Tập 01: Kẻ Không Nên Tỉnh Giấc

Chương 06: Hồi Chuông Cảnh Tỉnh

Chương 06: Hồi Chuông Cảnh Tỉnh

Khoảnh khắc cái tên "Yên Huy" thốt ra từ miệng Chí Hùng, không khí xung quanh dường như đóng băng.

Yên Huy sững người, tim đập ‘thình thịch’ như muốn xé toạc lồng ngực, từng nhịp thở trở nên rối loạn, ngắn lại và gấp gáp. Một phản xạ tự vệ khiến cậu lùi lại một bước, cơ thể căng cứng.

Trong đầu cậu, một ý nghĩ hoảng loạn quay cuồng. - "Không thể nào? Chiếc khăn này… lại vô dụng đến thế sao?"

Nhưng sự thật đập vào mắt. Chí Hùng đã nhận ra cậu. Có lẽ không phải qua khuôn mặt, mà qua ánh mắt, qua dáng vẻ, qua một thứ gì đó rất riêng mà kẻ từng là kẻ thù lại nhớ rõ mồn một hơn ai hết.

Dù trong lòng đang cuộn sóng, Yên Huy vẫn cố hết sức giữ vẻ ngoài điềm nhiên, thậm chí còn cố tạo ra một chút khó chịu. Giọng cậu cố gắng trầm xuống, mang chút xa lạ. - "Là ai? Cậu… nhầm người rồi."

Chí Hùng không bị đánh lừa. Hắn nghiêng đầu, đôi mắt sắc bén như dao quét qua từng chi tiết trên con người đang đứng trước mặt. Một nụ cười nhẹ, đầy vẻ chắc chắn nở trên môi hắn.

"Vậy sao?" - Giọng Chí Hùng chậm rãi, từng chữ như được nhấn mạnh.

"Không thể nào sai được. Là cậu, Yên Huy."

Yên Huy cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra sau gáy. Cậu thở một hơi, cố gắng tỏ ra bình tĩnh hơn, thậm chí pha chút khinh thường. - "Tôi giống cái người tên là Yên Huy đó sao? Cậu là một học viên ở đây, thế mà mắt lại kém thế à?"

Chí Hùng khẽ nhướng mày, vẻ mặt thoáng qua một tia gì đó khó hiểu, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng vẻ tự mãn quen thuộc.

"Tôi á?" - Hắn cười, một tiếng cười khá to, đầy vẻ đắc ý.

"Tôi là Nhà Du Hành đấy nhé! Không phải học viên đâu."

“Nhà Du Hành?” Yên Huy giật mình trong lòng. Chí Hùng và cậu bằng tuổi. Nếu hắn đã là Nhà Du Hành chính thức, điều đó có nghĩa hắn đã được tuyển chọn và đào tạo đặc biệt từ rất sớm. Trong khi những người như Nhược Hoa, Nhật Nam mới chỉ nhận lời mời và chuẩn bị nhập học.

"Tại sao hắn lại được chọn sớm như vậy?" Câu hỏi lóe lên, nhưng cậu không có thời gian suy nghĩ.

Chí Hùng đã tiếp tục, giọng đầy vẻ trịch thượng.

"Cậu không phân biệt được học viên và Nhà Du Hành à? Cũng phải thôi…" - Hắn cười khẩy, ánh mắt như nhìn xuống một thứ gì đó thấp kém.

"Những người như cậu, làm sao mà biết được sự khác biệt chứ?"

Lời nói chế giễu, khơi gợi lại ký ức về những ngày bị bắt nạt, khiến lòng Yên Huy dấy lên một sự khó chịu sâu sắc. Nhưng cậu kìm nén lại. Cậu biết giờ không phải lúc để tức giận.

"Tôi không biết…" - Yên Huy cúi đầu, dáng vẻ mạnh miệng vừa mới đây đã thay bằng một sự nhút nhát giả tạo.

"Tôi chỉ là một cư dân đi lạc thôi… Được một Nhà Du Hành tên An dẫn về đây…"

"Ồ, đi lạc?" - Chí Hùng nhếch môi, tay chỉ vào ngực trái của mình, nơi đeo một chiếc huy hiệu vuông vức bằng kim loại màu nâu đồng ánh kim, được khắc tinh xảo tên "Chí Hùng" và một số ký hiệu nhỏ.

"Thấy chưa? Cô An kia có huy hiệu bạc, cấp bậc cao hơn tôi một chút."

Yên Huy mới để ý. “Đúng là An cũng có một chiếc huy hiệu tương tự, nhưng màu trắng bạc lấp lánh hơn.”

"Dù sao thì…" - Chí Hùng khoanh tay trước ngực, vẻ mặt đầy vẻ ban ơn.

"Cư dân đi lạc không nên có mặt ở đây, đây là khu vực hoạt động chính của các Nhà Du Hành. Cậu nên về phòng nghỉ đi."

Hắn chỉ tay về phía Khu Nghỉ Dưỡng. Nhưng rồi, như nhớ ra điều gì, ánh mắt hắn sáng lên một tia tinh quái.

"Hay là…" - Giọng hắn kéo dài, đầy khiêu khích.

"Cậu tò mò muốn tìm hiểu về nơi này? Cũng phải thôi. Có lẽ đây là lần đầu và cũng là lần cuối cậu được bước chân vào một nơi như thế này. Một kẻ như cậu làm sao có cơ hội lần thứ hai chứ?"

Tiếng cười lớn của hắn vang lên, đầy vẻ kiêu ngạo và giễu cợt. Nó như móng vuốt cào xé vào lòng tự trọng vốn đã mong manh của Yên Huy, khiến ký ức về những trận đòn, những lời nhục mạ năm xưa sống dậy mãnh liệt. Cậu siết chặt nắm đấm.

Nhưng lý trí kịp thời kéo cậu lại. "Chí Hùng đang cho mình một cơ hội. Một cơ hội để chính thức tham quan Khu Tập Luyện mà không cần phải đột nhập." Dù phải nhận sự khinh miệt của hắn, đây vẫn là một con đường tắt quý giá.

Cậu hít một hơi thật sâu, gạt bỏ cảm xúc cá nhân. Giọng cậu vẫn trầm, nhưng cố tình pha chút ngượng ngùng và hiếu kỳ của một kẻ "nhà quê lần đầu lên tỉnh”.

"Tôi… tôi thực sự cũng rất tò mò và hứng thú với những khu vực ở đây… Nếu… nếu không phiền."

Chí Hùng nhìn cậu, đôi mắt sắc như có thể nhìn thấu suy nghĩ. Một nụ cười mỉa mai nở trên môi hắn. - "Tôi thấy cậu đã đi qua Khu Nghỉ Dưỡng và Khu Ăn Uống rồi nhỉ? Được thôi. Theo tôi! Tôi sẽ cho cậu thấy, những Nhà Du Hành chúng tôi tập luyện như thế nào."

Nói rồi, hắn quay lưng, bước đi với dáng vẻ đầy tự tin, không hề nghi ngờ rằng Yên Huy sẽ đi theo hay không. Vì hắn chắc chắn rằng ai cũng sẽ bị sức hút khổng lồ của sự tò mò kéo đi.

Yên Huy đuổi theo với sự hiếu kỳ vô tận của mình. Cậu luôn muốn tìm hiểu mọi thứ kể cả thứ cậu không có tư cách. “Kẻ tầm thường luôn muốn những thứ họ không sở hữu được mà.”

Khi cánh cửa lớn của Khu Tập Luyện mở ra, một thế giới hoàn toàn khác, một cảnh tượng huy hoàng và choáng ngợp, ập vào mắt Yên Huy.

Không gian bên trong rộng lớn đến khó tin, thậm chí còn lớn hơn cả bên ngoài cậu đã thấy, có lẽ ở đây đã áp dụng công nghệ mở rộng không gian nào đó. Nó được chia thành nhiều đặc khu với các trang thiết bị kỳ lạ, không giống bất cứ thứ nào trên thế giới thực.

Không gian rộng lớn tràn ngập những chuyển động phi thường, bay lượn, tăng tốc, giao đấu, tất cả diễn ra đồng thời như một chiến trường được kiểm soát.

Và thậm chí, ở trung tâm khu tập, còn có một tòa nhà nhỏ nhiều tầng, có lẽ là nơi chứa các phòng tập chuyên sâu hoặc thiết bị đặc biệt.

"Mọi thứ…" - Yên Huy thốt lên, không giấu nổi sự kinh ngạc.

"Như trong phim khoa học viễn tưởng vậy…"

Chí Hùng quay lại, khuôn mặt hả hê với phản ứng của cậu.

"Tuyệt lắm đúng không?" - Giọng hắn đầy tự hào.

"Vì thế nên mới có hàng nghìn… hàng vạn người khao khát được trở thành Nhà Du Hành."

Rồi ánh mắt hắn chợt chăm chú vào Yên Huy, vẻ mặt thoáng hiện một sự nghi ngờ sâu sắc. Hắn nhìn cậu chằm chằm, như thể đang cố nhìn thấu một thứ gì đó.

"Poi 2?" - Chí Hùng lẩm bẩm, giọng đầy vẻ khó hiểu.

"Làm sao cậu lại có thể… linh hoạt như vậy được? Một người Poi 2, trong Tầng Giấc Mơ, lẽ ra phải vụng về như một con rối mới đúng."

Chết tiệt! Yên Huy thầm rủa. Cậu đã quên mất một nguyên tắc cơ bản, những người có Poi từ 5 trở lên, trong Tầng Giấc Mơ, có thể nhìn thấy và cảm nhận được cường độ Poi của người khác qua thứ "ánh sáng" hay "trường năng lượng" bao quanh họ. Đó là một dạng nhận thức cao cấp.

Việc Yên Huy không nhìn thấy được trường năng lượng của Chí Hùng hay An, chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho Poi 2 của cậu.

Trí óc cậu làm việc với tốc độ tối đa.

"Bởi vì…" - Cậu vội đáp, cố gắng tỏ ra tự nhiên.

"Tôi từng là một vận động viên điền kinh. Cơ thể vốn đã nhanh nhẹn và có sức bật hơn người bình thường. Có lẽ… dù bị giới hạn một chút trong này, nó vẫn còn đủ để tôi di chuyển như vậy."

Chí Hùng nghe xong, lại cười lên một tiếng, nhưng lần này tiếng cười mang đầy vẻ châm chọc.

"Dù có nhanh nhẹn, mạnh khỏe đến đâu đi chăng nữa…" - Hắn nói đầy vẻ mỉa mai.

"Thì cái trí tuệ thấp kém đó cũng chẳng có ích gì ở nơi này đâu. Ở đây, não bộ mới là vũ khí tối thượng."

Lời xỉa xói cay độc. Nhưng Yên Huy, trong lúc căm giận, cũng kịp nhận ra một điều. Chí Hùng bây giờ có chút khác. Hắn vẫn kiêu ngạo, vẫn xem thường người khác, nhưng có vẻ như đã trưởng thành hơn, cứng cáp hơn. Cơ bắp trên người hắn cuồn cuộn dưới lớp áo tập, toát ra một sự rèn luyện nghiêm túc.

Nếu là Chí Hùng của bốn năm trước với thân hình và có lẽ là cả kỹ năng chiến đấu như bây giờ, thì có lẽ Yên Huy ngày đó đã không chỉ dừng lại ở vài vết bầm.

Đúng lúc bầu không khí căng thẳng, một tiếng hét thất thanh, đầy khẩn trương, xé toang không gian ồn ào của khu tập.

"Nguy rồi! Xuất hiện một Sinh Vật Giấc Mơ loại 6! Cần tiếp viện gấp! Tất cả Nhà Du Hành có mặt, lập tức đến sẵn sàng!"

Giọng nói đó là của An, vang lên từ hệ thống loa nội bộ và có lẽ cả từ thiết bị liên lạc của mọi người. Mọi hoạt động dừng lại trong tích tắc. Những khuôn mặt đang tập trung bỗng dưng biến sắc.

"Một Sinh Vật loại 6? Ở Tầng Giấc Mơ 21 giờ này?" - Một ai đó thốt lên, giọng đầy hoài nghi và lo sợ.

"Không thể nào! Các tầng đã được quét sạch và kiểm soát rồi mà!"

Yên Huy cũng sững người. Sinh Vật Giấc Mơ loại 6, theo thang đánh giá nguy hiểm mà cậu đã đọc, đó là cấp độ thảm họa, có khả năng hủy diệt một cơ sở cỡ nhỏ và đòi hỏi một đội đặc nhiệm Poi cao mới có thể đối phó. Nó không bao giờ nên xuất hiện ở một tầng "an toàn" và đã được khai phá như thế này.

"Từ đâu chui ra?" Yên Huy nghĩ thầm, lòng dấy lên một nỗi bất an sâu sắc.

"Liệu mọi người ở đây có đối phó nổi không?"

Không khí hỗn loạn chưa kịp lắng xuống thì một thông báo khác, còn gây sốc hơn, phát ra từ hệ thống phát thanh chính của toàn cơ sở. Giọng của một phát thanh viên, nhưng không còn bình tĩnh, mà đầy vẻ khẩn trương và một chút hoang mang.

"Bất kỳ một ai biết đến Kmiz! Hãy đến Khu Phòng Ban Chỉ Huy ngay lập tức! Nhắc lại, bất kỳ một ai biết đến Kmiz, hãy đến Khu Phòng Ban Chỉ Huy ngay lập tức!"

"Bất kỳ một ai biết đến Kmiz! Hãy đến…"

Thông báo được lặp đi lặp lại, giọng nói như bị kéo giãn, biến dạng trong tâm trí đang hỗn loạn của Yên Huy.

“Kmiz.”

Cái tên đó. Cái tên đã ám ảnh cậu từ sâu thẳm giấc mơ kiểm tra Poi, từ lời cảnh báo của thực thể bí ẩn "Hãy chạy đi… đứa con… của… Kmiz…"

Mọi âm thanh xung quanh, tiếng huyên náo, tiếng thông báo khẩn, tiếng bước chân vội vã, đột nhiên trở nên xa xăm, bị kéo giãn ra thành những tiếng vọng méo mó, vô nghĩa. Trong đầu Yên Huy chỉ còn vang vọng hai âm tiết ấy, lặp đi lặp lại, mỗi lần một to hơn như một hồi chuông báo tử đang đổ dồn về phía cậu.

"Kmiz… Kmiz… Kmiz…"

Một nỗi sợ hãi trong tiềm thức, thấu xương, thứ mà cậu chưa từng cảm thấy ngay cả khi bị đuổi giết trong Tầng Giấc Mơ 22 giờ, bỗng trào dâng, bóp nghẹt trái tim, làm tê liệt tứ chi. Mồ hôi lạnh toát ra toàn thân. Cậu đứng đó, như một pho tượng, hai mắt mở to, nhìn vào khoảng không trước mặt nhưng chẳng thấy gì.

"Là hắn…" Một ý nghĩ đứt quãng, đầy hoảng loạn.

"Lại là hắn… Kmiz… rốt cuộc ngươi là ai? Tại sao… tại sao lại là bây giờ? Tại sao lại ở đây?"

"…Yên Huy! Này!" - Một giọng nói như từ rất xa vọng lại.

"Này… cậu bị sao vậy? Này! Tỉnh táo lại đi!"

Âm thanh của Chí Hùng, lúc đầu mờ nhạt, dần dần xuyên thủng lớp sương mù kinh hoàng trong đầu cậu. Khi ngẩng đầu lên, đôi mắt cậu đã trở lại vẻ lạnh lùng, giọng nói của cậu khàn đặc, trầm xuống.

"Chúng ta đến Khu Phòng Ban Chỉ Huy thôi."

===Chương 6: Hồi Chuông Cảnh Tỉnh===

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!