Tập 01: Kẻ Không Nên Tỉnh Giấc

Chương 03: Bước Đi Đầu Tiên

Chương 03: Bước Đi Đầu Tiên

Ngày đó rồi cũng đến. Sinh nhật Yên Huy. Cũng là ngày cậu đủ tuổi chính thức kiểm tra Poi.

Cậu đứng trước Trung Tâm Kiểm Tra Năng Lực, một tòa nhà bê tông cốt thép đồ sộ, lạnh lẽo và nghiêm túc.

Xung quanh cũng có vài người trẻ tuổi đến như cậu, không quá đông nhưng đủ để tạo thành một hàng chờ dài. Mỗi người đều mang trên mặt vẻ căng thẳng, lo âu. Đây là ngày định mệnh của họ.

Thời gian trong phòng chờ như bị kéo dãn ra vô tận. Từng giây, từng phút trôi qua chậm chạp, đè nặng lên ngực Yên Huy. Lo lắng, hồi hộp, và một chút kỳ vọng mong manh. “Nếu mình là Poi 5... liệu mình có thể cùng Nhược Hoa bước vào thế giới đó? Liệu...?”

"Yên Huy."

Một giọng nói dõng dạc, lạnh lùng cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Một người phụ nữ mặc vest đen, tay cầm máy tính bảng, đang nhìn thẳng vào cậu.

Cậu đứng dậy, bước theo bà vào một căn phòng trắng toát. Ở đó, vài người mặc áo blouse trắng với phù hiệu "Tiến sĩ" đang chờ sẵn.

Họ không nói nhiều, chỉ ra hiệu cho cậu nằm lên một chiếc ghế dài giống ghế nha sĩ, nhưng phức tạp hơn nhiều, với vô số dây dợ và cảm biến.

"Bài kiểm tra sẽ đưa cậu vào trạng thái vô thức. Hệ thống 'Lõi Giấc Mơ' sẽ phân tích tín hiệu não bộ và đưa ra chỉ số Poi chính xác nhất.” - Một vị tiến sĩ giải thích ngắn gọn.

“Lõi Giấc Mơ là công nghệ này do chính các bậc tiền bối Poi 6 và 7 phát minh, sử dụng vật liệu đặc biệt thu thập từ các tầng giấc mơ.”

Một chiếc mặt nạ được đặt lên mũi cậu. Mùi khí lạ. Một cảm giác tê liệt lan nhanh từ đầu ngón chân lên. Ý thức của cậu chìm dần, chìm dần...

Yên Huy nhận ra cậu đang trôi nổi. Không phải trong không khí, mà trong một thứ chất lỏng nào đó tối đen, bao la, vô tận.

Đây không phải là nước, nó đặc hơn, ấm áp hơn, như thể đang nằm trong lòng một đại dương nguyên thủy khổng lồ.

“Ánh sáng?” Không có. Chỉ có bóng tối. Rồi, tận sâu thẳm bên dưới, một thứ ánh sáng yếu ớt lóe lên. Nó nhấp nháy, mong manh như ngọn nến trước cơn bão, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, như đang gọi tên cậu.

Không sợ hãi. Một sự tò mò trỗi dậy. Yên Huy bắt đầu bơi, hay đúng hơn là cố gắng di chuyển về phía ánh sáng ấy.

Khoảng cách dần được rút ngắn. Ánh sáng ngày càng rõ. “Gần hơn... gần hơn nữa...”

Đột nhiên, một cảm giác lạnh sống chạy dọc sống lưng. Một sự hiện diện. Có thứ gì đó khổng lồ, cổ xưa và đầy đe dọa đang ở ngay phía sau cậu.

Cậu đông cứng, không dám quay lại. Rồi, một giọng nói. Không phải vang lên từ tai, mà phát ra trực tiếp trong tâm trí cậu. Như bị ngắt quãng, méo mó, như một tín hiệu vô tuyến yếu ớt từ một chiều không gian khác.

"Hãy... chạy đi... đứa con... của... Kmiz..."

“Kmiz? Đứa con?” Trước khi cậu kịp hiểu, giọng nói đó gầm lên lần cuối, tràn đầy sự khẩn trương và... tuyệt vọng

"Chạy đi!!!"

Bản năng sinh tồn bùng lên. Yên Huy không nghĩ nữa. Cậu vùng vẫy, đạp mạnh vào thứ chất lỏng vô hình, phóng người về phía ánh sáng với một tốc độ mà chính cậu cũng không ngờ tới.

Phía sau, bóng tối như đang sôi lên, một thực thể khổng lồ nào đó đang đuổi theo, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.

“Ánh sáng!” Cậu vươn tay, chạm vào...

Yên Huy bật ngồi dậy trên ghế, hơi thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm cả lưng áo. Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Các vị tiến sĩ xung quanh nhìn cậu với vẻ bình thường, như thể họ đã thấy cảnh tượng này hàng nghìn lần.

Giờ Yên Huy đã hiểu tại sao bất kỳ ai đi kiểm tra về cũng mệt mỏi đến vậy. Cậu cố trấn tĩnh. Nhưng câu nói trong giấc mơ vẫn ám ảnh cậu. “Đứa con của Kmiz. Kmiz là gì?” Một cái tên kỳ lạ, đầy ám ảnh.

Cậu nhìn các vị tiến sĩ, do dự rồi hỏi - "Nếu... nếu trong giấc mơ đó, ta bị thương… thì ngoài đời có sao không?"

Một vị tiến sĩ phì cười, vỗ nhẹ lên vai cậu. - "Chạy bộ đến mấy cũng không thể chết được đâu, cậu bé. Đó chỉ là một bài kiểm tra thôi mà. Nó đã được thử nghiệm là rất an toàn."

Chạy bộ? Yên Huy giật mình. - "Không phải... bơi sao? Hay bị... bị thứ gì đó đuổi theo?"

Yên Huy biết đó không phải là trải nghiệm kiểm tra đơn thuần. “Chạy bộ…” Trong đầu cậu chỉ còn văng vẳng câu nói của vị tiến sĩ. Nhưng cậu đã bơi. Và bị đuổi theo bởi một thực thể đáng sợ.

Và rồi.

“Yên Huy - Poi 2” - Chỉ là Poi 2.

Cậu đứng đờ ra, như một pho tượng bị đóng băng giữa dòng người qua lại xôn xao. Không phải là sự kinh ngạc, mà là một cú sốc tê tái của sự thật mà sâu thẳm trong lòng, cậu đã biết, đã cảm nhận được từ lâu, chỉ là không dám thừa nhận.

Một cảm giác trống rỗng, lạnh cóng lan tỏa từ tim ra khắp cơ thể. “Đúng vậy. Chỉ là Poi 2. Mức của một người bình thường. Thậm chí là mức thấp nhất trong cái lớp toàn thiên tài này.”

Giấc mơ đó là sự thật. Nhược Hoa là Poi 5. Còn cậu, chỉ là một Poi 2. Một sự giận dữ, khó chịu dân lên trong lòng cậu.

Ngay lúc này, hai bóng người quen thuộc chạy đến. Nhật Nam và Ngọc Linh.

Họ dừng lại trước mặt cậu, vẻ mặt cố tỏ ra điềm nhiên nhưng không thể che giấu hoàn toàn ánh mắt. Đó không phải là sự thương hại, mà là một nỗi nuối tiếc sâu thẳm, như thể họ vừa chứng kiến một viên ngọc quý vỡ tan trước mặt.

Họ nhìn Yên Huy, không nói gì. Không một lời an ủi nào có thể lọt vào bức tường im lặng đang dựng lên xung quanh cậu lúc này.

Yên Huy tối sầm mặt, quay lưng, bước đi. Những bước chân nặng nề kéo lê trên sàn hành lang. Nhật Nam và Ngọc Linh đứng nhìn theo, hiểu rằng đây không phải lúc để nói bất cứ điều gì.

Bước vào lớp, không khí càng thêm ngột ngạt. Những ánh mắt tò mò, thậm chí có chút hả hê, đổ dồn về phía cậu. Những tiếng xì xào nho nhỏ bùng lên.

"Chỉ Poi 2 thôi sao? Cậu ấy giỏi thế mà…"

"Yên Huy mà cũng chỉ Poi 2 á? Không thể nào!"

Yên Huy cắn chặt môi, bước đến chỗ ngồi bên cạnh Nhược Hoa. Cô đã quay sang nhìn cậu từ lúc nào, đôi mắt đỏ hoe, tràn đầy lo lắng và một điều gì đó quyết liệt.

"Yên Huy, tớ…" - Giọng Nhược Hoa run nhẹ.

"Tớ sẽ không đi Học Viện. Tớ sẽ vẫn ở lại đây."

Lời nói như một ngọn lửa nhỏ châm vào thùng thuốc súng đang chất chứa trong lòng Yên Huy. Cậu bật phắt người dậy, giọng lạnh băng cắt ngang - "Không!"

Cả lớp im bặt. Ánh mắt Yên Huy cháy lên một thứ cảm xúc phức tạp. Giận dữ, đau đớn, và cả sự thúc ép tuyệt vọng.

"Cậu phải đi." - Yên Huy nói, từng chữ rõ ràng.

Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đang đẫm lệ của Nhược Hoa, như muốn khắc sâu lời nói vào tâm trí cô.

Yên Huy biết, khi cậu rời xa cô, để cô một mình bước vào thế giới đầy rẫy thiên tài đó. Rồi sự kỳ vọng và áp đặt từ mọi người sẽ khiến cô thay đổi. Nhưng cậu cũng không thể mức chặn kín con đường phát triển của cô.

Ngọc Linh từ phía sau bước đến, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng cũng đầy sức nặng của lý trí - "Đúng vậy, Nhược Hoa. Cậu nên…"

"Cậu thì biết gì chứ!!!" - Một tiếng gào thét phản khuất từ Nhược Hoa cắt ngang lời Ngọc Linh. Cô đứng dậy, khuôn mặt đang dồn nén sự bất công.

"Chính Yên Huy đã cho tớ những ngày tháng yên bình này!" - Giọng cô nghẹn lại.

"Đúng rồi… đúng rồi… cậu ấy là thiên tài mà! Chắc chắn bài kiểm tra có vấn đề! Có sai sót gì đó! Cậu ấy không thể chỉ là Poi 2 được!"

Lời nói của Nhược Hoa, dù xuất phát từ tấm lòng, lại như những mũi dao cứa sâu thêm vào vết thương lòng tự trọng của Yên Huy. Cậu siết chặt hai bàn tay, gân xanh nổi lên.

"Đủ rồi, Nhược Hoa!" - Giọng Yên Huy vang lên, đầy uy lực và sự mệt mỏi tột cùng. Cả lớp như nín thở.

"Tại sao cậu luôn chấp niệm với việc tớ là thiên tài vậy?" - Cậu hỏi, giọng trầm xuống, đầy cay đắng.

"Tớ là người bình thường. Một kẻ chỉ có Poi 2. Sự thật là thế."

Nhược Hoa như bị đánh gục. Cô lùi lại một bước, nước mắt trào ra. Cô nhận ra mình đã sai, sai một cách ích kỷ khi cứ muốn ép Yên Huy vào khuôn mẫu "thiên tài" của riêng mình, mà quên mất cảm giác của chính cậu.

"Tớ… tớ xin lỗi. Tớ làm cậu khó xử rồi..." - Giọng cô nhỏ dần, đầy hối hận.

“Vì cố gắng để được ở bên, để giữ lời hứa bảo vệ cô, mình đã luôn nỗ lực.” Yên Huy nghĩ thầm, lòng quặn đau.

Nhưng lâu dần, mình cũng nhận ra. Người đã từng có thể sáng ngang với thiên tài, rồi cũng sẽ bị bỏ lại phía sau, bởi chính những thiên tài thực thụ. Khoảng cách ấy, là một vực thẳm mà nỗ lực của kẻ bình thường không thể lấp đầy.

Sự thật phũ phàng như vả vào mặt cậu. “Poi 2. Mức thấp nhất trong lớp.” Trong cái lồng son toàn những chim đại bàng, cậu chỉ là một chú chim sẻ nhỏ bé, dù có cố sải cánh đến đâu cũng không thể bắt kịp.

Yên Huy không chịu nổi thêm nữa. Cậu với lấy chiếc cặp, lao vụt ra khỏi lớp, bỏ lại đằng sau những ánh nhìn, những tiếng bàn tán và đôi mắt đẫm lệ của Nhược Hoa. Nhật Nam và Ngọc Linh định cản lại, nhưng cậu đã đi quá nhanh.

Cậu leo lên sân thượng, nơi cao nhất của trường, nơi chỉ có gió và bầu trời mênh mông.

Cậu ngồi bệt xuống, nhìn vào lòng bàn tay mình, đôi bàn tay đã từng nắn ra hàng nghìn bông hoa đất sét, đã từng viết ra những lời giải phức tạp, giờ trống rỗng, vô dụng. Đầu óc cậu trống không, chỉ còn lại cảm giác thất bại nhục nhã.

"Sao cậu lại trốn lên đây?" - Một giọng nói nhẹ nhàng, lạc lõng cất lên. Một nữ sinh mà Yên Huy có lẽ không quen, như đang đứng phía sau cậu mà cất tiếng.

Yên Huy không ngẩng đầu, giọng nói của cậu như một lời tự vấn đầy chua chát - "Thế giới này thật không công bằng. Dù một kẻ bình thường có dốc toàn lực, có đổ mồ hôi, nước mắt, thì cũng không thể nào đuổi kịp một thiên tài."

Cô gái kia khẽ thở dài, giọng đầy vẻ thấu hiểu, như thể cô cũng từng trải qua cảm giác ấy.

"Đúng vậy." - Cô nói.

"Thế giới này là thế. Không có kẻ tầm thường nào đủ sức để bắt kịp họ cả. Đó là định mệnh."

“Định mệnh?” - Yên Huy bật cười khẽ, tiếng cười khô khốc.

“Có lẽ cô ấy nói đúng. Có lẽ mình thật sự không có quyền mơ đến việc đó.” Yên Huy nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Rồi cậu chợt nhớ ra một điều gì đó.

“Thiên tài sao? Tại sao… mình lại không thể?”

Trong ánh mắt vô hồn của cậu, như có một tia sáng lóe lên. Một suy nghĩ điên rồ, đầy táo bạo chợt lóe lên. "Mình đã sai. Câu trả lời là có thể, mình có thể làm được."

Cậu đứng thẳng dậy, bỏ lại sau lưng sự u uất. - "Cảm ơn lời khuyên của cậu."

Rồi cậu bước đi, nhanh chóng và quyết đoán. Khi xuống cầu thang, cậu chạm trán Nhật Nam, người có vẻ đang tìm cậu.

"Đây rồi! Chúng tôi tìm cậu mãi…" - Nhật Nam lên tiếng, giọng đầy lo lắng.

Nhưng Yên Huy không dừng lại. Cậu như một làn gió lạnh lướt qua anh, đôi mắt không còn sự giận dữ hay đau khổ, mà là một thứ gì đó băng giá và xa cách, khiến Nhật Nam phải chùn bước.

Đến gần hành lang lớp, cậu gặp Nhược Hoa. Cô đang đứng dựa vào tường, không dám ngẩng mặt lên nhìn. Yên Huy cũng không dừng lại. Cậu lướt ngang qua cô.

Nhược Hoa cảm nhận được một thứ gì đó chắc chắn và kiên định. Yên Huy của vài phút trước, thất vọng và buồn tủi, giờ tràn đầy uy lực và bình tĩnh đến đáng sợ.

Tiếng chuông vào lớp vang lên, kéo mọi người về chỗ ngồi. Nhưng bầu không khí trong lớp giờ đây bị chi phối bởi một luồng khí u ám, nặng trịch phát ra từ góc bàn Yên Huy.

Ngọc Linh, khi cảm nhận được luồng khí áp ấy, khẽ giật mình. Cô nhìn xuống chỗ Yên Huy. Và trên môi cô, một nụ cười khe khẽ nở ra.

Đó không phải nụ cười ngượng ngùng hay thương hại, mà là một nụ cười đắc ý, đầy bí hiểm, như thể cô vừa làm một điều gì đó vĩ đại.

Yên Huy cảm nhận được ánh nhìn của Ngọc Linh. Cậu đảo mắt lên. Hai ánh mắt chạm nhau.

Và trong khoảnh khắc ấy, Yên Huy nhận ra một điều kỳ lạ. Đôi mắt của Ngọc Linh, đôi mắt lấp lánh như thiên hà, chứa đựng vẻ đẹp và sức mạnh khó hiểu, giờ đây đã phai nhạt. Chúng vẫn đẹp, nhưng ánh sáng kỳ ảo, sâu thẳm ấy dường như đã tắt.

Cậu không nói gì, chỉ khẽ cười một nụ cười mang chút tà niệm, rồi lại cúi xuống, tiếp tục viết những dòng chữ dang dở trong vở.

“Mình sẽ vào Học Viên Giấc Mơ.” Yên Huy nghĩ thầm. “Chỉ với Poi 2 được xem là rác rưởi này.”

Tối hôm đó, trong căn phòng nhỏ.

Yên Huy chuẩn bị lên giường. Mẹ cậu ghé qua cửa, giọng đầy âu lo - "Con nhớ uống thuốc nha. Con cũng biết sự nguy hiểm khi không uống nó mà, đúng không?"

"Vâng, mẹ." - Yên Huy ậm ừ cho qua, cầm lấy viên Somnix màu xanh dương quen thuộc.

Khi cửa phòng đóng lại, cậu nhìn đồng hồ. 22 giờ đêm.

“Tầng giấc mơ được phân chia theo 24 giờ trong ngày.” Cậu nhớ đến kiến thức đã học. “Mỗi giờ ngủ khác nhau sẽ đưa ta vào một tầng giấc mơ tương ứng.

“Các tầng ban ngày, từ 6 giờ đến 17 giờ, tương đối an toàn. Còn các tầng ban đêm, từ 18 giờ đến 5 giờ… là những tầng nguy hiểm. Vậy ngủ ngày thì an toàn hơn, nhưng ai lại đi ngủ vào ban ngày chứ?”

Một nụ cười nhẹ nở trên môi cậu. “Bởi vậy, Somnix được phát minh. Và chính phủ mới kiểm soát gắt gao như thế.”

Cậu đặt viên thuốc xuống bàn, không uống. Một quyết định liều lĩnh, xuất phát từ sự tò mò bị kích thích bởi trải nghiệm trong bài kiểm tra. Và còn từ ý chí mạnh mẽ của cậu.

Cậu nhắm mắt lại, thả lỏng cơ thể. Chìm vào giấc ngủ.

Mở mắt, cậu thấy mình đang đứng trên một đỉnh núi đá lởm chởm, lạnh lẽo. Bầu trời là một màn đêm không sao, chỉ có một vầng trăng rực chiếu xuống, tạo ra những bóng tối kéo dài kỳ quái.

Gió rít qua khe đá, mang theo những tiếng thì thầm văng vẳng, như thể ngọn núi đang nói chuyện.

“Đỉnh Núi Thì Thầm – Tầng Giấc Mơ 22 giờ.” Yên Huy nhận ra ngay. Một Tầng Giấc Mơ nguy hiểm chưa được nhân loại chinh phục.

Sự nguy hiểm không chỉ đến từ địa hình hiểm trở và bóng tối bao phủ. Mà còn từ những Sinh Vật Giấc Mơ, những thực thể kỳ dị, đôi khi mang hình dáng quen thuộc, đôi khi hoàn toàn xa lạ, sinh ra từ nỗi sợ hãi và tiềm thức sâu thẳm của con người.

Chúng có thể đoạt mạng bất cứ ai bất cứ lúc nào. Vì vậy các Nhà Du Hành Giấc Mơ được huấn luyện bài bản và trang bị vũ khí, công cụ đặc biệt để đối phó với chúng.

Và lý do người có Poi dưới 5 bị cấm tuyệt đối là vì khả năng kiểm soát cơ thể bằng ý thức trong giấc mơ của họ quá kém.

Trong khi người Poi cao có thể di chuyển linh hoạt, phản xạ nhanh hơn trong đời thực, thậm chí phi thường, thì người Poi thấp sẽ vụng về, chậm chạp, như bị trói buộc.

Ở nơi nguy hiểm như thế này, sự chậm chạp đồng nghĩa với cái chết. Và cái chết trong giấc mơ là cái chết thật sự.

“Thì ra vậy.” Yên Huy vừa chợt hiểu. “Nhờ sự khác biệt về độ linh hoạt trong kiểm soát ý thức mà các nhà nghiên cứu mới chọn bài kiểm tra chạy điền kinh. Để đo lường khả năng điều khiển cơ thể trong môi trường giấc mơ.”

Đột nhiên, cậu cảm nhận được. Cậu không đơn độc. Có những sự hiện diện khác đang rình rập trong bóng tối, quanh chân núi.

Yên Huy không sợ hãi. Trái lại, một cảm giác phấn khích lạ kỳ dâng lên. Cậu chỉ khẽ cười, rồi dồn lực vào đôi chân.

Bật! Thân hình cậu nhẹ nhàng bật lên cao một cách khó tin, như không còn trọng lượng. Cậu đáp xuống một tảng đá nhô ra cách đó vài mét, không một tiếng động.

“Đúng thật là mình cảm nhận chính xác.” Cậu thầm nghĩ, kinh ngạc. “Linh hoạt như thế này… mà chỉ là Poi 2? Không biết những người Poi 5, Poi 6… sẽ còn khủng khiếp đến mức nào đây?”

Từ trên cao, cậu nhìn xuống vực sâu dưới chân núi. Trong bóng tối, những bóng đen dị dạng, lớn hơn sói thường, đang lởn vởn di chuyển. Rồi ánh mắt cậu bị thu hút về một phía xa xa.

Ở đó, lấp ló qua lớp sương mù đen, là những ánh đèn nhân tạo. Hình dáng của những toà nhà, công trình.

“Một cơ sở? Một thành phố? Hay thứ gì đó do con người tạo ra trong thế giới này?” Câu hỏi hiện lên, đầy hấp dẫn.

Nhưng cậu lắc đầu. - “Đủ rồi. Lần đầu tiên, không nên liều lĩnh. Phải kết thúc ở đây thôi.”

Cậu đưa tay lên ngực, nơi có một túi khí nhỏ được dán vào người cậu. “Lõi Đánh Thức, trang bị cứu nạn khẩn cấp được chính phủ kiểm soát chặt chẽ, chỉ cấp có hạn cho từng người và cấp bổ sung cho những người có lý do chính đáng.” Cậu vỗ mạnh vào nó.

Một cảm giác giật mình, co thắt toàn thân. Yên Huy bật dậy trên giường, thở hổn hển. Áo cậu ướt đẫm một thứ chất lỏng như cát ẩm, dấu vết của Lõi Đánh Thức đã kích hoạt.

Cậu ngồi thừ người ra, tim vẫn đập loạn nhịp vì phấn khích. - “Vậy đó… là thế giới giấc mơ. Thật kỳ lạ… và đầy bí ẩn.”

Rồi cậu nhăn mặt. - “Nhưng mà… tốn tiền mua thêm Lõi Đánh Thức rồi. Chắc phải bịa lý do vì mình vô tình làm vỡ vậy.”

Cậu cười gượng một tiếng, rồi cầm lấy viên Somnix trên bàn, uống nó với một ngụm nước, trước khi nằm xuống và thực sự chìm vào giấc ngủ không mộng mị.

Sáng hôm sau, Yên Huy bật dậy trong tình trạng hoảng loạn. Người đầm đìa mồ hôi lạnh, lòng bàn tay run rẩy. Cậu nhìn chằm chằm vào những viên Somnix còn lại trong vỉ thuốc.

“Tại sao?” Câu hỏi dội lên trong đầu cậu, đầy kinh hoàng và pha lẫn một chút sợ hãi.

“Tại sao đã uống thuốc… mình vẫn rơi vào Tầng Giấc Mơ?”

“Nếu không phải nhờ sự linh hoạt đó, có lẽ mình đã không còn thức dậy nữa rồi. Mình phải kể với…” - Cậu chần chừ.

Không phải vì sợ hãi thuần túy, mà vì một thứ cảm giác khác đang len lỏi. Sự hứng thú. Sự tò mò mãnh liệt về thế giới cậu vừa chạm vào.

“Nếu mình nói ra, sẽ có người đến kiểm tra, hỗ trợ ‘khắc phục’… liệu mình còn có cơ hội được bước vào thế giới đó nữa không?”

Cậu nhớ lại những quy định nghiêm ngặt. “Mỗi tháng, các nhân viên y tế sẽ đi kiểm tra từng hộ gia đình, đảm bảo mọi người dùng thuốc theo quy định.”

“Vì vậy, về lý thuyết, nếu mình muốn vào tầng giấc mơ, gần như không có cách nào. Cậu suy nghĩ. Nhưng bây giờ… mình có thể tận dụng chuyện này…” - Cậu nhìn vào viên thuốc Somnix.

“Nhưng liệu có thật là mình có khả năng ‘kháng’ lại Somnix không? Hay chỉ đơn giản là mình vô tình dùng phải một viên thuốc lỗi?”

Cánh cửa vào thế giới nguy hiểm và bí ẩn, thế giới quyết định số phận và phân chia giai cấp của xã hội, đã hé mở. Cậu nhận ra đây là cơ hội không thể bỏ lỡ.

“Thôi được…” - Cậu đặt tay lên tráng tỏ vẻ tội lỗi.

“Mình sẽ giữ bí mật vậy.”

===Chương 3: Bước Đi Đầu Tiên===

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!