Cái điều bạn muốn tránh nhất là gì, và việc nào sẽ khiến bạn khó chịu?
Nếu là một người thông minh thì sẽ có thể làm được việc một cách cẩn thận và chính xác.
Nếu cố suy nghĩ lạc quan thì cũng sẽ bị phản bội hết lần này đến lần khác mà thôi. Bởi thế giới luôn tràn ngập những gì được cho là tồi tệ nhất. Nhưng cũng chính vì vậy mà nó lại rất dễ dự đoán.
Một bóng người khả nghi lén lút tiếp cận khu nhà trọ.
Đó là một người đàn ông khoẻ mạnh trông rất vạm vỡ.
Hiện tại có rất nhiều đàn ông trông như vậy ở Kugutfulm. Bởi vì họ rất cần thiết trong việc dọn dẹp và vận chuyển đồ đạc khi thị trấn đã bị thiệt hại do trận lũ bùn. Vậy nên dù có đi lang thang ở đâu đó thì cũng sẽ không bị nghi ngờ.
Nhưng công việc của người này ở đây không phải là để khuân vác đồ hay dọn dẹp rác.
Anh ta đến thành phố, hoà mình vào dòng người nhộn nhịp đang trong công cuộc tái thiết, sau khi nhìn quanh để chắc chắn không có ai xung quanh thì đút tay vào túi quần.
Từ trong đó anh ta lấy ra một thứ trông giống quả cầu thuỷ tinh, trông quá lớn để có thể ở vừa trong chiếc túi đó.
Trên thế giới có những vật phẩm ma thuật có thể kết nối túi xách, hộp với một không gian phụ để có thể lưu trữ nhiều vật hơn bên trong, và đương nhiên cũng có thể áp dụng cho túi quần hay túi áo.
Và cái vật giống như quả cầu thuỷ tinh kia…… Potion ball đó chứa đầy một thứ bột nhão màu bẩn.
Người đàn ông cau mày nhìn quả cầu trong tay như thể đang muốn nói [Mình không muốn phải mang thứ này theo người đâu] rồi ném nó về phía cửa sau của quán trọ….
“Ugh?!”
Bỗng một ánh sáng loé lên khiến anh ta giật mình, mắt thì chói loá.
“Bắt được rồi.”
Monica đang nấp ở sau một khung cửa sổ, trên tay là một chiếc Chrome Shooter.
Và chiếc hộp ma thuật đã ghi lại được hình ảnh tên đàn ông kia chuẩn bị ném một thứ gì đó bẩn thỉu.
Thật ra đây không phải là cửa sau của “Quán trọ Thằn lằn đá”.
Đây chính là phía sau của quán trọ nơi Monica đang ở, quán trọ Hawthorn Pavilion.
“Thật ngu ngốc và dễ đoán đến mức nực cười. Chỉ dụ một chút thôi đã cắn câu luôn rồi. Có khi lũ cá trong ao còn thông minh hơn ý chứ.”
Moncia bật cười với người đàn ông vẫn đang ngạc nhiên.
Trước hết thì Monica đã được bí mật dùng phép dịch chuyển để đưa đến đây, tất nhiên là cô hiểu ý đồ của việc đó.
Dù vậy nhưng tại sao cô lại cố tình lộ mặt trước mọi người bằng cách trèo lên trên sân thượng, nơi từ đường phố cũng có thể dễ dàng thấy được rồi thích thú chụp ảnh.
Cô muốn dùng nhà trọ này và chính bản thân ra làm mồi nhử rồi dụ tên đã làm cái “trò nghịch ngợm” này.
Con đường dẫn đến Hawthorn Pavilion chạy dọc theo một kênh đào nên có một tầm nhìn vô cùng thoáng đãng. Hai bên đường lại là dãy nhà liền kề (do không gian bên trong tường thành rất hạn chế) khiến việc đi đến nơi đây cũng rất dễ có thể thấy được.
Vậy nên nếu định làm gì đó thì chắc chắn sẽ hành động ở con hẻm nhỏ phía sau, lối vào sau của khu nhà.
Dù cô cảm thấy có lỗi với người chủ quán trọ nhưng nếu không lôi tên tội phạm này ra ngoài ánh sáng thì mọi chuyện sẽ không còn giới hạn ở Quán trọ Thằn lằn đá thôi đâu.
Và nếu có thể dụ chúng ra thì chắc chắn đó là chuyện tốt nhất. Và đương nhiên mồi câu hiệu quả nhất lại chính là…… Monica.
Phía bên kia chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này để tấn công người đang bảo hộ Monica….. Đúng thế, tất cả đều diễn ra theo đúng kịch bản tồi tệ nhất.
“Vậy ngươi định làm gì vậy? Nếu tự thú rồi kể hết mọi chuyện cho bọn ta biết thì chắc là sẽ được giảm án đấy.”
Monica vẫy vẫy chiếc Chrome Shooter.
Người đàn ông quan sát cảnh đó liền méo mặt lại trông không khác nào một con chó dữ tợn.
“...... Con nhóc khốn nạn!”
“Mmph?!”
Điều tiếp theo Monica thấy được là đã bị một bàn tay to lớn túm lấy mặt rồi đẩy xuống mặt đường lát đá ẩm ướt trên con đường nhỏ.
Răng cô cứa vào phần lợi làm vị máu lan toả trong khoang miệng cô.
–Cái gã này, không biết ta ư….!?”
Monica sốc chỉ biết ngây người ra trước hành động bạo lực bất ngờ này.
Trong tính toán đã có hai sai sót.
Trước hết là vụ việc này không chỉ có “một người” tham gia. Ít nhất là có người điều tra về Monica và Golden Helmet. Rồi theo mệnh lệnh của kẻ chủ mưu thì chúng sẽ nắm bắt tình hình và có những đối sách phù hợp.
Tên đó có vẻ chưa từng tận mắt thấy Monica lần nào, kể cả diện mạo trước và sau khi đeo “Kính quần chúng”. Tên đàn ông này không biết gì về chính trị cũng như là vụ bê bối đã làm rung chuyển cả vương quốc hơn chục năm trước dẫn đến việc Hoàng hậu và Đệ nhất công chúa bị phế truất.”
Và thêm vào đó là trí tưởng tượng hạn hẹp của Monica không thể theo kịp sự ngu ngốc của tên đàn ông gây án.
Monica dù đã đối mặt với rất nhiều ác ý trong đời.
Do đó cô rất nhạy cảm với sự thù địch và ác ý, cô cũng có thể nhìn thấy tâm can của một người.
Tuy nhiên cô lại thiếu kinh nghiệm với việc tiếp xúc với thứ “ác ý” tột cùng nhất.
Những quý tộc đã dồn Monica tới chân tường đều là những người có học thức, có rất nhiều thứ dễ đánh mất và rất coi trọng danh tiếng của bản thân. Đó là lý do tại sao những người đó dù tàn nhẫn nhưng cách hành động vẫn rất quanh co, tất cả đều được thực hiện cẩn thận sao cho tay mình không bị vấy bẩn, từ đó làm suy yếu dần dần tinh thần của mục tiêu.
Vậy nên…. đó là một loại ác ý rất cầu kỳ và phức tạp.
Đối với những tên đã gây ra “trò nghịch ngợm” này, thì việc tệ nhất chúng có thể làm chính là trực tiếp tấn công Monica, đó cũng là lý do vì sao cô lại xuất hiện ở đây.
Tuy nhiên đối phương không phải lúc nào cũng thông minh, cân nhắc kỹ lưỡng để có thể đưa ra phán đoán tốt nhất.
Người kia còn rất nhiều người còn thấp hèn hơn cả những gì Monica tưởng tượng.
Có người chỉ cần tức giận là sẽ dùng đến bạo lực, sẵn sàng giết người mà không nghĩ đến hậu quả sau đó, tất cả những gì họ nghĩ chỉ là “nó nguy hiểm” hoặc “nó làm tôi giận” thôi.
Người đàn ông rút ra một con dao lớn chắc chắn không phải dùng để tự vệ.
Phần lưỡi dao phản chiếu ánh sáng từ những phần không bị bẩn.
“Mgh! Mghhhh!!”
“Đừng có…. coi thường người lớn, con nhãi ranh… Thích học làm anh hùng hay gì….. Đừng có đùa!”
Tên đàn ông nhắm vào phần cổ họng của cô.
Đây là vị trí trọng yếu, và việc bóp cổ họng cũng để làm cho đối phương không thể gọi ai khác đến cứu… nhưng đó chỉ là nếu muốn an toàn trong vòng năm phút
Dù có chút vụng về nhưng hắn ta vẫn mạnh mẽ dứt khoát vung con dao xuống.
“Gyahhh!!”
Bỗng người đàn ông bay lên không trung.
Một người hiệp sĩ lao tới từ bên cạnh với tốc độ như một cơn gió, đá một cú thật mạnh như đang chơi bóng kemari khiến gã đàn ông to lớn bay văng ra xa.
Con dao xoay tròn trên không trung rồi rơi xuống trượt trên con đường lát đá.
Tim Monica đập thình thịch, hơi thở thì gấp gáp.
Khi Monica đứng dậy được thì đã có hai người hiệp sĩ đè người đàn ông xuống đất và đang dùng xích sợi xích làm từ mithril và sẽ tự động quấn lại vào nhau khi ném đi) trói lại.
“Đã khống chế!”
“Lũ chó cảnh! Con nhãi ranh, mi lại đi gọi….”
Người đàn ông cố gắng chống cự nhưng không thể thoát khỏi sợi xích.
Có lẽ tên đàn ông đã hiểu lầm, người bắt giữ hắn không phải là lính canh, Monica cũng không phải là người gọi họ.
Dù ăn mặc như một người dân bình thường trong thị trấn nhưng nếu quan sát kỹ hơn, có thể thấy hai người này mặc bên dưới một chiếc áo giáp lười được làm từ mithril và trên có một thanh kiếm.
Có lẽ là người của công tước Foster.
Họ luôn ở gần đó để bảo vệ Monica…. hay nói đúng hơn là trông chừng cô ấy.
Họ bảo vệ Monica rất nghiêm ngặt….. Nói đúng hơn thì giám sát cô ấy. Họ sẽ báo cáo lại cho Công tước, và nếu cần thiết sẽ khiển trách những hành động của Monica. Hai người hiệp sĩ này được cử đi với mục đích đó.
Dù không biết họ đứng ở đâu quan sát nhưng có vẻ sau khi nhận thấy có chuyện gì đó đã xảy ra ở con hẻm nên đã nhanh chóng chạy tới.
“Monica-san!”
“Monica.””
Cùng lúc đó cánh cửa sau của khu trọ cũng bị mở tung ra, Lucella và Viola từ đó lao ra bên ngoài.
0 Bình luận