Vol 3 (Part 1)

Chương 08: Thông tin về kẻ đáng nghi

Chương 08: Thông tin về kẻ đáng nghi

“Lucella~!”

“Ể?”

Khi đang từ trạm gác trở về Quán trọ Thằn lằn Đá, một người lên tiếng gọi Lucella.

Và nó đến từ một độ cao mà không ai ngờ tới được.

Cô ngẩng đầu lên thì thấy Monica đang đứng trên mái của một quán trọ ven đường, đôi tay ôm một vật giống như chiếc hộp chỉ về hướng cô.

Lucella nhẹ nhàng nhảy lên mái hiên tầng hai của quán trọ rồi từ đó lại nhảy lên một lần nữa lên trên mái nhà của nhà trọ đó.

“Ara, đằng nào ta cũng định xuống chỗ cậu nếu như em không leo lên đây đó.”

“Chờ đã, cái đó…… chẳng phải là Chrome Shooter sao?”

“Đúng rồi đó. Ôi trời nhìn mặt cậu kìa.”

Monica hướng phần kính quan sát của cái thứ hình hộp về phía Lucella.

Qua chiếc kính trông như chiếc cửa sổ nhỏ, Lucella có thể thấy hình ảnh Tim và cô đang nhìn lên phía mái nhà trọ.

Chiếc Chrome Shooter này có khả năng chiếu lại những thứ mà nó đã chụp. Trước đó Lucella cũng đã mượn một chiếc từ Hội và sử dụng nó để làm việc nhưng cần phải thêm một thiết bị khác gọi là “Hộp quan sát”, có lẽ chiếc Chrome Shooter này có chất lượng cao hơn một chút.

“Chủ quán trọ này có sử dụng Chrome Shooter như một sở thích. Nên đã dạy ta cách dùng đó.”

“Hể~?”

“Thật sự đấy, gì mà ‘Chị rất bận nên món đồ chơi này em cho đó’ chứ, cứ như đối xử với trẻ con ý.”

“Ahaha….”

Không biết sao nhưng có vẻ Viola sẽ ở lại nhà trọ cho đến khi nơi đó được dọn dẹp sạch sẽ và an ninh đảm bảo hơn, rõ ràng là cô đấy đã để Viola ở lại quán trọ này. Dù sao thì với mùi hôi đến phát ốm kia, bắt Monica ở lại Nhà trọ Thằn lằn đá thì quá tàn nhẫn.

Nếu có thể sử dụng một chiếc Chrome Shooter mà mình luôn ao ước thì chắc chắn sẽ phấn khích rồi. Có vẻ như Wein hoặc bà của anh ấy đã nhờ ai đó sở hữu Chrome Shooter.

Dù Monica nói là “Bị đối xử như trẻ con”, nhưng trông cô ấy lại rất vui.

“Đã tìm ra thủ phạm của ‘trò đùa’ này chưa?”

“Vẫn chưa.”

“Vậy à. Cố gắng lên nhé. Ta cũng chỉ biết chơi thôi. Ta sẽ cho cậu xem những bức ảnh đã chụp sau, lúc đó hãy cho ta biết suy nghĩ của cậu nhé.”

“Ừm, mình rất mong đợi đó.”

Monica bắt đầu chụp ảnh phong cảnh xung quanh từ mái nhà, Lucella thì nhảy xuống mặt đất. Tim thì nãy giờ ở phía dưới đợi Lucella thì chào cô với nụ cười gượng gạo.

“Em nhanh thật đó….. Vậy là Monica ở đây à. Anh cần đảm bảo xung quanh an toàn trước khi trời tối.”

“Đúng rồi nhỉ… việc dọn dẹp thì cũng xong rồi, chắc em với Viola-san chỉ cần dùng ma pháp khử mùi nữa là xong…. chắc vậy thôi.”

Lucella bắt đầu suy nghĩ xem là liệu có một ma cụ nào có thể sử dụng không. Cô biết là việc “Làm mọi thứ một cách thủ công” là một thứ cần phải hạn chế hết mức có thể.

Nói là vậy nhưng ưu tiên hàng đầu vẫn là có thể khiến nhà trọ có thể ngủ lại được vào đêm nay, dù sao thì dù không hiệu quả cho lắm nhưng cô vẫn có thể đi loanh quanh và sử dụng ma pháp.

“Ủa, Lucella-chan?”

Thấy tên mình được gọi, Lucella ngẩng đầu lên.

Đó là một người đàn ông với mái tóc hoa râm và áo khoác màu trắng đang tiến về phía cô, trên tay là một chiếc túi da lớn.

Ông ấy là bác sĩ Charles Reiner, người từng chữa trị cho Giselle.

“Bác sĩ Reiner! Chiếc túi đó…. ông định quay lại công việc sao?”

“À, ừ, ta đã đến thăm vài căn nhà ở khu sơ tán. Có những người đang dưỡng bệnh ở nhưng vì thay đổi môi trường nên đã bị ốm….. Thế nên một người quen đã nhờ ta đến giúp đỡ.”

Reiner ngượng ngùng cười trong khi đưa ra lý do.

Kugutfulm là một thị trấn suối nước nóng nên có những người đang dưỡng bệnh ở đây.

Vậy nên nhu cầu về bác sĩ ở đây rất cao, và nhu cầu còn tăng cao hơn nữa với tình trạng hỗn loạn hiện tại cũng như các sự kiện khác.

Cơ sở vật chất của một số bệnh viện đã bị hư hại do trận lũ hơn nữa họ vẫn còn đang phải chăm sóc các bệnh nhân của mình, thế nên dù có bao nhiêu bác sĩ đi chăng nữa thì cũng không đủ.

Nghe Charles gần đây đã đi đến những nơi sơ tán giúp đỡ thì Lucella bỗng nghĩ ra một kế hoạch.

“Ano. Thật sự thì cháu muốn nhờ vả chú một chuyện….”

“Cháu muốn nhờ việc gì? Dù có là gì đi chăng nữa thì ta cũng sẽ làm!”

=====

Một quả cầu pha lê đã được lắp đặt xung quanh khu “Quán trọ thằn lằn đá”, toà nhà cũng đã được vệ sinh và khử mùi, những ngày hè dài đằng đẵng cũng đang dần dần đi đến hồi kết.

Và Charles, người vừa xong công việc thăm khám đã đến chỗ của Golden Helmet.

“Ngoài những gì đã tận mắt chứng kiến, ta cũng đã thu thập những tin đồn từ những người khác nữa. Mà….. dù sao thì trong hoàn cảnh bây giờ. Ai cũng sẽ tỏ ra nghi ngại những người ngoài, còn có một số người còn hơi phóng đại câu chuyện lên nhưng ngay cả khi không tính đến điều đó, vẫn có vài người đáng ngờ.”

Charles còn đã rất tỉ mỉ làm ra một bản ghi trông khác nào một cái hồ sơ bệnh án cho cô…… Tất cả đều là những tin đồn từ các du khách đang ở lại thành phố.

Do trận chiến với Maltgratz vừa mới kết thúc nên thật trấn Kugutfulm đang ở trong trạng thái cảnh giác cao độ. Việc kiểm tra người ra vào nơi này cũng trở nên nghiêm ngặt hơn bình thường, cũng như việc chỉ định và quản lý chỗ ở cho các cư dân cũng được thực hiển tỉ mỉ hơn.

Nhưng ngay cả vậy thì họ vẫn cần những người có thể giúp đỡ cho việc phục hồi và các thương nhân có thể cung cấp nhu yếu phẩm nên vẫn phải tiếp nhận người ngoài. Có lẽ tên thủ phạm đã trà trộn vào trong những người đó.

Nhiều nhà trọ đã bị hư hại do trận lũ lụt nên chỗ ở có thể dùng được cũng rất hạn chế… kể cả việc trú ẩn dưới lòng đất cũng là việc rất khó. Vậy nên nếu có ai đó khả nghi chắc chắn cũng sẽ bị theo dõi.

Và Lucella đã giao cho Charles nhiệm vụ thu thập những tin đồn đó.

“Người đáng ngờ nhất ta thấy chính là một người ngoài đến để làm việc nhưng rồi đã ngay lập tức xin nghỉ với lý do bị ốm. Người chủ ở chỗ làm hình như đã khuyên nên gọi bác sĩ nhưng người đó đã từ chối với lý do không thích.”

“Nghe đáng ngờ thật.”

“Nếu được nghỉ trong ngày làm việc thì sẽ có thể lén lút hành động được cả ngày phải không?”

Lucella không thể ngờ là cô lại có thể có kết quả ngay lập tức, ngoài ra những ghi chú khác cũng cung cấp những thông tin rất cần thiết.

Tất cả mọi người nhìn đống tài liệu với vẻ mặt gượng gạo.

“Xin lỗi vì ta không thể có được những thông tin rõ ràng hơn….. Ta chỉ có thể làm được như này thôi.”

“Không phải đâu ạ, điều đã đã giúp ích rất nhiều đó. Cháu sẽ đưa những thông tin đến cho đội tuần tra.”

“Ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện tiếp. Nếu có thêm thông tin gì ta sẽ liên lạc lại sau.”

“Vâng. Vậy tất cả những gì chúng ta cần làm đó là… chờ đợi.”

Ngay cả với những thông tin như này thì họ vẫn chưa thể tìm ra thủ phạm ngay được. Hơn nữa thì với tư cách là tổ đội mạo hiểm giả Golden Helmet, họ không có thẩm quyền để có thể điều tra tội phạm. Họ chỉ có thể cung cấp thông tin cho cơ quan điều tra và cảnh giác hơn mà thôi.

“Nếu tên tội phạm bị bắt sớm thì sẽ tốt nhưng xét tới việc đội tuần tra đang bận rộn như thế nào thì chúng ta không nên mong chờ quá nhiều.”

“Thôi nào, cứ từ từ thôi. Ít nhất như này vẫn tốt hơn nhiều so với việc phải chờ đợi mai phục lũ quái vật.”

“Dù sao thì chúng ta đã chuẩn bị hết rồi, chắc đi đón Monica về thôi.”

“A, vậy em đi với.”

Mặc dù Viola nói là sẽ đi đón Monica nhưng cô lại đi về phía lối vào mà bên trong của khu trọ.

Nhận thấy Lucella đang nghiêng đầu thắc mắc, Viola quay đầu lại.

“Chúng ta đang đi đón cậu ấy phải không ạ?”

“Chị đã tạo một vòng tròn dịch chuyển giữa hai quán trọ với nhau rồi cho em ấy đi thẳng đến đó. Dù sao thì cũng không nên cho Monica đi lại quanh thị trấn mà.”

“Hoá ra là vậy.”

Ma pháp dịch chuyển nhìn chung thì là một loại ma pháp khá cao cấp. Tuy nhiên nếu có thể bố trí những vòng ma pháp ở nơi xuất phát và điểm đến thì có thể giúp ổn định ma pháp này.

Cộng thêm thực lực của Viola thì cô có thể dễ dàng dịch chuyển người khác theo mình.

Có vẻ như cô ấy đã dùng nó để đưa Monica đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!