[LN] Quyển 1 - Thượng - Hồn ma mời gọi [ON GOING]

Chương 10: Một cái ví bị đánh rơi

Chương 10: Một cái ví bị đánh rơi

Duck: Co' le^n 

Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D 

Enjoy!!

--------------------------------------------------------

Rời khỏi những tàn tích hoang tàn, Akira lầm lũi băng qua khu ổ chuột cùng chiếc ba lô trên vai đã căng phồng và nặng trĩu di vật. Với những kẻ kinh nghiệm thì chỉ cần nhìn vào những đường nét gồ ghề hằn lên lớp vải kia thôi là đủ để họ nhận ra rằng đây là một tay Thợ săn vừa thắng lớn trở về.

Ở Hạ khu — nơi trật tự công cộng tỉ lệ thuận với khoảng cách đến bức tường, thì điều đó cũng đồng nghĩa với việc những khu ổ chuột giáp ranh với vùng đất hoang chính là nơi luật pháp bị vứt bỏ tàn nhẫn nhất. Những Thợ săn thâm niên muốn tránh rắc rối thường chọn đường vòng để né khu vực này. Bởi lẽ nơi đây không thiếu những kẻ khốn cùng bị lòng tham làm mờ mắt và sẵn sàng lao vào bạo lực một cách điên rồ. Cái giá phải trả thường là mạng sống, để rồi xác của chúng lại chất chồng lên nhau như những nấm mồ không tên trên phố — là những minh chứng thầm lặng cho sự khác biệt giữa kẻ dám đương đầu với quái vật nơi hoang mạc và những kẻ chỉ biết rình rập trong bóng tối.

Dẫu vậy, Akira vẫn chọn con đường đi xuyên qua khu ổ chuột. Đó là lối tắt ngắn nhất để đến trạm trao đổi, và những năm tháng lớn lên tại đây đã trui rèn cho cậu sự miễn nhiễm với nơi vô luật này. Từ khi trở thành Thợ săn, cậu đã đi qua đây vô số lần mà không gặp biến cố gì, nhưng lần này thì khác. Alpha cảnh báo:

[Akira. Cậu bị bao vây rồi.]

Akira khựng lại và đưa mắt dò xét xung quanh, nhưng cậu chẳng thấy dấu vết của một cuộc phục kích nào. Con phố dường như chỉ đông đúc hơn thường lệ một chút. Nhưng cậu tin tưởng tuyệt đối vào khả năng phát hiện kẻ thù của Alpha và lập tức chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

[Tôi xử lý chúng được không?]

Ngay cả khi đã thực sự bị bao vây thì vẫn có nhiều khả năng xảy ra. Có thể ai đó chỉ muốn gây sự hay hăm dọa, hoặc cậu vừa vô tình bước chân vào một cái bẫy dành cho kẻ khác. Thế nhưng Akira đã mặc định mình là mục tiêu, và trong đầu cậu đang lên kế hoạch về một đòn tấn công phủ đầu trước để dứt điểm.

[Cậu định chiến đấu với chúng à? Lần này cậu định đi xa đến mức nào?]

Alpha hỏi. Cô vẫn còn nhớ như in hình ảnh cậu đã sẵn sàng xuống tay không chút do dự khi giải cứu Elena và Sara.

[Nếu thấy vô vọng thì tôi sẽ chạy. Chuyện tiếp theo xảy ra thế nào tùy thuộc vào bọn chúng.]

Nếu chúng định dùng số đông để uy hiếp mà cậu vẫn không lùi bước thì có thể chúng sẽ nhận ra cậu là một “con mồi” khó nhằn và bỏ qua. Akira sẽ để chúng đi, với điều kiện cậu không phải mất bất kỳ món di vật nào. Giờ đây cậu đã là một Thợ săn, và cậu thề với bản thân rằng cậu sẽ không bao giờ vứt bỏ những gì bản thân kiếm được để tháo chạy như một đứa trẻ ổ chuột hèn mọn thêm một lần nào nữa. Vì vậy, việc cậu có trở thành kẻ sát nhân hay không hoàn toàn nằm trong tay những kẻ đang rình rập kia. Cậu đã sẵn sàng, nếu điều đó là cần thiết.

Alpha suy ngẫm. Trước đây Akira từng tàn sát cả một nhóm người dù họ chưa hề đe dọa cậu, nhưng giờ cậu lại sẵn lòng thương lượng với những kẻ đang lăm le bao vây mình. Dù thấy hành vi của Akira thật khó hiểu, nhưng cô cũng đánh giá rằng cậu có khả năng giành chiến thắng.

[Nếu đó là ý muốn của cậu thì tôi sẽ không cản. Nhưng hãy chắc chắn là cậu phải làm theo chỉ dẫn của tôi nếu tôi nhận thấy tình hình trở nên nguy hiểm.]

[Tôi biết rồi. Tôi cũng chẳng vội gì chuyện đi nộp mạng đâu.]

Trong lúc Akira đứng đó, im lặng và cảnh giác cao độ thì những tên kia đã hoàn tất vòng vây. Đám dân khu ổ chuột đã chặn đứng con đường phía sau và mọi ngõ ngách có thể đào thoát. Và rồi, ba gã đàn ông bước ra từ đám đông phía trước. Khác với những kẻ còn lại, chúng được trang bị đồ gia cường. Tuy đã hoen gỉ và hư hại, nhưng trên tay chúng không phải là khẩu súng lục tầm thường mà là vũ khí chuyên dụng để tiêu diệt quái vật. Những cựu Thợ săn đã hết thời. Akira lập tức nhận diện được chúng chính là những kẻ cầm đầu.

“Xin lỗi, tôi không thừa tiền để trả phí qua đường đâu.”

Cậu nói với giọng đanh thép để chứng tỏ mình không hề sợ hãi.

“Các anh tìm người khác đi được không?”

Ba gã kia bật cười sằng sặc. Rồi gã đứng giữa tên Syberg lắc đầu.

“Đừng nói dối chứ nhóc. Thứ trên lưng mày kia đáng giá cả một gia tài đấy, và tao cá là mày còn biết nhiều chỗ “ngon” hơn thế nữa.”

Sự cảnh giác hiện rõ trên khuôn mặt Akira. Syberg bắt gặp ánh mắt đó và nhếch mép cười khinh bỉ khi thầm xác nhận rằng sự nghi ngờ của mình đã đúng. Syberg không chọn Akira một cách ngẫu nhiên, bởi hắn đã sớm đánh tiếng nghe ngóng về những mục tiêu đầy tiềm năng.

Các băng đảng ở khu ổ chuột thường được dẫn dắt bởi những cựu Thợ săn. Sau khi thất bại trong việc tìm kiếm vận may nơi hoang mạc, những kẻ cầm đầu này  đã quay sang dùng kỹ năng và trang bị của mình để đàn áp chính những người hàng xóm lân cận. Chúng thu nạp đàn em, hoặc lũ tiểu nhân tự khắc tìm đến, cho đến khi thiết lập được những tổ chức nhỏ dưới quyền.

Syberg chính là một kẻ như thế. Băng nhóm của hắn tuy không quá lớn, nhưng chúng đủ mạnh để kiểm soát một địa bàn tầm trung trong khu ổ chuột. Và chừng ấy là đủ để mạng lưới thông tin của hắn đánh hơi được sự hiện diện của Akira.

“Mày cũng từ khu này mà ra mà, đúng không?”

Syberg hỏi, cười nham nhở khi tưởng tượng đến những thứ bên trong ba lô của Akira.

“Vậy thì chúng ta nên giúp đỡ lẫn nhau chứ nhỉ. Băng của tao đông người lắm, mà anh em tao dạo này lại đang kẹt tiền.”

Tên cựu Thợ săn đưa mắt ám chỉ đám đông xung quanh đều là người của hắn—một lời đe dọa ngầm rằng Akira chẳng còn đường nào để chạy. Syberg tiếp tục:

“Đừng lo. Tất cả những gì mày cần làm là giao ra toàn bộ tiền bạc, mọi thứ trên người và nói cho bọn tao nghe tất cả những gì mày biết. Bọn tao sẽ không lấy mạng mày đâu.”

Hai gã đứng hai bên Syberg chĩa thẳng họng súng vào Akira. Với nụ cười đắc thắng, chúng tin chắc rằng mình đã dồn được con mồi vào thế bí, khi đôi bên quá chênh lệch cả về số lượng lẫn hỏa lực. Chỉ duy nhất Syberg vẫn giữ vẻ thận trọng khi nhận ra sự lãnh cảm trên gương mặt cậu thiếu niên.

Akira lườm mắt nhìn bọn chúng. Cậu hỏi ngược lại:

“Thế nếu tao nói không thì bọn mày định giết tao chắc? Làm vậy cũng chẳng giúp chúng mày moi được thông tin gì từ tao đâu.”

“Mày có thể sửa sai mà. Cứ làm một đứa trẻ ngoan rồi khai ra hết trước khi nhắm mắt xuôi tay đi.”

Bọn chúng hoàn toàn không có ý định để Akira sống sót, và cậu hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Akira trút một tiếng thở dài thườn thượt, rồi buông thõng đầu xuống. Đám đàn ông xung quanh nhếch mép cười khinh bỉ, cơ mặt giãn ra vì đắc thắng. Chúng đinh ninh rằng cậu đã hoàn toàn buông xuôi.

Akira cố tình phô ra vẻ yếu đuối trước mắt những gã cựu Thợ săn, nhưng sâu thẳm bên trong, cậu đang đanh lại như thép nguội.

“Được rồi. Tao cũng không muốn chết.”

Cứ như thể công việc đã hoàn thành, những ngón tay của bọn chúng rời khỏi cò, cùng họng súng hạ thấp xuống một cách vô thức.

[Alpha. Tôi đã sẵn sàng khi cô cần.]

Và chỉ bấy nhiêu thôi, số phận của những kẻ bao vây kia đã bị phong ấn.

Bất thình lình, Akira ngoặt người về phía bên phải. Đám người kia cũng bị cuốn theo chuyển động đó, vô tình rời mắt khỏi cậu trong tích tắc. Chẳng buồn kiểm tra xem đòn nghi binh của mình có hiệu quả hay không và cũng chẳng tốn thời gian ngắm nghía, cậu ngay lập tức dùng khẩu súng trường tấn công AAH xả đạn điên cuồng vào bọn chúng. Ngay giây tiếp theo, cậu lao vụt đi như một bóng ma về phía vị trí mà Alpha chỉ định.

Tiếng gào thét thảm thiết vang lên khi những viên đạn kia găm thẳng vào da thịt những kẻ đối diện. Tuy vừa cuống cuồng bắn trả trong cơn hoảng loạn, nhưng chúng đã hoàn toàn bị đánh úp. Việc bao vây Akira đã vô tình khiến chúng phải đối mặt với chính đồng bọn của mình. Tất cả chần chừ với đôi tay cầm súng trong run rẩy vì sợ bắn nhầm phe mình.

Vài tên vẫn kịp nã đạn về phía Akira nhưng chẳng viên nào đi trúng đích. Alpha đã phân tích chi tiết vị trí của từng tên, với vô vàn biến số khác nhau để tính toán ra những lộ trình và điểm dừng chân ít khả năng bị trúng đạn nhất. Cô dẫn Akira lao đi như một mũi tên. Những phép tính của cô chính xác đến tuyệt đối. Không một phát đạn nào chạm được vào người Akira trước khi cậu thoát khỏi vòng vây.

Theo chỉ dẫn của Alpha, Akira lao mình vào một con hẻm nhỏ. Những kẻ đang canh gác ở đó sững sờ vì kinh hãi khi thấy tình thế đảo ngược hoàn toàn. Chúng chẳng khác nào những bia đỡ đạn khi cậu xả súng ở cự ly gần. Vì chỉ mặc thường phục nên thứ vải vóc tầm thường kia chẳng thể che chắn chúng khỏi loại đạn vốn được dùng để tiêu diệt quái vật. Từng viên từng viên cứ thế xuyên qua người chúng một cách dễ dàng. Trong chớp mắt, con hẻm la liệt những cái xác đang chìm dần dưới vũng máu đặc quánh. Akira chạy băng qua đó mà chẳng một lần ngoảnh lại nhìn cảnh tượng hãi hùng hay liếc mắt tới những kẻ vừa bị cậu tước đi mạng sống.

Phía sau lưng Akira, tiếng gào thét và những lời chửi rủa căm phẫn làm náo động con hẻm. Hầu hết đám đàn em của Syberg đều lầm tưởng rằng chỉ cần đe dọa là đủ để khuất phục một đứa trẻ như cậu. Thậm chí có những kẻ đi theo chỉ để phô trương thanh thế, ấy vậy mà một cuộc đấu súng ác liệt nằm ngoài sức tưởng tượng của chúng đã nổ ra, và giờ tất cả đang tháo chạy trối chết trong cơn đại loạn.

Dẫu Syberg và hai tên tay sai thân tín đã dính vài phát đạn, nhưng lớp áo giáp bên ngoài cơ thể đã giúp chúng giảm thiểu thương tổn xuống mức thấp nhất. Tuy vậy, lực chấn động của đạn vẫn khiến chúng đau đớn tột cùng, với khuôn mặt vặn vẹo vì nhức nhối.

“Thằng ranh con đó không biết mình đang đụng vào ai đâu!”

Syberg gầm lên và biến nỗi đau thành cơn thịnh nộ.

“Đuổi theo nó mau! Tao sẽ đi đường vòng để chặn đầu! Chúng mày đừng có há mồm đứng đấy nữa, bao vây thằng nhãi đó lại!”

Hai tên tay sai lập tức nghe theo, nhưng những kẻ còn lại thì do dự và không dám dấn bước. Gã cựu Thợ săn chép miệng bực dọc, rồi chĩa thẳng vũ khí vào đám người đang chùn chân đó. Hắn quát lên:

“Đi mau!”

Syberg nán lại để chắc chắn rằng đám tàn quân đang hoảng loạn kia đã bắt đầu hành động, sau đó hắn lại chép miệng đầy bực bội rồi lao vào một con hẻm khác để truy đuổi Akira.

Akira lao vun vút quanh một khúc quanh trong hẻm rồi khựng lại, chĩa thẳng họng súng về hướng cậu vừa chạy tới. Đáng lẽ góc tường đã phải che khuất tầm nhìn, nhưng cậu vẫn có thể quan sát rõ mồn một những kẻ địch đang tiến lại gần. Alpha đã hiển thị vị trí của chúng ngay trong nhãn quan của cậu. Cô thậm chí còn đánh dấu đỏ quanh những kẻ truy đuổi để cậu dễ dàng nhận diện hơn.

Đám đàn em của Syberg bị lùa vào một con hẻm dưới họng súng của tên cầm đầu, bởi chúng đinh ninh rằng con mồi vẫn đang chật vật tìm đường thoát thân. Chẳng một tên nào mảy may nghĩ đến việc Akira đang lặng lẽ chờ sẵn để phục kích khi tất cả cứ thế lao về phía trước và vứt bỏ mọi sự thận trọng ra sau đầu.

Ngay khi chúng vừa lọt vào tầm mắt, Akira siết cò. Một cơn mưa đạn trút xuống khiến những kẻ đi trước không kịp trở tay và gục xuống như ngả rạ rồi nhuộm đỏ con hẻm bằng máu thịt nát bươm. Những tên đi ngay phía sau gào lên thảm thiết khi bị đạn đi xuyên qua người, trong khi những kẻ tụt lại xa hơn thì la hét trong cơn hoảng loạn tột độ.

[Alpha, còn lại bao nhiêu tên?]

[Ít nhất là ba. Phần lớn đám tạp nham kia đã bắt đầu tháo chạy rồi. Mọi chuyện sẽ kết thúc ngay khi cậu hạ gục tên cầm đầu cùng lũ thân tín của hắn. Hãy nấp ở đằng kia.]

Akira nép mình sau bức tường hẻm và kiên nhẫn chờ đợi. Chẳng bao lâu sau, những kẻ sống sót bắt đầu nã đạn áp chế quanh góc tường rồi thận trọng ló đầu ra thăm dò. Tuy không bắn trúng Akira, nhưng chúng cũng chẳng hề phát hiện ra cậu. Tất cả đều nhờ vào những chỉ dẫn chuẩn xác không chút sai sót của Alpha, cộng với những năm tháng lăn lộn trong các ngõ ngách nơi ổ chuột đã rèn cho Akira kỹ năng ẩn mình điêu luyện. Chỉ một cái liếc mắt sơ qua thôi thì chúng chẳng đời nào phát hiện ra cậu nổi.

Một tên trong số đó đoán rằng Akira chắc đã chạy xa nên mới nhoài hẳn người ra nhìn, để rồi ngay lập tức bị cậu bắn một phát chí mạng ngay giữa hai mắt.

[Còn hai tên nữa. Nhân cơ hội này cậu hãy nạp lại đạn đi.]

[Tôi đang làm đây.]

Akira điềm tĩnh thay băng đạn mới trong lúc tiếng la hét của kẻ thù vẫn còn vang vọng bên tai.

_*_*_*_

Cùng lúc đó, Syberg đang chạy hết tốc lực để chặn đường thoát của Akira. Cơn thịnh nộ bùng cháy ban đầu giờ đã nguội bớt, thay vào đó là vẻ mặt đầy bối rối và hoang mang. Hắn gọi vào bộ đàm:

“Ê chúng mày! Tình hình sao rồi?”

Không có tiếng trả lời. Ẩn sau sự bực dọc, hắn bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn.

“Mẹ kiếp!”

Hắn đã nghe thấy tiếng súng nổ từ xa, nhưng giờ tất cả đều im bặt. Điều đó chỉ có hai khả năng, hoặc thuộc hạ của hắn đã giết được nó, hoặc thằng nhóc kia đã kết liễu tất cả bọn chúng. Syberg hy vọng vào khả năng đầu tiên. Có lẽ bộ đàm bị hỏng trong lúc giao tranh, hoặc chúng đang bận sơ cứu vết thương. Nhưng nếu không phải vậy thì sao? Điều đó có ý nghĩa gì? Những điềm báo chẳng lành bắt đầu lóe lên trong đầu tên Thợ săn hết thời.

(Thằng nhóc đó rốt cuộc là ai? Mình tưởng nó chỉ là một thằng ranh con vắt mũi chưa sạch chứ.)

Hắn từng cho rằng Akira chỉ đơn giản là gặp may, là một đứa trẻ vô tình tìm thấy đống di vật của một Thợ săn đã chết trong khu ổ chuột hoặc ngoài vùng đất hoang gần đây. Điều đó sẽ giải thích được mọi chuyện rằng từ đâu mà có tin đồn, tại sao một đứa trẻ yếu ớt lại có thể mang những di vật giá trị đến trạm trao đổi, và tại sao nhiều Thợ săn khác lại không thể tìm thấy bất kỳ khu vực nào bị bỏ sót nào trong tàn tích.

Syberg suy đoán rằng thằng nhóc này chỉ là hạng nghiệp dư nên hẳn là nó đã vô cùng ngạc nhiên trước món hời bất ngờ và những tin đồn kéo theo sau đó. Thằng nhãi có lẽ đã quyết định ẩn mình một thời gian cho đến khi tin đồn lắng xuống. Và bước tiếp theo của nó sẽ là gì nếu chỗ di vật vẫn còn? Hẳn là nó sẽ dùng số tiền kiếm được ban đầu để mua sắm trang bị và cố ra vẻ là một Thợ săn thực thụ. Sau đấy, nó có thể bán thêm nhiều di vật mà không sợ bị thu hút sự chú ý.

Tên cựu Thợ săn đã ra lệnh cho cả băng truy tìm một đứa trẻ khớp với mô tả đó, và rồi khi tìm thấy Akira, vẻ ngoài của cậu dường như đã xác nhận mọi phán đoán của hắn. Trông Akira quá yếu ớt, trông cậu yếu tới mức không thể sống sót trở về từ những tàn tích và hoang mạc mà ngay cả Syberg cũng phải e dè. Nhưng giờ đây, niềm tin ấy của hắn đã bị nghiền nát hoàn toàn.

Cuối cùng, Syberg khựng lại vì không thể gạt bỏ cảm giác rằng cái chết đang rình rập mình ngay phía trước. Hắn tự vấn:

(Mình có nên rút lui không? Nếu bọn kia giết được thằng ranh kia thì về sau mình có thể bịa một lý do nào đó cũng được.)

Syberg do dự, dù cho đáng lẽ hắn phải là kẻ hiểu rõ tình hình hơn ai hết. Hắn chỉ có vài khoảnh khắc quý giá để quyết định. Chiến đấu hay bỏ chạy. Nhưng những giây phút ngắn ngủi đó cứ thế trôi tuột đi khi hắn đứng chôn chân tại chỗ.

Thời gian của hắn đã hết.

Một loạt đạn xé toang không khí. Đạn găm liên tiếp vào người Syberg. Bộ giáp đã cứu mạng hắn, nhưng lực va đập mạnh đến nỗi đánh bật khẩu súng khỏi tay hắn và hất văng hắn xuống đất. Những phát đạn tiếp theo phá hủy hoàn toàn món vũ khí mà hắn vừa làm rơi. Syberg nằm bẹp dưới đất trong đau đớn, không thể phản kháng và sơ hở hoàn toàn.

Akira bước ra từ một con hẻm gần đó. Thấy Syberg vẫn còn sống, cậu nhíu mày. Cậu định dùng phát súng ban nãy để kết liễu hắn. Alpha nhận xét khi mỉm cười, nhưng trông cô có chút không hài lòng.

[Bắn trượt nhiều quá đấy nhé. Cậu cần phải ngắm bắn cẩn thận hơn.]

Akira thở dài.

[Tôi sẽ luyện tập thêm mà.]

Cậu đáp lời. Sau đó, một cách chậm rãi và quyết đoán, cậu chĩa thẳng họng súng vào đầu Syberg.

Syberg hoảng loạn tột độ. Hắn khua tay điên cuồng với bàn tay dường như cũng chẳng còn chút sức lực nào và kêu lên:

“Ch-Chờ đã! Mày thắng rồi! Tao xin lỗi! Tao sẽ cho mày bất cứ thứ gì mày muốn! Tao có rất nhiều tiền tiết kiệm! Chỉ cần mày đừng bắn tao!”

Akira hỏi bằng giọng lạnh lùng đến tận xương tủy:

“Tại sao bọn mày lại nhắm vào tao?”

“Tao... tao nghe đồn có thằng nhóc nào đó đang ôm cả một gia tài đi nghênh ngang ở đây! Nhưng tao nhầm rồi! Mày không phải hạng xoàng! Vậy nên làm ơn, xin mày hãy tha cho tao đi!”

Syberg van nài thảm thiết:

“Tao sẽ nhường lại ghế đại ca cho mày! Mày cũng đâu muốn bị ai quấy rầy nữa, đúng không?! Tao là kẻ có số má với các băng đảng khác đấy! Tao có thể bảo chúng nó đừng động vào mày mà! Làm ơn, tao cầu xin mày!”

Akira nhìn trân trân vào kẻ đang quỳ mọt dưới chân mình cầu xin sự sống, trong khi Alpha cũng lặng lẽ quan sát biểu cảm của cậu. Akira nói:

“Được rồi. Tao cũng không muốn chết.”

Gương mặt Syberg bừng lên, một cảm giác nhẹ nhõm vì thoát chết tràn ngập tâm trí hắn. Nhưng rồi, máu trong người hắn như đông cứng lại khi cậu thiếu niên tiếp lời:

“Đó là những gì tao đã nói lúc nãy, đúng không? Đáng lẽ tao nên nói thêm câu “Thay vào đấy, tao sẽ giết sạch những kẻ như mày”.”

Akira siết cò ở cự ly gần. Viên đạn kết liễu Syberg ngay tức khắc.

[Alpha, những đứa còn lại đâu rồi? Chúng chạy sạch rồi…. Cậu làm tốt lắm.]

Nhìn thấy nụ cười của Alpha, Akira biết mình đã thắng. Cậu thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi mặt cậu chợt tối sầm lại, kèm theo một tiếng thở dài đầy trĩu nặng. Cậu càm ràm:

“Tôi cứ tưởng Thợ săn thì thường chỉ tiêu diệt quái vật chứ. Nhưng từ lúc trở thành Thợ săn tới giờ, tôi thấy mình chỉ toàn giết người thôi.”

Alpha vui vẻ hỏi ngược lại:

[Hai thứ đó khác nhau đến vậy sao? Chẳng phải cả hai đều tìm cách giết cậu mà không cần lý do chính đáng đó sao? Nếu cậu thích đối đầu với quái vật hơn thì hãy lo mà cải thiện kỹ năng đi nhé. Tôi thực sự không khuyến khích cậu dây vào chúng cho đến khi cậu đủ trình độ đâu.]

Akira lại thở dài. Một tiếng thở dài thườn thượt.

“Tôi cũng chẳng ham hố gì chuyện đánh nhau với quái vật. Mà mấy gã này cũng thế thôi, đúng không? Đó là lý do vì sao bọn chúng lại chọn tấn công tôi thay vì ra ngoài kia. Trong mắt chúng, tôi chẳng khác gì một cái ví bị đánh rơi cả. Thật thảm hại. Nhưng chắc cuộc đời là thế nhỉ, chừng nào tôi vẫn còn chưa đủ mạnh.”

[Chúng ta sẽ phải cẩn thận đấy. Cái ví đó sẽ còn nặng hơn nhiều một khi cậu bán đống di vật này.]

Akira ném cho cô một cái nhìn hậm hực, nhưng nụ cười ấy vẫn không đổi.

Lũ cướp chẳng bao giờ chọn bừa mục tiêu. Chúng có thể trấn lột một ai đó mà chẳng cần suy nghĩ, nhưng tất cả sẽ phải đắn đo gấp bội nếu đối phương sở hữu hỏa lực áp đảo. Ở khu ổ chuột này, ít nhất cậu phải đủ mạnh để bảo vệ những gì thuộc về mình. Khi càng có nhiều tiền, những kẻ trộm cướp tìm đến cậu sẽ càng sừng sỏ. Chúng sẽ tới, hết lớp này đến lớp khác, cho đến khi xác của chúng chất cao như núi, đủ để cảnh báo những kẻ khác rằng động vào cậu là một cái giá quá đắt.

Akira và Alpha tiếp tục lên đường đến trạm trao đổi. Lần này họ chọn một đường vòng thật xa để né khu ổ chuột. Những cái xác mà cậu bỏ lại phía sau sẽ là lời cảnh cáo đanh thép cho bất kỳ kẻ ngu ngốc nào định dẫm vào vết xe đổ của Syberg.

_*_*_*_

Vài ngày sau cuộc tấn công nhắm vào Akira, trong một con ngõ hẹp tối tăm của khu ổ chuột, một cô gái tên là Sheryl đang rơi vào đường cùng. Cô từng có một cuộc sống khá ổn so với mặt bằng chung nơi đây. Quần áo tương đối sạch sẽ, tóc tai và làn da vẫn còn giữ được chút sức sống và sắc thái. Thế nhưng lúc này, vẻ khốn khổ hiện rõ trên gương mặt xinh xắn, phủ lên cô một bóng đen u uất mà chỉ vài ngày vất vưởng trên đường phố cũng không thể xóa nhòa.

Sheryl từng là thành viên trong băng của Syberg, cho đến khi hắn chết và tổ chức của hắn tan rã chỉ trong một đêm. Các băng đảng khác đã thâu tóm hầu hết những kẻ sống sót, nhưng một số khác, tức những kẻ đã trực tiếp tham gia vào cuộc vây ráp Akira lại không được may mắn như vậy. Chỉ những ai chứng minh được mình chỉ đứng ngoài quan sát, chưa từng lọt vào tầm mắt của cậu nhóc chứ đừng nói đến chuyện tấn công, mới được đón nhận nồng nhiệt.

Sheryl không nằm trong số đó. Dù còn trẻ và là dân ổ chuột, nhưng cô vẫn rất nổi bật nhờ vẻ đẹp trời phú, một vẻ đẹp hứa hẹn sẽ càng rực rỡ theo thời gian. Chính tiềm năng đó đã giúp cô nhận được sự “ưu ái” của Syberg, nói một cách lịch sự là vậy. Bởi thế nên trong cuộc tấn công Akira, cô đã đứng khá gần gã, nơi được xem là tương đối an toàn trong hoàn cảnh đó.

Akira đã giết Syberg và xóa sổ băng đảng của hắn, nhưng đây rất có thể chỉ là sự khởi đầu. Chẳng ai biết được một Thợ săn đang mang trong mình lòng thù hận sẽ trút cơn thịnh nộ lên đầu dân ổ chuột đến mức nào, ngoại trừ chính gã Thợ săn đó. Có những kẻ chọn cách trả thù triệt để nhất có thể, cốt để không bị xem là yếu nhược và tránh những cuộc tấn công tiếp theo tìm đến. Sheryl vốn có mối quan hệ khá thân cận với Syberg, cả trong cuộc vây ráp lẫn trong nội bộ băng đảng, nên chẳng có nhóm nào dám dang tay đón nhận cô vì sợ bị liên lụy. Cô thầm thì một cách yếu ớt:

“Giờ mình phải làm sao đây?”

Khu ổ chuột vốn dĩ cực kỳ khắc nghiệt với trẻ con. Để sinh tồn, Sheryl đã rèn luyện cho mình kỹ năng giao thiệp khéo léo để luôn hòa nhập tốt với các băng nhóm, và cô đặc biệt nhạy cảm trong các mối quan hệ. Sheryl biết cách duy trì khoảng cách thích hợp với bất kỳ ai, dù là người trong hay ngoài băng, và cô luôn biết cách cư xử sao cho không làm phật lòng người khác. Nếu thất bại trong việc này, cô có thể bị băng đảng khác tấn công, hoặc thậm chí bị chính đồng bọn đem ra làm vật hy sinh.

Với một người trong hoàn cảnh của cô, thì hệ lụy sau cuộc tấn công Akira chính là kịch bản tồi tệ nhất có thể xảy ra.

Sheryl biết rõ rằng ngồi ủ rũ trong hẻm chẳng giải quyết được gì, nhưng cô cũng chẳng tìm thấy lối thoát nào khác. Màn đêm buông xuống và cô vẫn chưa tìm ra giải pháp. Trong cơn sốt ruột và buồn ngủ, những ý tưởng kỳ quái bắt đầu nảy sinh. Sheryl đắm chìm vào những khả năng mà bình thường cô sẽ chẳng bao giờ bận tâm quá lâu. Nhưng trong cơn kiệt quệ, cô tuyệt vọng bám víu lấy những suy nghĩ hỗn độn đó cho đến khi giấc ngủ ập đến lúc nào không hay.

Sáng hôm sau, khi Sheryl thức dậy nơi góc hẻm, tâm trí cô bỗng trở nên minh mẫn và sảng khoái lạ thường. Điểm lại những ý tưởng đêm qua, cô nhận ra rằng trong lúc trầm ngâm, bản thân đã nhào nặn ra một thứ gì đó trông giống như một kế hoạch thực thụ.

(Mình không thể giả vờ là mình hài lòng với nó được. Nhiều khả năng nó sẽ thất bại, thậm chí nó còn có thể khiến mình mất mạng. Mà ngay cả thế thì liệu mình có thể tự bảo vệ bản thân được bao lâu chứ?)

Sheryl do dự. Thứ từng có vẻ là một mớ hỗn độn những ý tưởng nực cười giờ đây đã trở thành một khả năng đáng để đặt cược. Lựa chọn duy nhất còn lại là tiếp tục trượt dài trong vũng lầy hiện tại. Cô sẽ sống mòn qua ngày đoạn tháng mà không có chút hy vọng, cho đến ngày cô thực sự lìa đời.

“Mình không còn lựa chọn nào khác nữa.”

Sheryl tự nhủ. Khi tâm trí đã quyết, cô đứng dậy với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Cô lên đường, đánh cược tương lai của mình vào một cuộc thương lượng với chính kẻ đã hủy diệt băng đảng của cô.

_*_*_*_

Akira ghé qua cửa hàng của Shizuka để tích trữ thêm đạn dược. Giờ đây cậu đã khá thân thiết với cô chủ tiệm. Thế nhưng, lời chào chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại nơi đầu môi khi cậu nhìn thấy hai vị khách khác mà cô đang trò chuyện cùng. Cậu trông họ khá quen.

Alpha nhắc cho cậu nhớ rằng cậu từng cứu họ một lần, và Akira bất chợt nhớ lại Elena và Sara.

Ánh mắt cậu lộ rõ vẻ phiền muộn.

Shizuka đang mải mê trò chuyện với Elena và Sara, những người vừa là khách hàng vừa là bạn của cô.

Elena với vóc dáng mảnh mai đang diện bộ đồ bảo hộ làm tôn lên những đường cong cơ thể. Những dải dây đeo lỏng lẻo giúp cố định và ổn định bộ máy quét nặng nề. Chúng cũng đồng thời nhấn mạnh từng đường nét trên cơ thể cô, tạo nên một vẻ ngoài vừa gợi cảm vừa thanh thoát.

Sara thì mặc một bộ giáp đen có độ đàn hồi cực cao và đủ linh hoạt để thích ứng với lượng nanomachines thay đổi liên tục trong cơ thể cô. Giờ đây khi đã nạp đầy nanomachines, cô đã lấy lại được vóc dáng phổng phao ban đầu. Bộ giáp căng tràn, phô diễn cơ thể hình chữ S và những nét quyến rũ ẩn sau lớp vải. Bộ đồ rõ ràng là quá chật so với vòng một trù phú kia, và cô đã bỏ cuộc trong việc cố kéo nó lên mà thay vào đó, cô để khóa kéo hạ thấp, để lộ khe ngực sâu hút. Một vỏ đạn súng trường được chế tác thành mặt dây chuyền treo trên cổ cô, đầu viên đạn lún sâu vào giữa đôi gò bồng đào hùng vĩ ấy.

“Tớ biết, tớ biết rồi mà!”

Shizuka nói với Sara. Giọng cô nghe có vẻ hơi ngán ngẩm và không còn vẻ chuyên nghiệp lẫn thân thiện thường ngày.

“Tớ biết là “người bí ẩn” đó đã cứu hai cậu. Tớ biết là người đó còn nhường hết chiến lợi phẩm cho cả hai nữa. Và chúng còn bán được nhiều tiền hơn mong đợi, tới mức đủ để trả tiền nạp nanomachines mà vẫn còn dư dả chán. Tớ biết hết vì đây là lần thứ năm cậu kể cho tớ nghe rồi đấy.”

“Thật thế hả? Vậy tớ đã kể cho cậu nghe về loại thuốc mà anh ấy đưa cho bọn tớ chưa? Tớ đã nạp đủ nanomachines để duy trì trong một khoảng thời gian lâu hơn bình thường, nhưng lạ là chúng hoạt động hiệu quả hơn hẳn từ khi tớ uống loại thuốc đó. Elena nói rất có thể đó là công nghệ Cựu thế giới chứ không phải mấy cái thuốc hiện đại bây giờ đâu. Thế nên tớ mới bị kẹt với bộ ngực đồ sộ này đây này. Lũ đàn ông cứ nhìn chằm chằm mãi không thôi.”

Sara cứ luyên thuyên mãi không dứt. Shizuka cũng thích buôn chuyện như bao người, nhưng cô thích những câu chuyện mới chứ không phải mấy thứ cũ rích cứ lặp đi lặp lại đến phát ngán, đặc biệt là khi chúng về cơ bản chỉ là những lời tán dương cuồng nhiệt về một “người đàn ông trong mộng” nào đó. Đang lúc tìm cớ để thoát thân, Shizuka chợt thấy Akira bước vào. Cô cắt ngang lời Sara:

“Ồ, tớ có khách rồi. Có gì kể cho tớ nghe sau nhé. Akira, chị có thể giúp gì cho em nào?”

Akira bước đến quầy lễ tân và cúi đầu chào.

“Chào chị, Shizuka-san. Em muốn mua thêm ít đạn.”

“Vẫn loại cũ à em?”

“Vâng. Xin lỗi chị vì em chẳng bao giờ mua thứ gì khác. Em hứa với chị là em sẽ sớm mua một khẩu súng mới.”

“Đừng bận tâm đến chuyện đó. Lợi nhuận từ hàng tiêu hao cộng dồn lại cũng không ít đâu. Chị thà thấy em chú trọng vào việc trở về an toàn hơn là mạo hiểm để mong đổi đời nhanh.”

Shizuka quay sang Elena và Sara và giới thiệu:

“Đây là Akira. Em ấy cũng là Thợ săn như hai người đó. Hai người đã làm nghề này lâu hơn mà, hay là các cậu chỉ bảo cho em ấy một vài kinh nghiệm đi?”

“Rất vui được gặp hai chị.”

Akira đáp lời, cậu cúi chào và vờ như đây là lần đầu họ gặp mặt, mà xét theo một khía cạnh nào đó thì đúng là như vậy.

“Em là Akira, một Thợ săn di vật, dù chẳng biết có làm được trò trống gì hay không.”

Elena và Sara mỉm cười với cậu. Họ đã quen biết Shizuka từ lâu và hoàn toàn tin tưởng cô cả với tư cách bạn bè lẫn đối tác kinh doanh, và sự tin tưởng ấy lan tỏa sang bất kỳ ai mà cô giới thiệu với họ.

Elena tự giới thiệu bản thân và đồng đội.

“Bọn chị cũng là Thợ săn và là khách quen ở đây. Vậy nên chị đoán là bọn chị có nhiều kinh nghiệm hơn. Tuy rất muốn nói rằng bọn chị là những Thợ săn kỳ cựu, cơ mà...”

Cô bỏ lửng câu nói với một nụ cười khổ.

“Mới mấy ngày trước thôi bọn chị còn vừa sẩy chân và suýt mất mạng đấy.”

Sara giải thích với vẻ mặt tương tự:

“Sống sót được hoàn toàn là nhờ may mắn thôi. Vậy nên em hãy cẩn thận nhé. Dù có thận trọng đến đâu đi nữa thì em vẫn có thể mất mạng như chơi. Cái nghề này nó vốn dĩ là thế mà.”

Nụ cười của họ để lộ những cảm xúc phức tạp về lần thoát chết trong gang tấc đó. Họ đã rơi vào tình thế cực kỳ nguy hiểm, nhưng rốt cuộc lại thu về kết quả tốt đẹp, nên giờ cả hai có thể nhìn lại sự việc với một chút hoài niệm. Akira gật đầu.

“Em hiểu rồi. Em sẽ cẩn thận.”

Elena gật đầu hài lòng, rồi quay sang Shizuka.

“Cậu có khách rồi nên chắc bọn tớ cũng nên đi thôi. Với lại tớ cũng không đành lòng để Sara tra tấn lỗ tai cậu mãi được.”

Shizuka đáp lại bằng giọng càm ràm nhưng đầy thiện chí.

“Thế thì cậu thử đi mà nghe cô ấy luyên thuyên xem. Tớ luôn cố gắng đối xử tốt với khách quen, nhưng cái gì cũng có giới hạn thôi nhé.”

Elena vặn lại:

“Chẳng phải vừa nãy tớ cũng ngồi nghe Sara nói suốt đó còn gì. Nhưng tớ nghĩ làm gì có ai thấy thú vị gì khi kể chuyện cho người cũng có mặt ở đó chứ. Vả lại bọn tớ cũng tiêu cả đống tiền ở đây rồi nên thỉnh thoảng cậu “gánh” hộ tớ một chút cũng đâu có chết ai.”

“Ồ thế hả?”

Sara hào hứng tham gia vào cuộc đấu khẩu.

“Vậy thì được thôi, lát nữa về nhà tớ sẽ kể lại toàn bộ câu chuyện cho cậu nghe từ đầu đến cuối.”

Elena đáp cùng nụ cười đầy ẩn ý:

“Được thôi. Chúng ta sẽ có một buổi tâm sự dài thật dài, để đảm bảo rằng cậu sẽ không bao giờ bày ra trò dại dột nào như thế nữa.”

Sara cười xòa.

“Hẹn gặp lại sau nhé, Shizuka.”

Nói xong, cô bước ra cửa trước cả người đồng đội. Shizuka cười vui vẻ.

“Ra là thế. Chẳng trách sao cậu cứ muốn mình phải nghe cho bằng được.”

“Tớ chỉ làm thế khi cô ấy thực sự luyên thuyên quá đà thôi. Tạm biệt nhé.”

“Tạm biệt. Lúc nào rảnh thì qua mua đồ nhé.”

Shizuka vẫy tay chào họ rồi dành toàn bộ sự chú ý cho Akira.

“Cảm ơn em đã đợi. Em đến để mua đạn đúng không? Chị sẽ chuẩn bị xong ngay đây.”

Cô vào kho lấy loại đạn phù hợp rồi đưa cho Akira. Trong lúc đang xếp chúng vào ba lô, cậu nhận ra cô đang quan sát mình vô cùng chăm chú. Cậu ngập ngừng hỏi:

“Có.... Ừm, có chuyện gì sao chị?”

Shizuka không trả lời ngay. Cô tiếp tục xem xét Akira như thể đang cố tìm lời giải cho một điều gì đó. Khi cô cất lời thì đó là một cú sốc thực sự.

“Này Akira, tại sao em không nói với Elena và Sara rằng chính em là người đã cứu họ?”

Akira suýt nữa thì nghẹn thở. Cậu đáp khi cố gắng hết sức để giữ vẻ bình tĩnh.

“Em.... Ừm, em không hiểu chị đang nói gì cả.”

Shizuka tiếp tục:

“Bản thân em cũng chẳng khá giả gì cho cam. Nhưng họ kể với chị rằng đống trang bị thu được từ lũ cướp mà em giết bán được giá hời lắm. Em cũng là người chiến đấu với chúng nên chị nghĩ em xứng đáng được chia phần.”

“Không, ý em là—”

“Chị chắc là em có lý do của mình, nhưng nếu lo lắng về việc nên tin tưởng ai thì chị đảm bảo rằng em hoàn toàn có thể tin hai người đó.”

“Nhưng—”

Shizuka khuyên nhủ với một nụ cười dịu dàng:

“Đi săn là một công việc nguy hiểm nên việc tìm được những Thợ săn khác mà mình có thể trông cậy là điều thực sự quan trọng. Chị nghĩ đây có thể là một cơ hội tuyệt vời cho em đấy.”

Akira im lặng, biểu cảm lộ rõ sự bối rối. Những lời Shizuka nói nghe có vẻ chắc chắn, rằng cậu chính là người đã giúp Elena và Sara, nhưng cô hoàn toàn không có bằng chứng. Cô không thể có được. Cậu vẫn có thể lừa được cô chừng nào cậu còn giữ kín miệng mình. Shizuka bồi thêm:

“Elena kể với chị rằng em đã ném cho cô ấy một vỏ đạn súng trường. Mỗi vỏ đạn chị bán ra đều có số sê-ri trên vỏ, để chị có thể theo dõi lịch sử bán hàng và liên hệ với nhà sản xuất nếu có lỗi. Chị biết rõ mình đã bán vỏ đạn đó cho em.”

Đối mặt với bằng chứng đanh thép, Akira hoàn toàn gục ngã.

“Xin lỗi chị. Nhưng chị có thể giữ bí mật chuyện này được không?”

Shizuka đáp:

“Hoá ra là chị đoán đúng rồi. Thực ra chị cũng không chắc chắn lắm đâu nên chị mới quyết định làm em bối rối một chút. Xin lỗi vì chuyện đó nhé.”

“N-Nhưng còn vụ số sê-ri trên vỏ đạn thì sao?!”

Cậu lắp bắp và không thể kìm nén được sự kinh ngạc.

“Vỏ đạn đúng là có số sê-ri thật, nhưng đó vẫn chưa phải là bằng chứng tuyệt đối đâu.”

Shizuka bật cười. Rồi cô nhìn cậu bé đang sững sờ kia với ánh mắt hối lỗi.

“Chị xin lỗi em nhé, Akira. Chị chắc là em có lý do chính đáng để giữ kín chuyện này. Chị hứa sẽ không nói với ai đâu.”

Giọng Shizuka bỗng trở nên nghiêm nghị như đang khuyên bảo khi cô tiếp tục:

“Dẫu vậy chị vẫn giữ nguyên quan điểm về việc tìm kiếm những Thợ săn đáng tin cậy là quan trọng đến nhường nào. Có những kẻ sẵn lòng xem việc cướp bóc là nghề tay trái bên cạnh săn di vật, nên việc sát cánh cùng những người tử tế sẽ giúp em đảm bảo đường về nhà an toàn hơn. Từ góc nhìn của chị thì em, Elena, Sara, hay tất cả những Thợ săn ngoài kia, trông ai cũng như đang lao thẳng về phía nấm mồ vậy.”

Trong thoáng chốc, một nụ cười đượm vẻ cô đơn thoáng qua trên môi cô.

“Chị không muốn dạy đời ai cách sống, nhưng ít nhất chị muốn dành lời khuyên cho những người bạn của mình để giúp họ sinh tồn. Tuy chị biết là mình hơi nói nhiều, nhưng chị hứa với em là Elena và Sara hoàn toàn có thể tin tưởng được. Nếu lúc nào đó em đổi ý và muốn chị kết nối với họ thì em cứ nói nhé.”

“Em hiểu rồi. Và cảm ơn chị đã lo lắng cho em.”

Akira đáp lời bằng một cái cúi đầu lịch sự. Cậu thầm cảm kích sự quan tâm vô tư lự ấy của cô.

Ngay sau đó, nụ cười thường ngày của Shizuka đã trở lại. Akira chợt khựng lại vì một sự hoài nghi khác vừa xuất hiện:

“Nhưng khoan đã, nếu vỏ đạn không chứng minh được thì sao chị lại biết chắc là em chứ?”

“Chỉ là trực giác thôi chứ chị cũng không có gì chắc chắn cả. Nhưng chị đoán được là nhờ viên đạn súng trường đó. Em thấy mặt dây chuyền của Sara chứ? Cô ấy đã làm nó từ chính viên đạn mà “ân nhân” đã đưa cho Elena đấy. Sara nói nó vừa là bùa hộ mệnh, vừa là lời nhắc nhở bản thân. Khi ấy chị có cảm giác là nó được mua từ cửa hàng của mình.”

Shizuka đã không nhắc đến việc mình nhớ rõ viên đạn đó là bởi Sara đã đem khoe với cô không biết bao nhiêu lần. Cô tiếp tục:

“Hơn nữa lúc chị giới thiệu thì trông chị ấy cứ như đang cố diễn kịch rằng đây là lần đầu gặp họ vậy. Cả hai người họ thì cứ thao thao bất tuyệt về việc một người xa lạ đã giúp đỡ họ nhiều thế nào, còn em thì cứ đứng ở đó và trông cố tỏ ra không quen biết họ. Chị chỉ đơn giản là nghi ngờ là có một sợi dây liên kết nào đó thôi.”

Akira ôm đầu bàng hoàng trước việc cô có thể đọc vị cậu một cách dễ dàng đến thế. Với giọng hơi khó xử, Shizuka nói thêm:

“À quên, để chị cho em biết luôn nhé. Nếu em định nói cho họ biết thì chị nghĩ em nên làm điều đó sớm đi, bởi vì, ừm....”

Cô lại ngập ngừng cùng với nụ cười trở nên gượng gạo hơn khi tiếp tục:

“Họ thực sự rất phấn khích về lần cứu mạng đó. Họ không ngừng kể về nó, và trông họ cứ như... đang yêu khi nhắc về chuyện đó ấy.”

Akira im lặng lắng nghe. Cậu nhận thấy Shizuka bắt đầu trở nên lúng túng khi cuộc trò chuyện rẽ sang một hướng không ngờ tới.

“Câu chuyện của họ cứ bị biến tấu dần qua mỗi lần kể. Họ bắt đầu gọi vị cứu tinh bí ẩn đó là “anh ấy”. Nếu cứ cái đà này thì họ sẽ tiếp tục thêu dệt các chi tiết cho đến khi—”

Shizuka ngắt quãng bằng một nụ cười không mấy thoải mái.

“Chị chỉ suy đoán thôi nên em đừng lo quá nhé. Nhưng rồi họ sẽ tự huyễn hoặc bản thân rằng đó là con trai của một nhà tài phiệt giàu có nào đó đi săn cho vui rồi tình cờ cứu họ, rằng anh ta giữ kín danh tính vì không muốn lũ đào mỏ bám theo, và rằng anh ta chẳng màng đến thù lao hay những loại thuốc đắt tiền vì anh ta đã có tất cả tiền bạc trên đời này rồi. Một khi họ đã tin sái cổ vào điều đó thì —”

Shizuka lại ngắt lời lần nữa.

“Mà thôi quên đi. Chắc chị chỉ đang nghĩ nhiều quá thôi.”

Nghe thấy mình bị mô tả như vậy, Akira toát mồ hôi hột. Nghe thì có vẻ hợp lý đấy, nhưng cậu chẳng có điểm nào giống với cái hình tượng mộng mơ đó cả.

“Em chẳng có điểm nào giống thế đâu. Em chỉ là một thằng nhóc rách rưới ở khu ổ chuột thôi.”

Sau một thoáng im lặng, cậu bồi thêm:

“Vậy thì chị tuyệt đối đừng nói cho họ biết nhé.”

Akira và Shizuka nhìn nhau và mỉm cười đầy bối rối, rồi họ quyết định gác lại chủ đề này tại đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!