Tập 1: Thế giới này có thật là bên kia không?

Chương 8: "7:22"

Chương 8: "7:22"

Giật thót!

Deselm đột ngột mà mở mắt ra, trong nháy mắt cả cơ thể căng thẳng, đôi mắt thẳng nhìn tới trước mắt theo bản năng mà tự hỏi.

"Bao lâu rồi?"

Rồi lập tức cô nhận ra sự vô nghĩa của câu hỏi này, theo cảm giác như cơ thể bản thân vẹo đi một vòng thoáng qua vài lần Deselm ngơ ngác mà nâng trán, đầu óc dần dần vận chuyển.

"Tỉnh dậy, trên cao, hạt giống, lý trí, cái bóng, nghỉ ngơi,..."

"Ra là thế, ta đã lần nữa rơi vào trạng thái này sao – Táng tri[note84170]  – nhớ rồi, là nó. Không ngờ tình huống của ta đã tệ thế này."

Từng tia sáng hồi ức nổi lên trong đầu cô, táng tri, đây là loại trải nghiệm của vô số lần rơi vào mê man cấp độ sâu của chính cô, đó là một loại cảm giác kì bí nằm bên ngoài phạm trù của mọi cảm nhận thông thường. Đến mức mà khi rơi vào nó chính cô cũng không nhận ra. Nó cũng không phải tri thức cô tự tìm ra, nó đến từ quyển sổ.

Vịnh tại mê huyễn, duy tri bất tri, hàm nghi bất vấn, vong ký nhận thức. Chính thị táng tri.[note84169]

Deselm lẩm bẩm lại câu nói đó trong vô thức, cô không nhớ gì về nguồn gốc của nó dù rõ ràng là cô nhớ hết khái niệm của nó.

Một khi rơi vào trạng thái này chứng tỏ bản thân Deselm đã không còn có thể tự kiểm soát quá lâu, phía trước cô sở dĩ không cần lo lắng vấn đề này hoàn toàn là do ỷ lại những mảnh ký ức Valerie mang về, cô cần hành động, phải nhanh nghĩ ra biện pháp trước khi ý chí bản thân hoàn toàn lụi bại.

"Ta chẳng bằng... nghỉ ngơi?"

Deselm cơ hồ đầu tiên nghĩ đến nghỉ ngơi ở nơi này, khi tỉnh lại lần nữa khả năng cao cô sẽ có được tầm nhìn như "Thần Minh" khi đó, ý nghĩ trong sạch, lòng không chướng ngại, trạng thái đó sẽ hoàn toàn quét sạch sự mê man này, giải quyết nguy cơ mê thất hiện tại. Nhưng rồi cô ngay lập tức phủ định ý tưởng này, quá nguy hiểm, trừ khi đường cùng cạn lối nếu không cô sẽ không làm thế.

Tầm nhìn của cô chăm chú đến một hướng bất định, nơi đó chính là hướng sâu vào khu rừng bởi vì mặc kệ có đi hướng nào vẫn sẽ hướng sâu vào. Chỉ cần đi trong không hiểu, tự có đường tới, nếu có nghĩ muốn hướng tới, tự nhiên đi xa khỏi rừng già, đây chính là quy luật của Rừng Vàng Cam. Lần nữa nhẩm thầm lại thủ đoạn trong tay ý nghĩ của cô lại càng rõ ràng. 

"Đừng nhìn lúc này bản thân ta đã có thêm vài thủ đoạn khó lường nhưng thực chất cũng chỉ là một con thú nhỏ thôi, có thể chạy trốn và kêu rít nhưng bản chất vẫn chỉ là một lâu đài cát có thể vỡ tan bất kì lúc nào. Nhưng dù là thế thì ta vẫn nhất thiết phải tiến lên, thời gian chừa lại cho ta không nhiều lắm"

Dù rằng có một loại phản cảm không hiểu với việc đi sâu vào trong đó nhưng hiện trạng đã không cho phép bản thân nghĩ nhiều như thế, chỉ có vào sâu bên trong mới có thể tìm thấy càng nhiều hi vọng, càng nhiều khả năng mà tiếp tục.

Deselm lúc này dụng tâm mà nhìn nhận xung quanh, để rồi nhanh chóng nhận ra bản thân đang ở trong căn nhà. Ánh mắt cô không tự chủ lại len lỏi tới chiếc đồng hồ

"7:23"

"Lần cuối ta nhìn nó... nó có chỉ giờ này sao? Là 7:23 hay là một số khác?"

Cô vắt óc suy nghĩ lại không tài nào nhớ nổi, kí ức như bịt kín một tầng sương mù, dù có thế nào cũng là mê man.

Cảm thấy phiền phức, Deselm đưa tay lên muốn day thái dương xua đi cơn đau đầu này. Xoa một lát, cô lại dãn ra lông mày.

"Không cần phải truy đến cùng, lúc này ta cần là nhanh chóng khôi phục bản thân, thứ này dù nhìn có chút đặc thù nhưng vẫn là để sau khi ta ổn định rồi nghiên cứu sau đi"

Deselm đứng lên khỏi chỗ ngồi, lần nữa kiểm tra đồ đạc rồi mới mở cửa rời đi, hướng đến một nơi không biết du tẩu, cả cơ thể dần hòa với không gian khi len lỏi giữa những thân cây, bóng ảnh cô dần mờ ảo dần rồi đi sâu vào trong. Chỉ thoáng chốc cô đã đi sâu vào khu rừng sau đó lại dễ dàng mà vượt qua những Kẻ Thu Hoạch

Càng vào sâu bên trong, cây rừng càng thưa thớt nhưng ánh sáng vẫn không vì thế mà rõ ràng hơn, bởi từng thân cây cao vời vợi đã vươn ra tán lá che phủ trời cao, mà càng vào sâu nơi này trong lòng Deselm lại càng kêu vang inh ỏi, cảm giác không ổn ngày càng gần sát.

Tập trung vào cảm giác bất an đó, cô chợt nhận ra bản thân đã bước qua khỏi làn ranh không thấy giữa rừng thưa và rừng sâu. Không có biển báo, hàng rào hay gì khác ngăn chặn đường đi để chỉ ra sự không ổn, vì đã có thứ khác chỉ ra.

Không khí thay đổi.

Không phải loại không khí ôn hòa thông thường, nó thay đổi, cũng không phải mọi thứ lạnh lẽo dần đi, lại càng không phải những cơn nóng tỏa ra từ than hồng, nó trầm nịch và vững chắc. Nó – nặng hơn.

Những chiếc lá vàng cam xung quanh cô lúc này đột nhiên đồng loạt thực hiện một nghi lễ rõ ràng, chúng không còn rơi xuống đất. Chúng đang run rẩy. Và nơi này không có cơn gió nào ép chúng làm thế cả, chúng đang run rẩy vì sợ hãi. Cô dường như có thể nhận thấy một khoảnh khắc như trời sập xuống, khi mà mọi ánh sáng đột nhiên tiêu biến hoàn toàn chỉ một cái nháy mắt, khi nhìn lại lần nữa không gian đã trở nên to nhỏ không đều, như nhìn qua khối kính nung chảy.

Và rồi nó tới, nương theo một loại giới hạn nào đó bị vượt qua mà đến. Nó ở đó, ở một gốc đại thụ cách cô hàng trăm... gì cơ?

Răng rắc!

Cơ hồ là không có do dự, Deselm ngay lập tức bóp nát một Giọt Lệ Thời Gian, thời gian theo đó tuyệt đối đứng yên tranh thủ cho cô thời gian suy xét ít ỏi.

"Là ta bị ảnh hưởng bởi nó sao? Không... Không phải! là chính ta quên đi kiến thức này!"

Đột nhiên quên lãng tri thức làm cho Deselm cũng ngẩn người, đây không phải lần đầu tiên nhưng mà nghiêm trọng đến mức mà kiến thức căn bản cũng mất là lần đầu. Sự tình bất ngờ này làm Deselm cảm thấy nguy cơ to lớn, cô không quan tâm những thứ vụn vặt này, thậm chí cho dù bản thân quên hết mọi thứ khi còn sống thì cũng sẽ không khiến cô để ý chút nào, huống chi đến bây giờ cô cũng chỉ nhớ có vài thứ khi còn sống. Thứ cô để ý là liệu bản thân có quên đi "bóng hình" đó không? Đây tuyệt đối là cái giá cô không thể chấp nhận.

Nghĩ đến đây lòng cô càng gấp gáp hơn, cơn cấp bách này khiến mọi suy nghĩ của cô cực kì mạo hiểm nhưng rồi Deselm vẫn là ngăn được bản thân, kinh nghiệm nhiều lần len lỏi giữa nguy hiểm đã giúp cô có được một mạch suy nghĩ ổn định.

"Ta trước tiên không nghĩ điều này, quan trọng vẫn là phải hiểu xem chuyện kì lạ gì đang xảy ra. Nếu ở nơi này đã lụi tàn thì nói gì đến chuyện về sau?"

Cô nhanh chóng đè xuống cảm xúc sau đó cảnh giác đặt mọi sự chú ý vào không gian xung quanh, cuối cùng tầm nhìn dừng lại ở một chỗ khác biệt, cô dồn toàn bộ sự chú ý đến thứ ở đằng xa, chỉ để rồi nhận ra một điều càng nghiêm trọng.

"thấy" nó bằng chính đôi mắt này, xác định rõ ràng nó ở vị trí xa xa đằng kia trong không gian.

"cảm nhận" được áp lực đồ sộ từ hướng đó ập đến, như một cơn lốc cuồng bạo mà xoáy sâu vào mọi tri giác khiến chúng căng thẳng đến cực độ.

"nhận thức" rằng có một vật thể, một thứ đang tồn tại ở đó, chiếm dụng không gian, méo mó ánh sáng.

Và với toàn bộ dữ kiện đó, những thứ cần thiết đều đã cung cấp thông tin để não bộ xử lý, những thứ vốn là thành phần đủ để phân tích, cấu tứ một thứ thành khối thông tin rõ ràng, và cuối cùng thứ cho ra lại là.

"Không gì cả." 

"Bình thường."

Deselm cảm thấy càng nặng nề hơn khi giải nghĩa mớ thông tin này vì kết quả chỉ càng tệ hại. Cô không thể "nhận ra" nó!

Não bộ của cô, tư duy của cô đang từ chối xử lý thông tin đó hay thậm chí chính nó cũng không nhận ra "thông tin" đó là gì. Cô nhìn vào bóng đen và tâm trí nhanh chóng cho ra đáp lại, cho nó một cái định nghĩa là:"một cái bóng cây", "một khoảng trống vô nghĩa", "bình thường".

Deselm có thể chắc chắn, chỉ cần dời mắt đi thì cô chắc chắn sẽ mất dấu thứ này, thậm chí cô cũng sẽ không nhớ mình đã gặp nó bởi vì cô thậm chí còn chưa "nhận ra" nó là gì.

Điều này hoàn toàn phá vỡ nhận thức của Deselm về sự ngụy trang. Bởi vì giờ đây cô đã gặp một sự ngụy trang tuyệt đối. Không phải ẩn mình dưới bóng tối, mà là ẩn mình sâu thẳm dưới tận đáy của sự nhận thức.

Deselm đầu óc cao tốc vận chuyển để tìm biện pháp trốn khỏi nó, cô nghĩ đến mọi phương pháp và khả năng nhưng rồi cũng vô dụng. Thông tin quá ít, cô thậm chí còn không biết đây là thứ gì thì càng đừng nói là đối phó. Deselm quả quyết cắt đứt suy nghĩ mà chờ đợi hiệu lực của Giọt Lệ Thời Gian trôi hết.

Cô kiên định đứng ở tại chỗ, bình thản như không việc gì mà chăm chú nhìn vào khung cảnh bình thường trước mắt.

Rồi cái bình thường đó di chuyển.

Nó bước ra khỏi sự ẩn mình, chủ động hiện diện trước mắt cô. 

Áp lực khổng lồ đột nhiên nén chặt lại, sắc bén như thanh trường mâu có thể đâm xuyên mọi thứ. Sự rung động nhỏ bé trong không gian cứ thế im bặt nhưng lá vẫn không rơi, chúng vẫn run rẩy. Từ trong cái bóng mờ ảo phía trên cành cây dài ngoằn dần ngưng tụ lại hình hài của một con người đứng trên đó.

Kẻ Canh Gác.

Răng rắc!

Lại một giọt lệ vỡ tan, Deselm bắt đầu cảm thấy kinh hoàng bởi vừa rồi cô thế mà biết tên thứ này.

"Kẻ Canh Gác? Ta chưa từng biết đến nó, càng chưa từng gặp, làm thế nào mà ta lại biết vào ngay lúc này, vô lý, vô lý..."

Deselm rối rắm tìm lý do rồi đột nhiên liên tưởng đến một thứ tương tự.

Hạt giống không nở.

"Chúng có liên quan sao? Nếu có thì đó là gì? Việc truyền tải thông tin theo cách này là thế nào? Có ngụ ý gì, có bẫy không? Hay là gì khác?..."

Ngước lên quan sát Kẻ Canh Gác, Deselm cố gắng ghi nhớ hình ảnh về nó, ấp ủ hy vọng nhỏ nhoi có thể nhận ra nó kể cả khi không nhìn thấy.

Cái màu nâu đen của chiếc áo khoác da dần hiện lên dễ dàng mà hòa lẫn với cỏ cây, bên trên đó trải dài từng họa tiết tinh xảo đã hư hại như minh chứng cho sự lâu đời, áo khoác kéo dài một đường trôi mãi đến gần chân, dưới đó là đôi ủng nâu đen gần như khó có thể nhìn thấy. Càng đáng chú ý là cái mũ vành rộng che khuất khuôn mặt, nhưng chưa đủ, từ trên vành nón rũ xuống từ tấm vải thưa màu nâu che mất mọi khả năng tiết lộ. Và đặc hữu, rõ ràng nhất là sự tĩnh lặng đến chết chóc.

Quan sát Kẻ Canh Gác, đọng lại càng sâu trong tâm trí cô là sự kiêng kị, e dè trước một thứ nguy hiểm, mọi giác quan của cô hiện nay đều cho ra một cảnh báo duy nhất.

Chạy!

Dù thế nhưng trong thời khắc này, thứ áp đảo thứ áp đảo tâm trí cô không còn là sợ hãi, mà là hoang đường.

Thật vô lý. Làm cách nào một thứ mang áp lực hủy diệt đến thế này lại có thể ẩn mình ngay dưới mí mắt cô, chằm chặp nhìn cô bấy lâu mà cô không nhận ra? Thậm chí cô còn dám nghĩ đó là "cái bóng cây"? Ngay tại thời khắc này Deselm hoài nghi thứ này căn bản là đã quan sát cô rất lâu, chỉ là bây giờ cô mới để ý đến nó.

"Cũng không phải không có khả năng này..."

Rồi ngay sau đó cô lại quên mất nó là gì khi quá chú trọng vào suy nghĩ trong đầu, điều này lập tức làm Deselm cảm giác khổ không tả nổi.

"Khoan đã, nó l-là, là gì? Kẻ Canh Gác! Chết tiệt! Cái nơi quái quỷ này!"

Rồi sau kinh hoàng, đó là cơn thủy triều của sự sợ hãi ập đến, bởi nếu như cô nghĩ thì thứ này hoàn toàn có vô số cơ hội lấy mạng cô, vậy tại sao nó lại chờ? Nó chờ gì?

Thời khắc này, nỗi sợ hãi thuần túy đến trong sạch. Không hề là nỗi sợ hãi khi gặp quái vật. Đó là nỗi sợ của một con thỏ khi phải đối mặt một con diều hâu, một con sói dữ. Deselm muốn lập tức liền chạy trốn nhưng thời gian chưa hết, cô cứ thế hãi hùng mà chờ một hồi lâu cho đến khi thời gian trôi hết...

Chạy!!!

Không do dự, cô toàn lực quay người chỉ để rồi nhận ra. Vô dụng. Áp lực khổng lồ từ Kẻ Canh Gác như thanh búa khổng lồ nện chặt cô xuống nền đất, không chừa mảy may cơ hội di động.

Kẻ Canh Gác vẫn không nói, nó chậm rãi cầm lấy thứ gì đó bên hông, tấm áo khoác dài đã che phủ mọi thứ.

Một cây nỏ nhỏ? Cũ kỹ, thậm chí trên đó còn có vài vết nứt nhỏ, tầm thường đến mức nực cười khi so với khí thế áp đảo của nó. Nhưng rất nhanh Deselm lại không cười được nữa.

Cây nỏ nâng lên, bên trên cài sẵn một "mũi tên" thứ không có hình dáng mũi tên, nó như xương của một con vật nào đó bị vuốt nhọn hoắt và... Deselm lập tức dừng suy nghĩ, cô không dám đoán đó là thứ gì chỉ sợ chính mình "biết" phần nào đó của mũi tên này.

Mũi tên chĩa thẳng vào cô.

Cạch.

Tiếng lẫy nỏ vô tình mà bật lên trong không gian câm lặng, theo đó một ý nghĩ lạnh lùng, ngoại lai khắc sau vào não bộ của cô:

"Bắt đầu."

Đối mặt với nguy hiểm chí tử, nỗi sợ hãi của cô vốn đang đến đỉnh điểm, ở giờ khắc này như bị như bị kích động, nó xen lẫn với nỗi kinh hoàng sự bối rối và mọi cảm xúc khác, tất cả một lúc.

Nổ tung! Vỡ vụn! Tất cả đều hỗn loạn!

Mà theo đó nỗi sợ vỡ nát ra.

Vỡ nát không có nghĩa là biến mất, không có nghĩa là để thứ gì đó thay thế, mà là ẩn sâu trong sợ hãi dần bung ra một thứ sâu hơn, thứ cô vẫn luôn che đậy.

Sự Khát Vọng Nguyên Thủy.

Haha... Ha... Hahaha...

Hiểu rồi... hiểu rồi...

Ta sợ... vì ta muốn... từ trước đến giờ... từ trước đến giờ...

Sợ hãi chỉ là tấm màng che đậy lòng tham, ta sợ hãi lụi tàn vì ta sợ hãi mất con, vì ta khao khát có con.

Sợ hãi không còn, lòng tham trần trụi ấy lại trỗi dậy, một nhu cầu khủng khiếp về mọi phương diện, sự hiện diện, hình ảnh, tiếp xúc, thậm chí là cảm giác thân mật, mọi thứ đều bị khơi dậy ở cấp độ cao nhất, nỗi khát vọng đối với con, lúc này rõ ràng đến mức in hằn vào mọi ý tưởng của cô, thậm chí có xu thế sắp phá hủy toàn bộ tâm trí.

Ta cần tìm con, ta cần con ta.

Đây không phải phản xạ cắn trả của một con thú sắp chết, đây là một lớp vỏ bị nạy ra, là khi bản chất không còn bị cái tôi kéo lại. Mọi kiêng kị của cô dần bị gạt bỏ, không còn rụt rè phòng thủ, không còn kinh hoàng hay sợ hãi. Có, chỉ là nỗi khát vọng vô tận. Cô không còn sợ bóng tối ngăn cản mình.

Bóng tối? Ta sẽ xé xác bóng tối để tìm lại con ta!

Theo ý nghĩ này hình thành, Deselm đã không còn chút nào do dự. Nhìn mũi tên lao tới trong mắt cô là sự điên cuồng đặc quánh đến thực chất.

Bụp!

Với một tốc độ không phải của nhân loại, Deselm bắt lại mũi tên ngay trước mắt, trước khi nó xuyên thủng sọ não bản thân.

Răng rắc!

Mũi tên vỡ nát cũng là tiếng xương cốt Deselm đang run rẩy, nó đang hưng phấn.

"Hahaha! Cái gì bắt đầu? Là CÁI CHẾT CỦA NGƯƠI SAO?!"

Một cơn kích động khủng khiếp khiến mọi nhận thức trở nên hư ảo, âm thanh của cô vang vọng khắp cánh rừng già, chắn động đến mức làm toàn bộ lá cũng theo đó rào rào rơi xuống. Nhưng nếu có người nhìn kỹ vào đôi mắt cô lúc này sẽ thấy một sự... chết lặng.

Như đã nói, Deselm đã không còn cố kỵ.

Đồng tử hoàn toàn dãn ra, mất đi tiêu cự con người, ánh sáng hoàn toàn dập tắt. Trong miệng thầm thì câu nói không rõ

"Cảm xúc không tồn tại, nỗi sợ điêu linh trong ta, nhân tính chỉ là lớp vỏ bọc ta..."

Thế giới trong mắt Deselm lập tức vỡ vụn thành từng thành phần, tất cả chỉ là nguyên tố, là thông tin, là những dữ liệu trần trụi. Cô không còn thấy Kẻ Canh Gác. Trong tầm nhìn chỉ có một vùng miền mang đặc tính khác lạ với kích thước khổng lồ đang lan tràn. Mọi thứ đều có tọa độ, thứ này không có. Và cô thấy một hướng, một đường thẳng hủy diệt bị vẽ ra trong không gian ba chiều.

Vút– !

Mũi tên xương xé gió lao đến. Nhưng cơ thể Deselm đã sớm né qua một bên, chuyển động trước cả khi nó rời dây.

Không có phản xạ. Là tính toán đơn thuần.

Vút– !

Lại một mũi tên lao đến ngay chỗ Deselm đứng một phần nghìn giây trước và cô đã tránh từ lâu. Trong trạng thái này cô chỉ thấy vô tận thông tin chảy xuyên suốt đầu não. Cô tiếp nhận, xử lý và đưa ra lệnh.

Răng rắc!!!

Cùng lúc nhiều Giọt Lệ Thời Gian vỡ nát. Deselm trong nháy mắt dự tính ra mình có ba trăm giây suy nghĩ.

Vô số ý nghĩ đan dệt, suy luận, phủ định, chấp nhận, suy ra cuối cùng là hoàn thành. Vô số thông tin về môi trường, kẻ thù, vũ khí bị cô phân tích triệt để.

Chỉ ngay sau khi thời gian kết thúc, tay phải nhanh chóng lần vào túi da, rút ra Viên Đá Phẫn Nộ. Theo phân tích thì thứ này cần tiếp xúc da thịt để đạt hiệu quả cao nhất, vậy làm thế nào để tối đa hóa diện tích tiếp xúc, rất đơn giản. Deselm lập tức lật lên tấm vải che đầu, ngẩng đầu há to đến rách vài sợi cơ hàm, đôi tay nén chặt Viên Đá Phẫn Nộ.

Dưới áp lực khổng lồ từ đôi tay của cô viên đá biến thành bụi phấn, tất cả theo đó rơi hết vào trong cuống họng, Deselm một hơi nuốt trọn chúng. Lập tức một thứ sức mạnh cuồng bạo nảy sinh như muốn gập gãy toàn bộ tâm trí lẫn thân xác cô.

Xèo!!!

Tiếng da thịt cháy khét vang lên, khói bốc lên nghi ngút. Cơn đau thấu tận xương tủy ập đến, nỗi đau khôn cùng đủ để chôn vùi mọi hy vọng sống, đủ để khiến bất kỳ sinh vật sống nào phát điên. Nhưng với cô mà nói chúng chỉ đơn giản là thông tin.

Cơn thịnh nộ như dung nham phun trào, như núi lở trời nghiêng chảy quanh quẩn trong từng thớ thịt và từng tia mạch máu nhưng bị ý chí lạnh lẽo giam cầm. Rồi sau đó thân hình cô hoàn toàn mờ ảo mà biến mất khỏi vị trí đang đứng.

Kẻ Canh Gác không có phản ứng thừa thãi, nó không bất ngờ. Nó thả người nhảy xuống đất như một chiếc lá, không âm thanh, trên tay đã rút sẵn chiếc rìu đen trên người xuống.

Cô ở một góc độ xảo diệu nhanh chóng khiêu động bàn tay, mười ngón linh hoạt như một nghệ sĩ dương cầm điên loạn liên tục vung vẩy, trên mỗi ngón tay nối lấy một Dây Bẫy Tù Đọng. Tất cả đồng loạt kích hoạt.

Sợi tơ không hình dáng, tơ không phải tơ, tuy mỏng mà sắc như dao, nhanh chóng từ đầu ngón tay cô lao tới. Dưới vô số cơn bão thông tin, bàn tay khiêu vũ biến chúng thành những con rắn hổ mang vô hình. Uốn lượn giữa kẻ ngách, luồn lách qua thân cây, tất cả sợi mỏng đan lại nhắm thẳng vào cổ Kẻ Canh Gác.

Vốn nên trúng đích, nó lại trượt qua. Chỉ vì Kẻ Canh Gác hơi nhích ra, chỉ vậy thôi.

Cô không dừng lại, từng sợi tơ lấy từ trong túi nhiều Giọt Lệ Thời Gian. Toàn bộ bị cô rải rác khắp chiến trường, những vị trí tưởng chừng như ngẫu nhiên.

Kẻ Canh Gác chỉ trong giây lát nhận ra vị trí ẩn nấp của cô mà lao tới. Cây rìu đen chém xuống, không gian theo đó cũng như bị xé toạc.

Ba Dây Bẫy Tù Đọng đã đứt. Deselm giật mạnh tay trái, dây bẫy trong tay như có sức sống mà quấn lấy một Giọt Lệ Thời Gian đang lơ lửng gần đầu Kẻ Canh Gác.

Rắc!

Cô lập tức sử dụng kĩ thuật chỉ vừa mới nghĩ ra, giọt lệ không nát hoàn toàn như mọi khi mà cô chỉ dùng lực vừa đủ, khít đến chỉ làm giọt lệ trong tay vỡ một tia để cộng hưởng.

KENG!

Giọt lệ trên không vỡ vụn. Vùng không gian xung quanh lập tức bị phủ lên dừng lại. Thời gian ngưng đọng. Kẻ Canh Gác cũng theo đó kẹt cứng trên không trung.

Nhưng quan trọng hơn, sợi dây đã cột chắc vào giọt lệ đó. Khi không gian đông cứng lại, sợi dây cũng trở thành một phần cấu trúc tĩnh tuyệt đối tại đó. Một điểm neo không thể phá vỡ.

Cô giật mạnh đầu dây còn lại. Sợi dây giờ đây đã có một điểm tựa tuyệt đối từ hư không, nó vượt qua thời gian, quất mạnh vào Kẻ Canh Gác với một lực li tâm khủng khiếp.

Sợi dây siết chặt vào cánh tay cầm rìu của Kẻ Canh Gác.

Cô một tay vừa kéo mạnh dây, vừa thu dây lại tạo lực lao đến, tay còn lại không biết khi nào lần nữa cầm lại mũi tên gãy lúc nãy. Mũi tên lúc này đã thành con dao găm, ngang tàn xuyên thẳng đến hốc mắt tối tăm dưới vành mũ kia.

Kẻ Canh Gác gầm lên âm thanh trầm đục như đá lở. Cánh tay vốn nên sắp bị kéo đứt của nó bỗng nhiên cứng rắn vô số lần, rồi nó giật mạnh tay. Sợi dây bẫy căng ra, cắt mạnh vào lớp áo da, nhưng không đứt, cánh tay cầm rìu của nó vẫn bị cô giữ chặt.

Tuy nhiên nó cũng không cần. Nó tung một cú đá

Đơn giản. Gọn gàng. Nhanh nhẹn đến mức phi lý.

Deselm lập tức ném giọt lệ ra đỡ đòn, đầu não cao tốc vận chuyển, hai tay làm ra vô số thủ thuật khác biệt liên tiếp bóp vỡ năm giọt lệ.

Theo tiếng suối chảy, một tấm gương đen kịt như giếng cổ hiện lên. Rồi vỡ nát.

Dù có tấm gương đỡ đòn, cô vẫn bị hất văng đi, đâm sầm gãy mất vài thân cây mới ngăn lại thân thể bay tiếp, cơ thể như miếng vải rách nện thẳng vào một thân cây.

Máu phun ra như suối, thoáng cái đã tạo thành vũng máu dưới chân. Cô bật dậy, nuốt vào ngụm máu tươi. Không có thời gian cho đau đớn. Rất nhanh cô lại lần nữa lao vào chiến đấu với Kẻ Canh Gác.

Cuộc chiến giờ đây đã trở thành buổi khiêu vũ điên loạn giữa con quái vật và bóng ma rừng sâu. Deselm di chuyển liên tục, dây bẫy uốn lượn tạo thành tấm lưới tử thần vô hình. Trong lúc xen kẽ còn có vô số giọt lệ bị cô ném ra, bóp vỡ, tạo ra những "điểm chết" rải rác khắp chiến trường.

Deselm dựa vào siêu việt tính toán thành công đẩy lùi Kẻ Canh Gác bại lui liên tục, khiến nó phải tuân theo con đường cô định ra mà lùi lại. Giọt lệ chặn đường, dây bẫy khống chế mọi hành động tấn công của nó.

Càng chiến đấu, mức độ kiểm soát của cô đối với "vũ khí" trong tay càng tăng lên, cơn phẫn nộ theo tích lũy càng tăng cường, đến một lúc nào đó Deselm đã tạo thành thế giằng co với Kẻ Canh Gác.

Có lúc, cô thành công đóng băng chân của Kẻ Canh Gác khiến nó đứng yên. Thành công lao tới và đâm một nhát sâu vào bẹn sườn nó. Dù mũi tên nát vụn, nhưng cô thực sự cảm thấy mình đã gây tổn thương cho nó.

Một lần khác, cô lợi dụng dây bẫy quấn quanh thân cây kéo thành một sợi dây ngang, giọt lệ đóng băng sợi dây, giản lược mà tạo ra một thanh xà rồi nhờ vào đó đu người né một nhát rìu chí mạng.

Nhưng chỉ đến thế thôi, dù cô có tính toán xuất sắc đến thế nào, vận dụng toàn bộ mọi thứ hoàn mỹ cỡ nào thì vẫn không thể kết thúc trận chiến này.

Kẻ Canh Gác... nó quá mạnh.

Càng tệ hại là. Cô sắp đánh mất cảm xúc của mình, Deselm có thể tinh tế nhận ra, mỗi hơi thở, mỗi cái nhấc tay, thậm chí mỗi quyết định đều trả giá bằng cảm xúc của cô, vì vậy cô phải nhanh lên trước khi nó lấy mất cảm xúc của cô về con, điều này là không vãn hồi, trừ khi cô có thể quay ngược thời gian.

Deselm biết mình đã đến cực hạn. Cô phải ra một đòn kết liễu.

Và rồi, thời khắc đó tới. Kẻ Canh Gác trong lúc chém đứt cây cổ thụ để mở đường đã lộ ra sơ hở, bởi tư thế của nó hơi mất thăng bằng.

Toàn bộ phẫn nộ lúc này như một loại năng lượng, bị cô cưỡng ép gắn vào đôi chân. Ba Giọt Lệ Thời Gian bị ném ra, sau đó lại dùng những sợi tơ làm môi giới bàn đạp, sau đó chuẩn xác đến từng li mà tạo ra những bậc thang đóng băng giữa không trung.

Cô đạp trên không khí, thân thể lao vút trên cao. Một bậc, hai bậc, ba bậc, bốn bậc, năm bậc và sáu bậc.

Tay trái còn dư lại sợi dây bẫy cuối cùng lao thẳng tới quấn chặt vào cổ Kẻ Canh Gác.

Tay phải là một đoạn mũi tên hoàn thiện, lúc này nén lực đã lâu, toàn lực mà cắm mạnh xuống.

"Chết đi."

Cô lao xuống như viên thiên thạch, mượn sức nặng, sức rơi, sức kéo từ dây bẫy hung hăng gia tốc. Mũi tên chực chờ đầu sọ của Kẻ Canh Gác.

Không có bất ngờ, mũi tên chạm vào vành mũ, lớp vải rách ra làm cô có thể cảm nhận được thứ gì đó bên dưới đang sắp bị xỏ xuyên qua.

"Kết thúc."

Deselm lạnh lùng nghĩ, rồi ý nghĩ đó chìm vào im lặng.

Bởi vì thế giới của cô đã ngừng lại.

Cũng không hẳn, đúng hơn là cô đã sập bẫy và giờ thì cô không thể chuyển động.

"Ta vốn chỉ chuẩn bị ba bậc thang."

Và cô đã đạp tới sáu bậc, một sai lầm đếm cơ bản. Một sai lầm thậm chí không có đầu mối để tìm kiếm.

"Nhưng từ khi nào? Và tại sao ta không nhận ra sai lầm cơ bản này?"

Lúc này, một lực vô hình đã định trụ hoàn toàn cô lại, Deselm thậm chí không nhận ra cái bẫy của Kẻ Canh Gác rốt cuộc nằm đâu, kích hoạt thế nào.

Cơ thể cô cứ thế dừng lại giữa không trung. Mũi tên cứ thế dừng lại, nó đã đâm rách mũ, cứ thế cách đầu Kẻ Canh Gác rất gần nhưng lại không thể thực sự chạm đến. Và trong giây phút này, động năng đi về không trong nháy mắt, cô phải nhận lấy lựa quán tính khổng lồ ép lấy cơ thể, xé nát cơ bắp.

Kẻ Canh Gác ngẩng đầu lên. Dưới vành mũ rách, cô mơ hồ thấy một con mắt. Không phải của con quái vật, mà là của một linh hồn cằn cỗi, tĩnh lặng như hồ nước chết.

Nó không giận dữ, không cảm xúc. Bình tĩnh, lão luyện.

Ngươi tính toán giỏi đấy.

Một ý niệm cứ thế vang lên trong đầu cô.

Nhưng ngươi quên, bản thân ngươi đang ở cái chỗ nào sao? Đây là rừng của ta.

Kẻ Canh Gác giơ tay lên, một tay xuyên thủng bụng cô. Trong chốc lát, máu tươi như vỡ đê chảy ra, từ trên nhìn xuống Deselm có thể rõ ràng nhìn đến từng nếp gấp trên ruột mình. Rồi cô thấy bàn tay kéo ra một cái "túi".

Phốc!

Xác thịt bị vô tình kéo rách, bên trong chỉ còn đoạn dây nát trơ trọi chứng minh từng có cơ quan nào đó ở trong nhưng rất nhanh nó lại bị từng hồi chất lỏng đỏ rực che mất.

Deselm kêu lên, không phải tiếng gầm của Thần Linh, mà là tiếng rên rỉ yếu ớt từ trong tâm trí của một sinh mạng, của một con người. Trạng thái Thần Minh... vỡ vụn.

Kẻ Canh Gác lùi lại, tay kia nâng lên rìu đen giơ cao khỏi đầu. Nhẹ nhàng rơi xuống.

Phập.

Cánh tay phải của cô cứ thế lìa khỏi cơ thể, máu phun xối xả, nỗi đau thể xác như gió xoáy lẫn lộn trong ý nghĩ, kết hợp với nỗi đau lẫn lộn mà cơ thể gánh chịu lúc trước. Trong lúc này, một nỗi đau không thể diễn tả đang xé nát cô từ bên trong, cảm giác từng thớ cơ đang rên rỉ, dòng máu đang ngừng chảy, từng tế bào đang rên khóc và từng dây thần kinh hấp hối. Đan lẫn, hấp dẫn và xen vào nhau. Nhưng Deselm ngậm chặt miệng, cho dù máu có chảy ra cũng không rên nửa tiếng.

Cô ngã xuống đất, lăn lộn. Cô cố gắng dùng tay bấu víu vào đất bò đi, hai chân muốn đứng lên nhưng không thể, cuối cùng chỉ có thể run rẩy đạp người tiến tới. Viên Đá Phẫn Nộ không còn, Dây Bẫy Tù Đọng toàn bộ cắt đứt, Giọt Lệ Thời Gian đã hết. 

Bịch!

Cái chân to như cột nhà đạp thẳng lên lưng cô làm vang lên từng tiếng răng rắc rợn người. Áp lực nặng nề đến mức làm cô rõ ràng cảm thấy cái cơ thể mỏng manh này có thể bị đè sụp bất cứ lúc nào.

Những ý niệm dần truyền tới khi tâm trí cô mơ hồ.

Ngươi có kĩ năng, có cả sự tàn nhẫn. Nhưng ngươi thiếu sự tôn trọng với con mồi. Ngươi nghĩ ta chỉ là một mục tiêu tĩnh sao? Theo ngươi trong cuộc săn thì thợ săn là gì? Bất quá là một trạng thái trước khi kết thúc chuyến săn thôi. Chỉ kẻ đứng lên sau cùng, mới là thợ săn.

Lưỡi rìu hạ xuống.

Ngay lập tức, Deselm cảm nhận thấy một phần vai đã tách rời, cơn đau như thủy triều nhưng dù thế Deselm vẫn không lên tiếng mảy may.

Cô cảm nhận rõ ràng phần cơ thể đó tan biến vào hư vô, cảm giác lạnh lẽo của cái chết bắt đầu lan ra từ vết thương, tầm nhìn của cô mờ đi. Cô thấy bầu trời xanh giả tạo kia đang quay cuồng.

Cô đã thua. Cô tính toán tất cả dựa trên luật chơi, lại bỏ qua cái quan trọng nhất, rằng kẻ thù cô đối mặt là kẻ đã viết nên luật chơi của khu rừng này.

"Kết thúc rồi."

Cây rìu lại rơi xuống.

Lần này cô cảm nhận rõ hơn, nó xuyên qua từng đốt tủy, chém đôi dây thần kinh, cắt lìa đầu não. Thế giới mờ đi. Ý thức bị nghiền nát thành cặn vụn và rơi vào hư vô.

Deselm – Chết.

...

Giật thót!

Deselm tỉnh dậy, không khí tràn đầy mùi gỗ hương và hơi lạnh êm ái làm cô trong nháy mắt tỉnh táo.

Cô mở to mắt, nhìn chòng chọc vào khoảng không vô định trước mắt. Nhịp tim thình thịch, mạnh đến mức như nghe thấy tiếng máu chảy rần rật sát tai.

Nhưng... tại sao?

Deselm nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh. Mọi thứ đều yên tĩnh, ánh sáng xanh nhạt đổ từ ngoài cửa sổ vào, chiếu ra từ vệt bụi bặm lơ lửng. Cô mơ hồ nhớ lại mình đang ở trong nhà, đang... làm gì? Là về cái gì? Hay là cô lại rơi vào cơn táng tri lần nữa?

Ánh mắt cô như bị sợi dây vô hình dẫn dắt, kéo đi, trượt đến, cuối cùng dừng lại trên tường.

Trên tủ đồng hồ.

Nó vẫn đứng đó, im lìm và cổ quái. Kim đồng hồ riêng mình chỉ vào từng số.

"7:22"

Cô nhíu mày, trong lòng gợn sóng dập dìu suy nghĩ.

"Lần cuối ta nhìn nó... nó có chỉ giờ này sao? Là 7:22 hay là một số khác?"

Cô vắt óc suy nghĩ lại không tài nào nhớ nổi, kí ức như bịt kín một tầng sương mù, dù có thế nào cũng là mê man.

Cảm thấy phiền phức, Deselm đưa tay lên muốn day thái dương xua đi cơn đau đầu này.

Nhưng khựng lại.

Bàn tay đang run rẩy. Không run vì lạnh, cô không cảm nhận được, nó cứ co giật một cách dữ dội không kiểm soát. Các ngón tay co quắp lại như cố gắng nắm chặt lại với nhau.

Deselm muốn ra lệnh cho bàn tay dừng lại nhưng nó vẫn cứ thế, không nghe gì mà run rẩy không ngừng, các thớ cơ như căng cứng do chịu một dư chấn khủng khiếp, đến mức bất động.

Và cho dù cô có dùng tay trái nắm chặt nó thì tình trạng này cũng không tốt hơn chút nào. Kể cả chính tay trái cũng đang hơi lạnh lẽo, không có sức lực mà nhẹ run.

Tại sao?

Deselm ngồi giữa căn phòng, lâm vào cơn hoài nghi sâu sắc, cô nhìn vào đôi tay đang phản bội mình mà run rẩy, một nỗi sợ hãi vô cớ, không hình hài len lỏi trong cô.

"Đ-đây là... nỗi sợ vô cớ sao?"

Cô biết có gì đó, cô không hiểu nổi, một thứ gì đó hiển hiện trước mắt cô, Deselm không tài nào tìm thấy, cô chỉ biết.

Có gì đó... rất sai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
"Lạc mãi trong cõi mê, chỉ biết là không biết, ôm mối nghi mà chẳng hỏi, quên đi mọi nhận thức. Ấy chính là tự giết chết cái biết."
"Lạc mãi trong cõi mê, chỉ biết là không biết, ôm mối nghi mà chẳng hỏi, quên đi mọi nhận thức. Ấy chính là tự giết chết cái biết."
[Lên trên]
Chôn vùi trí tuệ, giết chết cái biết
Chôn vùi trí tuệ, giết chết cái biết