[LN] Quyển 1 - Thượng - Hồn ma mời gọi [ON GOING]
Chương 12: Băng đảng của Sheryl
4 Bình luận - Độ dài: 6,456 từ - Cập nhật:
Duck: 2 tháng rồi nhể :D
Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D
Enjoy!!
--------------------------------------------------------
Khi trò chuyện xong, Akira và Sheryl cùng bước ra ngoài. Hình ảnh một cậu thiếu niên được trang bị tận răng đi cùng một cô gái ăn vận thanh lịch hơn hẳn mức bình thường của khu ổ chuột cũng chẳng có gì lạ lẫm. Trông họ cứ như một Thợ săn mới vào nghề và kẻ bám đuôi đi cùng vậy. Ấy thế mà cả hai vẫn không tránh khỏi những ánh nhìn dò xét thỉnh thoảng lại lướt qua.
Sheryl dẫn Akira đi tham quan một vòng khu ổ chuột, bắt đầu từ địa bàn của Syberg rồi mở rộng dần ra xa. Những băng nhóm khác nhau đã chia cắt khu ổ chuột rộng lớn này thành những lãnh địa với đủ mọi hình thù lẫn kích cỡ, và mỗi nơi thì lại có luật lệ riêng. Những kẻ không tuân thủ tập tục địa phương, dù vì thiếu hiểu biết hay với bất cứ lý do nào khác, cũng sẽ phải trả giá bằng mạng sống khi bước chân vào đây.
Ngay cả con hẻm nhỏ nơi Akira từng tá túc cũng thuộc địa phận của một băng đảng nào đó. Cậu biết mình sống sót được chỉ vì chẳng ai buồn xua đuổi những kẻ cư ngụ bất hợp pháp ở một con hẻm hẻo lánh đến thế. Cậu cũng biết rõ bản thân phải tránh xa các khu lân cận nếu không am hiểu quy tắc của chúng. Bởi vậy dù lớn lên ở khu ổ chuột, nhưng Akira vẫn thấy mình lạ lẫm với nơi này. Đưa mắt tò mò như đang quan sát một khu vực xa lạ, cậu nhận xét:
“Tôi chưa từng đến đây bao giờ. Trông nó có vẻ hơi ngăn nắp và sạch sẽ quá so với một khu ổ chuột nhỉ.”
Những tòa nhà kiên cố xếp dọc hai bên đường. Các sạp hàng duy trì không khí buôn bán nhộn nhịp với đủ loại mặt hàng như súng ngắn chắp vá, dao sứt mẻ, trang sức rẻ tiền và vô số món đồ đáng nghi khác. Một khu phố an ninh và ổn định thế này là minh chứng rõ nhất cho quyền lực của băng đảng đang quản lý nơi đây.
Sheryl mỉm cười:
“Em nghe nói Thành phố đã xây dựng khu vực này để chuẩn bị cho kế hoạch mở rộng hạ tầng ở Hạ khu. Nhưng vì dự án đó gặp trục trặc nên ông trùm ở đây đã tiếp quản nó.“
“Vậy sao?“
Akira có chút ấn tượng với những kiến thức vặt về khu ổ chuột của Sheryl, thứ mà cậu chẳng bao giờ có được khi chỉ quanh quẩn cắm trại trong hẻm tối. Cậu vu vơ hỏi Alpha với vẻ tò mò.
[Cô cũng biết chuyện đó chứ?]
[Không, tôi không biết.]
[Thật sao?]
Akira tỏ vẻ ngạc nhiên, bởi cậu vẫn lầm tưởng rằng kiến thức của Alpha là không có lỗ hổng.
[Hóa ra ngay cả cô cũng không phải chuyện gì cũng biết nhỉ.]
Nhưng Alpha nhanh chóng kéo cậu trở về thực tại:
[Tất nhiên là tôi không biết rồi. Tuy nhiên, việc phát triển khu vực này bị đình trệ vốn dĩ là vì nó đã được lên kế hoạch như thế ngay từ đầu. Thành phố chưa bao giờ thực sự muốn xây dựng nơi này, nhưng vẫn có kẻ đứng ra tài trợ cho sáng kiến đó vì việc phát triển khu vực theo ý muốn của họ dưới danh nghĩa một dự án đô thị sẽ dễ dàng hơn nhiều.]
[Thế là cô biết hết rồi còn gì nữa.]
[Tôi không biết cái phiên bản công khai đó. Theo tôi thấy, kẻ chủ mưu muốn xóa sạch dấu vết nên mới tung ra câu chuyện băng đảng chiếm đóng bất hợp pháp. Điều đó giúp họ né được trách nhiệm nếu như chẳng may có ai đó đánh hơi được những gì họ đang làm]
Akira tự hỏi làm thế nào Alpha lại biết được một bí mật mà người ta đã dày công che giấu, nhưng cậu quyết định không hỏi thêm. Alpha là một sự tồn tại dị thường, không chỉ vì thực tế là chẳng ai ngoài cậu thấy hay nghe được cô, nhưng cậu cố không đào sâu vào những bí mật của cô. Alpha đứng về phía cậu, và điều đó quan trọng hơn bất kỳ ẩn số nào.
Suy cho cùng, cậu luôn tin rằng sẽ chẳng có ai chìa tay giúp đỡ một đứa trẻ bụi đời như mình, và giờ cậu vẫn tin điều đó. Alpha chính là ngoại lệ chứng minh cho quy tắc ấy. Vì vậy, cậu nhắm mắt làm ngơ trước những điểm kỳ quái của cô. Thà như thế còn hơn là tò mò đào sâu bí mật để rồi đánh mất cô, ít nhất là vào lúc này.
Bất thình lình, Alpha làm vẻ tinh quái. Cô cười toe toét.
[Cậu biết không, trông cậu với Sheryl cứ như đang hẹn hò ấy, khi đi cạnh nhau thế này này.]
Akira suýt nữa thì nghẹn họng và xoay phắt lại phía Alpha theo bản năng. Sheryl giả vờ như không thấy gì, bởi Akira đã dặn cô đừng hỏi, và cô cũng hoàn toàn sẵn lòng làm ngơ trước những biểu hiện lạ lùng của cậu. Thà như thế còn hơn là mạo hiểm đánh mất một cuộc sống ổn định.
Akira gắt lên.
[Hẹn hò ư? Cô nghiêm túc đấy hả?]
[Hẹn hò mà, là hẹn hò đó! Một sự thật không thể chối cãi luôn!]
Alpha dường như đang vô cùng tận hưởng sự bối rối của Akira, làm cậu chẳng biết phải làm sao.
[Đi nào, cậu mau mua tặng cô ấy một món quà đi!]
[Được rồi. Nếu cô thích thế thì tôi sẽ mua.]
Cậu lầm bầm. Tuy chẳng thấy việc tặng quà có ý nghĩa gì, nhưng nó cũng không gây hại gì cho Akira, và cậu muốn làm Alpha vui lòng, cũng như đồng thời tránh được một bài thuyết giảng dài lê thê về lý do tại sao cô nghĩ cậu nên tặng quà cho Sheryl.
Akira tiến lại gần một trong những sạp hàng gần đó, và Sheryl bám sát theo sau. Đủ loại mặt hàng bày la liệt trên quầy, và mắt cậu dừng lại ở một khẩu súng trông đã khá tàn tạ. Ngay cả một món vũ khí hạng ba như thế cũng có thể hữu ích trước những hiểm nguy của khu ổ chuột.
[Không được, là một ý tồi.]
Cậu quyết định và khẽ lắc đầu. Một khẩu súng cũ có thể phát nổ bất cứ lúc nào thì hại nhiều hơn lợi. Mặt khác, tuy Akira chưa từng tặng quà ai bao giờ, nhưng cậu nghĩ rằng người ta đâu có tặng súng trong buổi hẹn hò đâu, phải không? Akira nhìn quanh để tìm một lựa chọn an toàn hơn, dù cho cậu đang chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
[Alpha, tôi nên tặng gì đây?]
[Cậu tự quyết định đi.]
[Chẳng phải cô đã hứa sẽ trả lời các câu hỏi của tôi rồi sao?]
Cậu vặn lại. Ngay cả khi giao tiếp bằng thần giao cách cảm thì sự bực bội của cậu vẫn hiện rõ mồn một.
[Đúng, và tôi vẫn đang giữ lời đấy thôi. Hãy tặng cô ấy thứ gì đó do chính cậu chọn. Đó chính là câu trả lời.]
[Chuyện đó thực sự quan trọng đến thế ư?]
Cô vui vẻ nói:
[Tất nhiên. Trong trường hợp tệ nhất, cậu sẽ tặng một thứ gì đó kỳ cục, cô ấy sẽ nhăn mặt với cậu, và rồi cậu sẽ học được điều gì đó. Chúc may mắn nhé.]
Với một tiếng thở dài trong tâm trí, Akira bỏ cuộc và quay lại xem xét chỗ hàng hóa.
Sheryl hỏi để phá vỡ bầu không khí im lặng.
“Anh đang tìm gì vậy ạ?”
Akira cau mày, ngập ngừng:
“Cô có muốn món gì ở đây không?”
“Cái gì cơ?”
“À thì, như cô nói hôm qua đấy, tôi là người chống lưng cho cô, ý tôi là, người quen, ý tôi là... Là cái gì ấy nhỉ?“
“Ý anh là đối tác ạ?“
“Phải, cái đó. Một món quà sẽ giúp chứng minh rằng chúng ta là đối tác thân thiết, đúng không? Tôi sẽ tặng cô một món quà để dùng cho việc đấy. Mà tôi cũng không biết nó có ích gì cho cô không nữa.”
Akira chớp lấy cơ hội để né tránh những lời chỉ dẫn của Alpha. Dù có thể mù mờ trong chuyện hẹn hò, nhưng ngay cả Akira cũng muốn tránh việc tặng Sheryl thứ gì đó khiến cô phải nhìn cậu với ánh mắt kỳ quặc.
Sheryl sững sờ. Có nằm mơ cô cũng không ngờ Akira lại tinh tế đến thế. Và đúng là cô đã đúng, rằng nếu tự thân vận động thì cậu sẽ chẳng bao giờ làm vậy. Vì không tài nào đoán được Akira đang làm theo lời gợi ý của Alpha nên Sheryl lại càng thêm kinh ngạc.
“Thế cô muốn cái gì?“
Akira hỏi lại lần nữa, kéo Sheryl trở về thực tại.
Cô nở một nụ cười rạng rỡ hơn cả cảm xúc thật của mình lúc bấy giờ rồi đáp:
“Ừm, anh chọn giúp em được không ạ? Món quà sẽ ý nghĩa hơn nhiều nếu được chính tay anh chọn đó ạ.“
Sheryl dùng tông giọng và dáng vẻ đầy tình cảm, ngụ ý rằng cô trân trọng tấm lòng của Akira hơn là giá trị của món quà.
Nếu được chọn theo ý mình, cô sẽ nhắm đến món đồ đắt tiền nhất có thể tìm thấy. Món quà càng xa xỉ thì nó càng chứng minh chắc chắn rằng cậu đang đứng về phía cô, và cũng dễ dàng quy đổi ra tiền mặt hơn nếu sau này cần đến. Nhưng việc đòi hỏi những món trang sức đắt đỏ lúc này chỉ khiến cậu phật lòng, vả lại các sạp hàng lề đường cũng chẳng có hàng cao cấp, nên cô quyết định tấn công theo hướng khác. Cô hy vọng hành động này sẽ khiến cậu nảy sinh thiện cảm với mình. Nhưng sự tinh tế đó hoàn toàn lãng phí trước Akira. Ánh nhìn dịu dàng của cô gái xinh đẹp không những không làm cậu vui vẻ hơn, mà trái lại còn khiến vẻ mặt cậu thêm phần lo lắng.
“Cô đã nói vậy thì tùy. Nhưng đừng có mà cằn nhằn nếu không thích đấy. Đây là cơ hội cuối cùng rồi.”
Dù đã khéo léo che giấu cảm xúc, nhưng Sheryl vẫn không khỏi ngạc nhiên. Nỗ lực bướng bỉnh cuối cùng của cậu để ép cô đưa ra ý kiến chẳng giống chút nào với những phản ứng thuận chiều mà cô thường nhận được từ nam giới. Tuy nhiên, Sheryl nhận thấy rõ rằng cậu không hề tin tưởng vào mắt thẩm mỹ của bản thân, nên cô giấu đi vẻ bối rối và hùa theo.
Sau khi giả vờ ngẫm nghĩ một lát, cô mỉm cười đáp:
“Em sẽ không bao giờ phàn nàn về món quà của anh đâu, nhưng nếu anh đã hỏi thì liệu một món trang sức nào đó có được không ạ? Em nghĩ nó sẽ tạo ra ấn tượng tốt.”
“Được thôi.“
Akira đáp và lộ rõ vẻ nhẹ nhõm. Biểu cảm của cậu tự tin hơn hẳn khi phạm vi lựa chọn đã hẹp lại. Nếu không có gợi ý của Sheryl thì rất có thể cuối cùng Akira đã chốt mua một khẩu súng không biết chừng.
Sau một hồi dạo quanh và lưỡng lự, cuối cùng cậu cũng mua cho Sheryl một chiếc dây chuyền trông có vẻ đắt tiền, với lý do nó là trang sức và có lẽ sẽ bán được giá tại trạm trao đổi.
“Cảm ơn anh rất nhiều. Em sẽ trân trọng nó.”
Nụ cười biết ơn đẹp nhất của Sheryl chẳng mảy may tác động đến Akira, người đang cảm thấy kiệt sức vì toàn bộ “thử thách” này.
“Ừ. Cứ làm những gì cô thích.”
Họ lang thang khắp khu ổ chuột cho đến khi mặt trời lặn. Sheryl cúi đầu chào Akira thật sâu khi họ chia tay.
“Cảm ơn anh rất nhiều vì ngày hôm nay. Em tin rằng chúng ta sẽ là một đội tuyệt vời.”
“Tốt thôi. Nhớ cẩn thận trên đường về.”
“Dạ vâng. Anh cũng giữ gìn sức khỏe nhé ạ.“
Sheryl rời đi với một nụ cười ẩn ý rằng cô thà ở lại còn hơn. Cô tự hài lòng với tín vật tình bạn này, dù trong lòng vẫn thấy tiếc nuối vì chưa hoàn toàn chiếm được cảm tình của cậu. Ngay khi quay lưng lại với Akira, vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng khi cân nhắc về những bước đi tiếp theo.
Akira lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Sheryl một lúc lâu. Ngay cả khi cô đã khuất dạng, cậu vẫn không có ý định rời đi. Alpha hỏi với vẻ thắc mắc.
[Cậu không muốn quay về à?]
[Hửm? Không, chưa phải lúc này, cậu nói. Đây là ngày đầu tiên, và tôi cũng chẳng có việc gì tốt hơn để làm nên là, cứ cẩn thận cho chắc ăn.]
Nói xong, cậu bắt đầu bước đi theo hướng ngược lại với khách sạn của mình.
_*_*_*_
Sự tan rã của băng Syberg đồng nghĩa với việc địa bàn của hắn giờ đây trở thành nơi vô chủ. Chẳng có băng đảng lân cận nào dại dột nhảy vào đánh chiếm ngay lập tức, bởi một cuộc chiến giành lãnh thổ vào lúc này chỉ dẫn đến những tổn thất không đáng có. Trước tiên, chúng sẽ tìm cách thương lượng để chia chác địa bàn sao cho đôi bên cùng hài lòng. Máu chỉ đổ khi những cuộc đàm phán đi vào ngõ cụt.
Căn cứ cũ của Syberg nằm chễm chệ giữa vùng đất vô chủ đó. Ngoại trừ vài thứ lặt vặt vô giá trị, thì tất cả của cải và hàng hóa mà gã cựu Thợ săntích trữ đã bị những kẻ sống sót vơ vét sạch sẽ, dùng làm “quà ra mắt” để xin gia nhập các băng đảng khác. Tuy nhiên, bản thân tòa nhà vẫn là một phần thưởng giá trị cho bất kỳ cư dân khu ổ chuột nào chiếm giữ thành công.
Thế nhưng, hiện tại nó vẫn đứng đó trong tĩnh lặng và hoang phế. Nếu bất kỳ băng nhóm nào quanh đó có ý định dọn vào, những kẻ khác sẽ cảm thấy bị xúc phạm và đáp trả bằng bạo lực ngay lập tức. Ngay cả những kẻ cư ngụ bất hợp pháp khốn khổ hay không thuộc băng nhóm nào cũng có thể khiến chúng nổi giận.
Sheryl đứng trong công trình vừa mới bị bỏ hoang ấy, chẳng đợi chờ một ai cụ thể. Cô không hề ra lời kêu gọi và cũng chẳng có gì đảm bảo sẽ có người xuất hiện, nhưng cô tính toán rằng chắc chắn sẽ có kẻ mò tới. Và cô đã không phải đợi lâu để thấy dự đoán của mình là chính xác.
“Chào mừng đến với căn cứ của tôi.”
Cô nói khi che giấu sự lo lắng bằng một nụ cười không chút sợ hãi.
Tiến vào là một nhóm những kẻ sống sót từ băng của Syberg. Không phải tất cả thành viên đều may mắn gia nhập được băng nhóm mới, và kể cả những kẻ đã thành công cũng không hẳn là có cuộc sống êm đềm sau đó. Một số gặp khó khăn trong việc hòa nhập, số khác bị đối xử tệ bạc, thậm chí là bị tống cổ ngay khi đã dâng nộp hết quà cáp. Thế nên khi nhìn thấy Sheryl đi cùng Akira, họ tự nhiên tìm đến để thăm dò.
“Ý mày là sao, căn cứ của mày?”
Một gã hỏi khi nhìn cô với ánh mắt đầy đe dọa và nghi hoặc.
“Và mày làm cái quái gì với thằng nhãi đó thế? Chẳng phải nó là đứa đã thịt lão Syberg sao?”
Sheryl vẫn giữ nguyên nụ cười tự tin.
“Ý tôi là căn cứ này thuộc về tôi. Kể từ hôm nay, băng của tôi quản lý nơi này. Akira và tôi đã đạt được một thỏa thuận. Cụ thể là, bây giờ tôi là cô chủ.“
“Akira? Cái thằng ranh con đó á?!“
“Chính là cậu ấy. Cái tên nghe thật dễ mến phải không? Giờ thì, điều gì đưa các người đến đây? Hay lúc chạy trốn có để quên thứ gì à?”
Sheryl hỏi và công khai mỉa mai họ. Cô biết rằng thái độ tự phụ này sẽ khiêu khích sự phản kháng, nhưng cô vẫn làm. Cô muốn tất cả biết rằng cô có chỗ dựa vững chắc để có thể ngông cuồng như thế.
Đúng như dự đoán, những gã đàn ông trở nên thận trọng hơn, và cũng hung hãn hơn. Một gã khác nói:
“Bọn tao thấy mày đi với thằng nhóc đó nên đến hỏi cho ra lẽ thôi. Mày nói “đạt được thỏa thuận” nghĩa là sao hả?”
“Tôi có cần phải đánh vần từng chữ cho các người không? Như đã nói, tôi là người cầm đầu. Tôi đã thuyết phục được Akira giúp sức cho băng của mình, nhưng anh ấy bận đi săn nên không rảnh bận tâm mấy việc vặt vãnh đâu. Cứ xem tôi như là người đại diện của anh ấy đi.“
Nụ cười của Sheryl pha chút kiêu ngạo khi cô tiếp tục:
“Akira vẫn có danh tiếng cần phải giữ gìn. Thế nên tôi là cô chủ, và tôi là kẻ ra lệnh. Hiểu chưa hả?”
Một gã khác gào lên:
“Thằng khốn đó đã giết Syberg đấy! Nếu không vì nó thì chúng ta đã chẳng rơi vào cảnh khốn đốn này rồi!“
“Syberg?! Ai thèm quan tâm đến cái gã thảm hại đó chứ?“
Sheryl hỏi với giọng đầy khinh miệt:
“Có cả một đám đông hậu thuẫn mà vẫn không giết nổi một thằng nhóc, để rồi bị nó giết ngược lại. Đần độn đến thế là cùng.”
Gã đàn ông kia giận dữ đe dọa.
“Cẩn thận cái miệng mày đấy, Sheryl. Dù đó có mạnh đến đâu đi nữa thì thằng nhãi đấy cũng chẳng ở đây để bảo vệ mày đâu.“
“Cái gì cơ? Anh đang nói đùa đấy à?“
Giọng Sheryl nghe như thể cô đang mất dần kiên nhẫn, đi quá mức mỉa mai để trở thành sự ghê tởm thuần túy. Đám đàn ông bắt đầu lo lắng đảo mắt quanh phòng để tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của Akira.
“Các người không tìm thấy cậu ấy đâu. Cậu ấy không có ở đây. Như tôi đã nói, việc đi săn khiến cậu ấy bận rộn lắm.“
“Con khốn này….”
Một gã khác gầm gừ và tiến về phía cô, cho đến khi những lời của cô khiến hắn khựng lại.
“Các người thực sự tin rằng tôi chưa kể với Akira về những kẻ bại trận như các người sao? Hay các người nghĩ cậu ấy sẽ không lùng sục để xử lý nếu có chuyện gì xảy ra với tôi? Tôi đã đoán là các người sẽ vác mặt đến đây mà.“
“Tại sao nó phải làm đến mức đó vì mày? Mày mà chết thì tao cá là nó chỉ cười vào mặt mày thôi ranh con.”
Gã đàn ông nửa tin rằng Sheryl đang tung hỏa mù, nửa hy vọng những lời đe dọa sẽ khiến cô lộ sơ hở, nhưng nụ cười của cô vẫn tự tin và không chút lay chuyển.
“Tại sao lại không chứ? Tôi là người được anh ấy sủng ái nhất mà. Thấy anh ấy tặng tôi cái gì không?“
Cô vừa nói vừa rung lắc chiếc dây chuyền một cách phô trương.
“Các người hẳn phải điên rồi mới nghĩ anh ấy sẽ cười cợt khi tôi bị sát hại.“
Trông cô không giống như đang nói dối. Đám đàn ông vẫn còn nghi ngờ, nhưng không ai muốn mạo hiểm đối đầu với cơn thịnh nộ của Akira. Gã vừa tranh cãi với Sheryl tặc lưỡi một cái rồi lủi thủi rời khỏi căn cứ. Đa số những kẻ còn lại cũng theo chân gã, chỉ để lại vài đứa trẻ đang cau mày đứng đó.
Vẫn với nụ cười ấy, Sheryl trở nên sắc sảo khi quay sang lũ trẻ.
“Các người muốn gì? Nếu không thì làm ơn biến giúp.”
Một đứa trẻ lầm lì đáp:
“Cô biết bọn tôi muốn gì mà. Cho bọn tôi gia nhập băng của cô đi.”
“Các người có chịu thừa nhận tôi là cô chủ và tuân theo mệnh lệnh không?”
“Được. Cô là đại ca, cô quyết định tất cả.“
Sheryl lộ vẻ hài lòng.
“Nếu vậy thì chào mừng. Nhưng hôm nay thì đừng làm phiền tôi nữa, tôi còn nhiều việc phải làm lắm. Tối mai hẵng quay lại. Tôi sẽ giới thiệu các người với Akira sớm thôi.”
Lũ trẻ thà ở lại trong sự an toàn tương đối của căn cứ, nhưng chúng không thể cãi lời kẻ mà chúng vừa chấp nhận làm thủ lĩnh. Chúng nhìn nhau đầy do dự rồi miễn cưỡng rời đi.
Khi tất cả đã đi khuất, Sheryl lui vào một căn phòng phía trong. Tại đó, cô lắng tai nghe ngóng mọi tiếng động trong tòa nhà. Năm phút trôi qua, rồi mười phút. Ngay khi tin chắc rằng mình thực sự chỉ có một mình, một sự thay đổi đáng kinh ngạc hiện rõ trên con người cô. Tất cả nỗi sợ hãi và lo âu mà cô dày công che giấu bấy lâu nay đều trào dâng. Cô suýt chút nữa đã hét lên, phải hít thở thật sâu để trấn tĩnh dây thần kinh đang căng như dây đàn.
“Suýt soát quá! Chỉ một chút nữa thôi! Chúng suýt nữa đã giết mình! Nhưng mình đã sống sót được rồi!”
Sheryl có Akira chống lưng, nhưng cậu sẽ không luôn ở bên cạnh để bảo vệ cô. Màn kịch nguy hiểm vừa rồi chính là bước đi đầu tiên của cô trong việc tạo ra một nơi trú ẩn an toàn mà không cần có cậu. Ít nhất là trong một thời gian ngắn trước mắt, cô sẽ được an toàn, hoặc ít nhất là cô đã làm tất cả những gì có thể để được như vậy. Phần còn lại tùy thuộc vào vận may mà thôi. Cô nghĩ thầm khi chậm rãi ngồi bệt xuống. Cơn thư giãn vừa ập đến cũng là lúc sự mệt mỏi xâm chiếm lấy Sheryl, và cô gục xuống sàn nhà.
[Ước gì mình được đi tắm như ngày hôm qua.]
Cô chợt nghĩ khi cơn buồn ngủ nuốt chửng tâm trí.
-----
Một vài gã vừa rời đi vẫn còn nấn ná bên ngoài căn cứ.
“Này, mày định làm thật đấy à? Nếu con Sheryl nói thật thì chúng ta tiêu đời đấy.”
Một tên khác vặn lại:
“Mày muốn chúng ta dâng không nơi này cho cái thằng ranh con đó sao? Một cái căn cứ thế này sẽ là bước đệm lớn. Chúng ta không thể để nó tuột khỏi tay được.“
“Nhưng thứ đối đầu với chúng ta là một Thợ săn, là kẻ dám đối đầu trực diện với lũ quái vật đấy. Liệu có ổn không vậy?“
“Chắc chắn là nó đang bốc phét, hoặc là gã Thợ săn kia chỉ hứa hươu hứa vượn cho nó sướng tai thôi. Con nhai đấy cứ khoe khoang về cái món đồ rẻ tiền hắn tặng, nhưng mày nhìn xem, thứ đó rẻ rúng đến mức tao cá là mày có thể tìm thấy ở bất kỳ sạp hàng lề đường nào. Nó đang tự mãn vì được gã Thợ săn gọi là “người được sủng ái”, nhưng tất cả sẽ tan thành mây khói nếu chúng ta khử nó ngay bây giờ.”
“N-Nhưng mà….”
Trong lúc những gã đàn ông đang âm mưu một cuộc tấn công vào Sheryl, những vết nứt bắt đầu xuất hiện trong nội bộ của chúng. Dù cùng chung mục đích, nhưng kẻ thì lo lắng, kẻ lại lộ rõ sự nôn nóng, và số khác cố che giấu sự bất an bằng vẻ khinh khỉnh lẫn bực dọc.
Giờ đây, khi Sheryl đã đạt được thỏa thuận với gã Thợ săn để vực dậy băng đảng đã sụp đổ, tổng hành dinh và khu vực xung quanh đã không còn là vùng đất vô chủ nữa. Với cư dân khu ổ chuột, có vẻ như gã Thợ săn đã tiếp quản băng đảng và địa bàn của Syberg để trả đũa cho vụ cướp hụt. Liệu có ai dám thách thức hắn để giành lại quyền kiểm soát lãnh thổ không? Thông thường, bất kỳ đối thủ nào cũng sẽ chờ xem liệu có đáng để mạo hiểm hay không. Nhưng nếu Sheryl nói dối, chúng có thể giết cô và chiếm lấy căn cứ mà không sợ bị trả thù. Và ngay cả khi cô nói thật, hoặc chỉ đúng một phần, thì gã Thợ săn đấy có lẽ cũng chẳng mấy mặn mà với việc gây dựng lại băng đảng cho cô. Chúng vẫn có thể dàn xếp vụ giết người này một cách êm thấm.
Và nếu thành công, phần thưởng sẽ vô cùng lớn. Một căn cứ địa và lãnh thổ mà chúng có thể dâng cho một băng đảng khác để đổi lấy sự thăng tiến đáng kể về vị thế. Việc cân đo giữa lợi ích đó và rủi ro bị Thợ săn truy đuổi đã chia tất cả thành hai phe: lạc quan và bi quan.
“Ngay cả Shijima cũng muốn nơi này. Nếu dâng nó lên thì đời chúng ta sẽ lên hương. Không đời nào tao để một đứa ranh con hớt tay trên như thế được. Ai theo tao?”
Một tên khác phản bác:
“Nhưng nếu Sheryl nói thật thì gã Thợ săn đó sẽ là rắc rối lớn đấy. Chúng ta sẽ làm gì nếu gã phát hiện ra?”
“Nếu hắn đang ở quanh đây thì hẳn Sheryl đã lôi hắn vào từ vừa nãy rồi. Đây là cơ hội của chúng ta.”
“Lỡ gã đang ẩn nấp thì sao?”
“Ẩn cái con khỉ. Ai mà biết liệu con Sheryl đấy có thực sự đạt được thỏa thuận với hắn không? Có khi thằng nhóc đó chỉ nói bừa để cô ta im miệng trong lúc gã đang “mây mưa” với cô ta thôi. Làm gì có Thợ săn nào lại đi bận tâm đến lời hứa với một con nhãi nghèo kiết xác chứ?”
“T-Thì đúng là vậy, nhưng….”
Mớ ý kiến hỗn độn đó chẳng thể coi là một cuộc tranh luận, nhưng nó vẫn đủ để chia đám đàn ông thành hai phe rõ rệt: phe ủng hộ hành động và phe muốn rút lui.
Kẻ cầm đầu nhóm tấn công tặc lưỡi đầy thất vọng trước sự hèn nhát của những tên còn lại.
“Được rồi, bọn tao sẽ tự làm. Lũ còn lại cứ đứng đó mà canh gác đi. Tụi mày tốt nhất là làm cho ra hồn, không thì chúng mày có mặt ở đây làm quái gì hả?”
“Được rồi. Nếu vậy thôi thì được.”
“Tốt. Hành động thôi.”
Nhóm tấn công gật đầu với nhau, sẵn sàng súng ống và chuẩn bị xông vào tòa nhà. Chỉ một tích tắc sau, tất cả đã bị trúng đạn. Có kẻ chết ngay lập tức vì đạn găm thẳng vào đầu, kẻ khác thì bị trúng đạn vào bụng, và một vài kẻ may mắn thoát chết với vết thương nặng nhưng vẫn giữ được mạng. Nhưng tất cả đều đổ gục xuống đất.
Những tiếng thét vang lên từ những kẻ vẫn còn đứng vững, chính là phe đã chọn rút lui. Chúng kinh hãi nhìn quanh cho đến khi Akira bước ra từ một con hẻm gần đó, khẩu súng trường trên tay đã sẵn sàng khai hỏa. Cậu dừng lại cách chúng một khoảng ngắn, hoàn toàn thản nhiên dù vừa mới giết người xong. Vẻ bình tĩnh ấy khiến những kẻ sống sót phải rùng mình run rẩy.
Một tên lắp bắp:
“M-Mày là—“
“Tao là gã Thợ săn đã thỏa thuận với Sheryl. Tao không nên phải nói điều này, nhưng để đề phòng thì đừng có đụng vào Sheryl. Rõ chưa?“
“D-Dạ vâng.“
Akira gật đầu và quay người rời đi. Tuy nhiên, cậu chưa đi được bao xa thì một trong những tên đang nằm dưới đất, toàn thân run rẩy vì đau đớn, đã dồn hết tàn lực cuối cùng để chĩa súng về phía cậu. Không thèm dừng bước, Akira vung nòng súng trường xoay ngược lại và bóp cò, nã liên tiếp vài phát đạn vào gã đó. Sau đó, cậu kết liễu luôn cả những tên tấn công còn sống sót khác. Những kẻ không hề hấn gì, những kẻ hóa ra đã có lựa chọn khôn ngoan hơn, chỉ biết thốt lên những tiếng kêu kinh hãi đang nghẹn lại khi chứng kiến cảnh tượng đó. Một tên gọi với theo bóng lưng đang xa dần của Akira.
“N-Này, nếu đã thỏa thuận với Sheryl thì sao cậu không vào trong đó với cô ta?”
Akira ngoái lại nhìn và bình thản chỉ vào những cái xác.
“Mày không thấy à?”
Và thế là cậu đi thẳng.
“Gã cố tình không tham gia cuộc gặp đó ư? Đúng là một tên điên rồ!”
Theo những gì chúng có thể hiểu, Akira đã vắng mặt trong cuộc gặp nhằm mục đích dụ những kẻ thù của Sheryl lộ diện. Chúng nhăn mặt nhìn những cái xác rồi rùng mình nhận ra bản thân đã có thể dễ dàng đi chầu diêm vương cùng những gã bạn cũ kia như thế nào. Vừa mới thoát khỏi một tay cựu Thợ săn thích bóp cò, thì một gã Thợ săn khác còn máu lạnh và tàn độc hơn đã đến thay thế.
“Hắn ta giết người cứ như không vậy. Tao biết thừa bọn Thợ săn đều là một lũ thối nát mà.”
Một tên khác càu nhàu, nhưng rồi gã hốt hoảng nhìn quanh vì sợ Akira nghe thấy. Hắn thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra thằng nhóc Thợ săn ấy đã không còn tăm hơi.
Những kẻ còn đứng vững nhìn nhau đầy lo ngại rồi vội vã tháo chạy, để lại sau lưng chỉ còn là những xác chết của những kẻ đã đưa ra lựa chọn sai lầm.
[Cậu chắc chắn về việc này chứ, Akira?]
Alpha lên tiếng hỏi trên đường họ trở về sau cuộc thảm sát những kẻ thù của Sheryl.
[Ừ. Tôi không bao giờ có đủ thời gian để canh chừng Sheryl suốt ngày suốt đêm được. Trận đòn dằn mặt đó chắc cũng đủ để giữ cô ta sống sót thêm một thời gian nữa, phần còn lại tùy thuộc vào bản thân cô ta thôi.]
Sau một thoáng ngập ngừng, cậu bồi thêm:
[Sao thế? Chuyện đó làm cô bận tâm à?]
Alpha thầm nhận định rằng Akira khó có khả năng tự đẩy mình vào nguy hiểm vì lợi ích của Sheryl nếu điều đó là không cần thiết, cô lại có thêm một bước tiến nữa trong việc phân tích tính cách của cậu.
[Không, miễn là cậu thấy ổn với việc đó thì tôi không có ý kiến gì cả. Chỉ là giờ cậu hãy chuẩn bị tinh thần đi, vì ngày mai cậu sẽ phải tập luyện cực kỳ gắt gao để bù lại cho những gì đã bỏ lỡ hôm nay đấy.]
Giọng Alpha đầy vẻ đe dọa, nhưng khi nói thì cô lại nở một nụ cười rạng rỡ và có phần trơ tráo.
[Đ-Được thôi.]
Akira lo lắng hình dung ra viễn cảnh những bài tập của mình sẽ trở nên khốc liệt đến mức nào.
Trong khi đó thì Sheryl, người chẳng hề hay biết về những gì đã diễn ra, đã được một phen khiếp vía khi phát hiện những xác chết nằm la liệt trước căn cứ của mình vào sáng sớm ngày hôm sau.
_*_*_*_
Sáng sớm, Sheryl đã túc trực bên ngoài khách sạn của Akira với hy vọng được nói chuyện với cậu. Chẳng bao lâu sau, cậu bước ra trong bộ trang bị sẵn sàng cho một chuyến đi săn vào di tích. Sheryl cất tiếng gọi và cố gắng nở một nụ cười rạng rỡ nhất có thể. Trong quá khứ, những ánh nhìn như thế này luôn mang lại kết quả như ý cho cô.
“Chào buổi sáng, anh Akira.”
Nhưng câu chỉ hờ hững đáp lại:
“Chào. Giờ cô muốn gì? Tôi đang chuẩn bị ra tàn tích nên nói ngắn gọn thôi.”
“À vâng.”
Sự kháng cự của cậu trước sức quyến rũ ấy khiến Sheryl có chút phiền lòng, nhưng cô nhanh chóng gạt bỏ nó và đi thẳng vào vấn đề như tình hình hiện tại của băng, vị trí căn cứ và cách thức để họ giữ liên lạc. Cô cũng gợi ý với vẻ e thẹn đầy tính toán rằng cô thực sự, thực sự rất muốn cậu ghé qua trụ sở tối nay để gặp mặt những thành viên mới.
“Và nếu có thể thì em muốn anh xuất hiện thường xuyên hơn tại căn cứ ạ.”
Cô tiếp tục. Dù Akira vẫn không có chút phản ứng nào trước sự duyên dáng của mình, nhưng Sheryl vẫn chẳng hề nản lòng.
“Chỉ cần khi nào anh có chút thời gian rảnh thôi ạ, dù chỉ là thoáng qua thôi cũng được.”
“Thế thì tôi sẽ chẳng bao giờ có cơ hội tới đó đâu. Người nghèo làm gì có lúc nào nghỉ ngơi chứ, tôi lúc nào cũng bận cả.”
Nụ cười của Sheryl trở nên gượng gạo. Cô có thể nhận ra rằng cậu đang nói thật lòng.
Dù chính Akira cũng không hề hay biết, nhưng một phần trong cậu luôn khước từ việc cam kết với bất cứ điều gì có thể hạn chế các lựa chọn của mình trong tương lai. Một Thợ săn chẳng bao giờ biết ngày mai sẽ ra sao, nên cái nghề này có thể buộc cậu phải thường xuyên lỡ hẹn. Và thế là Akira lý giải một cách vô thức rằng cậu không nên đưa ra những lời hứa mà mình không thể giữ được.
Nhưng Sheryl không thể nhìn nhận sâu đến vậy vào những ngõ ngách trong tâm trí cậu, và cô bắt đầu lo lắng. Sheryl nài nỉ.
“A-Anh làm ơn tìm cách thu xếp thời gian được không ạ?“
Tương lai của băng sẽ lâm nguy nếu cô không nhận được dù chỉ là một lời hứa mập mờ từ cậu. Nếu những kẻ ở khu ổ chuột tin rằng Akira đã bỏ rơi cô, thì họ sẽ tin như thế nếu như cậu không bao giờ ghé thăm căn cứ, và cô sẽ chẳng trụ lại được lâu. Bởi vậy, cô dồn tất cả kinh nghiệm của mình vào ánh mắt tuyệt vọng khi khẩn cầu Akira.
Nhưng câu trả lời của Akira vẫn hờ hững như mọi khi. Cậu nói khi chẳng buồn che giấu vẻ khó chịu và thô lỗ cắt ngang cuộc trò chuyện
“Mấy chuyện đó tính sau đi. Nếu được thì tối nay tôi sẽ qua.”
“D-Dạ vâng. Vậy chúng ta sẽ thảo luận kỹ hơn tại căn cứ nhé anh. Em sẽ đợi.”
Sheryl trả lời và cảm thấy nhẹ nhõm, hoặc ít nhất là cô tự nhủ như thế, vì cuối cùng cũng giành được một lời hứa tạm thời. Cô cũng không muốn làm tâm trạng của Akira tệ thêm nữa.
“Hết chuyện rồi chứ?”
“Hết rồi ạ.”
Nhưng ngay sau đó, cô chợt nhớ ra.
“À, suýt nữa thì quên. Sáng nay em phát hiện có một đống xác chết ngay trước căn cứ anh ạ.”
“Thì sao? Ở khu ổ chuột này đâu chẳng có xác chết.”
“À thì đúng là vậy, nhưng số lượng nhiều đến mức làm em hơi lo. Em chắc là anh sẽ ổn thôi, nhưng em nghĩ mình nên cảnh báo trước để anh cảnh giác khi tới đó.”
“Được rồi. Vậy chào nhé.”
“Anh đi cẩn thận ạ.”
Khi Akira đã khuất dạng, nụ cười thân thiện của Sheryl nhường chỗ cho vẻ hoang mang. Cô thầm nghĩ.
(Mình nhắc đến mấy cái xác đó vì nghĩ rằng có thể chính anh ấy là người đã giết chúng. Lẽ nào mình đoán sai? Nhưng trông anh ấy có vẻ lảng tránh, nên chắc đúng là anh ấy thật rồi.)
Giả sử nếu Akira thực sự đã làm việc đó, tại sao cậu lại không nói cho cô biết? Sheryl không thể tìm ra một lời giải thích thỏa đáng nào. Dù Akira có muốn cô cảm thấy mắc nợ hay chỉ đơn giản là không quan tâm, thì cậu cũng chẳng có lý do gì để che giấu sự can thiệp của mình.
(Mình không tài nào hiểu nổi. Mà cũng có thể bọn chúng chỉ đơn giản là bỏ mạng trong một cuộc ẩu đả nào đó thôi.)
Cô lơ đãng liếc nhìn chiếc dây chuyền mà Akira đã tặng ngày hôm qua.
(Thứ này đúng là đồ rẻ tiền mà. Hôm qua nó đã giúp mình giả vờ là người đượcAkira sủng ái nhất, nhưng mình nghĩ sức thuyết phục cũng chẳng được bao nhiêu. Chắc mình nên bảo anh ấy mua cho thứ gì đó tốt hơn, kể cả mình có phải trả tiền thay nhỉ?)
Sheryl vừa suy tính bước đi tiếp theo vừa rảo bước về căn cứ. Sheryl đã tranh thủ được sự giúp đỡ của Akira, nhưng viễn cảnh phía trước đốivới cô vẫn còn mịt mù lắm.
4 Bình luận