Tập 01: Kẻ Không Nên Tỉnh Giấc
Chương 04: Tiến Vào Sâu Hơn
0 Bình luận - Độ dài: 3,024 từ - Cập nhật:
Ánh đèn vàng hắt lên những chồng tài liệu cao ngất trên chiếc bàn nhỏ chật chội của Yên Huy. Hơi mùi của giấy cũ và mực in trộn lẫn trong không khí tĩnh mịch của đêm khuya.
Cậu cắn chặt đầu bút, mắt đảo liên tục qua những dòng chữ nhỏ li ti trong các báo cáo nghiên cứu mà cậu đã phải vất vả lần mò trên các diễn đàn.
Càng đọc, càng nghiên cứu, sự kỳ lạ càng hiện rõ.
Theo mọi tài liệu chính thống, trong các Tầng Giấc Mơ tồn tại những cơ sở nghiên cứu và trại huấn luyện được chính phủ và Học Viện Giấc Mơ thiết lập. “Đó hẳn là nơi mình đã thoáng thấy ánh đèn trong lần đầu tiên.” Nhưng điều khiến cậu bối rối nằm ở một chi tiết khác.
Tất cả các báo cáo đều khẳng định. Những người có Poi dưới 5, khi vào Tầng Giấc Mơ, sẽ có độ linh hoạt cơ thể bằng hoặc thậm chí tệ hơn so với thực tế. Họ vụng về, chậm chạp, như bị trói buộc bởi chính ý thức hạn chế của mình.
"Thế tại sao…" - Yên Huy thì thầm, nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi những ngón tay đang khẽ co duỗi.
"Tại sao một đứa Poi 2 như mình… lại có thể chất và tốc độ vượt trội đến thế?"
Một cơn lạnh sống chạy dọc sống lưng. Cậu nhớ lại bảy tiếng đồng hồ kinh hoàng trong Tầng Giấc Mơ 22 giờ, nơi cậu bị một thực thể khổng lồ đuổi theo.
"Nếu không… trong bảy tiếng đồng hồ đó, có lẽ mình đã mất mạng thật rồi."
Tin tức về Nhược Hoa cũng khiến lòng cậu thêm nặng trĩu. Dù đã phản đối kịch liệt, cô cuối cùng vẫn nghe theo quyết định của bố mẹ. Cô sẽ nhập học Học Viện Giấc Mơ. Một cánh cửa mới, rộng mở và đầy hứa hẹn, sẽ mở ra với cô.
"Vậy sao?" - Yên Huy ngước nhìn trần nhà, giọng đầy mệt mỏi.
"Giấc mơ đó… là sự thật ư?"
Hình ảnh trong giấc mơ tiên tri lại hiện về. “Nhược Hoa tỏa ánh sáng lam rực rỡ, hòa vào dòng người cùng màu sắc ấy.” Cậu đã nghiên cứu. Việc nhìn thấy ánh sáng Poi phát ra từ người khác là đặc quyền của những người có Poi từ 5 trở lên.
"Vậy…" - Câu hỏi cứ xoáy sâu.
"Một kẻ Poi 2 như mình lại có thể nhìn thấy ánh sáng lam đó trong giấc mơ? Giấc mơ đó… có thật sự là một lời tiên tri, hay chỉ là sản phẩm của nỗi sợ và ám ảnh?"
"Dù sao đi nữa…" - Cậu lắc đầu, một nụ cười chua chát.
"Đó cũng chỉ là giấc mơ. Sự thật… có lẽ chỉ đúng một nửa thôi."
Yên Huy đã tự nhủ, cậu sẽ vẫn tiếp tục bảo vệ Nhược Hoa. Bảo vệ cô khỏi sự biến chất của cái danh thiên tài. Bằng cách riêng của cậu.
Đẩy đống tài liệu sang một bên, cậu đứng dậy, cất chúng vào ngăn kéo khóa cẩn thận. Đã đến lúc thử nghiệm tiếp. Nhưng lần này, cậu cần thận trọng hơn.
"Hôm nay, để an toàn, mình sẽ ngủ vào lúc… 21 giờ." - Cậu quyết định.
“Tầng Giấc Mơ 21 giờ là một Tầng Giấc Mơ an toàn, có lẽ sẽ ít nguy hiểm hơn.”
"À, còn phải uống Somnix nữa." - Cậu nhắc nhở bản thân, lấy ra viên thuốc màu xanh dương quen thuộc.
Một phần trong cậu vẫn hi vọng nó có tác dụng, để cậu có một đêm ngủ bình yên thực sự. Nhưng phần lớn hơn lại khao khát nó thất bại, để cánh cửa vào thế giới bí ẩn kia lại được mở ra.
Cậu nuốt viên thuốc, nằm xuống giường, nhắm mắt lại. Hơi thở dần chậm và sâu.
Mở mắt, một cảm giác ẩm lạnh, đặc quánh bao trùm lấy cậu. Yên Huy nhận ra mình đang đứng trong một hang động khổng lồ. Trên đầu là những khối nhũ đá to tướng, nhọn hoắt như những lưỡi dao khổng lồ chĩa xuống, nhỏ giọt nước chậm rãi.
Xung quanh là bóng tối dày đặc, chỉ có vài đốm sáng nhỏ xíu từ những khoáng chất phát quang trên vách đá, tạo ra một thứ ánh sáng mờ ảo, đủ để thấy hình dáng chứ không rõ nét.
"Hang Động Mù Mịt - Tầng Giấc Mơ 21 giờ."
Một cảm giác phấn khích, lẫn với một chút sợ hãi, chạy dọc sống lưng.
"Vậy là chính xác rồi!" Cậu thầm reo lên.
"Mình có thể vào Tầng Giấc Mơ dù đã uống Somnix! Viên thuốc… hoàn toàn vô hiệu với mình!"
Điều đó khẳng định sự khác biệt của cậu. Nhưng tại sao? Cậu vẫn chưa có câu trả lời. Giờ không phải lúc suy nghĩ. Cậu nhớ lại nghiên cứu.
Sinh Vật Giấc Mơ ở tầng này chủ yếu là "Dơi Mù Âm Thanh", một loài dựa vào sóng âm để định vị và tấn công. Chúng gần như mù trong bóng tối này, nhưng thính giác cực kỳ nhạy bén.
"Chỉ cần… không phát ra âm thanh." Yên Huy tự nhắc mình, thở thật nhẹ và chậm.
"Càng ít tiếng động, càng an toàn."
Cậu bắt đầu di chuyển. Những bước chân của cậu nhẹ nhàng đến kinh ngạc, như một bóng ma lướt trên nền đá ẩm ướt. Cậu không đi, mà là bật nhảy từ các mỏm đá này sang mỏm đá khác, thân hình uyển chuyển, tiếp đất không một tiếng động.
Mục tiêu của cậu là tìm ra cơ sở nghiên cứu mà cậu đã đọc được.
Sau một hồi lăn lộn trong bóng tối, lần theo những dấu hiệu ánh sáng le lói, cậu cuối cùng cũng tìm thấy nó.
Một cấu trúc hình vòm khổng lồ được xây dựng ngay trong lòng hang, tường làm bằng một loại vật liệu kim loại pha lê mờ đục, tỏa ra thứ ánh sáng trắng dịu, tách biệt hoàn toàn với thế giới hoang dã bên ngoài.
"Đây rồi!" Yên Huy nấp sau một tảng đá, quan sát.
Cánh cửa chính được bảo vệ bởi hai nhân viên mặc đồng phục, tay cầm một loại vũ khí lạ.
"Theo mình biết thì chỉ có người có thẻ được cấp phép mới được vào." - Cậu lẩm bẩm.
Vậy thì cậu chỉ có thể ở ngoài và khám phá khu vực xung quanh. Nhưng một ý nghĩ nổi loạn, táo bạo dấy lên. Trái tim cậu đập nhanh hơn. "Nhưng nếu… mình lẻn vào thì sao? Bên trong đó có gì? Những nghiên cứu bí mật? Những khu tập luyện đặc biệt?"
Sự tò mò chiến thắng sự thận trọng. Cậu bắt đầu men theo bức tường vòm, tìm kiếm những khe hở, lỗ thông hơi, hay bất kỳ lối vào nào khác ngoài cửa chính.
Đột nhiên, một giọng nói sắc lạnh vang lên ngay sau lưng cậu, khiến cậu giật nảy mình, toàn thân cứng đờ.
"Ai đó!"
Yên Huy quay phắt lại, tay vô thức giơ lên phòng thủ. Trước mặt cậu là một cô gái. Mái tóc đỏ nâu, một bộ trang phục bó sát màu xám đen, được thiết kế tối giản để tối ưu hóa vận động. Đôi ủng cao cổ và đai đeo nhiều ngăn trên người cô khẳng định một điều. Cô là một Nhà Du Hành Giấc Mơ.
Tim Yên Huy đập thình thịch. Cậu vội đưa ngón tay lên môi, ra hiệu "im lặng", mắt liếc nhìn lên trần hang nơi những bóng đen lớn đang treo lơ lửng.
Cô gái ấy khẽ nhíu mày, nhưng không có vẻ hoảng hốt. Giọng cô bình thản, thậm chí có chút thản nhiên. - "Không sao đâu."
Từ một khe đá tối om, một bóng đen lao vụt ra. Nó to hơn dơi bình thường gấp bội, da màu xám xịt, đôi cánh màng như được phủ một lớp năng lượng đen tối, hắc ám tỏa ra hơi lạnh. Chính là "Dơi Mù Âm Thanh"
Con vật hướng thẳng về phía cô gái, miệng há rộng lộ ra hàm răng nhọn hoắt.
Cô gái không hề nao núng. Tay phải cô vung ra sau lưng, rút ra một thanh vũ khí. Đó không phải kiếm thông thường, mà là một thanh kiếm mỏng như lưỡi lam, lưỡi kiếm phủ một lớp ánh sáng bạc lấp lánh, sắc bén đến mức dường như có thể cắt đứt cả ánh sáng. Một vật phẩm được chế tác đặc biệt trong Tầng Giấc Mơ.
Vút! Một nhát chém nhanh như chớp. Ánh bạc lóe lên trong bóng tối. Con dơi biến dị chưa kịp phát ra âm thanh nào đã bị chém đôi, tan thành một làn khói đen rồi tiêu tán.
Toàn bộ diễn ra trong chưa đầy hai giây. Yên Huy đứng hình, mắt mở to. Sự điêu luyện, tốc độ và sức mạnh của cô hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của cậu.
Cô gái quay lại, tra thanh kiếm mỏng vào vỏ đeo sau lưng, hành động thuần thục. Ánh mắt cô đổ dồn vào Yên Huy, mang theo sự tò mò và một chút cảnh giác được che giấu khéo léo.
"Sao cậu lại ở đây? Một cư dân đi lạc à?"
"Cư dân đi lạc". Đó là cách gọi những người vô tình rơi vào Tầng Giấc Mơ vì ngủ quên hoặc quên uống Somnix.
Trước khi Yên Huy kịp đáp, cô gái đã tiếp tục, như đã quá quen với việc này. - "Tôi là An, Nhà Du Hành thường trực tại khu vực Tầng 21 này. Nếu cậu vô tình lạc vào đây, hãy theo tôi về cơ sở. Ở đó an toàn hơn."
Nói rồi, cô quay lưng, bước đi về phía cái vòm trắng kia, hoàn toàn tự tin khi để một người lạ đi phía sau. Sự tự tin ấy đến từ thực lực tuyệt đối. Yên Huy thầm nghĩ. "Cô ấy đủ tự tin để cho người cần giải cứu đi sau lưng… một Nhà Du Hành thực thụ và rất điêu luyện."
Cậu do dự một giây, rồi nhanh chóng đi theo.
Đây có thể là cơ hội để chính thức bước vào bên trong cơ sở mà cậu hằng muốn khám phá. Nhưng cậu cũng nhận ra mối nguy.
Danh tính. Cậu không phải "cư dân đi lạc" thông thường. Cậu là một kẻ xâm nhập có chủ đích.
Khi An không để ý, Yên Huy nhanh tay lôi từ trong túi quần ra một chiếc khăn đen. Cậu đã chuẩn bị trước cho tình huống này. Cậu quàng nhanh lên mặt, che đi phần dưới khuôn mặt. Phòng hờ gặp phải người quen.
Bước qua cánh cửa được canh gác, cảnh tượng bên trong khiến Yên Huy choáng ngợp. Không gian bên trong cái vòm rộng lớn đến khó tin, được chia thành nhiều khu vực riêng biệt bằng các bức tường kính trong suốt hoặc mờ.
Ánh sáng trắng dịu tỏa khắp nơi. Có khu vực với những dãy máy móc phức tạp, khu vực khác giống như phòng thí nghiệm, lại có khu giống như doanh trại với các phòng nghỉ. Đúng là một tiền đồn nghiên cứu và huấn luyện có quy mô.
An dẫn cậu đi qua các hành lang, thẳng tiến đến một khu vực được đánh dấu "Khu Tiếp Nhận và Nghỉ Dưỡng Tạm Thời". Ở đây có nhiều gian phòng nhỏ, cửa đóng.
"Tôi sẽ phải làm gì ở đây?" - Yên Huy cố giữ giọng bình thản hỏi.
An quay lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo.
"Cậu? Làm gì á?" - Giọng cô có chút hài hước.
"Cậu chỉ là một cư dân đi lạc thôi. Việc của cậu là cứ nghỉ ngơi ở đây. Sẽ có người đến hỏi cậu một số thông tin, để làm báo cáo."
Cô dừng lại trước một căn phòng, dùng thẻ từ quẹt qua đầu đọc. Cánh cửa trượt sang một bên không một tiếng động.
"Đây, hãy ở đây. Sẽ có người liên lạc với cậu sớm thôi."
Cô gật đầu với cậu đưa cậu thẻ từ, rồi quay đi, bước nhanh về phía hành lang chính, dáng vẻ bận rộn.
Yên Huy bước vào phòng. Căn phòng nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi đến bất ngờ một chiếc giường đơn gọn gàng, tủ quần áo, bàn làm việc nhỏ, thậm chí cả một góc bếp mini và phòng vệ sinh riêng. Trên bàn còn có sẵn một ít đồ ăn nhẹ đóng gói và nước uống.
"Thiết kế tiện nghi thế này sao…" - Cậu lẩm bẩm.
Đúng lúc đó, một âm thanh rít nhẹ phát ra từ một chiếc loa nhỏ được gắn ở đầu giường, sau đó là một giọng nói trung tính, có vẻ là ghi âm sẵn.
"Xin chào. Để phục vụ công tác quản lý và đảm bảo an toàn cho cư dân, vui lòng cung cấp thông tin cá nhân và lý do bạn xuất hiện tại Tầng Giấc Mơ này. Thông tin sẽ được ghi nhận vào hệ thống và chuyển đến bộ phận quản lý dân cư tại khu vực của bạn."
Yên Huy thở dài. Đúng như cậu dự đoán. Mỗi tháng đều có nhân viên y tế đến kiểm tra số lượng Somnix. Việc một người "đi lạc" sẽ được báo cáo ngay, để đối chiếu và có biện pháp phòng tránh.
Cậu ngồi xuống, cung cấp thông tin cá nhân cơ bản như tên, tuổi, địa chỉ. Tất cả đều là thật, vì cậu biết họ có thể kiểm tra chéo dễ dàng.
Đến phần lý do, cậu hít một hơi, rồi nói với giọng đầy vẻ hối lỗ.
"Tôi đã làm mất vỉ thuốc Somnix. Tôi định đi báo cáo để xin cấp mới, nhưng không ngờ lại ngủ quên và rơi vào đây…"
Giọng nói từ loa im lặng một lúc, có lẽ đang ghi nhận. Rồi một giọng nói thật của một nhân viên, có chút bực bọc, vang lên.
"Cậu phải cẩn thận hơn chứ! Nếu cậu có chuyện gì ở đây, trách nhiệm sẽ quy về phía chúng tôi! Lần sau đừng có cẩu thả như vậy nhé!"
Yên Huy vội vã xin lỗi. Sau đó, thông báo tiếp theo phát ra.
"Chúng tôi sẽ cử người mang thuốc thay thế đến địa chỉ của cậu vào ngày mai. Trong thời gian chờ đợi tỉnh dậy, hãy nghỉ ngơi tại đây. Đừng tự ý rời khỏi phòng."
"Vâng, tôi hiểu." - Yên Huy đáp.
Nhưng ngay khi âm thanh từ loa tắt lịm, ý nghĩ trong đầu cậu lại trỗi dậy. - "Chờ đợi tỉnh dậy? Không. Đây là cơ hội ngàn vàng. Mình không thể để lãng phí."
Sau một hồi chờ đợi cho chắc chắn, cậu lại lấy chiếc khăn đen che mặt. Cậu mở cửa phòng một cách thận trọng, thò đầu ra ngoài. Hành lang vắng lặng.
Có vẻ an ninh bên trong không quá nghiêm ngặt, có lẽ vì họ tin tưởng vào hệ thống khóa và sự tuân thủ của mọi người.
"Lớn thật…" - Cậu thì thầm, len lỏi qua các hành lang.
"Nhưng mà mình lẻn ra ngoài thế này mà hình như chẳng ai biết nhỉ?"
Bằng sự nhanh nhẹn vốn có và khả năng quan sát tinh tường, cậu bắt đầu hành trình khám phá chớp nhoáng.
Cậu lướt qua những khu vực sinh hoạt chung như khu ăn uống, khu nghỉ dưỡng và các phòng họp hành chính, tất cả đều được bố trí ngăn nắp, vận hành trơn tru như một cơ sở quân sự thu nhỏ.
Trái ngược hẳn, Khu Nghiên Cứu và Khu Tập Luyện phía trước lại toát ra một cảm giác căng thẳng rõ rệt, cửa kiểm soát, thẻ cấp quyền và camera giám sát hiện diện dày đặc.
"Vậy đây… chính là một trong những cơ sở nghiên cứu ở các Tầng Giấc Mơ sao." - Cậu đứng trong một góc khuất, lòng tràn ngập sự tò mò và kính nể. Quy mô và sự đầu tư vượt xa tưởng tượng của cậu.
Đột nhiên, một giọng nói đầy nghi ngờ vang lên ngay phía sau, khiến cậu toàn thân giật bắn.
"Này cậu! Này! Cậu là ai? Che mặt làm gì?"
Yên Huy quay người một cách máy móc, tim đập loạn xạ. Trước mặt cậu là một chàng trai mặc trang phục tập luyện, có lẽ vừa từ khu tập ra. Và khi ánh mắt cậu chạm vào khuôn mặt đầy vẻ quen thuộc, thứ mà cậu đã cố quên đi từ lâu, mọi thứ dường như đóng băng.
Khuôn mặt đó… với nụ cười khinh bỉ, đôi mắt đầy vẻ trịch thượng. Nó đã in hằn trong ký ức đau đớn của cậu.
Chí Hùng.
Chí Hùng, kẻ được cho là một "thiên tài". Và giờ đây, hắn đang đứng đây, trong một cơ sở nghiên cứu Tầng Giấc Mơ, nhìn chằm chằm vào Yên Huy với ánh mắt soi mói, đầy cảnh giác.
"Chí…" - Tên hắn suýt nữa thốt ra khỏi miệng Yên Huy. Cậu nuốt ực, cố giữ bình tĩnh, giọng khàn đặc cất lên.
Ánh mắt của Chí Hùng dừng lại ở chiếc khăn che mặt, rồi di chuyển lên đôi mắt của Yên Huy. Một sự nhận biết chậm rãi, rồi dần dần trở nên sắc bén, hiện lên trong đôi mắt hắn.
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài.
Rồi khóe môi hắn cong lên. Không còn là nụ cười kiêu ngạo của học sinh cấp hai, mà là một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ thâm trầm và thích thú.
"Không lẽ…" - Giọng Chí Hùng chầm chậm, từng chữ như búa đập vào tim Yên Huy.
"Yên Huy?"
===Chương 4: Tiến Vào Sâu Hơn===
0 Bình luận