Tập 01: Kẻ Không Nên Tỉnh Giấc

Chương 08: Vị Khách Bất Đắc Dĩ

Chương 08: Vị Khách Bất Đắc Dĩ

Yên Huy đứng chết trân trước cửa phòng. Âm thanh rõ ràng là một hơi thở nhẹ, đều đều, phát ra từ chính phòng ngủ của cậu. Một cơn lạnh sống chạy dọc xương sống. Trong căn nhà nhỏ chỉ có hai mẹ con này, không thể có ai khác. Trừ khi…

Tim đập thình thịch. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi đẩy nhẹ cánh cửa ra.

Ánh đèn đường lọt qua khung cửa sổ mở toang, vẽ lên sàn nhà một vệt sáng hình chữ nhật. Và trong vệt sáng ấy, trên chiếc giường đơn của cậu, một bóng người đang ngồi đó như chờ đợi cậu từ rất lâu.

Mái tóc đen dài, suông mượt xoã dài. Một bộ đồ ngủ màu hồng phấn nhạt, mỏng manh. Đôi mắt nhìn trực diện vào cậu, màu tím đặc trưng ấy thì không thể nhầm lẫn được.

Ngọc Linh.

Cậu bật tung cánh cửa, giọng nói vừa bối rối vừa bất ngờ vang lên trong đêm tĩnh mịch. - “Ngọc Linh! Sao… sao cậu lại ở đây?!”

“Cậu leo cửa sổ vào hả?” - Yên Huy hỏi tiếp, tay chỉ về phía cửa sổ đang mở toang, làn gió sớm mát lạnh ùa vào phòng.

“Đây là tầng hai đấy! Cậu điên rồi sao?”

Ngọc Linh đưa ngón tay lên môi, ra hiệu ‘nhỏ tiếng thôi’. - “Tớ đến đây cũng vì bất đắc dĩ mà.”

“Bất đắc dĩ?” - Yên Huy cười khẩy, giọng đầy hoài nghi.

“Cậu đáng ra giờ này đã ở Học Viện Giấc Mơ, được bao bọc bởi những thiên tài khác và những giáo sư hàng đầu rồi chứ? Cái gọi là ‘bất đắc dĩ’ của một Poi 6 là thế nào?”

Ngọc Linh thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhàng nhưng mang đầy tâm sự. Cô khẽ lắc đầu, mái tóc đen xõa vai. - “Chuyện… dài lắm. Mà cậu cứ hiểu là tớ không thể, và cũng sẽ không, nhập học Học Viện nữa cũng được.”

“Không nhập học nữa?” - Yên Huy tròn mắt.

“Nhưng mọi người… ai cũng biết cậu sẽ đi. Tin tức Poi 6 nổ ra như bom. Cậu mà biến mất, cả thế giới sẽ đổ dồn đi tìm cậu mất.”

“Tớ đã giải quyết ổn thỏa rồi.” - Ngọc Linh đáp, giọng điềm tĩnh đến lạ.

Yên Huy không hiểu cô đã giải quyết bằng cách nào, nhưng nhìn vào dáng vẻ không một chút lúng túng đó. Có lẽ mọi chuyện đã được cô dàn xếp kỹ lưỡng.

Cô bỗng chỉ tay ra phía cửa sổ. - “Tất cả đồ của tớ còn ở dưới đó.”

Yên Huy khựng một nhịp, không hiểu Ngọc Linh đang nói điều gì. Rồi cậu chợt nghĩ đến lý do cô đến đây, bước đến cửa sổ thò đầu ra ngoài. Quả nhiên, dưới bóng tối của bức tường, vài túi đồ màu tối và một vali kéo nhỏ đang nằm đó.

Cậu quay lại nhìn Ngọc Linh, cô gái vừa leo lên cửa sổ tầng hai, vừa có vẻ đang rất tự mãn với kế hoạch của mình.

“Được rồi, được rồi…” - Cậu thở dài, đầu óc quay cuồng.

“Tớ sẽ xuống khuân đồ vào cho cậu.” - Cậu tuy cũng không hiểu được chuyện gì đang xảy ra, nhưng cậu không thể đuổi cô đi ngay được. Cậu hiểu tình thế của cô, có lẽ chỉ một chút…

“Nhưng mà… Tại sao lại là nhà tớ? Cậu không có bạn bè gì sao?”

Cô ngước mắt nhìn Yên Huy, đôi mắt tím bỗng trở nên phẳng lặng, không một gợn sóng.

“Tất nhiên là không.” - Câu trả lời đanh gọn, lạnh lùng.

Yên Huy hơi giật mình. “Không có bạn bè? Một thiên tài cô độc… Hoặc có thể một người xuất chúng như cô không một ai dám kết bạn chăng?”

Rồi một ý nghĩ rùng mình khác ập đến. “Một Poi 6 biến mất khỏi tầm kiểm soát.” Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi, Yên Huy đã thấy da đầu mình tê dại.

“Việc cậu bỏ đi… sẽ không bị phát hiện chứ?” - Giọng Yên Huy trầm xuống, đầy lo lắng.

Ngọc Linh gật đầu, vẻ mặt tự tin. “Tớ đã tính toán và chuẩn bị rồi. Cậu yên tâm.”

Yên Huy nhìn cô, trong lòng dấy lên một sự thán phục lẫn e ngại. Cô không chỉ lạnh lùng, mà còn táo bạo đến mức đáng sợ.

“Vậy thì… cậu có thể ở lại căn phòng trống bên cạnh. Nó sạch sẽ, chỉ hơi bụi một chút thôi. Tớ sẽ nói chuyện với mẹ vào sáng mai.” - Cậu biết dù có đuổi, cô ấy cũng không thể đi ngay, một người suy tính như cô chắc chắn có lý do để chọn ở lại đây.

Nên Yên Huy cũng không hỏi nhiều, đành thuận theo ý Ngọc Linh. Trong lòng cậu đã bắt đầu nghĩ đến một câu chuyện hợp lý nào đó để nói với mẹ. “Một người bạn cùng lớp gặp khó khăn tạm thời về chỗ ở? Có lẽ được.”

Nhưng rồi cậu chợt nhận ra có điều gì đó không ổn. Ngọc Linh, người vừa tuyên bố mình ‘ổn hết rồi’, giờ lại đang nhìn quanh căn phòng của cậu với vẻ mặt hơi bất an.

“Này, Ngọc Linh.” - Yên Huy lên tiếng, giọng nghi ngờ.

“Cậu cứ nhìn quanh phòng tớ làm gì thế?”

Ngọc Linh quay lại, đôi mắt tím chớp chớp. - “Căn phòng cậu định cho tớ ở… nó cách phòng cậu bao xa?”

Câu hỏi kỳ quặc khiến Yên Huy ngớ người. - “Hả? Tầm… 8 mét? Vì ở giữa là phòng của mẹ tớ. Sao lại hỏi thế?”

Một vẻ lo lắng thoáng qua trên khuôn mặt thanh tú của Ngọc Linh. Cô do dự một chút, rồi nói, giọng nhỏ hơn. - “Có thể… để tớ ở gần hơn được không?”

“Cái gì?!” - Yên Huy suýt hét lên, nhưng kịp kìm lại thành một tiếng thì thầm phẫn nộ.

“Tớ cho cậu trú chân ở đây, đã là quá lắm rồi! Giờ cậu còn đòi hỏi nữa? Nhưng mà…” - Cậu nhíu mày, cảm thấy sự bất thường.

“Tại sao? Tại sao phải gần hơn?”

Ngọc Linh im lặng. Ánh mắt cô chạm vào ánh mắt đầy chất vấn của Yên Huy, dường như đang cân nhắc điều gì đó rất lớn. Rồi, như đã hạ quyết tâm, cô thở ra một hơi nhẹ.

“Yên Huy.” - Giọng cô trở nên nghiêm túc, trầm ấm.

“Nếu tớ nói… tớ biết được tương lai, thì cậu có tin tớ không?”

Câu nói như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Yên Huy. Cậu sững sờ, nhìn chằm chằm vào Ngọc Linh.

Ánh bình minh sớm nhất bắt đầu len qua khung cửa sổ, chiếu xiên một tia sáng vàng nhạt lên mặt cô. Trong ánh sáng ấy, đôi mắt tím của Ngọc Linh, đôi mắt đã từng mờ nhạt đi trong lớp học, giờ đây lại lấp lánh một cách kỳ ảo, sâu thẳm như chính dải thiên hà, đẹp đến nao lòng nhưng cũng đầy bí ẩn đáng sợ.

“Nó đã sáng trở lại…” Yên Huy thầm nghĩ, một cảm giác rờn rợn lan tỏa.

“Cậu… cậu học nhiều quá nên đầu óc phát điên rồi à?” - Cậu cố cười nhạt.

Nhưng khi nhìn sâu vào đôi mắt ấy, Yên Huy không thấy một chút dao động, một tia đùa cợt nào. Chỉ có sự kiên định sắt thép và một nỗi sợ hãi mơ hồ được che giấu rất kỹ. Như thể cô không hề nói đùa, và điều cô sợ chính là tương lai mà cô biết.

Yên Huy nuốt khan một ngụm nước bọt, cổ họng khô lại. - “Nhưng… dù cậu có biết tương lai đi chăng nữa, thì chuyện đó liên quan gì đến việc phải ngủ gần tớ?”

Ngọc Linh không trả lời trực tiếp. Cô cúi xuống, xem xét lại những món đồ ít ỏi mình mang theo, hành động có vẻ bình thản nhưng Yên Huy cảm nhận được sự căng thẳng trong đó. Rồi cô ngước lên, ánh mắt thẳng thắn.

“Yên Huy, cậu mà tớ từng ‘biết’… không giống cậu của bây giờ.”

Câu nói khiến tim Yên Huy thót lại.

Nhưng Ngọc Linh nhanh chóng tiếp lời, như đọc được suy nghĩ của cậu.

“Không phải như cậu nghĩ đâu.” - Cô dừng lại, như để câu nói tiếp theo có thêm trọng lượng.

“Cậu… muốn biết ‘Kmiz’ thực sự là gì chứ?”

“Kmiz!”

Hai âm tiết đó như lưỡi dao sắc lạnh đâm thẳng vào ý thức của Yên Huy. Toàn thân cậu như bị điện giật, chân tay bủn rủn, hơi thở đứt quãng. Ký ức về giấc mơ kiểm tra, về lời cảnh báo, về con hồ ly ba đuôi tất cả ùa về.

“Cậu… cậu biết về Kmiz?” - Giọng Yên Huy run rẩy, không còn vẻ chất vấn hay giận dữ nữa, chỉ còn lại sự kinh hãi và khao khát hiểu biết tột độ.

Ngọc Linh gật đầu, rất nhẹ. Ánh mắt cô dịu lại, mang chút vẻ an ủi, nhưng sâu trong đó vẫn là sự nghiêm trọng.

“Hãy cho tớ được ở gần cậu, Yên Huy. Chỉ cần trong phạm vi vài bước chân.” - Cô tiến lại gần hơn một chút, giọng nói như tiếng thì thầm ma mị

“Tớ sẽ dẫn cậu đến gần sự thật hơn. Sự thật về Kmiz. Sự thật về chính cậu.”

Lời đề nghị đó quá sức cám dỗ. “Kmiz” cái tên đã ám ảnh, đeo bám, và ban cho cậu thứ sức mạnh dị thường, quỷ dị. Sự thật về nó là thứ duy nhất lúc này có thể khiến Yên Huy gạt bỏ mọi lý trí.

Cậu nhìn vào đôi mắt tím thẳm ấy, như bị thôi miên. Trong đầu cậu, mọi thắc mắc, mọi suy nghĩ, về việc giấu một Poi 6, đều tan biến. Chỉ còn lại hai từ Kmiz.

“…Được.” - Yên Huy thốt ra, giọng khàn đặc, trong vô thức.

“Tớ… tớ sẽ nói với mẹ.”

Sáng bắt đầu ló dạng, căn bếp nhỏ tràn ngập một bầu không khí khác thường.

Không còn là bữa sáng yên tĩnh chỉ có hai mẹ con. Giờ đây, ở bàn ăn, bên cạnh Yên Huy, là một cô gái với mái tóc đen dài được chải chuốt gọn gàng, mặc một bộ đồ giản dị nhưng sạch sẽ.

Ngọc Linh đang nhâm nhi một cốc sữa nóng, trên môi nở một nụ cười nhẹ nhàng, chân thành hướng về phía mẹ Yên Huy, người phụ nữ đang nhìn cô với vẻ ngạc nhiên nhưng cũng đầy thiện cảm.

“Cảm ơn cô vì bữa sáng ạ.” - Ngọc Linh nói, giọng trong trẻo, lễ phép, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng, xa cách ở trường.

Mẹ Yên Huy mỉm cười, gật đầu. - “Cháu cứ tự nhiên. Cứ yên tâm ở đây, coi mọi người như người trong nhà nhé.”

Yên Huy ngước lên, kinh ngạc nhìn mẹ, rồi lại nhìn Ngọc Linh. “Chỉ một buổi sáng mà cô ấy đã giải quyết… ‘ổn thỏa’ mọi chuyện với mẹ mình rồi sao? Cô ta thực sự đã tính toán kỹ đến mức nào vậy?”

Sau bữa ăn, khi mẹ đi dọn dẹp, Yên Huy kéo Ngọc Linh ra một góc.

“Này, có một vấn đề.” - Cậu hạ giọng.

“Cậu ở đây, tức là cũng cần Somnix. Nhưng mỗi tháng, họ chỉ phát đủ số thuốc cho đúng số người đăng ký trong hộ. Cậu không có tên trong sổ, sẽ không có phần.” - Cậu ngập ngừng. Rồi một suy nghĩa loé lên.

Yên Huy biết cô sẽ nhận ra nhưng cậu vẫn đề nghị, một đề nghị có lợi cho cả hai. - “Số của tớ... Cậu có thể…”

Ngọc Linh lắc đầu cắt ngang lời nói, một lần nữa khiến Yên Huy bất ngờ.

“Tớ không cần.” - Cô nói, giọng bình thản.

“Không cần? Nhưng…”

“Tớ sẽ vào Tầng Giấc Mơ cùng cậu.” - Ngọc Linh bổ sung, đơn giản như thể đang nói về việc đi dạo.

Yên Huy ngã người ra sau, dựa vào tường.

“Sao… sao cậu biết tớ vào đó?!” - Giọng cậu đầy hoảng hốt. Trong khi cậu còn chưa nói hết câu thì cô đã biết như thể đó là sự thật hiển nhiên.

Ngọc Linh nhìn cậu, đôi mắt tím ánh lên một tia sáng của sự thấu hiểu.

“Cậu chắc chắn đã thấy một giấc mơ… rất khác thường, trong lần kiểm tra Poi, đúng không?“ - Cô nói, từng chữ rõ ràng.

Mỗi lời của Ngọc Linh như một nhát búa đập vào tim Yên Huy. Cô biết. Cô biết tất cả. Câu nói “biết được tương lai” bỗng dưng với cậu không còn là chuyện viễn tưởng nữa.

“Vậy…” - Yên Huy thở hổn hển, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cậu muốn khẳng định lại lời nói của cô bằng một câu hỏi.

“Vậy cậu cũng biết… Kmiz đã ban cho tớ những năng lực dị thường đó sao?”

Ngọc Linh nhìn cậu chằm chằm, vẻ mặt thoáng qua một chút khó hiểu, như thể cậu vừa nói một điều gì đó hơi sai lệch.

Rồi, một nụ cười kỳ lạ nở trên môi cô, không phải nụ cười tinh nghịch ban sáng, mà là một nụ cười sâu xa, đầy ẩn ý, khiến đôi mắt thiên hà của cô càng thêm huyền bí.

Cô bước lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn một gang tay. Giọng nói của cô trầm xuống, nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sức nặng khủng khiếp, vang lên bên tai Yên Huy.

“Nếu cậu định nghĩa người đã ‘ban’ cho cậu những khả năng kỳ lạ đó là Kmiz…” - Cô dừng lại một nhịp, đôi mắt tím như hút lấy linh hồn cậu.

“Thì tớ chính là Kmiz đây, Yên Huy.”

===Chương 8: Vị Khách Bất Đắc Dĩ===

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!