Vol 3

Chương 07: Thiết lập phòng ngự

Chương 07: Thiết lập phòng ngự

Tim và Lucella dạo bước quanh thị trấn.

 

Cả hai người trông khá vội, như đang lo gì vậy.

 

“Có thể chúng cố tình hành động giữa ban ngày bởi về đêm thì toàn bộ Golden Helmet đều có mặt ở trọ rồi.”

“Tôi cũng từng nghe một người nói rằng hành động vào ban ngày sẽ dễ dàng hơn vào ban đêm khi có thể hòa vào dòng người đi lại.”

 

Căn cứ của tổ đội, Quán trọ Thằn lằn đá, nằm ở một con phố tương đối vắng vẻ.

 

Vậy nên vẫn có thể giả vờ đi loanh quanh rồi nhân lúc không có ai thì sẽ hành động.

 

“...... Dù không muốn nói điều này nhưng anh không nghĩ trong thị trấn này có ai dám động đến Golden Helmet.”

 

“Đúng là vậy. Có lẽ hung thủ là một người đến từ bên ngoài.”

 

“Ít nhất có thể suy đoán… như vậy.”

 

Ngay cả khi không mặc áo giáp thì vóc dáng của Tim trông vẫn rất to lớn như thể vẫn còn mặc vậy.

 

Dù sao thì việc có người ngoài xuất hiện không phải chuyện hiếm ở thị trấn.

 

Hơn nữa, có rất nhiều người lui tới Kugutfulm để dưỡng bệnh, và hiện nơi đây có rất nhiều những người đang giúp việc xây dựng tái thiết thành phố cùng các thương gia.

 

“Dù sao thì chúng ta vẫn nên xem xét vấn đề này.”

Hai người họ đi đến một tòa nhà trông giống một pháo đài nhỏ ở thị trấn.

 

Đây chính là trạm gác, đóng vai trò trị an thị trấn và đối phó với quái vật trong thời bình.

 

=============

 

“Ra là vậy, tôi hiểu tình hình rồi. Chúng tôi sẽ xem xét kỹ lưỡng hồ sơ những người đang ở lại thị trấn và tiến hành theo dõi.”

Người đội trưởng đội bảo vệ tạm dừng những công việc hành chính và đón tiếp hai người Lucella. Sau khi nghe câu chuyện, ông ngay lập tức đồng ý hợp tác.

 

Trong phòng làm việc của người đội trưởng có một chiếc bàn lớn, ngoài ra còn có một tấm bản đồ chi tiết của thị trấn và một tấm về khu vực xung quanh treo trên tường, cả hai đều có vô số ghi chú.

 

Trên bàn thì chất đầy những chồng tài liệu, bên ngoài hành lang, binh lính và nhân viên văn phòng còn đang xếp hàng để có thể mang thêm những tài liệu và báo cáo mới vào.

 

Có lẽ tốt nhất họ không nên ở lại lâu thêm nữa.

 

“Nếu thủ phạm là người ngoài thì hẳn là chỉ mới tới gần đây thôi, ít nhất là sau khi khi trận lũ xảy ra. Mà cũng có khả năng là tên đó đã rời khỏi thị trấn rồi….. Dù chỉ xem qua chút thôi cũng đủ rồi. Xin lỗi đã làm phiền ông lúc đang bận rộn.”

“Không, không sao. Đây cũng là một phần công việc mà. Nếu có phát hiện ra điều gì thì tôi sẽ chuyển tin cho. Gửi đến quán trọ có được không?”

“À. Hiện tại, tất cả các nhà trọ trong thị trấn đều đã kín chỗ…. Tôi sẽ nhanh chóng thu xếp lại đồ đạc và vẫn ở lại đó thôi.”

“Hiểu rồi. Vậy hẹn gặp hai người sau.”

Sau khi nói chuyện xong, Lucella và Tim rời đi.

 

Người lính đang đợi ở hành lang thấy hai người họ đi ra cũng cúi đầu chào rồi đi ngang qua bước vào căn phòng của đội trưởng.

 

Những người lính trông có vẻ rất bận rộn.

 

Vậy mà người đội trưởng đã dành một khoảng thời gian quý báu để gặp Tim và Lucella, cùng với đó nói sẽ giúp đỡ hai người.

 

“Thông thường thì đội trị an sẽ không điều tra tất cả mọi người chỉ vì một chuyện như vậy. Nhưng nếu là tôi…… thì họ sẽ có động thái nhất định.”

Tim lẩm bẩm với vẻ mặt lo lắng rồi bước xuống cầu thang.

 

Điều tra kỹ lưỡng, bắt giữ những tên tội phạm, cũng như hành động để có thể ngăn chặn tội ác chính là việc của lực lượng cảnh vệ, nhưng trên thực tế, vì hạn chế cả về nhân lực cũng như ngân sách nên họ không còn cách nào khác ngoài việc ưu tiên những việc quan trọng hơn.

 

Tội gây ra càng nghiêm trọng thì càng phải nhanh chóng xử lý, nhưng trong trường hợp nào mới là điều quan trọng. Không chỉ là về mỗi mức độ thiệt hại mà đối tượng cũng như người bị hại cũng là những tiêu chí không thể bỏ qua để đánh giá.

 

Là người đứng đầu tổ đội hàng đầu của thị trấn, cũng như là người đang bảo vệ Viola thì những cảnh vệ không thể nào bỏ qua được lời nói của Tim.

 

Và càng không thể bỏ qua hơn nữa khi anh ấy lại đích thân đến đồn cảnh binh để nhờ giúp đỡ.

 

“Không công bằng chút nào.”

“Đều là nhờ nỗ lực không ngừng nghỉ ngày qua ngày thôi. Dù sao thì anh làm vậy cũng là vì nghĩ….. đó là điều cần thiết.”

 

Vì Tim là một người rất nghiêm túc nên đang cảm thấy tội lỗi, nhưng không thể nào anh ấy có thể làm khác được.

 

Ngay cả khi đây là một lời nói đùa đi chăng nữa thì đội cảnh binh vẫn phải ưu tiên giải quyết việc này.

 

“Vậy là xong việc ‘tấn công’. Còn ‘phòng thủ’ thì……”

 

“Vì chúng ta đã đặt nhiều cầu pha lê như vậy nên chắc chắn chúng sẽ cảnh giác và tránh xa. Nhưng nếu chúng vẫn tới thì cứ thế mà vây bắt thôi.”

 

“Chuyện đó…… thật sự em không thể nghĩ là có thể làm được.”

“Đó là ý tưởng của em mà. Không phải của anh.”

 

Có một vật phẩm ma pháp là một quả cầu pha lê cho phép một người theo dõi được những cảnh tượng từ một nơi khác.

 

Nó là một vật phẩm mà ai cũng có thể sử dụng, ngay cả khi không phải là một ma pháp sư.

 

“Golden Helmet đã mua tất cả những vật phẩm ma pháp “Mắt song sinh” trong thị trấn.

 

Chúng bao gồm một bộ hai quả cầu pha lê, từ một quả có thể thấy quang cảnh xung quanh quả cầu còn lại.

 

Lucella đã đề xuất để chúng ở xung quanh Quán trọ Thằn lằn đá.

 

Và trong một căn phòng được gọi là “Phòng giám sát”, những quả cầu pha lê dùng để quan sát đã được sắp xếp sao cho người xem chỉ với một cái nhìn thoáng qua cũng nắm được toàn bộ tình hình.

 

Cô nhớ lại là mình đã từng nghe lỏm rằng có một quý tộc nào đó ở Maltgratz đã sử dụng phương pháp đó để bảo vệ kho bạc của mình nên đã đề xuất phương pháp đó.

 

Thông thường thì sẽ thuê người thay vì sử dụng một lượng lớn những vật phẩm như vậy bởi vì sẽ rất tốn kém nhưng trên tất cả thì Lucella cũng nói rằng “không nên tăng số lượng người liên quan đến chuyện này.”

 

“Viola-san và Wein-san có thể cùng nhau giám sát tình hình một cách toàn diện nữa.”

 

“À….. bởi trong các nhiệm vụ của Hội mạo hiểm giả thì anh luôn là người vô dụng mà. Ngoài các mối quan hệ thì anh chẳng có gì khác cả.”

 

Lời của Tim cũng không hoàn toàn là tự hạ thấp bản thân.

 

Tim cũng hiểu rằng trong một nhóm việc phân ra vai trò của từng người là đúng nhưng anh ấy vẫn luôn thấy có lỗi khi phải trông cậy hết vào những người khác.

 

“Bây giờ em cũng cảm thấy vậy. Dù sao thì vào những lúc thế này thì vai trò của một người quản lý mới thực sự được tỏa sáng…..”

 

“Bây giờ em có cảm thấy khó chịu về điều gì không?”

 

“Nếu có thì giờ em quá nổi bật, cả về ngoại hình cũng như địa vị.”

 

“Ra là vậy.”

Lucella cũng cảm thấy thất vọng.

 

Tim, Wein, Viola…… họ đều nổi tiếng đến mức không ai trong thị trấn không biết họ, thế nên họ rất cần một người có thể “chạy việc một cách kín đáo ở đằng sau hậu trường”, và Lucella chắc chắn không thể là một người như vậy. Bản thân Lucella đã trở thành một người nổi tiếng (hay một con rồng nổi tiếng?) sánh ngang với ba người kia. Và bây giờ cô còn sở hữu một vẻ đẹp tuyệt trần….. đủ khiến cả những người không biết Lucella cũng phải ngoái đầu lại nhìn lấy vài lần, dù có ở giữa đám đông thì trông vẫn rất nổi bật như ngôi sao sáng vậy.

 

“Quản lý, hay được coi như là cái bóng của một tổ đội. Thanh khiết, trung thực và khiêm tốn…… đó là những đức tính phải có của một người quản lý. Có rất nhiều lý do cho việc này dù sao thì bên cạnh những hoạt động chính thức của tổ đội thì chắc chắn phải có những việc phải làm sau hậu trường rồi.”

 

“Đúng là vậy. Dù sao thì ‘Săn mèo cũng khác với săn Rồng mà.’ Mỗi người chúng ta đều có những việc chỉ người đó mới có thể làm được.”

 

Với một Tim không giỏi nói giỡn thì đây có lẽ là một nói đùa rất hay.

 

“Vậy về vụ việc lần này, Tim-san nghĩ sao ạ?”

“...... Có lẽ cũng như em thôi.”

 

Nghe Lucella hỏi, Tim nhíu cặp lông mày lại rồi vẻ mặt trở nên nghiêm nghị, nhìn chằm chằm vào khoảng không.

 

***

 

“Hóa ra đây là quấy rối có tổ chức. Trong trận chiến ở núi Kuguse mới đây, phần lớn công lao thuộc về Công tước và Kafal. Hầu hết mọi người sẽ ngây thơ tung hô những người hùng đó. Điều này sẽ làm gia tăng quyền lực của gia tộc Công tước nên có những người sẽ bắt đầu lo ngại về việc đó….. Vậy nên có người sẽ nghĩ là nếu Golden Helmet tan rã thì có thể khiến tình hình thay đổi không? Hiện tại Golden Helmet chính là mối liên kết giữa gia tộc Công tước và Con rồng của núi Kuguse. Dù về mặt chính thức, chúng ta chỉ là một tổ đội mạo hiểm giả nhưng hiện diện về mặt chính trị của ta bây giờ đã trở nên hơi lớn rồi.”

Viola đã nhanh chóng dọn dẹp một căn phòng bị ngập ở tầng một rồi biến nó thành một “phòng giám sát.”

 

Ở đó có bảy quả cầu pha lê đang được xếp thành hàng trên bàn, và có một sợi dây ma thuật được làm bằng mythril quấn quanh chúng.

 

Chúng bình thường hay được cung cấp năng lượng bằng ma thạch, nhưng Viola đã ngẫu hứng chỉnh sửa một chút để chúng có thể nhận năng lượng từ mạng lưới ma pháp.

 

Trong khi đang xem xét lại sơ đồ tòa nhà cũng như khu vực xung quanh để bố trí những quả cầu pha lê thì Wein bỗng tặc lưỡi.

 

“Hóa ra đó là lý do chúng nhắm vào nhà chúng ta à?”

 

“Nếu chỉ có một chút thông tin thì chúng sẽ nghĩ Wein-san là một công tác viên ở địa phương mà thôi. Đây là chuyện thường thấy, dù sao thì mọi người vẫn luôn vào những đồng minh xung quanh trước thay vì trực tiếp đối đầu…… dù sao đó vẫn là điểm yếu dễ khai thác mà. Chúng mong muốn tránh một cuộc đối đầu trực diện với gia tộc Công tước nên mới đang cố gắng gây khó dễ cho Golden Helmet. Nên mục tiêu đầu tiên chính là căn cứ của chúng ta cũng là chuyện dễ hiểu.”

“Đừng có giỡn mặt. Dù sao tôi cũng sẽ không như con rùa thụt cổ đâu. Dù sao thì chúng có gan động đến bà già hung dữ kia. Huyết áp lại tăng nữa rồi, chết tiệt!”

Trước hết chúng ta sẽ có thể thu hẹp đang kể danh sách nghi phạm vì số lượng những người có gan động đến căn cứ của một tổ đội mạo hiểm giả hạng nhất là rất ít.

 

Còn nếu tính thêm cả động cơ để làm việc này nữa thì sẽ còn thu được hẹp hơn nữa.

 

Cuộc tranh giành quyền lực giữa các lãnh chúa đã trở nên căng thẳng hơn từ sau khi vụ bê bối của Hoàng hậu Loraine xảy ra, và vẫn đang tiếp tục cháy âm ỉ cho đến tận bây giờ.

 

Công tước Foster, người đã gả con gái của mình cho Thái tử Lazarus đã tự hủy hoại thanh danh của bản thân bởi vụ ngoại tình của con gái của mình khi trở thành Nữ hoàng. Nhưng trong khi giữ im lặng thì một sự kiện đã xảy ra, như một món quà từ trên trời rơi xuống giúp ông lấy lại được sự ảnh hưởng về mặt chính trị……

 

Đối với các bên liên quan, đây chỉ đơn thuần là một kết quả sau những gì đã xảy ra nhưng dựa vào tình hình hiện giờ thì Công tước có thể có một số động thái lợi dụng thời cơ, điều này khiến những bên đối lập chắc chắn không cảm thấy dễ chịu về điều này.

 

Và sẽ có một số người sẽ hành động để cố gắng thay đổi tình hình hiện tại.

 

“Nhưng liệu thủ phạm có còn ở trong thị trấn hay không?”

 

“Chắc là có. Mấy kiểu quấy rối như này sẽ chẳng có tác dụng gì nếu như không liên tục làm đi làm lại cho đến khi phát chán. Thay cử người đi nhiều lần, chắc hẳn chúng sẽ muốn sử dụng hết tất cả những gì đã đưa được vào thị trấn. Hơn nữa thì tôi nghĩ chúng cũng sẽ không bận tâm nếu như bị bắt nếu chỉ là những tên tốt thí…… ít nhất là kẻ chủ mưu sẽ nghĩ như thế.”

 

Viola nghi ngờ việc quấy rối này là do những tên côn đồ được thuê gây nên.

 

Các quý tộc đều có những người làm những công việc trong tối như mật vụ, gián điệp, chắc chắn không phải những việc cao quý gì mà họ muốn động tay động chân.

 

Dù thằn lằn có thể cắt đuôi mình bất cứ lúc nào, nhưng chuyện ở đây là họ có thể chuẩn bị bao nhiêu con thằn lằn tùy thích.

 

“Mới chỉ có bốn ngày trôi qua kể từ khi trận chiến kết thúc. Vậy nên dù chúng có hành động nhanh chóng thì chắc vẫn chưa thể lên một kế hoạch chi tiết nào. Vậy nên dù có thành công hay thất bại thì cũng chả sao cả. Cả việc tên gây rối có bị bắt hay không cũng thế. Chỉ cần có thể tiếp tục gây áp lực lên chúng ta là được…… có lẽ chúng nghĩ vậy.”

“Ừm…..”

 

Wein mím môi rồi gầm gừ, trông như một con chó đang giận dữ.

 

“Chả lẽ do Monica…..”

“Đoán đúng rồi đó. Đúng là một cô nhóc thông minh.”

 

“Ra là vậy.”

Có lẽ chúng không muốn để nơi này làm chỗ ở cho Monica. Dù thế thì họ cũng đã hành động quá vội vàng.

 

Nhưng có thể chắc chắn một điều đây là một sự tấn công để cố gắng cắt đứt mối liên hệ với gia tộc Công tước, và Monica hẳn cũng liên quan đến chuyện này.

 

…… Và hơn hết, mọi chuyện đều xảy ra ở ngay trước mắt Monica.

 

“Không thể tha thứ được.”

“Ừ.”

Viola chỉnh lại kính rồi nhìn vào một trong những quả cầu pha lê.

 

Đó là hình ảnh từ một quả cầu pha lê khác được thiết lập để nhìn thấy lối vào của quán trọ, trên đó hiện vẫn có thể thấy dấu vết của nước còn đọng lại sau khi lau dọn.

 

Mùi hôi thối vẫn còn vương vẩn ở trong khu nhà, cứ thế này thì cũng rất khó để có thể có một giấc ngủ ngon trừ khi sử dụng ma pháp hoặc một biện pháp nào đó để xử lý.

 

“Không bao giờ có thể tha thứ cho bọn chúng.”

~*~ 

Ly: chuc mung nam moi nha ae <(")

Kin: khi tuyết tan đi, mùa xuân sẽ tới nhưng mà mấy ai sẽ nhớ đến những ngày đông lạnh giá... Chúc mừng năm mới!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!