[LN] Quyển 1 - Thượng - Hồn ma mời gọi [ON GOING]
Chương 01: Akira và Alpha
1 Bình luận - Độ dài: 12,848 từ - Cập nhật:
Duck: Lần đầu đôi ta gặp nhau :'D
Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D
Enjoy!!
--------------------------------------------------------
Con chó hoang — nếu thực sự có thể gọi nó là chó, đang cuồng loạn cố cắn nát đầu con mồi. Bị ghim chặt xuống mặt đất, cậu thiếu niên dùng hết sức bình sinh nơi cánh tay trái và tống thẳng một khối đá vụn vào giữa hàm răng sắc lạnh của nó. Nhưng con quái vật không hề lùi bước; nó nghiến chặt cơ hàm như muốn nuốt chửng cả cậu bé lẫn đống gạch đá vụn nát kia. Khối đá xù xì, tấm khiên duy nhất bảo vệ mạng sống của cậu đang bắt đầu nứt vỡ dưới áp lực tàn khốc của đôi nanh con mãnh thú.
Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, cậu bóp cò khẩu súng lục bằng tay còn lại. Ở khoảng cách gần đến mức cảm nhận được hơi thở của đối phương, những viên đạn găm thẳng vào mục tiêu. Nhưng thay vì gục xuống, con thú lại càng điên cuồng tấn công hơn. Cậu nổ súng liên hồi, từng phát, từng phát một cho đến khi món vũ khí chỉ còn vang lên những tiếng “tạch tạch” đầy khô khan.
Hết đạn.
“Chết tiệt!”
Cậu rủa sả và dùng báng súng rỗng không nện lấy nện để vào mặt con quái vật. Một tay vẫn ghì chặt khối đá, cậu cố gắng đẩy sinh vật ấy ra xa. Từ bỏ đồng nghĩa với cái chết, nên cậu vẫn chiến đấu và vắt kiệt chút tàn lực cuối cùng.
Sức lực của con quái vật đã cạn trước. Ngay cả khi cái chết cận kề, nó vẫn cố rướn lên để ngấu nghiến cậu. Nhưng cuối cùng, con quái đổ sụp xuống và trút hơi thở cuối cùng. Với chút sức lực còn sót lại, cậu thiếu niên hất xác con thú ra khỏi người, nằm vật ra đó và thở dốc.
Cậu thốt lên đầy nghi hoặc:
“Chẳng lẽ mình chưa đủ sẵn sàng để đương đầu với chuyện này sao?”
Rồi cậu lắc đầu tự trách cứ khoảnh khắc yếu lòng vừa rồi.
“Không!”
Cậu hét lên.
“Mình đã sẵn sàng rồi! Đời nào mình lại chịu đầu hàng và cụp đuôi chạy chỉ vì chút nguy hiểm cỏn con này chứ!”
Với gương mặt đanh lại, cậu ngồi dậy, điều hòa nhịp thở, dồn sức lực rồi đứng thẳng người. Cậu tự nhủ rằng những rủi ro chết người mình vừa trải qua không thể nào vô giá trị. Cậu dốc cạn chai nước nhựa lên mặt và đầu để gột rửa những vệt máu quái vật bắn tung tóe trên người.
Xong xuôi, cậu nạp lại đạn và củng cố ý chí. Cậu lẩm bẩm rồi tiếp tục dấn bước vào tàn tích của Thành phố rộng lớn.
“Được rồi. Đến lúc đi tiếp thôi.”
Đất đá vỡ vụn rải rác giữa những dãy nhà đổ nát một nửa. Không một dấu hiệu của sự sống con người. Sự tĩnh lặng bao trùm nuốt chửng cả tiếng bước chân, tiếng sỏi đá dưới chân cậu và cả những tiếng súng vang lên lúc trước.
Cậu đang thám hiểm tàn tích này chỉ với bộ quần áo thường ngày lấm lem và một khẩu súng lục cũ nát không biết sẽ hỏng lúc nào. Đó chẳng khác gì tự sát. Chỉ có kẻ ngốc mới liều mình với trang bị như thế, hoặc là một kẻ cùng đường như cậu. Cậu hiểu rõ điều đó khi bắt đầu, và giờ đây, sau khi vừa chạm trán tử thần thì cậu mới thực sự thấm thía — ít nhất là cậu tin như vậy. Nhưng thực tế, cậu vẫn còn quá ngây thơ trước những hiểm họa của “tàn tích Cựu thế giới.”
Những vũ khí tự hành không còn khả năng phân biệt bạn thù và tấn công mục tiêu một cách bừa bãi. Những lính gác cơ khí vẫn tiếp tục tiêu diệt kẻ xâm nhập khi tuân theo mệnh lệnh của những chủ nhân đã chết từ lâu. Hậu duệ của các vũ khí sinh học đã trở nên mất kiểm soát. Trong môi trường khắc nghiệt này, thực vật và động vật liên tục trải qua những sự biến đổi gen kỳ quái. Những người sống ở Khu vực phía Đông gọi chung chúng là “quái vật”, không phân biệt là sinh vật hữu cơ hay máy móc. Và giữa lòng tàn tích của Cựu thế giới, những sinh vật chết chóc ấy đang ẩn náu, bao gồm cả kẻ săn mồi vừa tấn công cậu.
Cậu biết tất cả những điều đó, nhưng vẫn tự nguyện đặt chân vào nơi này và sẵn lòng đối mặt với cái chết. Có thứ gì đó ở đây xứng đáng để cậu đặt cược mạng sống, và lần thoát chết vừa rồi cũng không thể khiến cậu thay đổi ý định đó. Cậu tiến bước, đánh cược sự tồn vong của chính mình để tìm kiếm một thứ gì đó giá trị hơn nhiều so với mạng sống rẻ rúng của một đứa trẻ khu ổ chuột.
Tên cậu là Akira.
_*_*_*_
Akira đứng ở vùng rìa của tàn tích Thành phố Kuzusuhara, khu vực tàn tích gần nhà cậu nhất ở Thành phố Kugamayama và cũng là nơi rộng lớn nhất trong phạm vi kinh tế của Thành phố. Ngay cả cuộc đụng độ với quái vật cũng không thể ngăn cản bước chân cậu.
“Chẳng có gì ngoài phế thải. Không thể tin được là mình đã liều mạng để đến đây. Chẳng lẽ mình phải đi sâu hơn vào trong?”
Akira ngước đầu nhìn vào trung tâm tàn tích. Những dãy nhà chọc trời san sát mờ ảo phía xa, kéo dài tận chân trời với số lượng tòa nhà nhiều không đếm xuể. Ngay cả từ khoảng cách này, cậu cũng có thể nhận thấy những kiến trúc ở sâu bên trong to lớn hơn và được bảo vệ tốt hơn. Những cấu trúc xa xăm đó tương phản hoàn toàn với những đống đổ nát hoang tàn ở vùng rìa.
(Nếu mình đến được đó, liệu mình có thể chạm tay vào thứ gì đó giá trị không?)
Akira tự vấn. Một thoáng cám dỗ hiện lên khiến cậu do dự, nhưng rồi cậu lắc đầu.
“Không, mình không bao giờ làm được, đó chắc chắn là con đường chết.”
Cậu nói như thể đang cố thuyết phục chính mình.
Sự khác biệt giữa khung cảnh đổ nát xung quanh và vẻ tráng lệ xa xăm nằm ở chỗ: Tại trung tâm tàn tích, công nghệ tiên tiến của Cựu thế giới vẫn còn hoạt động, tự động duy trì và sửa chữa những tòa tháp đó. Rất có thể, những lính gác cơ khí quanh đó vẫn còn nguyên vẹn, sẵn sàng triển khai công nghệ kinh người của quá khứ chống lại bất kỳ kẻ xâm nhập nào. Một đứa trẻ như Akira không có cơ hội sống sót tại những khu vực do máy móc canh giữ. Cậu tiếp tục tranh đấu với chính mình.
“Chống chọi ở vùng rìa này đã đủ khó khăn rồi. Quên việc đi sâu hơn đi. Mình vẫn còn việc phải làm.”
Gạt bỏ ham muốn, cậu tiếp tục thăm dò xung quanh thêm một lúc nhưng vẫn không tìm thấy gì giá trị. Thở dài, Akira chú ý đến một bộ xương trắng hếu. Cậu đã phát hiện và lục soát vài bộ xương tương tự trước đó, nhưng chẳng thu hoạch được gì quý giá.
(Cái này cũng không có gì sao?)
Hoặc là ai đó đã lột sạch đồ của những Thợ săn tiền nhiệm này, hoặc là họ cũng đến đây với trang bị nghèo nàn như Akira và bỏ mạng vì sự liều lĩnh của chính mình. Suy nghĩ đó đè nặng lên tinh thần cậu.
(Nếu cứ tiếp tục thế này thì mặt trời sẽ lặn mất. Lúc đó sẽ rắc rối to. Có lẽ hôm nay nên quay về? Trở về an toàn từ tàn tích nguy hiểm còn hơn bất kỳ di vật nào. Nếu cứ nán lại thì mình có thể sẽ trở thành một trong những bộ xương này mất.)
Akira vô thức cau mày. Dù có đưa ra bao nhiêu lý do, cậu vẫn không thể xóa bỏ hoàn toàn khao khát có được một thứ gì đó, bất cứ thứ gì — để bù đắp cho công sức bỏ ra. Cậu đã chiến đấu với quái vật và suýt mất mạng. Nếu giờ quay về tay trắng thì lần thoát chết ấy chẳng khác nào vô nghĩa. Bên trong cậu, quyết tâm tiến bước đang giằng co quyết liệt với bản năng sinh tồn.
Akira đứng đó, lưỡng lự giữa việc đi tiếp hay quay lại. Tâm trí cậu như một bàn cân, nghiêng qua ngả lại giữa hai lựa chọn. Nếu cậu cứ thản nhiên đi tiếp và khi một con quái vật khác tấn công bất ngờ, cậu sẽ chết — và thế là cậu chần chừ. Bàn cân bắt đầu nghiêng về phía rút lui, dù quyết định đó nhuốm đầy màu cam chịu.
Ngay lúc ấy, một đốm sáng nhỏ, mềm mại lướt qua tầm mắt Akira.
(Cái gì vậy?)
Đốm sáng lập lòe khi xuyên qua không trung trong bóng tối của những tòa nhà lúc chập choạng tối. Như ánh đèn nhạt nhòa của một loài côn trùng phát sáng nào đó với kích thước còn nhỏ hơn cả đầu ngón tay, nó đang tự mình trôi nổi. Ban đầu tuy còn cảnh giác, nhưng Akira sớm thả lỏng, bởi dù có là gì thì trông nó không giống những con quái vật trú ngụ trong tàn tích. Dõi theo tia sáng ấy bằng mắt, cậu nhận ra một luồng sáng mạnh hơn đang hắt ra từ phía sau tòa nhà đổ nát phía trước. Đốm sáng nhỏ bay dọc theo con phố cho đến khi hòa vào luồng sáng ngay góc cua.
Khi Akira quan sát với vẻ đầy tò mò, thêm vài đốm sáng nữa lướt qua mặt cậu từ phía sau và biến mất quanh góc tòa nhà. Cậu ngoái nhìn lại nhưng chỉ thấy một màn đêm mênh mông — chẳng có gì tiến về phía cậu cả. Cậu nhìn về phía trước, và một lần nữa thấy những đốm sáng mờ ảo lướt qua hướng về phía góc phố. Akira không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng sự kỳ bí của những luồng sáng trong bóng tối tàn tích đã đánh thức sự tò mò trong cậu.
Cậu do dự một chút rồi bắt đầu tiến về phía góc cua. Bất kể thứ gì tạo ra ánh sáng đó, nó có thể là một thứ gì đó hữu ích. Cậu đã mạo hiểm mạng sống để đến được đây, và khao khát tìm thấy thành quả đã chiến thắng nỗi sợ.
Dưới sự mê hoặc của lòng tham và trí tò mò, Akira thận trọng nhìn qua góc phố và đứng hình và sững sờ trước những gì hiện ra trước mắt. Ánh nhìn của cậu đóng đinh vào nơi những đốm sáng nhỏ ấy hội tụ, thắp sáng một đoạn đường rộng lớn. Ở trung tâm của khung cảnh huyền ảo đó là một người phụ nữ. Cô ấy mang một vẻ huyền bí, một vẻ đẹp không thuộc về thế gian này, và cô đang hoàn toàn khỏa thân, từng đường nét tinh tế và cơ thể tuyệt mỹ cứ thế phơi bày trước mắt cậu.

Làn da của những kẻ sống ở khu ổ chuột không thể nào sánh được với cô. Nó mịn màng và bóng bẩy hơn cả những gì những phụ nữ thuộc tầng lớp thượng lưu trong Thành phố đạt được bằng tiền bạc, sự ám ảnh và công nghệ của Cựu thế giới. Tay chân cô như được tạc nên như một tác phẩm nghệ thuật, và mái tóc bóng mượt dài đến thắt lưng không hề lộ ra một chút dấu vết nào của thời gian hay sự tàn phá. Khuôn mặt cô, xứng đáng với sự sùng bái của mọi giới, mọi lứa tuổi, mang một vẻ uy nghiêm và càng làm tôn lên vẻ ngoài rạng rỡ.
Akira hoàn toàn mê muội, thậm chí như bị bỏ bùa mê. Chỉ một ánh nhìn thôi đã thay đổi hoàn toàn tiêu chuẩn về cái đẹp của cậu. Vẻ đẹp kiều diễm phi thường ấy đã làm lu mờ ký ức về mọi người phụ nữ khác mà cậu từng thấy, hay thậm chí là tưởng tượng ra, trong cuộc đời ngắn ngủi của mình.
Đốm sáng nhạt cuối cùng bay từ phía sau Akira, đậu vào đầu ngón tay người phụ nữ rồi tan biến như thể bị hút vào cơ thể cô. Luồng sáng quanh cô gái ấy rực lên đôi chút. Akira chẳng thể nào rời mắt khỏi khung cảnh ấy.
Bất thần, người phụ nữ dời ánh nhìn từ ngón tay sang Akira và mắt họ chạm nhau. Akira đã nhìn thấu từng tấc da thịt trên cơ thể khỏa thân kia, vậy mà cô chỉ chăm chú nhìn lại cậu. Chẳng thể phá vỡ được bùa mê, Akira đành đứng chôn chân đáp lại ánh nhìn ấy.
Người phụ nữ nở nụ cười tươi tắn và bước về phía cậu. Ngay lập tức, mọi thứ trong Akira đảo lộn. Vẻ mặt sững sờ nhường chỗ cho sự căng thẳng, thậm chí là sợ hãi. Cô là một người lạ đang cố tiếp cận cậu, và bản năng cảnh giác trỗi dậy mạnh mẽ.
Cậu giơ súng lên hét lớn:
“Cấm động đậy!”
Thế nhưng, chẳng có điều gì ở người phụ nữ này diễn ra đúng như Akira dự đoán. Những tàn tích của Cựu thế giới, vốn là hang ổ của những con quái vật chết chóc, đã từng lấy đi mạng sống của cả những nhóm Thợ săn đông đảo được trang bị vũ khí tận răng và huấn luyện bài bản; vậy mà cô gái đó lại đứng đây, giữa chốn hoang tàn này, đơn độc và không một tấc sắt trong tay. Nhưng cô chẳng hề lẩn trốn, thậm chí trông cô còn không có vẻ gì là đang cảnh giác. Cô không một mảnh vải che thân, nhưng cũng chẳng buồn che đậy cơ thể đang phơi bày của mình. Những cơn gió xoáy quanh các tòa nhà cuốn theo cát bụi, nhưng tóc và da cô không một vết bẩn. Cô cũng chẳng hề chớp mắt khi một người lạ chĩa súng vào mình, dù cô có thể thấy cậu ta đang run rẩy đến mức có thể lỡ tay bóp cò bất cứ lúc nào.
Bỗng chốc, luồng sáng huyền bí quanh cô gái đó tan biến. Cô tiến gần Akira hơn, không một chút dè chừng hay đe dọa. Khi cô đến gần, trần trụi và mỉm cười, trông cô hoàn toàn lạc lõng giữa phông nền của một tàn tích đã bị tước bỏ vẻ mộng mị để trở về với sự u ám trần trụi. Giờ đây, trong mắt Akira, cô hiện lên với một lăng kính hoàn toàn khác: một nhân tố cực kỳ khả nghi và đầy ẩn số.
Khi người phụ nữ tươi cười tiến lại gần, cậu hét lên một lời cảnh báo khác:
“T-Tôi đã bảo cấm động đậy rồi cơ mà! Đừng có lại gần nữa, không tôi bắn đấy! Tôi nói thật đấy!”
Thông thường, Akira sẽ nổ súng ngay mà chẳng buồn cảnh báo. Thế nhưng lúc này, người phụ nữ rõ ràng không có vũ khí, cũng chẳng lộ vẻ thù địch, và cậu cảm thấy hoang mang trước một tình huống vượt xa kinh nghiệm sống nghèo nàn của mình. Bởi vậy nên cậu vẫn kìm lại ngón tay trên cò súng. Nhưng sự kiên nhẫn nào cũng có giới hạn. Khi người phụ nữ vẫn tiếp tục tiến bước bất chấp lời cảnh báo, ngón tay cậu bắt đầu miết chặt.
Đột nhiên, cô biến mất. Cậu thậm chí còn chưa kịp chớp mắt, vậy mà chẳng thấy một bóng dáng chuyển động nào. Cô gái ấy biến mất ngay tức khắc, hoàn toàn không một dấu vết. Với gương mặt vặn vẹo vì kinh ngạc, Akira dáo dác nhìn quanh, nhưng cậu không thấy cô gái ấy đâu nữa.
(Đừng lo. Tôi không làm hại cậu đâu.)
Một cách không tưởng, Akira nghe thấy giọng nói của cô ngay sát bên mình. Cậu quay phắt người theo bản năng, và cô đã ở đấy, gần đến mức cậu có thể chạm tay vào. Bằng cách nào đó mà giờ cô đã mặc quần áo. Cô gái khẽ cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Akira và mỉm cười.
Những sự kiện diễn ra tối nay kỳ quái đến mức vượt quá khả năng tiếp nhận của Akira. Khi tâm trí bị kéo căng đến giới hạn, cậu cảm nhận được một nỗi khiếp nhược lạ lùng gặm nhấm tinh thần mình. Cậu nghiến chặt răng, đứng bên bờ vực của sự hoảng loạn đến phát điên; bởi những kẻ mất đi lý trí thường là những kẻ đầu tiên phải bỏ mạng. Nhưng kinh nghiệm sinh tồn trong khu ổ chuột đã giúp cậu giữ vững chút ý thức cuối cùng.
Akira lại chĩa súng vào người phụ nữ, ấn họng súng lục vào cặp bồng đào của cô ở khoảng cách gần như sát nút. Lẽ ra cậu không thể duỗi thẳng tay vì cô đang ở quá gần — nhưng cậu đã làm được, bàn tay cậu xuyên thẳng qua ngực người phụ nữ.
Cậu chẳng cảm thấy gì ở đó cả. Cậu có thể thấy cô gái đó ngay trước mắt, nhưng thứ cậu chạm vào chỉ là hư vô. Quá kinh hãi, cậu đứng sững lại, đầu óc trống rỗng, trong khi đôi bàn tay và khẩu súng vẫn đang xuyên thấu qua ngực cô.
Và dù người phụ nữ kia có cố gắng thu hút sự chú ý của cậu bằng cách trò chuyện hay quơ tay trước mặt thì Akira vẫn chết lặng, với đôi mắt vô hồn.
_*_*_*_
Ngày xửa ngày xưa, trong một thời đại đã bị lãng quên, một nền văn minh tiên tiến đã từng thống trị thế giới. Tuy nhiên, nó đã sụp đổ từ quá lâu, đến mức người ta khó lòng tưởng tượng nổi trí tuệ và vinh quang rực rỡ của nó năm xưa; tất cả những gì còn lại chỉ là những Thành phố hoang tàn, những tòa nhà mục nát không còn hình dạng và những món di vật hư hỏng. Ngay cả những cơn mưa cũng đã bị biến đổi, và qua qua dòng thời gian đằng đẵng, chúng xói mòn những tàn tích trải dài đến tận chân trời. Nhưng đồng thời, chúng cũng nuôi dưỡng những cây đại thụ vươn thấu trời xanh và duy trì sự sống.
Nền văn minh xa xôi đó giờ đây được gọi là Cựu thế giới, và công nghệ tiên tiến của nó đã để lại vô vàn dấu vết. Những vật liệu lạ lẫm chất thành núi đá vụn, những cụm nhà chọc trời đổ nát vẫn lơ lửng giữa tầng không, những loại thuốc có thể chữa lành ngay cả những chi bị mất, và những vũ khí mạnh đến mức việc tước đoạt mạng người chỉ như một trò trẻ con. Những thứ đó và nhiều cổ vật khác vẫn còn rải rác khắp thế giới, nhiều thời đại sau khi nền văn minh tạo ra chúng đã không còn nữa. Giờ đây, chúng được biết đến đơn giản là “di vật Cựu thế giới” — những mảnh vỡ của trí tuệ và vinh quang đã qua.
Con người đã thu lượm những mảnh vỡ đó và qua nhiều thế hệ, họ đã tái thiết lại xã hội. Bất kể thứ gì đã tiêu diệt Cựu thế giới — một nền văn minh phát triển đến mức công nghệ không khác gì ma thuật, thì nó vẫn thất bại trong việc xóa sổ loài người.
Khu vực Phía Đông, theo cách gọi hiện nay, là một phần của khu vực có người sinh sống. Đây là nơi tọa lạc của vô số Thành phố dưới sự cai trị của các Tập đoàn cầm quyền, và Kugamayama là một trong số đó. Những bức tường khổng lồ bảo vệ một phần Thành phố, và dù các khu vực bên trong hay bên ngoài tường thành đều thuộc về Thành phố, nhưng người ta vẫn tìm thấy một sự khác biệt không thể nhầm lẫn giữa chúng.
Phía sau những bức tường là khu Thượng lưu, thánh địa của các quan chức tập đoàn và những kẻ nắm giữ của cải, quyền lực; cùng khu Trung lưu, nơi sinh sống của tầng lớp tương đối khá giả. Bên ngoài bức tường là khu Hạ lưu, nơi trú ngụ của những kẻ phần lớn vì lý do kinh tế, đã không thể sống dưới sự bảo vệ của tường thành. Và cuối cùng, gần sát với vùng đất hoang mạc đầy rẫy hiểm nguy, là những khu ổ chuột rộng lớn.
Đây là nơi Akira sống, một trong vô số đứa trẻ của khu ổ chuột. Giống như tất cả bọn chúng, cậu có thể chất hoàn toàn bình thường: không có cấy ghép cyborg, không có nội tạng tăng cường, không có công nghệ nano hay bất kỳ kỹ thuật tinh vi nào khác. Cậu cũng không có kỹ năng đặc biệt hay được giáo dục bài bản. Cậu không cha mẹ, không người giám hộ, không tiền bạc và chưa bao giờ có đủ miếng ăn. Khu ổ chuột tràn ngập những đứa trẻ như cậu. Cái chết của cậu sẽ chẳng gợi lên mấy sự chú ý chứ đừng nói là ngạc nhiên.
Những con quái vật từ vùng đất hoang thi thoảng vẫn tấn công Thành phố, và mục tiêu đầu tiên của chúng luôn là khu ổ chuột và những cư dân sống gần hoang mạc nhất. Akira đã sống sót qua ba cuộc tấn công của quái vật. Cậu vượt qua lần thứ nhất và thứ hai hoàn toàn nhờ việc tháo chạy bạt mạng và ẩn nấp sau bất kỳ vật cản nào tìm thấy. Akira sống sót vì những người khác, những kẻ mà cậu thậm chí không biết tên, đã mua thời gian cho cậu bằng cách bị tấn công, bị giết và bị ăn thịt thay cho cậu.
Lần tấn công thứ ba diễn ra theo một cách khác. Akira không thể cắt đuôi được con quái vật nhỏ giống chó nhưng rồi cuối cùng, cậu đã chiến đấu sinh tử với nó chỉ bằng một khẩu súng lục tình cờ nhặt được. Một cách thần kỳ, cậu đã bắn trúng ba phát vào đầu nó. Nhưng những viên đạn ấy không giết được con thú, nó vẫn lao về phía cậu, há to cái mồm đỏ lòm để nuốt chửng con mồi.
Trước khi hàm răng to lớn một cách bất thường so với cơ thể nhỏ bé của con quái vật kịp khép lại quanh cánh tay Akira, cậu đã tống khẩu súng lục vào giữa kẽ răng nó theo bản năng và bóp cò. Viên đạn bắn ra từ bên trong miệng sinh vật, xuyên qua lớp hộp sọ cứng cáp và phá hủy não bộ từ bên trong và giết chết con thú. Con quái vật mất vài khoảnh khắc để chết hẳn, và thời gian ấy đủ lâu để nó kịp cắm sâu răng vào cánh tay Akira. Dù vậy, cậu vẫn thoát chết một cách kỳ diệu mà không bị mất đi mạng sống hay phần cơ thể nào.
Sau cuộc chạm trán sinh tử ấy, Akira đã hạ quyết tâm trở thành một Thợ săn. Cậu khao khát cơ hội này để đổi đời. Dù chỉ mơ hồ nhận thức được những hiểm nguy mà những Thợ săn chuyên nghiệp phải đối mặt, nhưng việc tự thân hạ gục con quái vật ấy đã tiếp thêm cho cậu sự tự tin và hy vọng.
Thợ săn là những kẻ đi tìm sự giàu sang và danh vọng giữa những vùng đất hoang đầy chết chóc bên ngoài Thành phố. Đúng là nơi hoang mạc ấy đầy rẫy quái vật và những hiểm họa khiến cho ngay cả khu ổ chuột, nơi luật pháp lỏng lẻo và súng ống rẻ tiền nhan nhản vẫn còn được coi là an toàn. Nhưng hoang mạc cũng hứa hẹn quyền lực và sự giàu có không tưởng, bởi đó là nơi trú ngụ của những tàn tích và di vật từ Cựu thế giới.
Ngay cả những con quái vật hung tợn cũng được xem là những di vật giá trị. Quái vật hữu cơ là thành quả của công nghệ sinh học tiên tiến; còn quái vật máy móc lại là những kho báu chứa đựng các linh kiện đắt giá. Cả hai đều có thể đổi lấy những khoản tiền khổng lồ bên trong Thành phố. Những Thợ săn thành đạt đôi khi kiếm được khối tài sản đủ để mua hẳn một Thành phố cho riêng mình. Và kẻ nào giành được quyền kiểm soát hoàn toàn một tàn tích Cựu thế giới vẫn còn hoạt động, đặc biệt là các cơ sở quân sự, thì thậm chí họ có thể lập nên cả một quốc gia.
Một Thợ săn thực thụ có thể sở hữu khối tài sản và quyền lực vượt xa trí tưởng tượng của người bình thường. Vận may và sức mạnh của họ lớn dần theo từng di vật quý giá mang về, cho phép họ nhắm đến những tàn tích nguy hiểm hơn và béo bở hơn. Những kẻ thành công nhất, khoác trên mình giáp trụ và vũ khí Cựu thế giới, đôi khi sở hữu uy quyền và sức mạnh quân sự mà ngay cả các Thành phố cũng không thể sánh kịp.
Ngày hôm đó, Akira đã dấn bước để trở thành một Thợ săn. Cho đến nay, cậu đã giết được một con quái vật mà không cần trợ giúp, nhưng điều đó chỉ có nghĩa là cơ hội sống sót trở về từ vùng hoang mạc đầy quái vật của cậu không còn là con số không tròn trĩnh. Dẫu vậy, cơ hội đó vẫn đủ để cậu đặt cược: nếu cứ tiếp tục sống ở khu ổ chuột, sớm muộn gì cậu cũng sẽ chết ở đó. Nếu muốn thoát khỏi vũng bùn, đặt cược là lựa chọn duy nhất — đặt cược vào một cuộc săn lùng cho một ngày mai tươi sáng hơn hôm nay.
_*_*_*_
Vẫn còn bàng hoàng sau cuộc gặp gỡ với mỹ nhân bí ẩn, Akira đứng ngây người. Chẳng chút bối rối, người phụ nữ kiên nhẫn đứng đợi cậu lấy lại tinh thần.
Một lúc sau, Akira cựa mình. Dù vẫn còn hoang mang, cậu nhận ra rằng thực thể này không hề làm hại mình. Đôi mắt cậu một lần nữa tập trung vào người phụ nữ.
Thấy cậu đã tỉnh táo lại, cô lại mỉm cười.
[Giờ cậu ổn rồi chứ? Cậu có nhìn rõ tôi không? Có nghe thấy tôi nói không? Đây là đâu, và cậu là ai?]
Một vẻ nghi hoặc thoáng qua trên khuôn mặt cậu.
“Tôi nhìn thấy và nghe thấy cô. Chúng ta đang ở tàn tích Thành phố Kuzusuhara, còn tôi là Akira.”
[May quá. Tôi là Alpha, rất vui được gặp cậu.]
Akira bắt đầu nới lỏng cảnh giác với Alpha một chút. Hiện tại, cô có vẻ an toàn, bí ẩn thì đúng nhưng không có ác ý. Cậu cảm thấy sự thận trọng tột độ nên dành cho quái vật và những mối đe dọa trực diện khác thì hơn.
“Alpha-san, ừm, tôi không thể chạm vào cô. Cô không phải là... một con ma chứ?”
[Không, tôi không phải ma, mặc dù sẽ hơi rắc rối nếu cậu bảo tôi chứng minh điều đó. Đây là một lời giải thích hơi khó hiểu, và tôi cũng không mong cậu hiểu hết ngay được, nhưng hình hài mà cậu đang thấy đây là một dạng thực tế ảo tăng cường.]
Vẫn nụ cười ấy, Alpha bắt đầu giải thích chi tiết cho Akira, dù cho phần lớn điều đó chẳng có ý nghĩa gì với cậu. Dù là do bẩm sinh hay nhân tạo, não bộ của Akira có khả năng gửi và nhận một số loại dữ liệu không dây nhất định. Bằng cách truyền thông tin chính xác vào các tiến trình thần kinh thị giác và thính giác, Alpha khiến Akira cảm nhận được cô như thể cô đang thực sự hiện diện. Thứ mà Akira nghĩ là một cuộc trò chuyện thực chất là sự trao đổi tín hiệu giữa não bộ và dây thanh quản của cậu, cùng với dữ liệu âm thanh được chèn vào thính giác mà không qua bất kỳ sóng âm vật lý nào. Một quá trình tương tự cũng cho phép họ nhìn thấy nhau.
Khi Alpha kết thúc lời giải thích, cô thấy trên mặt cậu hiện rõ vẻ chẳng hiểu một chữ nào. Vì vậy, cô thử lại bằng cách chỉ đưa ra những thông tin cơ bản nhất.
[Chỉ mình cậu nhìn thấy tôi và cũng chỉ mình cậu là nghe thấy giọng tôi thôi. Thế nên cậu phải cẩn thận đấy, không thì người ta sẽ tưởng cậu là một kẻ lập dị hay nói chuyện với không khí. Cậu chỉ cần biết bấy nhiêu thôi, và cậu không cần thêm “san” vào đâu. Tôi cũng sẽ gọi cậu là “Akira” nhé.]
Suốt thời gian đó, nụ cười chưa bao giờ rời khỏi môi Alpha. Đó là một nụ cười không chút khinh miệt, cảnh giác hay thương hại dành cho một đứa trẻ bẩn thỉu từ khu ổ chuột. Một nụ cười khiến Akira vô thức cảm thấy thoải mái hơn khi ở bên cô.
“Tôi hiểu rồi. Vậy cô đang làm gì ở một nơi thế này vậy Alpha?”
[Tôi cần một người giúp một việc nhỏ nên tôi đã tìm kiếm người nào đó có khả năng nhận thức được tôi, ít nhất là người mà tôi có thể trò chuyện cùng.]
Nụ cười của cô thoáng chút buồn rầu.
[Tôi đã hy vọng gặp được một Thợ săn, nhưng có lẽ như vậy là đòi hỏi quá nhiều rồi.]
Không khỏi bối rối trước câu nói ấy, Akira suy nghĩ một chút rồi thắc mắc:
“Tại sao cô lại hy vọng gặp một Thợ săn?”
[Bởi vì có thể nói việc tôi cần giúp liên quan đến loại công việc mà các Thợ săn vẫn làm. À mà không nhất thiết phải là Thợ săn mới giúp được tôi đâu nên tôi hy vọng cậu sẽ lắng nghe. Cậu đồng ý chứ?]
Nụ cười hoàn mỹ ấy quay trở lại trên môi cô, và cô định nói thêm nếu Akira không ngập ngừng ngắt lời:
“Ừm... về lý thuyết thì tôi cũng là Thợ săn.”
Alpha hơi giật mình đáp lại:
[Cái gì? Một Thợ săn ở độ tuổi của cậu sao? Cậu làm nghề này được bao lâu rồi, Akira?]
“M-Một...”
[Một năm à?]
Akira khựng lại một nhịp trước khi trả lời.
“Một ngày. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi làm Thợ săn.”
Alpha nhìn cậu đầy nghi hoặc, và một sự im lặng kéo dài bao trùm lên cả hai. Akira cuối cùng cũng nói tiếp:
“Xin lỗi. Xem như tôi chưa nói gì đi.”
Vì đã quyết tâm trở thành Thợ săn nên cậu không muốn che giấu nghề nghiệp mình đã chọn. Nhưng cậu nhận ra mình không nên tự xưng là Thợ săn cho đến khi có năng lực thực sự để chứng minh điều đó. Rút lại lời tuyên bố, Akira quay người định bỏ đi, cho rằng Alpha sẽ chẳng có việc gì cần đến một Thợ săn “hữu danh vô thực” cả.
Thế nhưng, Alpha lại mỉm cười và gọi với theo:
[Đừng nói vậy chứ. Ít nhất thì cậu hãy nghe tôi nói hết đã. Định mệnh đã đưa chúng ta đến với nhau mà, chúng ta phải biết tận dụng nó chứ.]
Cậu thiếu kỹ năng để tự gọi mình là một Thợ săn thực thụ, và cô biết điều đó. Nhưng cô cũng không biết ai khác có thể nhìn hay nghe thấy mình. Và nếu có đủ thời gian, sự thiếu hụt kỹ năng hiện tại của Akira sẽ không phải là vấn đề lớn đối với cô.
[Tôi muốn cậu chinh phục một tàn tích mà tôi chỉ định, trong sự bí mật tuyệt đối.]
Cô hào hứng tiếp tục:
[Đổi lại, tôi sẽ cung cấp cho cậu sự hỗ trợ trên mọi phương diện; cậu sẽ nhận phần thù lao đó ngay từ bây giờ. Khi cậu làm chủ được tàn tích đó, tôi sẽ trao thêm phần thưởng hoàn thành: đó là những di vật cực kỳ giá trị của Cựu thế giới.]
“Cô nói thật chứ?!”
Giật mình, Akira vô thức cao giọng.
Người phụ nữ giấu đi một nụ cười ranh mãnh; bên ngoài, cô mang vẻ mặt như thể tràn đầy tin tưởng vào cậu. Cô đáp:
[Thật chứ. Và xin lỗi vì tôi nói thẳng, nhưng có vẻ như cậu đã tiêu hết may mắn cả đời để có được cơ hội này rồi đấy, nên sau này cậu sẽ cần đến sự giúp đỡ của tôi. Ít nhất là nếu như cậu muốn sống sót. Cậu thấy sao?]
Phần bướng bỉnh trong Akira bảo cậu hãy nghi ngờ lời cô, nhưng cậu không thấy bằng chứng nào cho thấy cô đang cố lừa mình. Cậu tự hỏi:
(Vả lại lừa một đứa nhóc như mình thì có ích lợi gì cơ chứ? Nhìn qua là cô ấy biết mình trắng tay rồi. Hay cổ chỉ đang trêu đùa mình thôi? Mà ngay cả khi cổ nói thật, liệu mình có nên nhận việc từ một người mà mình biết quá ít không?)
Rồi một tia sáng lóe lên trong đầu khiến Akira suy nghĩ lại. Chẳng có người bình thường nào thèm để mắt đến cậu. Chỉ vì Alpha là một ẩn số, vì cô có điều gì đó cần che giấu, nên cô mới đưa ra lời đề nghị này với cậu. Trong trường hợp đó, Akira quyết định mình nên nắm lấy cơ hội này.
“Được rồi.”
Cậu đồng ý, chính cậu cũng ngạc nhiên trước sự dứt khoát của mình khi nhận nhiệm vụ đầu tiên với tư cách là Thợ săn.
“Tôi không biết mình có thể giúp gì được cho cô, nhưng tôi sẽ nhận việc này.”
Alpha rạng rỡ nhìn cậu.
[Thỏa thuận xong nhé. Vậy thì, tôi sẽ bắt đầu khoản “trả trước” bằng việc hỗ trợ cậu ngay đây.]
Vẻ mặt cô đột ngột trở nên nghiêm trọng đến lạnh người.
[Nếu không muốn chết, hãy lao vào tòa nhà bên phải cậu trong vòng mười giây nữa.]
“Alpha, cô nói gì vậy—?”
Sự nghi ngờ một lần nữa trỗi dậy. Akira định đòi một lời giải thích rõ ràng, nhưng cậu bỗng im bặt khi thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Alpha cho thấy rằng không có chỗ cho sự bàn cãi.
Alpha bắt đầu đếm ngược.
[8, 7, 6....]
Cậu nhận ra rằng trừ khi cô nói dối, bằng không cậu sẽ mất mạng nếu còn đứng chôn chân tại đó. Một giây sau, cậu vắt chân lên cổ chạy về phía tòa nhà nhanh nhất có thể.
Alpha dõi mắt nhìn theo với vẻ không hài lòng.
[Chậm quá].
Cô khẽ thở dài. Thời gian phản ứng của cậu vẫn chưa đạt tiêu chuẩn của cô. Nhưng vì họ mới chỉ vừa gặp nhau, và về mặt kỹ thuật thì cậu cũng chưa trễ hạn nên cô tạm thời cho cậu một điểm đạt.
Đúng mười giây sau khi Alpha bắt đầu đếm, một quả đạn pháo từ sâu trong đống đổ nát trút xuống ngay vị trí đó. Một vụ nổ rực lửa nuốt chửng bóng dáng cô trong khi đất đá bắn tung tóe khắp mọi hướng. Khi bụi mù lắng xuống, Alpha đã không còn ở đó. Cô không bị nổ tung, cũng chẳng phải đã trốn thoát vào phút chót. Đơn giản là ngay từ đầu, cô chưa từng thực sự hiện diện ở đó.
_*_*_*_
Ngay khi Akira lao vào tòa nhà, một tiếng nổ vang rền ngay sau lưng cậu. Sóng xung kích lẫn trong khói bụi thổi thốc qua người Akira. Cậu quay lại, kinh hãi nhận ra cú pháo kích đã phá hủy một phần mặt đất nơi cậu vừa đứng chỉ vài giây trước. Những vết nứt toác xé toạc mặt đường cứng nhắc, và những vết cháy xém làm biến dạng khung cảnh. Cậu không nghi ngờ gì việc nếu mình còn ở đó, cậu chắc chắn đã chết.
Còn chưa kịp định thần sau cơn chấn động, Akira lại thấy Alpha hiện ra trước mặt mình không một lời báo trước.
“C-Cái gì vừa—?”
Một lần nữa, cái nhìn nghiêm nghị của Alpha cắt ngang câu hỏi. Cô chỉ tay về phía lối cầu thang.
[Tiếp theo, chạy lên lầu đi. 8, 7, 6...]
Akira lao về phía bậc thang và leo lên một cách tuyệt vọng. Một tiếng nổ khác gầm vang phía sau, đi cùng sóng xung kích của nó quét qua cầu thang. Khi cậu lên đến đỉnh, Alpha đã đợi sẵn ở chiếu nghỉ. Cô chỉ tay lên trên.
[Nhanh lên tầng trên nữa đi. 5, 4...]
Mặc kệ phổi và đôi chân đang gào thét vì đau đớn, Akira vẫn cắm đầu chạy lên. Alpha dõi theo cậu, một nụ cười thoáng hiện trên môi. Cậu bé này đã nhanh nhẹn hơn nhiều rồi.
_*_*_*_
Akira tiếp tục chạy theo chỉ dẫn của Alpha. Khi lên tới sân thượng, cậu đã thở không ra hơi. Sau khi đảo mắt quét nhanh một lượt, cậu thấy Alpha đang vẫy tay gọi mình từ phía rìa mái nhà. Cậu lập tức tiến lại gần mà không kịp dừng lại để lấy hơi.
Khi lại gần cô, cậu nhận thấy Alpha không còn vẻ khẩn trương như trước. Cậu giảm tốc độ, cố gắng hít hà không khí vào lồng ngực đang trống rỗng. Đến bên cạnh Alpha, cậu thở hắt ra một hơi dài.
“Alpha, vừa nãy là chuyện gì thế?”
Alpha mỉm cười nhìn cậu từ vị trí sát mép thượng tầng và chỉ tay xuống dưới.
[Tự cậu nhìn sẽ nhanh hơn đấy. Nhìn xuống kia đi. Hãy thật cẩn thận và giữ im lặng nhé.]
Dù hơi khó hiểu, Akira vẫn tuân theo, rồi cậu nhăn mặt. Bên dưới là những con quái vật, chính là những con quái đã tấn công cậu, đang lảng vảng trên mặt đất như thể đang lùng sục thứ gì đó.
Chúng có hình dạng giống loài chó, dài khoảng hai mét, nhưng sự tương đồng với chó nhà chỉ dừng lại ở đó. Những khẩu súng máy nhỏ nhô ra từ lưng chúng, và Akira thậm chí còn phát hiện ra vài con có thứ trông giống bệ phóng tên lửa hoặc dàn phóng tên lửa cỡ nhỏ. Cả bầy đang tuần tra khu vực để săn tìm những kẻ xâm nhập.
Akira cau mày, thầm nghĩ những con quái vật này giống hệt con quái cậu đã chiến đấu lúc trước, dù cho khi ấy nó không có vũ khí trên người.
“Chúng là thứ gì vậy?” cậu tự hỏi thành tiếng.
[Weapon Dog. Sinh vật nhân tạo vốn được chế tạo để bảo an trong các khu vực đô thị. Tuy súng có thể mọc ra từ cơ thể chúng, nhưng chúng vẫn là quái vật sinh học chứ không phải máy móc.]
Khi Akira quay sang nhìn cô, cô nói thêm:
[Những con này có lẽ được tạo ra để tuần tra Thành phố và được giao nhiệm vụ canh gác khu vực này. Mỗi cá thể mỗi khác, nhưng nhìn chung vũ khí của chúng sẽ càng mạnh hơn khi chúng già đi. Tôi nghĩ con có dàn phóng tên lửa kia là con đầu đàn.]
Mặc dù Akira cho rằng những thông tin này có thể hữu ích, nhưng đây không phải là phần thưởng mà cậu mong đợi. Tuy nhiên, một vài câu hỏi chợt lóe lên trong đầu cậu.
“Làm sao súng có thể mọc ra từ một con vật được? Vô lý quá.”
[Phần hữu cơ của chúng cũng lưu trữ và duy trì các nanomachines siêu nhỏ. Chúng ăn kim loại và các nguyên liệu thô khác rồi sau đó tự tạo ra trang bị vũ khí trên lưng. Tôi đoán là chúng đã đột biến thành thứ gì đó khác xa so với thiết kế ban đầu. Có lẽ chúng đã tự biến đổi để phù hợp với môi trường hiện tại.]
Những bí mật vô giá này có thể làm kinh ngạc bất kỳ chuyên gia nào, nhưng Akira không hiểu nổi giá trị hay ý nghĩa của chúng. Dù chỉ là lờ mờ, nhưng điều cậu nắm bắt được là ngay cả một khẩu súng mọc ra từ động vật cũng có nguyên lý đằng sau, một thứ có thể lý giải được.
Giờ đây, khi cuộc tấn công đã qua đi, vẻ mặt nghiêm nghị của Alpha đã nhường chỗ cho nụ cười thư thái ban đầu. Điều này giúp Akira cảm thấy an tâm hơn, cậu cũng dần bình tĩnh lại và thở phào nhẹ nhõm. Alpha hỏi với nụ cười đầy tự hào:
[Sao hả? Cậu đã thấy mừng vì có sự hỗ trợ của tôi chưa? Cậu biết không, cậu sẽ chết chắc nếu cứ ở lại dưới đó đấy.]
Akira miễn cưỡng thừa nhận.
“Tôi biết. Không có cô chắc tôi không xong rồi. Cảm ơn.”
Vẻ mặt cậu phản chiếu một sự hỗn độn của các cung bậc cảm xúc: sự phấn khích và kích động còn sót lại từ cuộc đụng độ quái vật, nhịp thở dồn dập vì vừa chạy thoát thân, sự nghi ngờ bướng bỉnh dành cho người phụ nữ bí ẩn này, lòng biết ơn vì cô đã cứu mạng, và quyết tâm phải lấy lại sự tỉnh táo nhanh nhất có thể.
Alpha quan sát gương mặt cậu, dò xét những suy nghĩ thầm kín trong khi dùng nụ cười quyến rũ của mình để bào mòn sự cảnh giác của cậu.
[Không có gì. Vì giờ cậu đã hiểu được khả năng của tôi nên tôi muốn bàn về tương lai của chúng ta. Được chứ?]
Giọng Alpha cho thấy cô có những thông tin cực kỳ quan trọng muốn chia sẻ.
“Cô cứ nói đi.”
Akira nhìn thẳng vào mắt cô và gật đầu dứt khoát.
[Tôi cần cậu chinh phục một tàn tích. Không phải nơi này, và nó đầy rẫy thách thức. Hiện tại cậu thậm chí còn chẳng thể toàn mạng đến được đó chứ đừng nói là quay trở về. Nói thẳng ra thì với thực lực hiện tại cậu không có cửa thành công; ngay cả khi có tôi hỗ trợ, cậu sẽ chết trước khi kịp hoàn thành yêu cầu. Vì vậy trước mắt, tôi sẽ giúp cậu có được trang bị và kỹ năng cần thiết để dọn dẹp các tàn tích. Đó sẽ là mục tiêu tạm thời của chúng ta, vậy nên—]
“Ừm, tôi có thể hỏi một chút không?”
Akira ngập ngừng ngắt lời, vì cậu linh cảm rằng Alpha chuẩn bị nói một bài diễn văn dài dằng dặc. Alpha nở một nụ cười thân thiện.
[Tất nhiên rồi. Nếu có chỗ nào không hiểu, cứ tự nhiên hỏi nhé.]
Sự thân thiện kỳ lạ của Alpha khiến Akira hơi bối rối. Cậu nói với vẻ hơi mông lung.
“Không phải vậy. Ý tôi là, mấy chuyện đó cũng quan trọng, tôi hiểu. Nhưng liệu chúng ta có thể để chuyện tương lai sau hãy tính, còn bây giờ chỉ cần tập trung vào việc làm thế nào để rời khỏi đây mà vẫn còn giữ được mạng không?”
Alpha cười rạng rỡ rồi im lặng nhìn Akira. Mặt cậu hơi cứng lại.
(Hỏng rồi. Chắc mình không nên ngắt lời cổ.)
Tuy nhiên, bầy Weapon Dog vẫn đang lùng sục quanh tòa nhà, và Akira không thể trốn trên sân thượng mãi được. Nếu không thoát được ra ngoài thì làm gì có tương lai, chính nỗi lo lắng đó đã khiến cậu chen ngang lời Alpha. Nhưng rồi cậu nhận ra rằng việc làm phật lòng cô có thể khiến cậu mất đi tia hy vọng sống sót duy nhất.
Alpha nhận ra sự bất an và hoảng loạn đang nhen nhóm trên gương mặt Akira, cô mỉm cười hòa nhã.
[Được thôi. Tôi có rất nhiều câu hỏi muốn dành cho cậu khi chúng ta có không gian để thở, vậy nên hãy bắt đầu bằng việc rời khỏi đây và trở về Thành phố Kugamayama. Chúng ta sẽ tiếp tục thảo luận ở đó, được chứ?]
“Ừ. Cảm ơn cô.”
Akira thở phào, nhẹ nhõm vì giờ đây cậu đã có cơ hội lớn hơn để trở về nhà bình an vô sự. Thế nhưng mệnh lệnh tiếp theo của Alpha, vẫn được đưa ra với nụ cười ấy, đã một lần nữa đánh gục tinh thần cậu.
[Vậy thì giờ cậu hãy đi xuống lầu lại đi.]
Akira nghẹn lời và ho sặc xụa. Sau khi định thần lại, cậu nhìn cô chằm chằm. Chẳng hề nao núng, cô quay lưng bước đi, và khi thấy cậu không có ý định đi theo, cô liền vẫy tay ra hiệu.
[Có chuyện gì vậy? Đi thôi nào.]
“Đứng lại đã!”
Akira phản đối và sực tỉnh khỏi cơn ngỡ ngàng.
“Đó chính là nơi chúng ta vừa mới chạy trốn đấy, cô quên rồi sao?! Tại sao chúng ta lại phải quay lại đó chứ?! Ở dưới đó toàn là quái vật thôi!”
[Tôi rất sẵn lòng giải thích, nhưng chúng ta vừa đi vừa nói đi. Trừ khi là cậu không tin tưởng tôi. Nếu thế thì tôi cũng chịu thôi. Tôi sẽ không ép cậu.]
Với câu nói đó, Alpha tan biến vào lối đi của tòa nhà, để lại Akira đơn độc phía sau.
Akira vẫn nhớ như in một con chó không vũ khí có thể hung tợn đến mức nào, huống chi bầy quái vật bên dưới đang lỉa chỉa súng ống. Nỗi sợ hãi khiến đôi chân cậu khựng lại. Tuy nhiên, khi nhìn thấy Alpha tan biến vào tòa nhà, cậu nghiến chặt răng và dấn bước theo sau. Cậu hiểu rằng nếu làm một mình thì cậu sẽ chẳng có cửa nào sống sót trở về Thành phố, và mạng sống này vốn đã nợ Alpha một lần.
Suy đi tính lại, Akira kết luận rằng nghe lời cô chính là cơ hội sống sót lớn nhất. Cậu vội vã lao xuống cầu thang đuổi theo bóng hình bí ẩn ấy.
Vừa bước vào bên trong, Akira đã thấy Alpha đứng ngay lối vào, mỉm cười như thừa biết rằng cậu sẽ quay lại. Cảm thấy ngượng ngùng và có chút gì đó như vừa nếm mùi thất bại, cậu lầm lũi theo cô xuống cầu thang.
Chuyến đi xuống này bình yên hơn hẳn cú chạy thục mạng lên lầu lúc trước. Alpha ra hiệu cho cậu dừng lại vài lần trên đường đi, và mỗi lần như vậy cậu đều đứng im phăng phắc cho đến khi cô vẫy tay ra hiệu đi tiếp.
Tại một điểm dừng, Akira khẽ hỏi:
“Tại sao chúng ta lại quay lại thế? Chẳng phải làm vậy rất nguy hiểm sao?”
Alpha trả lời không chút do dự.
[Cực kỳ nguy hiểm đấy.]
Akira lặng người đi vì sửng sốt trong giây lát, rồi giọng cậu trở nên hoảng loạn:
“Đợi chút đã! Ý cô là chỗ này không hề an toàn ư?!”
[Làm sao mà an toàn được chứ? Quái vật đang lùng sục khắp khu vực này cơ mà.]
“T-Tôi biết điều đó, nhưng ý tôi không phải vậy. Giải thích rõ ràng cho tôi đi chứ! Cô bảo sẽ cho tôi biết kế hoạch miễn là chúng ta bắt đầu di chuyển, nhớ không?”
[Nếu cậu muốn rời khỏi tàn tích Kuzusuhara để về Thành phố Kugamayama an toàn thì trước tiên cậu phải thoát khỏi tòa nhà này đã. Trừ khi cậu có thể nhảy từ sân thượng xuống mà không chết — điều mà tôi hơi nghi ngờ, còn không cậu buộc phải dùng cầu thang để—]
Akira cau mày với vẻ vừa bực bội vừa hơi nghi ngờ. Cậu ngắt lời với giọng sắc lẹm.
“Được rồi. Cô chỉ cần nói cho tôi biết là liệu tôi có thực sự trở về sống sót nếu làm theo lời cô không?”
Alpha nghiêm túc trả lời:
[Tôi tin là cậu sẽ có cơ hội cao hơn nhiều so với việc tự mình bơi lấy, Như tôi đã nói trên sân thượng, tôi không ép buộc cậu. Nếu cậu không thể tin tưởng vào chỉ dẫn của tôi, tôi sẽ rút lại sự hỗ trợ. Như vậy chỉ tổ phí thời gian thôi. ]
Cô nhìn chằm chằm vào Akira, chờ đợi xem liệu cậu có muốn chấm dứt mối quan hệ cộng tác này hay không.
Cuối cùng, Akira gục đầu xuống.
Với vẻ mặt đầy chán ghét chính bản thân mình, cậu thốt lên:
“Xin lỗi. Tôi hơi quá lời. Tôi sẽ làm theo ý cô nên làm ơn, xin cô hãy giúp tôi.”
Alpha mỉm cười trở lại, tâm trạng dường như đã phấn chấn hơn.
[Được rồi, rất vui khi lại được hợp tác cùng cậu.]
(Suýt nữa thì hỏng việc.)
Akira thầm nghĩ, lòng cậu vừa nhẹ nhõm vừa không khỏi bất an.
“Với lại nếu cô không phiền thì cô có thể nói cho tôi biết lý do của những mệnh lệnh đó không? Chỉ cần những phần quan trọng, đơn giản dễ hiểu thôi để tôi bớt run.”
[Tôi không phiền đâu.]
Alpha đáp lại ngay lập tức, và cô bắt đầu tuôn ra một tràng những lời giải thích.
Mỗi loại Weapon Dog đều có những kiểu hành vi khác nhau. Có những con sẽ truy đuổi kẻ thù đến tận cùng, trong khi số khác chỉ quanh quẩn trong một khu vực nhất định. Có con sẽ tiếp tục lùng sục xung quanh sau khi mất dấu mục tiêu, nhưng cũng có con sẽ ngay lập tức quay về vị trí canh gác. Alpha đã nhận diện được tất cả những sự khác biệt cá thể đó và xác định rằng quay lại bằng đường cầu thang vào thời điểm này sẽ giảm thiểu tối đa số lượng quái vật mà Akira phải đối mặt trên đường về.
Cô tiếp tục giải thích rằng lũ Weapon Dog sở hữu một cơ quan nội tạng đặc biệt chuyên sản xuất đạn dược, và cơ thể chúng chỉ có thể lưu trữ một lượng đạn nhất định. Khi kho đạn nội tại cạn kiệt thì chúng sẽ cần thời gian để chế tạo thêm và nạp lại vũ khí. Trong khoảng thời gian đó, Akira sẽ ít có nguy cơ bị bắn vào lưng khi chạy hơn, ngay cả khi bị chúng phát hiện lần nữa. Chúng có thể sẽ thử cắn cậu, nhưng ở khoảng cách gần thì Akira có cơ hội hạ gục chúng cao hơn, ngay cả với khẩu súng lục rẻ tiền của mình. Alpha đã cân nhắc tất cả những yếu tố đó và vô số biến số khác trước khi đưa ra chỉ dẫn cho Akira.
Kết thúc phần giải thích, Alpha nói thêm:
[Đó chỉ là bản tóm tắt thôi. Cậu có muốn nghe chi tiết hơn không?]
“Không, thế là quá đủ rồi. Nhưng tôi ước gì cô nói những điều này sớm hơn khi còn ở trên sân thượng.”
Cậu thấy lời giải thích này đủ dài, dù trong lòng vẫn thầm trách cô không nói sớm.
Alpha nói chậm rãi như đang dỗ dành một đứa trẻ:
[Trong tình huống nguy hiểm thì thường chúng ta không có thời gian cho những lời giải thích dài dòng đâu. Nếu một viên đạn sắp găm vào giữa hai mắt cậu trong vòng ba giây nữa, nhưng tôi lại tốn thời gian để giải thích nguyên nhân, thì cậu còn lại bao nhiêu giây để né tránh? Câu trả lời là không giây nào cả.]
“T-Tôi hiểu rồi, nhưng mà—”
[Nếu tôi bảo cậu nằm xuống, mà cậu lại dừng lại để hỏi tại sao? Tôi không thể chạm vào cậu nên tôi không thể đè cậu xuống đất được. Nếu không thể phản ứng tức thời với những mệnh lệnh đơn giản của tôi thì cậu sẽ chết.]
Đến đây, Akira hoàn toàn im lặng.
[Nhân tiện thì tôi đang giải thích cho cậu vì tôi xác định rằng hiện tại cậu đang tương đối an toàn.]
Akira ngập ngừng giây lát rồi gật đầu đầy vẻ biết lỗi:
“Tôi hiểu rồi.”
Akira hiểu lý lẽ của Alpha, nhưng cậu cũng có cảm giác rằng nếu càng hỏi nhiều, câu trả lời của cô lại càng xoáy sâu vào sự hấp tấp của chính cậu.
Khi xuống đến tầng một, nét mặt Akira trở nên đanh lại khi nhìn thấy những dấu vết của đợt tấn công lúc trước vẫn còn mới nguyên. Cậu lập tức quét mắt nhìn quanh. Sau khi xác định mọi thứ có vẻ ổn, cậu thở phào và vẻ mặt giãn ra đôi chút. Tuy nhiên, sự nhẹ nhõm ấy biến mất ngay khi Alpha nhìn cậu với ánh mắt nghiêm nghị.
[Akira. Chúng ta chuẩn bị rời khỏi tàn tích. Từ giờ trở đi, hãy nghe thật kỹ hướng dẫn của tôi và làm theo một cách chính xác nhất có thể. Mỗi lần cậu làm điều gì nằm ngoài chỉ dẫn thì tỉ lệ tử vong của cậu sẽ tăng lên. Rõ chưa?]
“R-Rõ.”
Alpha đanh thép nói:
[Trong vòng ba mươi giây tới, hãy lao ra khỏi tòa nhà nhanh nhất có thể. Khi đã ra ngoài, rẽ trái rồi cứ thế chạy dọc theo con phố, tuyệt đối không được nhìn lại dù có chuyện gì xảy ra. Rõ chưa?]
“R-Rõ rồi.”
Akira gật đầu, cơ mặt cậu mặt căng ra vì sợ hãi lẫn áp lực. Ngay cả cậu cũng hiểu rằng lúc này không còn thời gian để đòi Alpha giải thích nữa.
Alpha đứng sang một bên như nhường lối cho cậu, đôi mắt cô vẫn dán chặt vào cậu khi chỉ tay về phía lối ra. Akira nhìn ra ngoài và thấy thêm những dấu tích tan hoang. Cậu hơi nghiêng người về phía trước, lên dây cót tinh thần để lao vào cái nơi mà mới đây thôi cậu đã phải trốn chạy trong tuyệt vọng. Nhưng đôi chân cậu vẫn bám chặt lấy sàn nhà. Hiểu và chấp nhận là một chuyện, nhưng hành động lại là chuyện khác. Cậu hiểu lý do của Alpha, cậu đã chấp nhận chúng, nhưng cậu vẫn thiếu đi sự quyết đoán để biến sự chấp nhận đó thành hiện thực.
Alpha bắt đầu đếm ngược thời gian.
[5, 4, 3…]
Điều gì sẽ xảy ra nếu cậu hết thời gian? Trong một khoảnh khắc, Akira mường tượng ra hậu quả, và rồi cậu vụt chạy ra khỏi tòa nhà. Cậu lao đi giữa những khe hẻm tạo bởi những tòa nhà chọc trời đang sụp đổ nhanh nhất có thể với tâm trí chỉ còn một ý nghĩ duy nhất là phải chạy, nhanh hơn, nhanh hơn nữa. Chẳng mấy chốc, nhịp thở của cậu trở nên đứt quãng và tốc độ bắt đầu chậm lại, nhưng cậu vẫn chạy trong tuyệt vọng. Phổi và tim cậu như muốn vỡ tung, đôi chân gào thét đau đớn khi nện liên hồi xuống mặt đường nhựa cứng ngắc. Vậy mà cậu vẫn phớt lờ nỗi đau và cứ thế chạy tiếp.
Cậu không thấy con quái vật nào ở gần, cũng không nghe thấy tiếng giao tranh. Có lẽ giờ đã đủ an toàn để chạy chậm lại. Sự tĩnh lặng bao trùm như muốn nói rằng cậu đang đơn độc giữa tàn tích. Tim, chân và phổi đều đang chửi rủa cậu và van nài được nghỉ ngơi. Nhượng bộ một chút, cậu giảm tốc độ, dù vẫn duy trì nhịp chạy.
Cậu không thấy hiểm nguy phía trước, cũng không nghe thấy gì phía sau. Sự căng thẳng vơi đi và cậu bắt đầu cảm thấy có lẽ mình đã thoát khỏi vùng nguy hiểm. Cơn đau và sự kiệt sức ngày một lớn khiến cậu không thể phớt lờ thêm được nữa.
Cậu thả lỏng đôi chút.
(Chắc là an toàn rồi.)
Tâm trí Akira thì thầm. Trong một thoáng do dự, cậu dừng lại để hít thở, rồi ngoái đầu nhìn lại để chắc chắn không có hiểm họa nào đang rình rập phía sau.
Bất chấp sự khăng khăng của Alpha, cuối cùng Akira đã không tuân theo mệnh lệnh.
Và rồi cậu đứng hình. Ánh mắt cậu dán chặt vào một con quái vật khổng lồ đứng lù lù cách đó không xa. Nó chỉ có một mình, nhưng vóc dáng đồ sộ của nó gây ra áp lực khủng khiếp hơn cả bầy Weapon Dog cộng lại.
Con quái vật có hình dáng tương tự Weapon Dog với một khẩu đại pháo khổng lồ mọc ra từ lưng. Tuy nhiên, phần cơ thể chó của nó không giống bất kỳ loài nào Akira từng thấy, toàn bộ vẻ ngoài của nó bị vặn vẹo — một sự xúc phạm đối với mọi quy chuẩn về thẩm mỹ. Tám cái chân mọc ra chẳng theo một quy tắc đối xứng nào. Một cái đầu chó biến dạng với hai con mắt bên phải mọc chồng lên nhau, và một con mắt duy nhất bên trái. Những con mắt có kích thước khác nhau và được gắn trên cái hộp sọ méo mó của sinh vật này khiến người ta phải nghi ngờ liệu chúng có thể nhìn được gì không. Thế nhưng cả ba con mắt đó đều đang khóa chặt vào Akira.
Con quái vật khổng lồ há hốc mồm, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa rồi khai hỏa khẩu đại pháo. Một quả đạn rơi xuống sát cạnh Akira và nổ tung, hất tung đất đá khắp mọi hướng. May mắn thay cho cậu, đống đổ nát rải rác đã hấp thụ phần lớn sóng xung kích và phân tán phần còn lại, nên cậu thoát chết và chỉ phải chịu một luồng gió mạnh từ vụ nổ.
Con quái vật dịch chuyển thân hình đồ sộ để bắn phát tiếp theo, nhưng không có quả đạn nào thoát ra. Hết đạn. Với một tiếng gầm khác, nó lao vút về phía Akira trên những cái chân lệch lạc của mình.
Vẫn còn bàng hoàng trước sự hiện diện của con quái thú, Akira đứng chôn chân ngay cả khi nó lao thẳng về phía mình.
[Chạy mau!]
Alpha không thấy bóng dáng Akira đâu, nhưng giọng nói của cô vang dội bên tai cậu. Akira sực tỉnh và bắt đầu một cuộc tháo chạy điên cuồng. Tuy nhiên, con quái vật đã rút ngắn khoảng cách đáng kể. Việc không tuân thủ mệnh lệnh của Alpha đã làm tăng tỉ lệ tử vong của cậu một cách rõ rệt, đúng như cô đã cảnh báo.
Akira cứ thế chạy, một lần nữa phớt lờ những cơn đau đang gào thét trên từng thớ thịt. Tiếng chân của con quái vật vang lên ngày một lớn và dồn dập hơn. Những cái chân vặn vẹo tuy làm nó chậm đi đôi chút, nhưng những rung chấn và tiếng rầm rầm sấm sét mỗi khi bàn chân nó nện xuống mặt đường khiến Akira không còn mảy may nghi ngờ về sức mạnh và sự khổng lồ của nó. Cậu thừa biết nếu bị đôi bàn chân đó dẫm phải, mình sẽ chẳng còn đường sống. Mỗi tiếng rầm rầm hay rung chuyển đều như từng nhát dao cứa vào tinh thần đang kiệt quệ của cậu.
Đột nhiên, Alpha hiện ra và bay lơ lửng bên cạnh khi Akira vẫn đang tháo chạy trối chết. Cô vừa bay vừa nhìn cậu với vẻ mặt nghiêm nghị xen lẫn bực dọc.
[Đó là lý do tôi bảo cậu đừng nhìn lại. Cậu không nghe tôi nói gì sao]
“Tôi xin lỗi!” Akira khẩn khoản, đôi mắt trợn ngược. “Lần sau tôi sẽ làm đúng mà! Nên làm ơn, hãy giúp tôi với!”
Được rồi. Khi nào tôi ra hiệu, hãy quay người lại và bóp cò.
“Dùng súng á?!”
Akira hét lên với gương mặt nhăn nhó. Vì mệnh lệnh này nghe có vẻ quá liều lĩnh nên đã khiến cậu không thể kiềm chế thốt lên:
“Cô kỳ vọng tôi sẽ làm được gì với khẩu súng lục rẻ tiền này cơ chứ?!”
Alpha đáp với giọng lạnh băng:
[Vậy thì bỏ đi. Tôi cũng không ép.]
“Làm ơn đi mà!”
Akira gào lên và tốn thêm một hơi thở quý giá.
Một nụ cười thoáng hiện trên môi Alpha, để lộ chút sự thoả mãn.
[Đừng bận tâm đến việc ngắm bắn; cứ chĩa thẳng họng súng ra phía trước và xả sạch băng đạn nhanh nhất có thể. Thời điểm là yếu tố quyết định, nên hãy cố hết sức để khớp với hiệu lệnh của tôi. Rõ chưa?]
“Rõ rồi!”
Alpha bắt đầu đếm ngược, cô gập từng ngón tay theo nhịp.
[5, 4, 3...]
Một lần nữa, Akira cảm thấy mình không còn lựa chọn nào khác. Nếu cứ tiếp tục như thế này, cái chết là điều chắc chắn.
Giọng Alpha vang vọng phía sau:
[2, 1, 0!]
Akira xoay người lại, giơ súng và siết cò. Cậu chẳng buồn ngắm, nhưng một trong những con mắt khổng lồ của con quái vật tình cờ nằm ngay trước họng súng. Ở khoảng cách sát nút, những viên đạn xuyên thủng nhãn cầu và găm sâu vào đầu sinh vật.
Trong cơn điên loạn, Akira tiếp tục nổ súng, từng viên đạn liên tiếp gây ra những tổn thương nặng nề cho đầu và não bộ của con thú. Tuy nhiên, bất chấp những vết thương chí mạng, con quái vật vẫn ngoan cố bám lấy sự sống thêm một khoảnh khắc. Dù thoát khỏi cái chết tức tưởi trong gang tấc, nhưng nó đã bị trọng thương. Con quái chỉ kịp gầm lên một tiếng cuối cùng chấn động cả tàn tích trước khi trút hơi thở cuối cùng.
Cái xác đồ sộ đổ sụp ngay tại chỗ, nhưng Akira vẫn chĩa khẩu súng đã hết sạch đạn về phía nó, liên tục bóp cò trong vô thức. Mãi cho đến khi nhìn thấy máu trào ra từ đầu nó và cơ thể nằm im lìm hoàn toàn, cậu mới chịu dừng lại.
“M-Mình hạ được nó rồi sao?”
Akira thốt ra những lời đứt quãng, hơi thở vẫn còn dồn dập. Cậu cảnh giác quan sát con quái vật, không chắc liệu mình có thực sự đã kết liễu được nó hay chưa. Sau đó, khi đã dần bình tĩnh lại và lấy lại nhịp thở, cậu nhìn lại cái xác to lớn đang nằm giữa vũng máu của chính nó. Lúc này cậu mới thực sự cảm nhận được hương vị chiến thắng.
[Akira.]
Ngay lúc tưởng chừng như sắp quỵ xuống đất vì kiệt sức, cậu quay về phía giọng nói và gương mặt giãn ra. Cậu định nói lời cảm ơn và xin lỗi cô, nhưng rồi thấy cô đang mỉm cười và chỉ tay về phía bên ngoài tàn tích. Vẻ mặt cậu lại một lần nữa đanh lại.
[Trong vòng mười giây tới...]
Akira không đợi Alpha nói hết câu mà lập tức vắt chân lên cổ chạy. Alpha đứng đó dõi theo bóng dáng cậu cho đến khi, với một nụ cười đầy ngạo nghễ, cô tan biến, chỉ để lại cái xác con quái vật nằm trơ trọi.
Trong lúc tháo chạy thục mạng khỏi con quái vật đang lao tới, Akira đã bỏ lỡ những gì diễn ra phía sau mình. Con quái vật đã nhìn thấy Alpha, người vốn dĩ chỉ có mình Akira thấy được khi cô bay lơ lửng ngay sau lưng cậu, và nó đã cố gắng ngoạm lấy cô. Bằng cách dùng chính hình ảnh của mình làm mồi nhử, Alpha đã dẫn dụ con quái vật vào đúng vị trí thuận lợi trước khi để nó vồ tới. Hàm răng của con thú khép lại trên người cô, nhưng nó chẳng cảm nhận được con mồi nào và đứng hình trong sự hoang mang. Ngay khoảnh khắc đó, Alpha đã ra lệnh cho Akira nổ súng. Nhờ sự thao túng của cô, con mắt của quái vật đã nằm ngay vị trí để Akira nổ súng, giúp cậu kết liễu nó một cách dễ dàng.
Và khi chạy trốn trong tuyệt vọng khỏi đống đổ nát, Akira cũng đã bỏ qua một sự liên kết khác. Bầy Weapon Dog đã xuất hiện ngay sau khi cậu chấp nhận yêu cầu của Alpha.
_*_*_*_
Vừa thoát chết trong gang tấc sau cuộc chạm trán với bầy Weapon Dog, Akira vẫn tiếp tục chạy để giữ lấy mạng sống. Cuối cùng, cậu cũng ra được bên ngoài tàn tích Kuzusuhara, đến một khu vực an toàn hơn đôi chút, mặc dù vẫn còn tiềm ẩn nguy hiểm.
Như thể đã chờ sẵn ở đó, Alpha hiện ra chào đón cậu. Cô nói đầy nhã nhặn khi cậu ngã vật xuống đất vì kiệt sức:
[Nghỉ ngơi một chút đi. Nhưng chúng ta hãy cứ tiếp tục câu chuyện nhé. Tôi sẽ giúp cậu trang bị và năng lực cần thiết để khám phá những tàn tích mà tôi chỉ định. Cậu theo kịp chứ?]
Akira gật đầu, cố gắng điều hòa nhịp thở. Cậu hổn hển đáp.
“Ừ. Cô nói tiếp đi.”
[Cậu có thể mua trang bị hoặc tìm chúng trong tàn tích. Còn năng lực thì chỉ có thể đạt được thông qua huấn luyện và chiến đấu. Nhưng cứ yên tâm, dưới sự hướng dẫn của tôi thì cậu sẽ sớm nhận được một nền giáo dục tinh hoa thôi.]
Akira không biết quá trình huấn luyện sẽ bao gồm những gì, nhưng Alpha có vẻ rất tự tin rằng nó sẽ cực kỳ hiệu quả.
“Được thế thì tốt quá. Nhưng tại sao cô lại làm tất cả những điều đó cho tôi?”
[Cậu không cần bận tâm về chuyện đó đâu. Tất cả đều nằm trong khoản trả trước của tôi. Và vì tôi cần cậu cho công việc này nên điều đó cũng có lợi cho tôi thôi. Nếu cậu thấy tôi đang cho cậu quá nhiều, vậy thì có lẽ cậu nên tập luyện chăm chỉ hơn nữa để bù đắp lại.]
“Đ-Được thôi. Tôi sẽ cố hết sức.”
Cậu gật đầu dứt khoát, dù không khỏi rùng mình trước nụ cười không hề nao núng của Alpha — nụ cười ám chỉ rằng quá trình huấn luyện sắp tới sẽ khắc nghiệt đến nhường nào.
Alpha gật đầu đáp lại, có vẻ hài lòng.
[Vậy thì trước mắt, hãy biến cậu thành một Thợ săn có thể kiếm ra tiền đã. Điều đó sẽ giúp cậu dễ dàng sở hữu được những trang bị hiệu suất cao hơn. Hiện tại, cậu chỉ là một Thợ săn trên danh nghĩa — cậu đã đăng ký với Văn phòng Thợ săn, nhưng mới chỉ dừng lại ở đó thôi. Chúng ta cần thay đổi điều đó, và phải thật nhanh.]
Như chợt nhớ ra, cô hỏi thêm:
[Để cho chắc chắn thì cậu đã đăng ký với Văn phòng Thợ săn rồi chứ?]
Akira lôi thẻ ID Thợ săn từ trong túi ra. Trông nó chẳng khác gì một mẩu giấy rẻ tiền, nhưng ở trên đấy ghi rằng “Lao động Đặc biệt Hạng ba được Chứng nhận bởi Liên hiệp Doanh nghiệp Thống nhất Khu vực phía Đông” kèm theo các dòng ghi tên và số ID Thợ săn của cậu.
Alpha chăm chú quan sát tấm thẻ trong giây lát. Cô hỏi và thầm nghĩ liệu đây có phải là đồ giả hay không.
[Thẻ ID Thợ săn mà lại trông rẻ tiền thế này sao? Nói trước là tôi không nghi ngờ câu chuyện của cậu đâu. Chuyện này cũng chẳng thành vấn đề, miễn là cậu vẫn dùng nó làm thẻ ID Thợ săn được. Cậu dùng được chứ, phải không?]
Mẩu giấy vụn ấy chính xác là thứ mà tên viên chức đã đưa cho Akira khi cậu đăng ký làm Thợ săn. Việc bị gọi là “rẻ tiền” khiến sự tự tin của cậu tổn thương không ít.
“Chắc là được. Tôi nghĩ vậy.”
[Cậu không phiền nếu trả lời tôi vài câu hỏi chứ? Chẳng hạn như, cậu đã đăng ký làm Thợ săn ở đâu?]
“Được thôi.”
Vì ký ức về trải nghiệm ấy chẳng mấy tốt đẹp nên Akira bắt đầu kể cho Alpha nghe về quá trình đăng ký của mình với vẻ cau có.
Akira đã đăng ký tại Văn phòng Thợ săn ở khu hạ lưu của Thành phố Kugamayama. Nhìn từ bên ngoài, chi nhánh văn phòng nằm ở rìa khu ổ chuột trông chẳng khác nào một quán rượu tồi tàn, với những dòng chữ phai màu trên tấm biển hiệu hỏng hóc. Biểu tượng Văn phòng Thợ săn không nguyên vẹn là dấu vết duy nhất còn sót lại để nhận diện đây là một văn phòng chi nhánh.
Người mà Akira gặp là một kẻ bị giáng chức xuống vị trí này; trông hắn chẳng có chút nhiệt huyết hay năng lực nào. Mặc dù công việc tại Văn phòng Thợ săn thường rất đáng mơ ước, nhưng chẳng mấy ai muốn làm việc ở nơi gần khu ổ chuột như thế này. Vậy nên, dù Văn phòng Thợ săn nằm trong số những nơi tuyển dụng phổ biến nhất ở Khu vực phía Đông với nhiều viên chức năng lực xuất chúng, Akira cũng chẳng thể nào biết được điều đó khi nhìn vào gã đàn ông trước mặt.
Akira lo lắng nói với tên viên chức.
“Tôi đến đây để trở thành Thợ săn. Ông có thể làm thủ tục đăng ký cho tôi không?”
Tên viên chức tặc lưỡi khó chịu rồi đặt cuốn tạp chí đang đọc dở xuống, lộ rõ vẻ bực dọc khi phải tiếp một đứa trẻ từ khu ổ chuột.
“Tên?”
“Tôi là Akira.”
Gã viên chức gõ lạch cạch lên bàn phím của cái máy tính gần đó rồi đợi máy in nhè ra một tấm thẻ ID Thợ săn. Hắn thô lỗ chộp lấy mẩu giấy rẻ tiền rồi quăng về phía Akira, sau đó quay lại với cuốn tạp chí như thể công việc của mình đã xong xuôi.
Akira nhìn tấm thẻ ID trên tay rồi lại nhìn gã viên chức, đầy vẻ hoang mang. Cậu đã tưởng tượng quá trình đăng ký phải phức tạp hơn thế nhiều.
“Thế... thế là xong rồi ạ?”
Akira hỏi vì cậu không chắc liệu mình đã thực sự hoàn thành thủ tục chưa. Gã viên chức gắt gỏng và lườm cậu cháy cả mặt.
“Xong rồi. Giờ thì cút đi.”
“Ông chỉ hỏi tên tôi thôi sao? Không còn câu hỏi nào khác à?”
Bực mình, gã viên chức xua tay đuổi Akira đi.
“Mày tưởng có ai muốn biết về mày chắc? Tao chẳng thèm quan tâm đến một đứa vô danh tiểu tốt sắp bỏ mạng trong chớp mắt như mày đâu. Nếu không vì quy định thì tao cũng chẳng thèm hỏi cái tên chết tiệt của mày làm đéo gì, mà tao đây cũng chẳng quan tâm đó có phải tên thật của mày hay không.”
Đó là một lời nhắc nhở thừa thãi dành cho Akira về cách mà phần còn lại của thế giới nhìn nhận cậu. Cậu lẳng lặng rời khỏi Văn phòng Thợ săn.
Kết thúc câu chuyện, Akira nhìn chằm chằm vào tấm thẻ ID. Ánh mắt cậu cho thấy cậu hiểu rõ vị thế của mình trong xã hội, nhưng đồng thời chúng cũng rực cháy khao khát được leo cao hơn bằng bất cứ giá nào.
Alpha nở một nụ cười khích lệ.
[Hãy bắt đầu khóa huấn luyện của cậu bằng việc học chữ nhé. Thu thập thông tin là một kỹ năng sống còn. Nhưng cũng đừng lo, với sự hỗ trợ hoàn hảo của tôi thì cậu sẽ biết đọc biết viết trước khi kịp nhận ra điều đó đấy.]
“Rõ rồi. Cảm ơn. Khoan đã, làm sao cô biết tôi không biết chữ?”
[Bởi vì cái tên trên thẻ ID của cậu bị ghi là “Ajira” kìa.]
Nhận ra gã viên chức đã cẩu thả và khinh miệt mình đến mức nào, Akira suýt chút nữa đã vò nát tấm thẻ ID.
[Giờ thì hãy quay về Kugamayama thôi.]
Alpha đề xuất với một nụ cười đầy châm biếm.
[Chúng ta có thể tiếp tục câu chuyện ở đó. Cứ để việc đọc lách cho tôi cho đến khi cậu tự mình học xong.]
Akira gật đầu không nói một lời. Cậu cất tấm thẻ ID đi và rảo bước về phía Thành phố Kugamayama. Alpha nhịp nhàng bước đi bên cạnh cậu.
Akira thản nhiên hỏi để xua đi nỗi bực dọc trong lòng:
“Nhân tiện thì con quái vật mà chúng ta đã hạ gục ở tàn tích Kuzusuhara là loại gì vậy?”
[Là một con Weapon Dog.]
“Hả? Ý cô là nó cùng loại với mấy con kia sao? Tôi thấy nó khác biệt hoàn toàn mà.”
[Con đó có lẽ đã thất bại khi cố gắng tự biến đổi bản thân. Đó là lý do tại sao nó lại yếu đến mức để cậu hạ gục được.]
“Vậy ra nó chỉ được cái mã thôi sao?”
[Điều đó tùy thuộc vào góc nhìn của cậu. Có lẽ nó chỉ có một điểm yếu mà cậu đã may mắn tận dụng được thôi. Nhưng nếu cậu nghĩ mình có thể đánh bại nó một lần nữa, tất nhiên là không có sự hỗ trợ của tôi thì tôi sẽ nói rằng nhận xét “chỉ được cái mã” của cậu là hoàn toàn chính xác đấy.]
“Đời nào có chuyện đó.”
[Vậy thì điều đó chứng minh sự hỗ trợ của tôi tuyệt vời đến nhường nào. Cậu nên cân nhắc việc cảm ơn tôi đi chứ. ]
Alpha mỉm cười đắc ý với vẻ vừa tự hào vừa tinh quái.
Akira cười đáp lại một cách gượng gạo.
“Cảm ơn cô rất nhiều.”
Đó là lời nói thật lòng của Akira. Cậu nợ Alpha vì cô đã thu dọn đống hỗn độn từ những sai lầm của mình, dù cho với một đứa trẻ thô lỗ như cậu thì thật khó để nói lời cảm ơn chân thành khi bị người khác đòi hỏi như vậy.
[Không có gì.]
Alpha vui vẻ trả lời. Cô dường như thấu hiểu cảm xúc của cậu, nhưng nụ cười của cô vẫn phảng phất chút gì đó trêu chọc.
_*_*_*_
Thế là vào ngày đầu tiên làm Thợ săn, Akira đã gặp Alpha. Và bằng cách nào đó cậu đã toàn mạng trở về Thành phố sau chuyến thám hiểm tàn tích đầy rẫy hiểm nguy. Từ đây, sự nghiệp đầy biến số của Akira và Alpha chính thức bắt đầu.
1 Bình luận