[LN] Quyển 1 - Thượng - Hồn ma mời gọi [ON GOING]

Chương 06: Tin tưởng

Chương 06: Tin tưởng

Duck: Quay về với Akira cày chay nào các con vợ :D 

Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D 

Enjoy!!

--------------------------------------------------------

Trở về nhà trọ, Akira lặng lẽ ngắm nhìn khẩu súng trường tấn công AAH vừa mua tại cửa hàng của Shizuka. Cảm giác được trang bị vũ khí như một Thợ săn thực thụ khiến lòng cậu dấy lên một niềm phấn khích khó tả. Món vũ khí này, thứ vốn được thiết kế riêng để đối đầu với lũ quái vật nặng hơn cậu tưởng — cái sức nặng ấy dường như tương đương với sự tin cậy mà cậu sẽ phải đặt vào nó. Khi hình dung về những trận chiến sinh tử trong tương lai, bàn tay Akira siết chặt lấy thân súng, nụ cười trên môi cũng chợt tan biến.

Alpha quan sát cậu với vẻ mặt cũng trầm tư không kém, nhưng tâm trí cô lại đang nghĩ về một chủ đề hoàn toàn khác. Cô bất chợt hỏi:

[Người phụ nữ đó là gu của cậu à?]

“Ý cô là ai cơ?”

[Chủ cửa hàng nơi cậu mua khẩu súng này tên Shizuka đúng không? Cậu hoàn toàn bị cô ta mê hoặc rồi.]

Akira ngơ ngác buột miệng:

“Tôi á? Tôi chỉ mua đồ ở đó thôi mà. Tôi thấy vui vì cô ấy tặng thêm quần áo với ba lô miễn phí, chỉ có vậy thôi."

Alpha vẫn kiên trì:

[Không, không chỉ có vậy đâu. Tôi biết mà.]

“Tôi chẳng biết phải nói gì với cô nữa.”

Akira không hề có ý lảng tránh, đơn giản là cậu cũng chẳng rõ cảm xúc của mình là gì. Cậu bỏ lỡ chủ đề đó với vẻ mặt đầy bối rối.

Mặc dù Alpha xem việc tìm hiểu sở thích về phụ nữ của Akira là điều tối quan trọng, nhưng các thuật toán tính toán cho cô biết đây chưa phải lúc để đào sâu. Như muốn gạt chuyện đó qua một bên, cô tiếp tục:

[Dù sao đi nữa thì giờ ta hãy bàn về kế hoạch sắp tới nhé, bao gồm cả việc huấn luyện với khẩu súng mới này nữa. Về cơ bản, chúng ta sẽ đến các tàn tích mỗi tuần một lần, thời gian còn lại sẽ dành cho việc rèn luyện và học tập. Ngay cả khi muốn đi săn di vật thường xuyên hơn để kiếm tiền thì cậu cũng đừng có phàn nàn đấy nhé.]

"Rõ rồi."

Alpha tỏ vẻ ngạc nhiên:

[Thật sao? Tôi cứ tưởng cậu sẽ làm ầm lên cơ đấy.]

Akira trả lời trả lời một cách chân thành.

“Tôi đã quyết định sẽ tin tưởng cô về những việc như thế này rồi.”

Tin tưởng. Akira không quá để tâm đến từ ngữ mình vừa chọn, nhưng thuật ngữ đó rõ ràng mang một ý nghĩa đặc biệt đối với Alpha, khiến cô thoáng chút suy tư.

[Tôi hiểu rồi. Nếu vậy thì tôi sẽ đi thẳng vào phần quan trọng nhất trong công việc của chúng ta sau này. Akira, tôi sắp nói một điều cực kỳ hệ trọng nên cậu hãy nghe cho kỹ.]

Akira gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. Trong quá khứ, cậu chỉ thấy cô lộ vẻ mặt này khi tính mạng cậu đang bị đe dọa nghiêm trọng. Nhìn thấy biểu cảm đó bây giờ khiến cậu vô thức ngồi thẳng dậy và tập trung cao độ.

Alpha gật đầu đáp lại, với thái độ đột nhiên trở nên vô cùng chuyên nghiệp và xa cách. Cô im lặng một lúc.

“Alpha?”Akira thắc mắc.

Khi cô cất lời, cả giọng nói lẫn nét mặt đều trở nên vô hồn và máy móc.

[Tôi có quyền thực hiện các thao tác đa dạng lên đối tượng mà không cần sự đồng ý hay giải thích trước nhằm tạo điều kiện cho các hỗ trợ tinh vi hơn không? Điều này bao gồm việc thu thập và sử dụng Thông tin Cá nhân Cấp độ 5 mà không cần sự cho phép. Việc thu thập thêm thông tin liên quan đến lời giải thích này là tùy chọn.]

“Nghĩa là sao, chính xác là thế nào?”

Akira hỏi. Sự thay đổi trong thái độ của Alpha khiến cậu hoang mang không kém gì những lời cô vừa nói ra.

[Cậu sẽ cần xấp xỉ 120 năm để đạt được sự hiểu biết tổng quát về các quy định này và từng thành phần riêng lẻ của chúng thông qua giải thích bằng lời. Tôi hiện không thể tính toán được thời gian cần thiết để đạt được kiến thức chuyên sâu. Đạo luật Tránh Định kiến quy định rằng tôi phải trình bày các điều khoản theo thứ tự ưu tiên được thiết lập bằng Phương pháp Tính toán Nhận thức Quy định A887. Để đạt được sự hiểu biết tổng quát...]

“Ờ.... Tôi không thực sự hiểu cô đang nói gì, nhưng trả lời “có” là được rồi đúng không?”

[Tôi sẽ xem đó là sự đồng ý đối với tất cả các điều khoản cụ thể không vi phạm mô tả chung. Điều này bao gồm hướng dẫn tâm thần theo nghĩa hẹp và can thiệp vào ý chí tự do theo nghĩa rộng. Việc bảo vệ mạng sống và tư tưởng của đối tượng tương đương với các hạn chế về sinh mạng và tư tưởng theo điều 213.873 của Đạo luật Tự túc Tự hạn chế. Điều này bao gồm tất cả các quy định liên quan đến cộng tác viên đặc biệt ở các khu vực không đủ tiêu chuẩn. Đồng thời.]

Mọi thứ chẳng hề có ý nghĩa gì với Akira. Khi cậu cố ngắt lời để đòi giải thích thì những lời làm rõ của cô lại càng trở nên phức tạp hơn, và cuối cùng Akira đành bỏ cuộc.

Tuy nhiên, cậu lờ mờ hiểu được rằng cô đang xin phép một điều gì đó. Cậu cũng nhớ rằng việc không tuân lệnh cô sẽ đẩy mạng sống của mình vào nguy hiểm còn lớn hơn hiện tại. Vì vậy, dù còn chút do dự, cậu vẫn đưa ra quyết định:

“Câu trả lời cho câu hỏi đầu tiên của cô là “có”.”

Cậu nói với khuôn mặt cương quyết.

[Vui lòng xác nhận lại. Tôi có quyền thực hiện các thao tác đa dạng lên đối tượng mà không cần sự đồng ý hay giải thích trước nhằm tạo điều kiện cho các hỗ trợ tinh vi hơn không?]

“Có.”

Và đột nhiên, Alpha của ngày thường đã trở lại.

[Cảm ơn cậu nhé. Đừng lo, cậu sẽ không hối hận đâu.]

Akira nhẹ nhõm khi thấy Alpha trở lại bình thường. Rồi cậu chợt thấy bực mình.

“Thế sao ngay từ đầu cô không nói đơn giản luôn cho rồi?!”

[Đó là quy tắc mà. Lúc nào cũng vậy, cậu sẽ phải trải qua một đống thủ tục rườm rà đó để tránh những rắc rối về sau.]

Cô nhìn cậu đầy tinh quái:

[Này Akira, lúc chúng ta ở trong bồn tắm hôm qua ấy, cậu nghĩ gì về bộ ngực của tôi?]

“C-Cái gì... sao tự nhiên cô lại hỏi vậy?!”

[Vì lúc tôi hỏi cậu nghĩ gì về cơ thể khỏa thân của mình thì cậu đã gọi chúng là “to” mà]

Akira ngập ngừng.

“Tôi có nói thế hả?”

Cô hỏi với vẻ quyến rũ đầy trêu chọc:

[Dù nghe có vẻ hời hợt, nhưng nếu đó là điều cậu nghĩ khi đang lơ mơ như vậy thì chắc cậu phải mê chúng lắm nhỉ. Cậu có muốn chạm thử không?]

Cô lại đang trêu chọc cậu. Vì bực bội trước thái độ đó nên Akira không muốn trả lời trực diện. Nhưng cậu cũng không muốn nói dối, bởi cậu đã hứa sẽ xây dựng sự tin tưởng với cô. Với vẻ hơi lảng tránh, Akira đáp:

“Nhưng tôi cũng không chạm được mà, đúng không?”

[Bây giờ thì chưa. Nhưng cậu có thể làm vậy sau khi hoàn thành việc thám hiểm những tàn tích mà tôi đang dự tính. Cậu thấy sao? Nghe hấp dẫn chứ?]

“Làm sao mà đi thám hiểm tàn tích lại giúp tôi chạm được vào cô chứ?”

[Chuyện đó phức tạp lắm. Cứ nói tôi nghe đi. Cậu không muốn thử cảm giác đó sao?]

Akira lườm cô đầy nghi ngờ:

“Sao cô cứ ép tôi thế?”

Alpha mỉm cười ngọt ngào đáp lại:

[Tôi đang cố tạo động lực cho cậu bằng một phần thưởng mà ngay cả cậu cũng có thể nắm bắt được.]

“Ý cô là cô đang quyến rũ tôi để làm theo ý cô muốn?”

[À thì, đúng vậy. Chỉ nhìn tôi thôi thì đâu có tác dụng gì mấy; ngay cả khi thấy cơ thể trần trụi của tôi ở cự ly gần mà cậu cũng chỉ hơi xao động một chút, đồ ngốc cứng đầu này! Nhưng nếu cậu được chạm vào tôi thì sao, hửm?]

Akira thở dài trước những lời bình phẩm lố bịch ấy.

“Đợi khi nào tôi lớn hơn chút nữa đi. Khi tôi thành người lớn rồi thì tôi sẽ nhìn và chạm bao nhiêu tùy thích, được chưa?”

[Rất tốt. Tôi dự định đây sẽ là một mối quan hệ đối tác lâu dài nên cậu hãy cứ tận hưởng khi thời điểm đó đến nhé.]

Và thế là cô gác lại chủ đề đó, khiến Akira thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi đã đánh lạc hướng Akira khỏi những lời nói kỹ thuật kỳ lạ lúc nãy, Alpha quay lại với những vấn đề nghiêm túc hơn.

[Giờ đã đến lúc chúng ta bắt đầu huấn luyện rồi. Cậu sẵn sàng chưa?]

Akira gật đầu đầy nghiêm túc:

“Tôi sẵn sàng.”

Cô gật đầu hài lòng.

[Cậu sẽ bắt đầu bằng việc học thần giao cách cảm.]

“Cái đó là gì vậy?”

[Hiện tại cậu hãy cứ xem đó là việc trò chuyện mà không cần dùng đến giọng nói, chúng ta sẽ bắt đầu từ đó. Giao tiếp nhanh chóng và chính xác là cực kỳ quan trọng, cả trong lẫn ngoài trận chiến. Và một khi đã học được điều này thì cậu có thể nói chuyện với tôi mà không trông giống như đang lẩm bẩm với không khí nữa, nên cậu hãy học nhanh lên nhé.]

“Cô nói thì dễ lắm.”

Akira không định phàn nàn về chuyện huấn luyện, nhưng thần giao cách cảm không phải là thứ cậu từng hình dung đến.

“Chính xác thì tôi phải làm gì?”

[Hãy nghe và nói bằng não thay vì tai và miệng. Mỗi người mỗi khác nên rất khó để giải thích bằng lời. Cậu sẽ phải tự mình nắm bắt lấy cảm giác đó thôi.]

Vì trông Akira ngày càng bối rối nên Alpha chọn một cách tiếp cận cụ thể hơn.

[Hãy thử tưởng tượng cậu đang nói chuyện với tôi đi. Không quan trọng cậu nói gì. Đấy có thể là một mệnh lệnh đơn giản kiểu như “rẽ phải” chẳng hạn. Nếu tôi phản hồi thì cậu sẽ biết mình đã thành công. Bắt đầu đi.]

Akira vẫn chưa thực sự hiểu, nhưng cậu vẫn làm theo lời cô bảo. Sau một hồi luyện tập mà không có kết quả, cậu bắt đầu lẩm bẩm những thông điệp trong vô thức mà không hề nhận ra, cho đến khi Alpha cảnh báo rằng làm như vậy chỉ khiến bài tập trở nên vô nghĩa.

Quá trình thử và sai diễn ra đầy gian nan và mệt mỏi. Akira dồn hết tâm trí và khao khát một cách mãnh liệt. Cậu hướng về phía Alpha, trong khi ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô không rời. Cậu nhắm nghiền mắt và thầm gọi tên Alpha trong im lặng. Thế nhưng, dù đã nỗ lực đến tột cùng, cô vẫn không hề đáp lại. Dù vậy, cậu vẫn kiên trì bám theo những chỉ dẫn mơ hồ của cô.

Bước ngoặt đến sau khoảng một giờ đồng hồ. Alpha đột ngột quay sang bên phải để đáp lại những tiếng gào thét tuyệt vọng lặp đi lặp lại trong tâm trí Akira. Cậu sững sờ, còn cô thì bật cười.

[Làm tốt lắm. Cậu bắt đầu nắm bắt được nhịp rồi đấy. Tiếp tục đi.]

[Đ-Được.]

Akira đáp lại bằng thần giao cách cảm mà chính cậu cũng không nhận ra.

Sau khoảnh khắc đó, cậu tiến bộ thần tốc. Khả năng truyền tin qua tâm trí ngày càng trở nên sắc nét hơn sau mỗi lần lặp lại. Alpha nhận xét:

[Cậu khá lên rồi đấy. Cậu cũng đang học được cách nghe thấy giọng nói của tôi qua thần giao cách cảm nữa. Khi tôi tác động qua thính giác thông thường, cậu có thể sẽ không nghe thấy tôi giữa tiếng súng đạn hay những tạp âm tương tự, nhưng giờ đây cậu sẽ hiểu tôi rõ ràng bất kể xung quanh có náo loạn đến mức nào.]

[Ồ, tôi hiểu rồi. Thế thì tiện thật đấy.]

[Đúng chứ? Đây đều là một phần của huấn luyện chiến đấu cả.]

[Nhưng chúng ta không thể tập luyện việc này ở bên ngoài sao?]

Alpha mỉm cười thích thú trước sự ngây ngô của cậu.

[Cậu thực sự muốn mọi người nhìn thấy mình đứng lẩm bẩm một mình như kẻ lập dị sao?]

[Chắc là không rồi.]

Hình dung lại bộ dạng của mình trước đây, Akira chỉ biết mỉm cười đầy hối lỗi.

Chẳng bao lâu sau, cậu đã có thể duy trì một cuộc hội thoại bằng tâm trí một cách dễ dàng, và Alpha quyết định chuyển sang giai đoạn tiếp theo của giáo trình.

[Tôi có thể nói là cậu đã làm chủ được việc giao tiếp ngôn ngữ ở cấp độ lời nói. Tiếp theo, cậu sẽ học cách gửi và nhận những thông tin ít cụ thể hơn, như ý định, ham muốn và những hình ảnh trong tâm trí.]

Akira lại nhíu mày và tiếp tục bối rối trước những lời giải thích trừu tượng của Alpha. Nhưng cô vẫn mặc kệ mà tiếp tục:

[Một bức tranh có giá trị bằng hàng ngàn lời nói, và trong chiến đấu, việc truyền tải hình ảnh nhanh chóng và chính xác sẽ dễ dàng hơn là mô tả chúng. Hãy xem đây là một phần khác của huấn luyện chiến đấu và cố hết sức đi nhé.]

“Được rồi. Nhưng làm sao tôi biết được là mình đã truyền đạt thành công đến cô chứ?”

[Hãy bắt đầu bằng việc tưởng tượng ra các bộ trang phục cho tôi và thử gửi những hình ảnh đó đi. Tôi sẽ mặc bất cứ thứ gì nhận được từ cậu, và nếu nó trông giống như cậu hình dung thì tức là cậu đã thành công. Thử đi.]

Akira làm theo lời hướng dẫn ấy và trang phục của Alpha thay đổi. Nó biến thành một mớ hỗn độn xấu xí của đủ loại vải vóc dường như được khâu lại với nhau một cách ngẫu nhiên. Cậu còn chưa kịp nhăn mặt trước cảnh tượng đó thì bộ quần áo đã bắt đầu biến dạng thêm rồi tan biến mất.

Đứng khoả thân hoàn toàn trước mặt một Akira đang cuống cuồng, Alpha nói:

[Thất bại rồi. Cậu đã không truyền đạt đúng hình ảnh về bộ đồ trong tâm trí — trừ khi cậu thực sự muốn nhìn thấy tôi trần truồng thế này.]

“Tôi... tôi không có! Mặc quần áo vào đi!”[note86501]

[Không. Đây là bài tập huấn luyện. Nếu muốn tôi mặc đồ thì cậu hãy truyền tải hình ảnh cho tốt vào.]

Akira vội vã thử lại lần nữa, và một lần nữa, những gợi ý mơ hồ về một bộ trang phục lại bao phủ lấy cơ thể khỏa thân của Alpha. Nhưng chính sự vội vàng đã khiến cậu càng thiếu chính xác, và chẳng mấy chốc cô lại khoả thân như cũ. Hết lần này đến lần khác, cậu thử sức, và hết lần này đến lần khác, Alpha khoác lên mình những nỗ lực kỳ quái về quần áo của cậu để rồi chúng ngay lập tức tan thành mây khói. Thực ra Akira có thể ngăn cô khỏi việc khỏa thân hoàn toàn chỉ bằng cách hình dung ra một bộ đồ lót đơn giản, nhưng vì quá bối rối nên cậu không nhận ra điều đó, và Alpha cũng chẳng thèm nói cho cậu biết.

Mãi cho đến sau một chuỗi dài thất bại và một bữa tối muộn, Akira cuối cùng cũng thành công trong việc mặc cho Alpha một bộ đồ trắng trơn giản dị.

[Thế là đủ cho hôm nay rồi. Tôi nghĩ cậu đã làm rất tốt cho ngày đầu tiên.]

“Tôi chẳng biết tại sao, nhưng tôi kiệt sức rồi.”

[Trong trường hợp đó thì cậu hãy đi tắm và ngủ một giấc thật ngon đi.]

“Ừm, nghe hay đấy.”

Dù mệt mỏi về tinh thần, nhưng Akira không thấy kiệt quệ như ngày hôm trước. Cậu thư giãn thong thả trong bồn tắm một lúc rồi lên giường và chìm sâu vào giấc ngủ.

Đó là một ngày dài. Akira đã tin tưởng Alpha đủ để trao cho cô sự cho phép mà thậm chí không hiểu rõ nó dùng để làm gì. Cô không hề nói dối, sự huấn luyện của cô sẽ nâng tầm kỹ năng cho Akira, và sự cho phép của cậu sẽ giúp cậu sống sót, vì nó cho phép cô cung cấp những hỗ trợ tốt hơn khi họ chinh phục các tàn tích. Thế nhưng, mọi chuyện không chỉ đơn giản có thế. Trong giấc ngủ say, Akira chưa bao giờ tự hỏi rằng, rốt cuộc cậu đã đồng ý với điều gì.

_*_*_*_

Ngày hôm sau, Akira không còn giam mình trong phòng trọ để luyện tập thần giao cách cảm nữa; chuyến huấn luyện thực địa tại vùng đất hoang của cậu cuối cùng đã bắt đầu. Akira khoác trên mình bộ đồ bảo hộ mua từ Shizuka, tay lăm lăm khẩu súng trường tấn công AAH. Nhìn tổng thể, cậu trông khá bảnh bao và ra dáng hơn hẳn so với cái thuở lếch thếch cầm độc khẩu súng lục khi tiến vào sa mạc.

Cảm giác hồi hộp xen lẫn mong chờ khiến lồng ngực cậu phập phồng. Alpha thông báo khi đứng trước mặt cậu với nụ cười rạng rỡ.

[Nào, giờ chúng ta sẽ bắt đầu huấn luyện kỹ năng bắn súng. Akira, cầm súng lên và sẵn sàng khai hỏa đi.]

Akira cố gắng hết sức, nhưng vì chưa từng được đào tạo bài bản nên cậu chỉ biết dựa vào những ký ức mơ hồ về các tư thế bắn súng. Kết quả là một dáng đứng lộ rõ sự non nớt. Alpha nhận xét đầy vui vẻ:

[Không ổn. Cậu làm sai hết rồi. Phải dùng cơ thể để ổn định khẩu súng như thế này này.]

Một khẩu AAH xuất hiện trên tay Alpha và cô bắt đầu thị phạm tư thế chuẩn xác. Akira hơi ngỡ ngàng khi thấy cô có thể hiển thị thêm cả đồ vật chứ không chỉ quần áo. Nhưng rồi cậu nhận ra điều đó cũng hợp lý nếu như xem khẩu súng là một phần diện mạo mà cô có thể thay đổi tùy ý.

Khi Akira đã sao chép đúng dáng đứng của cô, Alpha bắt đầu chỉ ra vô số lỗi nhỏ, từ vị trí của tay chân cho đến độ căng của từng thớ cơ và trọng tâm chính xác của cơ thể. Những lời của Alpha ngày càng chi tiết đến mức cô còn chỉ dẫn cho cậu phải dồn bao nhiêu lực vào ngón chân cái. Vì quá tập trung vào việc tập luyện đến nỗi Akira không nhận ra cô đã nắm bắt những chi tiết nhỏ nhặt mà mắt thường không thấy được một cách chính xác đến kinh ngạc như thế nào.

Cả hai dành cả tiếng đồng hồ chỉ để luyện tập tư thế. Akira đã bắt đầu thấm mệt dù chưa bắn phát nào, nhưng sự mệt mỏi và những chỉ dẫn của Alpha đã đem lại quả ngọt khi tư thế bắn của cậu đã cải thiện rõ rệt. Alpha gật đầu hài lòng vì cậu không còn cầm súng như một kẻ nghiệp dư nữa.

[Được rồi, thế là tạm ổn. Hãy ghi nhớ cảm giác cơ thể lúc này. Giờ thì cậu hãy bắn viên đá cuội kia đi.]

Cô chỉ tay về phía trước. Cậu nheo mắt nhìn theo nhưng rồi cau mày — cậu chẳng tài nào biết được cô đang chỉ thẳng vào một viên đá nhỏ xíu cách đó một trăm mét.

“Viên đá nào cơ?”

Nụ cười của Alpha vẫn không hề lay chuyển.

[Rồi cậu sẽ thấy thôi. Chuẩn bị để ngạc nhiên đi! Tôi sắp cho cậu thấy sự hỗ trợ của tôi tuyệt vời đến mức nào! Nhìn lại lần nữa xem.]

Akira làm theo với vẻ hơi hoài nghi, và rồi cậu thấy một khung chữ nhật màu xanh lá hiện lên, bên trong là một vòng tròn xanh. Khi cậu vô thức tập trung vào vòng tròn thì nó phóng đại tầm nhìn của cậu, giống như chức năng thu phóng tự động của một chiếc ống nhòm cao cấp vậy. Cậu ngừng tập trung vì quá bất ngờ, và hình ảnh phóng đại trở lại bình thường.

“Alpha! Mắt tôi bị làm sao thế này?! Cô đã làm gì rồi à?!”

Alpha cười đắc chí trước phản ứng của cậu:

[Nhờ có tôi mà thị giác của cậu giờ đã có chức năng thu phóng rồi đấy! Thử tập trung vào viên đá cuội đó xem.]

Một chấm đỏ hiện ra trong tầm mắt Akira. Cậu tập trung vào nó, và một lần nữa, một phần tầm nhìn của cậu được phóng to, tiết lộ hình ảnh mờ ảo của một viên đá nhỏ được bao quanh bởi đường viền đỏ.

[Độ phóng đại đối với mắt thường chỉ có giới hạn thôi. Giờ cậu hãy thử dùng kính ngắm của súng xem.]

Nhìn qua kính ngắm, Akira chật vật tìm kiếm viên đá do tầm nhìn bị thu hẹp lại đáng kể, và rồi một dấu ký hiệu xuất hiện ở rìa phải tầm mắt. Cậu chậm rãi dịch chuyển nòng súng cho đến khi viên đá lọt vào tầm ngắm. Một đường kẻ màu xanh lam kéo dài từ họng súng hướng thẳng về phía hòn đá nhỏ. Alpha giải thích:

[Đường màu xanh đó là quỹ đạo đạn mà tôi đã tính toán. Hãy căn chỉnh nó khớp với mục tiêu khi bắn, và khả năng cao là cậu sẽ trúng đích.]

Đường màu xanh liên tục rung rinh, nhưng Akira đã cố hết sức để giữ nó đè lên viên đá và bóp cò. Đoàng! Lực giật khiến cậu mất thăng bằng. Một viên đạn vọt ra khỏi nòng, xé toạc không khí nhưng lại đi chệch mục tiêu và biến mất tăm.

“Tôi bắn trượt rồi.”

[Đấy chỉ là dự đoán chứ không phải tiên tri. Những yếu tố nằm ngoài tính toán của tôi có thể thay đổi đáng kể đường bay của đạn. Vấn đề chính là lần này cậu đã mất thăng bằng khi bắn. Hãy nhớ lại tư thế tôi đã dạy, ngắm kỹ và thử lại lần nữa xem.]

Akira tập trung và giữ mục tiêu, nhưng cậu vẫn chẳng thể bắn trúng. Cậu thậm chí còn không thấy vết đạn bắn vào đâu qua kính ngắm, chứng tỏ cậu đã trượt một khoảng rất xa. Mỗi khi tư thế của cậu lệch đi, Alpha lập tức chỉ ra, và mỗi lần như vậy cậu lại điều chỉnh và bắn tiếp.

[Trong chiến đấu, cậu sẽ bắn quái vật chứ không phải đá cuội đâu. Trừ khi cậu bắn trúng những điểm yếu nhất và kết liễu chúng thật nhanh, hoặc ít nhất là khiến chúng tê liệt, bởi nếu không cậu sẽ gục ngã trước sự phản công của chúng. Trượt là chết, bởi vậy cậu hãy bắn như thể mạng sống của cậu phụ thuộc vào nó.]

Một giờ sau, cậu bắt đầu nhìn thấy những lỗ đạn qua kính ngắm. Khi đã kiệt sức, tâm trí Akira bắt đầu xao nhãng và cậu vô thức thốt ra suy nghĩ của mình.

“Này Alpha. Tôi cứ thắc mắc: không phải chúng ta có thể làm mấy thứ như thu phóng thị giác hay thần giao cách cảm sớm hơn sao?”

Đối với Akira, đó chỉ là một câu hỏi bâng quơ. Tuy nhiên, Alpha nhận định rằng một câu trả lời sai lầm có thể khiến cậu mất lòng tin vào cô. Cô cẩn thận chọn lời sau nụ cười không đổi.

[Tôi sẽ làm bất cứ điều gì có thể, bất cứ lúc nào, miễn là điều đó giúp ích cho cậu. Nhưng khi hai tên thợ săn kia tấn công thì tôi không thể làm vậy, do cậu chưa cho phép.]

Akira vặn lại:

“Tôi chắc chắn là mình sẽ đồng ý nếu cô hỏi mà. Có phải cô chỉ muốn biết liệu cô có thể hỗ trợ tôi mà không cần tôi cho phép hay không, đúng chứ?”

[Lúc đó tôi thậm chí còn không có quyền để xin cái 'sự cho phép' đó nữa. Đó là quy tắc - những quy tắc dài dằng dặc mà tôi không có đủ thời gian để giải thích hết.]

“Vậy à? Hừm. Nghe có vẻ rắc rối nhỉ.”

[Và tôi cũng sẽ không làm thế lúc đó ngay cả khi có quyền. Đột ngột thay đổi thị giác của cậu ngay giữa trận chiến sao? Điều đó chắc chắn sẽ khiến cậu bị mất phương hướng và làm rối loạn các chuyển động. Nên chắc chắn tôi sẽ quyết định không làm vậy.]

“Ồ. Cô nói cũng có lý.”

Akira gật đầu, sự tò mò của cậu đã được thỏa mãn.

Nhận thấy phản ứng của cậu, Alpha bồi thêm:

[Nếu sau này có vẻ như tôi cố tình né tránh một việc gì đó mà cậu nghĩ là dễ dàng với tôi, thì hãy mặc định là có lý do tương tự. Hoặc là bất khả thi về vật lý, công nghệ, luật pháp, hoặc điều đó sẽ làm tình hình tệ hơn. Ngay cả tôi cũng không thể làm được mọi thứ. Nếu tôi có thể tự mình thám hiểm tàn tích thì tôi đã chẳng nhờ đến cậu rồi. Nhưng có rất nhiều hạn chế ngăn cản tôi làm điều đó.]

Alpha mà cũng phải đưa ra lời biện minh sao? Akira hơi ngạc nhiên, vì trước giờ cậu luôn coi cô là một tồn tại đầy quyền năng theo một cách mơ hồ nào đó. Cậu buột miệng:

“Hóa ra cô cũng có nhiều vấn đề nhỉ. Xin lỗi vì nói điều này, nhưng tôi đoán mình nên biết ơn vì điều đó, nếu không tôi đã chẳng bao giờ gặp được cô.”

Ngay sau đó, Akira cảm thấy lẽ ra cậu nên giữ im lặng thì hơn.

Alpha nắm lấy cơ hội để trêu chọc cậu. Cô ghé sát mặt lại gần và mỉm cười tinh quái.

[Không cần phải giữ ý đâu mà! Cứ tự nhiên mà thể hiện lòng biết ơn đi! Chẳng hạn như bằng cách cải thiện độ chính xác khi bắn súng này. Hoặc là cởi mở hơn trước những lời mời gọi của tôi chẳng hạn.]

“Tôi sẽ cố gắng hết sức với cái đầu tiên.”

Akira bóp cò. Viên đạn lại một lần nữa đi chệch hướng.

Khi mặt trời gần lặn, kỹ năng bắn súng của cậu đã có chút tiến triển. Với sự hỗ trợ của Alpha, giờ đây cậu có thể nhắm bắn ổn định vào một hòn đá cỡ vừa cách xa trăm mét với độ chính xác một phần trăm.

Cậu kết thúc buổi tập và trở về Thành phố dưới bầu trời đêm rồi nghỉ lại tại một khách sạn cũ. Việc thanh toán hóa đơn một lần nữa nhắc nhở cậu rằng số tiền ít ỏi đang vơi đi nhanh chóng đến mức nào, nhưng cậu gạt nỗi lo ấy sang một bên để tận hưởng việc đi tắm. Khi bước ra khỏi bồn thì sự mệt mỏi theo đó cũng tan biến, thay vào đấy là một cơn buồn ngủ dữ dội. Cậu đổ gục xuống giường và lập tức chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, Akira dành cả ngày trong phòng khách sạn để bảo trì khẩu súng trường AAH. Đây là một khía cạnh khác của việc huấn luyện. Vì chưa biết quy trình chuẩn nên cậu làm việc cẩn thận dưới những chỉ dẫn chi tiết của Alpha.

[Khẩu súng này sẽ là phao cứu sinh của cậu trong tương lai gần. Nếu cậu không chăm sóc nó cẩn thận thì tức là cậu cũng không trân trọng mạng sống của mình đâu. Bởi vậy nên hãy thật tỉ mỉ vào!]

"Tôi biết rồi, tôi biết rồi mà."

Bất chấp những lời khuyên không dứt của Alpha, Akira vẫn chật vật với nhiệm vụ này. Với vẻ mặt cương quyết, cậu tháo rời khẩu súng, cẩn thận bảo dưỡng từng bộ phận, rồi lắp ráp lại và dư ra một linh kiện. Cậu vội vàng tháo súng ra lần nữa và lắp lại với linh kiện đó vào đúng chỗ, nhưng lần này lại dư ra một cái khác. Cậu nhìn chằm chằm vào nó và khẽ rên rỉ. Alpha cảnh báo đầy vui vẻ:

[Tôi không khuyến khích việc khai hỏa trong tình trạng này đâu nhé.]

“Tôi... tôi biết mà.”

Akira lại tháo ra lắp vào lần nữa. Lần này không còn bộ phận nào dư ra, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc khẩu súng sẽ hoạt động trơn tru, và Alpha đương nhiên lại tìm thấy lỗi trong công việc của cậu. Cậu đánh vật với quy trình đó thêm vài lần nữa, và khi xong xuôi thì nửa ngày đã trôi qua. Akira càu nhàu:

“Cứ cái đà này nếu về sau có thêm khẩu súng dự phòng thì chắc tôi phải mất cả ngày chỉ để bảo trì mất.”

[Cậu sẽ phải luyện tập cho đến khi thuần thục việc này một cách nhanh chóng và hiệu quả. Cậu không đủ khả năng để thuê người khác làm hộ đâu. Dù sao thì buổi huấn luyện hôm nay tới đây là đủ rồi.]

Akira ngạc nhiên:

“Thế thôi sao? Chúng ta không đi tập bắn tiếp à?”

[Từ lúc gặp nhau cậu chỉ có thám hiểm tàn tích và huấn luyện thôi. Cậu cũng cần phải nghỉ ngơi chứ. Có điều gì cậu muốn làm không?]

“Điều gì tôi muốn làm à?” Akira lặp lại.

Cậu ngẫm nghĩ nhưng chẳng có gì nảy ra trong đầu. Cậu đã dành cả đời ở khu ổ chuột để nhặt sắt vụn và bất cứ thứ gì có thể bán được, hoặc gần đây nhất là thám hiểm tàn tích cũng với mục đích tương tự.

Vì đã dành mọi khoảnh khắc tỉnh táo chỉ để sinh tồn nên khái niệm “thời gian rảnh” đối với Akira là một thứ gì đó cực kỳ xa xỉ và mơ hồ. Cậu chỉ biết trả lời Alpha bằng một tiếng thở dài.

Alpha hiểu Akira đang nghĩ gì và tại sao mà chẳng cần phải hỏi. Cô gợi ý:

[Nếu vậy thì sao chúng ta không dành thời gian rảnh để học đọc và viết nhỉ? Cậu sẽ không thể thu thập thông tin hiệu quả để giải trí hay giáo dục nếu cứ mù chữ mãi được. Giải quyết việc đó sớm sẽ giúp cậu tận hưởng được đủ mọi thứ trên đời đấy.]

Thế là Akira ghé cửa hàng khách sạn mua vài cuốn sổ tay cùng dụng cụ viết và bắt đầu bài học với Alpha. Cô là một giáo viên cực kỳ hiệu quả, và chẳng mấy chốc cậu đã có thể đọc và viết được tên mình.

Đột nhiên, cậu nhớ đến lỗi sai trên thẻ ID Thợ săn của mình. Cậu rút nó ra và nhìn chằm chằm vào cái tên – “Ajira”. Cuối cùng cậu cũng đã có thể tự mình nhận ra sai sót đó.

“Có vẻ như mình cũng đã thông minh lên một chút rồi."

Cậu nói với vẻ hài lòng pha chút mỉa mai và cay đắng.

_*_*_*_

Akira đã quay trở lại sa mạc để tiếp tục luyện tập. Cậu nắm chắc thân súng, điều chỉnh tư thế, mắt nhìn chằm chằm vào kính ngắm và căn chỉnh mục tiêu – đó lại là một viên đá cuội khác. Đường quỹ đạo màu xanh lam mà Alpha hiển thị trong tầm nhìn của cậu khẽ lay động theo từng nhịp thở.

Cậu hít một hơi thật sâu, nín thở và tập trung cao độ. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đường kẻ xanh đứng yên bất động. Rồi cậu bóp cò.

Viên đạn lao vút qua không trung và bắn trúng viên đá, đập tan nó thành những mảnh vụn bay tứ tung. Akira cười đầy hào hứng.

“Tuyệt! Thấy sao hả?”

Ba phát trúng liên tiếp là minh chứng rõ rệt cho sự tiến bộ. Đúng vậy, cậu vẫn còn phụ thuộc hoàn toàn vào sự hỗ trợ của Alpha, và đúng vậy, cậu còn lâu mới có thể tự mình trở thành một tay súng thiện xạ. Thế nhưng, cậu đã có một bước tiến dài kể từ ngày đầu tiên chỉ toàn bắn trượt.

Alpha cũng mỉm cười rạng rỡ.

[Cậu không còn là tay mơ nữa rồi. Làm tốt lắm. Tôi rất ấn tượng đấy.]

Ngay cả một kẻ cứng đầu như Akira cũng cảm thấy ấm lòng khi nhận được lời khen từ người luôn soi xét từng lỗi nhỏ trong nỗ lực của mình. Một chút đắc ý hiện rõ trong nụ cười cậu dành cho Alpha; cô mỉm cười đáp lại, một nụ cười vừa thích thú vừa đầy ẩn ý.

[Cứ thế phát huy nhé. Giờ cậu đã có thể ngắm bắn tương đối ổn rồi nên chúng ta sẽ chuyển sang bài tập tiếp theo. Mục tiêu lần này sẽ hơi khác một chút, nhưng hãy cứ ngắm bắn như thể một phát trượt cũng sẽ khiến cậu mất mạng nhé, theo đúng như những gì tôi đã dặn.]

Alpha chỉ tay, và Akira quay đầu nhìn theo với vẻ hơi lo lắng.

Cậu chết lặng trong kinh hãi.

Trước mặt cậu là con Weapon Dog đã suýt chút nữa tước đi mạng sống của cậu vài ngày trước. Nỗi sợ hãi đã khắc sâu hình dáng của nó vào tâm khảm cậu – khuôn mặt vặn vẹo, khẩu pháo khổng lồ mọc ra từ lưng, và tám chiếc chân phân bổ không đều. Akira chắc chắn rằng mình lẽ ra phải nhận thấy sự tiếp cận của nó, không thứ gì to lớn đến thế lại có thể di chuyển âm thầm như vậy – nhưng nó đã khiến cậu hoàn toàn bị bất ngờ.

Sau khi trấn tĩnh lại và định quay đầu bỏ chạy, nhưng Alpha đã can thiệp:

[Đừng lo. Nó chỉ là hình ảnh ảo thôi, giống như tôi vậy.]

Cô vừa nói vừa cười. Ánh mắt Akira vô thức hướng về phía Alpha, cô mỉm cười trấn an, và cậu lấy lại được phần nào bình tĩnh. Sau đó cậu nhìn con Weapon Dog với vẻ nghi ngại, trong khi lồng ngực vẫn không ngừng đập thình thịch. Con quái vật trông rất chân thực, nhưng nó lại đang đứng yên bất động. Lẽ ra nó phải nhìn thấy Akira một cách dễ dàng, vậy mà nó không hề có phản ứng gì trước sự hiện diện của cậu. Cuối cùng Akira cũng tin rằng nó không thực sự ở đó, và cậu thở phào nhẹ nhõm. Akira lườm và nói Alpha với vẻ đầy trách móc:

“Đừng có dọa tôi như thế chứ.”

Cô đáp lại không chút hối lỗi:

[Cậu sẽ phải chiến đấu với hàng đàn quái vật như thế này từ giờ trở đi đấy. Cậu cần phải làm quen với chúng ngay từ bây giờ, và sẵn sàng đáp trả khi chạm trán chúng mà không có cảnh báo trước. Nếu đây là một trận chiến thật thì sự hoảng loạn khi nãy thôi cũng đã đủ để giết chết cậu rồi.]

Cô ra hiệu cho Akira tiếp tục huấn luyện. Tuy không hài lòng nhưng cậu vẫn chuẩn bị sẵn sàng. Alpha chỉ dẫn:

[Điểm yếu của nó nằm ngay giữa hai mắt. Hãy khiến phát đạn đầu tiên trở nên đáng giá.]

Akira quan sát con Weapon Dog qua ống ngắm. Con quái vật hiện lên với đường viền đỏ cùng một dấu chỉ thị đánh dấu điểm yếu trên trán nó. Cậu cố gắng giữ bình tĩnh để căn chỉnh đường màu xanh trùng với mục tiêu, nhưng việc đó lại tỏ ra quá đỗi khó khăn. Đôi cánh tay run rẩy làm khẩu súng rung lên và khiến đường kẻ xanh lảo đảo không ngừng. cậu tự nhủ.

(Bình tĩnh nào. Nó chỉ là hình ảnh – một mục tiêu giả thôi. Chẳng khác gì bắn vào mấy viên đá cuội cả.)

Nhưng biết là một chuyện, ngừng sợ hãi được hay không lại là chuyện khác. Dù đang đứng yên nhưng mục tiêu đó trông giống hệt con thú đã suýt giết chết cậu, và giờ cậu lại phải nhìn chằm chằm vào nó để ngắm bắn. Akira vật lộn để giữ cho mình cái đầu lạnh.

Sau vài hơi thở sâu, tâm trí và cơ thể cậu bắt đầu ổn định trở lại. Cậu gồng chặt đôi tay đang run để giữ vững đường màu xanh, cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể trong khi nín thở và tập trung. Sau đó, với vẻ mặt lạnh lùng, cậu bóp cò.

Bất chấp mọi nỗ lực, viên đạn của cậu lại găm xuống đất gần con chó, trượt không chỉ trán mà là toàn bộ cơ thể con quái vật.

Ngay lập tức, con quái như bừng tỉnh, tung ra một tiếng hú vang trời trong khi khẩu pháo trên lưng xoay về phía Akira và khai hỏa một quả đạn khổng lồ. Akira sững sờ vì kinh ngạc khi quả đạn nổ tung gần chỗ cậu và tạo ra một vụ nổ kinh hoàng. Ánh mắt cậu dán chặt vào con thú khi nó hú lên lần nữa và định bắn thêm phát thứ hai. Lần này, không có quả đạn nào bay ra. Hú lên lần thứ ba, con thú bắt đầu lao tới.

Đối mặt với con quái vật đang lồng lộn lao đến, cuối cùng Akira cũng phản ứng. Cậu nổ súng loạn xạ về phía con Weapon Dog, nhưng trong cơn hoảng loạn, cậu không đứng vững cũng chẳng ngắm đúng tư thế. Không một phát đạn nào trúng đích.

Weapon Dog áp sát cậu với tốc độ trái ngược hẳn với sự sắp xếp vụng về của tám chiếc chân. Theo lẽ thường thì một vài phát đạn của Akira đã bắt đầu trúng vào con quái vật khi nó đến gần, nhưng những viên đạn rời rạc chẳng thấm tháp gì trước sức mạnh áp đảo như thế. Nó phớt lờ những viên đạn găm vào thân và lao tới, há to cái mồm rộng hoác để nuốt chửng Akira.

Akira cảm thấy tê liệt trong niềm tin chắc chắn về cái chết; dòng thời gian dường như chậm lại khi cậu nhìn thấy cái miệng của con thú lao về phía mình. Vô số những chiếc răng nanh biến dạng xếp thành hàng trong hàm của nó, nó đủ cứng để nghiền nát phế liệu, xé toạc kim loại và dễ dàng ngấu nghiến lớp thịt mềm mại của cậu. Bất lực, Akira nhìn con quái vật chuyển động chậm dần, chậm đến mức cậu nghĩ mình có thể nhìn rõ những tia nước dãi bắn ra từ miệng nó. Cậu biết, không mảy may nghi ngờ, rằng cuộc đời mình sẽ chấm dứt khi cái hàm khổng lồ kia khép lại, và rồi chúng sập xuống. Lực nhảy của con chó đưa nó lao thẳng xuyên qua người cậu.

Mất vài giây Akira mới lấy lại được ý thức với một tiếng “Hả?” đầy ngớ ngẩn. Khi cậu nhìn ra sau lưng, con Weapon Dog đã biến mất không dấu vết. Alpha nhắc nhở và nhe răng cười:

[Tôi đã bảo nó chỉ là hình ảnh thôi mà.]

Cuối cùng Akira cũng vỡ lẽ rằng cô đã cho cậu thấy chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu bắn trượt, nhằm dạy cho cậu bài học về cái giá đắt đỏ của thất bại. Ngay cả vụ nổ từ quả đạn pháo vừa nãy cũng chỉ là ảo giác thị giác, nơi quả đạn dường như rơi xuống vẫn hoàn toàn nguyên vẹn, và Akira cũng chẳng hề cảm nhận được dư chấn của vụ nổ. Tuy suýt chút nữa thì khuỵu xuống khi nỗi sợ và sự căng thẳng thần kinh được giải tỏa, nhưng cậu đã cố gắng đứng vững.

“Lần sau báo trước cho tôi một tiếng hộ cái.”

Cậu nói và nhìn Alpha với ánh mắt mệt mỏi đến mức không còn sức để trách móc.

Alpha cười và chỉ xuống đất. Cậu nhìn xuống và nhăn mặt trước cảnh tượng cái đầu bị đứt lìa của chính mình, đó tất cả những gì con Weapon Dog để lại từ bản thể ảo của cậu.

[Đây là những gì đòn phản công của mục tiêu sẽ làm với cậu, trừ khi cậu bắn trúng điểm yếu của chúng một cách chính xác và gây ra một vết thương chí mạng, hoặc ít nhất là khiến chúng tê liệt ngay lập tức. Tôi đã bảo cậu phải bắn như thể mạng sống của cậu phụ thuộc vào nó mà, nhớ không? Hãy nghiêm túc luyện tập đi nếu như cậu không muốn điều này xảy ra trong một trận chiến thực sự.]

Akira nhìn cái đầu bị đứt lìa với vẻ mặt tiều tụy. Cái đầu đó trông có vẻ khá oán hận, và cậu đột nhiên nhớ lại những cơn ác mộng của mình. Ánh mắt cậu đanh lại.

“Được. Tôi hiểu rồi. Cô chỉ muốn tôi làm cho bằng được chứ gì? Được thôi, tôi sẽ làm. Alpha! Con tiếp theo đi.”

Alpha thoáng chút ngạc nhiên, rồi lộ vẻ hài lòng.

[Tôi thấy cậu có động lực hơn rồi đấy. Tiếp tục nào.]

Cô chỉ tay, và hình ảnh con Weapon Dog lại xuất hiện.

Akira chuẩn bị súng, khuôn mặt vặn vẹo vì sự tập trung cực độ. Mặc dù cậu đang nói với Alpha, nhưng những lời đó giống như dành cho cái đầu ảo bị đứt lìa và chính bản thân Akira trong những cơn ác mộng, đó là câu trả lời của cậu trước sự trách móc trong ánh mắt của họ.

Cậu ngắm bắn, bóp cò và trượt. Mục tiêu bừng tỉnh, hú lên và tấn công. Tuy nhiên lần này, cậu vẫn giữ ánh mắt dán chặt vào mục tiêu. Đè nén lại nỗi sợ hãi, cậu duy trì tư thế, căn chỉnh ống ngắm với khuôn mặt hung ác của sinh vật đó và bắn phát thứ hai. Cậu lại trượt. Đôi tay run rẩy cùng một mục tiêu đang chuyển động đã làm tăng độ khó của bài tập lên gấp bội. Cuối cùng cậu vẫn thất bại trong việc bắn trúng đích, và cuộc tấn công kết thúc bằng thêm một cái đầu ảo bị đứt lìa nữa, nhưng cậu đã giữ đôi mắt khóa chặt vào kẻ thù cho đến tận giây phút cuối cùng. Cậu quát lên.

“Con tiếp theo!”

Điều tương tự lại xảy ra, tuy đã làm đống đầu bị đứt lìa trên mặt đất nhiều lên, nhưng cậu vẫn tiếp tục:

“Con tiếp theo!”

Cuối cùng, sau vô số lần nỗ lực, cậu đã xoay sở để ổn định nhịp thở, tập trung, dùng ý chí đè bẹp nỗi sợ hãi và bắn trúng đầu mục tiêu. Phát đạn không trúng hoàn hảo vào điểm yếu, nhưng nó đã khiến con quái vật chậm lại. Cậu giữ kính ngắm dán chặt vào đầu con quái khi nó lù lù tiến về phía mình, cho đến khi cuối cùng con Weapon Dog gục xuống cùng cái đầu găm đầy đạn, ngay trước khi nó kịp cắm nanh vuốt vào cậu. Alpha cười nói:

[Cậu làm được rồi. Cuối cùng cậu cũng—]

“Con tiếp theo!”

Sự kiên định trên khuôn mặt Akira vẫn không hề lung lay.

Tuy hơi ngỡ ngàng, nhưng rồi nụ cười tinh quái của Alpha quay trở lại.

[Được thôi. Vẫn còn nhiều thứ cho cậu tập lắm.]

Một hình ảnh khác của con Weapon Dog xuất hiện. Akira đã dành cả ngày hôm đó để huấn luyện.

Đêm ấy, Akira lại mơ thấy con Weapon Dog đang truy đuổi mình. Cậu có cảm giác mơ hồ rằng ai đấy đã bảo mình hãy quay lại và nổ súng khi có tín hiệu, nhưng cậu chẳng biết đó là ai, và tín hiệu kia cũng mãi không đến. Cậu cứ thế tiếp tục trốn chạy trong tuyệt vọng.

Rồi một tia nhận thức lóe lên, Akira đột ngột xoay người, gương mặt đanh lại đầy quyết tâm và chĩa thẳng họng súng vào con quái vật. Món vũ khí trên tay cậu giờ đây đã trở thành khẩu súng trường tấn công AAH. Giống hệt như những gì đã thực hiện trong buổi huấn luyện, cậu nhìn xoáy vào mục tiêu trong khi căn chỉnh ống ngắm khớp với đầu của nó. Sau đó, với sự kiên định tuyệt đối, cậu bóp cò.

Khẩu súng chuyên dụng diệt quái vật trút một loạt đạn uy lực vào cái đầu vặn vẹo của con quái, khiến nó càng biến dạng kinh hồn dưới cơn mưa đạn. Con quái vật đổ gục ngay trước khi kịp chạm đến người Akira.

Ngay khoảnh khắc đó, cậu bừng tỉnh trên chiếc giường khách sạn. Trời vẫn còn đang đêm.

Akira khẽ cười một mình, cậu nhắm mắt lại và lập tức chìm vào giấc ngủ. Có thể cậu sẽ gặp lại giấc mơ ấy, nhưng giờ nó sẽ không còn là ác mộng nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Tôi có, tôi cóoooooooooooooooooooo ahhhhhhhhhhh Gào thét trong đêm :'D
Tôi có, tôi cóoooooooooooooooooooo ahhhhhhhhhhh Gào thét trong đêm :'D