[LN] Quyển 1 - Thượng - Hồn ma mời gọi [ON GOING]
Chương 11: Akira và Sheryl
3 Bình luận - Độ dài: 5,637 từ - Cập nhật:
Duck: .
Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D
Enjoy!!
--------------------------------------------------------
[Akira, cậu lại bị bám đuôi rồi đấy.]
Alpha nhận xét với giọng thản nhiên, như thể cô chỉ đang bâng quơ đổi chủ đề. Cô và Akira đang vừa đi vừa trò chuyện trên đường về từ cửa hàng của Shizuka.
[Lại nữa sao?]
Cậu khó chịu đáp lại. Tính ra thì mới chỉ vài ngày trôi qua kể từ cuộc tấn công của Syberg. Nhưng rồi cậu bỗng trở nên bối rối.
[Khoan đã, bọn chúng không định ra tay với tôi ngay tại đây đấy chứ?]
An ninh công cộng trong Thành phố thay đổi rất thất thường tùy thuộc vào bên nào chịu trách nhiệm quản lý khu vực đó. Các công ty an ninh tư nhân giám sát các quận bên trong tường thành, và dĩ nhiên là hầu hết những khu vực bên ngoài nữa. Họ sẵn sàng trấn áp bất kỳ dấu hiệu bất ổn dân sự nào bằng vũ lực.
Akira đang trên đường về khách sạn, nơi nằm khá gần khu ổ chuột, nhưng cậu vẫn đang đi qua những khu phố có an ninh tương đối tốt. Gây mất trật tự ở đây đồng nghĩa với việc kết oan gia với những kẻ đang kiếm lời từ việc duy trì trị an. An toàn là một thứ xa xỉ ở phía Đông, và bất kỳ ai đe dọa nó đều sẽ phải hứng chịu một sự trả đũa nhanh chóng. Akira vốn là kiểu người “bắn trước hỏi sau”, nhất là sau những sự kiện gần đây, nhưng ngay cả cậu cũng nghi ngờ rằng chẳng có kẻ nào lại ngu xuẩn đến mức cướp bóc cậu ở chỗ này. Luôn có những thời điểm lẫn địa điểm thích hợp để khơi mào một cuộc chiến, và không giống như lúc đi qua khu ổ chuột, nơi này chắc chắn không phải là một trong số đó. Bình thường mà nói, việc bị tấn công ở đây là điều không tưởng.
Alpha nhận ra sự phân vân của cậu.
[Đừng lo, trông cô ta không có vẻ gì là định tấn công cậu đâu, thậm chí cô ta còn chẳng có vũ khí. Tôi đoán cô ta không hẳn là đang đuổi theo mà là đang cố lấy hết can đảm để nói chuyện với cậu thì đúng hơn. Tự mình xem đi.]
Akira ngoảnh lại phía sau. Cậu nhanh chóng nhận ra kẻ đang bám theo mình nhờ Alpha đã đánh dấu nổi bật cô gái đó trong tầm nhìn. Cô gái, tầm bằng tuổi cậu, đang hành xử như thể có điều gì đó cần che giấu, và thái độ ấy càng trở nên khả nghi hơn khi cô ta nhận ra cậu đã quay đầu nhìn thẳng vào mình.
Cô gái đó chính là Sheryl.
Akira hạ thấp cảnh giác. Trông cô thực sự không giống một mối đe dọa. Cậu cảm thấy không đành lòng nếu cứ thế ngó lơ hay bỏ chạy, bởi vậy cậu chọn cách tiến lại gần cô. Về phần Sheryl, cô đã trở thành một mớ hỗn độn của sự căng thẳng lẫn sợ hãi khi thấy Akira tiến bước về phía mình. Cô tự nhủ, cố gắng đấu tranh để không quay đầu bỏ chạy.
(Bình tĩnh lại nào! Hãy nhìn vào mặt tích cực đi! Anh ta đang giúp mình đỡ phải tốn công tìm cách bắt chuyện mà! Giờ đã quá muộn để rút lui rồi!)
Syberg và đám tay sai có thể đã thất bại dưới danh nghĩa Thợ săn, nhưng chúng vẫn điều hành rất chặt chẽ băng đảng nhỏ của mình. Vậy mà giờ đây, kẻ đã dễ dàng hạ gục chúng, người không hề ngần ngại khơi mào một cuộc chiến ngay giữa vòng vây quân thù kia lại đang tiến lại gần cô. Nếu nhận ra cô thì có thể cậu sẽ giết cô ngay tại chỗ, và thế là mọi cuộc thương lượng sẽ chấm dứt. Trông cậu không giống kiểu người sẽ chần chừ một khi đã quyết định tước đi mạng sống của cô. Sheryl siết chặt nắm tay khi vật lộn với nỗi kinh hoàng đang bủa vây.
Canh bạc đầu tiên của Sheryl chính là đặt cược vào việc Akira, hoặc là không chú ý đến cô lúc bị phục kích, hoặc là sẽ không nhớ mặt cô. Và giờ đây cậu đang đứng ngay sát cạnh cô. Cô cố gắng mỉm cười, nhưng khóe miệng lại méo xệch vì sợ hãi.
“Cô cần gì sao?”
Lúc này Sheryl đã có thể nhìn thấy trang bị của cậu ở cự ly gần, bao gồm cả khẩu súng trường tấn công AAH đã tàn sát băng đảng của cô. Đó là một vũ khí rẻ tiền, nhưng nó vẫn sở hữu sức mạnh đủ để hạ gục quái vật ngay tại chỗ, thứ vượt xa những khẩu súng lục và các loại vũ khí được thiết kế để chống lại con người. Cô nghĩ thầm rằng dù không muốn nhưng vẫn không thể ngăn mình nhớ lại cuộc đấu súng, rằng chỉ cần một loạt đạn từ khẩu súng đó thôi cũng đủ khiến cái xác của cô không còn nhận dạng nổi. Trong trí tưởng tượng, Sheryl tự điền tên mình lên đống xác chết chất chồng kia. Tất cả những điều đó chẳng giúp ích gì cho dây thần kinh đang căng như dây đàn của cô cả. Sheryl lắp bắp:
“E-Em m-muốn n-nói chuyện.”
“Nói chuyện? Chuyện gì?”
Cậu chờ đợi với thắc mắc hiện rõ trên gương mặt, nhưng Sheryl đã quá run rẩy để có thể tiếp tục. Dẫu vậy, cô vẫn ép nhịp thở dồn dập của mình bình lặng lại và cố gắng tiếp tục khi tuyệt vọng tìm cách để không làm cậu phật lòng. Alpha chen ngang:
[Nhân tiện thì Akira này. Cô ta đã có mặt trong đám đông ngày hôm đó đấy. Đó là một trong những kẻ đã định cướp cậu. Nhưng cô ta đã bỏ chạy ngay khi tiếng súng bắt đầu nổ.]
[Thật sao? Vậy cô ta còn có chuyện gì để nói với tôi vào lúc này nữa chứ?]
[Đừng hỏi tôi.]
Akira đã buông lỏng cảnh giác khi thấy Sheryl run rẩy, nhưng giờ cậu lại một lần nữa rơi vào trạng thái cảnh giác. Sự thù địch len lỏi vào khuôn mặt lẫn giọng nói khi cậu đặt câu hỏi:
“Một kẻ đã định giết tôi thì còn có chuyện gì để nói đây hả?”
Tâm trí Sheryl trống rỗng. Não bộ cô từ chối xử lý những gì đang diễn ra. Trước tầm nhìn đang ngày càng chao đảo, Sheryl run rẩy dữ dội từ đầu đến chân đến mức thật kỳ diệu khi cô chưa khuỵu xuống ngay tại chỗ. Nỗi sợ hãi bủa vây, lấp đầy tâm trí cô bằng những viễn cảnh về việc Akira sẽ làm gì tiếp theo. Cô tưởng tượng cảnh cậu rút súng ra, ấn họng súng vào cổ cô và siết cò, khiến đường phố đẫm trong những mảnh vỡ nát của đầu mình. Trước cảnh tượng kinh hoàng ấy, sự run rẩy trong cô lại càng trở nên tồi tệ hơn. Sheryl nôn khan vì sợ hãi và căng thẳng, nhưng dạ dày cô trống rỗng và chẳng có gì ngoài dịch vị. Hơn thế nữa, cô còn chẳng kịp buồn nôn trước khi hoàn toàn suy sụp.
Akira sững sờ. Sheryl đang sợ hãi đến phát điên, với nước mắt giàn giụa, nước mũi chảy dài, và mang bộ dạng của một tử tù đang đứng trên đầu đài — rõ ràng là cô không còn ở trạng thái có thể nói năng gì được nữa. Trước sự suy sụp hoàn toàn của cô gái, cơn giận trong lòng cậu đã nhường chỗ cho sự bối rối.

[Ôi trời, đúng là một đống hỗn độn mà.]
Alpha nhận xét, giọng đầy vẻ giễu cợt trước sự thảng thốt của Akira.
[Ch-Chuyện này là lỗi của tôi sao?]
[Ai mà biết được chứ? Tôi hiểu chuyện gì đang xảy ra, và tôi cũng chẳng bận tâm đến số phận của một kẻ từng nhúng tay vào âm mưu giết cậu đâu. Nhưng cậu cứ thử nghĩ xem chuyện này sẽ trông thế nào trong mắt người khác đi.]
Akira giật mình nhận ra đó là sự thật. Bất cứ ai đi ngang qua cũng sẽ nghĩ rằng cậu đang đe dọa Sheryl. Một kẻ thiếu hiểu biết nhưng lại “tốt bụng” nào đó hoàn toàn có thể tự cho mình cái quyền xông vào giải cứu cô. Nếu lực lượng cảnh sát khu vực hiểu lầm, cậu sẽ rước vào thân một núi rắc rối. Akira lo lắng khi cố gắng giúp Sheryl lấy lại bình tĩnh.
“Nghe này, ừm, bình tĩnh lại đi được không? Tôi sẽ không làm gì cô đâu. Cô cũng không muốn gây sự mà, đúng chứ? Vậy nên hãy thả lỏng và nói chuyện tử tế đi xem nào. Cô muốn nói với tôi điều gì đó mà, nhớ không? Nào, hít thở đi. Cố thư giãn một chút xem nào.”
Mọi nỗ lực đều vô ích. Sheryl vẫn cứ nức nở không thành tiếng.
(Tại sao chuyện này lại xảy ra với mình cơ chứ?)
Akira thầm nguyền rủa cả thế giới.
------
Bằng cách này hay cách khác thì Akira cuối cùng cũng đưa được Sheryl về đến khách sạn của mình. Cậu không muốn bỏ mặc hay xua đuổi cô, bởi nếu đã cố tiếp cận cậu bất chấp nỗi kinh hoàng tột độ như thế thì hẳn điều cô sắp nói phải rất quan trọng. Cô không hề phản kháng khi cậu dắt tay đi, và tuy vẫn còn khá run rẩy, cô đã lấy lại được chút bình tĩnh khi tới phòng cậu. Những giọt nước mắt cũng đã ngừng rơi, dù cho dấu vết của chúng vẫn còn lấp lánh trên đôi gò má.
Nhìn Sheryl lúc này, Akira không thể xem cô là kẻ thù. Nếu không thì cậu đã chẳng giúp cô. Cậu sẽ nã súng kết liễu cô ngay lập tức, bất kể cô có khóc lóc van xin với khuôn mặt vặn vẹo vì sợ hãi đến thế nào. Nhưng làm thế nào để đối phó với một cô gái đang run rẩy, người không phải kẻ thù nhưng rõ ràng đang khiếp sợ cậu thì lại nằm ngoài khả năng của Akira. Cậu lắp bắp và thầm mong rằng lời gợi ý này sẽ giúp ích.
“H-Hay là cô thử đi tắm trước xem sao? Tôi nghĩ nó sẽ giúp cô bình tĩnh lại đấy.”
Sheryl gật đầu nhẹ đến mức gần như không thể thấy rõ và hướng về phía phòng tắm trong nơi ở mới của cậu. Vào bất kỳ lúc nào khác, cô có thể đã nghi ngờ động cơ của Akira khi đưa ra lời đề nghị như vậy, nhưng hiện tại cô quá kiệt quệ để nghĩ đến những chuyện đó. Hơn nữa, cô cũng chẳng còn ý chí để phản kháng ngay cả khi có nghĩ tới. Ngay khi cô khuất sau làn hơi nước của phòng tắm, Akira trút một tiếng thở dài dài đầy mệt mỏi.
[Cô nghĩ chuyện này là sao, Alpha?]
[Tôi có thể suy đoán ra một vài khả năng, nhưng sẽ nhanh hơn nếu cậu trực tiếp hỏi cô ta. Dù sao thì tôi thấy buổi tập hôm nay xem như bị hủy rồi nên chúng ta sẽ có khối thời gian để nghe ả giải thích sau khi tắm xong.]
[Chắc vậy nhỉ.]
Akira ngồi xuống đợi Sheryl và cố gắng trấn tĩnh bản thân trong lúc chờ đợi.
_*_*_*_
Sheryl thẫn thờ thả mình trong bồn tắm. Cô đã thua trong canh bạc đầu tiên và từng đinh ninh rằng mình đã xong đời, nhưng giờ đây cô cảm thấy bình tâm hơn một chút. Nỗi sợ hãi, lo âu và sự hoảng loạn dường như tan biến cùng với sự mệt mỏi khi cô ngâm mình trong làn nước nóng. Đã lâu lắm rồi cô không được tắm rửa tử tế, và việc này đã giúp ích rất nhiều trong việc đưa tâm trí cô trở lại trạng thái lành mạnh hơn.
(Dù hơi vấp váp lúc đầu, nhưng ít nhất thì mình vẫn còn sống. Kể cả có là may hay rủi đi nữa thì mình cũng sẽ cố nhìn vào mặt tích cực. Chính vì mình đã suy sụp như thế nên chắc anh ta sẽ không giết mình ngay tại chỗ, và mình cũng không ngạc nhiên khi anh ta đưa mình về phòng. Tuy chẳng vui vẻ gì, nhưng mình sẽ cố hết sức. Mong là mọi chuyện sẽ tiến triển tốt.)
Sheryl từng nghĩ bản thân đã chuẩn bị sẵn sàng để tiếp cận Akira, nhưng rõ ràng là cô chưa đủ bản lĩnh, minh chứng rõ nhất chính là màn sụp đổ vừa rồi. Nhưng giờ khi đã có thể suy nghĩ lại, cô thầm cảm kích vì sự yếu đuối đó đã khiến Akira buông lỏng cảnh giác và cứu mạng mình. Đúng là đó chỉ thuần tuý là may mắn. Nếu cô cố tình diễn trò ấy thì nó hoàn toàn có thể phản tác dụng một cách thảm khốc.
Ngay khi bước ra khỏi phòng tắm, cô sẽ phải đưa ra lời đề nghị của mình với Akira. Việc cậu có chấp nhận hay không lại là chuyện khác, nhưng cô sẽ làm tất cả trong khả năng để điều đó xảy ra.
Sheryl nhìn hình bóng mình phản chiếu dưới làn nước. Cô thấy một cô gái sở hữu nhan sắc dễ dàng chiếm được cảm tình của đàn ông. Vòng một của cô hơi khiêm tốn một chút, nhưng cô biết mình xinh đẹp. Cơ thể cô có thể là một quân bài giá trị để đặt lên bàn cân. Không hẳn là Akira tỏ ra hứng thú với cô theo cách đó, hoặc ít nhất là qua những gì Sheryl cảm nhận được khi cậu đề nghị cô đi tắm, nhưng cậu có thể dễ dàng thay đổi ý định. Trao thân không phải là ưu tiên hàng đầu của cô, nhưng cô cũng chẳng thể từ chối nếu đó là điều cậu yêu cầu. Sheryl chẳng còn gì khác để đánh đổi ngoài bộ quần áo mặc trên người. Bởi vậy nên để đề phòng, cô quyết định sẽ làm bản thân trông hấp dẫn nhất có thể bằng cách cẩn thận kỳ cọ làn da và mái tóc. Quả thực, cơ thể cô chính là một quân bài đàm phán vô cùng giá trị.
_*_*_*_
Trong lúc đợi Sheryl, Akira rã đông một ít đồ ăn trong tủ lạnh và ngồi xuống định dùng bữa. Nhưng ngay khi cậu vừa chuẩn bị ăn, Sheryl bước ra từ phòng tắm. Vừa nhìn thấy thức ăn, dạ dày cô đã đánh trống reo hò — thông báo cơn đói của chủ nhân một cách lộ liễu hơn cô tưởng.
Ánh mắt họ chạm nhau. Sau vài giây lặng thinh, Akira đẩy phần ăn của mình về phía Sheryl và bắt đầu rã đông một suất ăn khác. Sheryl im lặng chờ đợi, phần ăn trước mặt cô vẫn chưa hề đụng tới.
Khi suất ăn của Akira đã sẵn sàng, cậu ngồi xuống đối diện Sheryl và quan sát cô một lượt. Thật nhẹ nhõm khi thấy cô giờ đã đủ bình tĩnh để nói chuyện.
“Được rồi. Vừa ăn vừa nói đi....”
Một tiếng sôi bụng nữa từ phía Sheryl lại cắt ngang lời cậu. Sau một khoảnh khắc im lặng đầy gượng gạo, cậu sửa lại:
“Ăn xong rồi nói.”
Cả hai lập tức bắt đầu dùng bữa. Khi cơn đói cuối cùng cũng được lấp đầy, Akira mới thử bắt đầu lại.
“Hừm, đầu tiên thì tôi tên là Akira.”
Sheryl đáp lại bằng một cái cúi đầu đầy cung kính.
“Tên em là Sheryl. Cảm ơn anh vì bồn tắm và bữa ăn, Akira-san. Em thực sự xin lỗi vì đã mất bình tĩnh và gây rắc rối cho anh.”
Dù là tốt hay xấu thì trông cậu có vẻ cũng chẳng mấy bận tâm.
“Cứ gọi “Akira” là được rồi. Vậy cô muốn nói với tôi chuyện gì?”
Cậu hỏi với giọng có phần nghiêm túc hơn.
“Em sẽ đi thẳng vào vấn đề. Em muốn anh trở thành ông chủ của bọn em.”
Akira không ngờ tới điều đó. Cậu không kìm nén nổi một cái nhìn đầy nghi hoặc, điều này lại càng làm Sheryl thêm lo lắng khi cô cố gắng giải thích kỹ hơn.
Trong thế giới khắc nghiệt của khu ổ chuột, nhiều người phải lập thành băng đảng để sinh tồn. Cùng nhau, họ có thể đảm bảo những chỗ ngủ an toàn, nguồn lương thực ổn định và quỹ tài chính tốt hơn — những lợi ích vượt xa những khó khăn khi phải làm việc nhóm. Ngay cả một tên lính lác cũng thấy cuộc sống thực dụng trong băng đảng còn tốt hơn là sống đơn độc.
Quân số chính là sức mạnh, ngay cả ở khu ổ chuột. Bằng cách cung cấp sự bảo vệ và các lợi ích khác, một băng đảng vận hành tốt sẽ thu hút thêm nhiều thành viên mới. Những kẻ đứng đầu của các băng đảng có đủ quân số để kiểm soát một khu vực khi ấy hoàn toàn có thể hưởng thụ một cuộc sống khá dễ chịu. Và cuộc sống nhàn nhã ấy lại càng thu hút thêm nhiều người gia nhập, cho đến khi nó trở thành một thế lực thực sự.
Dù vậy, những ông chủ của các đại băng đảng này không nhất thiết phải sống ở khu ổ chuột. Nhiều kẻ nhúng tay vào những phi vụ làm ăn dưới gầm bàn vốn không được chào đón ở các khu vực có pháp luật nghiêm minh. Vì vậy, chúng thiết lập các hoạt động tại khu ổ chuột, cung cấp tài chính và vũ khí để nuôi lớn các băng đảng nhằm thực thi ý muốn của chúng.
Những Thợ săn đang hoạt động hoặc đã giải nghệ cũng thường xuyên trở thành ông chủ các băng đảng. Sức mạnh dùng để săn quái vật vùng đất hoang cũng có tác dụng tương tự tại khu ổ chuột. Chỉ riêng việc biết rằng có ai đó trong băng có kinh nghiệm làm Thợ săn cũng đủ giúp các thành viên cảm thấy an toàn hơn. Thợ săn cũng có mối quan hệ với các trạm trao đổi và những cơ sở kinh doanh khác, điều này làm giảm nguy cơ dân ổ chuột bị chèn ép khi bán sắt vụn hay các thứ phế liệu ở đó. Vì vậy nên các Thợ săn thường leo lên những vị trí cao trong băng đảng, bất kể họ có vấn đề cá nhân gì đi chăng nữa.
Không ít Thợ săn gia nhập các băng đảng ổ chuột vì nhiều lý do khác nhau. Một số từ bỏ việc đương đầu với hiểm nguy nơi sa mạc hoang tàn và hy vọng tìm kiếm vận may trong thế giới kinh doanh bất chính. Những kẻ khác lại muốn có một nguồn nhân lực có thể dễ dàng thay thế để hỗ trợ cho việc tiến thân ngoài vùng đất hoang, một số khác lại tìm kiếm những nơi ẩn náu an toàn và kho lưu trữ di vật, một bàn đạp để xây dựng tổ chức lớn cho riêng mình, và còn nhiều lý do hơn thế.
Sheryl giải thích tất cả những điều này cho Akira và bồi thêm rằng cậu hiện đang ở một vị trí hoàn hảo để tiếp quản chiếc ghế của Syberg. Gã cựu Thợ săn và đàn em của hắn đã duy trì băng đảng bằng sức mạnh, nói cách khác là bạo lực chứ không phải bằng tài lãnh đạo. Bởi vậy nên Akira — người đã tiêu diệt chúng một cách dễ dàng, sẽ không gặp khó khăn gì trong việc được chấp nhận làm ông chủ mới. Cậu thậm chí có thể tuyên bố rằng mình chiếm lấy băng của Syberg như một cái giá phải trả cho việc chúng dám cướp cậu. Lợi ích sẽ rất lớn mà rủi ro thì bằng không. Sheryl tha thiết thuyết phục như vậy.
Nhưng Akira lại chẳng mấy mặn mà.
“Tôi không hứng thú. Nghe có vẻ phiền phức lắm. Xin lỗi, nhưng cô tìm người khác đi.”
“Ch-Chờ đã!”
Sheryl thốt lên đầy hoảng loạn khi thấy Akira định kết thúc cuộc trò chuyện. Nhưng cô bỗng lâm vào thế bí, chẳng biết phải nói gì tiếp theo, vì rõ ràng là cậu chẳng hề ấn tượng với những lời giải thích của cô, và cô cũng chẳng nghĩ ra điều gì hấp dẫn hơn để lôi kéo cậu. Cô không muốn làm cậu bực mình bằng việc kéo dài một chủ đề mà cậu thấy nhàm chán, nhất là khi giờ đây cậu đã biết cô từng cùng phe với những kẻ tấn công mình. Cậu tha mạng cho cô lúc này chỉ vì cậu chưa buồn giết cô, nhưng cậu có thể dễ dàng đổi ý nếu như cô thực sự làm cậu phật lòng.
Vì quá nóng lòng muốn cải thiện tâm trạng của cậu, Sheryl đã đưa ra lời đề nghị mà cô từng hy vọng có thể tránh được. Cô miễn cưỡng nói:
“Nếu đồng ý thì anh có thể làm bất cứ điều gì anh muốn với tôi. Ngay bây giờ cũng được, nếu anh thích.”
Ánh mắt Akira lướt qua ngực và tay chân của Sheryl, như thể cậu đang thẩm định cơ thể cô. Tuy cảm thấy điều đó khá khó chịu, nhưng cô đã chuẩn bị sẵn tâm thế cho cái chết, nên việc này vẫn có thể chấp nhận được. Thậm chí cô còn tự nhủ rằng có khi bản thân còn nên thấy biết ơn vì cái vẻ ngoài này vẫn còn đủ sức thu hút sự quan tâm của cậu.
Cuối cùng, Akira nhìn thẳng vào mắt cô một lần nữa. Cậu đáp lại với vẻ mặt vẫn chẳng mấy hào hứng,
“Tôi ghi nhận lời đề nghị đó. Nhưng trông cô không có vẻ gì là dẻo dai cả. Tôi ghét phải nói thẳng, nhưng cô chỉ tổ làm vướng chân tôi thôi, kể cả có làm bia đỡ đạn đi chăng nữa. Tôi ghi nhận việc cô sẵn sàng liều mạng vì tôi, nhưng lời đề nghị đó không có giá trị như cô tưởng đâu.”
Sheryl sững sờ trong giây lát rồi hoàn toàn câm nín. Akira không hề đánh giá cơ thể cô dựa trên sự quyến rũ, bởi cậu đang ước tính sức mạnh thể chất và kinh nghiệm chiến đấu của cô. Và cậu kết luận rằng cô vô dụng. Sheryl khi ấy thực sự bàng hoàng.
------
Alpha nãy giờ vẫn quan sát hai người họ. Cô xen ngang với một nụ cười ẩn ý.
[Tôi không nghĩ đó là ý mà Sheryl muốn nói đâu Akira à.]
[Thế ý cô ấy là sao?]
[Tôi đoán là cô ấy đang nói về chuyện gì đó... mang tính tình dục hơn cơ.]
Akira nhún vai.
[Nếu thế thì tôi lại càng không hứng thú.]
Cuối cùng Akira cũng đã hiểu ra vấn đề, nhưng điều đó chẳng thể làm cậu thay đổi ý định. Alpha hỏi với vẻ mặt ngạc nhiên.
[Cậu chắc chứ? Trông cô ấy trông khá quyến rũ đó, và tôi cá là sau này cô ấy sẽ trở thành một mỹ nhân, dù không thể xinh đẹp bằng tôi. Tất nhiên là không thể bằng tôi rồi. Chắc chắn là không thể bằng tôi được.]
[Tôi hiểu ý của cô ngay từ lần thứ hai rồi, lần thứ ba thì hơi quá đấy. Với tôi thì một người thích khỏa thân và luôn tìm đủ mọi lý do để cởi đồ như cô là quá đủ rồi.]
Alpha nở một nụ cười đắc thắng.
[Vậy là mọi nỗ lực của tôi trong việc giúp cậu miễn nhiễm với những “cám dỗ ngọt ngào” đã được đền đáp xứng đáng!]
Akira phản hồi, cảm thấy mình vừa lỡ lời nói quá nhiều.
[Chắc là vậy. Hơn nữa, việc lợi dụng cô ta khiến tôi cảm thấy không thoải mái cho lắm.]
Alpha trêu chọc:
[Theo tôi thấy thì đây là một thỏa thuận tốt cho cả hai đấy chứ. Cậu quả là một kẻ lãng mạn so với lứa tuổi của mình đấy, Akira, hoặc có lẽ vì cậu vẫn còn là một đứa trẻ.]
Khi thấy cậu bắt đầu khó chịu, Alpha đã lấy lại nụ cười thường ngày.
[Dù sao thì, tại sao không giúp Sheryl một tay nhỉ, bất kể cậu có lên giường với cô ấy hay không?]
[Để làm gì cơ chứ?]
[Chẳng phải cậu từng nói với tôi rằng làm việc thiện sẽ tích được vận may sao? Cả người lẫn quái vật cứ liên tục tấn công cậu, từ tàn tích cho đến trong Thành phố, và giờ cậu lại rơi vào mớ bòng bong này. Cậu chắc chắn đã dùng cạn vốn liếng may mắn của mình để được gặp tôi rồi đấy, Akira à.]
Akira lộ vẻ hoài nghi. Cậu nhớ mang máng mình đã nói điều đó để thuyết phục một Alpha đang lưỡng lự đi cứu Elena và Sara, hay đúng hơn là tàn sát lũ Thợ săn tấn công họ. Chẳng lẽ cô vẫn còn để bụng chuyện đó sao? Cậu cau mày nghi ngờ rằng cô đang nhắc khéo để cậu đừng bao giờ thử làm điều gì tương tự như vậy một lần nữa.
[Vậy nên hãy giúp đỡ một cô gái xinh đẹp, ngọt ngào nhưng lại không may phải sống ở khu ổ chuột đi. Chẳng phải đây là cơ hội hoàn hảo để cậu tìm lại vận may bằng một vài hành động tốt đẹp sao?]
Akira biết rõ mình vốn không phải kẻ may mắn và cậu bắt đầu dao động. Nhưng cậu vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục để giúp đỡ Sheryl. Cậu phản bác lại:
[Thôi nào, đó không phải là lý do đủ thuyết phục để tôi phải chăm sóc cho cô ta đâu. Đây không chỉ đơn thuần là giúp đỡ mà nó sẽ tốn rất nhiều công sức đấy. Tôi tưởng cô không muốn tôi phải bận tâm đến người khác cơ mà.]
[Lúc đó tôi phản đối là vì tính mạng của cậu bị đe dọa ấy chứ. Dĩ nhiên là cậu không nên liều mạng vì Sheryl, hay giải quyết mọi vấn đề của cô ấy, hoặc chăm sóc cô ấy đến cuối đời. Chỉ cần đưa tay giúp đỡ một chút và chia sẻ cho cô ấy một ít vận may thôi. Thế là đủ.]
Akira bắt đầu lung lay.
[Cậu nghe nhé, nếu cô ấy đánh mất cơ hội này đó là vấn đề của cô ấy. Cậu sẽ không cần phải cảm thấy tội lỗi. Còn nếu Sheryl làm nên chuyện lớn, cậu có thể thu lợi từ lòng biết ơn của cô ấy. Cứ cắt đứt quan hệ nếu cô ấy trở thành gánh nặng. Đơn giản vậy thôi.]
Alpha đã khéo léo đưa ra một mối lo ngại mà Akira thậm chí còn chưa nghĩ tới, rồi nhanh chóng giải quyết nó. Dù biểu cảm trên gương mặt cậu không thay đổi là bao, nhưng cậu chợt cảm thấy như một trách nhiệm nặng nề không tưởng bỗng chốc trở nên vụn vặt. Cái giá của việc giúp đỡ Sheryl dần nhỏ lại trong tâm trí cậu, dù là theo hướng tốt hay xấu. Và Akira bắt đầu hy vọng — một cảm giác nằm giữa mong ước và cầu nguyện, rằng rốt cuộc mình có thể nhận được chút vận may nào đó.
“Vận may sao?”
Akira lầm bầm với vẻ đăm chiêu. Dù là tốt hay xấu thì vận may vẫn luôn là điều tối quan trọng đối với cậu.
Dưới góc nhìn của một người quan sát bên ngoài, Akira trông như một kẻ lập dị khi liên tục thay đổi sắc mặt mà chẳng thốt ra lời nào. Tuy nhiên, Sheryl đang có quá nhiều tâm sự để mà thắc mắc. Nếu cơ thể cô vô dụng trong vai trò quân bài đàm phán thì cô chẳng thể nghĩ ra thứ gì khác để lôi kéo cậu. Những lời van xin trong nước mắt có lẽ cũng chẳng đi đến đâu, Sheryl cảm thấy mình đã hoàn toàn kiệt quệ. Cô đang bắt đầu tự hỏi liệu mình có nên quỳ xuống van lạy hay không thì tình cờ nghe thấy Akira lầm bầm một mình.
(Vận may?)
Cô lặp đi lặp lại từ đó trong đầu, cố gắng xem liệu mình có thể tận dụng được gì từ nó không, nhưng nó chẳng có ý nghĩa gì với cô cả. Giữa cơn hoảng loạn và bối rối, cô thấy Akira thọc tay vào túi và lấy ra một đồng xu một trăm Aurum—một trong ba đồng xu đầu tiên mà cậu kiếm được với tư cách Thợ săn.
Akira búng đồng xu bằng ngón tay. Theo bản năng, mắt Sheryl dõi theo nó khi nó bay vút lên không trung, xoay tròn rồi rơi xuống. Akira bắt lấy nó giữa hai lòng bàn tay.
“Sấp hay ngửa?”
Cô nhìn Akira đầy ngạc nhiên. Cậu cũng lặng lẽ nhìn lại cô. Liệu cậu sẽ đồng ý yêu cầu của cô nếu cô đoán đúng? Thật không công bằng khi để sự may rủi định đoạt số phận của mình, nhưng cô vẫn nhen nhóm hy vọng rằng cậu có thể rút lại lời từ chối ban đầu. Cô cân nhắc xem nên chọn gì, nhưng đây không phải là câu hỏi mà cô có thể dùng lý trí để suy luận ra được.
“Ngửa ạ.”
Cuối cùng cô quyết định và thầm cầu nguyện rằng mình đã chọn đúng.
Akira kiểm tra đồng xu, giữ cho nó khuất khỏi tầm mắt của Sheryl. Cô đanh người lại khi cậu nắm chặt tay quanh đồng xu rồi đút nó trở lại túi.
“Tôi sẽ hợp tác với cô, nhưng với một điều kiện. Tôi sẽ không làm ông chủ, mà cô sẽ là người làm việc đó. Tôi sẽ giúp cô một tay và cô phải xử lý phần còn lại. Cô có thể chỉ định người khác làm ông chủ nếu muốn, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ bắt đầu giúp đỡ họ, thỏa thuận này chỉ giữa hai chúng ta mà thôi. Như vậy được chứ?”
Sheryl không thể từ chối. Cô nói kèm theo một cái cúi đầu đầy nhiệt huyết.
“Em hiểu rồi. Đó là vinh hạnh của em ạ. Cảm ơn anh rất nhiều.”
Cô đã có được sự chống lưng của Akira, nhưng cô cũng phải gánh trên vai cả một băng đảng. Liệu đây có thực sự là một ý tưởng hay? Akira đã không cho cô thấy đồng xu, cũng chẳng nói cho cô biết liệu cô đã đoán đúng hay chưa. Cô rụt rè hỏi:
“E-Em có thể hỏi một chuyện được không ạ?”
“Cứ hỏi đi. Nhưng nếu tôi nói câu nào là vùng cấm thì tuyệt đối đừng bao giờ hỏi lại lần nữa.”
Cậu nhận ra lúc nãy cô đã thấy cậu cứ liếc nhìn vào khoảng không vô định, và cậu không muốn cô làm phiền mình bằng những nghi ngờ về việc cậu bị điên hay có sử dụng chất kích thích hay không.
“V-Vâng ạ.”
Sheryl đáp lời và gật đầu. Về phần mình, cô cũng chẳng muốn mạo hiểm chọc giận cậu bằng cách xía vào chuyện đời tư.
“Vậy cô muốn hỏi điều gì?” s
“Chuyện là.... Lúc nãy là mặt ngửa đúng không ạ?”
Cậu đáp lại ngay tức thì:
“Đừng hỏi.”
“Em hiểu rồi ạ.”
Sheryl chậm rãi đáp lại, nhưng câu hỏi đó vẫn cứ ám ảnh cô. Cô đã thắng trong canh bạc này, hay cô đã thua? Cô hoàn toàn không biết.
Akira biết rõ đồng xu của mình rơi xuống mặt nào, nhưng cậu cũng chẳng biết kết quả của vụ đặt cược này hơn gì cô. Điều đó hãy cứ để tương lai trả lời.
_*_*_*_
Những lời nói của Alpha từ đầu đến cuối chẳng qua cũng chỉ là lớp vỏ bọc hoa mỹ. Cô không tin dù chỉ một giây rằng làm việc thiện sẽ mang lại vận may. Đó đơn thuần là một cái cớ, và nó cũng chẳng phải vì lợi ích của Sheryl. Alpha chỉ đơn giản hy vọng rằng việc quan sát Akira và Sheryl ở cạnh nhau sẽ giúp cô làm sáng tỏ những nguyên tắc bí ẩn đang dẫn dắt hành động của cậu. Cô biết cậu có thể giết người không chút do dự, nhưng liệu cậu sẽ giúp đỡ cộng sự của kẻ thù đến mức nào, một kẻ mà cậu hoàn toàn có thể bỏ mặc cho số phận định đoạt?
Alpha có thể học hỏi được rất nhiều điều khi quan sát cậu trong tình huống này.
Cô hành động chỉ vì mục đích của riêng mình, không hơn không kém.
3 Bình luận