Tập 1: Thế giới này có thật là bên kia không?

Chương 10: Thời gian sẽ đợi ngươi

Chương 10: Thời gian sẽ đợi ngươi

Một lần nữa Deselm cố mở mắt ra, mi mắt nặng nề khó nhọc nâng lên. Một loại cảm giác khó tả cứ quanh quẩn trong cảm quan cô, việc thả rơi tâm trí từ trên bệ cao xuống đất không hề là sự kiện dễ chịu. Dù cho ban đầu nó mang lại một cảm giác thanh thản đến ly kỳ, nhưng cũng không biết từ bao giờ một thứ nguy hiểm len lỏi và bấu víu vào tâm trí cô, là cơn buồn ngủ.

Một cơn buồn ngủ luôn bắt nguồn từ sự mỏi mệt, cảm giác cơ thể muốn được ngủ, là khi tâm trí yêu cầu được nghỉ ngơi nhưng có một điều lạc lõng duy nhất ở đây là: cô không mệt.

Khác biệt với những lần nghỉ ngơi khi trước tiền đề luôn là cô phải mệt mỏi đến cùng cực với nhu cầu cấp thiết nghỉ ngơi và hồi phục, lần này thì nó giống như một loại cảm hứng thôi thúc cô tiến đến sự nghỉ ngơi.

Vốn là ban đầu cô cũng chẳng quan tâm vấn đề này, buồn ngủ thì nhiều lắm thì ngồi xuống nghỉ ngơi một lát thôi, ở nơi đây đối với cô mà nói tương đối an toàn. Nhưng cứ mỗi lần vừa định nghỉ ngơi, cái cảm giác cực kỳ bất ổn lại tràn lan trong tâm trí cô, cứ như sẽ có nguy hiểm nào đó xảy ra nếu cô cứ như thế mà nhắm mắt lại.

Cứ thế suốt thời gian này, Deselm trong cơn chập chờn muốn ngủ mà suy luận vô số khả năng, phân tích những lý do khác nhau nhằm tìm một lý giải hợp lý nhưng cuối cùng chỉ là vô ích. Cuối cùng cũng chỉ có thể từ bỏ mà du đãng xung quanh nơi này, chờ đợi một giải pháp.

Deselm lấy lại tinh thần nhìn về trước mắt, chỉ thấy trong tầm nhìn là Dòng Sông Tĩnh Lặng. Cảnh vật không khác gì so với lần đầu nhìn tới, nước sông màu xanh lục đục ngầu, phản chiếu sự trống rỗng thay cho bầu trời, sương mù phía xa đặc quánh như bức tường cao thạch chưa khô. Cô quay lại đằng sau nhìn, bức tường đá khổng lồ chạy dài chắn đi tầm mắt, một cái giếng đá xám xịt thù lù mà đính vào trên đó, tựa như một lỗ hỏng đầy ghê tởm của thực tại.

Nhưng mà Deselm lại như cái gì cũng không thấy mà lần nữa xoay người, cất bước dạo quanh vùng đất hạn hẹp này, đi dưới những tán cây vàng vọt đến úa tàn, tâm trạng cô dần trầm ngâm theo khung cảnh tĩnh mịch. Cứ thế cô cứ lặp lại buổi đi dạo không lý do này, cứ như thế không phân rõ không gian hay thời gian.

Rồi tới khi nào không biết, có lẽ là khi một bước chân đạp ra, một cái nháy mắt hay một hơi thở, chỉ biết khi đó tựa như một loại biến hóa nào đó xảy ra, vài ý nghĩ của cô đột nhiên vượt qua sự mơ màn, theo đó là vô số suy nghĩ khác trở nên ngày càng rõ ràng.

Ý nghĩ như từ thác nước đổ xuống, rất nhanh đã thanh lọc suy nghĩ của cô, lúc này Deselm mới như cảm thấy cơ thể có chút thay đổi, chuẩn xác hơn là trên đôi tay. Cô cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy bàn tay run rẩy hiện tại đã yên tĩnh trở lại, cô hít sâu rồi thở ra, đôi tay cũng nắm chặt rồi thả lỏng tay nhiều lần, tâm trí cô cũng theo từng lần thả lỏng mà dần nhẹ nhõm. 

"Ta ổn rồi. Là lúc nên tiếp tục."

Cô tự nhủ, chỉ là những suy nghĩ không phát ra thành lời nhưng lại tựa như một mệnh lệnh sắt đá mà cơ thể phải thực hiện. Mọi thứ ổn rồi.

Mà theo từng lần cô lặp lại suy nghĩ này, ý nghĩ dần trở nên chắc chắn hơn càng lúc càng trở nên chân thực hơn, những chập chờn dần rời xa, cơn trĩu nặng nơi mi mắt như chưa từng tồn tại. Cuối cùng thì ý nghĩ trở thành lẽ đương nhiên, mọi thứ nên đều ổn cả, cơn buồn ngủ theo đó biến mất khỏi tâm trí Deselm.

Nhưng cũng không kịp để cô yên tĩnh lại thì quyển sổ trong túi áo kịch liệt run rẩy, nó chấn động một cách thô bạo đến tưởng như có một linh hồn đang gào thét bên trong.

Deselm không nghĩ nhiều mà nhanh chóng lấy quyển sổ ra. Mở ra quyển sổ, từng hàng chữ đen kịt hiện lên theo cách rối rắm, chúng loang lổ khắp trang giấy. Deselm dường như có thể cảm nhận được nỗi tuyệt vọng và đau đớn đến cùng cực trong từng con chữ khi nó được người viết đè ra trên giấy. Lần nữa lại là con chữ của cô.

Deselm bình tĩnh quan sát từng con chữ, cho đến lúc này thì nguồn gốc của những trang giấy này đã không còn quan trọng nữa, chỉ cần biết đây là lời nhắc từ chính cô là được.

"Đừng tin vào Sylas, đừng tin vào Dòng Sông, đừng tin ngôi nhà, khu rừng. Đừng tin bất cứ thứ gì bên ngoài quyển sổ này."

"Tất cả chỉ là lừa dối. Bên ngoài khu rừng không có lối thoát nào cả."

"Hãy để sự nghi ngờ nuốt chửng bản thân ta. Nếu ta còn là người, ta cũng chỉ có thể dựa vào bản thân mình."

Từng câu chữ như một chiếc máy ép, từng nấc ép tới mà nghiền nát toàn bộ mọi thứ, mặc kệ là suy đoán, niềm tin hay hy vọng của cô.

Vốn cô nghĩ Sylas sẽ là một đồng bạn đáng tin cậy, dù rằng lời nói có hơi kỳ quái nhưng đúng là tới bây giờ này vẫn có hành vi nào gây bất lợi cho cô, thậm chí còn đang trợ giúp nhưng xem ra cũng không phải vậy. Dù rằng điều này mâu thuẫn với sự thật. Thoáng chốc này, sự thiện cảm mỏng manh, chút niềm tin ít ỏi đối với Sylas hoàn toàn sụp đổ, Deselm chỉ cảm thấy tâm hồn lạnh lẽo.

Mà khi này cô cũng nhớ tới những lần ánh mắt nhìn tới bức tường vĩ ngạn kia, mỗi lần như thế cô đều không thấy gì khác lạ nhưng lúc này cô lại thấy ra.

"Ta làm sao lại không chú ý đến cái miệng giếng kia? thậm chí là còn nhiều lần không chú ý đến. Và tại sao khi lần đầu gặp cơn buồn ngủ kỳ quái này thì thứ trước tiên ta nghĩ tới cũng không tìm Sylas hỏi nguyên nhân mà là tự mình tìm cách giải quyết?"

Nghĩ tới đây, cô mơ hồ cảm giác tới hiện trạng của mình không quá ổn, ánh mắt Deselm hướng thẳng đến một điểm trong không gian. Dù mơ hồ nhưng cô vẫn nhìn tới, nơi có một cái giếng đen ngòm đang đóng chặt trên thành tường.

"Khoan đã, thứ gì đây?"

Deselm dừng lại suy luận mà dồn toàn bộ sự chú ý vào một sự vật bên khóe mắt, một thân cây bình thường, chỉ là trong mơ hồ luôn có thứ gì đó mờ đục và mỏng manh, tựa như tấm màn trắng mộng ảo xuất hiện nhưng chỉ khi vừa thấy lại biến mất. Phát hiện này làm Deselm chấn động, cô lập tức nhớ về màn sương ngoài xa.

"Là sương mù?"

"Không lẽ chúng có tác dụng trừ khử ký ức? Không phải, trực quan hơn có lẽ là làm người ta mơ hồ đi..."

Theo sự hiểu biết của cô về "sương mù" tăng lên, vốn đang không thể thấy rõ mờ ảo sương trắng bỗng nhiên thay đổi. Từ hư vô, những dải sương trắng đục, dày đặc như bông gòn, bắt đầu hiện hình rõ nét. Chúng không trôi nổi tự nhiên mà cuộn trào, quấn quanh khu vực bến đò, bao vây lấy cô như những bức tường di động. Mây khói thành đoàn cuộn mình che đi tầm mắt.

Dù chẳng thấy gì ngoài một màu xám ngắt, cô vẫn thoáng chốc liền cảnh giác lên nắm mà nắm trong tay Giọt Lệ Thời Gian cùng vài đoạn Dây Bẫy Tù Đọng. Deselm nhanh chóng nhận ra đây là quy tắc mà bản thân vừa tổng hợp ra khi trước, sự hiểu biết là nam châm thu hút thực tại và giờ đây nó đang tiến tới cô.

Chỉ nháy mắt, con ngươi Deselm lập tức co rụt lại. Cô cảm giác mình đã mơ hồ đoán ra gì đó, lập tức cả người quay phắt lại, tầm mắt xuyên qua làn sương mờ hướng thẳng đến miệng giếng.

Nếu đúng thế thì... ở tại trong giếng này nhìn ra. Góc độ quan sát này có thể hoàn toàn quan sát thấy ta từ lúc tỉnh dậy đến giờ. Hắn đã quan sát bao lâu? Màn sương mù này... có phải do hắn tạo ra không?

Hắn chẳng lẽ muốn hại ta? Đây là cái phản bội mà hắn nói đến sao?

Hàng ngàn suy đoán chảy qua, làm bàn đạp để chuẩn bị tiến vào trạng thái Thần Minh bất cứ lúc nào. Deselm chấp nhận rủi ro để tan biến để đổi lấy vài cái tích tắc hành động. Đương nhiên, cô cũng không dự định dùng trạng thái chắp vá này để thắng Sylas, đó là thuần túy ảo tưởng. Cô sẽ dùng thứ mà bản thân không muốn chạm đến nhất nếu thời khắc phản bội đó thật sự đến.

Ánh mắt Deselm không lay chuyển nhưng trong yên lặng thì một bàn tay của cô đã đặt trong túi da, từ trong lấy ra một mẩu giấy bị niêm phong. 

Mà tại xuyên qua làn sương nơi giếng cổ xa xôi như có một loại cảm ứng nào đó khi Deselm làm ra hành động, sau một thoáng liền truyền ra tiếng nói nghi hoặc của Sylas

"Thế nào? Sao ngươi lại căng thẳng?"

Deselm không đáp. Đôi mắt vẫn ghim chặt vào màn sương nơi che đi giếng cổ. Cô cần thời gian, cần quan sát, cô không thể lộ bất kỳ sơ hở nào. 

Không khí lâm vào tĩnh mịch lâu dài, căng thẳng như sợi dây căng sắp đứt. Từ bên miệng giếng đó yên lặng hồi lâu, Sylas kiên nhẫn chờ đợi tựa như có thể chờ thế này đến vô tận. Deselm cứ thế kẹt cứng lại, ngay cả nháy mắt không dám mà cứ thế cảnh giác cao độ chờ đợi.

Cuối cùng Sylas vẫn lên tiếng để phá vỡ trò chơi im lặng nhàm chán này, tiếng nói vẫn méo mó và rỉ sét như trước, từng bước đào móc ra tâm lý cô lúc này. 

"Cảnh giác? Ngươi sợ hãi, cho rằng ta chuẩn bị ra tay với ngươi? Ngay bây giờ liền phản bội như đã nói?"

Nói đến đây, Sylas đột nhiên cất lên nụ cười sắc lạnh, sau đó giọng nói không còn đùa cợt mà trở nên trầm ổn, già dặn, mang theo âm hưởng của vô số năm tháng kinh nghiệm. 

"Thật non nớt, nhưng ngươi có thể yên tâm, mọi sự phản bội đều phải xây dựng ở cơ sở tin tưởng lẫn nhau. Phản bội là phá bỏ cam kết. Hiện tại giữa ta và ngươi còn chưa có cam kết nào, lấy gì mà phản bội?"

Sylas dừng lại, như chờ đợi cô thấm vào lời nói này.

"Quan trọng hơn cả... Ngươi phải có đủ giá trị để bị phản bội. Một kẻ yếu không có tư cách bị phản bội. Ngươi hiện tại, thậm chí ngay cả tư cách ủy vị ta đến trong rừng còn chưa có. Hại ngươi rồi thì ai sẽ dẫn ta đến chỗ thợ săn?"

Từng lời nói của Sylas tàn nhẫn đến phi nhân tính, từng lập luận đều có căn cứ mà lần theo đến mức không chỗ phản bác.

"Dù là giả định rằng ta muốn hại ngươi, vậy lợi ích của ta đâu? Một ý chí lay lắt? Một linh hồn đang suy vong? Hiện tại liền loại bỏ ngươi đối với ta không có chút ý nghĩa nào."

Trong lúc nhất thời Deselm cũng chỉ có thể thừa nhận một sự thật rằng. Sự giảng giải này quá hợp lý, mọi chuyện đều theo lý trí, có bằng chứng, có lợi ích chung trói buộc bên trong. Sylas đích thực không có lý do đối phó cô. 

Nếu đổi lại cô là Sylas, Deselm có thể cũng sẽ đưa ra quyết định giống nhau. Bởi chính cô cũng không thể nghĩ ra lý do chính đáng, thậm chí là một cái cớ đủ chắc chắn để làm thế.

Nhưng thế thì đã sao?

"Cô" trong quyển sổ đã cảnh báo "cô". Thế là đủ. 

Sylas có thể nói thật về hiện tại, nhưng tương lai thì sao? Hắn không có vấn đề bây giờ, không có nghĩa là về sau cũng không có vấn đề.

Deselm lập tức nghĩ đến tình huống xấu nhất, Sylas cũng không phải là đồng minh, cũng chẳng phải kẻ dẫn dắt. Hắn chỉ là một con quái vật cổ xưa đang nuôi dưỡng con chó săn, một thứ mà khi vừa hoàn thành nhiệm vụ tìm kiếm sẽ bị hắn giết lấy thịt.

Deselm chợt hiểu ra một lẽ dĩ nhiên, rằng suy luận trước giờ chỉ cần sự nghi ngờ là đủ. Suy nghĩ này làm cô cảm thấy tỉnh táo hơn.

Deselm trong thoáng chốc nghĩ rõ ràng sau cơn kích động lu mờ đầu óc, nơi đây là lãnh địa của Sylas, cô quá yếu cũng không biết đường ra đi thế nào. Tốt hơn hết vẫn là vẫn không nên trở mặt và nhanh chóng làm hòa với Sylas.

"Hắn nói đúng một chuyện, kẻ yếu là không có tư cách bị phản bội. Vậy nên cho đến lúc khi ta đủ mạnh thì hắn mới có khả năng phản bội ta."

Nghĩ đến đây lòng cô trầm thẳng xuống vực thẳm.

"Vậy vấn đề tới. Cái mạnh này được định đoạt thế nào? Khi nào coi là mạnh? Ta phải tự tìm ra giới hạn này để kịp thời thoát thứ quái thai này."

Nghĩ đến đây, cô cất mẩu giấy vào túi, nhưng ngón tay vẫn chuẩn bị để cạy mở nó trong đó. Tâm trí thoáng chốc khôi phục bình thản, cô lần nữa ngước nhìn hướng cái giếng, bình thản mà nói.

"Việc này là lỗi của ta khi nghi thần nghi quỷ nhưng chuyện làn sương ngươi giải thích thế nào? Tại sao lại không nhắc nhở ta có thứ nguy hiểm như thế?"

Từ sâu trong màn sương vọng ra lời Sylas đáp lại, giọng điệu đầy dửng dưng.

"À, cái thứ hiện tượng gây nhiễu giác quan đó sao? Ta nghĩ với khả năng của ngươi, ngươi sẽ tự nhận ra thôi. Một kẻ có thể chạm đến trạng thái Thần Minh mà không nhìn thấy sự thật hiển nhiên trước mắt thì có nói cũng vô dụng. Ta tin ngươi có thể tự thoát ra, nên không cần thiết phải nói."

Nghe như là khen ngợi nhưng Deselm có thể phát giác trong đó sự tàn nhẫn. Nếu cô có thể vượt qua thì đương nhiên là mọi người đều vui, nhưng nếu không thể vượt qua cái lớp sương mù đó thì sao? Cái kết tồi tệ nào sẽ đến nếu thất bại?

Sự nghi hoặc trong nháy mắt lại thêm một tầng nhưng bị Deselm cất vào sâu trong lòng. Cô lúc này hỏi sang chuyện khác.

"Vậy thì khi nào chúng ta bắt đầu huấn luyện? Dù sao ta cũng cần mạnh mới có thể duy trì trạng thái cho người ủy vị đến." 

Sylas cười khùng khục, ăn ý mà bỏ qua vấn đề vừa nãy.

"Không cần gấp gáp. Ta cũng vừa chuẩn bị thông báo ngươi thôi, chỉ là bị sự đa nghi của ngươi ngắt ngang. Bây giờ liền có thể đi, ngươi chỉ cần nhắm mắt là được."

"Đi? Đi đâu?"

"Đến chỗ cần đến. Nhắm mắt."

Nháy mắt do dự, Deselm nhanh chóng làm theo. Nhắm mắt lại. Rồi lập tức, cảm giác bị đè nén biến mất, mặt đất như tan biến, cả cơ thể nhẹ nhàng trôi nổi. Cô cảm thấy cơ thể đang dần trở nên lỏng lẻo, nhẹ bẫng như một hạt bụi, lại tựa như một viên đá đang tan, tan chảy và trôi vào vũng nước hư ảo không rõ. Không gian trong cảm quan cô xoay chuyển, vặn vẹo, trầm xuống. Bao bọc bởi cơn sóng cảm giác, một suy nghĩ chợt trôi nổi qua tâm trí.

Có lẽ, cô đã muốn hỏi Sylas điều gì đó trước khi lâm vào cơn buồn ngủ kia... Nhưng là cái gì mới phải đâu? Là về nguồn gốc bản thân? Hay là một lý giải cho thế giới này?

Nhưng tựa như dòng nước chảy, ý nghĩ đó nhanh chóng bị cuốn trôi theo không gian chao đảo, thay vào đó là một ý nghĩ khác.

“Không vấn đề, luôn có cơ hội tìm hiểu.”

Nghĩ đến đây, Deselm thả lỏng cơ thể và chờ đợi.

...

Không biết đã bao lâu trôi qua, cảm giác sức nặng trở lại, cô cảm nhận được cơ thể nặng nề của mình.

Lần nữa mở mắt, Deselm phát hiện bản thân đã rời khỏi Bến Đò Tĩnh Lặng, hiện giờ cô đang ở trên Dòng Sông Tĩnh Lặng, cô chỉ biết là thế, chỉ vì ở nơi này không thể thấy gì cả cô chỉ mơ hồ đoán là bản thân đang đứng trên bề mặt "nước" của dòng sông, cả không gian đều đen kịt tựa như cái hộp đen vĩnh cửu.

Cô lúc này đứng trên một chỗ nào đó, Sylas ở đâu đó xung quanh, cô có thể nghe thấy tiếng òm ọp và răng rắc ghê rợn từ cơ thể đó từ mọi hướng. Như thể hắn chính là không gian này.

Cơ thể cô hơi căng cứng, cố gắng mà giữ ổn định, áp lực nơi này nặng hơn bên ngoài gấp bội. Nó ghì chặt vai cô, buộc cô thừa nhận sự nhỏ bé của mình, dù là thế Deselm vẫn đứng thẳng. Hỏi vào hư không.

"Giờ ta cần làm gì?"

Giọng Sylas lên, từ bốn phía vọng lại.

"Vào rừng, đọc nhật ký, tập luyện làm một thợ săn, trở thành thợ săn, sống cuộc đời một Thợ Săn." 

Deselm nghi ngờ. 

"Ngươi muốn ta trở thành Thợ Săn? Đó chẳng phải thứ ngươi căm ghét nhất sao?"

Nghe thấy chút không muốn trong lời nói Deselm, Sylas nhanh giọng giải thích cho thắc mắc của cô.

"Đừng vội từ chối. Ngươi phải hiểu bản chất của sự việc. Trở thành Thợ Săn tuy rằng là một quy trình vỗ béo gia súc, nhưng cũng là cơ hội duy nhất để ngươi có được dinh dưỡng nhanh chóng. Một kẻ chăn nuôi muốn ăn thịt ngon thì hắn cũng phải nuôi gia súc cho tận tâm, tìm cho nó cỏ ngon, cho nó uống nước sạch. Đây là chuyện đương nhiên."

"Chỉ cần đến lúc cuối cùng, ngươi có thể nhảy khỏi rào cản gia súc do tên đó dựng ra, thì chẳng phải tương đương ngươi có vô số tài nguyên, được bồi dưỡng miễn phí mà chẳng mất gì sao?"

"Mà quy trình vỗ béo đó theo trình tự lần lượt là: vũ khí thợ săn, giác quan thợ săn, chức danh thợ săn, cuộc sống thợ săn, số phận thợ săn. Chỉ cần ở thời khắc cuối cùng, ngươi có thể thoát khỏi số phận của một thợ săn thì ngươi sẽ thắng. Cũng có lực lượng để thực hiện kế hoạch mà ta nói."

"Đương nhiên điều đó có độ khó cực lớn, ta sẽ chỉ có thể giúp ngươi một phần, còn lại chỉ có thể nhờ vào chính ngươi."

Điệu cười của Sylas vang lên rồi dần xa đi, giọng điệu đầy châm chọc.

"Và đây cũng là lúc ta có thể dễ dàng phản bội ngươi nhất. Biết đâu ta sẽ giết thịt ngươi ngay khi béo tốt trở về? Ai biết được?"

Giọng nói Sylas lại nhẹ đi, như thủ thỉ mà dụ dỗ.

"Dĩ nhiên, ngươi cũng có quyền từ chối lựa chọn này. Cách còn lại chính là nhận truyền thừa của ta, ngươi chấp nhận chui vào miệng giếng không? Đánh cược bản thân để nhận lấy sức mạnh."

Hình ảnh miệng giếng kinh tởm dần hiện lên trong đầu cô.

"Ta lựa chọn Thợ Săn." Deselm không do dự nói.

"Haha, nghe thất vọng thật đấy."

Điệu cười vang vọng, làm cả không gian đều hơi rung chuyển một chút. Dù nói thất vọng thế nhưng giọng điệu Sylas không mảy may thất vọng mà trái lại còn có chút hài lòng ,hiển nhiên đã sớm đoán ra đáp án này.

"Ngươi có cần nghỉ ngơi một lúc không?" Sylas đột nhiên hỏi, trở nên quan tâm một cách giả tạo.

Cô cúi đầu xuống nhìn vào khoảng không, nơi mà cô không thấy gì cả. Cô suy nghĩ về những gì sắp tới. Về khu rừng, Thợ Săn, những con quái vật và cái chết.

"Không cần, ta rất tốt."

Sylas im lặng hồi lâu, không khí cũng lâm vào tĩnh mịch lâu dài, một thời điểm nào đó tiếng nói lại vang lên. Mang theo âm hưởng như lời sấm truyền.

"Tốt lắm. Vậy thì trước khi đi, ngươi cần lưu ý một số thứ, hãy khắc ghi vào tâm trí ngươi, nó là chìa khóa đưa ngươi thoát khỏi nơi này."

"Thứ nhất: Khu rừng chia làm ba thời đại chính: Rừng Nguyên Sơ - Rừng Hoang Vắng - Rừng Vàng Cam. Mà theo càng về thời kỳ trước thì quái vật càng nhiều, càng đa dạng và càng mạnh, đó là lý do ta yêu cầu ngươi mạo hiểm trở thành thợ săn, bởi với điều kiện hiện tại chỉ có truyền thừa thợ săn phù hợp để bồi dưỡng ngươi đủ mạnh để tiến về thời kỳ trước đó."

"Thứ hai: Thợ Săn thật sự đang ở trong Rừng Nguyên Sơ, nơi đó chồng chất nhiều không gian khác biệt, khu rừng biến thành khái niệm cho cả không gian nơi đó thay vì là một khu vực cây cối địa lý, đây là nơi hắn mạnh nhất cũng là nơi chịu áp chế lớn nhất. Quái vật nơi đó ngay cả ta cũng không thể tiêu diệt hoàn toàn. Vì vậy ta không cần ngươi thắng chúng. Khi đến đó, ngươi chỉ cần kiên trì cho đến khi gặp được Thợ Săn và mở ra trạng thái kia. Thế là đủ." 

"Thứ ba: Thời đại là khác biệt, nhưng có thể trở lại. Có môi giới để tiến tới thời đại trước. Theo ta tìm hiểu được thì chúng thông nhau qua một cây Đại Thụ Khổng Lồ, nó tọa lạc ở nơi trung tâm sâu nhất của khu Rừng Cam Vàng, ngươi cần thông qua cái cây đó trèo lên đến thời đại cũ. Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi: Sức mạnh của ngươi không là gì so với thứ đó, dù cho thế nào thì cũng không thể đi thẳng đến nơi đó. Phải dùng mẹo."

"Thứ tư: Cấm dùng trạng thái Thần Minh bất kì lần nào nữa, ngươi hiểu quá rõ thứ này, bởi thế rất nguy hiểm, dù ta đã áp chế giúp ngươi di chứng nhưng nếu ngươi dùng thêm bất kì lần nào nữa trước khi ngươi đủ mạnh, ta có thể đảm bảo rằng việc ngươi bị xóa sổ khỏi thực tại này là một ân huệ nhẹ nhàng nhất. Chỉ dùng nó khi đối mặt Thợ Săn, nhớ rõ điều này."

"Thứ năm: Lời cuối này ta cần ngươi nhớ kỹ, khi đến lúc nguy hiểm nào đó thì ngươi sẽ hiểu ra. Đừng để bị lừa. Ngươi là ngươi. Không mất gì cả. Nhớ rõ, ngươi là hoàn chỉnh."

Deselm cẩn thận nghe không xót con chữ nào, đem mỗi lời nói, ngữ điệu đều khắc sâu vào trong đầu, sau đó liền ngồi tại đó tĩnh lặng ghi nhớ, lại hồi ức từng lời nói, cứ thế lặp lại chúng như câu thần chú bảo vệ đến khi bị Sylas kêu gọi.

"Ngươi nhớ chúng rồi. Cũng là lúc nên đi rồi."

Lời vừa dứt, Deselm cảm nhận không gian như bị vặn xoắn. 

Cô cảm nhận tay trái mình nặng trịch xuống. Một khối gì đó sần sùi, lạnh lẽo như đá tảng được nhét vào tay. Tay phải cô trĩu xuống bởi một cái túi lớn, chất liệu không giống da thú hay vải dệt, mà nhám như vỏ cây khô. Trên vai cô, một sức nặng ấm áp phủ lên tựa như là một chiếc áo khoác dày.

"Quà tiễn biệt." Giọng Sylas vang vọng từ xa xăm.

"Hòn đá dẫn lối đi. Túi đựng lấy cơ hội. Áo dày che đi ngươi."

Chỉ sau đó, Deselm cảm thấy mi mắt mình không thể khống chế mà đổ sụp. Tâm trí cô vốn đang căng thẳng thì như đột ngột bị ngắt kết nối. Các ngón tay tê liệt, không thể nhúc nhích. Cô đang bị cưỡng ép đưa vào cơn bất tỉnh.

Trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối tĩnh lặng, Deselm nghe thấy Sylas nói một câu cuối cùng, đầy ẩn ý và mâu thuẫn với sự hối hả trước đó

“Thời gian sẽ đợi ngươi, không cần gấp gáp...”

Bóng tối nuốt chửng cô.

...

Bóng tối rút đi, không phải như màn đêm tan biến dưới ánh bình minh, càng giống là một lớp da chết khô khốc bị bóc tách khỏi cơ thể.

Deselm hít một hơi thật sâu. Mùi hương đầu tiên xộc vào khoang mũi không phải là mùi tanh tưởi của dòng sông chết, cũng chẳng phải mùi hôi thối của thịt rữa từ cái giếng sâu. Đó là mùi gỗ mục, mùi bụi bặm lâu năm và mùi của sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Deselm mở mắt. Trần nhà bằng gỗ sồi quen thuộc hiện ra, những vân gỗ xoáy tròn như những con mắt đang nhìn xuống. Cô nằm trên sàn nhà lạnh lẽo cảm nhận từng cảnh vật quen thuộc đến từ căn nhà gỗ. Việc cô được đưa trở lại nơi này tự nhiên đến mức cô tự hỏi liệu cuộc gặp gỡ với Sylas có phải chỉ là một cơn ảo mộng trong cơn mê sảng hay không.

Nhưng sức nặng trên tay cô là thật. Cái lạnh lẽo thấm qua lớp vải áo choàng trên vai cô là thật.

Deselm chống tay ngồi dậy, đầu óc quay cuồng như vừa bước ra khỏi một cối xay ly tâm. Theo bản năng không rõ từ lúc nào, ánh mắt cô lập tức rẽ ngoặt mà tìm đến chiếc đồng hồ treo tường.

Vẫn là nó. Vẫn là sự im lìm ma quái đó. Kim giờ và kim phút đóng băng tại con số "7:22". Không nhích thêm một giây, không lùi lại một khắc. Tựa như một tấm bia mộ thời gian, đánh dấu khoảnh khắc mà thực tại này ngừng trôi.

Dời mắt lại cái bàn gỗ và ghế dài, cô vô tình chạm vào bức tranh nguệch ngoạc của Una đang nằm lẳng lặng trên bàn, một con chim kỳ dị bị nhốt trong một vòng tròn méo mó. Trước đây, cô đã xé nó khỏi quyển sổ để tiện quan sát, cho tới giờ khắc này, thứ Deselm nhìn ra cũng chỉ có là những nét vẽ trẻ con vô nghĩa. Nhưng rồi tâm trí như bị lệch đi ngay khi ánh mắt cô chăm chú vào con chim đó dù chỉ trong khoảnh khắc. Deselm đột nhiên cảm thấy lồng ngực mình thắt lại.

Hình ảnh con chim đó dần méo mó đi, dần rõ ràng hơn. Cô nhìn không rõ bộ dáng con vật ra sao, con chim này to lớn hay nhỏ bé, đôi cánh màu sắc ra sao, cô chỉ ghi nhớ đến một chi tiết.

Nó không có chân.

Nó đang bay, nhưng đôi cánh lại bị vẽ gập ngược vào trong, và cái vòng tròn kia không còn giống cái lồng, những đường tròn dần giống như răng cưa, càng giống một cái miệng đang khép lại.

"Vòng lặp... hay làsự tự nuốt chửng?"

Deselm lẩm bẩm, cố gắng xâu chuỗi hình ảnh đó với thực tại mình đang đối mặt, nhưng cũng chỉ vài suy nghĩ thoáng qua, một cơn đau nhói buốt nơi thái dương mãnh liệt ập đến buộc cô phải dừng lại. Deselm lắc đầu, xua đi những suy diễn vô căn cứ. Quá khó hiểu. Hiện tại chưa phải lúc để giải mã những biểu tượng nghệ thuật của người chết.

Lê bước đến chiếc ghế bành cũ kỹ, cô ngồi phịch xuống. Hơi bụi bay lên dưới ánh sáng mờ ảo hắt ra từ lò sưởi không bao giờ tắt. Deselm chờ cho tâm trí hoàn toàn tĩnh lặng, sau đó lại bắt đầu sắp xếp lại mọi thứ trong đầu. Sylas. Năm lời khuyên. Kế hoạch Thợ Săn.

Deselm nhắm mắt, hồi tưởng lại giọng nói ồm ồm vang vọng trong không gian trống rỗng, tối tăm

"Rừng Nguyên Sơ... Khái niệm thay vì địa lý... Cây Đại Thụ ở trung tâm..."

Những thông tin này cô có thể hiểu được. Nhưng điều khiến cô trăn trở nhất là hai lời khuyên cuối cùng.

"Dùng mẹo để trèo lên cây Đại Thụ?"

Nhớ đến đây, cô chỉ cảm thấy hoang đường, không thể tới gần cái môi giới đó thì cô trèo kiểu gì về thời đại trước. Nhưng Deselm ngẫm nghĩ một hồi lại thấy cũng không hoang đường đến vậy, nếu không gian và thời gian ở đây phân tầng theo "Thời đại", thì việc đi ngược về quá khứ chắc chắn không thể dùng tay chân mà trèo lên được. Nó đòi hỏi một sự... thay đổi trạng thái? Có lẽ trạng thái nhìn mọi thứ như một con người không đáp ứng được việc đó. Phải có một trạng thái nào đó như Thần Minh để thực hiện cái mẹo Sylas nói.

"Nhưng thay đổi thế nào? Rồi nếu ta thay đổi thành công, làm sao biết cái động tác trèo lên theo trạng thái đó là thế nào? làm sao trở về như cũ?"

Deselm hoàn toàn mù mịt.

Và cái thứ năm... "Ngươi là hoàn chỉnh. Đừng để bị lừa."

Tại sao lại nói cô là hoàn chỉnh? Deselm biết rõ, sâu sắc mà cảm thấy mình vỡ nát hơn bao giờ hết. Ký ức lủng củng, nhân tính bị mài mòn, thậm chí ngay cả tưởng nhớ bóng hình kia cũng không dám làm, chỉ sợ mất đi chút ít ký ức trân quý. Câu nói đó giống như một lời an ủi sáo rỗng, hoặc là một cái bẫy tâm lý khác.

Bế tắc. Hoàn toàn bế tắc.

Deselm ôm lấy đầu mình, cô rất ghét cảm giác mê man này, cô ghét việc mình chỉ có thể như một lá bèo trôi không thể tự định hướng, ánh mắt vô định quét qua đống đồ tạp nham mà cô từng đặt trên mặt bàn gỗ. Quyển nhật ký bọc da cũng nằm trong đó như là một sự im lìm mời gọi.

Một ý nghĩ lóe lên. Sylas nói quyển nhật ký này sẽ thay đổi nội dung khi đọc đủ nhiều, vậy có thể suy đoán là nó dựa trên "độ thấu hiểu" hoặc là dựa vào một "tiến trình" nào đó của người đọc. Cô vừa trải qua một trận "chiêm bao" ở Dòng Sông Tĩnh Lặng, liệu nó có hiện ra cái gì mới không?

Bao tay đen vươn ra, không chút do dự cầm lên quyển nhật ký. Lật mở.

Những trang đầu vẫn là những dòng chữ sợ hãi, run rẩy của những ngày đầu tiên. Cô lướt nhanh qua. Trang thứ mười... trang thứ hai mươi... Rồi khựng lại.

Trước đây, sau trang thứ hai mươi là giấy trắng. Nhưng bây giờ, những nét chữ mới đã hiện lên. Nhưng điều kỳ lạ là, nét chữ này không còn sự run rẩy, sợ hãi nữa. Nó cứng cáp, sắc bén, thậm chí có phần ngạo nghễ. Và quan trọng hơn, nội dung không hề nối tiếp mạch truyện sinh tồn thảm hại trước đó. Nó nhảy cóc đến một thời điểm rất lâu về sau.

“Ngày... không quan trọng nữa. Ta đã giết được con sói ba đầu ở bìa Rừng Vàng Cam. Máu nó có vị như rỉ sắt, nhưng thịt nó lại chứa đựng thứ gì đó tựa như "ý chí" vậy. Ta ăn nó, và ta thấy mình mạnh hơn.”

Kẻ Canh Gác? Thật là giống như một trò đùa. Ta từng nghĩ hắn là cai ngục, là nỗi kinh hoàng chặn đứng lối ra."

"Sai lầm. Thật sai lầm. Hắn chỉ là cái rây lọc. Hắn đứng đó không phải để ngăn ta thoát ra, mà để ngăn những kẻ 'không đủ tư cách' bước vào sâu hơn. Hắn bảo vệ sự thuần khiết của cuộc đi săn.”

“Muốn vượt qua hắn, đừng cố gắng chạy trốn. Đừng cố tìm sơ hở. Nếu làm thế thì sẽ mở ra cuộc khảo nghiệm cho một con thú săn. Hãy nhìn thẳng vào cái đèn lồng của hắn. Ánh sáng đó là điểm mù, cũng là lối đi. Khi ngươi không còn coi hắn là quái vật, mà coi hắn là một bài kiểm tra, hắn sẽ tự khắc hiểu, hắn sẽ mở ra cuộc khảo nghiệm thực sự cho ngươi.”

Deselm có chút hứng thú thẳng lưng dậy ngồi đọc.

Người viết nhật ký này đã thay đổi. Hắn không còn là con mồi. Hắn đã trở thành Thợ Săn và cho cô thêm thông tin về Kẻ Canh Gác bí ẩn.

“Hắn là cái rây lọc...”

"Rây lọc? Là để phân chia thứ gì? Theo như Sylas nói thì tất cả chỉ là quy trình vỗ béo. Nếu thế thì đây có lẽ là chia ra con thú hảo hạng đáng vỗ béo và những con thú bình thường. Cũng không đúng lắm, chia ra thì có tác dụng gì? Đám thú cũng không phải đều sẽ vào bàn ăn của Thợ Săn sao? Nếu thế thì ta có lẽ đoán sai rồi."

Đột nhiên cô buông quyển sổ xuống, sau đó lập tức nhận lấy cơn chấn động như búa bổ đến từ đầu não. Những kiến thức này, những tư duy này quá nặng nề đối với nhận thức hiện tại.

Deselm day nhẹ thái dương, cố gắng xua đi cơn buồn nôn.

“Nghỉ ngơi... ta cần nghỉ ngơi.”

Mệt mỏi tựa lưng vào thành ghế, lúc vừa định nghỉ ngơi thì cô lúc này chợt nhớ lại ba món đồ Sylas đưa. Deselm gắng gượng vận chuyển tâm trí căng thẳng, cô lôi ra từ túi hòn đá và tháo xuống một trong hai cái túi cạnh hông, kế đến lại tháo xuống tấm áo choàng dày, cô lôi tất cả chúng ra đặt lên bàn.

Đầu tiên là hòn đá. Nó to bằng nắm tay, sần sùi, màu xám tro, lạnh ngắt. Nhưng khi cô cầm nó lên, cảm giác hỗn loạn trong đầu dường như dịu đi một chút.

“Đá Trầm Tích Dẫn Lối?”

Cái tên tự nhiên hiện lên trong đầu, Deselm thử mài mò xem nó có tác dụng gì, chợt thấy ba mẩu giấy màu nâu đất bị dính trên đó. Gỡ chúng xuống, Deselm nhanh chóng lật từng cái ra xem.

"Những thứ này khá đặc biệt, nên ta nghĩ vẫn cần ghi chú cho ngươi biết cách sử dụng. Đầu tiên là viên đá, nó có tác dụng định vị tâm trí. Khi ngươi chắc chắn mình lạc trong sương mù hoặc ảo giác, nắm chặt nó để biết mình đang đứng ở đâu. Nó là cái neo giữ cho Thân Thuyền ngươi không bị trôi dạt.”

"Món thứ hai, cái túi. Nó giúp ngươi chứa đồ vật, bảo quản độ tươi của xác quái vật, ngăn mùi máu tanh tỏa ra ngoài. Thứ này sẽ giúp ích khi ngươi trở thành Thợ Săn."

"Món thứ ba, áo choàng thịt. Đừng chê nó bẩn. Dù nhìn nó hơi kỳ dị nhưng nó là thứ duy nhất ở đây "sống" cộng sinh với ngươi mà không đòi ăn não hay linh hồn ngươi. Nó không cần giặt, cũng không cần khâu vá. Nó cần ăn. Hãy ném cho nó thịt, xương, móng, da, hay nội tạng của bất cứ thứ gì ngươi giết được. Nó sẽ tiêu hóa chúng để tự sửa chữa những vết rách, thậm chí là cường hóa độ cứng và mọc thêm những gai nhọn mới."

"Hãy nuôi nó cho tốt. Khi ngươi bị thương, nó sẽ là lớp da thứ hai che lại vết thương đó."

Deselm đọc xong, lần nữa quan sát hai món đồ còn lại. Cầm lên cái túi, cô đưa tay sờ vài lần nó, chất liệu nhám như vỏ cây khô, miệng túi dây rút đơn giản. Cô thử thò tay vào. Bên trong sâu hun hút, rộng hơn kích thước bề ngoài rất nhiều. Cô ngồi trầm ngâm nghĩ một hồi, quyết định đặt cho nó một cái tên.

"Túi Thâm Uyên"

Cuối cùng tầm mắt Deselm đặt về phía chiếc "áo choàng". 

"Áo Choàng Phàm Ăn."

Chỉ thoáng nhìn vào nó, cô liền có thể nghĩ ra cái tên sát với thứ này, Deselm cầm chiếc áo choàng lên, sức nặng của nó không giống vải vóc, mà nặng trịch như đang xách một xác chết. Khi trải nó ra lên bàn gỗ, dạ dày cô hơi nhúc nhích dù không kinh dị bằng Sylas nhưng cũng đủ làm người nhìn thấy tê cả da đầu.

Đây không phải là áo, đây là một tác phẩm nghệ thuật bệnh hoạn được khâu lại từ những mảng da thịt tươi sống. Bề mặt áo lồi lõm những đường vân thịt thối đen ngoằn ngoèo, xen kẽ là những lớp mỡ trắng đục không bao giờ khô hẳn, từ đó tỏa ra một mùi hôi ngai ngái đặc trưng của những tảng thịt được xử lý trong lò mổ.

Viền áo được nạm một lớp dày đặc những móng vuốt, răng nanh, sừng gãy và xương vụn của vô số loài sinh vật khác nhau. Chúng không được gắn vào một cách ngẫu nhiên mà bị điêu khắc, mài giũa thành những họa tiết vặn vẹo, trông như những khuôn mặt đang gào thét trong câm lặng.

Nhưng thứ khiến cô lạnh gáy nhất là từ phần cổ áo. Thay vì lông thú hay vải nhung, quấn quanh cổ là bảy tám cái bàn tay xác chết dài thượt. Da chúng xám ngoét, móng tay đen sì sắc nhọn, rũ xuống vai áo như những cánh hoa tàn úa của một loài thực vật ăn thịt.

Cô cầm chiếc áo choàng lên. Dù được ghép từ vô số mảnh da thịt hỗn độn, kết cấu của nó lại liền mạch một cách kỳ lạ, tựa như một lớp da vừa được lột ra khỏi một sinh vật khổng lồ.

Đem nó lần nữa khoác lên người. Cảm giác đầu tiên là cái lạnh thấu xương nhưng rồi nó nhanh bị sự ấm áp thay thế rồi bao bọc lấy cơ thể khi lớp thịt bên trong bắt đầu điều chỉnh nhiệt độ.

Điều kỳ dị nhất nằm ở cách chiếc áo "cố định" trên người cô.

Ở phần cổ áo, sáu bảy cái bàn tay xác chết xám ngoét, vốn đang rũ xuống vô lực như chết, đột nhiên co giật nhẹ khi cảm nhận được hơi ấm cơ thể cô. Chúng từ từ vươn những ngón tay dài thượt, lạnh lẽo, nhẹ nhàng vòng qua cổ Deselm, ôm lấy bờ vai và yết hầu cô một cách thân thiết, có cái thì ôm lấy vai, cái thì đặt nhẹ trên xương quai xanh của cô cố định lại.

 Không hề có cảm giác bị siết cổ, trái lại, chúng tỳ cằm và bám chặt vào cơ thể một cách chắc chắn dù cho có bị ngăn cách qua nhiều lớp vải vóc, tựa như một chiếc vòng cổ sinh học, giữ cho phần áo choàng không bị tuột xuống dù cô có vận động mạnh thế nào.

Cô nhìn xuống ngực áo. Dọc theo hai mép tà áo, từ xương quai xanh kéo dài xuống tận thắt lưng, không hề có khuy cài hay dây kéo. Thay vào đó là hai hàng cánh tay nhỏ hơn, khẳng khiu và trắng bệch mọc ra từ lớp lót bên trong.

Khi cô thử kéo hai vạt áo lại gần nhau, những cánh tay này dường như có ý thức. Chúng đồng loạt vươn ra, tìm kiếm "bạn đời" ở phía đối diện.

Cạch... Cạch...

Tiếng khớp xương va chạm khe khẽ vang lên. Từng cặp bàn tay trái phải tìm thấy nhau, mười ngón tay đan xen vào nhau, siết chặt lại.

Cô nhìn xuống ngực mình, rùng mình ớn lạnh. Hàng khuy áo giờ đây trông giống như một chuỗi những bàn tay đang nắm chặt lấy nhau trong một tư thế cầu nguyện quái đản. Những ngón tay đan cài tạo thành một đường "khóa kéo" bằng xương thịt, kín kẽ đến mức gió cũng không lọt qua được.

Cô thử tách hai vạt áo ra. Ngay lập tức, những ngón tay nới lỏng, nhẹ nhàng buông nhau ra và thu về nép sát vào mép áo, trả lại sự tự do cho cô.

"Ha- tiện lợi đấy... nhưng thực sự là tởm lợm."

Deselm lầm bầm đánh giá.

Cái cảm giác được hàng chục bàn tay ôm và nắm lấy cơ thể mình khiến cô phải ghi nhớ rằng, thứ này đang cộng sinh với cô, và nó là một sinh vật sống.

Deselm quan sát một hồi thì phát hiện trong áo như có túi, cô tò mò luồn tay vào bên trong lớp áo. Trái ngược với vẻ ngoài sần sùi, bên trong lại trơn tuột và ấm nóng, cho dù là qua lớp bao tay thì Deselm vẫn có thể cảm nhận được điều đó. Có rất nhiều "ngăn túi" được giấu trong lớp lót, nhưng khi cô thò tay vào thử thì không chạm thấy đáy. Không gian bên trong mở rộng một cách phi lý, có lẽ rộng ngang ngửa cái túi da mà người dẫn độ đưa cho cô.

Điều đáng nói là xúc cảm khi chạm vào thành túi. Nó không phải vải, mà mềm nhũn, ướt át và hơi nhớp nháp. Khi cô ấn nhẹ, vách túi đàn hồi và co bóp lại, điều này làm cô có chút liên tưởng, nó giống như... một cái bao tử đang tiêu hóa?

"Túi dạ dày..." Deselm lầm bầm.

Cô rút tay ra, trên bao tay dính một chút dịch nhầy trong suốt nhưng có vẻ cũng không gây hại gì, không phải dịch dạ dày. Cô lần nữa thở hắt ra. Cũng không kinh ngạc nữa. Ở cái nơi quái quỷ này, mặc một cái lớp thịt sống lên người cũng chẳng phải chuyện gì quá sốc.

Deselm lần nữa mò mẫm trong một cái "bao tử" nhỏ ở ngực áo, cô xác định một chút thì có đến vài chục ngăn túi, hoàn toàn dư dả cho cô phân loại đồ vật. Deselm nhìn lớp da sần sùi, đi vào gian bếp rồi từ trong đó rút ra con dao làm bếp cũ kỹ. Cô dồn lực, đâm mạnh một nhát vào vạt áo.

Phập!

Không thủng. Lớp da thịt bùng nhùng kia dai đến mức khó tin, mũi dao chỉ để lại một vết hằn trắng bệch rồi nhanh chóng biến mất như chưa từng tồn tại.

Đến lúc này, cô mới cảm thấy một chút an toàn dù là giả tạo đến tởm lợm, chúng len lỏi vào tim cô. Cất con dao vào lại bếp, ngón tay vuốt nhẹ lên những cái móng vuốt ở viền áo.

"Hợp tác..." Deselm lạnh nhạt thì thầm

Sylas tặng cô vũ khí, cho cô trợ giúp, chỉ cô đường sống, cho ra rất nhiều. Một sự hào phóng đáng ngờ. Cô không phải người thông minh nhưng cũng biết rõ quy luật của giao dịch: Cái gì miễn phí, cái đó mới là đắt nhất. Những món đồ này càng mạnh, cái giá mà cô phải trả khi đối mặt với Thợ Săn thật sự sợ là sẽ càng khủng khiếp.

"Nhưng hiện tại..." 

Deselm cười ngặt nghẽo, cô cũng chỉ có thể chấp nhận cái giá đó. Khoác chặt chiếc áo choàng lên người, để mặc cho những bàn tay xác chết ôm lấy cổ mình, cô ôm lấy đầu gối, co người lại như bào thai rồi nhắm mắt.

Sự mệt mỏi ập đến quá nhanh. Cơn đau đầu do đọc nhật ký cộng với đống suy luận nãy giờ đã rút cạn chút tỉnh táo còn xót lại của cô. Trong mơ hồ, Deselm như thấy lại gì đó.

"Con ta..." Cô lẩm bẩm.

Rồi mí mắt sụp xuống. Cô chìm vào giấc ngủ ngay trên chiếc ghế bành cũ kỹ, cô độc mà nghỉ ngơi, giữa một căn nhà nằm ngoài quy luật của thời gian.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!