[LN] Quyển 1 - Thượng - Hồn ma mời gọi [ON GOING]

Chương 09: Một Thợ săn thực thụ

Chương 09: Một Thợ săn thực thụ

Duck: Mừng Việt Nam chiến thắng :D 

Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D 

Enjoy!!

--------------------------------------------------------

Sau những biến cố xoay quanh việc tiêu diệt nhóm Thợ săn biến chất và giải cứu Elena cùng Sara, Akira lại trở về với nhịp sống quen thuộc của mình là rèn luyện bản thân và thu thập di vật. Cuộc chạm trán với đám cướp cùng những người phụ nữ ấy suy cho cùng cũng không để lại gợn sóng nào đủ lớn để làm xáo trộn cuộc đời cậu.

Những tin đồn về kho báu di vật có thể dễ dàng tìm thấy cũng dần lắng xuống. Phần vì Alpha giờ đây đã có thể phân định đâu là những món đồ có thể bán mà không gây chú ý. Cô bảo Akira giấu hầu hết những di vật tìm được, đặc biệt là những món giá trị cao thay vì mang chúng đến trạm trao đổi. Thêm vào đó, trang bị của Akira cũng đã được nâng cấp đáng kể, cậu hiện giờ không còn là đứa trẻ tay không tấc sắt khiến người ta phải bàn tán mỗi khi đi bán đồ nữa. Và như một lẽ dĩ nhiên, không có Thợ săn nào tìm thấy “kho báu” trong lời đồn kia cả. Chẳng mấy chốc, dòng người đổ xô về tàn tích Thành phố Kuzusuhara cũng thưa thớt dần rồi dừng hẳn.

Hệ quả là công việc săn di vật của Akira diễn ra suôn sẻ, nhưng túi tiền của cậu lại thâm hụt đi đáng kể. Cậu buộc phải hạ tiêu chuẩn từ căn phòng khách sạn giá 20.000 Aurum một đêm xuống loại phòng chỉ vỏn vẹn 4.000 Aurum — một không gian chật chội, đơn sơ mà thứ xa xỉ duy nhất là cái vòi hoa sen. Dĩ nhiên, sự tiện nghi của nó vẫn ăn đứt việc ngủ vất vưởng ngoài đường, nhưng Akira nhận ra bản thân bắt đầu lưu luyến sự sang trọng trước kia. Cậu lầm bầm rằng cậu muốn sớm quay trở lại được căn phòng có bồn tắm.

Alpha vui vẻ đáp lại rằng Akira có thể quay lại cuộc sống “vương giả” đó ngay khi cậu đủ khả năng bán những di vật đắt giá mà không làm ai phải nhướn mày nghi kị. Câu nói ấy như tiếp thêm ngọn lửa động lực cho Akira. Alpha lặng lẽ quan sát sự thay đổi trong quyết tâm của cậu, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất ẩn sau nụ cười rạng rỡ bên ngoài.

Guồng quay ấy cứ thế tiếp tục cho đến ngày Akira hoàn tất lần giao dịch thứ mười tại trạm trao đổi. Ngay khi định cầm tiền rời đi, Nojima đã gọi cậu lại:

“Đợi đã. Hôm nay tôi có cái này cho cậu.”

Nói xong, anh đưa cho Akira một tấm thẻ nhựa và một bản đồ giấy. Tờ bản đồ chỉ đường đến một địa điểm gần bức tường.

“Cậu có chút thủ tục giấy tờ cần giải quyết đấy. Cứ đưa tấm thẻ này cho nhân viên ở đó. Chúc may mắn nhé, Ajira.”

“Tên tôi là Akira.”

Nojima bật cười khoái chí.

“Trong cơ sở dữ liệu thì cậu là “Ajira”. Tôi chẳng biết ai đã đăng ký cho cậu, nhưng thằng đó làm ăn tắc trách thật đấy. Cậu có thể sửa lại tên khi giải quyết đống thủ tục kia, đi mau đi.”

Nojima không nói gì thêm, nhưng trông anh có vẻ khá đắc chí khi nhìn bóng lưng Akira rời đi.

------

Những bức tường bao quanh Trung khu Thành phố Kugamayama kiên cố đến mức, nếu một cuộc tấn công của quái vật có thiêu rụi mọi thứ bên ngoài thành tro bụi thì mọi thứ bên trong đây vẫn sẽ bình an vô sự. Pháo đài sừng sững đầy vững chãi ấy chính là ranh giới vật lý, kinh tế và xã hội ngăn cách giữa những người sống bên trong và những kẻ bên ngoài. Chiêm ngưỡng sự đồ sộ của chúng ở khoảng cách gần đủ để khiến bất cứ ai cũng phải nghẹt thở.

Tòa nhà Kugama là một cao ốc khổng lồ được xây dựng gắn liền vào chính những bức tường phòng thủ. Nó đóng vai trò là cầu nối kinh tế giữa nội thành và ngoại thành, kiêm trụ sở của chính quyền địa phương. Nơi đây cũng đặt một chi nhánh lớn của Văn phòng Thợ săn. Có một sự khác biệt một trời một vực giữa cơ sở tân tiến bậc nhất này — nơi giám sát mọi hoạt động của Thợ săn tại Kugamayama so với tiền đồn xập xệ nơi Akira đăng ký lần đầu.

Cậu chần chừ khi ngước nhìn công trình kiến trúc vĩ đại ấy. Nó được xây dựng như một biểu tượng cho quyền lực chính trị, tài chính và quân sự — thứ có thể dễ dàng đè bẹp sự tự tin của một đứa trẻ đến từ khu ổ chuột. Và dấu đánh trên bản đồ của cậu chỉ thẳng vào chi nhánh Văn phòng Thợ săn bên trong.

[Chính là chỗ này phải không?]

[Đúng vậy. Vào trong thôi.]

[Ư-Ừ.]

Alpha thản nhiên bước vào tòa nhà, còn Akira thì lo lắng bám theo sau. Nếu không có sự thúc giục của cô thì chắc cậu đã đứng đó rất lâu để dồn hết can đảm rồi mới di chuyển.

Khi đến gần Văn phòng Thợ săn ở tầng một, Akira kinh ngạc nhìn những Thợ săn bên trong sảnh chờ lớn. Họ là những Thợ săn thực thụ. Từ những cựu binh trong bộ đồ gia cường tân tiến cho đến những cyborg với da làm bằng thép, tất cả họ đều thuộc về một thế giới xa lạ so với những kẻ mới vào nghề như Akira.

[Thả lỏng đi. Họ không phải kẻ thù, và họ cũng chẳng tấn công cậu đâu.]

[T-Tôi b-biết mà.]

[Cậu muốn giải quyết cho xong đống thủ tục này, nhưng việc cậu cứ đứng đần ra đó chẳng giúp ích gì đâu. Cậu đã biết phải làm gì chưa?]

[C-Chưa, tôi chịu.]

[Vậy thì đi theo tôi.].

Alpha khéo léo dẫn dắt một thằng nhóc khu ổ chuột vượt qua những thủ tục rối rắm. Với tấm thẻ từ Nojima, cậu tới chỗ thiết bị đầu cuối và đăng ký lịch hẹn. Chiếc máy nhả ra một tấm vé. Cậu cầm lấy rồi chọn một góc yên tĩnh để chờ đợi. Khi đến lượt, cậu đi tới quầy tương ứng, trình tấm vé và thẻ cho người phụ nữ phía sau mặt kính rồi nói:

“Tôi được bảo là phải đưa cái này cho cô.”

Sự ngạc nhiên thoáng qua trên gương mặt nữ nhân viên khi nhìn thấy tấm thẻ, nhưng cô nhanh chóng lấy lại nụ cười chuyên nghiệp thường ngày. Cô nhận lấy tấm thẻ và quét vào máy tính.

“Tất nhiên rồi ạ. Xin ngài vui lòng xác nhận rằng ngài có phải là Ajira-sama không ạ?”

Akira bối rối trả lời:

“A-À, vâng. Ấy, t-tôi là, không phải. Tên tôi là Akira.... Ừm, tôi đã nói đúng tên mình nhưng người ta lại đăng ký sai.”

Nữ nhân viên cúi đầu đầy lịch thiệp.

“Tôi chân thành xin lỗi về sự sai sót này. Vậy thì thưa Akira-sama, cho phép tôi được chúc mừng ngài đã thăng lên Thợ săn hạng 10 ạ. Bây giờ chúng ta hãy cùng xác nhận lại thông tin đăng ký và cấp mới thẻ căn cước Thợ săn cho ngài nhé ạ. Ngài có cần tôi giải thích về các quy trình hay bất cứ điều gì khác liên quan đến buổi gặp mặt hôm nay không ạ?”

“Hả? À vâng, làm ơn.”

Nhận thấy vẻ mặt hoàn toàn ngơ ngác của Akira, nữ nhân viên nở một nụ cười thân thiện.

“Tôi rất sẵn lòng ạ.”

Với sự chuyên nghiệp thuần thục, cô bắt đầu giải thích cho Akira những chi tiết trong quy trình đăng ký.

Văn phòng xếp hạng các Thợ săn theo một hệ thống tiêu chuẩn, bắt đầu từ hạng một. Thông thường, tổ chức này đánh giá năng lực của Thợ săn càng cao khi thứ hạng của họ càng tăng. Một Thợ săn có thể nâng hạng bằng nhiều cách, chẳng hạn như bán di vật cho Văn phòng và các chi nhánh liên kết, hoặc thực hiện các yêu cầu do họ ban hành. Thợ săn sẽ được thăng hạng nếu như những đóng góp của họ mang lại lợi ích cho Liên hiệp Doanh nghiệp Thống nhất, hay còn gọi là Chính phủ Liên hiệp.

Chính phủ Liên hiệp dành sự tin tưởng đáng kể cho các Thợ săn hạng cao, và Văn phòng Thợ săn cũng dành cho họ những chế độ đãi ngộ đặc biệt. Những Thợ săn này có quyền ra vào Thượng khu của Thành phố và được phép thu thập di vật tại các tàn tích hạn chế vốn bị các Tập đoàn lớn độc chiếm. Họ được ưu tiên khi chờ đợi lịch hẹn hoặc sử dụng dịch vụ. Hơn thế nữa, các Thợ săn này còn có quyền tiếp cận với một số loại vũ khí và trang thiết bị đặc thù với những mẫu mã đặc biệt đắt đỏ, quý hiếm hoặc có uy lực khủng khiếp — thứ mà Văn phòng Thợ săn hạn chế bán cho những Thợ săn hạng thấp. Họ thậm chí có thể lựa chọn những ủy thác từ Văn phòng và các bên liên quan mà Thợ săn hạng thấp không được phép tiếp nhận, hoặc trong một số trường hợp là họ còn không được phép biết đến sự tồn tại của chúng. Với những lợi ích như vậy, chưa kể đến danh tiếng và sự tôn trọng, thì chẳng có gì ngạc nhiên khi nhiều Thợ săn bị ám ảnh bởi việc leo lên các thứ hạng cao hơn.

Thứ hạng hiện tại của Akira là 10. Nói cách khác, cậu đã sở hữu một tấm thẻ căn cước hợp lệ và một bộ trang bị tương đối ổn. Nói ngắn gọn thì đây là cấp bậc của một người mới vào nghề.

Khác với những tân binh có xuất thân tốt hơn, dân sống ở khu ổ chuột và những người thiếu thẻ căn cước Tập đoàn hoặc Thành phố sẽ được đăng ký là Thợ săn hạng 1. Trong hệ thống, họ đơn thuần chỉ là những cái tên được viết những mẩu giấy vụn. Một khi đã bán đủ lượng di vật cần thiết, Văn phòng sẽ thăng hạng cho họ. Nhưng việc này diễn ra trong thầm lặng mà không hề tiết lộ cho Thợ săn đó biết. Và nếu họ chạm tôii hạng 10 thì Văn phòng mới thông báo cho họ, giống như cách Nojima đã nói với Akira. Kể từ con số này, họ mới có thể gia nhập vào hàng ngũ Thợ săn được xem là có tiềm năng.

Tấm thẻ từ Nojima chính là bằng chứng cho thấy Akira đã nỗ lực đi lên từ con số 1. Hầu hết Thợ săn từ khu ổ chuột đều bỏ cuộc hoặc bỏ mạng trước khi tiến xa được đến mức này, nhưng số ít người làm được sẽ được thưởng những đặc quyền khiêm tốn, chẳng hạn như họ sẽ không phải trả phí cho lần đầu cấp lại ID.

Nói đoạn, nữ nhân viên đưa cho Akira một cuốn sách hướng dẫn nhỏ được in trên loại giấy cao cấp. Trên bìa sách là logo của Chính phủ Liên hiệp và Văn phòng Thợ săn, bên trong chứa những thông tin chi tiết hơn về những gì cô vừa nói, cùng với các thông tin bổ ích khác dành cho Thợ săn.

Tiếp theo, cô bắt đầu quy trình đăng ký cho cậu và nói một cách trang trọng:

“Akira-sama. Ngài đã yêu cầu chỉnh sửa lại tên đăng ký của mình. Xin ngài vui lòng nhắc lại tên chính xác mà ngài muốn đăng ký.”

Cậu hơi bối rối đáp lại:

“Akira.”

Người nhân viên tiếp tục với thái độ nghiêm túc.

“Akira-sama, quy trình này sẽ nâng cấp trạng thái của ngài từ đăng ký tạm thời sang đăng ký chính thức. Chúng tôi thực hiện việc này chủ yếu để bổ sung các dữ liệu liên quan vào hồ sơ. Tuy nhiên, vì tên của ngài bị ghi chép sai do lỗi từ phía chúng tôi nên chúng tôi sẽ chấp nhận thay đổi hồ sơ của ngài. Mong ngài hiểu rằng bất kỳ thay đổi nào trong tương lai đều sẽ phải qua kiểm duyệt và có thể bị từ chối tùy thuộc vào kết quả của quá trình thẩm định.”

Nói cách khác, việc thay đổi ID sau này sẽ không còn dễ dàng nữa. Cô nói thêm:

“Tên của ngài là một trong những dữ liệu mà Văn phòng Thợ săn sử dụng để định danh ngài. Nó đại diện cho bản sắc cá nhân của ngài. Tên gọi đôi khi bao gồm cả dòng dõi, quê hương, quốc tịch, bản sắc văn hóa hoặc tầng lớp xã hội. Ngài có chắc chắn chỉ muốn đăng ký là “Akira” không ạ?”

Akira sững người. Cậu chẳng thuộc về nơi nào cả. Cậu không có gia đình, cũng chẳng có ký ức nào về họ. Cậu đã sống ở khu ổ chuột Thành phố Kugamayama từ những ký ức xa xăm nhất mà cậu có thể nhớ, nhưng cậu chẳng cảm thấy chút gắn bó nào với nơi đó, và cậu ở lại chỉ vì cậu chẳng thể rời đi. Cậu cũng không thuộc về bất kỳ băng đảng nào trong vô số băng nhóm ở khu ổ chuột. Cậu luôn hành động một mình. Cậu đơn giản chỉ là “Akira”. Nếu cậu đổi tên thì cũng chẳng ai thèm bận tâm. Dẫu sao cũng chẳng có ai gọi tên cậu cả — cho đến khi cậu gặp Alpha.

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, cậu nhìn thẳng vào nữ nhân viên và nói:

“Akira. Tên tôi là Akira. Làm ơn hãy đăng ký như vậy. Nếu sau này tôi muốn đổi tên thì lúc đó tôi sẽ tự mình giải quyết. Còn nếu kết quả là tôi không thể đổi được, thì tôi cảm thấy điều ấy cũng có nghĩa là ngay từ đầu tôi đã không nên đổi rồi.”

“Theo ý ngài ạ.”

Nữ nhân viên nhập thông tin vào máy tính và trao cho Akira tấm thẻ ID Thợ săn mới. Akira nhìn chằm chằm vào tấm nhựa cứng khác xa với mẩu giấy rẻ tiền mà cậu đã quen thuộc. Cậu cảm nhận được rằng sự thay đổi từ giấy sang nhựa này cũng đại diện cho một sự chuyển mình sâu sắc hơn bên trong cậu.

“Xin ngài vui lòng cẩn thận đừng để mất thẻ ID của mình. Nó sẽ không được cấp lại nếu không có lệ phí và một cuộc điều tra. Trong trường hợp xấu nhất, ngài có thể mất toàn bộ hồ sơ về các thành tích đã đạt được và bị đối xử như một người mới đăng ký lần đầu ạ.”

Nữ nhân viên nở một nụ cười dễ mến và cúi chào. Đó đơn thuần chỉ là phép lịch sự nghề nghiệp, hay trong đó có ẩn chứa một chút tôn trọng dành cho tư cách Thợ săn chính thức mới của cậu?

“Thủ tục đăng ký của ngài đã hoàn tất. Tôi rất mong được hợp tác với ngài trong tương lai, Akira-sama.”

Bước ra khỏi tòa nhà Kugama, Akira không thể rời mắt khỏi tấm thẻ ID Thợ săn mới tinh của mình.

Alpha bật cười vui vẻ:

[Cuối cùng cậu cũng chính thức trở thành một Thợ săn rồi đó, Akira. Chúc mừng nhé.]

[Cảm ơn. Nhưng mà khoan, chẳng phải trước giờ tôi đã là Thợ săn rồi sao?]

[Trước giờ chỉ là trên danh nghĩa thôi. Tôi e là nếu cậu dùng mẩu giấy vụn kia để giới thiệu bản thân thì những Thợ săn khác sẽ cười vào mặt cậu mất.]

[Chắc là cô nói đúng.]

Akira lộ rõ vẻ hài lòng khi săm soi tấm thẻ. Cậu đọc cái tên in trên đó, thứ lần này đã được viết đúng chính tả và nở một nụ cười rạng rỡ.

“Vậy là, mình cuối cùng cũng có thể tự xưng là một Thợ săn rồi.”

Tấm thẻ ID mới này cũng sẽ đóng vai trò là giấy tờ tùy thân của cậu từ nay về sau. Dù hiện tại nó chưa mang lại nhiều lợi lộc ở hầu hết các cơ sở kinh doanh, và nó chỉ đánh dấu cậu là một Thợ săn mới vào nghề, nhưng đây vẫn là một bước tiến rất lớn. Cậu không còn là một đứa trẻ không tên tuổi bước ra từ khu ổ chuột nữa. Cuộc đời khổ cực ấy đã lùi lại phía sau. Một ngày nào đó, khi cậu đưa tấm thẻ này ra và nó mang một sức nặng thực thụ thì vào ngày đó, cậu sẽ chính thức thành danh trong giới Thợ săn.

Thấy Akira có vẻ chưa định thôi nhìn chằm chằm vào tấm thẻ, Alpha lên tiếng nhắc nhở:

[Đừng có dán mắt nhìn nó nữa, cất đi thôi. Cậu muốn làm người khác nghi ngờ à?]

Akira vội vàng cất tấm thẻ đi. Lực lượng an ninh tuần tra quanh tòa nhà Kugama được bố trí dày đặc hơn hẳn so với Hạ khu, và việc lọt vào tầm mắt của họ ở đây sẽ kéo theo nhiều rắc rối hơn bất cứ nơi nào khác. Alpha tuyên bố:

[Được rồi. Giờ khi cậu đã là một Thợ săn được đăng ký đầy đủ, hãy đi mua món đồ mà mọi Thợ săn đều cần để hoàn thiện bộ trang bị của mình nào.]

[Cô đang nói đến cái gì vậy?]

[Một thiết bị đầu cuối đó.]

Và thế là, Alpha dẫn cậu hướng về phía một cửa hàng thiết bị gần đây.

------

Internet là một nguồn thông tin vô giá đối với một Thợ săn. Tại đây, cậu có thể trao đổi, chia sẻ, mua bán đủ loại tin tình báo, từ vị trí các tàn tích, cấu trúc bên trong của chúng cho đến chi tiết về những con quái vật đang trú ngụ và nhiều hơn thế nữa. Khi một Thợ săn càng tận dụng tốt những kiến thức này, thì khả năng thành công của họ càng cao, và sự thành công đó chính là nguồn nhiên liệu thúc đẩy dòng chảy di vật đổ về phía Đông và làm sống động cả nền kinh tế.

Mạng lưới thông tin này tồn tại được một phần nhờ vào sự phổ biến của các thiết bị đầu cuối. Tatsumori Heavy Industries đã sản xuất hàng loạt các mẫu máy cân bằng được giữa hiệu năng cao và giá thành phải chăng, đến mức giờ đây mọi Thợ săn đều mang theo một chiếc bên mình. Sức ảnh hưởng sâu rộng và lâu đời của Tatsumori đối với thị trường Thợ săn đã đưa Tập đoàn này vươn lên vị thế mới và trở thành một Tập đoàn cai trị có tầm vóc trải dài khắp phía Đông. Dưới sự ảnh hưởng của Tatsumori, Chính phủ Liên hiệp đã sử dụng thiết bị đầu cuối như một chiến lược then chốt để chinh phục khu vực. Điều này dẫn đến sản lượng sản xuất lớn hơn và giá thành thậm chí còn rẻ hơn, đến mức ngay cả một người như Akira cũng có thể chi trả được.

Khi các Thợ săn ngày càng phụ thuộc vào thiết bị đầu cuối thì họ cũng bắt đầu sử dụng chúng để tìm kiếm công việc từ cả các Tập đoàn lẫn Văn phòng Thợ săn. Tóm lại vì nhiều lý do nên thiết bị này hiện được coi là vật bất ly thân trong nghề Thợ săn.

Trong cửa hàng, Akira mua chiếc máy theo lời tư vấn của nhân viên. Nó ngốn sạch gần như toàn bộ số tiền cuối cùng mà cậu có.

Trong khi đợi ở đó, nhân viên cửa hàng đã giúp cậu thực hiện quy trình thiết lập thiết bị. Những cài đặt và tùy chọn phức tạp đó hoàn toàn vô nghĩa với một thằng nhóc như Akira, và nếu chỉ có một mình thì chắc chắn cậu sẽ phải bó tay. Nhưng khi người nhân viên nói rằng cần có thẻ ID Thợ săn để cấu hình máy cho việc săn di vật, Akira cảm thấy rất vui vì cơ hội sử dụng tấm thẻ mới lại đến sớm như vậy.

Tuy nhiên, niềm phấn khích về tấm thẻ và chiếc máy mới không kéo dài được lâu. Trở về căn phòng khách sạn chật chội, Akira buồn bã suy ngẫm về những nỗi lo trước mắt.

“Alpha. Mua cái máy này xong là tôi không còn đủ tiền thuê phòng cho tối mai nữa. Liệu có ổn không vậy?”

Cậu đã dần hình thành thói quen dựa dẫm vào Alpha và hy vọng rằng cô sẽ đưa ra một lời trấn an. Alpha vui vẻ đáp:

[Dĩ nhiên là có vấn đề rồi. Đó là lý do vì sao ngày mai chúng ta sẽ quay lại tàn tích.]

Akira nhìn cô bằng ánh mắt đầy trách móc; cô đáp lại cái lườm đó bằng một nụ cười lặng lẽ. Cậu đã quá mệt mỏi với những chuyến hành trình rã rời qua các tàn tích. Nhưng Akira biết mình không phải đối thủ của Alpha trong việc tranh luận, và nếu cậu có gặng hỏi thì cô chắc chắn cũng sẽ thuyết phục cậu đi theo ý mình mà thôi. Hơn nữa, chiếc máy này có lẽ cũng xứng đáng với số tiền cậu đã bỏ ra. Cậu thở dài và quay mặt đi chỗ khác.

Vả lại, nếu ngày mai lại phải đi một chuyến nữa thì cậu thà đi ngủ sớm còn hơn là tốn sức vào những cuộc tranh cãi vô bổ. Tuy vẫn còn nhiều thắc mắc, nhưng Akira chọn cách im lặng.

[Cậu sẽ không phải lo về đạn dược đâu. Chúng ta còn một ít đồ dự trữ mà.]

Akira đáp lại một cách đầy hờn dỗi.

“Tôi biết rồi.”

[Từ mai chúng ta sẽ bắt đầu sử dụng thiết bị đầu cuối khi đi thám hiểm tàn tích. Giờ thì giúp tôi cấu hình nó đi nào.]

“Hả? Chẳng phải lúc ở cửa hàng họ đã làm xong rồi sao?”

Alpha giải thích:

[Những cài đặt đó chỉ dành cho những Thợ săn bình thường thôi. Giờ chúng ta sẽ thiết lập riêng cho cậu. Tôi sẽ dốc toàn lực lập trình lại nó để có thể hỗ trợ cậu tốt hơn. Nhưng vì hiện tại tôi chưa thể truy cập trực tiếp được nên cậu cần thực hiện những bước đầu tiên giúp tôi.]

“Ý cô là làm cho nó dễ dùng hơn chứ gì? Được thôi.”

[Chúng ta sẽ không xong việc trước nửa đêm đâu nên hãy cố gắng chịu đựng nhé.]

“Cái gì?!”

Akira nhìn Alpha đầy hoài nghi. Nhưng nụ cười của cô vẫn chẳng hề thay đổi, và khi nhận ra cô hoàn toàn nghiêm túc thì mặt cậu lập tức xị xuống. Akira bỗng thấy mệt mỏi hơn bao giờ hết.

Dưới sự chỉ dẫn của Alpha, cậu liên tục gõ lên màn hình cảm ứng của thiết bị. Những con số kỳ lạ, những biểu tượng và cả những thứ trông giống như mặt chữ cứ thế vụt qua, rồi lại được thay thế bằng những thứ tương tự — tất cả đều chẳng có ý nghĩa gì với cậu. Akira làm theo các mệnh lệnh của Alpha một cách máy móc và cậu không hiểu mình đang làm gì và tại sao phải làm thế. Cậu có cảm giác nếu cứ phải chịu đựng sự tra tấn tinh thần đầy vô hồn này lâu hơn chút nữa, tâm trí cậu sẽ hoàn toàn mất kiểm soát.

Những công việc đơn điệu, tẻ nhạt mà cậu chẳng hề biết bắt đầu dẫn dắt suy nghĩ của Akira vào những ngã rẽ kỳ quái. Cậu đang làm cái quái gì thế này? Đây thực sự là cấu hình thiết bị đầu cuối, hay là một trong những nghi lễ thần bí mà cậu đã từng nghe thiên hạ đồn đại? Liệu cậu có đang vô tình triệu hồi một thực thể siêu nhiên nào đó không?

Đúng như Alpha đã cảnh báo, công việc lê thê này kéo dài cho đến tận đêm khuya. Akira cứ thế ngồi nghịch chiếc máy cho đến khi cuối cùng kết thúc.

[Akira, vậy là đủ rồi.]

“Cuối cùng cũng xong rồi sao?”

[Nói chính xác thì việc cấu hình vẫn chưa xong hẳn, nhưng phần của cậu thì hoàn tất rồi. Của tôi là phần còn lại nên cậu hãy nghỉ ngơi đi.]

Nhìn đồng hồ đã đi quá 12 giờ, Akira thấy sự kiệt sức đang đổ ập xuống cơ thể mình. Cậu gục xuống giường, để mặc chiếc máy trên sàn nhà nằm ngay bên cạnh và chìm sâu vào cơn mệt mỏi. Trong lúc cậu ngủ, chiếc máy vẫn tiếp tục làm việc suốt đêm.

Sáng hôm sau, giọng nói của Alpha đánh thức cậu như thường lệ. Nhưng khi cậu nhìn về phía cô, chẳng thấy bóng dáng cô đâu cả.

“Alpha?”

Cô đáp lại, giọng nghe có chút khác lạ.

“Dưới này này.”

Akira thắc mắc nhìn xuống nơi phát ra âm thanh và thấy cô đang vẫy tay chào cậu một cách vui vẻ từ màn hình của chiếc máy. Đó chính là điểm khác biệt, khi cậu thực sự có thể nghe thấy giọng cô bằng tai chứ không phải qua thần giao cách cảm. Dù vậy thì âm thanh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao vì cái máy này có bộ loa khá rẻ tiền.

Cậu nhấc thiết bị lên và nhìn thẳng vào mắt Alpha trên màn hình. Cô nở một nụ cười đầy tự mãn.

“Cậu thấy sao? Tôi đã chiếm quyền kiểm soát chiếc máy này rồi đấy! Ngầu lắm đúng không?”

“Hả? À ừ, chắc thế.”

Alpha nhíu mày. Dù biết cậu vừa mới ngủ dậy, nhưng cô vẫn mong đợi một phản ứng mãnh liệt hơn.

“Cậu có vẻ chẳng mấy nhiệt tình nhỉ. Tôi cứ tưởng cậu phải ngạc nhiên lắm chứ.”

“So với một người phụ nữ tôi có thể nhìn thấy nhưng không thể chạm vào, hay việc có thể nhìn xuyên thấu mọi thứ, thì cái này chẳng thấm vào đâu đâu. Mà này, từ giờ cô định bắt tôi phải nói chuyện qua thứ này sao?”

“Nếu cậu muốn. Cậu có thích thế không?”

Akira suy nghĩ một chút. Cậu giả vờ thờ ơ và trả lời:

“Quay lại như cũ đi. Cứ mỗi lần nói chuyện lại phải nhìn vào cái máy này thì phiền phức lắm.”

“Được thôi.”

Alpha biến mất khỏi màn hình và đứng bên cạnh Akira như mọi khi. Ở hình dáng này, sự hiện diện của cô sống động hơn nhiều. Alpha ghé sát mặt cô vào mặt cậu và mỉm cười tinh quái.

[Vậy hoá ra cậu muốn tôi ở bên cạnh cậu như thế này hơn là trong cái màn hình bé tí kia sao?]

“Ừ, đúng vậy.”

Akira đáp một cách hờ hững khi cố lảng tránh ánh mắt của cô. Alpha mỉm cười hài lòng khi thấy tai cậu hơi đỏ ửng.

_*_*_*_

Akira đứng giữa vùng đất hoang ngay bên ngoài tàn tích Thành phố Kuzusuhara và tự xốc lại tinh thần. Cậu đang tràn đầy động lực, không phải vì đây là chuyến thám hiểm đầu tiên với tư cách một Thợ săn chính thức, mà là bởi việc mua chiếc thiết bị đầu cuối đã khiến cậu cháy túi đến mức giờ cậu chẳng còn đủ tiền thuê phòng trọ tối nay.

Và hiện tại, khi đã có bằng Thợ săn chính thức, cậu có thêm những lựa chọn khác để kiếm tiền nếu muốn. Cậu có thể nhận các công việc từ Thành phố và những khách hàng khác thông qua Văn phòng Thợ săn, hoặc nhận làm các công việc bảo an như tuần tra vùng ngoại ô Thành phố.

Nhưng Alpha bảo Akira rằng việc thu thập di vật và rèn luyện là cách hiệu quả nhất để phát triển kỹ năng của cậu vào lúc này, và cậu tin tưởng vào phán đoán của cô.

Điều đó cũng chẳng thay đổi được sự thật là cậu đang gần như trắng tay. Nếu trở về tay không, cậu sẽ phải quay lại cảnh ngủ vất vưởng trên những con phố ở khu ổ chuột. Vì giờ đã quá quen với sự tiện nghi đến mức ngay cả căn phòng khách sạn hiện tại cậu cũng cảm thấy chật chội, và cậu vô cùng lo lắng khi nghĩ đến việc phải trải qua một đêm nữa trên nền đất chẳng lấy gì làm thoải mái của những con hẻm đen kịt.

Akir hít một hơi thật sâu và trấn tĩnh lại. Với ánh mắt kiên định, cậu chuẩn bị tiến vào tàn tích.

“Được rồi. Đi thôi.”

Alpha chợt ngăn cậu lại.

[Đợi một chút.]

Akira quay sang cô với vẻ khó chịu.

“Có chuyện gì vậy?”

Chắc vì bởi đã nói với có vẻ tự tin thái quá nên những lời tiếp theo của cô đã khiến Akira hoang mang.

[Vì hiện tại cậu đã sử dụng vũ khí khá thành thạo rồi nên kể từ hôm nay, chúng ta sẽ tập trung vào một thứ mới mẻ hơn. Tôi sẽ dạy cậu cách tự xoay xở ổn thỏa ngay cả khi không có tôi trinh sát. Vì vậy đừng mong đợi tôi sẽ chỉ điểm kẻ thù cho cậu sau khi bước chân vào tàn tích lần này nhé.]

Akira lộ rõ vẻ bàng hoàng. Khả năng phát hiện kẻ thù của Alpha chính là cứu cánh của cậu, và cậu hiểu rõ mình sẽ ra sao nếu thiếu nó.

“T-Tôi sẽ ổn chứ?”

Alpha mỉm cười ngây thơ.

[Không đâu. Đó là lý do tại sao cậu cần phải rèn luyện đấy.]

“Tôi h-hiểu, nhưng mà—”

Ánh mắt Alpha đột ngột trở nên nghiêm nghị và chặn đứng những lời Akira định nói.

[Một khi cậu trưởng thành hơn dưới danh nghĩa Thợ săn, thì cậu sẽ có nhiều cơ hội làm việc ở các tàn tích khác. Suy cho cùng, số tiền cậu có thể kiếm được ở Kuzusuhara cũng có hạn. Nhưng tôi rất tiếc phải nói rằng khả năng trinh sát của tôi sẽ kém hiệu quả hơn nhiều ở bất kỳ nơi nào khác.]

Akira ngập ngừng hỏi:

“Chính xác là kém hơn bao nhiêu vậy?”

[Trong trường hợp xấu nhất, tôi có thể mất hoàn toàn khả năng định vị các mối đe dọa.]

Akira không khỏi nhăn mặt. Cậu biết điều đó sẽ chí mạng thế nào đối với mình trong tình trạng hiện tại. Alpha nói thêm:

[Tất nhiên là tôi vẫn sẽ hỗ trợ cậu hết sức trong khả năng có thể. Nhưng tôi cũng chỉ làm được bấy nhiêu thôi. Đó là lý do tôi muốn cậu học cách tự định hướng trong tàn tích ngay bây giờ. Cậu hiểu chứ?]

Akira miễn cưỡng đồng ý.

“Ừ. Nhưng đây chỉ là rèn luyện thôi nên tốt nhất là cô phải cảnh báo nếu như tôi thực sự gặp nguy hiểm đấy.”

Và nụ cười thường ngày của Alpha đã quay trở lại.

[Dĩ nhiên rồi. Nhưng tôi muốn cậu hãy quên chuyện đó đi và nghiêm túc vào. Nếu không cậu sẽ chẳng học được gì đâu.]

“R-Rõ rồi.”

[Cứ đi đi, hãy thoải mái làm bất cứ điều gì cậu muốn trong đó. Tôi sẽ cảnh báo nếu cậu gặp nguy hiểm hoặc làm hỏng chuyện. Giờ thì bắt đầu thôi.]

Akira hít một hơi thật sâu để giữ vững dây thần kinh đang căng thẳng. Mặc dù biết Alpha vẫn đang trinh sát phía trước và đây chỉ là một bài tập luyện, nhưng ý nghĩ phải tiến bước mà không có sự chỉ dẫn của cô khiến tàn tích bỗng chốc trở nên đáng sợ hơn nhiều.

Thực tế thì cậu đang ở trong tình thế nguy hiểm hơn những gì mình tưởng tượng, và sự hiện diện của Alpha chỉ đơn thuần làm mờ nhạt đi nhận thức của cậu về điều đó. Cậu cảm thấy an toàn trong tàn tích vì cậu có thể dựa dẫm vào sự hỗ trợ của cô, chứ không phải vì cậu thực sự hiểu rõ về chính tàn tích. Nhưng ngay cả khi lờ mờ nhận ra điều này thì cậu vẫn quyết tâm tiến về phía trước.

[Dừng lại.]

Alpha ra lệnh. Akira đã làm hỏng chuyện dù cho cậu còn chưa kịp đi vào tàn tích.

“Đã hỏng rồi sao?”

[Trước tiên cậu hãy dùng ống nhòm quan sát tàn tích. Kiểm tra xem xung quanh có quái vật không. Khi phát hiện ra một con thì hãy tự hỏi liệu cậu có thể hạ gục nó không, có con đường nào an toàn hơn không, và cậu có nên quay lại không. Hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định.]

Điều đó nghe có vẻ hợp lý với Akira. Cậu mỉm cười và cảm thấy xấu hổ vì bản thân vẫn còn quá non nớt khi bỏ qua những biện pháp an toàn cơ bản như vậy. Quan sát qua ống nhòm, cậu không thấy con quái vật nào. Chúng có thể đang lẩn trốn, nhưng chỉ cần biết được bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến cậu an tâm hơn so với việc không kiểm tra.

“Trông có vẻ ổn.”

Alpha khuyên cậu:

[Bây giờ hãy kiểm tra thiết bị đầu cuối của cậu đi.]

Akira nhìn xuống thiết bị được gắn trên cánh tay mình, ở đấy có chiếc dây đeo chắc chắn thuộc loại chuyên dụng dành cho Thợ săn. Akira giữ chặt nó ở vị trí có thể giúp cậu dễ dàng quan sát. Trên màn hình, một hình ảnh Alpha nhỏ nhắn, cách điệu đang chỉ tay vào một biểu tượng. Khi nhấn vào đó, một tấm bản đồ hiện ra lấp đầy màn hình trước mắt Akira.

[Đây là bản đồ tàn tích Thành phố Kuzusuhara. Ngay cả khi không có mục tiêu cụ thể thì cậu cũng không nên đi thám hiểm bừa bãi. Hãy lập kế hoạch cho khu vực tìm kiếm và lộ trình di chuyển trước khi bắt đầu.]

Bản đồ chỉ hiển thị một phần khu vực ngoại ô Kuzusuhara, một nơi khá nhỏ bé nếu so với quy mô của tàn tích này.

[Tuy xác định những nơi có khả năng tìm thấy di vật là rất quan trọng, nhưng lập kế hoạch để tới được đó mà vẫn còn sống thì tốt hơn. Hãy luôn để tâm đến các lối thoát hiểm trong trường hợp đụng độ quái vật, và sẵn sàng điều chỉnh kế hoạch ngay lập tức nếu cần.]

Akira càu nhàu.

“Cô nói thì dễ lắm. Nhưng làm sao tôi có thể “để tâm” được hết ngần ấy thứ chứ?”

[Tìm ra cách để làm được việc đó cũng là một phần của quá trình rèn luyện.]

Akira nhăn mặt nhìn tấm bản đồ. Lượng thông tin khổng lồ mà nó hiển thị thật quá sức chịu đựng của cậu, và Akira không phải người đầu tiên thấy nản lòng khi phải sàng lọc đống dữ liệu đó để vẽ ra một lộ trình. Nhưng cậu vẫn cố gắng hết sức.

_*_*_*_

Vô số tòa nhà đang sụp đổ giữa những đống đổ nát ở khu vực ngoại ô tàn tích Kuzusuhara. Akira hiện tại đã có kha khá kinh nghiệm chinh chiến tại đây, nhưng nét mặt cậu lúc này lại cho thấy những chuyến đi trước đó chẳng khác nào một cuộc dạo chơi nơi công viên nếu so với bây giờ. Cậu thận trọng dò từng bước chân và cố gắng quan sát xung quanh. Nhưng Akira vẫn chỉ là một kẻ nghiệp dư, và đâu ai biết được có bao nhiêu mối nguy hiểm đang rình rập đằng sau những ô cửa sổ trống hoác và những đống gạch vụn mà cậu vừa đi qua?

Akira sẽ chẳng bao giờ đi đến đâu nếu cứ tưởng tượng ra kẻ thù trong mọi bóng râm, nhưng cậu cũng không có thời gian để kiểm tra tất cả. Thế nhưng chỉ cần bỏ sót một mối đe dọa đang ẩn mình trong một trận chiến thực sự, cậu sẽ phải trả giá bằng mạng sống. Tàn tích đầy rẫy những hiểm nguy như vậy, nhưng điều đó vẫn không ngăn được các Thợ săn quay lại đây ngày qua ngày. Họ sẽ tiếp tục đặt cược mạng sống của mình cho đến ngày giành được phần thưởng xứng đáng với rủi ro — hoặc mất tất cả.

Cứ cách vài bước, đôi khi là từng bước một, Alpha lại dừng cậu lại để chỉnh sửa. Có quá nhiều thứ cậu phải học, chẳng hạn như cách đi đứng mà không để lại dấu vết, cách nhận biết lộ trình nào an toàn nhất để tránh bị phục kích, cách nhanh chóng tìm được tư thế phản công trên địa hình không ổn định, những ưu tiên cần có khi quan sát xung quanh và còn nhiều điều nữa.

Akira mất một giờ đồng hồ để vượt qua quãng đường mà bình thường cậu chỉ cần vài phút. Tuy không chạm trán con quái vật nào, nhưng việc duy trì sự cảnh giác cao độ khiến cậu kiệt sức. Alpha, người thấu hiểu sự mệt mỏi của Akira còn rõ hơn chính cậu, đã quyết định kết thúc bài tập đặc biệt này.

[Tôi nghĩ hôm nay thế là đủ rồi. Không có mối đe dọa nào gần đây đâu nên cậu cứ thoải mái thư giãn đi.]

Trút bỏ sự căng thẳng, Akira thở phào một hơi dài đầy mệt mỏi, rồi cậu quay lại kiểm tra quãng đường mình đã đi và thấy ranh giới nơi tàn tích tiếp giáp với vùng đất hoang chẳng cách xa cậu là bao. Akira lại thở dài vì thất vọng về bản thân.

“Tôi chỉ đi được bấy nhiêu thôi sao? Xem ra con đường phía trước còn dài lắm.”

Alpha trấn an:

[Cậu sẽ di chuyển nhanh hơn khi có thêm kinh nghiệm thôi. Và việc phát hiện kẻ thù sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều khi cậu có máy quét và các thiết bị cao cấp khác. Hãy cứ từng bước cải thiện bản thân bằng cách rèn luyện và nâng cấp trang bị. Đừng lo, cậu vẫn luôn có tôi mà!]

Nhìn thấy nụ cười tự tin và an ủi của cô, tinh thần của Akira đã được khôi phục.

“Cô nói đúng. Giờ có vội thì cũng chẳng đi đến đâu.”

[Chính xác. Giờ thì hãy đi tìm di vật như bình thường thôi nào. Tôi sẽ trinh sát phía trước như mọi khi nên theo tôi.]

Akira tiếp tục tiến sâu hơn vào tàn tích và hoàn toàn dựa dẫm vào khả năng trinh sát của Alpha. Chỉ trong vài phút, họ đã tiến xa hơn cả quãng đường mà cậu đã vất vả đi trong một giờ trước đó.

Những tòa nhà đổ sập và các vật cản khác đã biến những con phố từng được quy hoạch ngăn nắp của Thành phố thành một mê cung. Akira so sánh bản đồ trên thiết bị đầu cuối với khung cảnh xung quanh bằng vẻ bối rối:

“Alpha. Hình như cái bản đồ có nhiều chỗ sai quá.”

Alpha đồng tình như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.

[Tất nhiên là có rồi.]

“Vậy ư? Nhưng sao lại là “tất nhiên” chứ?”

[Nó được cung cấp miễn phí trên internet nên độ chính xác của nó tương đối thấp. Nếu cần một bản đồ tốt hơn thì cậu sẽ phải mua từ một nguồn khác đáng tin cậy hơn.]

Akira rên rỉ khi nghiên cứu tấm bản đồ.

“Lại tốn tiền nữa hả? Mà thôi, cũng không ngạc nhiên lắm.”

[Cậu cần biết rằng ngay cả những tấm bản đồ đắt tiền cũng chỉ phản ánh thông tin tại thời điểm chúng được tạo ra thôi. Bởi vậy không có gì đảm bảo rằng chúng sẽ khớp với địa hình hiện tại. Những con quái vật cực mạnh có thể gây ra sự tàn phá khủng khiếp làm thay đổi cả địa hình, và đôi khi các Thợ săn trước cũng đã vô tình san phẳng cả tòa nhà khi cố phá tường để lấy di vật bên trong.]

Akira nhớ lại cỗ máy khổng lồ từng tấn công cậu. Những phát pháo khủng khiếp của nó đã phá hủy hàng loạt tòa nhà và làm thay đổi hoàn toàn cảnh quan xung quanh. Sự tàn phá ở mức độ đó có thể khiến ngay cả tấm bản đồ chi tiết nhất cũng trở nên vô nghĩa. Như đã bị thuyết phục hoàn, Akira gật đầu.

[Còn rất nhiều thứ khác có thể gây ra sự sai lệch lớn giữa bản đồ và thực tế tại hiện trường. Quyết định xem nên tin tưởng tấm bản đồ của cậu đến mức nào trước khi thực hiện kế hoạch cũng là một phần của việc rèn luyện.]

Một số Thợ săn kiếm sống bằng cách tạo và bán các loại bản đồ về tàn tích thường được gọi là những tay buôn bản đồ. Những tấm bản đồ chi tiết về một tàn tích đặc biệt nguy hiểm, chẳng hạn như tiết lộ cấu trúc, các loại quái vật và những di vật từng được tìm thấy ở đó đôi khi sẽ được bán với giá còn cao hơn cả chính những di vật đó.

Akira thích thú lắng nghe lời giải thích của Alpha. Từ trước đến nay, cậu chỉ nghĩ về Thợ săn một cách đơn giản là những người đi tìm di vật, chiến đấu với quái vật và bằng cách nào đấy kiếm được lợi nhuận từ quá trình đó. Khả năng về nghề buôn bản đồ thực sự là một khám phá bất ngờ.

“Tôi chưa bao giờ biết người ta có thể kiếm tiền theo cách đó đấy. Liệu nó có đủ sống không?”

[Cậu sẽ có khả năng trở về an toàn cao hơn nhiều nếu đi vào đó với một kế hoạch đầy đủ thông tin và được tính toán kỹ lưỡng, thay vì cứ lao vào một cách mù quáng. Tôi chắc chắn rằng nhiều Thợ săn sẵn lòng chi đậm cho sự an toàn đó khi họ có khả năng.]

“Vậy là tìm hiểu kỹ về tàn tích từ trước cũng là một phần kỹ năng của Thợ săn sao?”

[Chính xác. Chắc tôi không cần phải nhắc lại việc cậu đã liều lĩnh thế nào khi tới tàn tích Thành phố Kuzusuhara mà chẳng biết một tí gì.]

Akira cười khổ khi cậu nhớ lại lần đầu tiên gặp Alpha.

“Cô nói đúng. Lúc đó thực sự rất nguy hiểm. Tôi dám chắc mình đã bỏ mạng rồi nếu như không vô tình gặp cô. Cảm ơn nhé.”

[Hãy cảm ơn tôi bằng hành động đi. Hãy hoàn thành công việc mà tôi đã giao cho cậu. Tất nhiên là tôi cũng không có ý hối thúc cậu đâu.]

“Tôi sẽ làm mà. Cô cứ kiên nhẫn nhé.”

Akira đáp lại một cách nhẹ nhàng. Nhưng trái ngược với giọng điệu đó, cậu hoàn toàn nghiêm túc với lời nói của mình.

[Tôi đặt kỳ vọng rất cao vào cậu đấy.]

Alpha cũng nói một cách chân thành, nhưng lời nói của cô tuyệt nhiên không diễn tả hết những gì cô đang thực sự nghĩ.

------

Akira kiểm tra lại những gì mình thu hoạch được trước khi kết thúc chuyến đi hôm nay.

“Alpha này. Là do tôi tưởng tượng hay là số di vật hôm nay nhiều hơn hẳn mọi khi thế?”

[Tôi đã tăng số lượng lên một chút vì giờ cậu đã là một Thợ săn thực thụ rồi. Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ tiếp tục tăng dần lên từng chút một, và tất nhiên là phải tương xứng với năng lực của cậu. Cậu cần kiếm được nhiều tiền hơn để chi trả cho trang bị và đạn dược có chất lượng tốt hơn. Cả việc huấn luyện, học tập và nghỉ ngơi nữa chứ. Cậu vẫn muốn được ngủ trong phòng có bồn tắm mà, đúng không?]

“Đương nhiên rồi.”

Akira gật đầu chắc nịch.

“Nhắc mới nhớ, cô không nghĩ là chúng ta nên mang về thêm một vài di vật nữa sao?”

Cậu nhìn Alpha với ánh mắt đầy mong đợi.

[Không đâu.]

Alpha dập tắt hy vọng của cậu bằng một nụ cười không thể lay chuyển.

“Được rồi.”

Akira buồn bã nhượng bộ. Đầu cậu gục xuống đầy thất vọng. Nhưng điều đó chẳng hề làm Alpha mảy may bận tâm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!