Tập 1: Thế giới này có thật là bên kia không?

Chương 9: Dòng Sông Tĩnh Lặng

Chương 9: Dòng Sông Tĩnh Lặng

Suy nghĩ như con lăn bị định trụ, đứng kẹt tại một nơi đặc định như đang chờ gì đó, rồi đột nhiên con lăn được thả ra, suy nghĩ bắt đầu hoạt động.

Deselm đột nhiên cảm nhận được gì đó, một cảm giác không thể miêu tả, cô nhanh chóng lần ra quyển sổ với đôi tay run rẩy không thể tự chủ, rồi nhanh chóng, cơn kích động bị dội sạch.

Deselm chăm chú nhìn vào trang giấy mới nhất của quyển sổ, nó đục quánh màu xám tro, bên trên nhiễm màu đen kịt theo đơ còn thoang thoảng một mùi bẩn thỉu, cơn run rẩy nơi bàn tay giờ đây cũng bị lu mờ bởi những gì trong mắt.

Nét chữ trên giấy... của chính cô.

Từng dòng chữ thô kệch, vội vàng như một người mắc mưa nhanh chóng chạy về nhà, đây là dòng chữ cô ghi chép những ngày đầu hành trình của mình... Phải không?

"Đừng vào rừng sâu. Đừng vào nơi đó. Cứ coi là ta mê sảng. Nhưng xin chính ta. Đừng vào đấy. Hãy nghe bản thân."

Càng đọc, Deselm càng cảm thấy không ổn, càng lâm vào hoài nghi sâu sắc. Cô có viết dòng chữ này sao? Là khi nào và tại sao cô không nhớ gì cả? Vẫn là quyển sổ chỉ đang mượn danh nghĩa "Deselm" để viết ra dòng chữ này để dẫn cô đi hướng khác? Hay... Cô đã từng đi vào nơi đó, rồi... chết? Rồi quay lại hiện tại, dòng thời gian "7:22" này là một vòng lặp, đây là lời trăn trối của cô ở vòng lặp trước đó?

Càng nghĩ, câu hỏi của Deselm chỉ càng nhiều, mà câu trả lời lại chỉ là con số không tròn trĩnh, thế là cô loại bỏ mọi nghi vấn, tập trung vào sự thật. Mọi thứ có thể sai lầm, cô chỉ biết, dòng chữ này chưa từng lừa cô bao giờ, cái lần cảnh báo đừng tin kia là minh chứng sắt đá nhất. Ít ra "cô" sẽ không lừa "cô".

Cô quyết định. Sẽ không đi sâu vào rừng nữa. Cô sẽ tìm đến Dòng Sông Tĩnh Lặng.

Người kia bảo cô hãy tìm đến, họ lại không bảo nó ở đâu. Nhưng ở lúc này một phán đoán vô căn cứ đột nhiên nảy ra trong đầu cô: nó ở hướng ngược lại với Kẻ Canh Gác. Nơi mà ranh giới giữa đặc định và vô định thiếu rạch ròi nhất. Suy đoán vô căn cứ đến mức vô lý, như thể có ai đó đã cấy tọa độ này vào đầu cô vậy.

Kẻ Canh Gác là ai? Deselm vừa nghĩ đến lại lắc đầu, điều này không quan trọng, cô phải đi tới Dòng Sông Tĩnh Lặng.

Cô chống tay, hơi khom người muốn đứng dậy và chỉ trong lúc này.

Đứng im. Thế giới trong mắt cô.

Suy nghĩ im bặt, cô cứ ngồi đó thẫn thờ nhìn khoảng không trong mắt. Sau mỗi cái chớp mắt của cô, liệu một giây đã trôi qua hay là cả một thế kỷ? Cô không biết.

Khi cô lần nữa giật mình tỉnh lại, ánh sáng bên ngoài đã thay đổi – hay đúng hơn là bụi bặm, cô không thể thấy hạt bụi tán loạn hiện ra dưới ánh sáng từ cái cửa sổ kia nữa. 

Deselm lập tức nhận ra đó là gì. Táng tri, dấu hiệu cho việc cấu trúc chống đỡ tâm trí cô sắp sụp đổ. Mà mỗi cơn táng tri trôi qua, đọng lại không trôi chính là sự mệt mỏi đến cùng cực chỉ là nó giấu rất sâu, sâu đến mức nếu cô không mở ra thì sẽ không cảm thấy.

Mà những lúc thế này, Deselm càng khắc ghi sâu sắc hơn cảm nhận, "Thần Minh" đang chữ chờ nuốt chửng cô. Đó là một giải pháp để quét sạch dư chấn của cơn táng tri lẫn mọi mê man cô đang có, nhưng Deselm sợ. Cô phải nhanh lên, phải nhanh lên...

Tầm mắt mờ dần. Cơ thể vô lực. Tất cả lại bị khoảng không bao phủ.

Deselm không biết mình làm thế nào mà đi tới trước hiên nhà, mọi thứ chỉ như một thước phim hỏng bị lặp lại. Cô không còn nhận rõ đâu là suy nghĩ, đâu là hành động. Cô mê man, rồi lại tỉnh táo, đầu óc đình trệ rồi lại nhanh chóng.

Đứng ở trước hiên nhà, Deselm nâng cao đầu ngước nhìn trời cao, trong mắt thấy ánh sáng giao hòa cùng mây trắng tạo thành khúc nhạc êm dịu. Mà tâm trí cô cũng như sắp xếp thành điệp khúc đó, vận động theo một chuỗi nhịp điệu không quy luật.

Càng nhìn trời trong, tâm linh cô càng sáng rực, tâm trí càng vận chuyển thông thuận, đến một lúc nào đó. Suy nghĩ đã như dòng lũ suy diễn theo tự nhiên.

Rồi mọi thứ hòa tan, phân tầng, rồi tách ra thành rải rác khắp nơi thông tin, nhìn những mẩu sự kiện, Deselm dần hiểu ra gì đó. Cô bắt đầu tự diễn giải bản chất của mình. Một loại cảm giác cao miểu dần quán xuyên cả tâm trí.

Bản chất trạng thái thần minh của ta là gì?

Để hiểu nó, ta phải hiểu cấu tạo của bản thân là gì, cấu trúc sinh tồn là như thế nào.

Ta đem so thế giới này với nước biển vô tận, chúng là một đoàn dữ liệu hỗn loạn, lạnh lẽo, ta di chuyển trên đó bằng thuyền của mình. Mà thân thuyền ta được dệt bằng "Niềm tin" và "Thói quen con người" . Nó ngăn cách "Sự hiện diện" của ta với bên ngoài.

Khi trạng thái "Thần Minh" diễn ra, chính khi này. Chính là khi thân thuyền ta đã bị xé toạc một mảng lớn hoặc là thủng vô số lỗ nhỏ, khi đó nước biển tràn vào thuyền. Nó sẽ chìm xuống, ta sẽ bị hòa tan, chìm xuống vũng bùn thực tại này. 

Không đúng, phải là cao lên.

Nghĩ đến đây, con ngươi cô bắt đầu di chuyển với tần suất khủng khiếp, đảo nhìn khắp mọi ngóc ngách trong mắt. Từ trong mắt Deselm dần tràn lan những màu sắc u ám không thể hiểu nổi, tất cả quấn quanh cô, tạo thành một lớp khói mờ ảo che đi chính cô.

Trong cõi Chính sự "Cao hơn" tượng trưng cho quyền năng, cho lớn mạnh, cho tách biệt. Ta vĩ đại hơn khi ta "Cao hơn" người khác, Thần vĩ đại, quyền năng hơn người khi Thần "Cao hơn" người.

Vì thế ở cõi Phản này, ta cảm thấy "Vĩ đại" vì ta ít đi, ta "Cao hơn" khi sa lầy, khi suy vong, khi hòa tan. Khi "Cái tôi" bị hòa tan vào đại dương hỗn loạn này.

Hóa ra là thế. Thân thuyền ta "chìm" nhưng nó không chìm như thường. Nó không "chìm" xuống "dưới" nó chìm vào chính thực tại quanh nó. Mà "Sự hiện diện" của ta đang rò rỉ ra ngoài, để cho sự hỗn loạn cõi Phản tràn vào bên trong. Vì thế, con thuyền ta đang bay lên, nó đang "Cao hơn" và hướng tới tĩnh lặng.

Mà cái cảm giác toàn tri này. Cảm giác thấy rõ mọi thứ càng không phải chính ta đang "nhìn" bằng ý chí của mình. Mà là ta cảm nhận bằng chính ý chí của cõi Phản này. Ta đang chìm vào nó, ta hòa tan vào nó, mà khi ta biết những gì "Đại dương" biết thì ta không còn là giọt nước mà ta là "Đại dương". Ta không hề vĩ đại hơn, ta chỉ đang đánh mất chính mình.

Suy nghĩ vừa kết thúc, một loại cảm giác tim đập rầm rầm nhảy lên trong ngực Deselm, từ trong nơi sâu xa một cảm giác kỳ lạ nối thẳng tới tâm trí Deselm, không có vĩ đại, không có kinh hoàng, chỉ có sự yên bình lẳng lặng quấn quanh cô.

Từ liên kết này cô có thể cảm nhận tới nơi sâu xa đó, là thế giới. Nó đang đáp lại chính cô, một chúc phúc vượt qua mọi cách trở về quy luật dẫn đưa đến, lớn đến tựa như vầng thái dương, nhỏ lại như một hạt cát, thực đến như là có thể chạm đến, hư ảo đến chỉ như ý nghĩ thoáng qua.

Deselm biết bản thân sẽ không có hậu quả tốt đẹp gì nếu trực tiếp nhận lấy thứ này, quà tặng từ đại dương vĩ đại chẳng phải là thứ một giọt nước có thể hiểu, càng không phải thứ chính nó có thể nhận lấy.

Không tốt.

Deselm quả quyết đem chúc phúc khổng lồ đó vùi sâu vào tiềm thức, sau đó lại thêm vô số ám thị tâm lý vào trong, đảm bảo cho dù có gì xảy ra cũng sẽ không "nhớ" tới chúc phúc này. Sau đó cô tiếp tục đem ký ức lúc này cắt bỏ thành nhiều phần rải rác ném sâu vào trong, dùng vô số ám thị tâm lý bản thân không được chìm vào trạng thái Thần Minh. Cuối cùng quả quyết chặt đứt kết nối ký ức. Cô quên đi...

Chỉ thoáng chốc, Deselm lại ngẩn người, đầu vẫn ngước nhìn trên cao. Đứng ngây ngẩn giữa rừng cây Deselm đột nhiên tỉnh dậy.

Cô mở mắt, thế giới lại bị nghiền nát thành dữ liệu. Cô lại là "Thần Minh".

Nhưng trong lòng Deselm chỉ có lạnh lẽo, cô không cảm thấy chút quyền năng nào, cô chỉ cảm thấy cực kỳ bài xích thứ cảm giác cao thượng này. Cuộc vật lộn giữa mê man và thanh tỉnh đã kết thúc. Thanh tỉnh đã thắng.

Nhưng có ích gì?

Cảm giác bay đi như gió đi ngang qua làn da. Ý nghĩ phi nhân tính dần chiếm lĩnh tâm trí. Deselm nhìn vào bàn tay nhưng không chỉ thấy bàn tay, cô thấy kết cấu, cấu trúc sinh học đang phân rã. Cô nhận ra, nếu cứ theo đà này, đến cuối cùng cô cũng sẽ không là người. Mà chỉ là một cỗ máy siêu tính toán khoác lên lớp da con người, tự nhận mình là người, một "Hiện tượng" biết đi.

Nên dừng lại.

Deselm ra lệnh cho bộ não mình: Tự Ngã.

Cô đem tư duy chặn đứng, cố tình tạo xung đột hiểu biết để ý thức tự sập nguồn. Đây là cách thường xuyên và hữu hiệu nhất cô dùng, bởi vì cô có thể tự chủ dừng nghĩ khi là "người" mà khi là "Thần Minh" cũng có thể.

Nhưng cảm giác giật mình cô chờ không tới... không ngã xuống. Cô vẫn ở đó, vẫn đứng sững sờ.

Rất nhanh Deselm đã hiểu ra vì sao. Bởi vì chính cô, cỗ máy "Thần Minh" này – đã hiểu rõ bản chất cái "ngã" đó là gì. Tư duy siêu việt này đã tự chủ phân rã thông tin, tính toán và phân tích cơ chế của việc "ngất đi", tìm ra lỗ hổng của nó, và thích nghi. Cô đã tự chặn đứng khả năng đình trệ của chính mình khi nó vừa nhen nhóm.

Không đúng. Cho dù có thể ngăn chặn nhưng chỉ là trong giây lát, ta mới là chủ nhân trạng thái này. Không lý nào hệ thống tự chủ lại có quyền hạn cao hơn ta. Nếu ta liên tục thủ công dừng lại thì nó cũng ngăn không được, nhiều lắm là ngăn lần đầu tiên.

Trong sự tuyệt vọng tỉnh táo đó, cô dần nhìn thấy nguyên nhân.

Vậy tại sao ta không thể dừng lại? Khoan đã...

Trang giấy của Hex dần hiện lên trong đầu kết hợp với thông tin bản thân trải nghiệm, chỉ từ những dữ kiện ít ỏi đó Deselm phân tích cho ra một định luật hoàn toàn mới.

"Mọi hiểu biết đều có cái giá... Khi biết một sự vật, sự kiện thì chính bản thân phải gánh lấy sức nặng... tiến trình của điều này sẽ phát triển nhanh hơn."

Ra là thế.

Nếu đem thực thể hóa, hiểu biết của ta chính là viên nam châm, mà vật thể và sự kiện là những thứ kim loại khác biệt. Khi ta hiểu rõ tính chất của một kim loại nào đó, ta sẽ tạo ra từ trường giữa mình và nó – đúng hơn là từ trường giữa ta và nó mạnh hơn. Nó nhờ vào hiểu biết của ta mà gia tốc. Đây chính là sự tìm đến nhanh hơn.

Vậy "Sự vật" ta đang hiểu rõ nhất lúc này là gì? 

Là Trạng Thái Thần Minh. 

Là Sự Thanh Tỉnh Tuyệt Đối.

Vì ta đã dùng chính tư duy siêu việt này để "hiểu", để "biết" về cấu trúc của "Thần Minh" đủ nhiều ta vô tình tạo ra một lực hút khổng lồ. Ta càng hiểu cách vận hành, chức năng và mô hình để tắt nó thì nó càng dính chặt lấy ta.

Ta đang bị sự hiểu biết của chính mình cầm tù.

Ta không thể tự tắt máy nữa. Ta cần một tác nhân bên ngoài. Một nơi mà tư duy chẳng thể tồn tại.

Nghĩ đến đây, Deselm nhận ra mình đã ở trong tình trạng bết bát nhất, nhanh hơn nữa, không thể mất...

Cô không do dự mà chạy khỏi căn nhà, một lòng cắm đầu mong muốn chạy sâu vào khu rừng. Cô đi xa khỏi cánh rừng trung tâm.

Càng đi ra bìa rừng, cây cối càng trở nên dày đặc một cách phi lý. Đến một lúc, thân cây vàng cam kết đặc vào nhau, tạo thành một bức tường gỗ không kẻ hở.

Đúng lúc này, quyển sổ trong túi áo lạnh băng. Cô mở ra nhìn, lại là người kia chỉ dẫn. Dữ liệu từ đó tràn vào đầu, là chỉ dẫn nhưng không phải bản đồ, là một loạt hành động nghi thức nào đó. Deselm cũng không do dự mà làm theo.

Nếu một người thường nhìn thấy cô lúc này đang làm gì, họ sẽ thấy một người điên.

Kẻ đó đi vòng quanh mười thân cây theo chiều hướng kim đồng hồ rồi đảo ngược chiều ba lần, lại vòng quanh một thân cây cụt ba mươi lần, bước chân loạn xạ không quy tắc nào. Như người say rượu lại như đang khiêu vũ một khúc nhảy ma quái đầy hỗn loạn.

Kẻ đó dùng thanh đục và búa điêu khắc lên vỏ cây tám trăm kí hiệu vô nghĩa, tựa như một điêu khắc gia miệt mài mà chồng chéo chúng lên nhau.

Kẻ đó nắm chặt hai tay lại, ngẩng mặt lên bầu trời và ca tụng một bài hát không có giai điệu, lời lẽ sáo rỗng.

Đến cuối cùng, kẻ đó ngã xuống đất, thân hình cứ thế biến mất khỏi không gian này.

Mà trong mắt Deselm toàn bộ chuỗi hành động điên rồ đó biến thành những lát gạch sáng rực, tất cả tự động xếp lại thành một con đường xuyên qua bức tường cây.

Cô bước lên con đường đó, đạp lên những lát gạch vô hình. Đi xuyên qua thân cây như đi qua ảo ảnh.

Một bước cuối cùng cô bước khỏi bức tường cây.

Không gian theo đó mở ra. Không còn màu vàng cam rụng lá. Chỉ có một loại màu đen đơn thuần, tĩnh lặng.

Cô thấy Dòng Sông Tĩnh Lặng. Mặt nước phẳng như gương nhưng lại không phản chiếu bầu trời, vì nơi đây không có bầu trời, nó cũng không có ánh sáng. Nó tựa như một vết nứt hư vô chảy qua thực tại, thứ vốn nên trôi vào khoảng không.

Ngay khoảnh khắc cô đặt chân lên bờ sông, một điều kỳ diệu xảy ra. 

Tư duy siêu tốc của cô đa-ng... Dừn-g lại...

Không có dữ liệu để phân tích. Dòng sông này là "Không". Cho dù có làm gì thì thứ dữ liệu cho ra cũng là "Không", khả năng tính toán của cô bị đình trệ.

Tư duy đình trệ.

Ý nghĩ rời rạc.

Thanh tỉnh tiêu vong.

Phân tích bị môi trường lấy đi.

Cô cảm thấy mí mắt nặng trĩu, trong đầu suy nghĩ chậm dần, trong nháy mắt co lại biến thành ngu ngốc nhưng cô lại mỉm cười.

Cô mỉm cười, một nụ cười yếu ớt và nhẹ nhõm.

Và rồi, Deselm ngã xuống.

"Ta...không...mất..đi..."

...

Cô mở mắt, cơn mê man như thủy triều hạ xuống vơi dần, để lại cô nằm trên một gò đất ẩm ướt và lạnh lẽo.

Deselm lập tức bật dậy, theo vô thức muốn cảnh giác nhưng bản năng cô im lặng, chẳng có gì đáng gọi là nguy hiểm cả. Nơi đây hoàn toàn khác biệt với khu Rừng Cam Vàng. Trước mắt cô là một bến đò cũ kỹ, gỗ mục nát đến đen xì. Dòng sông ở xa trong mắt càng không phải là nước, mà là thứ chất lỏng kỳ lạ đục ngầu màu xanh nước trầm, dòng chảy như đặc quánh lại nhưng vẫn có thể lờ đờ trôi. Ở xa xa, sương mù dày đặc đến tưởng như có thể dùng dao cắt ra thành khối.

Từ trong bờ, một cây cầu gỗ nhỏ được kéo dài ra sông, nơi con thuyền độc mộc được buộc vào cọc làm bằng dây thừng đen bện từ tóc – có lẽ là thứ gì đó giống tóc. Mái chèo im lìm nằm trên mạn thuyền như chờ người lái.

Nhìn ra sau, cô chỉ thấy hàng cây cam vàng thưa thớt kéo dài được vài chục thân cây thì dừng lại do bị chặn đứng bởi một bức tường đá khổng lồ, cao vút khỏi tầm mắt, vươn dài vô tận sang hai bên, tựa như ngăn cách nơi này với phần còn lại của thế giới.

"Đây là lối thoát chăng?"

Nhìn lại về phía con thuyền, Deselm đứng dậy, nhanh chân bước phía cây cầu, cô muốn rời khỏi đây. Ngay bây giờ.

"Ta khuyên ngươi đừng có dại mà chèo đi."

Một giọng nói vang lên, ồm ồm và nhớp nháp.

"Đó căn bản cũng chẳng phải đường ra. Nhưng nếu ngươi muốn mê thất vĩnh viễn trong cái mê cung sương mù kia để rồi cuối cùng làm sinh dưỡng cho cá thì ta cũng không cấm."

Deselm khựng lại, trong tay không biết bao giờ đã cầm lên Giọt Lệ Thời Gian. Cô quay phắt lại, mắt láo liên đảo nhưng không thấy ai. Bờ sông trống trơn, hàng cây thưa thớt trống rỗng.

"Tìm ta sao? Qua cái giếng nhìn đi. Gắn trên cái tường đá ấy. Nhìn có hơi kỳ lạ nhưng ngươi nhìn là thấy"

Deselm nheo mắt, lúc này mới để ý bên dưới tường đá hùng vĩ lúc này đang có một cấu trúc gạch nhô ra, trông như một cái giếng bị đóng ngang vào tường, càng giống một cái ống xả thải khổng lồ. Nó thù lù ngay đó, lạc lõng đến mức khiến cô tự hỏi làm sao bản thân lúc nãy không nhận ra.

Với tâm thái cảnh giác, Deselm bước tới gần nơi đó. Cái đống chất lỏng đỏ ngòm chảy ra từ miệng giếng làm cô có hơi quan ngại. Hít sâu một hơi, Deselm nhìn sâu vào trong.

Chỉ khi này, dù có chuẩn bị tâm lý cô vẫn cảm thấy dạ dày quặn lên khi nhìn sâu vào trong lòng giếng.

Không có nước cũng không phải nước, chảy ra ngoài miệng giếng cũng không phải nước. Sâu bên trong là một khối hỗn hợp kinh tởm từ thịt nhão, xương tủy và sụn nheo nhớt quấn lấy nhau, tất cả vẫn còn phập phồng nhúc nhích như đang sống. Ở rìa ngoài, những thứ trong như nội tạng – tim, gan, phổi – đang đập lên từng nhịp thoi thóp, rỉ ra dịch vàng hôi thối. Nó không có hình người càng giống là một mớ hỗn hợp sinh học biết nói.

Deselm nhịn lại cơn nôn mửa, tay dần siết chặt lấy Giọt Lệ Thời Gian mà hỏi.

"Là Sylas sao?"

Đống thịt nghe đến sau hơi rung rinh, dịch nhầy chảy ra. Từ giữa khối hỗn độn đó, một khe hở nứt toác ra, chảy ra hồng hộc dịch đỏ trắng, tạo thành một cái miệng lởm chởm ranh nanh, từ sâu trong đó phát ra khùng khục dị dạng.

"Đúng là ta. Mà trước hết xin lỗi nhé, ta có chút kích động nên quên mất ngươi vẫn chưa có Tầm Nhìn Sâu."

Cái miệng nhão nhếch lên một cái méo mó, mỗi câu nói đều làm vặn vẹo tường thịt quanh nó.

"Thôi thôi, đừng nhìn ta với ánh mắt đó. Đống thịt thối này chỉ là tượng trưng thôi bề mặt thôi. Nếu ngươi có Tầm Nhìn Sâu thì ngươi sẽ thấy ta khác. Còn nếu ngươi muốn đánh nhau thì ta đành chịu, ta không có tay để mà hoàn thủ[note84436] đâu."

Deselm do dự một lát, cất đi Giọt Lệ Thời Gian vào túi rồi hỏi. "Tầm nhìn sâu?"

"Phức tạp lắm. Nó là cách nhìn vào khái niệm thay vì hình chiếu. Nhưng cái này là tin vụn vặt thôi. Chuyện quan trọng là làm quen chút đã rồi ta sẽ nói sau."

Đống nhão nhoét hơi ngọ nguậy, tựa như đang tìm cho mình một tư thế thoải mái hơn trong cái giếng chật hẹp.

"Tự giới thiệu lại nhé. Ta là Sylas. Từng là một cái tên. Giống như ngươi, ta cũng là một kẻ tỉnh táo ở chốn đọa đày này. Ta dựa vào may mắn và chút đầu óc mà đi tới được đây. Ngươi thấy đống vật phẩm ngươi nhặt được trong rừng chứ? Đó là ta cố ý để lại đấy. Thuận tiện cho bản thân dùng cũng như biết đâu có kẻ như ngươi lạc vào đây."

Deselm vừa nghe liền biết người này không đơn giản, cái gì gọi là "dựa vào may mắn và chút đầu óc". Rõ ràng là có thủ đoạn cực kỳ cao thâm mới bước đến hôm nay, chưa nói những thứ khác, chỉ từ những thứ người này để lại đã giúp cô thoát khỏi những con quái vật vô số lần, thậm chí không gian bên ngoài khu rừng này cũng có thể cũng là do người này tạo ra.

Nghĩ tới đây, Deselm liền lấy ra toàn bộ trịnh trọng đối đãi "người" này. Dù sao thì, kể cho là ở đâu thì kẻ mạnh luôn đáng được tôn trọng. Cô hỏi.

"Của ngài để lại? Vậy chẳng lẽ lời cảnh báo trong quyển sổ cũng là..."

"Của ta cả đấy." Sylas đáp.

"Mà ngươi cứ gọi thẳng ngươi ta là được, ta ăn không trôi cái điệu bộ trịnh trọng này."

Ngừng một hồi Sylas nói tiếp.

"Ta đã sớm biết nơi này có vấn đề. Khi căn nhà gỗ mời gọi ta vào sâu trong rừng để nhận di sản nào đó, ta đã không đi. Ta chọn trốn chạy, trở thành một con mồi đào thoát khỏi bàn ăn."

"Khảo nghiệm?" Deselm nghi ngờ.

Nghĩ một hồi, thì cũng chẳng nhớ có gì liên quan, có vẻ như bản thân cô còn chưa gặp đến thứ gì trông như thế, nhiều lắm là bị đám quái vật kia đi cho thừa sống thiếu chết.

"Làm gì có khảo nghiệm nào? Ta bị săn đến chết đi sống lại thì có đấy."

Sylas cười lên một giai điệu nhầy nhụa và ẩm thấp.

"Nhìn ngươi dáng vẻ này là biết ngươi còn không có đọc quyển nhật kí trong nhà kia quá thường xuyên đúng chứ? Rất tốt. Nếu ngươi đọc đủ lâu, nó sẽ xuất hiện chỉ dẫn. Giọng điệu còn rất đầu tư, làm y như thật, ta lúc đó kém một ý nghĩ liền bị lừa. Nếu tin, ngươi sẽ tiến vào tràng khảo nghiệm. Khi hoàn thành, ngươi sẽ từng bước kế thừa năng lực, sức mạnh,... và cả số phận của một Thợ Săn nữa."

Giọng Sylas trầm xuống, nghiêm túc nói.

"Đừng tưởng đó là di sản tốt đẹp gì. Đó chỉ là quy trình vỗ béo thôi. Khi ngươi tiến vào càng sâu trong khu rừng, nhận lấy càng nhiều sức mạnh, ngươi sẽ bị Thợ Săn thực sự nuốt chủng. Hoặc cũng có thể là khu khảo nghiệm tan biến đi một tên rồi, ngươi sẽ trở thành Kẻ Canh Gác mới, bản thân bị đào rỗng, ý chí bị thay thế và cả linh hồn đều không còn, từ đó thay hắn câu kéo con mồi tiếp theo đến khi tàn lụi. Ngươi có thắc mắc mục đích của hắn là gì không? Có thể là để ăn dù ta không biết ăn ở nơi này có ý nghĩa gì ngoài việc sáp nhập ý chí."

Deselm chỉ cảm thấy một hơi lạnh thẳng tới đỉnh đầu. Nếu không phải có cảm giác sợ hãi kia, nếu không có Sylas cảnh báo, có phải hay không cô đã là một trong những con vật bị vỗ béo mà Sylas nói tới? Suýt nữa cô đã trở thành một bữa ăn, một Kẻ Canh Gác mới.

"Mà ngươi còn tính là khá may mắn." Sylas cảm thán.

"Ta tới trước, lập ra Dòng Sông Tĩnh Lặng này để trốn, người trước trồng cây, người sau hưởng bóng mát, nên ngươi mới có chỗ dung thân, cũng không phải chịu rừng cây săn giết. Chứ cái lúc ta tới... Kẻ chạy trốn sẽ bị cả khu rừng săn đuổi. Đám quái vật từ thời đại quái thai kia không dễ nhai đâu. Lúc đó, dù ngươi có mở ra trạng thái Thần Minh cũng chả có tác dụng gì ngoài việc thuần túy tự hao tổn bản thân."

Deselm còn đang suy nghĩ về cách Sylas lập nên Dòng Sông Tĩnh Lặng thì run người lên khi nghe đến hai chữ "Thần Minh" đó.

"Cái gì? Ngươi... Ngươi cũng có trạng thái Thần Minh sao?"

"Ầy? Kích động làm gì. Trò này, ai sống đủ lâu, "thân thuyền" đủ nát mà vẫn giữ được cái đầu tỉnh táo thì đều làm được. Nó giống cơ chế sinh tồn hơn là phép màu, nhưng thay vì tiêu hao tế bào để khiến ngươi nhanh hơn thì nó tiêu hao linh hồn. Leo cao lên để nhìn xuống, đối phó mấy con quái nhỏ thì ổn thắng, chứ mà gặp mấy con có "nhận thức" rõ ràng chút là ngươi chết chắc."

Nói tới đây, giọng Sylas đìu hiu hơn, đống thịt chuyển động hơi chậm đi.

"Hồi trước ta non nớt, còn tưởng mình đặc biệt thế là liên tục lạm dụng thứ này, cuối cùng còn phải nhờ một vị ân nhân cứu mới có lại được linh hồn. Không thể không nói, ở đây người tốt đúng là không thiếu, so trên trần gian còn nhiều. Dù ta không biết vì sao nhưng tóm lại là chuyện tốt."

Thở dài xong, hắn lại nói tiếp, nói liên miên bất tuyệt không chừa chỗ cho Deselm hỏi gì cả.

"Còn cái trò này ngươi cũng đừng học ta lạm dụng, tác dụng phụ thực sự muốn mạng ngươi đấy. Ăn mòn linh hồn, xóa bỏ cảm xúc, và..."

Tiếng nói tới đó bị nhiễu đi, Deselm nghe thế nào đều không hiểu từ đó là gì.

"Ây! Quên, không được nói. Nói chung đừng xài. Ta tạo ra nơi này một phần cũng là vì để áp chế tai hại của nó đấy. Dòng Sông Tĩnh Lặng sẽ áp chế nó, ít nhất giữ cho thân thuyền ngươi không bị tan rã thêm."

Deselm cái hiểu cái không mà gật đầu, cố gắng mà tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ mà Sylas nói ra. Cô cuối cùng hiểu tại sao đến đây lại ngất đi rồi, hóa ra đây ngoài là chỗ trốn còn là cái trạm hồi sức. Nghĩ một lát, Deselm hỏi thứ mấu chốt.

"Thế ngươi muốn gì ở ta? Ngươi cứu ta chắc chắn không phải để tìm người chuyện xưa thôi chứ?"

"Hợp tác." Cả đống thịt đồng loạt rung lên, từng câu chữ thốt ra đều gói bên trong sự thù hận cùng cực.

"Ta muốn trả thù. Còn ngươi muốn thoát khỏi khu rừng này. Nhưng tên Thợ Săn kia, hắn sẽ không cho phép điều đó. Ít ra may mắn là hắn cũng bị kẹt... Bị những con thú sâu nhất trong khu rừng kiềm chế. Hắn muốn thực hiện điều gì đó để thoát khỏi sự hạn chế nào đó. Và thứ dinh dưỡng cho lần này là cả khu rừng này."

"Và cái quan trọng là: Muốn ra khỏi đây, ngươi phải có sự cho phép của Thợ Săn. Đó là quy tắc tối cao hắn đã đặt ra bằng một môi giới nào đó bao trùm cả khu vực. Cách duy nhất để phá vỡ quy tắc là... Xóa sổ kẻ đặt ra nó."

Sylas thở dài ra một hơi thối rữa. 

"Ta đã thất bại một lần. Hắn chém ta bằng cây rìu đó... vết chém từ khái niệm không thể phục hồi, đó là một phần lý do ta trông như đống thịt này. Đương nhiên, hắn cũng không dễ chịu, ta đã in sâu vào hắn một mẩu xương, khi mấu chốt có thể làm bị thương hắn, nhưng cũng kể từ đó về sau, hắn đã không còn xuất hiện trong tầm nhìn của ta. Mà để triệt để kết thúc hắn thì ta cần một điểm đột phá. Một con mồi hắn không thể cự tuyệt."

"Và đó là ta? Ta cùng ngươi chiến đấu sao?" Deselm hỏi

"Đúng nhưng cũng sai." Sylas lắc thịt trên người như đang lắc đầu, cả khung thịt theo đó lắc theo.

"Ngươi sẽ là cái Neo. Ta có thể dùng trạng thái Thần Minh của ta để dịch chuyển ý chí, nhưng ta cần một tọa độ."

"Kế hoạch thật ra rất đơn giản. Ngươi quay lại rừng. Khi đối mặt với Thợ Săn, ngươi lập tức mở trạng thái Thần Minh ra trong nháy mắt. Lúc đó, ta sẽ đồng bộ hóa với ngươi. Ta sẽ từ chỗ này ủy vị[note84438] thẳng đến chỗ ngươi, luồn qua mọi rào cản của khu rừng. Ta sẽ cùng với đám thú trong rừng sâu kia xé xác hắn."

Nói tới đây, Sylas ngưng lại như để lấy hơi.

"Đương nhiên ta sẽ không ép ngươi tham gia trận chiến này, dù sao ngươi quá yếu, ngươi sẽ được ta ủy vị về nơi này, nếu ta thành công màn sương sẽ tản đi, ngươi cứ leo lên thuyền rời đi. Nếu ta thất bại, sương sẽ che phủ cả khu vực này, lúc đó hãy chui vào cái giếng này. Đó là đường lùi cuối cùng ta cho ngươi, bởi vì trong đây là truyền thừa của ta."

Deselm nghe tới đây liền đoán đều không muốn đoán. Chắc chắn là trong cái giếng này là trò gì đó như đoạt xác, chiếm dụng linh hồn,... cô cho dù bị xé thành mảnh nhỏ cũng sẽ không chui vào cái lỗ thỏ quái dị này. Mà cũng không loại trừ khả năng là thật và cô đang lấy bụng ta suy ra bụng người, nhưng tóm lại cô làm gì cũng sẽ không chui vào cái hố bẫy khả nghi thế này.

Sylas dừng lại, giọng nghiêm trọng.

"Ta sẽ dạy ngươi tất cả những gì ta biết. Ta sẽ cho ngươi vũ khí tốt nhất ta chế tạo được từ xương cốt của mình. Ta sẽ tạo thời cơ cho ngươi trốn chạy dù ta thành công hay thất bại. Đó là cái giá ta trả."

"Còn cái giá của ngươi... là làm mũi tên dẫn đầu. Ngươi phải mạo hiểm lấy sự tồn tại mỏng manh của mình ra đánh cược. Ngươi phải làm con cừu mồi, dẫn hắn đi ra."

Deselm nhìn vào khối thịt gớm ghiếc nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá kia. Cô có thể nhìn ra sự điên cuồng trong đó, một sự kiên định đến cố chấp, trong lòng cô không khỏi dâng lên một tia kính trọng cho ý chí này.

"Ta đồng ý."

Từng tảng thịt thối co rút lại, nó dường như đang gật đầu hài lòng.

"Tốt lắm... Nhưng hãy nhớ điều này, đồng loại... ừ... dù nhìn chúng ta không giống lắm nhưng vẫn là đồng loại."

Giọng Sylas trở nên thì thầm, ma quái.

"Ta không tin ngươi. Và ngươi cũng đừng bao giờ tin ta. Trong cõi Phản này, kẻ phản bội lớn nhất... chính là kẻ đứng cạnh ngươi. Còn lý do? Ta nghĩ ngươi hiểu. Ta phải nói vòng vo nãy giờ vì có một số thứ không nên biết. Biết quá nhiều... Không có kết quả tốt."

Deselm trịnh trọng nhìn người trước mắt. Cô không hiểu nhiều lắm những gì người này nói, cô chỉ biết. Bản thân vẫn sẽ tiến lên, dù có chuyện gì xảy ra.

"Ta hiểu rồi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Đánh trả lại, phản kháng
Đánh trả lại, phản kháng
[Lên trên]
Ủy vị: chuyển giao vị trí hiện hữu Ủy: phó thác, giao phó Vị: tọa độ, vị trí,
Ủy vị: chuyển giao vị trí hiện hữu Ủy: phó thác, giao phó Vị: tọa độ, vị trí,