Tập 01: Kẻ Không Nên Tỉnh Giấc

Chương 05: Hồi Ức

Chương 05: Hồi Ức

[Ký ức - Bốn năm về trước]

Gió chiều lùa qua khung cửa sổ lớp học, mang theo cái se lạnh của những ngày cuối thu. Yên Huy ngồi co ro ở góc bàn cuối cùng, nơi ánh nắng xế chiều hắt vào chỉ đủ vẽ một vệt sáng mờ nhạt dưới chân cậu.

Tiếng cười đùa, những cuộc trò chuyện rôm rả của bạn bè vang lên khắp phòng, nhưng chúng dường như bị một bức tường kính dày ngăn cách, chỉ lọt vào tai cậu như những âm thanh vô nghĩa, xa xôi.

"Mày thấy không? Lại ngồi một mình rồi."

"Đừng có lại gần, nghe nói nhà nó… không có bố đâu."

"Eo, con hoang hả? Bố mẹ tao dặn đừng chơi với mấy đứa như vậy, không tốt đâu."

Những lời thì thầm, những ánh mắt xéo xắt, đã trở thành một phần không thể thiếu trong mỗi ngày đến trường của Yên Huy.

Ban đầu là những câu trêu chọc trực diện "Ê, con hoang! Đi đâu một mình thế?" Rồi dần dần, chúng biến thành sự xa lánh lạnh lùng.

Cậu như một hòn đảo nhỏ bị bỏ rơi giữa đại dương bạn bè, và xung quanh cậu, bức tường vô hình ấy ngày một cao hơn, dày hơn, được xây bằng những viên gạch của sự kỳ thị và vữa của nỗi cô độc.

Cậu học cách cúi thấp đầu, thu mình lại, hy vọng mình trở nên thật nhỏ bé, thật vô hình để không ai còn để ý, còn bận tâm. Nhưng dường như càng trốn tránh, sự khác biệt ấy lại càng lộ rõ.

Cho đến một ngày, khi Yên Huy đang gục mặt xuống bàn, cố gắng chìm vào thế giới riêng của mình để quên đi những ánh mắt xung quanh, một giọng nói trong trẻo, tò mò vang lên ngay bên cạnh.

"Nè, Yên Huy."

Cậu khẽ giật mình, nhưng không ngẩng đầu lên. Giọng nói đó không mang vẻ chế giễu, cũng chẳng phải sự thương hại. Nó đơn giản là một câu hỏi.

"Sao lúc nào cậu cũng ngồi một mình vậy?"

Yên Huy từ từ ngước lên. Trước mặt cậu là Ánh Tuyết. Cô bé có mái tóc cắt ngắn ngang vai, gương mặt thanh tú với đôi mắt sáng, luôn nở nụ cười thân thiện. Ánh Tuyết, cô bé thần đồng toán học của lớp, của cả khối, người mà ai cũng ngưỡng mộ và yêu quý. Sự xuất hiện của cô ở góc lớp hẻo lánh này là điều bất ngờ.

"Không liên quan đến cậu." - Yên Huy đáp, giọng khô khốc, rồi lại cúi gầm mặt xuống bàn. Cậu không muốn tiếp xúc, không muốn hy vọng, rồi lại thất vọng. Cách tốt nhất là đẩy mọi thứ ra xa.

Nhưng Ánh Tuyết không bỏ cuộc. Cô bước một bước gần hơn, tiếng giày khẽ lạch cạch trên nền gạch.

"Vậy sao cậu không kết bạn với tớ đi?" - Giọng cô chân thành, hồn nhiên. Một bàn tay nhỏ nhắn, trắng nõn được đưa ra trước mặt Yên Huy, như một lời mời, một cầu nối xuyên qua bức tường cô độc mà cậu đã dựng lên.

Khoảnh khắc ấy, trái tim Yên Huy khẽ rung động. Một tia sáng le lói trong bóng tối. Nhưng ngay lập tức, bóng đen của quá khứ và nỗi sợ hiện tại lại ùa về. Cậu vẫn ngồi im, như tượng đá, không dám với lấy bàn tay ấy.

"Ánh Tuyết! Cậu làm gì ở đây vậy?"

Một giọng nói khác cắt ngang, the thé và đầy vẻ khó chịu. Một cô bé khác, tay vẫn cầm quyển sách, chạy vội đến, nắm lấy tay Ánh Tuyết kéo đi.

"Đi thôi, sắp vào giờ rồi. Và đừng có kết bạn với tên đó." - Cô bé liếc mắt nhìn Yên Huy, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.

"Một đứa tầm thường, không xứng để chơi với một thiên tài như cậu đâu, Ánh Tuyết."

Lời nói như nhát dao cứa thêm một nhát vào lòng tự trọng vốn đã chai sạn của Yên Huy. Cô bé kia kéo Ánh Tuyết đi mất, để lại cậu ngồi đó, với bàn tay đã buông thõng và một nỗi đắng nghét lan tỏa trong miệng.

"Thiên tài… sao?" - Yên Huy thì thầm, mắt nhìn theo bóng lưng của Ánh Tuyết đang khuất sau cánh cửa lớp.

Cậu biết, Ánh Tuyết cũng có gia cảnh như cậu. Nhưng khác một điều rằng cô vẫn luôn được mọi người yêu mến, được thầy cô nâng niu. Mọi lỗi lầm, mọi khác biệt đều được bỏ qua, chỉ vì cô là một "thiên tài". Ánh sáng từ những thành tích xuất chúng của cô quá rực rỡ, đến mức có thể che lấp mọi khiếm khuyết.

"Vì cô ấy là thiên tài sao…" Câu hỏi cứ xoáy sâu trong tâm trí cậu. Rồi một suy nghĩ chợt lóe lên, như tia sáng trong đêm tối "Nếu mình… cũng nổi bật hơn? Nếu mình không còn 'tầm thường' nữa? Liệu mọi người có nhìn mình bằng một ánh mắt khác?"

Hy vọng nhỏ nhen ấy thúc giục cậu. Từ hôm sau, Yên Huy bắt đầu thay đổi. Cậu cố gắng giơ tay phát biểu trong giờ học, dù tim đập thình thịch và giọng nói run run.

Cậu chăm chú nghe giảng, cố gắng giải những bài toán khó, nỗ lực hoàn thành bài tập về nhà một cách chỉn chu nhất có thể. Yên Huy muốn chứng minh rằng cậu không tầm thường, rằng cậu cũng có giá trị.

Nhưng thế giới không đơn giản như cậu nghĩ. Những nỗ lực của cậu, thay vì được công nhận, lại thu hút một sự chú ý khác, sự chú ý từ những kẻ luôn tìm cách dìm người khác xuống.

Một buổi chiều, khi Yên Huy đang rửa tay ở nhà vệ sinh cuối dãy lớp học, cánh cửa bị đóng sầm lại. Ba bóng người lù lù chặn lối ra. Đứng đầu là Chí Hùng, cậu học sinh xuất sắc, con nhà giàu có, và cũng là "vua" của lớp.

Khuôn mặt anh ta lúc này không còn vẻ thông minh, lễ phép trước mặt thầy cô, mà nhuốm một vẻ hung hãn, khinh khỉnh.

"Mày đừng có làm màu nữa, Yên Huy." - Chí Hùng cất tiếng, giọng lạnh lùng.

"Tụi tao nhìn mày phát biểu, cố gắng làm bài mà muốn phát ói luôn rồi. Một kẻ như mày, dù có cố gắng đến mấy, cũng không bao giờ đuổi kịp tao đâu. Đừng có mơ."

Yên Huy quay lại, đối mặt với hắn. Trong lòng cậu dâng lên một sự phẫn nộ, pha lẫn bất lực.

"Tại sao?" - Giọng cậu run lên, không phải vì sợ, mà vì uất ức.

Chí Hùng cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ trịch thượng. - "Tại sao hả? Bởi vì mày chỉ là một kẻ tầm thường. Sinh ra đã thua kém, thì mãi mãi sẽ thua kém. Rồi mày sẽ hiểu thôi."

Không một lời nào thêm, một cú đấm thô bạo từ phía sau ập vào lưng Yên Huy, hất cậu ngã dúi vào tường. Rồi những cú đá, những cú đấm như trời giáng ập xuống người cậu.

Yên Huy co người lại, hai tay ôm đầu, cảm nhận từng cơn đau nhói khắp cơ thể. Mùi ẩm mốc của nhà vệ sinh, tiếng thở gấp của những kẻ tấn công, và tiếng cười khinh bỉ của Chí Hùng hòa vào nhau, tạo thành một bản nhạc kinh hoàng.

"Tại sao chứ…" - Nước mắt cay xè lăn ra hòa với mồ hôi và có lẽ là cả máu.

"Mình chỉ muốn nổi bật hơn… muốn được chấp nhận… Tại sao mọi chuyện lại càng tệ hơn…" Yên Huy suy nghĩ dưới sự đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần.

Khi bọn chúng đã thỏa mãn, Chí Hùng bước đến, dùng chân khều khều thân hình đang co quắp của Yên Huy.

"Tha cho mày đấy. Nhớ lấy, đừng bao giờ dám tỏ vẻ trước mặt bọn tao nữa." - Lời cảnh cáo lạnh như băng, rồi chúng bỏ đi, để lại Yên Huy nằm bất động trên nền gạch lạnh lẽo, bẩn thỉu, quần áo xốc xếch, thân thể ê ẩm.

Bước chân chập chững về nhà, Yên Huy cố gắng đi thẳng, dù mỗi bước đi đều khiến các vết thương nhức nhối.

Cánh cửa nhà mở ra, ánh mắt mẹ cậu, người phụ nữ luôn cặm cụi làm việc để nuôi cậu, chuyển từ vui mừng sang hoảng hốt trong tích tắc.

"Con! Con sao vậy? Ai làm con thế này?" - Giọng mẹ run run, tay chạm nhẹ vào vết bầm trên má cậu.

Yên Huy né đi, cúi mặt xuống. - "Con… con té thôi mẹ. Đường hôm nay trơn quá..."

Lời nói dối vụng về được thốt ra trong sự hổ thẹn và đau đớn. Cậu không muốn mẹ lo lắng thêm, không muốn để bà biết đứa con trai duy nhất của bà ngoài kia chỉ là một kẻ yếu đuối, bị bắt nạt. Cậu vội vã lên phòng, đóng sập cửa lại, như nhốt mình vào trong chính cái vỏ bọc đau khổ và tủi nhục ấy.

Những ngày sau đó, Yên Huy trở thành mục tiêu cố định của Chí Hùng và đám đàn em. Mỗi ngày đến trường là một cực hình.

Cậu bắt đầu nghĩ đến chuyện nghỉ học. “Chỉ có cách đó thôi sao? Không được…”

Một buổi chiều, khi Yên Huy đang ngồi thẫn thờ ở góc lớp, bóng một người che khuất ánh nắng chiếu vào mặt cậu. Lại là Ánh Tuyết. Lần này, gương mặt cô không còn nụ cười tươi tắn, mà đầy vẻ áy náy.

"Yên Huy… tớ… tớ xin lỗi." - Giọng cô nhỏ dần.

"Có lẽ… là vì tớ mà cậu mới bị Chí Hùng bắt nạt. Hôm đó tớ đã nói chuyện với cậu…"

Yên Huy nhìn cô, trong lòng dấy lên một sự mệt mỏi vô hạn. Cậu biết Ánh Tuyết hề không sai. Việc cậu bị bắt nạt, căn nguyên sâu xa là từ sự khác biệt và yếu thế của chính cậu. Việc cậu đột nhiên "nổi bật" lên sau khi tiếp xúc với cô chỉ là một trong những cái cớ cho Chí Hùng hành động mà thôi.

"Không phải lỗi của cậu đâu." - Yên Huy lắc đầu, giọng đều đều, không chút sức sống. Cậu đứng dậy, bụi bặm trên quần áo cũng chẳng buồn phủi.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ lóe lên. Nếu cứ tiếp tục chịu đựng, cậu sẽ bị ép đến bước đường cùng. Nghỉ học.

Mà điều đó, cậu không thể để nó xảy ra. Không phải vì bản thân, mà vì mẹ. Cậu nhìn về phía Chí Hùng đang đứng tụ tập với đám bạn, cười nói vô tư. Một quyết định liều lĩnh, tuyệt vọng, hình thành trong đầu cậu.

"Này, Chí Hùng." - Yên Huy bước tới, giọng nói bình thản đến lạ.

Ánh Tuyết giật mình, vội kéo tay áo cậu lại. - "Yên Huy, đừng…"

Chí Hùng quay lại, nhướng mày, vẻ mặt đầy thách thức. - "Mày muốn gì? Lại muốn ăn đòn nữa hả?"

Cơn giận dồn nén bấy lâu, cùng với nỗi sợ phải bỏ học, trộn lẫn thành một thứ năng lượng đen tối. Yên Huy, kẻ vốn luôn co ro, né tránh, giờ đây không còn sợ hãi nữa. Cậu sợ một thứ khác lớn hơn “tương lai tăm tối.”

Không một lời cảnh báo, nắm đấm của Yên Huy vung ra. Bốp! Một âm thanh đanh gọn. Cú đấm trúng thẳng vào giữa mặt Chí Hùng, khiến hắn lảo đảo, tay ôm lấy mũi, mặt biến sắc.

"Được lắm… thằng chó!" - Chí Hùng gầm lên, sự hung hăng bị kích động tột độ. Hắn lao vào Yên Huy như một con thú điên.

Hai đứa trẻ vật lộn với nhau giữa lớp học, tiếng la hét, tiếng gọi nhau của đám đông xung quanh. Yên Huy không còn là kẻ chỉ biết ôm đầu chịu trận. Cậu vật vã, cào cấu, dù kỹ năng chiến đấu thô sơ và thân hình gầy gò hơn hẳn.

Cuộc ẩu đả chỉ kết thúc khi tiếng hét thất thanh của một cô giáo vang lên và vài thầy giáo khác lao tới can ngăn.

Phòng giám thị.

Không khí lạnh lẽo, ngột ngạt. Thầy giám thị, một người đàn ông trung niên với cặp kính dày và khuôn mặt nghiêm khắc, ngồi phía sau bàn làm việc, nhìn hai học sinh đứng trước mặt như nhìn hai phạm nhân.

"Được rồi." - Giọng thầy trầm và nặng nề.

"Lý do hai em đánh nhau là gì? Ai bắt đầu trước?"

Yên Huy hít một hơi, định mở lời. - "Thưa thầy, là Chí Hùng đã…"

"Là Yên Huy đố kỵ với em!" - Chí Hùng nhanh chóng cướp lời, giọng đầy vẻ bị oan, tay vẫn khẽ xoa xoa sống mũi.

"Vì em làm bài kiểm tra được điểm cao hơn cậu ấy. Cậu ấy không phục nên tìm em gây sự."

Yên Huy tròn mắt. Sự trơ trẽn của Chí Hùng vượt quá sức tưởng tượng của cậu. - "Không! Đó là nói dối! Là Chí Hùng đã bắt nạt em trước, liên tục nhiều ngày qua…"

Thầy giám thị nhìn Yên Huy, ánh mắt dò xét. - "Yên Huy, em nói Chí Hùng bắt nạt em? Em ấy là một học sinh gương mẫu, nề nếp, thành tích luôn đứng đầu. Còn em…"

"Điều em nói là sự thật…" - Yên Huy cố gắng giữ giọng, nhưng sự bất công đang khiến cậu run lên.

"Vậy, trong bài kiểm tra gần đây, điểm của em không được tốt, đúng không?" - Thầy hỏi, giọng đều đều.

Yên Huy nghẹn lại. "Bị bắt nạt như thế, tinh thần và thể xác đều tổn thương, làm sao mà tập trung học được?" Cậu nghĩ thầm, đắng cay.

Nhưng cậu vẫn gật đầu thừa nhận. - "Đúng… đúng thưa thầy."

"Em có cảm thấy khó chịu, thậm chí là… ghen tị, vì điểm số của mình không được như mong muốn, trong khi bạn khác lại xuất sắc không?" - Câu hỏi tiếp theo như một cái bẫy.

Yên Huy do dự. Cậu biết mình đang sa vào thế bị động. - "Chỉ… chỉ một chút…"

Thầy giám thị quay lưng lại, nhìn ra cửa sổ, giọng nói nhỏ nhưng đủ để cả hai đứa nghe rõ mồn một, mang đầy vẻ mỉa mai. - "Đố kỵ với thiên tài à…"

Thầy quay lại, ánh mắt lạnh lùng. - "Yên Huy, Chí Hùng có điểm cao hơn em, đó không phải là 'bắt nạt' em. Đó là thực lực của em ấy. Em hiểu chứ?"

Yên Huy đứng chết trân. Mọi lý lẽ, mọi sự thật, dường như đều vô nghĩa trước hai chữ "thiên tài" và "thực lực". Cậu liếc mắt sang Chí Hùng. Dù vẫn cúi gằm mặt, nhưng khóe miệng hắn đã nhếch lên một nụ cười đắc ý, đầy vẻ chiến thắng.

"Yên Huy, mày toi rồi." - Một câu thì thầm đầy khiêu khích, nhỏ như muỗi vo ve, nhưng chui thẳng vào tai Yên Huy.

Ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy. Sự bất công, uất ức dồn nén bấy lờ bỗng trào ra. Không suy nghĩ, Yên Huy vung tay, một cú đấm nữa giáng thẳng vào mặt Chí Hùng ngay trước mặt thầy giám thị.

"Yên Huy!" - Thầy giám thị quát lên, đập tay xuống bàn.

"Có thầy ở đây mà em còn dám đánh bạn nữa à! Em thật là… hỗn láo!"

Yên Huy lúc này mới như tỉnh ra, hơi thở gấp gáp. Cậu nhìn Chí Hùng đang ôm mặt, giả vờ rên rỉ, nhưng đôi mắt nhìn qua kẽ tay lại lấp lánh sự đắc thắng và thách thức.

"Em bị phạt viết bản kiểm điểm. Ngay tại đây, ngay bây giờ. Còn Chí Hùng em về lớp được rồi." - Thầy giám thị đặt một tờ giấy trắng và một cây bút trước mặt Yên Huy.

Khi Yên Huy cầm bút lên, thầy quay đi, nhưng vẫn lẩm bẩm một câu, đủ nhỏ để nghe, đủ lớn để nhức nhối. - "Một kẻ tầm thường… cũng đòi giỏi hơn một thiên tài à?"

Lời nói ấy như nhát dao cuối cùng. Yên Huy cắn chặt môi, tay run run nhưng viết thật nhanh, thật mạnh, như muốn trút hết sự phẫn nộ và tuyệt vọng lên trang giấy. "Chỉ vì hắn là thiên tài… Vì vậy, lời nói của mình, sự thật của mình, chẳng có giá trị gì sao? Đánh bại một thiên tài… khó đến thế ư?"

Khi trở về lớp, bầu không khí càng thêm nặng nề. Ánh mắt của mọi người nhìn cậu đầy vẻ xa lánh và sợ hãi. Yên Huy nhìn về phía chỗ ngồi của Ánh Tuyết, trống trơn, có lẽ cô đã về. Rồi ánh mắt cậu dừng lại ở Chí Hùng.

Hắn đang ngồi đó, quay sang nhìn cậu, và khẽ nở một nụ cười. Không phải nụ cười chiến thắng, mà là nụ cười của kẻ biết rằng trò chơi vẫn chưa kết thúc, một nụ cười đầy khiêu khích và hứa hẹn trả thù. Yên Huy biết điều đó. Và cậu cũng đã có sự chuẩn bị.

Quả nhiên, cuối giờ, khi Yên Huy bước vào nhà vệ sinh, bóng người đã chờ sẵn. Chí Hùng và đám đàn em, với vẻ mặt hầm hè.

"Mày đã làm một điều ngu ngốc, Yên Huy." - Chí Hùng bước tới.

"Lần này, sẽ không chỉ vài cú đấm nữa đâu."

Yên Huy đứng trong góc nhà vệ sinh tối tăm ấy, một sự mệt mỏi vô hạn và trống rỗng nhen nhói trong tim cậu. "Đúng như mình nghĩ, lại tiếp tục rồi."

===Chương 5: Hồi Ức===

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!