Lần đầu đọc thì thấy hơi nghi ngờ có lẽ là do cách nhân vật xuất hiện nhưng lần này đọc lại đã thấy khác hẳn khi mang cái tâm lí lúc trước rồi. Phần mở tác giả làm rất tốt trong việc kéo người đọc vào tình tiết của truyện, tạo cảm giác muốn biewts chương sau nhân vật sẽ làm gì hành động như nào và diễn biến câu chuyện sẽ đi về đâu. Kế đến là văn phong t thấy tác viết rất mượt đọc không bị sượng và đứt nhịp nên dễ theo dõi câu chuyện liền mạch. Đấy là những nhận định chung nhất của t khi đọc truyện của bác, tặng tác thêm 1 tym
Đây là chương phụ nên mình chỉ viết 1k từ, cơ mà nếu là chương phụ thì mình nên ghi rõ ra hay để "chương 0" cũng được nhỉ?
-----
Chương này đúng nghĩa là chương phụ, nó có liên kết với Arc 2, nhưng chỉ đơn giản là đoạn hồi ức thôi.
Arc 2 sẽ bắt đầu sau khi kết thúc 11 chương ở Arc 1, nên bạn cũng có thể đọc nó sau khi phần này bắt đầu khởi hành.
Vậy nhé...? Tạm biệt, và cảm ơn.
Con hàng này mang đến cho tôi một cái vibe tương tự phần intro của tựa game Detention. Xem qua thì có vẻ hay ho và sáng tạo, nhưng sự sáng tạo này hoàn toàn thất bại trong việc kể chuyện. Hãy dùng Detention để làm một ví dụ.
Ngụy Trọng Đình cũng được đặt POV ở đầu game tương tự nhân vật "tôi" ở trường đoạn kể lể lê thê infordump đầu tiên. Họ đều bị giết bởi một nhân vật tưởng chừng như là nữ chính, ở trường hợp của Đình là Phương Nhuế Hân - người sau này là POV chính của toàn bộ câu chuyện. Detention chọn nhảy POV như vậy để phục vụ trải nghiệm khám phá của người mới, và cũng để bảo vệ chủ đề tâm lý - chính trị của câu chuyện. Trọng Đình đóng vai trò cốt lõi như trục lương tri duy nhất, và anh ta là một nhân vật cực kỳ quan trọng, xuất hiện xuyên suốt trong tiến trình kể truyện.
Điều tôi đang muốn nói đến là gì? Là việc nhảy POV cần có chủ đích nghệ thuật rõ ràng. Việc kể lể infordump tụng kinh lê thê về thân thế và cuộc đời của một NPC dùng một lần là không cần thiết. Toàn bộ bi kịch của gã đàn ông kia chung quy lại chỉ có: "Tôi yêu em thiết tha, tôi chỉ có mình em để bấu vào. Ôi không, tôi bị em phản bội. Cô...Cô là ai..." Ờm...Quá ư là thừa thải và mang tính lấp đầy.
Việc nhảy POV này khiến tôi bị bối rối. Tôi nhìn thấy tag [Lé Biên] trong phần giới thiệu, tôi nghĩ rằng nhân vật tôi là nữ. Và rồi tác giả ném cho tôi cụm "thằng mồ côi" ngay trường đoạn chào sân. Tôi phải lần ngược lại trang home để xem mình có nhìn nhầm không, thật sự là tag [Lé Biên] nhưng không có tag [Chuyển giới]. Tôi không hiểu chuyện gì đang diễn ra và thằng này là ai trong câu chuyện. "Một thằng đực xưng 'tôi' trong một truyện ô môi ư?", tôi đã nghĩ như vậy.
Nếu bạn nghĩ rằng điều này là chủ ý để người đọc tò mò thì bạn đã thành công trong kế hoạch, và cũng thành công trong việc hãm hại tư duy của độc giả, cụ thể là tôi. Tôi đoán chừng thằng này là một nhân vật cực kỳ quan trọng trong câu chuyện vì rất hiếm có một thằng đực được phép xưng "tôi" trong tiểu thuyết lé biên. Tôi cố gắn ghi nhớ thông tin về hắn. Để rồi tác giả nhảy POV đi và bỏ lại tôi với một sự hụt chân và chới với vì không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Vẫn là infordump và con hàng Detention. Cái cách nhân vật chính khựng lại để tụng kinh Kirito giữa combat, rằng "Những người được gọi là Vyrmory....Họ là mục tiêu cần được loại bỏ khỏi xã hội loài người." hay "Trong số Vyrmory, … Biến họ thành những cái xác vô hồn." thật sự là cào vào mắt vì nhịp gãy như cái ổ voi giữa đường. Nó cũng giống như việc Detention xé giấy nháp rải khắp nơi rồi nhồi thông tin cho người chơi "Ma đói là....Vong hồn là....Hãy nín thở khi gặp ma..."
Nó giống y đúc.
Tôi không hi vọng nhiều vào tác phẩm này.
Theo tui thì về cái phần build nhận vật phụ thật tốt, đó là mong muốn của mỗi người và bác không nên phán xét tác giả về cái này. Dù sao thì cỡ 1 ngàn từ cỏn con cũng đã là gì đâu, ngắn ngủn thôi mà.
Nhưng, có một cái tui công nhận bác nói đúng là tác giả chuyển góc nhìn chưa mượt. Trong 1 câu chuyện mà tác giả dùng ngôi 1 thì việc phân biệt rạch ròi càng khó khăn hơn. Mà vấn đề không dừng lại ở đấy, sau đó tác giả bắt đầu tuôn một tràng về wb, cuối cùng đám độc giả như tui và bác bị ngợp và không hiểu nổi cái thế giới này. Đáng lẽ phần sau mới là phần lão nên làm chỉn chu hơn, tả kĩ hơn.
Nói chung thì với tui, tui đánh giá phần đầu khá ổn. Song, nó khá rush và việc tả chưa được đầu tư. Và tui chỉ có một cái nhìn chung chung thôi. Mà phần đầu thế là cũng ổn ổn rồi. Còn phần sau thì như đã nói là cực kỳ bát nhè. Hy vọng tác giả sẽ lắng nghe 2 ý kiến này và cải thiện nhé.
12 Bình luận
-----
Chương này đúng nghĩa là chương phụ, nó có liên kết với Arc 2, nhưng chỉ đơn giản là đoạn hồi ức thôi.
Arc 2 sẽ bắt đầu sau khi kết thúc 11 chương ở Arc 1, nên bạn cũng có thể đọc nó sau khi phần này bắt đầu khởi hành.
Vậy nhé...? Tạm biệt, và cảm ơn.
Xem qua thì có vẻ hay ho và sáng tạo, nhưng sự sáng tạo này hoàn toàn thất bại trong việc kể chuyện. Hãy dùng Detention để làm một ví dụ.
Ngụy Trọng Đình cũng được đặt POV ở đầu game tương tự nhân vật "tôi" ở trường đoạn kể lể lê thê infordump đầu tiên. Họ đều bị giết bởi một nhân vật tưởng chừng như là nữ chính, ở trường hợp của Đình là Phương Nhuế Hân - người sau này là POV chính của toàn bộ câu chuyện. Detention chọn nhảy POV như vậy để phục vụ trải nghiệm khám phá của người mới, và cũng để bảo vệ chủ đề tâm lý - chính trị của câu chuyện. Trọng Đình đóng vai trò cốt lõi như trục lương tri duy nhất, và anh ta là một nhân vật cực kỳ quan trọng, xuất hiện xuyên suốt trong tiến trình kể truyện.
Điều tôi đang muốn nói đến là gì? Là việc nhảy POV cần có chủ đích nghệ thuật rõ ràng. Việc kể lể infordump tụng kinh lê thê về thân thế và cuộc đời của một NPC dùng một lần là không cần thiết. Toàn bộ bi kịch của gã đàn ông kia chung quy lại chỉ có:
"Tôi yêu em thiết tha, tôi chỉ có mình em để bấu vào. Ôi không, tôi bị em phản bội. Cô...Cô là ai..."
Ờm...Quá ư là thừa thải và mang tính lấp đầy.
Việc nhảy POV này khiến tôi bị bối rối. Tôi nhìn thấy tag [Lé Biên] trong phần giới thiệu, tôi nghĩ rằng nhân vật tôi là nữ. Và rồi tác giả ném cho tôi cụm "thằng mồ côi" ngay trường đoạn chào sân. Tôi phải lần ngược lại trang home để xem mình có nhìn nhầm không, thật sự là tag [Lé Biên] nhưng không có tag [Chuyển giới]. Tôi không hiểu chuyện gì đang diễn ra và thằng này là ai trong câu chuyện. "Một thằng đực xưng 'tôi' trong một truyện ô môi ư?", tôi đã nghĩ như vậy.
Nếu bạn nghĩ rằng điều này là chủ ý để người đọc tò mò thì bạn đã thành công trong kế hoạch, và cũng thành công trong việc hãm hại tư duy của độc giả, cụ thể là tôi. Tôi đoán chừng thằng này là một nhân vật cực kỳ quan trọng trong câu chuyện vì rất hiếm có một thằng đực được phép xưng "tôi" trong tiểu thuyết lé biên. Tôi cố gắn ghi nhớ thông tin về hắn. Để rồi tác giả nhảy POV đi và bỏ lại tôi với một sự hụt chân và chới với vì không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Nó giống y đúc.
Tôi không hi vọng nhiều vào tác phẩm này.
Nhưng, có một cái tui công nhận bác nói đúng là tác giả chuyển góc nhìn chưa mượt. Trong 1 câu chuyện mà tác giả dùng ngôi 1 thì việc phân biệt rạch ròi càng khó khăn hơn. Mà vấn đề không dừng lại ở đấy, sau đó tác giả bắt đầu tuôn một tràng về wb, cuối cùng đám độc giả như tui và bác bị ngợp và không hiểu nổi cái thế giới này. Đáng lẽ phần sau mới là phần lão nên làm chỉn chu hơn, tả kĩ hơn.
Nói chung thì với tui, tui đánh giá phần đầu khá ổn. Song, nó khá rush và việc tả chưa được đầu tư. Và tui chỉ có một cái nhìn chung chung thôi. Mà phần đầu thế là cũng ổn ổn rồi. Còn phần sau thì như đã nói là cực kỳ bát nhè. Hy vọng tác giả sẽ lắng nghe 2 ý kiến này và cải thiện nhé.