*Trans+Edit: Lắc
Lúc Donnie quay trở lại trường thì vẫn còn khá lâu mới đến tiết học tối, thế là cậu bèn thong dong bước vào phòng ký túc xá của mình, toan yên tĩnh suy nghĩ về vấn đề vừa rồi.
“Sao giờ mới về?” Sami đang cầm một miếng gà rán, ngồi trên giường dán mắt vào chiếc tivi gia đình lắp trên tường, chốc chốc lại cười khúc khích không thôi trước những chương trình hài hước trên đó, tinh thần phấn chấn hiếm thấy. Trong khi đó, bóng ma sau lưng cậu thì lại uể oải gục trên người chủ nhân, chẳng thèm động đậy lấy một cái.
Donnie tiện miệng đáp: “Tôi chẳng phải đã bảo cậu rồi sao? Tôi phải đến đại lộ Khải Hoàn để lấy vòng cổ tỉnh táo.”
Sami gãi gãi mái tóc rối bù của mình rồi tùy tiện nói: “Buổi trưa nắng gắt, tôi ở trong trạng thái cực kỳ buồn ngủ thì làm sao nhớ nổi cậu đã nói cái gì…”
Nói đến đây, cậu thiếu niên thanh tú bỗng quay ngoắt đầu lại, nhìn chằm chằm vào Donnie: “Khoan, cậu bảo vòng cổ tỉnh táo á? Cậu dành dụm đủ tiền mua vòng cổ tỉnh táo rồi cơ à?”
Đến tận lúc này cậu mới chú ý tới trọng điểm.
Donnie mỉm cười tự giễu: “Sao mà dành dụm đủ được chứ? Phụ cấp cho học việc và Arcanist thực tập của chúng ta chỉ có bấy nhiêu, trường ma thuật sơ cấp lại không có nhiều học bổng như học viện. Lần này là do tôi gặp được một ông chủ hiệu sách tốt bụng đấy…”
Cậu kể lại đại khái sự việc một lượt.
Sami nhẹ nhàng gật đầu, trong lòng cũng không hề thắc mắc gì về trải nghiệm của Donnie. Ngoài arcana và ma thuật, cậu rất ít khi suy nghĩ sâu xa về những việc khác, chẳng biết là do tâm sức có hạn, hay vì bản tính vốn thế.
Nghe Donnie nói xong, Sami lại quay đầu tiếp tục xem tivi. Lúc này, chương trình hài kịch đã kết thúc và chuyển sang quảng cáo, ở đó là một thiếu nữ xinh đẹp đang diện trên người một bộ váy áo đơn giản, dễ mặc và trang nhã – Do các xưởng giả kim ngày một nhiều, hoàn cảnh sống và cấu trúc xã hội thay đổi, thành thử trung tâm của ngành giả kim với Rentaro làm đại diện cũng phát sinh thay đổi cực lớn trong xu hướng thời trang và phát triển theo hai hướng: một là quần áo tối giản, thuận tiện cho các hoạt động thường ngày; hai là trang phục dành cho yến tiệc, vũ hội với phong cách độc đáo.
Donnie, người vốn đã quá quen với trạng thái của Sami, vừa lúc đứng, lúc ngồi, lúc lại nằm xuống, vừa suy nghĩ về việc lựa chọn học viện ma thuật nào.
Mãi một lúc lâu sau, Donnie vẫn không thể quyết định được, bèn khẽ hắng giọng nói: “Sami, có chuyện này tôi muốn hỏi cậu một chút.”
Sami lại quay đầu lại, vẻ mặt lúc này đã lộ rõ sự mệt mỏi: “Chuyện gì?”
“Tôi đang cân nhắc việc chọn học viện ma thuật nào.” Donnie trầm giọng nói.
Sami nghi hoặc nhíu mày: “Chẳng phải từ lâu cậu đã tính vào Học viện Holt rồi sao? Không muốn nghiên cứu thế giới vi mô kỳ diệu và uyên thâm nhất nữa à?”
“Tôi… không muốn nữa. Ở lĩnh vực vi mô, gần như một nửa các công thức và phương trình đều mang tên Evans hoặc Lucien, mà chúng đều vô cùng phức tạp. Cứ nhìn thấy chúng là tôi lại không nhịn được mà sinh lòng kháng cự, căm ghét…” Donnie thành thật bày tỏ suy nghĩ của mình, cuối cùng nói: “Tôi muốn nghiên cứu lĩnh vực nào đơn giản hơn một chút, cái nào không có nhiều công thức và phương trình ấy. Tôi… Tôi không muốn cứ mơ mãi một cơn ác mộng mang tên ‘Lucien Evans’ nữa… Cậu có đề xuất gì không?”
Sami nghiêng nghiêng đầu, cắn một miếng gà rán. Cậu không đưa ra bất kỳ ý kiến nào về ý định trốn chạy của Donnie mà nói thẳng: “Lĩnh vực vi mô hiện nay bao gồm Nguyên tố, Điện từ, Giả kim thuật, Ánh sáng – Bóng tối và một phần Trường lực, đó là ‘chiến trường chính’ của Ngài Evans, là hệ thống do một tay Ngài ấy thiết lập nên. Nếu cậu không muốn nghiên cứu nó, vậy thì chỉ có thể sang hệ Chiêm tinh vĩ mô thôi…”
Lúc nhắc đến từ “chiêm tinh”, ánh mắt cậu bỗng chuyển hướng, phóng tới kệ sách trong góc phòng ngủ. Ở nơi đó có những cuốn sách mượn từ thư viện chưa kịp trả, có cả những giáo trình tích lũy suốt năm năm qua của bọn họ.
“Khái lược Thuyết Tương đối Đặc biệt và Thuyết Tương đối Tổng quát”, “Phương pháp Phân tích Bầu trời Sao Định mệnh Evans”, “Mối quan hệ giữa Chiêm tinh và Mô hình Bản chất Evans”, “Chiêm tinh Thuật Lucien”… Tên các đầu sách từng cuốn từng cuốn đập vào mắt Sami, khiến cậu phải ồ lên một tiếng: “Hệ Chiêm tinh cũng không được, đó cũng là ‘lãnh địa’ của Ngài Evans mất rồi. Dù ‘tình hình’ không có nghiêm trọng như lĩnh vực vi mô, nhưng tôi nghe nói chỉ riêng phương trình trường Evans không thôi cũng đã khiến rất nhiều chiêm tinh sư đau đầu đến muốn phát điên rồi.”
“Phải đấy, phái hệ Nhiệt lực Băng tuyết cũng chẳng khá hơn là bao…” Donnie khổ não day day trán. “Hiện tại, những lĩnh vực ít chịu ảnh hưởng của Ngài Evans nhất chỉ còn Chiêu hồn, Ảo ảnh, Biến hình và Triệu hồi. Nhưng tôi không thích Triệu hồi cho lắm, vậy xem ra chỉ có thể chọn một trong ba hệ Chiêu hồn, Ảo ảnh và Biến hình mà thôi.”
Hai mắt Sami sáng lên, miếng gà rán đang đưa lên miệng liền khựng lại: “Chẳng phải cậu rất giỏi phân tích tâm lý trong lĩnh vực Ảo ảnh sao? Báo danh vào Tháp Vu sư đi.”
“Phân tích tâm lý…” Vẻ mặt Donnie mới đầu là vui mừng, kế đó dường như chợt nhớ ra điều gì, cậu liền nhìn về phía kệ sách.
“Giải mã Giấc mơ” – Tác giả: Lannister Stanis, Lucien Evans…
“Tâm lý học Hành vi” – Tác giả: Lucien Evans, Erica Lavigne, Isabella…
“16 Phương pháp Đối phó với Khuyết thiếu Nhân cách, Bóng ma Tâm lý và Ảo giác Thực” – Tác giả: Lucien Evans…
“Ứng dụng Phương pháp Phân tích Nhân cách Lucien trong Ảo thuật”…
…
Donnie bỗng thôi không nhìn nữa, tay phải đập mạnh một cái xuống giường rồi ủ rũ cúi đầu nói: “Cũng không được, dù đúng là không có nhiều công thức và phương trình, nhưng vẫn đầy rẫy ‘Lucien’ và ‘Evans’. Không ít định nghĩa trong lĩnh vực này cũng đều do Ngài Evans hoàn thành…”
Tại sao gần như lĩnh vực nào cũng dày đặc dấu tích của Ngài ấy cơ chứ?
Dù thế này vẫn tốt hơn nhiều so với lĩnh vực vi mô và vĩ mô, thành quả của Lucien chỉ là một phần nhỏ tương đối mang tính nền tảng trong đó, nhưng đối với một Donnie đang vô thức có ý định trốn tránh mà nói, cậu trông mà vẫn thấy kinh, không nhìn thẳng vào nổi.
U linh sau lưng Sami bắt đầu hoạt động sôi nổi. Nó không ngừng vơ lấy những món đồ trang trí nhỏ xung quanh để nghịch ngợm, trong khi Sami thì trở nên phờ phạc. Cậu yếu ớt nói: “Vậy thì chỉ còn lại Chiêu hồn và Biến hình thôi. Ngoài Thuyết bản chất linh hồn, Thuyết nền tảng biến hình không có chi tiết và thí nghiệm nguồn gốc của sự sống thiên về hệ Nguyên tố hơn ra thì hai hệ này gần như không có thành quả nào của Ngài Evans hết.
Mà cho dù là phạm trù nào của hai hệ Chiêu hồn và Biến hình thì cũng đều cần hiểu rõ tường tận về cấu trúc cơ thể của các sinh vật khác nhau, nên là báo danh vào Học viện Heidler đi. Giải phẫu học và Cấu trúc học Ma vật ở đây là mạnh nhất trong toàn nghị viện đấy, thi thoảng còn có mấy vị như ngài Felipe đích thân tới giảng dạy hoặc hướng dẫn nữa. Chưa kể, chúng ta lại có thể tiếp tục làm bạn học rồi.”
Tinh thần cậu đã trở nên rất tệ, nhưng khi nói câu này, ánh mắt lại ẩn chứa sự nồng nhiệt. Do linh ở sau lưng mà từ nhỏ cậu đã bị người khác sợ hãi, chán ghét. Căn phòng ký túc xá vốn dành cho bốn người giờ chỉ còn lại mỗi mình cái tên mà thần kinh chẳng biết là dai bền hay là chậm chạp Donnie, vậy nên cậu rất quý trọng người bạn hiếm có này.
“Chiêu hồn… Biến hình… Giải phẫu… Cấu trúc sinh vật…” Donnie lặp lại mấy từ này, hai mắt bỗng sáng rực lên: “Dù chúng ta đã hiểu được sơ bộ bản chất của ma thuật và thế giới, nhưng trên thực tế những gì chúng ta biết vẫn chẳng bao nhiêu, đến cả cấu trúc cơ thể và nhân tố di truyền của chính mình cũng còn chưa làm rõ, nghiên cứu về nhiễm sắc thể cũng chưa có tiến triển mang tính đột phá nào. Lĩnh vực này đầy hy vọng và kích thích đấy chứ!” Cậu trở nên có phần kích động.
Dù đang buồn ngủ rũ rượi, Sami vẫn cười nói: “Vậy thì báo danh vào Học viện Heidler đi. Có ngài Felipe và hàng chục nhà khai phá cũng như có uy quyền trong phạm trù giải phẫu, di truyền quan tâm và thi thoảng hướng dẫn đấy.”
Cậu dừng lại một chút rồi nói: “Với lại, kể từ sau khi ngài Felipe giành được giải Arcana Evans và giải Ngai vàng Bất tử nhờ phát hiện ra nhiễm sắc thể mười mấy năm trước, lĩnh vực này không còn thành quả nào mang tính đột phá nữa, chỉ có một Arcanist và một pháp sư lần lượt giành được giải Ma thuật Evans và giải Y học Evans một lần nhờ tích lũy trước đó mà thôi. Bởi vậy nên sức nóng đã giảm dần qua từng năm, không còn nhiều người báo danh nữa, cạnh tranh cũng tương đối không quá gay gắt.”
Donnie vừa nghe vừa gật đầu, trong lòng càng lúc càng kích động và hưng phấn, cứ như thể đã tìm thấy con đường mà mình sẽ phấn đấu cả đời vậy.
Cậu đứng dậy đi tới đi lui, thi thoảng lại nắm chặt nắm đấm vung lên, biểu cảm lúc thì vui sướng, lúc thì khao khát, lúc thì dữ tợn, lúc lại vặn vẹo. Mãi một lúc lâu sau, cậu mới hít sâu một hơi, thanh âm có chút run rẩy nhưng kiên định nói: “Sami, tôi đã quyết định sẽ báo danh vào Học viện Heidler rồi. Tôi sẽ vào lĩnh vực cấu trúc cơ thể và nhân tố di truyền của hệ Chiêu hồn!”
Sau khi nói ra những lời này, cậu cảm thấy mình không còn do dự hay chần chừ gì nữa, mây mù trước mắt liền tan biến sạch sẽ. Cậu dời ánh mắt sang Sami, thế rồi lại phát hiện cậu ta đang ôm miếng gà rán, người nghiêng nghiêng dựa vào đầu giường, hai mắt nhắm nghiền lại, xem chừng đã chìm vào giấc ngủ sâu. Còn u linh sau lưng Sami thì đang múa may hai tay, dường như cũng đang hồ hởi cổ vũ cho quyết định của Donnie.
……
Một tuần sau, thầy Slinton phát xuống những tờ đơn có đính kèm sức mạnh của khế ước ma thuật, sau đó nghiêm nghị nhìn các học sinh: “Hãy điền cho thật cẩn thận học viện và đại khái lĩnh vực mà các em muốn báo danh. Có như vậy, nhà trường mới sắp xếp được nội dung thi bổ sung. Chú ý, nhất định phải suy nghĩ thật kỹ rồi mới điền! Viết sai từ thì có thể xin tờ khác, nhưng một khi đã điền xong thực sự thì không còn cơ hội hối hận nữa đâu, trừ khi tự nguyện giáng cấp, đợi đến năm sau mới tham gia kỳ thi tuyển đầu vào thống nhất lần nữa.”
Donnie, người đã suy nghĩ thông suốt, bình thản nhận lấy tờ đơn. Cậu vô thức nhìn những bạn học xung quanh, để rồi chỉ thấy elf xinh đẹp với đôi tai nhọn, người sói cao lớn vạm vỡ với lông tóc rậm rạp, người thằn lằn toàn thân phủ đầy vảy và những con người bình thường khác, tất cả đều đang trầm tư và có phần vật vã, dường như vẫn chưa hạ được quyết tâm cuối cùng.
Cậu mỉm cười cầm lấy cây bút lông đặc chế, nhúng vào mực ma thuật rồi khoan thai viết ra học viện và phương hướng mà mình định thi vào.
Thấy cậu người học việc ưu tú này viết lia lịa, loáng cái đã điền xong tờ đơn, thầy Slinton sinh lòng hiếu kỳ, bèn bước tới bên cạnh cậu rồi cầm tờ đơn lên xem.
“Học viện Heidler, hệ Chiêu hồn, lĩnh vực cấu trúc cơ thể và nhân tố di truyền…” Thầy Slinton vuốt vuốt chòm râu trắng rồi có chút nghi hoặc hỏi: “Donnie, có phải trò biết gì đó rồi không? Trước đây chẳng phải trò thích lĩnh vực vi mô hơn sao? Sao tự nhiên lại chuyển sang hệ Chiêu hồn?”
“Biết cái gì cơ ạ…” Donnie ngơ ngác lắc đầu.
Thầy Slinton bật cười: “Trong nửa năm qua, ở Allyn có một bản thảo đã làm dấy lên những cuộc thảo luận nhiệt liệt và rộng rãi, khiến không ít Arcanist trong lĩnh vực vi mô nảy sinh hứng thú mãnh liệt với lĩnh vực di truyền của hệ Chiêu hồn và thay đổi hướng nghiên cứu của bản thân. Tôi những tưởng xu hướng này ít nhất cũng phải mất một năm nữa mới lan tới các trường ma thuật và dân thường chứ.”
Cùng với sự phát triển của xã hội cũng như sự gia tăng của các đài phát thanh, đài truyền hình và báo chí, các chương trình và nội dung mang tính giải trí đã hoàn toàn chiếm ưu thế. Những thứ phổ cập kiến thức arcana và xu hướng nghiên cứu hiện tại dần trở nên ít đi. Ngay cả khi có, chúng cũng thuộc vào loại khám phá mạo hiểm. Đối với phần đông những người bình thường, sau khi trải qua giai đoạn mới mẻ ban đầu, những kiến thức arcana vừa sâu vừa rộng kia hoàn toàn không cần phải hiểu, cứ đợi chúng chuyển hóa thành sản phẩm giả kim tương ứng rồi nói tiếp.
Mặt khác, giới quý tộc và một bộ phận pháp sư rất hài lòng với tình hình này, thậm chí còn ngấm ngầm tiếp tay. Xét cho cùng, có thể giảm bớt đối thủ cạnh tranh đương nhiên là chuyện tốt, nhất là khi việc du hành giữa các vì sao tạm thời vẫn chỉ đang giới hạn ở cấp bậc huyền thoại.
“Thầy Slinton, bản thảo gì ạ?” Donnie vẫn đang trong trạng thái ngơ ngác.
Thầy Slinton vuốt vuốt bộ râu trắng rồi cười ha hả nói: “Một bản thảo phân tích cơ thể và di truyền dưới góc nhìn của một nhân vật có uy tín trong lĩnh vực vi mô. Nó từ bỏ rất nhiều mạch tư duy nghiên cứu của hệ Chiêu hồn, trực tiếp coi cơ thể và di truyền như một hệ thống arcana, sau đó vận dụng đủ loại lý thuyết trong lĩnh vực vi mô để phân tích, đưa ra rất nhiều phỏng đoán táo bạo và thiên tài, như Thuyết lượng tử về di truyền,[note91150] mã di truyền[note91151] chẳng hạn. Nó đã khơi dậy niềm hứng thú cao độ và đi sâu suy xét của các Arcanist trong cấu trúc ở tầng cấp vi mô của cơ thể.”
Uy tín… Người có uy tín trong lĩnh vực vi mô… Donnie bỗng cảm thấy chiếc đèn pha lê ma thuật trở nên tù mù. Một bóng đen khổng lồ trỗi dậy từ sau lưng, cậu thấp thỏm hỏi: “Thầy ơi, bản thảo đó tên là gì ạ? Là tác phẩm của ai ạ?”
“Tên nó là ‘Sự sống là Gì?’.” Thầy Slinton mỉm cười nói. “Còn tác giả ấy hả, đương nhiên là Ngài Evans rồi.”
Ầm! Đầu óc Donnie vang lên tiếng ong ong, hệt như bị búa tạ nện trúng.
Tại sao, tại sao ngay cả ở đây cũng có “nanh vuốt” của Ngài ấy cơ chứ?
8 Bình luận
Thương pé, đầu thai cũng không thoát đc đâu =))