Hậu truyện - Năm 24 Lịch Arcana

Chương 15 - Tia sét kỳ dị

Chương 15 - Tia sét kỳ dị

*Trans+Edit: Lắc

Tháp thí nghiệm có màu trắng bạc, ánh sáng lấp loáng, lạnh lẽo từ đỉnh đến đáy, trông không mấy phù hợp với hình tượng chỉnh thể u ám của Học viện Ma thuật Heidler.

Nó nằm cách tháp giảng đường không xa, ở giữa có bảy, tám cây cầu treo màu xám trắng nối liền, chốc chốc lại có thể thấy những học sinh mặc áo choàng ma thuật màu đen đi qua đi lại.

Được thầy Glinton dẫn đường, đám Donnie đi tới bên ngoài một phòng thí nghiệm trông cực kỳ to lớn, chiếm trọn cả một tầng.

“Lĩnh vực điện từ có nhiều thí nghiệm thú vị lắm, như là cắt đường sức từ sẽ xuất hiện dòng điện,[note92589] hay như sóng điện từ không có hình dạng, không có tính chất chẳng hạn… Tôi từng cùng anh trai làm một thí nghiệm truyền thông tin bằng sóng điện từ rồi. Lần đó là ở vùng biển ngoài quần đảo Ngọc Trai…” Karl mặt mũi tươi tắn chia sẻ kinh nghiệm thí nghiệm của bản thân với Donnie, trong đôi mắt tím bạc ánh lên tia sáng dịu dàng, ấm áp, khiến cậu càng thêm rạng rỡ động lòng người.

Donnie lúc này đang tập trung đề phòng, bèn thuận miệng hỏi: “Kết quả thế nào?”

Cậu không quan tâm rốt cuộc Karl đã làm thí nghiệm gì, chỉ quan tâm cậu ta đã gây ra hậu quả gì.

“Kết quả cực kỳ hoàn hảo, mục đích hoàn toàn đạt thành, hơn nữa còn vượt qua cả dự kiến!” Karl khẽ hếch cái cằm nhọn, dáng vẻ đầy kiêu hãnh, tự hào.

“Ngoài kết quả thí nghiệm bình thường ra còn có hậu quả nào khác không?” Donnie cảnh giác hỏi, hoàn toàn không tin theo lời lẽ của Karl.

Karl cười khan mấy miếng: “Làm gì có hậu quả gì đâu. Bọn tôi còn cung cấp cho các Arcanist hệ Điện từ một phạm trù nghiên cứu hoàn toàn mới, đó là dùng sóng điện từ nhân tạo dẫn sét từ trên trời đánh xuống. Việc này có thể nâng uy lực của các thần chú cao cấp hệ Điện từ lên mức cực đại đấy…”

“Có thể dẫn sét á?” Donnie cực kỳ kinh ngạc. Cậu là một học sinh giỏi của trường ma thuật Trái tim Thiên nhiên, do đó không hề xa lạ với lĩnh vực Điện từ.

“Đương nhiên!” Karl có phần vội vàng đáp, xem chừng là không muốn bị người khác nghi ngờ mình chém gió. “Lúc ấy bọn tôi dẫn xuống không biết bao nhiêu là tia sét, gần như tạo thành một khu rừng sét luôn. Mấy hòn đảo không người gần đó cũng đều bốc cháy cả…”

Nói đến đây, cậu bỗng im bặt, sau đó cười gượng: “Dù sao cha mình cũng bảo là hiện tượng đó có lý thuyết nền tảng hỗ trợ, nhưng tốt nhất vẫn nên dùng tần số trong sóng điện từ thì hơn…”

Donnie hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời phía sau của cậu mà lẩm bẩm tự nhủ: “Rừng sét… Đảo cháy…”

Cậu quyết định lát nữa phải cố gắng tránh xa Karl. Nếu cậu không nhớ nhầm, thí nghiệm lúc trước mà Karl nói là truyền thông tin bằng sóng điện từ chứ không phải dẫn sét…[note92590]

Đúng lúc này, Glinton dừng lại, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Muốn học kiến thức lĩnh vực Điện từ thì cảm ứng điện từ là một hiện tượng không thể bỏ qua. Vì vậy, hôm nay tôi đưa các em tới đây là để thực hành một vài thí nghiệm nhỏ về cảm ứng điện từ, từ đó giúp các em đắp nặn nên ấn tượng trực quan.

Tuy nhiên, tôi phải nhắc nhở các em, ở bên trong phòng thí nghiệm ma thuật, các em bắt buộc phải tuân thủ nghiêm ngặt quy định thí nghiệm, nếu không sẽ vừa làm bị thương người khác, vừa làm hại chính mình đấy. Nếu phát hiện có ai không tuân thủ, tôi sẽ xử phạt nghiêm khắc. Còn quy định thí nghiệm cụ thể là gì, tôi tin là các em đều không còn lạ lẫm gì nữa, năm năm ở trường ma thuật phải khiến cái nền tảng này ăn sâu vào linh hồn các em rồi. Vả lại, thí nghiệm hôm nay không cần có thêm quy định nào khác, tôi sẽ không lặp lại từng cái một nữa.”

Nói xong, ông xoay người lại, hai mắt được phủ lên một tầng sắc đỏ, và rồi hai tia sáng đỏ bắn ra, đánh lên cửa lớn của phòng thí nghiệm, làm dấy lên những gợn sóng.

Ngay sau đó, ông lấy ra huy hiệu hình đầu lâu trắng của mình, ấn vào chính giữa điểm gợn sóng, và rồi cửa lớn chầm chậm mở ra.

“Ở nơi này có thể hoàn thành rất nhiều thí nghiệm nguy hiểm, cho nên nếu như không có sự giúp đỡ của giáo viên thì sẽ không mở được. Nếu các em muốn làm thí nghiệm ma thuật một mình thì chỉ có thể xin sử dụng các phòng thí nghiệm bình thường từ tầng một đến tầng bảy.” Glinton tiện miệng giải thích.

Ở giữa đoàn người, Donnie lo lắng nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nếu tuân thủ nghiêm ngặt quy định thí nghiệm mà vẫn xảy ra vấn đề thì sao…”

Cậu hiển nhiên không phải đang nói bản thân.

Giọng Donnie tuy nhỏ, nhưng Glinton là pháp sư bậc năm, phạm vi của trường linh lực rộng, cảm ứng mạnh, cho nên đương nhiên nghe rõ mồn một. Ông sa sầm sắc mặt nói: “Nếu em đã tuân thủ nghiêm ngặt quy định thí nghiệm thì sao lại xảy ra vấn đề được? Còn nếu như là do tôi dạy gây ra sai sót, dẫn đến sự cố thí nghiệm, thì có tôi ở đây, sẽ không để các em bị thương đâu.

Hơn nữa, Học viện Ma thuật Heidler từ khi thành lập hai mươi mốt năm trước đến nay, số sự cố thí nghiệm xảy ra trong quá trình dạy học còn chưa viết kín được một tờ giấy da đâu. Lần nghiêm trọng nhất cũng chỉ mới phá hỏng một bệ giả kim mà thôi.

Đây chính là niềm kiêu hãnh của toàn thể các giáo viên trong học viện, là thành quả của việc chúng ta xây dựng Con đường Điềm tĩnh.”

“Vâng, thưa thầy Glinton.” Donnie vội vàng đáp. Cậu không muốn để lại ấn tượng xấu trong mắt giáo viên.

Phòng thí nghiệm này được bố trí không khác mấy so với các phòng thí nghiệm ma thuật sơ cấp mà đám người Donnie từng dùng, chỉ là có thêm rất nhiều thiết bị giả kim và pháp trận không rõ công dụng. Nhưng đương nhiên, trong đó cũng có không ít trang thiết bị mà đám học sinh như Donnie đều biết rất rõ nhưng chưa từng được tận mắt thấy qua, chẳng hạn như cái máy cyclotron màu xám bạc kia.

Tranh thủ lúc Karl đang quan sát xung quanh, Donnie lặng lẽ “lẻn” sang phía bên kia, hơn nữa còn đảm bảo vị trí của mình không cách quá xa cửa lớn.

Mấy phút sau, thấy Karl không tìm mình mà lại hào hứng đi vào trong góc, Donnie mới thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng cậu lại càng thêm lo lắng, không biết Karl sẽ gây ra “dị biến” gì.

Vẻ ngơ ngẩn của cậu đã thu hút sự chú ý của vài người bạn học bên cạnh. Một cô gái tóc nâu mắt xanh mỉm cười nói: “Đừng sợ, cái này không khác gì những thí nghiệm trước đây chúng ta từng làm ở trường ma thuật hết. Yên tâm đi, hôm nay thầy sẽ không để chúng ta sử dụng các thiết bị giả kim như cyclotron đâu.”

Cô không thể nói là xinh đẹp, nhưng ngũ quan đoan trang, miệng lại luôn nở nụ cười, từ đó mang đến cho người ta cảm giác cực kỳ thân thiện.

“Cảm ơn. Tôi là Donnie, còn cậu?” Donnie vừa lịch sự trả lời vừa thầm làu bàu: ‘Cái tôi lo lắng không phải vấn đề này, mà là ‘nguy hiểm’ thực sự kia kìa!’

Cô gái kia bật cười nói: “Cậu có thể gọi tôi là Shirley. Tôi tới từ Công quốc Orvarit, mong được chủ nhà là cậu đây chào đón.”

Donnie sở hữu một gương mặt Holm điển hình, thành thử Shirley mới đùa như vậy.

Hiện tại, Công quốc Orvarit đã lại nằm dưới sự kiểm soát của Natasha. Bản thân cô kiêm nhiệm thêm vị trí đại công tước, nhưng nghe đồn không bao lâu nữa, cô sẽ truyền tước vị này lại cho đứa con nhỏ tuổi nhất của mình – Con của cô và Grand Arcanist Lucien Evans luôn được giữ bí mật với công chúng, rất ít khi xuất hiện ở những nơi như chương trình truyền hình hay [Thanh âm Arcana], mà ngay cả khi cần nhắc đến thì cũng sẽ dùng đất phong và tước hiệu để thay thế, giống như Thân vương Edinburgh chẳng hạn.

“Có là người nước nào thì cũng đều là thành viên của Ma pháp Nghị viện, là những người sùng bái tri thức thôi, không phân biệt chủ khách gì cả.” Donnie đáp đầy phong độ.

Hồi còn ở trường ma thuật, vì mối quan hệ với Sami, cộng thêm tính cách và việc suốt ngày vùi đầu vào học tập, cậu rất ít khi giao tiếp với con gái, đâm ra cũng giống hệt như Sami những lúc tỉnh táo, hễ cứ gặp con gái là sẽ xoắn cả lên. Thế nhưng một cô gái thân thiện dễ gần như Shirley lại khiến cậu không còn cảm thấy e dè như trước nữa.

Shirley gật đầu rồi lặng lẽ chỉ chỉ thầy Glinton, tỏ ý mình muốn tập trung nghe giảng.

Dù vẫn còn chút lo lắng, Donnie cũng vẫn bắt đầu chú tâm vào việc học, hy vọng sớm ngày trở thành pháp sư chính thức.

Đứng phía trước phòng thí nghiệm, Glinton dựa vào màn nước hiển thị hình ảnh để giảng giải về sự phát hiện, phát triển và khái quát tình hình hiện tại của hiện tượng cảm ứng điện từ, chốc chốc lại tạm ngừng để làm thí nghiệm minh họa và cho học sinh lặp lại.

Không hổ là giáo viên được Karl đặc biệt giới thiệu, thái độ của ông tuy rằng trang nghiêm, thế nhưng giảng bài lại dí dỏm, thoải mái, dễ hiểu, chẳng mấy chốc đã cuốn Donnie theo, khiến cậu quên bẵng sự tồn tại của Karl.

Đang nghe giảng, Donnie bỗng cảm thấy bầu trời bên ngoài tối sầm lại, tựa như đang có mây đen ngưng tụ. Cùng lúc đó, bên trong phòng thí nghiệm dường như có một thứ ánh sáng không thể nhìn thấy đang dao động lặp đi lặp lại một cách có chu kỳ và mang đến cảm giác bí bách nặng nề.

‘Ơ, sắp mưa à?’ Donnie không lấy làm lạ mà nghĩ thầm. Cảnh tượng trước khi bão tới thì ai cũng từng thấy qua rồi.

Vừa mới nghĩ vậy, biểu cảm của cậu lập tức đanh lại. Cậu kinh ngạc ngẩng đầu nhìn kỹ ra bên ngoài, ở đó quả nhiên mây đen giăng kín, bên trong có những tia điện đang chớp giật.

‘Đây là Linh Giới mà! Lấy đâu ra bão? Lấy đâu ra mây đen với chả sấm sét?

Chúng ta đang được ma chướng của Học viện Ma thuật Heidler bảo vệ, sao có thể xuất hiện sự thay đổi thời tiết được?’

Trong đầu lập tức xẹt qua khuôn mặt tuyệt mỹ của Karl, cậu bèn mở miệng bật thốt: “Thầy ơi, bên ngoài!”

Glinton lúc trước có vẻ cũng cảm thấy mưa bão là bình thường, thành thử không lấy làm lạ. Nhưng sau khi được Donnie nhắc nhở, ông liền biến sắc, kế đó lập tức để cho từng vòng xoáy trường lực xuất hiện gần cửa sổ, đồng thời dứt khoát ra lệnh: “Ra khỏi phòng thí nghiệm!”

Các pháp sư học việc nhất thời hoảng loạn, còn Donnie đã chuẩn bị sẵn tâm lý thì tốt hơn nhiều. Cậu bèn lớn tiếng nói: “Mọi người đừng hoảng, cứ lần lượt theo quy định trong điều lệ mà sơ tán!”

Glinton liếc nhìn Donnie một cái rồi nhẹ nhàng gật đầu tán đồng: “Yên tâm, sinh mệnh giả kim của ma tháp sẽ lập tức mở pháp trận phòng ngự thôi.”

Đã có người tổ chức, việc sơ tán của các pháp sư học việc ngay tức thì trở nên trật tự, hiệu quả cũng rất cao, chẳng mấy chốc đã chỉ còn lại mình Glinton.

Glinton khẽ buông một tiếng thở phào. Ông đang định rời đi, bỗng một tiếng “đoàng” vang dội phát ra. Một tia chớp lớn như cây đại thụ lóe lên, soi sáng chân trời, sau đó bổ thẳng xuống lớp phòng ngự thứ nhất vừa mới kích hoạt của ma tháp, khiến nó nát thành mảnh vụn, thế rồi lại đánh nát toàn bộ những vòng xoáy trường lực, thứ có thể hấp thu năng lượng.

‘Sét mà lại kinh khủng đến mức này ư?’ Glinton giật nảy mình. Lúc này ông cũng chẳng còn hơi sức đâu mà duy trì hình tượng giáo viên nữa, bèn trực tiếp dùng Dịch chuyển Quãng ngắn để tốc biến ra bên ngoài phòng thí nghiệm.

Dưới sự giúp đỡ từ sinh mệnh giả kim của ma tháp, đám người Donnie đã được dịch chuyển tức thời đến bãi đất trống đằng xa. Kế đó, họ chỉ thấy mây đen vần vũ, những tia chớp màu trắng bạc trông như một bầy mãng xà khổng lồ đang uốn lượn, cuối cùng đánh thẳng về phía phòng thí nghiệm mà họ vừa mới rời khỏi với khí thế kinh người.

Tiếng sấm rền vang không ngừng, tiếng đùng đoàng cũng vang lên không dứt, lớp phòng ngự bên ngoài của ma tháp nhanh chóng nát vụn. Phòng thí nghiệm cũng bốc cháy phừng phừng, lưỡi lửa đỏ rực liếm qua làn khói dày đặc.

Cảnh tượng tàn phá kinh hoàng như thế này là điều mà một pháp sư sống trong thời đại hòa bình như Donnie chưa từng tận mắt chứng kiến bao giờ. Dù cho thi thoảng trên các chương trình truyền hình cũng có chiếu, nhưng đó cũng đã có sự ngăn cách bởi “khoảng cách xa xôi” rồi, vậy nên lúc này vẻ mặt của cậu đờ ra, hai mắt mở to, đôi tay thì khẽ run rẩy. Nếu không có thầy, không có ma tháp, hay không phát hiện ra sớm, bản thân chỉ e đã bị sét đánh chết rồi…

“Đây đúng là tai nạn thí nghiệm nghiêm trọng nhất của học viện trong suốt hai mươi mốt năm qua đấy…” Một giọng vịt đực nửa lạ nửa quen vang lên bên tai Donnie.

Kinh ngạc quay đầu lại, Donnie liền phát hiện một tên mập mạp béo ú đang ngồi xổm trên mặt đất nhìn hiện trường vụ tai nạn. Cậu ta đeo một cặp kính kỳ lạ, mắt kính không ngừng lấp loáng chút ánh sáng về phía ma tháp. Tuy nhiên, dưới sự phản chiếu của tia chớp, ánh sáng này căn bản không thể nào thu hút được sự chú ý của người khác.

Ờ… Tên này đúng là học ngành cấu trúc cơ thể và yếu tố di truyền với mình thật. Ban nãy chắc là cũng lên lớp… Donnie nghi hoặc hỏi: “Cậu đang làm gì thế?”

Tên béo cầm trong tay trái một tờ giấy trắng, tay phải thì đang múa bút thành văn. Chẳng buồn quay đầu lại, cậu ta đáp: “Ghi lại tin tức. Tôi được [Ấn tượng Allyn] để mắt tới vì đặc thù của mình, thế nên tôi trở thành ký giả được mời cộng tác đặc biệt của bọn họ. Haha, đây đúng là tin giật gân. Tai nạn thí nghiệm lớn nhất kể từ khi Học viện Ma thuật Heidler được thành lập, chắc chắn có thể lên trang nhất cho mà xem! Còn có thể nhận được tiền thưởng hậu hĩnh nữa!”

Donnie nhìn kỹ lại, liền thấy cái tít của tên béo là: “Thảm khốc! Tai nạn nghiêm trọng nhất trong hai mươi mốt năm qua. Đau đớn! Học viện Heidler sơ suất dẫn đến bi kịch!”

“Thế nào? Viết tốt đấy chứ?” Tên béo có phần đắc ý nói.

“Không tệ.” Donnie ngẩn ra. “Đúng rồi, cậu tên là gì?”

“…” Tên béo bỗng nín thinh.

Đúng lúc này, ở bên cạnh có người khẽ lẩm bẩm: “Thôi xong phim rồi, liệu mình có bị đuổi học không đây? Lục Tiểu Ân mà biết chắc tức xì khói mất…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Đường sức từ: là các đường tưởng tượng biểu diễn hướng và cường độ của từ trường xung quanh một nam châm hoặc dòng điện, luôn đi ra từ cực Bắc và đi vào ở cực Nam của nam châm. Chỗ nào đường sức từ càng dày thì từ trường ở đó càng mạnh, chỗ nào càng thưa thì từ trường càng yếu. Việc nói “cắt đường sức từ sẽ xuất hiện dòng điện” chính là mô tả cơ bản của hiện tượng cảm ứng điện từ. Đây là nguyên lý nền tảng để chế tạo máy phát điện, máy biến áp và các động cơ điện hiện đại.
Đường sức từ: là các đường tưởng tượng biểu diễn hướng và cường độ của từ trường xung quanh một nam châm hoặc dòng điện, luôn đi ra từ cực Bắc và đi vào ở cực Nam của nam châm. Chỗ nào đường sức từ càng dày thì từ trường ở đó càng mạnh, chỗ nào càng thưa thì từ trường càng yếu. Việc nói “cắt đường sức từ sẽ xuất hiện dòng điện” chính là mô tả cơ bản của hiện tượng cảm ứng điện từ. Đây là nguyên lý nền tảng để chế tạo máy phát điện, máy biến áp và các động cơ điện hiện đại.
[Lên trên]
Để truyền thông tin đi xa, người ta cần phát ra sóng điện từ có năng lượng đủ mạnh. Nhưng vì sóng điện từ có khả năng ion hóa không khí, cho nên nếu 2 anh em thiên tài phá hoại này đẩy công suất phát sóng lên quá cao hoặc dùng tần số đặc biệt nào đó, phân tử khí trên đường đi của sóng điện từ sẽ bị ion hóa, kết quả là con đường mà sóng điện từ đi qua sẽ biến thành một đường dây dẫn điện khổng lồ giữa đám mây và mặt đất. Và đương nhiên, sét, thứ vốn luôn tìm con đường có điện trở thấp nhất để phóng đi, sẽ mò đến ngay con đường này để bổ xuống.
Để truyền thông tin đi xa, người ta cần phát ra sóng điện từ có năng lượng đủ mạnh. Nhưng vì sóng điện từ có khả năng ion hóa không khí, cho nên nếu 2 anh em thiên tài phá hoại này đẩy công suất phát sóng lên quá cao hoặc dùng tần số đặc biệt nào đó, phân tử khí trên đường đi của sóng điện từ sẽ bị ion hóa, kết quả là con đường mà sóng điện từ đi qua sẽ biến thành một đường dây dẫn điện khổng lồ giữa đám mây và mặt đất. Và đương nhiên, sét, thứ vốn luôn tìm con đường có điện trở thấp nhất để phóng đi, sẽ mò đến ngay con đường này để bổ xuống.