[LN] Quyển 1 - Thượng - Hồn ma mời gọi [ON GOING]
Chương 02: Chịu trách nhiệm cho sự quyết tâm
3 Bình luận - Độ dài: 6,289 từ - Cập nhật:
Duck: :'D
Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D
Enjoy!!
--------------------------------------------------------
Con Weapon Dog khổng lồ điên cuồng truy đuổi Akira. Mọi thứ ở nó, từ cái đầu to lớn vặn vẹo, tám chiếc chân khẳng khiu lệch lạc, khẩu đại pháo mọc ra từ lưng cho đến khung xương đồ sộ nâng đỡ cơ thể — tất cả đều là điềm báo cho một cái chết không thể né tránh.
Akira đang chạy như bán sống bán chết để thoát khỏi con quái vật trong khi tiếng gầm đầy sát khí của nó vang lên đằng sau. Những chiếc chân to khỏe nện thình thịch xuống đất dưới sức nặng nghìn cân. Những quả đạn pháo quanh cậu trút xuống như mưa. Tình thế quả thật đang ngàn cân treo sợi tóc.
“Cô kỳ vọng tôi sẽ làm được gì với khẩu súng lục rẻ tiền này cơ chứ?!”
Akira gào lên, nhưng tiếng nói của cậu bị át đi giữa tiếng gầm rú lẫn pháo nổ và chẳng có lấy một lời phản hồi. Lưỡi hái tử thần lúc này đang kề sát cổ cậu.
Cuối cùng, Akira xoay người lại và bắn trả trong tuyệt vọng. Viên đạn găm thẳng vào mặt con quái. Cậu liên tục bóp cò. Mọi phát súng đều trúng đích, nhưng con Weapon Dog thậm chí còn chẳng hề nao núng trước làn mưa đạn. Thay vào đó, nó nhảy chồm về phía Akira với tốc độ trái ngược hoàn toàn với thân hình to lớn kia và há to bộ hàm để nuốt chửng con mồi. Akira nhìn sâu vào trong miệng con quái vật, nơi còn to hơn cả cơ thể mình và biết rằng cái chết là điều không thể tránh khỏi ngay trước khi bị xé xác.
Akira giật mình tỉnh giấc. Cậu đang nằm trong một góc hẻm quen thuộc ở khu ổ chuột, là chỗ ngủ thường ngày của cậu.
“Là mơ ư?”
Akira lẩm bẩm, trong khi toàn thân cậu vẫn còn đang cứng đờ vì sợ hãi và hoang mang.
[Chào buổi sáng. Cậu ngủ ngon chứ?]
Alpha mỉm cười ngay bên cạnh cậu.
Theo bản năng, Akira bật dậy và chĩa súng vào cô. Người lạ có thể rất nguy hiểm, và cậu thấy khó chịu với bản thân vì đã để ai đó tiếp cận gần mình đến thế mà chẳng hề hay biết.
Alpha trông hơi ngạc nhiên nhưng không hề phật ý. Cô dịu dàng nói:
[Xin lỗi. Tôi làm cậu giật mình à?]
Dù vẫn còn dè chừng, nhưng Akira đã bắt đầu thả lỏng hơn. Nó thay đổi từ việc đang nhìn một người lạ nguy hiểm sang một người quen có phần nào đó an toàn. Một lúc sau cậu hỏi lại:
“A-Alpha?”
[Đúng rồi đó. Đã quên người ta rồi sao?]
Alpha đáp lại với nụ cười rạng rỡ, trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt cảnh giác của Akira.
Akira thở phào nhẹ nhõm và hạ súng xuống khi những sự kiện ngày hôm trước cuối cùng cũng ùa về trong trí nhớ. Cậu ngượng nghịu nói:
“Xin lỗi. Cô làm tôi hơi bất ngờ. Khi tôi tỉnh dậy mà có ai đứng cạnh thì chúng đều là bọn trộm cướp cả.”
[Không sao đâu. Cậu đừng lo quá.]
Giọng Alpha nghe có vẻ không mấy bận tâm, và nó khiến Akira tin rằng cô thực sự không giận cậu.
(Phù, suýt nữa thì. Mình đoán việc chĩa súng vào Alpha cũng chẳng làm cô bận lòng mấy, vì dù sao đạn cũng đâu có làm cô bị thương được. Dù thế nào thì thật may vì đó chỉ là một giấc mơ. Nếu không gặp Alpha thì chắc đó đã là hiện thực rồi.)
Akira nghĩ và cảm thấy nhẹ nhõm vì cậu đã không đánh mất cộng sự quý giá.
Với khởi đầu ngày mới đầy sóng gió trôi qua như vậy, một giai đoạn mới trong cuộc đời Akira đã chính thức bắt đầu.
_*_*_*_
Khu ổ chuột Kugamayama nằm ở vùng ngoại ô Thành phố và trải dài dọc theo rìa của vùng đất hoang. Nơi đây giống như một bãi rác của Thành phố, một mớ hỗn độn của tệ nạn, nghèo đói và đầy rẫy những kẻ săn mồi. Quái vật từ bên ngoài hay những tên cướp từ bên trong — cả hai đều có khả năng vồ lấy kẻ yếu. Thoát khỏi đống rác rưởi này chính là lý do khiến Akira quyết định trở thành một Thợ săn.
Thành phố cung cấp khẩu phần ăn cho khu ổ chuột mỗi ngày hai lần, một lần vào buổi sáng và một lần vào buổi tối. Akira luôn có mặt thường xuyên nhất có thể, và lần nào cậu cũng phải xếp hàng chờ đợi. Hôm nay mọi người đã bắt đầu xếp hàng, dù cho lúc này vẫn còn quá sớm so với giờ phân phát. Akira và Alpha đứng ở cuối hàng.
Trật tự và lịch sự là điều bắt buộc trong hàng ngũ nhận nhu yếu phẩm. Bất kỳ ai gây rối hoặc cố tình chen lấn sẽ bị tước quyền nhận phần ăn. Trong một vài trường hợp, việc phân phát thậm chí có thể kết thúc sớm. Khi điều đó xảy ra, kẻ gây chuyện sẽ bị đánh hội đồng. Một kết cục chẳng có gì ngạc nhiên.
Tinh vi hơn, việc này đóng vai trò như một hình thức giáo dục thầm lặng của Thành phố. Thành phố muốn đảm bảo rằng cư dân ổ chuột ít nhất cũng biết cách xếp hàng một cách trật tự, và việc phân phát giúp họ tin rằng tất cả sẽ phải chịu khổ nếu có bất kỳ ai trong khu ổ chuột vi phạm luật lệ của Thành phố. Sự giáo dục đó đã đơm hoa kết trái sau hàng loạt cái chết dưới tay đám đông giận dữ, và hàng ngũ nhận nhu yếu phẩm giờ đây đã trở nên trật tự và bình lặng giữa bầu không khí bạo lực bao trùm khu ổ chuột.
Về nhiều mặt, Akira phải cảm ơn việc phân phát nhu yếu phẩm này đã giúp cậu duy trì sự sinh tồn mong manh của mình. Không phải ai cũng cam chịu chết đói trong yên bình chỉ vì không có tiền và thức ăn, trong khi những chuyến hàng vũ trang vẫn cứ xuất hiện nhan nhản trong khu ổ chuột một cách đầy bí ẩn. Nguồn cung cấp lương thực đã giúp ngăn chặn những cư dân ổ chuột tuyệt vọng chộp lấy vũ khí để trở thành cướp. Do đó, mặc dù trung tâm phân phát thu hút bất kỳ ai quá nghèo khổ không thể tự nuôi sống mình về khu ổ chuột, nhưng nó đồng thời cũng duy trì được một chút trật tự công cộng tối thiểu.
Khi Akira đứng chờ trong hàng cứu trợ như thường lệ, vẻ ngoài phi thực của Alpha lại một lần nữa khiến cậu kinh ngạc. Với khuôn mặt mê hoặc, mái tóc bóng mượt, làn da mịn màng, cùng thân hình quyến rũ và bộ trang phục hở hang, lẽ ra cô phải là tâm điểm của mọi sự chú ý — đặc biệt là khi chất lượng bộ đồ “Cựu thế giới” của cô cho thấy chúng rõ ràng là những món đồ xa xỉ. Bất kỳ ai am hiểu về Cựu thế giới đều có thể nhận ra ngay đây là sản phẩm của công nghệ tiên tiến, và giá trị cao ngất ngưởng của chúng với tư cách là di vật sẽ lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Vì tất cả những lý do đó nên nếu ở trong hoàn cảnh bình thường, Alpha hẳn đã gây ra một sự náo động lớn. Vậy mà chẳng có ai phản ứng gì với cô, điều đó càng khiến Akira tin rằng cô thực sự chỉ hiển thị với một mình cậu. Akira khẽ cảm thán:
“Đúng là cô không nói đùa khi bảo không có ai khác nhìn thấy mình nhỉ.”
[Tất nhiên là không rồi. Cậu không tin tôi sao?]
Akira chỉ đáp lại giọng nói trong trẻo của cô; cậu không hề ra dấu hiệu là mình thấy cô, kẻo người khác lại tưởng cậu đang trò chuyện với ảo giác. Akira vội vã thì thầm:
“Tôi không có ý đó. Dù phần lớn là không đi nữa thì tôi nghĩ là vẫn sẽ có một số người nhìn thấy cô chứ. Ý tôi là sẽ thật kỳ lạ nếu tôi là người duy nhất phải không?”
Khác với Akira, Alpha chẳng hề có ý định tránh để người khác nghe thấy.
[Ồ, hóa ra ý cậu là vậy. Chuyện đó khá phức tạp và sẽ mất một lúc để giải thích đấy. Lát nữa chúng ta sẽ đi sâu vào chi tiết sau nhé.]
Cuộc phân phát bắt đầu và đã đến lượt Akira. Cậu nhận phần ăn của mình rồi di chuyển ra xa hàng một đoạn ngắn. Cậu phải cẩn thận vì nếu đi quá xa, ai đó sẽ cố cướp lấy đồ ăn mà cậu đã mất bao công chờ đợi. Ở gần hàng, việc đánh nhau ngầm bị cấm để tránh làm gián đoạn việc phân phát và kích động bạo loạn. Vì cả những kẻ định cướp lẫn mục tiêu của chúng đều mang theo súng nên thỏa thuận hòa bình bất thành văn này giúp tránh được rất nhiều đổ máu.
Khẩu phần sáng nay trông giống như một chiếc bánh sandwich trong bao bì trong suốt có đóng mã ID. Akira nhìn chằm chằm vào nó một hồi lâu mà chưa ăn. Alpha thắc mắc hỏi:
[Cậu không định ăn cái đó sao?]
Với lòng nhân đạo “vô bờ bến” thì ngay cả những cư dân ổ chuột nghèo khổ nhất cũng được Thành phố cung cấp những bữa ăn miễn phí. Những bữa ăn "đầy quý giá" này đến từ nhiều nguồn khác nhau, chẳng hạn như các thành phần tổng hợp được sản xuất bởi những thiết bị đáng ngờ nhưng vẫn còn hoạt động được khai quật từ một tàn tích nào đó, những loại rau thực nghiệm trồng trên vùng đất có mức độ ô nhiễm thổ nhưỡng không xác định, những phần của quái vật hữu cơ được xem là “có lẽ” an toàn cho con người và những thứ tương tự. Sau khi phân phát thực phẩm cho cư dân khu ổ chuột trong một thời gian cố định thì Thành phố sẽ quan sát và chờ đợi. Nếu không có hàng loạt xác chết hay những kẻ đột biến xuất hiện, các nguyên liệu đó sẽ được đánh giá là đạt tiêu chuẩn an toàn tối thiểu, và Thành phố sẽ tung chúng ra thị trường cho công chúng với một mức giá nhất định. Sau đó, những mặt hàng mới có độ an toàn chưa xác định sẽ thế chỗ trong các khẩu phần ăn cho khu ổ chuột.
Những nguyên liệu kiểu này tạo nên phần bánh mì và nhân của chiếc sandwich trên tay Akira.
“Tôi sẽ ăn.”
Những người phân phát nhu yếu phẩm chưa bao giờ đề cập đến những chi tiết nhỏ nhặt đó, nhưng những người nhận, bao gồm cả Akira vẫn lờ mờ đoán ra được. Dù vậy việc từ chối ăn không phải là một lựa chọn, vì lựa chọn duy nhất còn lại là chết đói.
Tất nhiên Thành phố cũng yêu cầu một kiểu thanh toán đáp trả lại sự hào phóng của mình. Vì trung tâm phân phát nằm ở khu ổ chuột nên bất kỳ ai cần thức ăn miễn phí đều buộc phải di cư đến đó. Bởi vậy, họ vô tình trở thành hàng phòng thủ đầu tiên chống lại những làn sóng tấn công thường xuyên của quái vật. Để tự vệ, cư dân khu ổ chuột buộc phải cầm lấy những khẩu súng mà bằng cách nào đó chúng vẫn cứ tuồn vào vùng ngoại ô Thành phố. Với những khẩu súng đó và bằng chính cơ thể mình, cư dân khu ổ chuột sẽ đóng vai trò như một vùng đệm giữa thành phố và những kẻ xâm lược, tức những con quái vật đột biến, thực vật ăn thịt người, vũ khí tự hành và nhiều hơn thế, cho đến khi lực lượng phòng vệ thành phố tiêu diệt mối đe dọa. Nói một cách nghiêm túc thì việc này không bắt buộc, nhưng họ cũng chẳng còn nơi nào để sống.
Theo thời gian, một số người sống sót trở nên thành thạo trong việc chiến đấu với quái vật. Hầu hết trong số họ trở thành Thợ săn, những người mà nếu mọi việc suôn sẻ, sẽ mang về các di vật từ tàn tích và thúc đẩy nền kinh tế Thành phố. Một phần lợi nhuận thậm chí còn được trang trải chi phí cho trung tâm phân phát. Vì vậy nên cuối cùng, Akira đang làm đúng như những gì Thành phố mong đợi khi dấn thân trở thành Thợ săn. Những kẻ không có quyền lực đôi khi sẽ bị đẩy vào những lựa chọn không thể tránh khỏi. Nhưng chính Akira đã đưa ra lựa chọn đó, và ngay cả khi bị ép buộc thì cậu cũng không hề hối hận.
Chiếc bánh sandwich có vị khá “đáng nghi”. Gạt chuyện chi phí và an toàn sang một bên, Akira sẽ không bao giờ ăn nó nếu cậu có bất kỳ lựa chọn nào khác. Vừa nhai, cậu vừa mơ về việc trở thành một Thợ săn thành đạt, người được thưởng thức những món ăn an toàn và ngon lành mỗi ngày, và ánh mắt cậu hướng về người có thể giúp cậu biến giấc mơ đó thành hiện thực.
Alpha đang mỉm cười dịu dàng.
_*_*_*_
Akira đi theo Alpha tiến sâu hơn vào tàn tích Kuzusuhara. Đống đổ nát từ những tòa nhà sụp đổ và các loại rác thải khác chặn đứng các đoạn đường, biến tàn tích thành một mê cung rối rắm, trong khi một số cấu trúc đổ nát vẫn còn đứng vững lại là nơi trú ngụ của những con quái vật đã thích nghi với môi trường nơi đây. Ở một số khu vực, quái vật thậm chí đã thiết lập nên các hệ sinh thái độc đáo của riêng chúng.
Các Thợ săn di vật tiêu diệt bất kỳ con quái vật nào cản bước họ và đôi khi còn sửa chữa các con phố để đảm bảo lối vào các khu vực sâu hơn dễ dàng hơn. Nhưng thường thì họ lại chạm trán với những con quái vật mạnh hơn và mất mạng. Kết quả là các khu vực sâu hơn của tàn tích có xu hướng khó di chuyển hơn với những con quái vật chết chóc hơn. Và vì ít Thợ săn tới được đó nên những nơi như vậy đương nhiên sẽ lưu giữ một lượng di vật lớn hơn. Nói cách khác, những khu vực càng khó tiếp cận, càng nhiều nguy hiểm thì cũng mang lại lợi nhuận cao hơn.
Ngay cả Akira cũng biết rõ điều đó. Cậu đã dành cả ngày hôm trước để khám phá khu vực ngoại ô của tàn tích và thậm chí cậu còn chưa dám tiến sâu vào đó. Tuy nhiên, hôm nay Alpha đã đề nghị cậu tiến thẳng vào trung tâm tàn tích. Không ngạc nhiên khi Akira lưỡng lự, nhưng thái độ tự tin của Alpha đã thuyết phục được cậu, và cuối cùng cậu đã đồng ý theo kế hoạch của cô. Alpha giải thích rằng họ cần mạo hiểm tiến xa hơn nếu muốn chạm tay vào những di vật có giá trị hơn. Cô sẽ dẫn đườngvà cậu sẽ an toàn chừng nào còn làm theo chỉ dẫn của cô.
Akira thấy thật khó để nói lời từ chối trước những lời cam đoan đó. Cậu trở thành Thợ săn để thay đổi cuộc đời, và chính nhờ Alpha mà cậu mới giữ được mạng sống. Vậy nên, cậu sẽ chẳng đi đến đâu nếu không thể tiến lên ngay cả khi cô đã hứa hẹn cho cậu một mức độ an toàn nhất định.
Lúc đầu, Akira làm theo chỉ dẫn của Alpha mà không hề thắc mắc. Nhưng thời gian trôi qua, cô liên tục đưa ra hết mệnh lệnh này đến mệnh lệnh khác có vẻ vô nghĩa và khiến cậu dần nảy sinh nghi ngờ. Đầu tiên, cô bảo cậu tiến lên thật chậm, lưng áp sát vào bức tường của một tòa nhà dột nát. Tiếp theo, cô muốn cậu vào tòa nhà đó, không phải qua các lối đi rõ ràng, mà qua một cửa sổ sau khi trèo lên một đống đổ nát gần đó. Xong việc, cậu lại phải đi ra bằng chính lối đi mà cậu vừa mới tránh. Cô bắt cậu đi qua đi lại một con phố nhiều lần rồi bảo cậu đợi một lúc giữa một con phố khác. Chỉ sau khi đi ngược lại các bước cũ vài lần, cậu mới được tiến sâu hơn. Akira làm theo mọi chỉ dẫn đó, nhưng cậu không khỏi cảm thấy bản thân đang lãng phí rất nhiều thời gian.
Đúng là khi bị bầy Weapon Dog tấn công, việc phớt lờ chỉ dẫn của Alpha suýt chút nữa đã khiến cậu mất mạng, trong khi tuân theo những mệnh lệnh có vẻ liều lĩnh lại cứu sống cậu. Vì vậy cậu đã đắn đo trước khi định hỏi về những chỉ dẫn của cô và thực hiện chúng không chút phàn nàn, nhưng mỗi hành động có vẻ vô nghĩa mà cậu thực hiện lại làm cậu mất lòng tin đi một chút.
Cuối cùng, cậu không thể chịu đựng được nữa.
“Này, Alpha?”
[Có chuyện gì thế?]
“Chúng ta không bị lạc hay đang đi bừa đấy chứ?”
Alpha trả lời không chút do dự:
[Không hề.]
“Cô chắc chứ?”
[Tôi chắc.]
“Nhưng tôi cảm giác như chúng ta cứ đi quanh một chỗ lặp đi lặp lại vậy.”
[Chỉ vì chúng ta cần phải làm thế thôi. Chúng ta phải tránh những lộ trình nguy hiểm, hoặc tránh cái vận xui của chính cậu, nếu cậu muốn nghĩ theo cách đó.]
Akira nhìn cô đầy hoài nghi và hỏi:
“Vậy là lỗi tại tôi sao?”
[Đúng vậy.]
Alpha lặp lại với tông giọng như muốn chặn đứng mọi cuộc tranh cãi tiếp theo, dù điều đó chẳng giúp xua tan được sự bực dọc và những nghi ngờ trong lòng Akira.
Họ tiếp tục tiến sâu vào tàn tích thêm một lúc nữa. Sau đó, ngay khi chuẩn bị bước ra khỏi một con hẻm, Alpha bỗng dừng lại và tuyên bố:
[Chúng ta quay lại thôi.]
“Lại nữa à?”
Akira càu nhàu khi Alpha bước qua người cậu. Dù đã quá ngán ngẩm trò này, cậu vẫn bắt đầu lầm lũi đi theo cô trở lại. Nhưng rồi cậu khựng lại. Phía bên kia con hẻm, cậu có thể nhìn thấy một đại lộ rộng thênh thang, và nó khơi gợi sự tò mò trong cậu. Một ý nghĩ lóe lên: tất cả những gì cậu cần làm là nhìn thử phía trước xem có lý do gì thực sự thuyết phục để phải quay lại hay không. Nếu có, mọi lời phàn nàn và nghi ngờ của cậu sẽ được giải tỏa ngay lập tức. Akira tự nhủ.
(Mình sẽ không đi xa đâu Mình chỉ ngó qua một cái thôi.)
Cậu thò đầu ra khỏi hẻm và thận trọng quan sát đại lộ, nhưng tất cả những gì cậu thấy chỉ là một đoạn đường đổ nát, vắng lặng và chẳng có gì đặc biệt.
Biết ngay mà. Chẳng có gì ở đó cả.
Nhưng ngay khi sự bực tức của Akira bắt đầu trỗi dậy, Alpha đột ngột hét lên đầy sắc lẹm:
[Quay lại đây ngay!]
Không một lời báo trước, một tiếng gầm vang trời và một luồng sáng chói lòa phóng ra từ cái khung cảnh vốn dĩ đang vắng lặng mà Akira vừa nhìn.
Pháo kích. Trong khoảnh khắc, ánh chớp và sóng xung kích đã làm nhiễu loạn lớp ngụy trang của một con quái vật. Akira chết lặng khi nhìn thấy một cỗ máy khổng lồ đang choán hết cả con phố mà cậu cứ ngỡ là trống không.
Bùm! Một quả đạn hạng nặng bắn trúng tòa nhà cách Akira không xa. Một luồng gió mạnh thốc tới. Sóng xung kích phá hủy một phần cấu trúc tòa nhà, hất văng những khối đổ nát khổng lồ ra xung quanh họ. Mặt đất rung chuyển, Akira lảo đảo và đứng hình vì kinh hãi. Alpha hét lớn:
[Chạy nhanh lên! Cậu sẽ chết đấy!]
Akira sực tỉnh và bắt đầu tháo chạy thục mạng dọc theo con hẻm đang rung chuyển giữa cơn mưa gạch đá. Theo chỉ dẫn của Alpha, cậu tìm được chỗ ẩn nấp trong một căn phòng của tòa nhà khác gần đó. Tiếng gầm rú và rung chấn từ loạt pháo kích vẫn liên tục vang lên, bụi và những mảng vữa nhỏ theo đó cũng rơi xuống không dứt từ trần nhà. Alpha nói với Akira khi biểu cảm lẫn tông giọng của cô đều rất nghiêm khắc:
[Vừa nãy suýt soát thật. Tý nữa là cậu chết rồi đấy. Tôi hy vọng cậu nhận ra rằng lẽ ra cậu đã có thể tránh được chuyện đó nếu như nghe lời tôi.]
Với vẻ chán chường, Akira ngồi co rúm trong góc phòng và không trả lời ngay. Một lúc sau, cậu thốt ra một tiếng “Xin lỗi” lý nhí. Lời xin lỗi của cậu nặng trĩu sự chán ghét bản thân, và không ai có thể bỏ qua tông giọng buồn bã đó.
Gương mặt Alpha thoáng hiện một nụ cười buồn. Cô dịu dàng nói:
[Cậu có thể không hài lòng với những chỉ dẫn của tôi. Nhưng tôi sẽ không bao giờ bảo cậu làm bất cứ điều gì gây bất lợi cho cậu cả, và nếu sau đó cậu hỏi tôi thì tôi sẽ giải thích cho đến khi cậu thấy thỏa đáng thì thôi. Cậu muốn biết điều gì nào?]
Bất chấp nụ cười khích lệ của Alpha, Akira vẫn im lặng. Ánh mắt Alpha lộ rõ vẻ lo lắng, ngay cả khi cô vẫn mỉm cười.
[Chúng ta cũng mới chỉ gặp nhau ngày hôm qua thôi nên tôi chắc là cậu sẽ thấy khó để tin tưởng tôi trong nhiều chuyện. Điều đó âu cũng là lẽ dĩ nhiên. Nhưng nếu cậu chết thì tôi sẽ gặp rắc rối lớn đấy, bởi vậy nên tôi sẽ cố gắng hết sức để đảm bảo chuyện đó không xảy ra. Có thể sẽ không dễ dàng gì, nhưng ít nhất cậu hãy thử tin vào điều đó nhé.]
Ngay cả Akira cũng có thể nhận ra cô đang thực sự lo lắng cho cậu. Chìm trong cảm giác tội lỗi, cậu ép bản thân phải trả lời:
“Tôi hiểu rồi. Tôi xin lỗi vì đã nghi ngờ cô.”
Alpha cố gắng an ủi cậu.
[Đừng nói như vậy. Tôi không mong đợi cậu đặt niềm tin tuyệt đối vào tôi ngay lập tức đâu. Những chuyện này cần thời gian và nỗ lực. Từ cả hai chúng ta.]
Điều đó đã giúp Akira lấy lại tinh thần đôi chút, và cậu quyết định phải tỏ ra vui vẻ, ngay cả khi đó chỉ là đóng kịch. Nó cũng giúp cậu chuyển sự tập trung vào những gì phía trước. Cậu ép mình mỉm cười.
“Có lẽ vậy. Tôi cũng sẽ bỏ công sức và thời gian ra. Tiếp theo tôi nên làm gì?”
Alpha quan sát Akira và xác định rằng trạng thái tâm lý của cậu cần thêm một chút thời gian nữa để phục hồi.
[Hãy chờ ở đây cho đến khi tình hình bên ngoài ổn định lại. Giờ tôi đang dụ con quái vật đó rời khỏi khu vực này rồi, nhưng sẽ phải mất một lúc đấy.]
Akira ngạc nhiên hỏi:
“Khoan đã. Cô làm được chuyện đó sao?”
Alpha nở một nụ cười đầy kiêu hãnh.
[Tùy thuộc vào loại quái vật và tình huống, thì là có. Những vũ khí tự hành, như con quái vật máy móc đó, đôi khi sử dụng dữ liệu video và các dữ liệu bên ngoài từ hệ thống giám sát gần đây để giúp chúng theo dõi môi trường xung quanh.]
Khi Akira chăm chú lắng nghe ALpha nói, cậu không hề nhận ra rằng chính mình cũng đang nhận thức về cô thông qua một quá trình tương tự.
[Lần này chúng ta gặp may đấy. Tôi đã có thể truy cập vào nguồn dữ liệu video bên ngoài mà con quái vật đó sử dụng cho thông tin hình ảnh. Lúc này nó vẫn đang tấn công vào một hình ảnh giả của cậu. Đó cũng là cách tôi làm con quái nhận diện sai vị trí của cậu khi nó bắt đầu tấn công lúc nãy.]
Akira thậm chí còn ngạc nhiên hơn trước phạm vi năng lực của Alpha. Cô nói thêm với một nụ cười tinh quái:
[Tôi không thể làm thế với một con quái vật chỉ dựa hoàn toàn vào dữ liệu quang học của riêng nó đâu. Đúng là một phen hú vía.]
Một thoáng thắc mắc hiện lên trên gương mặt Akira.
“Chuyện gì sẽ xảy ra với tôi nếu đó là một con quái vật như thế?”
Alpha trả lời không chút do dự:
[Thì tất nhiên là quả đạn pháo đó sẽ thổi bay cậu thành từng mảnh vụn. Nụ cười của cô vẫn không hề lung lay.]
“V-Vậy sao?”
Akira hơi cau mày, nhưng cậu không cúi đầu vì xấu hổ. Thái độ lạc quan của Alpha dường như đã có tác dụng.
[Hãy nói chuyện thêm một lát nữa nhé, cô nói. Này, cậu có câu hỏi nào cho tôi không? Cứ hỏi bất cứ điều gì cậu đang thắc mắc.]
Việc được bảo rằng có thể hỏi bất cứ điều gì thực tế lại khiến Akira khó nghĩ ra câu hỏi hơn, nhưng nụ cười mong đợi đầy dễ chịu của Alpha làm cậu ngần ngại khi định nói rằng mình chẳng có gì để hỏi. Hơn nữa về mặt kỹ thuật, đây cũng là một trong những chỉ dẫn của Alpha, và cậu cảm thấy việc tuân theo nó là một phần của “thời gian và nỗ lực” mà cậu nợ cô. Lùng sục tìm kiếm thứ gì đó để hỏi, cậu nhớ lại lần đầu tiên họ gặp nhau. Và rồi nó nảy ra trong đầu cậu.
“Được rồi. Thế tại sao lần đầu tôi thấy cô, cô lại... không mặc gì vậy?”
Alpha đã mặc quần áo vào ngay sau cuộc gặp gỡ đó, và cô vẫn luôn ăn mặc đầy đủ, vì vậy việc cô khỏa thân hẳn phải là có ý đồ. Lúc đó Akira đã quá sốc để bận tâm, nhưng nhìn lại thì thấy điều đó thật không tự nhiên chút nào.
Nụ cười của Alpha trở nên vừa táo bạo vừa có chút tinh quái. Akira còn chưa kịp tự hỏi thì cô đã làm biến mất bộ quần áo trên người, để lộ từng tấc da thịt trần trụi và phô diễn thân hình với những đường cong mê hoặc chẳng chút ngượng ngùng.
[Cậu thấy thế nào?]
Cô hỏi đầy vui vẻ, kèm theo một cử chỉ gần như là khiêu gợi.
Akira sững sờ nhưng rồi bị hút hồn.
“Thấy gì cơ?”
Akira vô thức đáp lại, rồi cậu trở nên lúng túng ngay khi lấy lại được bình tĩnh.
“Thôi bỏ đi. Cô mặc đồ lại hộ tôi cái!”
Alpha khôi phục lại trang phục với một nụ cười mãn nguyện.
[Một cơ thể khá quyến rũ, đúng không? Chưa kể còn rất bắt mắt nữa. Cậu không nghĩ rằng nó sẽ khiến tôi trở thành tâm điểm của sự chú ý sao? Lúc đó cậu đã nhìn tôi chăm chú hơn bất cứ thứ gì xung quanh đấy nhé.]
“Ch-Chứ cô còn mong đợi điều gì nữa hả?!”
Akira thực sự đã bị mê hoặc bởi cơ thể khỏa thân của Alpha hơn là khung cảnh huyền ảo của những ánh đèn mờ xung quanh cô, nhưng nghe cô nói ra điều đó thật đáng xấu hổ. Nhưng câu trả lời của Alpha lại khiến cậu bất ngờ.
[Là như vậy đấy. Đó là câu trả lời cho câu hỏi của cậu rồi.]
“Ý cô là sao?”
Akira hỏi, sự tò mò đã khiến cậu quên cả ngượng ngùng.
[Ý tôi là đó là một cách hiệu quả để xác định xem ai có thể nhận thức được tôi. Ngay từ đầu đã không có nhiều người tới tàn tích, và số người có thể nhìn thấy hay nghe thấy tôi còn ít hơn nữa. Tôi cần một diện mạo đảm bảo sẽ gây ra phản ứng từ những người hiếm hoi có khả năng đó mà không làm họ cảnh giác quá mức cần thiết. Tôi đã thử nghiệm rất nhiều diện mạo rồi và khỏa thân là cách hiệu quả nhất.]
“Nhưng tôi đã hoàn toàn cảnh giác với cô mà.”
[Nhưng cậu vẫn không bỏ chạy ngay khoảnh khắc thấy tôi mà, đúng không? Cậu nghĩ mình sẽ làm gì nếu lần đầu tiên thấy tôi, khi tôi đang mang súng và trông như một Thợ săn dày dạn kinh nghiệm?]
Akira cố gắng hình dung cảnh tượng đó. Một Thợ săn vạm vỡ, được trang bị tận răng đứng trong ánh sáng lờ mờ là quá đủ để làm cậu quên bẵng cái bầu không khí huyền ảo ấy. Rồi cậu tưởng tượng ánh mắt mình chạm phải ánh mắt của hắn.
“Tôi đoán là tôi sẽ vắt chân lên cổ mà chạy. Chắc là tôi sẽ chạy nhanh nhất có thể.”
[Tất nhiên là cậu sẽ làm vậy rồi. Tôi cần mọi người có thể nhận ra ngay lập tức rằng tôi không có vũ khí, trong khi vẫn chắc chắn phải chú ý đến tôi. Và phản ứng của họ phải đủ rõ ràng để tôi chắc chắn là họ có thể thấy tôi. Khỏa thân đáp ứng hoàn hảo yêu cầu đó. Nhưng tôi không ngờ là cậu lại cảnh giác với tôi đến thế. Xin lỗi vì chuyện đó nhé.]
Akira nhăn mặt. Giờ khi bị Alpha chỉ ra thì hành vi của cậu đúng là có hơi thái quá. Lời giải thích của cô cũng ít nhiều làm cậu thỏa mãn. Nhưng cái cách cô phô diễn cơ thể trần trụi với vẻ đầy trêu chọc ấy khiến cậu muốn phản bác một câu cuối.
“Dù sao thì trần như nhộng cũng không phải là ý kiến hay cho lắm.”
[Chẳng quan trọng đâu. Dù sao nó cũng là nhân tạo thôi. Tôi không phiền miễn là tôi đạt được mục tiêu của mình.]
“Nó là cái gì cơ?”
[Nhân tạo. Diện mạo của tôi được tạo ra bằng đồ họa máy tính, nên tôi có thể thay đổi nó tùy ý.]
Alpha đột nhiên trông giống như một cô bé còn ít tuổi hơn cả Akira. Khuôn mặt ấy còn non nớt, dù đã hứa hẹn một vẻ đẹp trong tương lai, nhưng nụ cười của cô vẫn có nét trưởng thành để nhận ra đó vẫn là cùng một người.
Akira thốt lên ngạc nhiên:
“Oa! Cô là Alpha đúng không?”
[Đúng vậy. Cậu thấy sao? Đáng yêu chứ?]
“Hả? À, chắc rồi.”
Akira ngạc nhiên, nhưng cô nhận thấy phản ứng của cậu với diện mạo mới này không có gì đặc biệt.
[Tất nhiên là tôi cũng có thể làm ngược lại.]
Alpha nói khi cô bé trước mặt Akira lớn dần thành một người phụ nữ đang độ xuân thì, rồi tiếp tục già đi thành một bà lão. Giờ đây khuôn mặt cô toát lên vẻ thanh tao đến cùng năm tháng, bất chấp vô số nếp nhăn hằn trên đó.
“Chà, ảo thật đấy. Tôi đoán là cô thực sự muốn biến đổi lúc nào cũng được.”
Cậu nghe có vẻ ấn tượng cũng như ngạc nhiên, nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy cậu thích diện mạo này hơn cái ban đầu. Khi đã chắc chắn về điều đó, cô quay trở lại hình dạng ban đầu.
[Chưa hết đâu nhé. Tôi còn có thể thay đổi cả vóc dáng, kiểu tóc và quần áo nữa cơ.]
Alpha nở nụ cười tự hào rồi bắt đầu biến hóa từ diện mạo này sang diện mạo khác. Chiều cao của cô thay đổi, lúc thì cao ráo, lúc lại thấp bé. trong khi vóc dáng uyển chuyển biến đổi từ gầy gò sang đầy đặn. Cô cắt phăng mái tóc ngắn ngủn, rồi lại để nó dài thướt tha chạm sàn, có khi lại tạo những kiểu tóc kỳ dị thách thức mọi định luật vật lý, và thậm chí còn khiến nó tỏa sáng rực rỡ với đủ sắc cầu vồng. Trang phục của cô cũng thay đổi xoành xoạch, từ đồng phục nữ sinh đến váy dạ hội lộng lẫy, từ bộ đồ bơi lòe loẹt đến quân phục ngụy trang, rồi cả bộ đồ phi công và nhiều thứ khác nữa. Có những bộ đồ trông phá cách đến mức người ta phải nghi ngờ liệu chúng có từng thực sự tồn tại trên đời hay không.
Ban đầu, Akira thấy những màn biến hình này thật đáng kinh ngạc. Nhưng sau một lúc, cậu dần bị cuốn vào việc ngắm nhìn cô tạo dáng trong vô số trang phục khác nhau. Cuộc sống ở khu ổ chuột của cậu vốn dĩ chẳng có lấy một hình thức giải trí nào, nên khi nhìn Alpha khiêu vũ trong đủ loại quần áo, cậu thấy mình hoàn toàn bị mê hoặc.
Trong lúc Akira dán mắt vào Alpha, cô cũng âm thầm quan sát cậu. Cậu không hề nhận ra rằng, mặc dù những thay đổi lúc đầu có vẻ ngẫu nhiên, nhưng dần dần tuổi tác, vóc dáng, mái tóc, quần áo và mọi khía cạnh khác trong diện mạo của cô đều đang được điều chỉnh theo đúng sở thích của cậu. Nụ cười của Alpha thay đổi linh hoạt từ vui tươi, mê hoặc sang tĩnh lặng rồi lại duyên dáng khi cô tiếp tục nghiên cứu phản ứng của Akira.
[Nếu có bộ đồ hay phong cách nào cậu muốn thấy, cứ yêu cầu nhé. Hay cậu muốn thấy tôi không mặc gì hơn? Như thế chắc chắn sẽ giúp cậu dễ dàng tận hưởng cơ thể tuyệt mỹ này của tôi hơn đấy.]
Akira kêu lên, lại một lần nữa cảm thấy bối rối trước tông giọng đầy quyến rũ của cô.
“Mặc gì cũng được miễn là cô có mặc đồ! Tại sao cô cứ ám ảnh với việc khỏa thân thế hả?!”
[Tôi chỉ nghĩ rằng nếu cậu bắt đầu làm quen với nó từ bây giờ thì sau này cậu sẽ dễ dàng tránh được những cái bẫy như “cám dỗ ngọt ngào” hơn. Nghe giống như một bài huấn luyện quý giá đấy chứ, phải không?]
Akira linh cảm rằng mình sẽ gặp rắc rối lớn nếu đồng ý.
“Chẳng ai thèm dùng chiêu đó với một đứa nhóc như tôi đâu,”
Cậu hậm hực đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo như vừa để tránh trả lời trực tiếp, vừa để che giấu sự ngượng ngùng. Alpha phản biện và quyết tâm không cho Akira đường lui.
“Bây giờ thì có thể không. Nhưng tôi chắc chắn có vô số kẻ ngoài kia sẽ tìm cách giăng bẫy một Thợ săn giỏi và giàu có đấy. Tôi không muốn những kẻ đó làm cậu vấp ngã một khi cậu đã thành công. Cậu cũng biết lịch sử đầy rẫy những người đàn ông bị hủy hoại cả cuộc đời chỉ vì phụ nữ mà.”
“Cô thực sự nghĩ tôi có thể trở thành một Thợ săn như thế sao?”
Akira hỏi. Dù cậu khao khát đổi đời, nhưng vì lại không có nhiều niềm tin vào khả năng thành công của bản thân nên cậu không kiềm lòng được mà buột miệng nói. Alpha trả lời với sự tự tin tuyệt đối.
“Cậu có thể làm được. Cậu có tôi hỗ trợ mà, và tôi hứa sẽ lo liệu mọi thứ cho cậu ngoại trừ ý chí, động lực và sự quyết tâm của cậu. Những thứ đó thuộc về phần cậu. Cậu sẽ phải nỗ lực để gánh vác phần trách nhiệm đó, nếu không thì ngay cả tôi cũng không thể giúp được cậu đâu.”
Akira im lặng trong giây lát, rồi gương mặt cậu trở nên kiên định.
“Tôi hiểu rồi. Ý chí, động lực và quyết tâm sẽ là phần việc của tôi.”
Alpha mỉm cười đầy thích thú, cô hài lòng với cả sự tiến bộ của Akira lẫn thành công của chính cô trong việc nhào nặn ý chí của cậu.
3 Bình luận
alpha sú