Lần cuối
Số từ
23.174
Đánh giá
0 / 0
Lượt xem
10.238
Tóm tắt
Một linh hồn đến từ thế giới khác, mang theo tham vọng từ thế giới cũ sang thế giới mới.
Một thế giới nơi có ma thuật và các chủng tộc kì ảo, liên tục đối đầu không hồi kết.
Khánh, bên trong cơ thể của Rotia Nova, một kẻ thất bại, liệu có thể vươn tới đỉnh cao?
Hành trình của bán quỷ tại Ouranos, một thành phố nơi công lí chỉ thuộc về tay kẻ mạnh, bắt đầu từ đây.
Xem thêm
-
21/12/2025
-
18/11/2025
-
16/12/2025
-
20/12/2025
-
25/12/2025
-
28/12/2025
-
02/01/2026
-
09/01/2026
Xem tiếp (2 chương)
Xem thêm
12 Bình luận
Khi viết ngôi thứ ba hạn tri, ở đây đặt điểm nhìn là Khánh, thì việc dẫn truyện nên gián tiếp và tiết chế hơn một chút. Những câu như "Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao mình không thể cử động được tay chân?", "Y tá! Bác sĩ! Hộ lý! Ai cũng được! Các người đâu hết cả rồi!",...Nói chung là những câu biểu thị suy nghĩ của nhân vật chính ở trường đoạn đầu tiên đang quá trực diện và gây ra cảm giác nhập vai quá mức so với ngôi kể hạn tri.
Khác với người kể ngôi một sẽ ngồi trong đầu nhân vật trung tâm, người kể hạn tri chỉ ngồi trên vai và nghe lén câu chuyện để kể lại. Cũng vì vậy mà giọng kể sẽ mang tính tường thuật khách quan chứ không đâm thẳng từ suy nghĩ ra mặt chữ như vậy. Ví như, người kể hạn tri sẽ dịch lại cụm Chuyện gì đang xảy ra vậy? thành một câu đại loại như "Khánh tự hỏi chuyện gì đang xảy ra với mình".
Tác giả nên chỉnh lại trường đoạn đầu để khiến POV chắc chắn hơn.
Các xung đột xuất hiện cũng không góp phần xây dựng tác phẩm. Vì cách bạn giải quyết nó chỉ đơn giản là kể lể. Độc giả không thấy được chuyển biến, không được dẫn dắt theo mạch truyện. Tất cả những gì diễn ra vẫn là "thế này vì thế này, tại như thế vì như thế".
Mọi tình tiết và cảm xúc trôi đi tuồn tuột qua vì không có điểm nhấn hay chuyển biến rõ ràng. Chúng hoàn toàn có thể được khai thác, được sử dụng để dẫn dắt, được sử dụng để thể hiện thay vì chỉ phô ra, kể chay như bạn làm. Bạn quá tham lam khi nhét quá nhiều diễn biến, thông tin vào chỉ một chương. Điều đó vừa dẫn đến nhịp truyện quá nhanh, khó theo dõi. Và cũng dẫn đến cái kiểu 1 chương có nhiều lần chuyển cảnh, không có hồi rõ ràng nữa.
Mình hoàn toàn có thể xóa truyện ngay. Nhưng xét một mặt nào đó thì bạn cũng đã biết cách xử lý một số tiểu tiết, tình huống ở mức đủ. Điều đó tức là bạn hoàn toàn có thể viết được một câu chuyện đàng hoàng. Vậy nên 14 ngày kể từ tin nhắn này, mình mong là bạn sẽ có thể cải thiện được.
Tạm thời thì ít nhất là 2 chap đầu tiên nhé
Chúng ta sẽ tiếp tục nói đến trình bày và giọng văn.
Những câu nào mang chung một ý thì hãy gom thành một đoạn dài. Với cái tình trạng mỗi câu một dòng như vậy tôi e rằng tác phẩm này sẽ bị đưa lên đoạn đầu đài nếu ngài ấy để mắt đến. Cái kiểu trình bày một đoạn một câu xuất hiện ở light novel nhằm phục vụ thị hiếu đọc với tiết tấu nhanh và đỡ đau mắt. Ở box sáng tác này chuộng trình bày như các tác phẩm cổ điển hơn, tức là một đoạn nhiều câu để dựng thành một ý hoàn chỉnh, từ đó tạo ra cái "chậm" để độc giả cảm được thế giới và bối cảnh.
Đừng tụng "Hắn thế này...Hắn thế nọ..." liên tục, hãy linh động trong kiểu câu để tạo nhịp uyển chuyển và giảm bớt cảm giác tụng kinh.
Giọng văn ở đây đã được cải thiện hơn bản thảo cũ, nó đã "quan sát" và "lắng nghe" nhiều hơn khiến bối cảnh trở nên đầy đặn hơn một chút. Vấn đề ở đây là tác giả đang lậm văn nói rất nhiều. Những cụm như ["...để không bị té", "...thu hút con gì đó...", " ...thấy mà ghê.", ..v.v..] đang quá thô mộc, chúng gần với văn nói hơn là văn viết để mang vào một tác phẩm văn học. Hãy tinh chỉnh cho văn chương và tế nhị hơn, như "không bị vấp ngã", "thu hút thú dữ", "trông thật dữ dằn", ..v.v.. Việc sử dụng hình ảnh ví von cũng nên chọn cho kỹ lưỡng. Dùng hình ảnh "Sở thú" để ví von một con phố có hơi thô thiển và kỳ cục.
Việc sử dụng dấu "!" cũng nên suy xét, hạn chế dùng nếu đó không phải là một câu hét đến mức banh nhà lồng chợ. Spam dấu chấm than liên tục vừa khiến tác phẩm ồn ào vừa khiến câu hét trở nên kém hiệu quả diễn đạt hơn.
Việc cho phép Khánh có được ký ức của cái gì đó Nova là một sai lầm. Tôi đoán tác giả dùng điều này để tiện tụng kinh worldbuilding, nhưng nó đã hoàn toàn đạp đổ trải nghiệm khám phá của độc giả. Thông tin bị đổ ra vừa thiếu thốn vừa gượng ép, nếu không muốn nói thẳng là sượng trân.
Những câu như ["Ouranos là nơi....", "Rotia Nova là...", "Thế giới này tồn tại ma lực...",] là do ai nói, giọng kể toàn tri hay Khánh? Dù được ai tụng ra thì vai trò của chúng cũng chẳng có gì khác ngoài mấy cái ổ gà ổ voi lỏm chỏm khiến trải nghiệm đọc bị giáng đoạn.
Nếu tôi nói cái chương một đó tách ra được làm ba chương riêng biệt thì tác giả có tin không? Quá nhiều sự kiện đổ dồn trong hai nghìn chữ ngắn ngủi khiến mọi thứ trở nên mơ hồ và khó nắm bắt. Tôi vừa thấy Khánh xin việc, rồi chỉ trong vài chục chữ sau anh ta đã ở giữa đấu trường.
Tác giả có vẻ rất yêu nhân vật của mình qua cái cách Khánh được miêu tả rất chi tiết, từ cánh tay cụt, mắt vàng cho đến người béo ú,..v...Nhưng tả cảnh thì thiếu thốn và khô khan, Ouranos là một "một thành phố nguy nga tráng lệ" là thế nào. Đấu trường giống "với đấu trường la mã trên trái đất", rồi sao nữa?
Nếu cái gì cũng giống ở trái đất thì dẹp mẹ cái tag Isekai đi.Một hơi thở sâu của tôi để lấy lại bình tĩnhvà tôi cực ghét cái kiểu kể này.Câu hỏi: Một đồng bạc là bao nhiêu? Đêm trước khi đến đấu trường, Khánh đã đi đâu và làm gì? Hắn nhịn đói và ngủ bờ ngủ bụi ư? Tại sao không khai thác tình tiết này để dựng mô hình tiền tệ? Một đồng bạc xuất hiện trước khi hệ thống tiền tệ được
tụnggiới thiệu khiến tôi phải khựng lại mấy giây vì thiếu hụt thông tin.Cảnh chiến đấu ở đấu trường hoàn toàn là kể lể diễn biến và không có tý gì là trải nghiệm nhập vai. Ờ, tác giả quăng cho tôi một đống chữ và nói rằng Khánh đã thắng bằng cách dùng tuổi thọ để đổi lấy sức mạnh, và không gì nữa. Tôi muốn biết Khánh đã nghĩ gì khi bị gã kia đánh trúng, mưu kế của hắn thế nào và cách nó vận hành ra làm sao.
["Khánh giả vờ chật vật, ngã mấy lần, gãy mấy cái răng, chịu bao nhiêu sự sỉ nhục và cười nhạo nhằm câu kéo nhiều thời gian nhiều nhất có thể."] => Trông có giống tường thuật báo cáo không?
Cái sức mạnh của Khánh là một Deus Ex Machina thô thiển đến mức buồn cười, nó gần như trở thành một satire cho chính cái lỗi ấy. Tôi ngồi trên vai Khánh để vào đấu trường, tôi biết hắn vừa chột vừa què, trang bị thì sơ sài. Tôi mong đợi một trận chiến cơ bắp và dùng não. Hú hồn hú vía chưa, tác giả ném cho Khánh một cái năng lực ngoài dự đoán và hắn cứ thế mà chiến thắng huy hoàng. Quô quô quô.
Cockmood-blocking cực mạnh.Tôi không nghĩ con hàng này sẽ sống sót trước máy chém Hako