karl, về cơ bản cậu chẳng cần phải làm gì, cũng chẳng cần phải nói gì, chỉ cần gật đầu phụ họa nghe cậu ta nói là được. Mà cậu ta thì gần như cái gì cũng huyên thuyên, thỏa mãn đầy đủ trí tò mò của cậu. Thật đúng là một người dễ gần!
Karl liếc nhìn Donnie bằng ánh mắt kỳ lạ: “Ý chí lực cũng giống như linh lực vậy, có thể tác động lên vật chất nền tảng và thay đổi di truyền mà…”
Cậu có vẻ lại muốn tiếp tục lên lớp cho Donnie.
“Ý chí như thế thì phải kinh khủng đến mức nào chứ…” Donnie mở miệng bật thốt.
Karl ngẩn người rồi cười khan hai tiếng haha: “Tôi còn có chút việc, đi trước đây. Hẹn gặp lại ở Học viện Ma thuật Heidler nhé. Cậu nhất định sẽ đỗ thôi. Tôi có thể đoán chắc từ khả năng chế tạo xác khâu của cậu…”
Sau một hồi dông dài, Karl bảo đi là đi luôn, để lại Donnie ngẩn ngơ tại chỗ.
‘Thật đúng là một anh bạn dễ gần, trong sáng, chân thành và cởi mở.
Đúng rồi, cậu ta nói xác khâu biến dị ngoại trừ chấn nhiếp đến từ nỗi sợ hãi bản năng trước cái chết ra thì không có ảnh hưởng nào về mặt tinh thần thì phải? Cậu ta quan sát từ bao giờ?
Donnie bỗng hệt như bị sét đánh trúng.
Giữa những tán lá rậm rạp của hàng cây ven đường, một hiệp sĩ thu lại súng trường Gauss, sau đó chạm vào vật phẩm giả kim trong tai mình rồi nhỏ giọng nói: “Âm thầm điều tra tư liệu về cậu ta, không được bỏ sót dù chỉ một chút, đề phòng bất trắc.”
5 Bình luận
Tfnc~