[LN] Quyển 1 - Thượng - Hồn ma mời gọi [ON GOING]

Chương 08: Căn nguyên của sát ý

Chương 08: Căn nguyên của sát ý

Duck: :D 

Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D 

Enjoy!!

--------------------------------------------------------

Khi đám cướp giăng bẫy Elena và Sara, Akira đã lặng lẽ quan sát từ nơi ẩn nấp giữa những toà nhà đổ nát. Chờ đến lúc lũ người đó đang tự mãn và sơ hở nhất, cậu mới tung ra đòn tập kích bất ngờ. Ẩn mình trong màn sương mù không màu, Akira khai hỏa. Những gã đàn ông kia chẳng kịp có lấy một cơ hội để phản kháng. Tiếng gào thét vang vọng khắp tàn tích khi cuộc đấu súng áp đảo kéo dài.

“Alpha, còn bao nhiêu tên nữa?”

[Ba tên đã chết, còn lại năm. Nhưng cậu mới chỉ hạ được một tên thôi. Hai tên kia là do hai người phụ nữ đó xử lý.]

“Thật sao? Họ phản công ghê thật.”

[Có lẽ vậy.]

Alpha chẳng buồn che giấu sự không hài lòng tới nỗi khiến Akira phải nhíu mày.

“Ừm....”

Akira cố giữ giọng bình thản vì không muốn làm cô phật lòng thêm.

“Cô thực sự không muốn giúp họ đến thế sao?”

[Không hề.]

Alpha đáp lại với một nụ cười rạng rỡ, nhưng rõ ràng là cô đang khó chịu.

[Giúp đỡ người hoạn nạn là tốt, nhưng liệu cậu có thực sự cần phải liều mạng vì những người lạ mặt mà cậu chưa từng nhìn thấy, hay thậm chí là cậu còn chưa từng nói chuyện không? Sau cùng thì cậu đâu phải kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn, và quan trọng nhất là tôi không thể để cậu chết trước khi hoàn thành yêu cầu của mình được. Tôi đã nói cơ rồi mà, nếu cậu có mệnh hệ gì thì tôi sẽ rắc rối lắm, đúng chứ?]

Alpha đang nhắc nhở cậu rằng sự hỗ trợ của cô không hề miễn phí, đó là khoản thanh toán trước cho một nhiệm vụ cô cần cậu làm. Akira nhận ra rằng nếu cậu chết vì một việc chẳng liên quan gì đến cô, thì chẳng khác nào cậu đang cầm tiền của cô và chạy mất. Chẳng trách sao cô lại không vui.

“À, không, thì....”

Cậu lúng túng tìm lý do khi nhớ lại bản thân đang nợ cô nhiều như thế nào.

“Tại cô giỏi quá nên tôi nghĩ việc này không thành vấn đề. Cứ xem như đây là minh chứng cho việc tôi tin tưởng cô luôn hỗ trợ sau lưng tôi đi.”

[Ồ, tôi rất lấy làm vinh hạnh khi cậu đặt nhiều niềm tin vào sự hỗ trợ của tôi đến thế. Thật đấy.]

Cô mỉm cười “nhạt” đến mức Akira phải chùn bước vì áp lực. Câu trả lời duy nhất cậu có thể đưa ra là một nụ cười gượng gạo.

_*_*_*_

Khi đám người kia dụ con quái vật về phía hai người phụ nữ, Alpha đã phát hiện ra nó từ xa. Nhận thấy thực lực của Akira chưa đủ tầm, cô bảo cậu di chuyển đến một vị trí cách xa cả hai với ý định để họ tự mình giải quyết. Cô liên tục cập nhật tình hình cho Akira và đinh ninh rằng cậu sẽ rút lui ngay khi giao tranh nổ ra.

Thế nhưng, Akira lại tiến gần hơn về phía Elena và Sara để tự mình quan sát. Khi tình hình của họ xấu đi, ánh mắt cậu trở nên trầm tư và khó chịu, rồi cậu khiến Alpha phải ngạc nhiên hơn nữa.

“Alpha. Với sự hỗ trợ của cô thì liệu tôi có thể giết sạch lũ đó không?”

[Cậu đang định cứu những người phụ nữ đó sao?]

“Không được à?”

Alpha nhận ra Akira đã hạ quyết tâm sẽ giúp nếu có thể. Cô trả lời với vẻ nghi hoặc:

[Về lý thuyết thì cậu có thể, nhưng vẫn rất rủi ro. Và tôi không thấy lý do gì để cậu phải can dự vào chuyện này.]

“Nghĩa là ngay cả khi có sự hỗ trợ hoàn hảo của cô thì tôi vẫn có khả năng chết?”

[Còn tùy, nhưng cậu có lẽ sẽ sống sót nếu như chúng ta ưu tiên bảo vệ cậu trước. Lựa chọn an toàn nhất vẫn là không can thiệp.]

“Tức là chúng ta có thể làm được à?”

Alpha buộc phải đồng ý. Cô không muốn Akira nghi ngờ năng lực hỗ trợ của mình, vì điều đó sẽ cản trở kế hoạch riêng của cô. Nhưng Alpha vẫn không hiểu nổi tại sao Akira lại kiên trì đến thế. Cô thừa nhận.

[Có thể. Nhưng ít nhất cậu phải cho tôi một lý do chứ? Nếu không thì tôi không thể đưa ra kế hoạch hành động phù hợp được.]

Akira im lặng. Alpha cảm nhận được sự không vui, thất vọng, khó chịu, ghê tởm và cả giận dữ hiện rõ trên gương mặt cậu — nhưng cô vẫn mù mờ không hiểu tại sao. Bản thân Akira không gặp nguy hiểm, và cậu cũng chưa từng gặp những người kia, vậy mà cảm xúc của cậu còn mạnh mẽ hơn cả khi chính cậu bị tấn công trong tàn tích. Alpha đưa ra một giả định rằng có lẽ trước đây Akira quá thiếu thốn và cậu chưa được rèn luyện để có thể nuông chiều những cảm xúc như vậy; còn bây giờ cậu đã tương đối an toàn, có kỹ năng và vũ khí tốt. Có lẽ cảm giác an toàn hơn đã cho phép những cảm xúc này trỗi dậy. Nhưng Alpha kết luận rằng điều đó vẫn không giải thích được tại sao chúng lại mãnh liệt đến thế.

Cả hai rơi vào im lặng cho đến khi Akira nhận ra Alpha sẽ không giúp nếu cậu không đưa ra được lý do. Cậu vắt óc tìm một cái cớ hợp lý.

“Vì sẽ còn ghé thăm tàn tích này nhiều lần nữa nên rất có thể tôi sẽ là kẻ tiếp theo bị tấn công nếu những kẻ như kia cứ lởn vởn quanh đây. Giết quách chúng từ bây giờ chẳng phải sẽ tốt hơn sao?”

Sau một thoáng suy nghĩ, cậu tiếp tục:  

“Với lại chẳng phải cô nói tôi không còn chút vận may nào sao? Làm việc thiện có thể tích đức đấy. Biết đâu tôi sẽ lấy lại được chút may mắn nếu giúp họ. Cứ thử xem thế nào.”

Alpha cân nhắc câu trả lời của Akira. Cả hai lý do cậu đưa ra đều là những lời bao biện vì cậu đã quyết định giết sạch lũ đàn ông đó từ trước, và giờ cậu chỉ đang tìm cách hợp lý hóa lựa chọn của mình. Akira đang đưa ra lý do cho việc đồ sát chứ không phải cứu người. Cậu không giết lũ người đó để cứu hai người phụ nữ, mà cậu cứu hai người phụ nữ để có lý do giết lũ người đó.

Alpha phỏng đoán rằng Akira có lẽ đang phán xét dựa trên một tiêu chuẩn nội tâm nào đó mà ngay cả cô cũng không thể nắm bắt được hoàn toàn. Theo tiêu chuẩn này thì cô dự tính rằng những gã kia đáng phải chết. Nhưng Alpha vẫn không thể thấu hiểu được giá trị quan của Akira.

Sau một hồi im lặng kéo dài, Akira trông có vẻ nản lòng.

“Nếu có cô giúp rồi mà vẫn khó đến thế thì thôi bỏ đi.”

Alpha không muốn bất kỳ một cảm xúc tiêu cực nào của Akira hướng về phía mình, và cô muốn cậu tin tưởng hoàn toàn vào sự hỗ trợ của cô. Một vài mạng người là cái giá quá nhỏ để đổi lấy sự hài lòng của Akira. Alpha đáp lại với giọng hơi phật ý, nhưng cô tuyệt nhiên không để lộ những tính toán lạnh lùng trong đầu.

[Cậu đang nói cái gì vậy? Sự hỗ trợ của tôi sẽ khiến việc này trở nên dễ dàng, dễ như trở bàn tay luôn.]

“Thế sao? Vậy thì làm thôi.”

[Được rồi. Hãy kết thúc chuyện này thật nhanh nào. Bắt đầu bằng việc di chuyển vào vị trí. Đi theo tôi.]

Và khi Alpha chấp nhận yêu cầu của Akira, số phận của Bubaha đã được định đoạt, vì những lý do chẳng mấy liên quan đến gã thợ săn biến chất hay các nạn nhân của gã. Với sự hỗ trợ toàn diện từ Alpha, Akira tung đòn tấn công bất ngờ vào Bubaha. Bắn tỉa từ một vị trí an toàn, cậu căn đường đạn màu xanh vào giữa trán gã và bóp cò không chút do dự. Sau đó, cậu tiếp tục xả đạn để yểm trợ cho Elena và Sara chạy thoát.

Ấy vậy mà ngay cả khi thấy họ đã vào được bên trong tòa nhà an toàn, Akira vẫn chẳng hề cảm thấy nhẹ nhõm. Bởi trong đầu cậu chỉ còn một ý nghĩ rằng cậu đã hoàn thành điều mình muốn làm.

[Akira, đến lúc di chuyển rồi.]

“Được.”

Akira nghe theo. Cậu lách vào một con hẻm, băng qua một tòa nhà và ẩn mình sau những đống đổ nát. Khi đến điểm bắn tỉa tiếp theo, cậu nhắm thẳng vào đầu một gã đàn ông, kẻ chưa từng gây ra bất kỳ tổn hại nào cho cậu. Một chút khó tớu thoáng hiện lên trên gương mặt vốn lãnh đạm, cậu không thực sự hận gã, cậu ghê tởm gã. Cậu bóp cò. Viên đạn găm thẳng vào đầu gã đàn ông — một thứ mỏng manh hơn nhiều so với những con quái vật tàn bạo mà loại đạn này được thiết kế để tiêu diệt và nghiền nát chúng thành một đống máu thịt bầy nhầy.

[Akira, đến lúc di chuyển rồi.]

“Được.”

Akira thoăn thoắt thay đổi từ điểm bắn này sang điểm bắn khác, và cậu luôn rời đi trước khi vị trí bị lộ. Alpha dẫn đường cho cậu một cách điêu luyện tới nỗi lũ người kia còn chẳng có lấy một cơ hội để định vị được cậu.

“Sao bọn chúng không nhận ra tôi nhỉ?”

Một sự nghi ngờ chợt lóe lên trong đầu Akira khi cậu đang trên đường tới điểm quan sát tiếp theo.

“Tôi đang bắn chúng ở cự ly khá gần đấy chứ.”

[Bởi vì cậu đang bắn từ những vị trí ẩn nấp tuyệt vời. Chỉ cần chọn đúng địa hình thì việc này chẳng có gì khó khăn cả. Thêm nữa, sương mù không màu đang giúp cậu khó bị phát hiện hơn.]

“Nhưng chẳng phải sương mù cũng ảnh hưởng đến chúng ta sao?”

[Hầu như là không. Cậu thực sự nghĩ mấy cái máy quét rẻ tiền của chúng có thể sánh được với năng lực trinh sát của tôi sao? Nếu so với tôi khi ở tàn tích Thành phố Kuzusuhara này thì chúng chẳng khác nào đang bị bịt mắt cả! Và với kỹ năng kém cỏi của cậu thì cậu cần một lợi thế lớn như vậy mới hạ được chúng đấy. Vì thế nên đừng có vơ hết công trạng về mình rồi ảo tưởng rằng có thể hạ gục những kẻ như thế một cách dễ dàng. Chúng không phải hạng xoàng đâu. Cậu phải tuyệt đối khắc cốt ghi tâm điều đó.]

“Tôi biết rồi.”

Akira trả lời một cách thành thực, và Alpha biết điều đó. Nhưng cô vẫn cảnh báo cậu thêm một lần nữa.

[Tôi mong là vậy. Thật lòng đấy.]

“T-Tôi đã bảo là tôi biết rồi mà.”

Akira hơi bối rối đáp lại. Cậu lo rằng bản thân vừa tỏ ra quá tự tin và thận trọng tiến về phía trước.

Trận chiến một chiều cứ thế tiếp diễn. Akira nắm rõ vị trí của kẻ địch trong lòng bàn tay, và với sự chỉ dẫn không sai một ly của Alpha, cậu lần lượt kết liễu từng tên trong khi vẫn ẩn mình trong bóng tối. Hết kẻ này đến kẻ khác, những gã đàn ông cứ vậy bất lực ngã xuống.

Kẻ cuối cùng đã buông súng đầu hàng và van xin Akira tha mạng, nhưng cậu phớt lờ gã và bóp cò.

Khi đám cướp đều đã nằm xuống, sương mù không màu cũng dần tan đi. Nhưng trong cơn hoảng loạn đó, dù sương có tan sớm hơn thì lũ người kia cũng chẳng có lấy một cơ hội nào.

Suy cho cùng, đó là một cuộc tụ họp của những kẻ bất hạnh. Akira, Elena, Sara, Bubaha và thuộc hạ của gã — tất cả đều đã đấu tranh trong tuyệt vọng để sống sót. Với hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn, tất cả đều đã đánh cược và thử thách giới hạn của bản thân. Những kẻ thua cuộc, thất bại, hoặc sai lầm sẽ phải trả giá thay cho những người còn lại. Những xác chết nằm rải rác trên mặt đất kia không phải là những kẻ đầu tiên ngã xuống ở vùng phía Đông này, và chắc chắn cũng chẳng phải là những kẻ cuối cùng.

_*_*_*_

Tiếng súng thưa dần rồi im bặt. Ở nơi trú ẩn bên trong tòa nhà, Elena và Sara chờ đợi, nhưng không có dấu hiệu cho thấy cuộc chiến sẽ tiếp tục. Sara hỏi và ngồi tựa ra sau.

“Kết thúc... rồi ư?”

Elena kiểm tra máy quét.

“Hầu hết các tín hiệu sự sống gần đây đã biến mất. Tớ chỉ bắt được một người ngoài chúng ta. Có lẽ là người đã bắn tỉa đám cướp kia.”

Khi sương mù tan dần, các thiết bị của cô đã hoạt động ổn định trở lại. Elena có thể phân biệt chắc chắn giữa những kẻ tấn công và những người khác. Nhưng điều đó không có nghĩa người kia là đồng minh.

“Elena. Liệu người đó có đi về phía này không?”

“Theo tớ thấy thì không. Cậu nghĩ họ muốn gì?”

“Lạc quan mà nói thì chúng ta đã gặp may vì được một người nào đó tình cờ ở gần đây cứu nguy, dù cho họ bị áp đảo về số lượng là tám chọi ba, hay chính xác là tám chọi một nếu không tính chúng ta. Nếu là vậy thì người ấy đúng là thánh sống. Mong là thế.”

Sara bỏ lửng vế sau.

(Chẳng có ai tốt bụng đến thế đâu. Mình biết ơn vì được cứu, nhưng ai mà biết bên kia sẽ đòi hỏi gì để đáp lại chứ. Nếu đó là một gã đàn ông và hắn muốn cơ thể này thì không biết mình có thể thương lượng để hắn chỉ lấy một mình mình thôi không. Nhưng thế nào Elena cũng sẽ phản đối cho xem.)

Theo dõi đối phương trên máy quét, Elena nhận ra tín hiệu đó đang rời xa họ.

(Họ không định kiểm tra những người mình vừa cứu thế nào sao? Nếu muốn thù lao thì họ phải đến đòi ngay lập tức chứ. Tại sao lại không? Để tránh xung đột thêm ư? Hay là họ đã mất hứng rồi? Hay họ đang muốn hôi đồ của mấy cái xác trước?)

Tín hiệu sự sống càng lúc càng xa dần. Elena do dự rồi quyết định đuổi theo.

“Tớ sẽ quay lại ngay. Cậu đợi ở đây nhé.”

“Cậu chắc chứ?”

“Tớ sẽ ổn thôi. Sương mù đã tan nhiều rồi, với lại tớ không bắt được tín hiệu thù địch nào cả. Tớ sẽ không làm gì quá trớn đâu, nhưng ít nhất thì tớ cũng phải nói lời cảm ơn.”

Elena mỉm cười vội trấn an người đồng đội rồi lấy tạm vài món đồ và một mình rời khỏi tòa nhà. Vì không còn phải lo lắng về những kẻ thù khác nữa nên cô vội vàng đuổi theo Akira. Cô hét lên:

“Đợi đã! Anh là người đã cứu chúng tôi phải không?! Tôi muốn cảm ơn anh! Tôi cũng muốn hỏi vài thứ nữa! Anh có thể qua đây một chút được không?!”

Một vật gì đó bay tới từ hướng của Akira. Một mẩu giấy vo tròn được ném thành hình vòng cung rồi rơi ngay dưới chân Elena. Cô nhặt mẩu giấy lên, mở ra và thấy nó được bọc quanh một vỏ đạn súng trường. Trên đó viết nguệch ngoạc dòng chữ “Tránh xa ra”.

Vỏ đạn đó chỉ đơn giản là để lấy sức nặng cho mẩu giấy, hay đây còn là một lời đe dọa? Elena chẳng thể đoán được. Vì ân nhân của họ dường như muốn giữ khoảng cách nên cô đứng yên tại chỗ và hét lớn hơn:

“Đồng đội của tôi đang bị trúng đạn và không thể di chuyển được! Xe của chúng tôi giờ đang đỗ ở gần ngoại ô nên làm ơn, xin anh hãy giúp tôi dìu và bảo vệ cô ấy trên đường tới đó! Tôi sẽ trả công anh hậu hĩnh! Tôi biết yêu cầu này có hơi quá đáng, nhưng làm ơn hãy giúp chúng tôi thêm một chút nữa thôi!”

Elena chẳng biết mình sẽ lấy gì để trả, nhưng đó chắc chắn không phải là tiền, vì cô đã định dành toàn bộ ngân sách còn lại để mua nanomachines cho Sara. Elena đã chuẩn bị tâm thế để mặc cả, thậm chí cô sẵn sàng đánh đổi chính cơ thể mình nếu cần thiết.

Một vật thể khác lại bay tới. Dựa vào dòng chữ in bên ngoài thì đây là một chiếc hộp đựng thuốc. Kiểm tra kỹ hơn, cô nhìn thấy một mẩu giấy kẹp bên trong với những hướng dẫn điều trị được viết vội vàng.

Elena tin rằng vị ân nhân bí ẩn này có ý định cho đồng đội cô thuốc. Elena cũng hiểu ra ẩn ý sau hành động này rằng phía bên kia sẽ không đồng ý giúp đỡ hay bảo vệ họ. Trước khi quay lại với Sara, cô vội vã ghi lại vài dòng lên mẩu giấy và để nó lại trên mặt đất. Cô nói lớn:

“Được rồi! Cảm ơn anh vì chỗ thuốc này! Tôi đi đây! Tôi có viết ID Thợ săn của mình lên tờ giấy này rồi. Xin anh hãy liên lạc với tôi nhé!”

Cô khẽ gật đầu về hướng của Akira rồi quay lưng chạy tới chỗ Sara.

Khi Elena đã đi khuất, Akira mới bước ra nhặt mẩu giấy lên. Cô đã ghi thêm ID Thợ săn của mình vào đó, nhưng cậu chỉ nhìn dãy ký tự ấy với vẻ thắc mắc.

“Alpha, ID Thợ săn là cái gì vậy?”

[Không có gì phải lo cho đến khi cậu có một thiết bị đầu cuối đâu. Cậu chỉ cần nhớ rằng ID của một Thợ săn khác sẽ rất hữu dụng khi cậu muốn liên lạc với họ.]

“Hừm. Cái này mới đấy. Tôi cũng có ID phải không?”

[Không, nhưng khi có thiết bị đầu cuối và thực hiện đúng các thủ tục thì Văn phòng Thợ săn sẽ cấp cho cậu một cái. Quan trọng hơn là Akira này, cậu có chắc là không muốn gặp họ chứ?]

“Ừ, tôi chắc. Chẳng việc gì phải làm chuyện thừa thãi đó cả. Mau về nhà thôi.”

[Cậu không định lấy đồ đạc của đám người kia à?]

“Tôi sẽ để chúng lại. Dù sao thì chúng cũng đâu có tấn công tôi.”

[Tôi hiểu rồi.]

Nhưng thực chất Alpha không hề hiểu. Akira đã lục soát không sót thứ gì trên xác của hai tên Thợ săn từng tấn công cậu trước đó. Tại sao đám người này lại không? Cô kết luận rằng Akira hẳn phải có những tiêu chuẩn riêng của mình.

Thế nhưng, nguyên tắc nào đang chi phối hành vi của cậu? Cậu thiếu niên này đã cứu những người phụ nữ mà không cần lý do và chẳng màng đến an nguy của bản thân. Nhưng cậu làm vậy để làm gì? Cậu không nhận thù lao mà thậm chí, cậu còn cho họ cả số thuốc quý giá của mình. Ấy vậy mà cậu lại từ chối bảo vệ hay thậm chí là gặp mặt họ, cứ như thể cậu chẳng màng đến những gì xảy ra tiếp theo.

Alpha chẳng buồn hỏi tại sao, vì cô biết điều đó cũng vô ích y như lúc cô đòi cậu đưa ra lý do để cứu họ. Dẫu vậy, Alpha vẫn tiếp tục suy đoán, hy vọng tìm thấy một manh mối giúp cô dẫn dắt Akira hiệu quả hơn trong tương lai.

Akira và Alpha không lãng phí thêm thời gian, nhanh chóng rời khỏi tàn tích.

_*_*_*_

Sara mỉm cười yếu ớt khi Elena quay lại và kể những gì đã xảy ra.

“Vậy là một người hoàn toàn xa lạ đã ra tay giúp đỡ, cứu mạng chúng ta, thậm chí còn cho cả thuốc rồi rời đi mà không thèm giới thiệu lấy một câu ư? Lại còn không nói đến chuyện thù lao nữa hả. Nếu chỉ nhìn vào những mặt tốt đẹp ấy thì chắc là tớ đổ người ta luôn mất.”

Đó là một viễn cảnh lãng mạn, Sara nghĩ vậy. Dù thế nhưng nụ cười của cô dần trở nên gượng gạo.

“Nhưng họ không cho chúng ta nhìn mặt, nghe giọng hay lại gần, còn nét chữ thì nguệch ngoạc. Chắc bên kia đã cố ý để chúng ta không thể truy dấu. Điều đó tự dưng làm tớ cảm thấy nghi ngờ họ.”

Elena đáp lại bằng một nụ cười căng thẳng nhưng cũng đầy vẻ nghi hoặc.

“Cậu có muốn hoãn việc dùng thuốc không? Cậu sẽ hồi phục nếu chúng ta đợi đủ lâu phải không?”

Cô không muốn nghĩ xấu về ân nhân của mình, nhưng Sara mới là người phải uống thuốc, và Elena không muốn ép buộc cô.

Sara lắc đầu.

“Không, tớ sẽ dùng. Để vết thương thế này cũng đâu có ích gì.”

Cô không nói thêm rằng bản thân sẽ không muốn làm vậy nếu như người cần thuốc là Elena.

Sara mở hộp, lấy ra một viên nang và đặt vào lòng bàn tay. Thông thường, bước tiếp theo sẽ là nuốt nó. Nhưng cô xem xét kỹ viên nang khi nhớ lại những chỉ dẫn ghi trên mảnh giấy rẻ tiền.

Trong trường hợp khẩn cấp hoặc khi thời gian là vàng bạc, hãy bôi trực tiếp thành phần trong viên nang lên vết thương thay vì nuốt. Hãy chuẩn bị tinh thần cho những cơn đau dữ dội.

Sara do dự. Cô chắc chắn rằng loại thuốc này không được thiết kế để sử dụng theo cách đó. Nó có thể khiến vết thương của cô tệ hơn. Nhưng cô quyết định liều một phen.

Sara mở vài viên nang và bôi thứ bên trong trực tiếp lên những vết thương trên đùi. Đúng như lời cảnh báo, một nỗi đau thấu xương ập đến. Nhưng đi cùng cơn đau, cô cảm nhận được một thứ gì đó đang cưỡng ép chữa lành những vết thương của mình.

Elena lo lắng quan sát nỗi đau đớn hiện rõ trên gương mặt Sara. Dần dần, sự giày vò trong cô cũng dịu bớt. Một phút sau, cảm giác đau đớn gần như biến mất hoàn toàn. Sara thử đứng dậy và nhận thấy vết thương chỉ còn hơi nhói lên một chút.

“Cậu chắc là mình cử động được chứ, Sara?”

Elena nhìn Sara với vẻ ngạc nhiên xen lẫn e dè. Nhưng Sara trấn an cô:

“Đừng lo. Có vẻ thứ thuốc đó thực sự có tác dụng, vì tớ thấy mình có thể sẵn sàng chiến đấu tiếp. Chắc cậu cũng nên thử một chút đi.”

Sara làm thêm một liều nữa, nhưng vì tình hình không còn khẩn cấp như lúc trước nên lần này cô đã nuốt viên nang,

Nghe theo lời khuyên, Elena cũng dùng thử một ít thuốc. Tuy không bị thương nặng, nhưng cơ thể cô cũng đã bầm dập đáng kể và kiệt sức. Elena cần hồi phục nhiều chẳng kém gì Sara.

Chẳng bao lâu sau, cô cảm thấy cơn đau đầu tan biến nhanh chóng. Kinh nghiệm mách bảo Elena rằng loại thuốc này không đơn thuần là ức chế cơn đau, mà nó thực sự đang chữa lành các tổn thương trong đầu cô với tốc độ kinh ngạc.

Nhờ hiệu quả thần kỳ của thuốc, Elena và Sara bắt đầu thay đổi suy nghĩ về Akira. Cậu không còn là một kẻ khả nghi nữa, mà là một vị cứu tinh có những lý do riêng để giữ bí mật. Cả hai nhìn nhau cười khổ và cảm thấy hơi ngượng vì sự hoài nghi lúc trước, dù cho đó là điều cần thiết để sinh tồn.

Sara bật cười để xua đi bầu không khí nặng nề.

“Dù sao thì giờ chúng ta đã biết ân nhân của mình hào phóng đến mức nào. Tớ không biết công ty nào sản xuất loại thuốc này, nhưng nếu đã hiệu quả như thế thì nó chắc chắn phải đắt cắt cổ. Đến cả tớ cũng chẳng chịu nổi cảm giác nợ ai đó nhiều đến vậy mà ngay cả một lời cảm ơn cũng không thể nói trực tiếp.”

“Tớ đã để lại ID Thợ săn rồi, nhưng chẳng biết anh ta có thèm đọc không chứ đừng nói đến việc liên lạc lại.”

“Đó là quyền của họ. Nhưng ít nhất thì hãy đảm bảo là chúng ta có đủ khả năng trả ơn nếu sau này họ thực sự tìm tới.”

Elena cũng bật cười theo.

“Cậu nói đúng. Hãy tập trung vào những gì chúng ta có thể làm lúc này đi. Coi như lời “cảm ơn” đã gửi đến họ bằng cách dọn dẹp sạch sẽ trang bị của lũ người kia vậy. Vị cứu tinh của chúng ta có vẻ không hứng thú với đồ đạc của chúng, và nếu bán đống đó đi thì chúng ta sẽ đủ tiền mua nanomachines cho cậu đấy.”

“Trời ạ. Hôm nay chúng ta cứ liên tục mắc nợ cái người “chẳng biết tên là gì” kia nhỉ.”

“Cậu nói phải.”

Cả hai người phụ nữ lại nhìn nhau cười khúc khích.

Elena và Sara thu gom tất cả những gì có thể từ xác lũ đàn ông và trở về Thành phố an toàn. Lần theo những tin đồn vốn là một canh bạc, họ đã suýt phải trả giá bằng mạng sống hoặc tệ hơn thế. Nhưng số tiền kiếm được từ đống di vật của đám cướp là đủ để cả hai xoay chuyển tình thế. Họ đã thắng ván cược này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!