Tập 01: Kẻ Không Nên Tỉnh Giấc
Chương 07: Tiếng Gọi Từ Vực Sâu
0 Bình luận - Độ dài: 3,207 từ - Cập nhật:
Câu nói dứt khoát của Yên Huy khiến Chí Hùng nhất thời bị choáng. Hắn không hiểu một kẻ Poi 2, đang trong cơn hoảng loạn như vậy, làm sao lại có thể phát ra mệnh lệnh lạnh lùng và đầy quyết đoán như thế.
Nhưng ánh mắt của Yên Huy lúc này không còn là vẻ sợ hãi ban nãy, mà là một thứ gì đó… thâm trầm và cứng rắn, như thể cậu đã chấp nhận một điều gì đó không thể tránh khỏi.
“Thôi được, cứ xem hắn có làm được gì không.” Chí Hùng nghiến răng. Trong tình thế khẩn cấp này, bất kỳ manh mối nào về “Kmiz” đều quý giá. Hắn không chần chừ, dùng thẻ từ của mình quẹt qua đầu đọc ở cánh cửa dẫn vào Khu Phòng Ban Chỉ Huy.
Tít! Một tiếng bíp xác nhận, cánh cửa kính trượt sang hai bên một cách êm ái.
Một luồng không khí lạnh buốt, mang theo hơi thở của sự hoảng loạn và căng thẳng tột độ, ùa ra từ bên trong. Luồng khí đó thổi tung mái tóc của Yên Huy lên, rồi hắt ngược ra sau. Nhưng thứ cậu cảm nhận được không chỉ là cái lạnh thấu xương.
Mà đó còn là sự sợ hãi, sự bất lực, và một nỗi lo lắng đang bóp nghẹt tâm can của mọi người trong căn phòng ấy. Bước vào bên trong, cảnh tượng trước mắt khiến Yên Huy càng thêm khẳng định điều đó.
Đó là một căn phòng điều hành rộng lớn, với những màn hình lớn chiếu đầy dữ liệu và hình ảnh từ khắp Tầng Giấc Mơ 21 giờ.
Khoảng chục người đang ở đây. Đa số mặc đồng phục quân sự màu xanh lam đậm, một số khác mặc trang phục Nhà Du Hành. Nhưng tất cả họ đều có một điểm chung là trên ngực trái đều đeo một huy hiệu màu tím ánh kim lấp lánh.
Trừ một người.
Đứng ở trung tâm, trước dãy màn hình chính, là một người phụ nữ có dáng người nhỏ nhắn nhưng toát ra một khí thế áp đảo khiến không gian xung quanh như nặng nề hơn. Cô mặc một bộ đồ chỉ huy tối giản màu đen, và trên ngực cô là một huy hiệu đỏ thẫm như máu, lấp lánh một cách uy nghiêm
Lina Frost. Chỉ huy tối cao của cơ sở Tầng Giấc Mơ 21 giờ.
Khi cánh cửa mở, Lina đã quay lại. Đôi mắt sắc như dao của cô lập tức đổ dồn về phía Yên Huy, mang theo sự bất ngờ và dò xét sâu sắc. Sự xuất hiện của cậu, với chiếc khăn đen che mặt và dáng vẻ lạ lùng, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn trong phòng.
“Này, tên đó… chỉ là Poi 2 thôi!” - Một thành viên trong bộ chỉ huy lên tiếng, giọng đầy hoài nghi và thất vọng.
Lina cũng nhíu mày, nhưng trong đôi mắt nâu đỏ của cô lóe lên một tia suy tư. Cô nhớ lại lời của con quái vật loại 6, được truyền về qua hệ thống thu âm từ xa, đầy vẻ khinh miệt và đe dọa.
“Đừng tốn công vô ích. Không ai trong cái ổ chuột đó của các ngươi đủ sức đánh bại ta đâu. Ít nhất… chỉ có một kẻ. Hãy mang người biết đến ‘Kmiz’, kẻ đang lẩn trốn trong đó, ra cho ta. Bằng không… ta sẽ xóa sổ nơi này.”
Rồi làn sóng sát khí kinh hoàng từ con quái vật, dù cách xa hàng cây số, vẫn khiến làn da cô, một Poi 7, cũng phải nổi gai ốc. Đó là một sinh vật có trí tuệ, và biết nói. Chuyện chưa từng có tiền lệ.
“Kẻ này… chính là thứ mà con quái vật đó muốn sao?” Lina thầm nghĩ, mắt không rời Yên Huy. “Không thể nào… nhưng tại sao lại có một thứ gì đó ở cậu ta khiến mình tin tưởng…”
Cô không kịp phân tích thêm. Yên Huy đã lên tiếng, giọng nói trầm khàn rõ ràng, cắt ngang sự hỗn loạn và những tiếng bàn tán trong phòng. - “Tôi đã đến, như thông báo. Bây giờ, ai có thể cho tôi biết… ‘Kmiz’ thực chất là cái gì?”
Mọi người im bặt. Ánh mắt của họ chuyển từ Yên Huy sang Lina.
Lina là người bước ra đầu tiên. Dáng đi của cô nhẹ nhàng nhưng mỗi bước chân đều toát ra sự vững chãi của quyền lực. Cô đứng trước mặt Yên Huy, đưa tay ra, một cử chỉ vừa lịch sự vừa mang tính thăm dò.
“Chào cậu. Tôi là Lina Frost, chỉ huy ở đây.”
Yên Huy nhìn bàn tay được đưa ra.
“Tôi là Yên…” - Cậu suýt nữa nói thật, nhưng kịp thời dừng lại. Khai tên thật ở đây, trước mặt Chí Hùng, là một ý tưởng tồi.
Trí óc cậu làm việc nhanh chóng. - “Tôi là Evan. Tôi đến đây theo lệnh triệu tập.”
Lina không tỏ ra ngạc nhiên, mặc dù cái tên có chút bất thường. Ánh mắt sắc bén cô hỏi. - “Cậu biết về ‘Kmiz’?”
“Tôi không biết.” - Yên Huy đáp thẳng thắn, thấy Lina và mọi người trong phòng thoáng thất vọng.
Nhưng cậu nói tiếp. - “Nhưng tôi đã từng… nghe thấy cái tên đó. Trong một lần tôi vô tình rơi vào Tầng Giấc Mơ trước đây.”
Lời nói của cậu khiến không khí lại căng thẳng hơn. Lina trao đổi ánh mắt nhanh chóng với vài thành viên cấp cao.
Khuôn mặt họ hiện chút thương hại. Trên bàn cân, Một bên là “cư dân đi lạc” Poi 2 vô danh. Một bên là toàn bộ cơ sở nghiên cứu, cùng với hàng chục Nhà Du Hành và nhân viên tinh nhuệ. Dường như kết quả đã quá rõ ràng.
Lina nhìn vào mắt Yên Huy và thấy được sự bình tĩnh kỳ lạ, một sự chấp nhận nào đó trong cậu.
Nhưng cô không thể. Cô là chỉ huy, nhiệm vụ của cô là bảo vệ, kể cả những người yếu thế nhất, dưới sự bảo hộ của cô mọi sự hy sinh đều không được xảy ra.
Rồi cô nghĩ đến số người sẽ bỏ mạng ở lại đây ngày hôm nay, nếu cô cứ cố chấp như vậy. Và cuối cùng cô cũng bất lực nói.
“Evan.” - Giọng Lina trở nên nghiêm túc, đầy vẻ áy náy.
“Nếu… nếu cậu là người duy nhất có thể ngăn chặn thảm họa cho cơ sở này, mối đe dọa từ sinh vật loại 6 kia… Cậu có dám… đứng ra đối mặt với nó không?”
Câu hỏi như một nhát dao. Cả phòng im phăng phắc. Ngay cả Chí Hùng, đứng sau lưng Yên Huy, cũng nín thở. Đối mặt với một sinh vật loại 6, đó là án tử. Lina, một Poi 7, còn không dám chắc mình có thể sống sót trở về nếu trực diện đối đầu.
Nhưng rồi, sự tò mò, sự khao khát hiểu rõ về bản thân, về khả năng dị thường của mình, về “đứa con của Kmiz”… Tất cả như một sợi dây vô hình kéo cậu đi.
Cậu nhìn quanh. Những ánh mắt trong phòng, của Lina đầy áy náy nhưng kiên quyết, của các sĩ quan đầy tính toán lạnh lùng, của Chí Hùng đầy nghi hoặc, tất cả đều đang trông chờ vào cậu. Một Poi 2. “Một vật hiến tế.”
Cậu thở một hơi thật sâu, rồi bước tới, đưa tay ra, bắt lấy tay Lina một cách chắc chắn. Cái bắt tay đó truyền đi một sự quyết tâm lạnh lùng.
“Được.” - Giọng cậu vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.
“Nhưng tôi có một điều kiện. Nếu tôi có chuyện gì… hãy thay tôi chăm sóc gia đình tôi. Đó là tất cả những gì tôi yêu cầu”
Lòng cậu quặn lại khi nghĩ đến mẹ. “Con xin lỗi, mẹ. Nhưng nếu con bỏ mặc tất cả ở đây… liệu con có thể sống thanh thản được không?”
Lina gật đầu, ánh mắt cô chân thành và đầy nể phục. - “Tôi hứa. Với danh dự của một chỉ huy.”
Yên Huy gật đầu, rồi nói tiếp, giọng trở nên cứng rắn. - “Vậy thì, hãy hỗ trợ tôi đến chỗ sinh vật đó.”
Trong ánh mắt cậu lúc này, không còn là nỗi sợ hãi mù quáng, mà là một tia băng giá và sự tò mò sâu sắc. “Ngươi rốt cuộc là thứ gì? Kmiz… Và tại sao cứ đeo bám lấy ta?”
Chỉ vài phút sau, một đội hỗ trợ nhanh chóng chuẩn bị cho Yên Huy. Họ đưa cho cậu một bộ đồ Nhà Du Hành tiêu chuẩn màu xám đen, chất liệu nhẹ và bó sát.
Yên Huy cầm bộ đồ, trong lòng dâng lên một cảm giác chua chát kỳ lạ. “Không ngờ… ước mơ được khoác lên bộ đồ này của mình lại thành hiện thực trong một tình huống oái ăm đến thế.”
Cậu mặc nó vào. Ngay lập tức, một cảm giác nhẹ tênh và linh hoạt hơn hẳn lan tỏa khắp cơ thể. Bộ đồ như hòa làm một với làn da, hỗ trợ từng chuyển động một cách tinh tế.
“Nó được tích hợp sợi nano đặc biệt, sẽ hỗ trợ phản ứng thần kinh và tối ưu hóa vận động của cậu trong môi trường giấc mơ.” - Lina giải thích, cũng đang thay cho mình một bộ đồ tương tự.
“Được chế tạo đặc biệt sao?” - Yên Huy lẩm bẩm, khẽ vung tay, cảm nhận.
“Được rồi, đưa tôi đến đó.”
Hai người tình nguyện làm người dẫn đường. Một là David, một chàng trai tóc vàng, mắt xanh dương, khuôn mặt điển trai như tạc từ đá cẩm thạch, với huy hiệu tím trên ngực. Người còn lại chính là Lina.
“Tôi, dưới tư cách tổng chỉ huy, không thể để cậu gánh vác toàn bộ trách nhiệm và nguy hiểm một mình được.” - Lina nói, giọng kiên định. Rõ ràng đã có sự tranh cãi trong nội bộ, nhưng ý chí của cô đã thắng thế.
Lúc này, Yên Huy mới có dịp quan sát kỹ Lina. Một cô gái với mái tóc đen tuyền cắt ngắn ngang tai, gọn gàng và lạnh lùng. Đôi mắt nâu đỏ của cô sâu thẳm, chứa đựng sự thông minh sắc sảo và ý chí sắt đá. Thân hình cô không cao, nhưng săn chắc, cân đối, mỗi đường nét cơ bắp đều cho thấy một quá trình rèn luyện khắc nghiệt.
“Được rồi. Chúng ta đi thôi.” - Lina ra lệnh, dẫn đầu bước ra khỏi cơ sở qua một cổng phụ. Cánh cửa mở ra, như một lời tiễn đưa đầy bi tráng.
Trên đường đi qua hang động tối tăm, Lina lên tiếng, giọng nhỏ nhưng rõ. - “Evan… đây là trách nhiệm của tôi. Tôi sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ cậu. Cậu hãy yên tâm.”
Yên Huy biết cô nói thật. Cô đi vì lương tâm, vì nhiệm vụ bảo vệ người dân, chứ không phải vì hy vọng cậu có thể làm được gì. Trong mắt họ, cậu vẫn chỉ là một vật “hiến tế” có ý thức.
David, đi bên cạnh, cũng lên tiếng, giọng trầm ấm. - “Tôi cũng không thể đứng nhìn một công dân phải ra đi một mình như thế. Dù sao, tôi cũng là một Nhà Du Hành.”
Cuộc trò chuyện chưa kịp đi xa hơn, họ đã đến. Một khoảng trống rộng lớn trong hang động, và ở trung tâm, là thứ khiến cả David và Lina, hai Nhà Du Hành dày dạn kinh nghiệm, phải lặng người, sắc mặt tái nhợt.
Đó không chỉ là một “con quái vật”. Đó là một tác phẩm nghệ thuật của sự uy nghiêm và đáng sợ. Một con hồ ly ba đuôi khổng lồ, to bằng một tòa nhà nhỏ.
Bộ lông của nó không phải một màu thông thường, mà là một màu tím chàm sâu thẳm, lấp lánh như phủ đầy những vì sao trong vũ trụ. Mỗi sợi lông dường như đang tỏa ra một thứ ánh sáng huyền ảo, khiến cả không gian xung quanh trở nên méo mó, kỳ ảo. Một trường năng lượng khổng lồ, đậm đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, bao quanh nó.
Chưa cần đối mặt, chỉ đứng từ xa, một uy áp kinh hoàng đã đè nặng lên người. David và Lina cảm thấy chân tay run rẩy, hơi thở trở nên khó nhọc.
Và rồi, một giọng nói trầm đục, vang vọng từ sâu thẳm, phát ra từ con hồ ly, không qua miệng, mà như truyền thẳng vào tâm trí họ.
“Ngươi… Là đứa con của Kmiz sao?”
Cụm từ “đứa con của Kmiz” lần nữa vang lên, đập thẳng vào tâm trí Yên Huy. Cậu đứng sững, không nói nên lời.
Con quái vật nhìn cậu với đôi mắt hình viên đạn màu đỏ thẫm, sâu hoắm và đầy bí ẩn như đang nhìn vào một thứ sâu bọ.
Con hồ ly dường như “nhìn thấu” cậu. Một tiếng thở dài khẽ, mang đầy vẻ thất vọng và khinh bỉ, vang lên trong đầu cả ba người.
“Thật yếu ớt làm sao… Thật thảm hại. Nếu biết ngươi chỉ là một sinh linh nhỏ bé, ươn hèn đến thế… thì ta đã không bận tâm đến đây làm gì.”
Nói rồi, nó quay đi, ba chiếc đuôi khổng lồ quét qua không khí, tạo ra một làn gió siết mạnh.
Khoảnh khắc đó, sự sợ hãi trong Yên Huy bị thay thế bằng một cơn phẫn nộ tột độ. Bị coi thường. Bị xem như rác rưởi. Bị kéo vào vòng xoáy này rồi lại bị khinh miệt như thế. Cậu không thể chấp nhận.
“Này! Lão già kia!” - Yên Huy hét lên, giọng vang vọng trong hang động.
“Tại sao ngươi lại gọi ta là ‘đứa con của Kmiz’? Kmiz rốt cuộc là cái gì?”
Con hồ ly dừng lại. Nó quay đầu lại, đôi mắt đỏ như máu nhìn xuống Yên Huy, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Ngươi… vẫn có thể đứng vững dưới uy áp của ta? Và còn dám chất vấn ta?”
Một tràng cười lớn, đầy ma mị và lạnh lẽo, vang lên, khiến cả hang động rung chuyển, những viên đá nhỏ lăn xuống. David và Lina đã không thể chịu nổi, hai đầu gối khuỵu xuống, dựa vào tường đá để không ngã.
“Ngươi sẽ hiểu thôi. Khi thời điểm đó đến, hãy đến tìm ta. Ở nơi sâu thẳm nhất của những giấc mơ.”
Nói rồi, nó lại quay đi, định bước vào một vệt sáng mờ ảo dường như dẫn đến một không gian khác.
Nhưng Yên Huy không muốn nó đi. Trong lòng cậu, một ý nghĩ điên rồ, bộc phát, trỗi dậy. “Liệu có giống lần trước không?”
Cậu tập trung toàn bộ ý chí, tưởng tượng ra một khối lập phương vô hình, lấy con hồ ly làm trung tâm. Trong tâm trí cậu, mọi thứ trong khối lập phương đó, không khí, bụi, ánh sáng, và cả con hồ ly, đều phải phân rã, biến mất, trở về hư vô.
Xoẹt! Không phải một vụ nổ thông thường. Đó là một sự biến mất hoàn toàn. Một khối lập phương không gian, với cạnh dài hàng chục mét, bao quanh con hồ ly, đột nhiên trở nên trống rỗng một cách hoàn hảo.
Con hồ ly, trường năng lượng của nó, thậm chí cả ánh sáng và không khí trong đó, tất cả đều biến mất không một dấu vết, như thể chúng chưa từng tồn tại.
Ngay sau đó, do chênh lệch áp suất cực lớn, không khí từ xung quanh ồ ạt ùa vào khoảng chân không đó, tạo ra một âm thanh rít kinh hoàng kèm theo một cơn gió xoáy dữ dội.
Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.
David và Lina, đang gắng gượng đứng dậy, chỉ kịp nhìn thấy khoảnh khắc con hồ ly biến mất và làn sóng khí ập tới. Họ ngã dúi xuống đất, hoàn toàn choáng váng.
Một giọng nói run rẩy, đứt quãng phát ra từ bộ đàm của Lina. - “Thưa… thưa chỉ huy… tín hiệu năng lượng của sinh vật mục tiêu… đột ngột… biến mất! Hoàn toàn biến mất!”
Cả Lina và David đều hiểu. Nó không phải “biến mất” theo nghĩa chạy trốn. Nó đã bị xóa sổ. Bởi một thứ sức mạnh không thể hiểu nổi.
Lina kinh hoàng. “Chỉ vừa chớp mắt, mọi thứ đã biến mất, là chính con quái vật đó hay ai? Là ai… ai đã thổi bay một Sinh Vật Giấc Mơ loại 6 chỉ trong chưa đầy một giây?” Cô đảo mắt tìm kiếm nhưng rồi chợt nhận ra.
“Evan, cậu ấy biến mất rồi.” - Cô và David vẫn còn quỳ trên nền đá ẩm, đầy vẻ kinh ngạc.
Trở lại với thế giới thực.
Giật mình, Yên Huy bật ngồi dậy trên giường, người đầm đìa mồ hôi lạnh. Tim đập thình thịch như trống đánh. Trên ngực cậu, lớp vải áo ướt sũng một thứ chất lỏng nhầy nhụa như cát ẩm, dấu vết của Lõi Đánh Thức đã được kích hoạt.
Cậu nhìn đồng hồ. 4 giờ sáng. Cậu đã tự thức dậy, bằng cách dùng Lõi Đánh Thức.
Cậu lết xuống giường, bước vào bếp, lấy một cốc nước lạnh và uống cạn trong một hơi. Cảm giác khô khốc trong cổ họng dịu đi một chút. Cậu đặt cốc nước xuống, rồi nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình, đang run nhẹ.
“Thứ sức mạnh đó…” - Cậu thì thầm.
“Là thật. Mình đã dùng nó… lần thứ hai.”
Cậu nhớ lại lần đầu ở Tầng Giấc Mơ 22 giờ, khi bị đuổi giết, một ý nghĩ tương tự đã khiến cậu “xoá sổ” một cánh rừng. Và lần này, ở Tầng Giấc Mơ 21 giờ, ý nghĩ đó đã “xóa sổ” một sinh vật loại 6.
Một cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp người, nhưng cũng pha lẫn một sự phấn khích tột độ.
“Vậy ra là thế…” - Yên Huy ngước nhìn lên trần nhà tối om, như nhìn xuyên qua nó, vào một không gian khác.
“Tất cả khả năng dị thường này…”
Một câu hỏi cuối cùng, đầy ám ảnh vang lên trong tâm trí cậu.
“Kmiz… có phải chính ngươi đã cho ta? Ngươi… rốt cuộc là ai?”
Cậu bước lên phòng. Yên Huy biết, cánh cửa dẫn đến sự thật đã thực sự được mở ra. Và lần này, không có còn đường nào để quay lại nữa.
“Khoan đã…” - Yên Huy như nhận ra điều gì đó. Cậu khựng lại
Cậu nghe có tiếng thở nhẹ từ trong phòng.
===Chương 7: Tiếng Gọi Từ Vực Sâu===
0 Bình luận