Tôi đã từng tin rằng, nếu một người đủ đẹp, thì thế giới sẽ tự động đối xử dịu dàng với họ.
Niềm tin đó theo tôi suốt nhiều năm, cho đến đêm tôi chết.
Cô đứng trước mặt tôi, ánh đèn hắt lên gương mặt quen thuộc ấy một thứ sáng dịu đến mức phi lý. Không có dao rút ra, không có tiếng gào thét, cũng chẳng có biểu cảm nào giống sát ý. Chỉ là một nụ cười rất khẽ, nụ cười của người biết chắc mình sẽ không bị nghi ngờ.
Tôi muốn hỏi cô điều gì đó. Có lẽ là “vì sao”, hoặc cũng có thể là “em là ai”. Nhưng đến lúc nhận ra cổ họng mình không còn nghe lời, tôi mới kịp nghi ngờ: từ đầu đến cuối, tôi chưa từng đứng trước sự thật, chỉ đứng trước một vẻ đẹp được dựng nên vừa khít với nỗi cô độc của mình.
Và thế là đủ để giết chết trái tim này.
----
Bản thân từng nghĩ rằng, việc tồn tại hay không cũng chẳng tạo ra khác biệt gì quá lớn.
Nếu một người sinh ra mà không được mong đợi, thì liệu họ có thật sự cần phải sống tiếp không? Hay chỉ là đang chiếm chỗ trong một thế giới vốn đã đủ chật chội?
Tôi không nhớ rõ lần đầu tiên mình nhận thức được điều đó là khi nào. Chỉ biết rằng, từ rất sớm, tôi đã học được cách không hỏi về những thứ vốn không thuộc về mình. Ví dụ như… gia đình. Ví dụ như… một nơi để quay về.
Có những câu hỏi mà nếu không hỏi, người ta sẽ xem như bạn biết điều.
Có những câu hỏi mà nếu hỏi ra, bạn sẽ lập tức trở thành kẻ lạc loài.
Tôi thuộc loại thứ hai.
Vậy nên tôi học cách im lặng. Học cách mỉm cười khi người khác vô tình, hoặc cố ý chạm vào những khoảng trống mà tôi chưa từng có cơ hội lấp đầy. Học cách gật đầu cho qua, khi ai đó tò mò hỏi rằng “nhà anh làm gì”, “bố mẹ anh thế nào”.
Nếu tôi trả lời thật, liệu có ai ở lại không?
Câu trả lời đó, tôi đã thử kiểm chứng vài lần. Và kết quả thì… luôn giống nhau.
Vậy nên, từ lúc nào đó, tôi bắt đầu chọn một câu chuyện dễ nghe hơn. Một gia đình bình thường, một mái nhà yên ấm, một quá khứ không có gì đáng để đào sâu. Không phải để lừa ai cả. Chỉ là để xem… nếu tôi kể như vậy, liệu người ta có ở lại lâu hơn một chút không.
Rồi tôi gặp Sora.
Một người con gái không hỏi nhiều. Không tò mò quá mức. Không cố gắng bước vào những phần tôi khép kín. Cô ấy chỉ đứng đó, mỉm cười, và ở lại.
Cô ấy tuyệt vời đến nỗi, đôi khi tôi tự hỏi... Liệu người này thực sự tinh tế, hay trông tôi chẳng có điều đặc biệt để cô cần tìm hiểu sâu?
Ban đầu, tôi tự nhủ rằng như vậy là đủ. Chỉ cần một mối quan hệ yên ổn, một người để cùng ăn tối, cùng xem phim, cùng chia sẻ những câu chuyện vô thưởng vô phạt. Chỉ cần vậy thôi cũng đã tốt lắm rồi.
Nhưng con người là sinh vật tham lam.
Khi đã quen với sự hiện diện của một ai đó, người ta bắt đầu sợ việc đánh mất họ.
Và tôi nhận ra rằng, mình không thể tưởng tượng nổi cuộc sống thiếu đi Sora.
“Anh… thực sự yêu em, Sora.”
Tôi đã nói điều đó vào buổi hẹn hôm nay, với toàn bộ can đảm mà bản thân có được. Nói với người con gái đang ngồi đối diện mình, dưới ánh đèn dịu nhẹ của nhà hàng, rằng nếu thiếu cô ấy… tôi không chắc mình còn lý do gì để tiếp tục.
Tôi không muốn lời nói của mình chỉ là cảm xúc nhất thời. Vậy nên tôi mở chiếc hộp nhỏ trong tay, giữa không gian ngập tràn ánh đỏ mờ ấm áp.
“Làm vợ anh nhé?”
Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra mình đã rất lâu rồi mới dám đặt cược mọi thứ vào một quyết định. Một cảm xúc mãnh liệt đến mức không thể lùi lại. Và kỳ lạ thay, trái tim tôi không hề sợ hãi.
Sora mỉm cười, bước đến trước mặt tôi.
“Vâng!”
Nụ cười của cô ấy, trong giây phút đó, khiến tôi tin rằng… có lẽ mình cũng xứng đáng có được thứ gọi là gia đình.
Chúng tôi đi xem phim sau đó. Một bộ phim nói về gia đình, chủ đề mà trước đây tôi luôn tránh né. Nhưng lần này, khi ngồi cạnh vị hôn thê của mình, tôi không còn thấy nó xa lạ như trước.
Có lẽ, gia đình không nhất thiết phải là thứ bạn sinh ra đã có.
Có lẽ, nó là thứ bạn lựa chọn.
Sau khi bộ phim kết thúc, chúng tôi lên tầng thượng của trung tâm thương mại. Gió đêm thổi nhẹ, Sora vẫn còn sụt sịt vì xúc động.
“Thật xấu hổ, lẽ ra em không nên khóc như vậy.”
Tôi dang tay ra, để cô ấy tựa vào. Trong khoảnh khắc đó, tôi nghĩ về tương lai. Về những thứ mình sẽ phải gánh vác. Về việc, cuối cùng thì tôi cũng có một người để bảo vệ.
Có một sự thật tôi chưa từng nói. Một sự thật mà tôi biết mình không thể giấu mãi. Nhưng tôi tin rằng Sora sẽ không để tâm. Cô ấy chưa từng hỏi. Chưa từng ép tôi phải kể.
Đó là lý do tôi dần tin, rồi đặt nhiều niềm tin hơn nữa.
“Anh, có thể vì em không?”
Câu hỏi ấy được thốt ra rất khẽ, với đôi mắt long lanh nhìn thẳng vào tôi.
“Ừm, tất cả.”
Nếu đó là điều em muốn, tôi sẵn sàng dâng hiến mọi thứ. Bởi vì, trên thế giới này, em là người duy nhất tôi còn có.
Và rồi, Sora mỉm cười.
Nhưng nụ cười ấy… không còn giống trước nữa.
“Vậy, anh hãy chết vì em nhé?”
Câu nói ấy rơi xuống nhẹ tênh, như một lời thì thầm giữa hai người yêu nhau.
Rồi ánh chớp lóe lên.
Tiếng nổ vang dội, dội thẳng vào tai tôi trước khi cơn đau kịp xuất hiện. Một lực lạnh buốt xé ngang cổ họng, như thể ai đó vừa kéo mạnh một sợi chỉ vô hình ra khỏi cơ thể tôi.
Bản thân theo phản xạ đưa tay lên.
Thứ chất lỏng ấm nóng, trơn trượt thấm đẫm lòng bàn tay khiến tôi sững lại. Không phải sợ hãi, mà là bối rối. Tôi không hiểu vì sao mình lại đang chảy máu, càng không hiểu vì sao điều này lại xảy ra giữa khoảnh khắc lẽ ra phải hạnh phúc nhất đời mình.
Tôi nhìn xuống Sora.
Chiếc váy màu lam bị vấy đỏ từng mảng loang lổ. Khẩu súng lục nằm gọn trong tay cô ấy, nòng súng vẫn còn nghiêng về phía tôi.
Và nụ cười kia… vẫn ở đó. Không run rẩy, không hối lỗi. Một nụ cười bình thản đến đáng sợ, như thể tất cả chỉ là một việc cần làm cho xong.
Đầu gối tôi khuỵu xuống trước khi ý thức kịp phản ứng. Cơ thể đổ ra sàn, nặng nề và vụng về, như một con rối vừa bị cắt đứt dây điều khiển. Máu tuôn ra từ cổ tôi, lan rộng trên nền gạch lạnh, từng vòng, từng vòng, chậm rãi và im lặng.
Tầm nhìn bắt đầu rã ra thành những mảng tối.
Giữa khoảng mờ nhòe ấy, tôi thấy Sora quay lưng đi, áp điện thoại lên tai.
“Xử lý xong phần đầu rồi.”
Giọng cô ấy bình thản đến mức xa lạ, như thể người vừa ngã xuống sau lưng không hề tồn tại.
Rồi tôi thấy cô ấy đưa tay lên gương mặt mình.
Những ngón tay luồn vào lớp da quen thuộc ấy, kéo mạnh.
Lớp da tách ra, méo mó, rời khỏi khuôn mặt như một chiếc mặt nạ rẻ tiền. Nó rơi xuống sàn, ngay trước mắt tôi.
Người đứng đó… Không phải Sora.
Đó là một cô gái trẻ tuổi với mái tóc đen dài, khác hoàn toàn với người tôi yêu.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bóng tối khép lại hoàn toàn, tôi vẫn cảm thấy mình ngu dốt thế nào khi bấy lâu vẫn chưa hiểu ra một điều muộn màng.
Từ đầu đến cuối, thứ đứng trước mặt tôi liệu có là sự thật? Ánh mắt, nụ cười và cả giọng nói... Liệu có phải sự thật?
Có lẽ, nó chỉ là một vẻ đẹp được tạo ra vừa khít với nỗi cô độc của tôi.
Và thế là đủ để giết tôi.
---
Đêm tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió lướt qua mép tòa nhà.
Ánh đèn thành phố trải dài phía dưới, xa xôi và thờ ơ, như thể mọi thứ đang diễn ra nơi đây chẳng hề tồn tại trong thế giới của con người. Tôi tựa người vào lan can tầng thượng, chiếc điện thoại đã tắt từ lúc nào không hay, chỉ còn hơi lạnh của kim loại thấm qua đầu ngón tay.
Sau lưng tôi, vũng máu lay động.
Không phải vì gió, mà vì nó đang rút lại.
Tôi không quay đầu ngay. Bản thân biết khoảnh khắc ấy sẽ đến... nhịp tim, hơi thở, và sự im lặng kéo dài thêm nửa giây quá mức cần thiết. Một cá thể non, chưa từng nguyên hình, sẽ luôn chậm hơn ở lần đầu thức tỉnh. Và chính sự chậm chạp đó… là cơ hội duy nhất.
Một tiếng răng rắc rất khẽ vang lên.
Như xương bị bẻ cong từ bên trong.
Tôi rời khỏi lan can, bàn tay đã nắm lấy khẩu súng từ trước khi cơ thể kịp phản ứng. Gót giày chạm sàn, tôi bước tới, từng bước một, bình thản đến mức chính bản thân cũng thấy buồn cười.
“Lẽ ra anh có thể sống."
Bản thân bất giác nói, không rõ là với hắn, hay với chính mình.
“Nếu như anh không mang trong người thứ huyết mạch đó.”
Máu dưới sàn dựng đứng lên. Không chảy, mà bị kéo ra.
Những dòng đỏ thẫm xoắn lại, bắn vọt khỏi cơ thể hắn, cắm phập xuống sàn bê tông, kéo thân xác kia dựng lên như một con rối bị giật dây ngược. Các “chân” máu bám xuống đất, cong vặn, run rẩy, và rồi… ổn định.
Một con nhện.
Không, thứ gì đó bắt chước hình dạng của nhện, vụng về nhưng hung hãn.
Không có tiếng gầm, cũng không có lời cảnh cáo nào.
Chiếc gai đầu tiên lao đến.
Tôi đã tính trước góc đó.
Cơ thể xoay nửa vòng, mũi gai sượt qua sát eo, cắt gió lạnh buốt. Tôi để nó đi qua, không phản công ngay, bởi phản xạ đầu tiên của một Vyrmory non luôn là thử khoảng cách, không phải giết.
Viên đạn đầu tiên rời nòng.
Tiếng nổ bị gió xé vụn.
Viên đạn găm thẳng vào trán hắn, hất đầu ra sau, chỉ thế thôi. Không máu bắn. Không phản ứng. Cái xác chỉ khựng lại nửa nhịp, như một cỗ máy bị trễ lệnh.
Đúng như dự đoán.
Một cái xác không biết đau thì không có lý do để sợ.
Ba chiếc gai đồng loạt bắn ra, không còn thẳng mà tản góc, khóa đường né. Tôi lùi nửa bước, nhảy lên, mượn lực rơi xoay người trên không trung. Một chiếc gai sượt qua vai, xé toạc vải áo, nhưng tôi không dừng.
Khoảng cách mười mét. Rồi liên tục rút dần theo từng nhịp tịp đập.
Tôi áp sát trong khoảnh khắc hắn sắp chiếm lấy ưu thế.
Nòng súng chĩa thẳng vào ngực trái.
Ngay vị trí đó... Trái tim.
Huyết mạch còn chảy là vì thứ đó vẫn đập, dù cơ thể này đã chết từ lâu.
Tôi thở ra một hơi chậm, ổn định tay.
“Lâu rồi...”
Tôi nói khẽ, gần như là thì thầm giữa tiếng gió đang mạnh lên không ngừng.
“...Mới có ai đó uống vài chén cùng tôi.”
Viên đạn thứ hai nổ tung màn đêm.
Lần này, không có sự chần chừ nào, cũng chẳng có khoan nhượng.
Máu vỡ ra, không bắn, mà tan rã, như thể toàn bộ cấu trúc đang bị rút ngược về một điểm duy nhất. Những chiếc gai gãy vụn giữa không trung, thân xác mất lực treo, rơi thẳng xuống sàn với một âm thanh khô khốc.
Sự im lặng quay trở lại.
Chỉ còn gió đêm, và ánh đèn xa xôi phía dưới.
Tôi đứng đó thêm vài giây, chắc chắn rằng mọi chuyển động đã chấm dứt, rồi mới hạ súng xuống. Trên sàn, không còn vũng máu. Chỉ còn một thân xác trống rỗng, như thể chưa từng có thứ gì khác tồn tại bên trong.
Một mạng người được giải thoát.
Hoặc một mối nguy bị xóa bỏ.
Ranh giới ấy… tôi đã không còn phân biệt từ lâu.
0 Bình luận