Hậu truyện - Năm 24 Lịch Arcana

Chương 14 - Ác mộng

Chương 14 - Ác mộng

*Trans+Edit: Lắc

“Nghiên cứu về yếu tố di truyền đã tiến sâu đến cấp độ tế bào, ma thuật truyền thống không thể nào quan sát được nữa. Chỉ có những phương pháp quan sát căn cứ vào tri thức về lĩnh vực vi mô mới có thể nghiên cứu xa hơn, như kết hợp giữa tia X và tinh thể học ma thuật chẳng hạn, đó chính là một trong những hướng đi lớn. Do đó chúng ta cần phải, và cũng bắt buộc phải nắm vững arcana thuộc các hệ ngoài Chiêu hồn có liên quan. Đương nhiên, nghiên cứu về phương diện này chỉ mới bắt đầu trong vài năm gần đây, vẫn chưa có thành quả nào thực sự nổi bật hết.”

Một giọng nam nửa lạ nửa quen vang lên bên tai Donnie, dọa cậu giật mình nghiêng đầu sang, để rồi thấy một thiếu niên tóc đen với vóc dáng mập mạp cũng đang thao tác “trí tuệ nhân tạo”.

“Jo… Jones?” Donnie không quá chắc chắn hỏi. “Cậu biết tôi đang nghĩ gì sao?”

Đầu không buồn ngoảnh lại, Jones bật cười nói: “Thấy cậu nhìn chòng chọc vào các môn học rồi ngẩn người, tôi đoán chắc cậu không hiểu vì sao lại sắp xếp như vậy nên giải thích chút cho cậu thôi.”

“Ngoài phương pháp quan sát ra, cơ thể chúng ta cũng được cấu thành từ nguyên tử, phân tử, nên là không thể thiếu kiến thức về lĩnh vực vi mô được, không thì làm sao cậu nghiên cứu chất sống?” Karl đang chơi game cũng không chịu giữ im lặng mà tiếp tục chõ miệng vào. “Mà bên trên những môn học này còn có những kiến thức nền tảng hơn, đó chính là các lý thuyết liên quan đến lĩnh vực Toán học. Nếu không nắm vững chúng, cậu không tiến thêm nổi bước nào trong arcana đâu.

Cậu đã thấy rồi phải không? Môn toán của chúng ta được gọi là ‘Toán Cao cấp hệ Chiêu hồn’. Đừng thấy nó chỉ có một môn mà tưởng là chỉ dạy sơ lược. Trên thực tế, tự nó đã hình thành một hệ thống riêng rồi, trong đó bao gồm cả những môn như Vi tích phân, Ma Trận, Hình học Giải tích, Hàm biến Phức, Hàm biến Thực, Phân tích Toán học của các học viện khác. Căn cứ vào mối quan hệ bổ trợ cho nhau và được triển khai nâng dần theo từng cấp độ, nó sẽ kéo dài xuyên suốt cả năm năm học. Số tiết mỗi tuần thậm chí còn có thể ngang bằng với các môn về cấu trúc cơ thể và yếu tố di truyền của chúng ta đấy.”

Karl một khi đã nói thì hiếm khi chỉ dừng lại ở vài câu đơn giản, mà thường đều mô tả vô cùng chi tiết, chính xác và có phạm vi bao quát rất rộng.

Vi tích phân… Ma trận… Hàm biến phức… Donnie nghe mà thái dương căng phồng, mạch máu nổi lên, chỉ muốn đập nát luôn cái “trí tuệ nhân tạo” trước mặt. Dù rất cảm phục các bậc thầy trong lĩnh vực Toán học, mà bản thân trình độ toán học của cậu cũng không tệ, nhưng chỉ cần không phải là thiên tài toán học thì việc học mấy thứ này vẫn luôn khổ sở vô cùng!

Chuyển sang trang tiếp theo, Donnie quả nhiên nhìn thấy môn Toán Cao cấp hệ Chiêu hồn. Cậu nhắm mắt lại, răng nghiến chặt, sau đó nghe theo lời miêu tả không ngừng nghỉ bên tai của Karl mà lựa chọn một giáo viên hướng dẫn tương đối tốt.

Tiếp đó, căn cứ vào sắp xếp thời gian của các giáo viên và môn học khác nhau, giới hạn số người đăng ký, cũng như tình hình cụ thể của từng giáo viên, cậu lần lượt chọn xong các môn lý thuyết và môn ứng dụng như Phân tích Ma thuật, Điều chế Ma dược, Giả kim Nâng cao, v.v..

Nhờ việc đến tương đối sớm, lại có Karl giới thiệu giáo viên, không cần phải tốn thời gian xin các học sinh khóa trên chỉ bảo hay chọn bừa như những học sinh mới khác, về cơ bản Donnie và Sami mỗi người đều chọn được giáo viên hướng dẫn mà mình mong muốn cho mỗi môn học. Như Robert dạy môn Cấu trúc Cơ thể Người chẳng hạn, chỉ cần chọn môn này, nếu như không tự mình thay đổi thì sau khi học xong, nó sẽ tự động tiến lên thành môn Cải tạo Cơ thể cũng do ông dạy, từ đó chính thức bước sâu hơn vào lĩnh vực Chiêu hồn.

Sau khi chọn xong môn học, thời khóa biểu của Donnie liền tự động hình thành. Trên đó kín đặc chi chít, ngoài buổi tối với Chủ nhật ra thì đều có lịch cả – Thông thường mà nói, hệ Chiêu hồn rất nhiều môn nên được sắp xếp vào đêm khuya, nhưng đây là Linh Giới, ngày hay đêm cũng chẳng có gì khác biệt, thành thử Donnie có thể để trống thời gian buổi tối cho việc tiêu hóa những kiến thức và ma thuật đã học được trong ngày. Cậu hiểu rất rõ, với thiên phú của mình thì không thể nào nghe phát hiểu ngay được, bắt buộc phải có một khoảng thời gian riêng nhất định để củng cố cho vững.

Thấy các học sinh mới đến sau để chọn môn đang dần xếp thành hàng dài, Karl lưu luyến rời khỏi máy “trí tuệ nhân tạo”, sau đó nghiêng đầu nhìn thời khóa biểu trong tay Donnie rồi cười hề hề rất giống một tên con trai: “Đa số các môn của chúng ta đều chung giáo viên hướng dẫn, đến lúc đó là có thể đi học cùng nhau rồi. Ở đây đâu đâu cũng đều là những ma tháp giống hệt nhau, lại còn tồn tại những biện pháp phòng ngự như mê cung ảo thuật nữa, nếu không có người quen dẫn đường thì lạc như chơi đấy. Lúc trước tôi từng gặp mấy cô gái cứ lởn và lởn vởn quanh một tòa ma tháp xong cuống đến mém khóc luôn. Thật đúng là làm người ta nhìn mà xót xa…”

Nghe một nam sinh có ngoại hình xinh đẹp thuần khiết hơn đại đa số phái nữ lại thảo luận về các cô gái như vậy, Donnie cảm thấy sai vô cùng, bèn vội vàng ngắt lời Karl: “Cậu thông thạo địa hình nơi này à?”

Vào lúc này, Sami thì đang ngủ gà ngủ gật, chỉ mình cậu mới có thể ngăn được Karl.

“Tôi xem bản đồ rồi. Tôi đây chính là thiên tài trong phương diện này đấy!” Karl vung vung tay, dáng vẻ ra chiều như “nếu cậu không tin tôi, tôi sẽ nói cho đến khi cậu tin mới thôi”.

Donnie vội vàng gật đầu: “Vậy sáng thứ Hai tới, môn Điện từ học phiền cậu dẫn đường nhé.”

“Không thành vấn đề.” Karl cố làm ra vẻ hào sảng, nhưng với “vẻ đẹp” điềm tĩnh, nhã nhặn của cậu, hành động đó chỉ khiến cậu trông hết sức dễ thương. “Tôi cực kỳ thích mấy môn kiểu này, bởi vì chắc chắn sẽ có thí nghiệm ma thuật.”

‘Thí nghiệm á? Karl á?’

Donnie hãi hùng nhìn mặt Karl, trên đó viết lù lù hai chữ “vui sướng”. Ngay tức thì, cậu vừa kinh ngạc vừa sợ hãi. Có thể đổi giáo viên hướng dẫn không? Tiết thí nghiệm xin nghỉ được không?

Dưới sự chỉ dẫn của một Karl dường như không bao giờ biết miệng khô lưỡi rát, Donnie và Sami đã ghi nhớ được thư viện arcana, phòng đổi ma thuật, tháp giáo vụ, nơi đệ trình luận án, tháp phong ấn tử linh, nơi chôn cất và đủ các loại quán ăn, nhà ăn. Đúng như giới thiệu từ các chương trình của đài truyền hình và chuyện kể trên [Thanh âm Arcana], trong học viện ma thuật có đủ loại món ngon của các quốc gia khác nhau, làm Donnie và Sami có được một bữa ăn thịnh soạn.

Học viện Ma thuật Heidler rất lớn, sau khi dạo quanh một vòng như vậy, tới lúc đám người Donnie quay trở về ký túc xá thì đã gần rạng sáng. Sami tựa vào người Donnie, trông như có thể đổ gục xuống ngủ bất cứ lúc nào. Donnie cũng cảm thấy mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, chỉ muốn được nghỉ ngơi thật tốt. Trái lại, Karl vẫn tinh thần phơi phới, bên dưới vẻ ngoài có phần mảnh khảnh dường như ẩn chứa một nguồn năng lượng vô tận.

“Hôm nay mệt thật, chuẩn bị nghỉ ngơi thôi.” Sau khi vào phòng ký túc xá, Karl liền vươn vai một cái với vẻ đầy tao nhã.

Nhìn Sami đã đổ xuống giường ngủ khò khò, Donnie thầm cười khổ trong lòng: ‘Bọn tôi mới gọi là mệt đây này.’

Đúng lúc này, ánh mắt cậu bỗng đanh lại, bởi Karl đang quay lưng về phía cậu và chầm chậm cởi bỏ chiếc áo choàng ma thuật màu đen. Cần cổ của cậu ta thon dài, đẹp như cổ thiên nga, vòng eo thì thanh mảnh, đường cong mê người.

“Karl!” Donnie cuống quýt nhìn lên trần nhà và lên tiếng ngăn cản. Cậu chỉ cảm thấy mũi mình nóng bừng, nhịp tim không tự chủ được mà đập nhanh hơn. “Cậu có thể vào nhà vệ sinh thay quần áo không?”

“Có sao đâu chứ? Tôi cũng là con trai mà!” Giọng Karl trầm hơn bình thường, thái độ nửa nghi hoặc nửa bực bội. Kế đó, cậu liền cười như thể vừa ngộ ra: “Hai cậu đúng là coi trọng quyền riêng tư ghê luôn, còn hơn cả một bộ phận quý tộc chẳng có mấy chiều sâu mà cứ nghĩ mình có.”

Cậu không khăng khăng nữa mà đi vào nhà vệ sinh thay đồ, sau đó đi ra với một chiếc áo sơ mi trắng rộng rãi cùng quần ngủ, làm Donnie một lần nữa lại phải quay mặt nhìn tường.

Đến khi vệ sinh cá nhân xong xuôi và nằm lên giường, Donnie cứ trằn trọc mãi không sao ngủ được. Các môn thuộc hệ Chiêu hồn nhiều và khó hơn cậu tưởng tượng, lại còn toàn là những kiến thức mà cậu ghét và muốn trốn tránh nữa. Chưa kể trong phòng ký túc xá lại còn có một tên con ông cháu cha “đặc biệt” như thế này, liệu “cuộc sống học đường” của cậu sẽ nở hoa hay là bế tắc đây?

Mong là Karl sẽ sớm nghiên cứu ra tri thức về gene để thay đổi cơ thể, thế thì tất cả mới bình thường được…

Ơ, hình như lúc về bọn mình sót mất một người rồi thì phải. Cậu ta tên là Jo cái gì gì ấy nhỉ? Ờ mà, có liên quan gì đến mình đâu?

“Karl, phòng chúng ta có phải thiếu mất một người không?” Donnie cuối cùng cũng nhớ ra.

“Cảm ơn cậu đã quan tâm. Tôi vẫn luôn ở cạnh các cậu mà.” Karl còn chưa kịp đáp, giọng nói đặc trưng nửa lạ nửa quen kia đã vang lên từ trong bóng tối. “Đúng rồi, tôi là Jones. Tôi nghĩ chắc các cậu đã quên rồi.”

Donnie trong lòng thầm thở dài rồi vùi đầu vào gối. Đám người này đều là cái loại gì vậy chứ!

……

Bầu trời đêm đen kịt, sâu thẳm và tĩnh lặng, nhưng nơi chân trời của nó lại là một màu xám trắng ảm đạm vô cùng vô tận. Linh Giới dường như mãi mãi vẫn vậy, không một chút thay đổi.

Bị sắc màu đen, trắng, xám đơn điệu bao phủ, những ngôi mộ vây quanh Học viện Ma thuật Heidler. Trông qua thì tưởng chừng lộn xộn, nhưng nếu nhìn từ trên cao xuống, chúng lại đem đến một cảm giác hài hòa kỳ lạ, đồng thời toát lên vẻ kỳ quái nhưng đầy huyền bí.

Phía trước các ngôi mộ là những tấm bia màu đen cắm nghiêng, trên đó viết tên, tuổi, ngày sinh ngày mất, những vinh quang hoặc chức vụ từng đạt được của người quá cố, cùng với đó là những văn bia hoặc là hài hước, hoặc là trang nghiêm.

Đứng giữa nghĩa địa này, nhìn những tấm bia mộ xung quanh và màn sương đen dày đặc đang bao phủ, Donnie thầm nghĩ trong lòng: ‘Đây chính là cách sắp xếp cho nghi lễ Sinh mệnh Phản nguyên mà ngài Doros từng nhắc tới. Có người đang chế tạo Thân Thể Ban Sơ ở đây ư?’

Nhịp tim cậu không tự chủ được mà đập nhanh hơn, “thình thịch, thình thịch”, hệt như có thứ gì đó ở giữa nghĩa địa đang vẫy gọi cậu.

Dẫu cho có thể cảm nhận rõ ràng sự nguy hiểm, Donnie vẫn không kiểm soát được thân thể mình. Thuận theo tiếng gọi, cậu từng bước, từng bước đi vào trung tâm nghĩa địa.

Ở nơi đây có một ngôi mộ khổng lồ với cánh cổng hầm mộ khép hờ, không đóng kín.

Donnie đi qua cổng lớn, qua đường hầm rồi tiến vào hầm mộ chính. Ánh vàng tù mù lập lòe bất định khiến hết thảy đều trở nên vô cùng âm u, đáng sợ.

Đẩy cánh cửa hầm mộ chính ra, Donnie bỗng sững sờ, bởi bên trong có một cái xác lớn đến không tưởng. Nó được cấu thành từ chi chít những sinh vật có trí tuệ khác nhau, quanh thân thì bị khí đen bao bọc.

Bất thình lình, cái xác ngồi bật dậy, đôi mắt mở trừng trừng, hai chấm đỏ thẫm nổi lên, sự tĩnh mịch chết chóc vô cùng vô tận tuôn ra.

Toàn thân Donnie tê liệt và lạnh toát. Cậu muốn mở miệng kêu cứu, thế nhưng căn bản lại không phát nổi ra tiếng, chỉ có thể trơ mắt nhìn cơ thể mình thối rữa, linh hồn tiêu tán, cuối cùng rơi vào bóng đêm im ắng, vĩnh hằng.

“Aaaaah!”

Donnie ngồi bật dậy, há miệng thở hổn hển. Bên ngoài cửa sổ, mặt trời đã mọc. Đây đích thị là một buổi sáng sớm tràn trề hy vọng.

“Lại gặp ác mộng à?” Giọng quan tâm của Sami vang lên bên tai Donnie.

Donnie gật đầu, sau đó lại lắc đầu: “Chắc là do chưa thích nghi được với môi trường mới thôi…”

‘Tại sao lại là giấc mơ này?

Là vì trong thâm tâm mình muốn có được bí mật này ư?’

“Nếu mấy hôm tới vẫn còn mơ thấy giấc mơ đó thì phải tìm giáo viên hướng dẫn xem xem, cẩn thận kẻo bị người ta âm thầm gieo lời nguyền đấy. Cái đó tôi từng thấy qua rồi…” Karl thò đầu ra khỏi nhà vệ sinh. Dù trong miệng đang ngậm bàn chải, bọt sủi trắng xóa, cậu ta vẫn líu lo không ngừng, chỉ là phát âm có chút lúng búng.

Donnie vẻ mặt nghiêm trọng gật đầu: “Cảm ơn cậu đã nhắc nhở, Karl. Nhưng mà cậu nhanh lên chút đi, chúng ta còn phải tới dự lễ khai giảng nữa đấy.”

Lễ khai giảng của Học viện Ma thuật Heidler rất đơn giản, Hiệu trưởng Shangrila nói vài câu xong liền tuyên bố kết thúc. Donnie và Karl lập tức xuôi theo dòng người tiến vào lớp Điện từ học.

“Tôi là Glinton, giáo viên dạy môn Điện từ học của các em.” Giáo viên hướng dẫn môn Điện từ học là một người đàn ông trung niên hơi gầy, trên mặt đeo kính gọng vàng, dáng vẻ nho nhã lịch sự. “Hôm nay là buổi học đầu tiên của chúng ta. Tôi sẽ đưa các em tới phòng thí nghiệm để thực hành một vài thí nghiệm nhỏ, giúp các em hiểu một cách đầy đủ về nền tảng của Điện từ học, từ đó tạo ấn tượng trực quan cho các tiết lý thuyết sau này.”

“Ngon!” Thanh âm hồ hởi của Karl vang lên bên cạnh Donnie.

Khóe miệng Donnie giật giật. Thầy ơi, em có thể không đi được không…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!