Tập 01: Kẻ Không Nên Tỉnh Giấc

Chương 02: Áp Lực Vô Hình

Chương 02: Áp Lực Vô Hình

Một tuần học đầu tiên trôi qua với nhịp độ căng thẳng và đầy những biến động không ngờ. Ngồi cạnh Nhược Hoa, Yên Huy thở dài, đếm nhẩm trên đầu ngón tay. "Đã là người thứ năm trong lớp rồi. Và chỉ có…"

Cậu nhìn lên đầu dãy, nơi Nhật Nam đang ngồi với tư thế thoải mái, như thể không có gì có thể làm phiền được anh ta. Kết quả Poi 5 của anh không ngoài dự đoán của ai, nhưng nó vẫn giống như một tấm bảng phân loại rõ ràng, tách biệt anh với phần còn lại của lớp.

Những người được đánh giá cao như Nhật Nam sẽ sớm nhận được thư mời từ Học Viện Giấc Mơ.

Một tổ chức trực thuộc chính phủ, được ví như ngôi trường của những thiên tài. Nơi đó đào tạo ra những Nhà Du Hành Giấc Mơ chính hiệu, những người tiên phong khám phá và chinh phục các tầng giấc mơ sâu thẳm.

Mức đãi ngộ, nguồn thu nhập khổng lồ và đặc biệt là sự bảo hộ tuyệt đối từ chính phủ, khiến lời mời từ Học Viện trở thành một vinh dự không ai dám và cũng không ai nên từ chối.

Yên Huy nhìn Nhược Hoa, hình ảnh cô trong giấc mơ với những bóng người tỏa ánh sáng lam lại hiện về. "Theo kịp thiên tài sao?" Cậu tự hỏi trong lòng, một cảm giác bất lực len lỏi. "Mình chỉ luôn nỗ lực để tiệm cận với những kẻ được gọi là thiên tài thôi."

"Nếu Nhược Hoa bước vào môi trường đó, thì bấy lâu nay… sự bảo vệ của mình… có ý nghĩa gì chứ?" Câu hỏi như xoáy sâu vào tâm can Yên Huy, như một hồi chuông không dứt. Cậu đã luôn cố gắng theo kịp cô để được ở bên và bảo vệ sự trong sáng thuần khiết mà cậu luôn thầm ngưỡng mộ.

Nhưng chỉ còn ba tuần nữa. Ba tuần ngắn ngủi để cậu biết được sự thật phũ phàng. Liệu cậu có thực sự là một thiên tài ẩn giấu, hay chỉ mãi mãi là kẻ nỗ lực trong vô vọng, luôn chạy theo nhưng không bao giờ với tới?

Rời xa Nhược Hoa đồng nghĩa rằng cậu sẽ đánh mất thứ ánh sáng tự do. Thứ cậu đã gìn giữ bấy lâu.

"Cậu nghĩ tớ sẽ là Poi mấy?" - Yên Huy bỗng hỏi, giọng nhỏ dần.

Nhược Hoa quay sang, nở một nụ cười tươi như nắng sớm, xua tan bầu không khí u ám quanh họ.

"Cậu còn lo chuyện đó sao?" - Cô nhíu mày giả vờ suy nghĩ, ngón tay đặt lên cằm.

"Hmmh... theo tớ nghĩ, cậu sẽ là Poi 5. Hoặc... hơn thế nữa."

Yên Huy giật mình, tim đập thình thịch. - "Cậu… Cậu đừng đùa..."

Poi 5 là một ngưỡng trí tuệ vượt trội mà ít ai chạm đến được, Yên Huy không kỳ vọng đến thế. Nhưng một chút ích kỷ trong cậu lại thầm khát khao. "Chỉ có Poi 5 thì mình mới có thể tiếp tục bước chung con đường với Nhược Hoa."

"Tớ nói thật mà!"

"Thật sao? Tớ thấy Yên Huy còn có thể hơn như thế nữa cơ." - Một giọng nói lạnh lùng, mượt mà như nhung vải cắt ngang cuộc trò chuyện.

Ngọc Linh bước đến, đặt nhẹ bàn tay lên vai Nhược Hoa. Đôi mắt như thiên hà của cô hướng thẳng vào Yên Huy, nụ cười mỉm trên môi mang một ý nghĩa khó hiểu.

Nhược Hoa hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và đáp lại với sự tự tin vốn có.

"Đúng thật là vậy. Nhưng tớ cũng không chịu thua kém mấy cậu đâu đâu nhé!"

Áp lực dồn nén trong lòng Yên Huy giờ đây như có thêm trọng lượng. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

"Không như mấy cậu trông đợi đâu. Tớ chỉ…"

"Ngọc... Ngọc Linh!!!"

Một tiếng hét thất thanh từ cửa lớp cắt đứt lời cậu. Một cậu học sinh mặt mày tái mét, thở gấp như vừa chạy marathon, đang chống tay vào khung cửa.

"Có... có kết quả kiểm tra Poi của cậu rồi... Poi… là Poi…"

Cả lớp im phăng phắc, không một tiếng động. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu học sinh đang thở không ra hơi kia và Ngọc Linh, người vẫn đứng đó với vẻ bình thản đến lạ.

"Cậu nói đi!" - Một ai đó thúc giục.

"Poi... Poi 6!"

Sự im lặng bị phá vỡ bởi những tiếng xì xào, rồi nhanh chóng bùng lên thành một cơn bão bàn tán.

"Không thể nào! Poi 6? Còn hơn cả Nhật Nam sao?"

"Poi 6... tức là ngang với một giáo sư hàng đầu rồi còn gì!"

"Trường chúng ta thật sự có một Poi 6 ư? Đây là chuyện động trời!"

"Nhỏ đó là ai vậy? Ngọc Linh? Là á khoa sao!"

Yên Huy quay người, mắt không rời Ngọc Linh. Cô vẫn đứng đó, chỉ khẽ thở dài một tiếng nhẹ, như thể vừa nghe một tin tức hơi thất vọng.

"Chỉ đến mức này thôi à?" - Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng đủ để vài người gần đó nghe thấy.

"Mình nghĩ mình có thể làm tốt hơn cơ."

Một câu nói khiêm tốn giả tạo, hay sự thật phũ phàng về tiêu chuẩn của một thiên tài? Yên Huy cảm thấy cổ họng khô lại.

Cậu đang nhìn thẳng vào một tồn tại mà người ta gọi là "quái vật". Một Poi 6. Trong lịch sử, số người được công nhận đạt đến ngưỡng này chưa đầy ba nghìn người. Mỗi người trong số họ đều là những cột trụ, có khả năng đưa một quốc gia sánh ngang với các cường quốc.

"Đây là... sự thật... Thật sự có một Poi 6 ở đây... Cô ấy thật sự là ai?" Trước khi cậu kịp định hình lại suy nghĩ, giáo viên chủ nhiệm đã vội vã bước vào lớp.

"Ngọc Linh! Em lên phòng hiệu trưởng ngay! Có... có người từ Trung ương đến gặp em!"

Không khí trong lớp càng thêm ngột ngạt. Ngọc Linh khẽ gật đầu, bước về phía cửa. Khi đi ngang qua bàn Yên Huy, cô dừng lại một giây, đôi mắt thiên hà khẽ liếc nhìn cậu.

"Tớ đi nhé... thiên tài." - Lời nói nhẹ như gió, nhưng lại như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của Yên Huy.

Rồi cô quay lưng, bước ra khỏi lớp. Thứ còn lưu lại chỉ là hình bóng thoáng qua và một thứ áp lực vô hình, đậm đặc, đè nặng lên vai mọi người.

"Poi 6... thật sự là quá đáng sợ." - Yên Huy thì thầm.

Khả năng tư duy và lập luận của một Poi 6 trong thế giới này vượt trội đến mức phi lý, là thiên tài của những thiên tài. Phải rất nhiều Poi 5 hợp sức mới có thể sánh ngang một Poi 6.

"Cô ấy phải giỏi đến mức nào..." Suy nghĩ lấn át khiến cậu vô thức dõi theo bóng lưng của Ngọc Linh.

"Cậu…" - Một giọng nói nhỏ, đầy tổn thương cất lên bên cạnh.

Nhược Hoa đang nhìn cậu, đôi mắt lấp lánh phủ một màn sương mỏng. - "Cậu... cậu thích những người giỏi như thế sao?"

"Tớ... tớ không đủ giỏi để cậu dõi theo hay sao...?" - Giọng cô run nhẹ.

"Không! Không phải thế!" - Yên Huy vội vàng đáp, tay vô thức đưa ra như muốn nắm lấy tay cô, nhưng lại rụt lại.

"Cậu rất giỏi, tớ biết. Nhưng mà…"

"Nhưng mà cậu vẫn bị thu hút bởi thứ ánh sáng đó!" - Nhược Hoa đã đứng phắt dậy. Nhìn Yên Huy, đôi mắt ngấn lệ.

"Chết tiệt!" Yên Huy đứng hình trong giây lát, tim như thắt lại. Những gì cậu định nói là "Nhưng mà tớ thì không giỏi như cậu, nếu tớ không có được vị trí thích đáng, thì cậu có còn coi tớ là bạn như bây giờ nữa không?"

Cậu biết Nhược Hoa không phải loại người chơi với cậu vì thành tích, nhưng nỗi sợ bị vượt qua, đã ăn sâu vào tiềm thức cậu từ lúc nào.

"Cậu hiểu nhầm rồi!" - Yên Huy giải thích.

"Tớ sợ… Tớ sẽ bị bỏ lại…"

Nhược Hoa nhìn vào đôi mắt có chút dao động của Yên Huy. - "Cậu… bị bỏ lại sao… không thể nào, đừng có dối lòng như thế…"

Rồi cô nhìn vào đôi mắt ấy, đôi mắt của người đã âm thầm đối đầu với bao nhiêu thách thức. Yên Huy đã luôn phấn đấu, chỉ để đuổi theo những thiên tài như cô.

Chính cô đã khiến Yên Huy rơi vào cuộc chiến này, cậu đã đua, một cuộc chạy không cân sức. Nhưng cậu đã luôn theo sát thậm chí một số lúc còn chạm vào được.

"Cậu đã luôn nỗ lực như vậy sao…" Nhược Hoa nhận ra, cô chính là người đầu tiên bỏ rơi Yên Huy, bỏ rơi cảm xúc của cậu.

Đã bao giờ cô tự hỏi, liệu Yên Huy đang cố gắng vì điều gì.

Ký ức như ùa về trong tâm trí Nhược Hoa, những hình ảnh của ba năm về trước hiện lên như đang sống dậy trước mắt cô.

"Này! Lại được điểm cao hơn tao hả?"

Một cô bé, bạn cùng lớp thời cấp hai của Nhược Hoa, đang chặn cô lại ở kho chứa đồ cuối trường. Xung quanh là hai đứa con trai to con, tay cầm xô nước, mặt mày đầy vẻ đe dọa.

"Giỏi lắm! Hôm nay cho mày tắm miễn phí!"

Nhược Hoa co rúm người lại, sợ hãi nhìn những xô nước đầy ắp kia. Cô đã báo với giáo viên, nhưng mọi thứ dường như chẳng thay đổi.

Đúng lúc một tên con trai sắp sửa giơ xô nước lên, một giọng nói lạnh tanh, đầy vẻ bất cần vang lên từ cửa kho.

"Này. Đám kia đang làm gì thế? Biết đây là đâu không?"

Một cậu trai xuất hiện. Quần áo xộc xệch, tóc tai rối bù, một tay bỏ túi quần. Đó là hình ảnh Yên Huy ba năm về trước, một cậu học sinh có tiếng là "lưu manh", chẳng màng đến chuyện học hành.

"Hả? Mày là thằng nào? Liên quan gì đến mày?"

Yên Huy không đáp. Chân cậu bước nhanh như gió, lao thẳng vào giữa. Trong chớp mắt, với những động tác nhanh nhẹn đến bất ngờ, cậu đã giật lấy hai xô nước từ tay hai tên to con.

Xối! Xối! Hai xô nước lần lượt đổ ập lên đầu hai kẻ bắt nạt, khiến chúng ướt sũng, hoảng hốt.

Cậu quay sang nhỏ cầm đầu, ánh mắt lạnh như băng. - "Nếu mày muốn bắt nạt ai đó... thì đừng làm điều đó trước mặt tao."

Cảnh tượng ấy, câu nói ấy, cùng dáng vẻ bất cần nhưng kiên quyết của Yên Huy, đã khắc sâu vào tim Nhược Hoa một ấn tượng không thể phai mờ.

Khi đám người kia bỏ chạy, Yên Huy mới quay lại nhìn Nhược Hoa. Cô vẫn còn run rẩy.

"Cậu... cậu muốn gì ở tớ?" - Nhược Hoa hỏi, giọng còn hơi run vì sợ hãi lẫn ngỡ ngàng trước một Yên Huy như thế.

Yên Huy nhún vai, vẻ mặt vẫn lạnh lùng. - "Không có gì. Chỉ là thấy cậu bị bắt nạt nên giúp đỡ thôi."

Rồi, trước sự kinh ngạc của Nhược Hoa, cậu bước tới, một tay vòng qua lưng, một tay đỡ dưới chân, bế bổng cô lên.

"Á!" - Nhược Hoa thảng thốt kêu lên, mặt đỏ bừng.

"Này! Thả tớ xuống! Tớ tự đi được! Như thế này xấu hổ lắm!"

Yên Huy nghiêng người, thì thầm bên tai cô, giọng trầm và kiên quyết - "Cứ như thế này đi, như thế này thì dù có là bất cứ ai, cũng không dám động đến cậu nữa."

"Tại sao? Cậu lại bảo vệ tớ…" Câu hỏi ấy vẫn còn nguyên vẹn, dù đã ba năm trôi qua.

Kể từ hôm đó, cứ mỗi giờ giải lao, Yên Huy lại đứng chờ trước cửa lớp Nhược Hoa. Trên tay cậu lúc là một viên kẹo, lúc là một lon nước mát, lúc là một món đồ chơi nhỏ nhắn.

Cậu không nói nhiều, chỉ đưa đồ rồi đứng đó một lúc, như một lời chào, một lời nhắc nhở rằng cậu vẫn đang ở đây, vẫn đang bảo vệ cô.

Ký ức ấy chưa kịp lắng xuống.

Một hình ảnh khác đã chen vào.

"Nhược Hoa!!!"

Mẹ cô, một người phụ nữ nghiêm khắc, giơ tờ báo cáo kết quả học tập của Yên Huy lên trước mặt cô.

"Con phải biết, thằng bé đó không phải người tốt! Nó học hành thế này, tương lai chỉ là rác rưởi! Nó chơi với con chỉ để lợi dụng con thôi!"

Nhược Hoa ngồi im trên ghế, đầu cúi thấp, hai tay nắm chặt vào nhau. Sự ấm ức, tủi nhục và bất lực dâng trào. Cô muốn hét lên, muốn giải thích, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng.

"Nhưng cậu ấy... cậu ấy là người duy nhất bảo vệ con..." - Giọng cô nhỏ dần, đầy nước mắt.

"Lúc con bị bắt nạt, bố mẹ có biết không..."

Mẹ cô quát lớn, mặt đỏ gay gắt - "Con không nói sao bố mẹ biết được!!!"

Nhược Hoa ngẩng đầu lên, nước mắt lăn dài. - "Con đã nói rồi... mà bố mẹ đã im lặng! Thì làm sao... làm sao con có thể cầu xin được nữa chứ..."

Một cái tát giáng xuống, nặng nề và đau đớn, cắt ngang lời cô. Mọi thứ trước mắt Nhược Hoa nhoè đi. Tiếng quát tháo của mẹ cô như đến từ rất xa - "Mẹ đã cho con nhiều thứ đến... đến… đến…"

Âm thanh xung quanh ù đi, vỡ vụn thành những mảnh rời rạc, rồi chìm hẳn.

Những hình ảnh ấy nối tiếp nhau hiện lên, không theo trật tự, nhưng đau đến mức cô không thể ngăn mình nhìn lại.

Một cậu học sinh lạ mặt từ đâu chạy bắn vào lớp, thở hổn hển dừng ngay trước bàn cô.

"Nhược... Nhược Hoa!"

Nhược Hoa ngước lên, đầy bất ngờ. - "Cậu là ai? Tại sao lại tìm mình?"

Cậu học sinh kia háo hức nói tiếp, giọng đầy phấn khích - "Yên... Yên Huy! Cậu ấy đứng đầu cả khối trong kỳ thi đợt này! Điểm số gần như tuyệt đối!"

Nhược Hoa đập tay xuống bàn, đứng phắt dậy. Tim cô đập loạn nhịp. Cô chạy như bay ra khỏi lớp, hướng về phía bảng thông báo ở sân trường.

Ở đó, đã có một đám đông học sinh tụ tập, xì xào bàn tán. Và trên cùng bảng vàng, cái tên Yên Huy được viết in hoa, chói lọi, với số điểm cao ngất ngưởng, áp đảo mọi người.

"Không thể nào... Làm sao cậu ấy có thể..."

"Thằng Yên Huy đó à? Nó đã thay đổi nhiều như thế sao?"

"Điểm gần như tuyệt đối... Thật khó tin!"

Đúng lúc cô đang chìm đắm trong cảm xúc ngỡ ngàng, một giọng nói quen thuộc, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định, vang lên ngay sau lưng.

"Này, Nhược Hoa."

Cô quay người. Trước mắt cô không phải là cậu trai đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch ngày nào.

Mà là một Yên Huy hoàn toàn khác. Tóc tai gọn gàng, đồng phục chỉnh tề, đôi mắt vẫn lạnh lùng nhưng giờ đây ánh lên một sự tự tin và quyết tâm sắc bén.

"Như thế..." - Giọng cậu trầm ấm.

"Đã đủ để gia đình cậu chấp nhận chưa?" - Câu nói ấy như một tia sét giữa trời quang.

Nó không phải là lời trách móc, cũng không phải là sự khoe khoang. Đó là một lời hứa được thực hiện bằng hành động, một sự biến đổi ngoạn mục chỉ vì một người.

Nhược Hoa đứng sững người. Cô nhìn cậu, từ khuôn mặt điển trai hơn trước, đến bộ đồng phục phẳng phiu, đến ánh mắt kiên định... Tất cả đều khiến trái tim cô rung động mãnh liệt.

"Yên... Yên Huy..." - Giọng cô nghẹn lại, mắt nhòe đi.

"Tớ... tớ thật sự rất nhớ cậu..."

"Yên Huy… cậu đang cố gắng vì điều gì" Nhược Hoa tự hỏi. "Thật sự là vì tớ thôi sao?"

Nhược Hoa khẽ hít vào một hơi. Trước mắt cô, Yên Huy của hiện tại đang ngồi đó, trên mặt cậu lộ rõ sự lo lắng.

"Thật sự cậu đang nghĩ gì vậy… Yên Huy…" Cô chưa bao giờ hiểu được, những thay đổi đó, những nỗ lực đó của Yên Huy là vì điều gì.

===Chương 2: Áp Lực Vô Hình===

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!