Tập 1: Thế giới này có thật là bên kia không?

Chương 7: Ta không hiểu

Chương 7: Ta không hiểu

"Nhìn đi."

Deselm nhìn dòng chữ đơn bạc và vô nghĩa trôi nổi trên trang giấy, cô thở dài. Đóng lại quyển sách trên tay, có vẻ lần này cô lại không có thu hoạch gì.

Chỉ sau đó, mi mắt Deselm hơi cụp xuống tay trái theo bản năng giơ lên, bởi có chút chói. Cô nhanh chóng tìm hiểu mà nhìn về phía nguồn sáng.

Giữa những thân cây thon dài cao lớn vượt quá tầm nhìn, chúng hơi thưa đến vừa đủ để lộ ra khung cửa nhỏ cho một hình cầu sáng, Deselm ngây ra giây lát mới phản ứng lại, nhắm nhắm đôi mắt, mở ra rồi nhìn lại. Không phải ảo giác, đúng là nó, ánh sáng chói lòa từ đó chiếu rọi một vùng đất, tô vẽ cho không gian, phủ sáng lên vài ngọn cây khô, rải rác tỉnh táo trên những thân gỗ ngủ say, từ trên mặt hồ phản chiếu lại ánh sáng.

Là mặt trời.

"..."

Deselm chỉ cảm thấy một nỗi niềm khó tả đang lăn mình, gặp ánh sáng như thấy hi vọng, vốn là cô nghĩ mình sẽ thấy một loại nào đó cảm xúc, là vui vẻ, hoặc bình thản, kích động. Nhưng cũng không có, đọng lại chỉ là sự lạc lõng đến tách biệt, tựa như chính tâm trí cũng không chào đón thứ ánh sáng này mà để mặc nó đi qua.

Rồi cô cảm thấy buồn, không biết vì cái gì mà thiu thiu cảm xúc, trên bãi đất nông cạn tâm trí không thể diễn tả quá rõ điều này.

Cô chỉ là... buồn đến khó nói.

Cô muốn thở dài, đi ra ngoài chỉ có nhịp thở đều cô muốn bản thân nên là thấy bức bối, trong lòng lại nhẹ nhàng quay tròn tựa như cũng không có gì quan trọng. Nhìn nơi ánh sáng che chở, Deselm nỗi niềm phức tạp mà quay đầu, bước chân cô tĩnh lặng, kiên định nhưng hơi chậm so mọi khi một ít, chỉ một ít thôi. Rời xa nơi ánh sáng, Deselm đi sâu vào khu rừng, nơi thân cây thô, gạch đá nhiễm rêu phong, đi dưới tán cây nơi ánh sáng nhạt ngự trị nỗi lòng cô lại tĩnh lặng, cô không còn quan tâm sau lưng nữa mà bước tiếp.

Một thời gian, một khoảng cách, một nhận thức. Trôi qua, rơi xuống, tiến tới. Và cô tới rồi, nơi kêu gọi.

Tàn tích trước mắt là từng khối đá khổng lồ được điêu khắc kỹ càng, chúng có vẻ đã kéo dài đến không thấy điểm cuối, chỉ là giờ đây đã sụp đổ thành một núi vật cản ám màu vàng úa lâu đời, Deselm thuần thục mà di chuyển qua kẽ hở giữa những khối đá, rất nhanh đã đặt chân tới bên kia. Một dòng suối hiện ra trước mắt, nước suối trong suốt, có thể thấy được tận đáy dù rằng rất nông.

Cô đi xuôi theo dòng chảy, trên tay cầm sách, dưới chân đạp đất, lẳng lặng mà đi tới. Từng cảnh vật như đều đang ở đó, bóng cây khuâng nắng, hòn đá nằm im, nước chảy róc rách, và dòng chảy thì kéo dài đến tận cùng, cô đi, cô nhìn, cô suy nghĩ. Một vòng lặp cứ thế kéo dài, cho đến khi bước chân vô thức dừng lại, chính cô cũng không biết mình đã đi bao lâu. Nhưng cô rõ ràng một điều, tìm tới rồi.

Deselm cúi người xuống, vớt lên một thứ gì đó đang trôi qua dòng suối. Một thứ cực kì tầm thường.

Một viên đá tròn.

Chỉ khi vừa chạm vào nó, một sự cuồng bạo khổng lồ chui lên từ trong ngách của cảm xúc, len lỏi và nhiễm lên trong ý chí của cô, một nỗi thôi thúc rít lên như cơn bão. Deselm ngay lập tức cảm thấy muốn đập phá, muốn gào thét muốn tấn công. Nhưng dù là thế, cơ thể cô vẫn kiên định như rễ cây mặc cho phẫn nộ ào tới, cô đứng yên quan sát viên đá sau đó như không có gì xảy ra mà dùng một mảnh vải to cuốn hơn chục vòng lại nó bỏ vào trong túi, cảm giác phẫn nộ lập tức tiêu tan chỉ để lại tâm trí như mặt hồ sáng rõ.

"Một cái mới nữa"

Deselm mở ra túi đen, bên trong là hơn nhiều cái túi nhỏ khác bao bọc đồ vật, bên ngoài mỗi túi đều được thít chặt bằng vài sợi chỉ trắng đến gần như trong suốt. Cô lần nữa sắp xếp toàn bộ những thứ bản thân có, đây là thành quả sau nhiều ngày tìm kiếm của cô.

Đây là sức mạnh mới, có lẽ nên gọi như thế, không biết từ khi nào, có lẽ là lúc đầu tiên gặp những viên thủy tinh đen kia, một thứ gì đó đã hình thành trong cảm giác cô, từ đó mỗi lần có đồ vật gì đó, tâm trí đều sẽ đưa ra dự cảnh, và mỗi lần cô đi theo nó luôn sẽ có ít nhất một thứ chờ đợi. Deselm cũng không hỏi lý do khả năng này xuất hiện, tâm trí cô đã quá giày vò với những câu hỏi, cô chỉ cần biết nó không có hại là được.

"Giọt Lệ Thời Gian, bốn mươi ba viên, Dây Bẫy Tù Đọng, mười tám sợi và..."

Liếc nhìn đoàn vải chứa viên đá tròn, nhớ lại cảm giác khi chạm vào nó, nhớ lại hình dạng và không gian chứa đựng nó, một cái tên dần rõ ràng trong đầu cô.

Viên Đá Phẫn Nộ.

"Và một Viên Đá Phẫn Nộ."

Cái tên, những cái tên tạm thời, Deselm không đặt tên cho những vật phẩm này vì một thứ lý do cụ thể, chỉ đơn giản là cô dựa vào cảm giác chủ quan nhất mà đặt ra, còn về tác dụng thì có lẽ chỉ là dễ mường tượng ra hình ảnh của chúng hơn.

Cô nhìn số giọt lệ thời gian còn lại, rất ít, trong thời khắc lâu dài này cô đã thu nhặt hơn trăm viên và biến cố liên tiếp đã khiến cô không thể không tiêu hao chúng. Từ đó cô cũng phát hiện, những thứ quái vật nơi này không hề tấn công theo quy luật. Nhưng nhờ đó, cô cũng hiểu rõ hơn đặc tính của những vật phẩm này, dù chỉ một phần.

Ngồi trên một bờ đá hơi phẳng, Deselm không biết lúc nào đã lật ra trang sách.

Dòng chữ hơi không thẫm mĩ hiện ra, con chữ lên xuống không đều, đôi lúc còn dính chữ vào nhau.

"Ngày XXXX Tháng XXX Năm XXXX

Dephronet Hex

Chào nhé người mới. Dù sao cũng chỉ đám tân binh nhàm chán như các cô cậu mới thấy dòng chữ này.

Có thể nhảy nhót đến giờ mà đọc được dòng chữ này thì chắc mấy người cũng đại khái biết thế giới này điên cỡ nào rồi chứ? 

Ta nói kỹ hơn nhé, nó sẽ khốn nạn đến cái mức mà tò mò cũng có thể đẩy đám các người đến cái chết trước cả khi bị phân chia bởi lũ quái vật ngu đần kia đấy.

Khi không biết về một thứ gì đó, có thể các người sẽ không bao giờ gặp tới nó. Nhưng giây phút mà tên bại não nào đó đọc tới nó, nghe tiếng nó, hay ngu ngốc mà "hiểu" được nó, thì lúc đó cái biển "bữa tối vui vẻ" cũng đã chụp trên đầu đứa đần kia rồi. Nó sẽ tìm đến, nhanh hơn các người tưởng rất nhiều. 

Vì vậy, đừng như đứa ngu ta đã lấy ví dụ. Hahaha!"

Deselm trầm mặc, dù có đọc bao nhiêu lần thì cô vẫn không thể thấm nổi cái phong cách phóng khoáng của người này, quá ồn ào, đó là thứ duy nhất cô cảm nhận, dù không ảnh hưởng gì đến tiến trình đọc nhưng nó làm cô cảm thấy phiền nhiễu. Nhưng trở ngại người này là một trong số ít người có cách trình bày rõ ràng có chủ đích, con chữ là cái rõ ràng mà cô có thể đọc đến, cô cũng chỉ có thể bất đắc dĩ ngẫm từng con chữ trong đó. 

Đây cũng không phải lần đầu cô đọc dòng chữ này, từ khá lâu trước đó cô đã thấy rồi, nếu tính nghiêm ngặt có lẽ là sau lần đầu có được giọt lệ thời gian không lâu, lần đó dù tác dụng của dòng chữ này không rõ ràng nhưng nó cũng thúc đẩy cô làm một số quyết định. Mà cô cũng theo đó hiểu cái gọi là tò mò có hại ra sao.

Như cái thứ to xác lấp đầy bằng lá cam kia, cô gọi nó là "Kẻ Thu Hoạch" cái tên dựa trên đặc tính khi nó luôn muốn dùng tay cầm lấy đầu cô, Deselm liên tưởng điều này đến việc dùng tay hái quả dại, có lẽ đầu cô sẽ như quả việt quất bị hái nếu để nó chụp trúng. Mà cũng ngay khi đó, khi cô nhận thức về thứ này không lâu, thêm nhiều con khác xuất hiện, dù chúng rất xa nhau nhưng đích thực xuất hiện nhiều, tần suất cũng thường xuyên hơn, có lúc cô đã một mình phải đối mặt tới ba Kẻ Thu Hoạch truy đuổi. 

Chỉ là về sau không biết vì cái gì bọn này là ít đi, có lẽ là do cô ít đối mặt bọn nó, hơn cũng ít đi cái tính tò mò, dù nói thế nào, thời gian này cô đã rất ít khi bắt gặp bọn chúng. Nghĩ đến đây, bỗng Deselm nhớ về một nơi, nơi không có Kẻ Thu Hoạch, nơi biển lá mênh mông, nắng xanh chiếu rọi và giữa nơi đó, tọa lạc một ngôi nhà.

Cũng là lúc nên đi thăm dò nơi đó.

Deselm cất lại đồ vật, mang lên túi da đi sâu vào trong rừng. Cô cũng không có vừa đi vừa lật sách như trước, bởi cô đã được dạy một bài học khi cứ làm như thế, ròng rã tám viên thủy tinh đã vỡ vụn vì sai lầm nực cười đó. Vừa đi, nhìn từng tán cây cao che ánh sáng, nhìn bóng lá dập dìu suy nghĩ của cô lại có chút xuất thần.

"Ta đã sống như vậy bao lâu rồi? Vài tuần? Vài tháng?"

Không biết. Thời gian không còn ý nghĩa, cô chỉ biết sự kỳ lạ ở nơi đây. Ở đây chỉ vài con quái vật, mỗi con lảng vảng với một chu vi khổng lồ dường như vô tận, có lẽ cách nhau đến trăm dặm. Đi tới, cô dừng lại. Cô thấy lần nữa, những thân cây vài ngày trước bị húc gãy đã lành lặn trở lại, kể cả dấu X cô khắc lên cũng vô căn cứ rời đi. Deselm nhìn cái cây đứng thẳng, lành lặn trở lại như chưa có gì xảy ra.

Thế giới này đang tự vá lại nó.

Cô nhớ lại khoảnh khắc đó, thời gian lang thang, bất lực, lạc lõng, đi giữa những cái cây đã từng đổ rạp, như một bóng ma của khu rừng tìm kiếm trong vô định. Và rồi, nó xuất hiện.

Giữa khu rừng liên tục tự chữa lành, một tồn tại mục nát xuất hiện theo cách vĩnh viễn: một ngôi nhà gỗ hai lầu đổ nát. Không phải kiểu đổ nát tàn tích, so với sự hỗn loạn xung quanh thì nó vẫn còn tới tám phần nguyên vẹn.

Chỉ đứng đó, nó đã thách thức cả quy luật tự vá lại của khu rừng. Khi lang thang nhiều ngày quanh nó, cô cũng nhận ra, trong bán kính vài dặm quanh căn nhà, không hề có con quái vật nào dám bén mảng. Chúng có thể rượt đuổi cô, tông đổ cây, đạp bể đất đá. Nhưng khi tới gần nơi này, kể cả một ngọn cỏ, chúng không đạp, thậm chí không dám đến gần.

Đáp án duy nhất chỉ có thể là: căn nhà này có vấn đề. Một thứ mà những thứ quái vật khổng lồ nguy hiểm kia cũng cảm thấy nguy hiểm.

Lúc đó cô đã đọc dòng chữ của Hex, cô nhớ nó. Và cô đã rời đi. Và giờ, khi đã có đủ lực lượng cũng như nắm chắc đầy đủ khả năng bản thân có thể thoát ra. Cô trở lại.

Dừng lại bước chân, lúc này Deselm đã tới trước căn nhà. Cô tiến vào 

Cô đẩy nhẹ thanh cửa gỗ, nó kêu vang lên tiếng két két khó chịu rồi né qua một bên, cửa không khóa. Quan sát một vòng, cô nhận thấy bên trong sạch sẽ một cách kì lạ. Không bụi, không mạng nhện. Cô đi quanh nhà xem xét kết cấu của nó, một căn nhà gỗ hai lầu cổ điển với hai gian phòng ngủ, một phòng khách, một phòng ăn đồng thời cũng là căn bếp.

Và rồi khi đi ra giữa nhà, cô thấy nó. Treo giữa ngôi nhà, yên tĩnh, đó là một tủ đồng hồ cơ học.

Một thứ quen thuộc, mũi kim đại diện cho thời gian, thứ mà cô sắp quên lãng. Cô tiến lại gần, thấy được con lắc bằng đồng đã đứt gãy, nằm im lìm trong tủ kính. Ngẩng mắt nhìn lên mặt đồng hồ, Deselm đầu tiên là cảm thấy thất vọng rồi sau đó là đương nhiên.

Đồng hồ không hoạt động, kim đồng hồ đứng yên.

Kim giờ, kim phút, kim giây riêng mình chỉ vào một chỗ.

"7:23"

Thời gian ở đây đã dừng lại ở một thời khắc cụ thể.

Là do nó sao, lý do nơi này phục hồi? Ý nghĩ thoáng qua trong đầu Deselm rồi vụt mất.

Cô mài mò tìm hiểu, không hiểu sao cô cứ có một loại dục vọng muốn tháo thứ này xuống, Deselm thử dùng búa cạy ra, thất bại, lại sau đó dùng tay kéo nhưng càng không tác dụng, có vẻ nó đã gắn chặt vào bờ tường. Deselm rời đi, tiếp tục lục lọi.

Cô tìm trong các ngăn tủ kéo, đồ vật tạp nham không quan trọng, rồi khi tìm đến một ngăn tủ trong phòng ngủ, cô tìm thấy thứ khác biệt, trong ngăn tủ là vài cuốn sổ bọc da, giống hệt quyển sổ cô đeo bên mình, chỉ là cũ kỹ hơn. Thường thì chỉ có một khả năng quyển sổ để trong phòng ngủ.

Nhật ký

Deselm lật ra từng trang giấy, hi vọng sẽ tìm được chút thông tin hữu ích, tốt hơn là được vài lời giải thích. Nhưng trang đầu tiên trắng. Không việc gì, cô có tới tận vài quyển. Trang thứ hai, trang về sau cũng vậy. Hầu hết đều trắng sát.

Hay lẽ lại đoán sai? chẳng lẽ chủ nhân của chúng đã không dùng chúng như nhật ký và đây chỉ đơn giản là những quyển sổ bị lãng quên?

Nhưng may mắn, quyển cuối cùng đã thay phủ định suy đoán đó, cô tìm thấy vài trang đầu với con chữ ẩn hiện.

"Ngày ?

Ngày, ngày, là ngày bao nhiêu rồi? Tôi không biết nữa. Tôi tỉnh lại và tôi đã ở đây. Căn nhà này... nó đã ở đây khi tôi tỉnh lại. Ở đây không có gì cả, tôi ở đây như được cả tuần rồi. Có chút lạ là không đói gì cả. Tôi cũng muốn ra ngoài nhưng trông nguy hiểm quá, tôi cứ lòng vòng trong nhà mấy hôm rồi. Hôm nay tôi lại thấy bọn chúng, thứ bên trong cánh rừng, những thứ khổng lồ ngoài kia, vặn vẹo ngoài kia.

Khoan đã, Chúng đang vào đây. Tại sao?"

Deselm vội lật sang trang tiếp theo, thấy con chữ run rẩy. 

"Không. Không... tôi sợ lắm, cô độc quá, tại sao lại như vậy? Còn ai ngoài kia không? Tôi phải làm gì đây? Làm gì đây..."

Dòng chữ dừng lại, cô cũng dừng lại. Deselm như thấy bản thân phản chiếu trong đó, sự hoảng loạn quen thuộc, sự cô độc ăn sâu. Không lời giải thích, không sự chuẩn bị. Chỉ có câu hỏi và nguy hiểm liên tiếp ập tới. Deselm vứt quyển sách lại lên bàn, vốn nghĩ là sẽ là nhật ký của kẻ mạnh mẽ nào đó, chủ nhân căn nhà này, hóa ra đây cũng chỉ là một linh hồn tội nghiệp khác mà thôi.

Deselm rệu rã ngồi lên giường, bờ vai mệt mỏi tựa vào thành giường, dù lần mạo hiểm này có chút không đúng với suy đoán và cũng xen lẫn sự thất vọng khi không có gì hữu dụng, nhưng ít ra không có nguy hiểm và cô cũng đã có chỗ để nghỉ chân.

Deselm ngẩn ngơ nhìn cái trần gỗ, trong đầu suy nghĩ một số thứ linh tinh.

"Nguyên tắc là mỏ neo, theo tác phong của vị kia thì đây chắc chắn sẽ không chỉ là ẩn dụ. Nếu vậy, một mỏ neo đủ mạnh liệu có khả năng áp đặt sự tồn tại của nó lên thực tại Phản này hay ít ra là định trụ một sự vật nào đó lại không? Như chủ nhân căn nhà này đã làm? Liệu người đó có biến chính căn nhà này thành mỏ neo của bản thân không?"

Nghĩ đến đây, Deselm cảm giác mình có chút mạch suy nghĩ, cô cảm giác đây là thứ rất quan trọng có thể sẽ thay đổi cả cách cô tồn tại ở nơi này, cô thầm đưa ra quyết định. Về sau ngoài vũ khí bản thân còn cần tìm hiểu về cách xây dựng "mỏ neo" của riêng mình, dù sao cái trước giờ nó quá mơ hồ, mơ hồ đến gần như không tồn tại.

Rồi trong lúc lờ đờ thì tầm nhìn của cô lại rơi vào quyển nhật ký "vô dụng", cô sờ lên quyển sổ của mình, nó phát ra một cảm giác lạnh lẽo nhè nhẹ và cô như vẩn vơ mà nghĩ đến một vấn đề.

Tại sao những cuốn nhật ký này lại sạch sẽ và dễ đọc đến vậy?

Tại sao, có lẽ là do đặc tính của chúng, hoặc có lẽ là do chúng là vật phẩm siêu nhiên, vậy việc dễ đọc này có mục đích gì? Lại để làm gì.

Trong dòng suy nghĩ mơ hồ, tầm mắt cô dần nhòe đi, thân thể dần trượt ngã vào một lớp nệm mềm mại, tư duy của cô cứ thế dần dừng lại, Deselm ngủ thiếp đi.

...

Cô mở mắt, nhận ra bản thân ở một nơi an toàn, nằm trên một chiếc giường êm ái, sự xa xỉ đến phi lý đó đã cho cô một giấc ngủ không mộng mị. Lần này cô tỉnh dậy nhưng cũng không do bản năng, mà là thứ dao động đến từ sâu trong tiềm thức, tựa như sẽ có gì đó cực kì nguy hiểm sẽ xảy ra, rồi cô nhận ra đó là gì.

Đó là sự im lặng.

Không phải kiểu im lặng giác quan, đó là một sự tịch mịch tuyệt đối trong tâm trí.

Không còn cơn mệt mỏi,

Không còn cơn đói khát,

Không còn cơn bối rối,

Không còn cơn sợ hãi.

Cô ngồi dậy. Nó diễn ra một cách hoàn hảo, không một cử động thừa. Một loại động lực kì lạ nảy sinh trong đầu cô. Nó không phải ham muốn, không phải dục vọng làm điều gì đó. Nó là sự không bị trói buộc. Khi cô nằm yên, đó là một lựa chọn, không phải sự trì hoãn. Khi cô đứng lên, đó là mệnh lệnh, không phải một nỗ lực.

Cô dần cảm thấy tâm trí trong suốt và thanh tỉnh đến cùng cực, tựa như không có bất kì tạp niệm, cảm xúc và ý chí nào xem lẫn, một loại tâm trí đơn thuần nhất, lạnh lẽo và trong suốt như khối pha lê. Cô có thể nhận thấy, tại thời khắc này, tại không gian này, trên thân thể này.

Cô không còn là kẻ trải nghiệm mọi thứ nữa. Cô là kẻ đứng bên trên, một thực thể cao siêu đang điều khiển "thân xác" này. Cô nhìn xung quanh căn phòng ngủ, nhìn bàn tay, quyển sổ, phân tích mọi chi tiết theo cách rõ ràng không tì vết, sạch sẽ đến không cảm xúc, chỉ có thông tin, dữ liệu lấp tới, một cảm giác đầy...

Tỉnh táo?

Con chữ hiện lên trong đầu, in hằn trên đó tựa như chân lý, cùng với nó tới là một cơn hoảng hốt tột độ.

Cơn giật thót

Như một người trong mơ ngã xuống từ trên cao, cô "ngã" trở lại cơ thể của mình. Cảm giác... "vốn nên là" ập đến, chút mệt mỏi, hơi bối rối và sự ấm áp của cái nệm, tất cả chân thực dường như trở lại. Cô chỉ cảm thấy hoang đường, sau đó là một nỗi sợ kinh hoàng không thể lấn át, cơ thể chỉ có thể co làm một đoàn mà run rẩy, cả tâm trí cũng chỉ có thể lác đác mà chìm vào cảm giác sợ sệt đó. Một trải nghiệm làm "thần minh", chỉ vài giây đó còn gây ra cho cô nỗi sợ hãi sâu sắc hơn toàn bộ những thứ đã trải qua từ trước đến nay.

Thở hổn hển trên giường hồi lâu, cô loạng choạng cưỡng ép lấy chính mình đi ra khỏi căn phòng này, muốn né xa khỏi cảm giác vừa nãy, đi tới trước hiên nhà, cô ngồi phịch lên cái ghế gỗ đen bóng. Nắng xanh vẫn chiếu, lá cam vẫn rụng. Nhìn những thứ này, ngoài nỗi sợ ra thì tồn đọng lại trong cô cũng chỉ còn sự trống rỗng. Cũng không hẳn, cô biết mình đang nghĩ lung tung, như một cách cân bằng cơn chấn động vừa qua. Cô nghĩ đến người dẫn độ, nghĩ đến Valerie, nghĩ đến căn nhà, nghĩ đến mỏ neo, nghĩ đến... Nhưng mặc kệ thế nào, khi cô vừa muốn nắm bắt một ý nghĩ cụ thể, nó lại tan biến. Như thể tâm trí đang đốt những thứ đó để duy trì hoạt động.

Rồi một cảm giác ập đến, bên ngoài ký ức và ý chí. Sự thôi thúc.

Cô đứng dậy, tựa như linh hồn lang thang đi về phía một gốc cây lớn đầy lá rụng. Rồi dừng lại, cô quỳ sụp xuống, dùng tay bắt đầu đào, đào sâu, đào sâu vào.

Khi gần nửa cánh tay đã sắp lâm vào trong thì nó truyền lại nguồn xúc cảm qua đôi găng tay, cô chạm tới thứ gì đó, cứng ngắc, nhỏ nhắn.

Hạt giống không nở

Cô không đặt tên cho nó, cái tên đó tự động hiện lên trong đầu. Càng không phải là suy nghĩ của cô. Giống như chính hạt giống vừa nói với cô. Cầm nó lên, quan sát, đó là một hạt nhỏ, màu đen hoàn toàn bất động.

Thông tin từ nó tự động chảy ra, chui vào đầu cô. Đào nó lên và thời gian sẽ trôi.

Cô nhìn vào hạt giống.

Nó sẽ tồn tại, nó sẽ trôi đi, trong một phạm vi nhỏ. Nó sẽ già đi, vàng úa, mục rữa, và rồi biến mất. Nó là một vòng đời hoàn chỉnh, một sự tóm tắt của thời gian. Nó sẽ không nở nữa, không mục rữa nữa, và cũng không tồn tại nữa.

Bởi vì thời gian không quan tâm. Không gì thực sự quan tâm. Tựa như một hạt giống không nở, không ai biết, không ai để ý, thời gian càng không.

Nắm lại hạt giống trong tay. Tâm trí cô, vốn đang điên đảo đột nhiên trở nên yên tĩnh lạ thường. Từng ý nghĩ như có trật tự mà tạm thời ngừng va chạm, như cặn lắng xuống sâu, chìm xuống, lắng đọng.

Khi cô lấy lại tinh thần, tâm trí đã bình tĩnh trở lại, nhìn xuống, hạt giống đã biến mất. Nó đã tan vào lòng bàn tay cô, hay là vốn chưa bao giờ ở đó? Cô không rõ, chỉ là một loại nào đó biến đổi đã xảy ra, cô cảm thấy, có chút khác biệt.

Mắt cô có nhìn rõ hơn không? Trước kia cô có thể quan sát thấy những đường vân trên cây rõ ràng như thế này không? Tay chân cảm giác cứ như. Khỏe hơn một ít? Cô lập tức phủ định, quá huyễn hoặc.

Cô không hiểu nó là gì, tác dụng gì, càng không rõ nỗi thôi thúc, cô hiểu mình vì sao lại như kẻ điên không nguyên do lại đào đất lên, cô hiểu vừa nãy có nguy hiểm lại không hiểu có nguy hiểm gì. Nhưng cô chấp nhận nó, cô chỉ đơn giản là chấp nhận, sự phi tuyến tính của nơi này. Một phần.

Deselm đứng dậy phủi bụi đất trên áo quần, chầm chậm quay lại ngồi lên chiếc ghế, đầu cúi thấp, lại bị che bởi vải đen, không ai rõ cô đang nghĩ gì lúc này. Qua hồi lâu, cơ thể cô vẫn bất động, tựa như chưa bao giờ tồn tại. Rồi đột nhiên, ngay lúc này, quyển sổ cô luôn mang theo người đột nhiên run một cái nhẹ, rơi ra khỏi người, dù rằng cô đã cột nó rất kỹ. Nó rơi xuống đất, lật mở ra trang giấy.

Một dòng chữ mới đập vào mắt gây nên sự chú ý của cô, lần này có chút không hiểu là cô lại không thể nhìn ra đặc điểm của nó.

"Ngày XXXX

Kẻ đến sau, ta là Sylas. Ta đã sống sót đủ lâu ở vùng Rừng Vàng Cam. Hãy cẩn thận Căn Nhà Không Đổi, ta đã bị lừa. Mọi sự yên bình đều là một cái bẫy. Thời gian ngưng động nhưng ngươi thì không, cái giá của nó là sự mục rữa từ bên trong. Hãy rời đi, đi tìm đến Dòng Sông Tĩnh Lặng... đến đó, ngươi sẽ có thể rời đi..."

Lời khuyên rất hợp lý, các chi tiết cũng đối ứng với hiện trạng của cô. Là một lời khuyên, nghe có vẻ hợp lý. Nhưng.

Có gì đó sai trái.

Cô không rõ vì sao, nó đúng, nó trùng với sự thật, nó là tư duy chính xác, mọi thứ đều vậy. Nhưng bản năng đang thầm thì, thứ đã cứu cô không biết bao lần, nó đang rủ rỉ một hơi nhỏ nhẹ, chậm đến mức không thể nhận ra nếu không chăm chú, nó đang cảnh báo yếu ớt. Có cái gì đó sai, một chi tiết nhỏ, sai lầm trong lời khuyên này. Dòng Sông Tĩnh Lặng, liệu có phải một cái bẫy không?

Cô cúi xuống nhặt quyển sổ lên, ngay lúc cô có ý định đọc lại, dòng chữ của Sylas mờ dần rồi tan biến trên trang giấy.

Dù nói quyển sổ không đánh tin nhưng đây là lần đầu tiên, sự nghi ngờ, không nhắm vào thế giới mà nhằm vào chính quyển sổ, thứ đã dẫn lối cô một thời gian dài. Cô hiểu quyển sổ không thể tin hoàn toàn nhưng ai nói cho cô biết. Làm sao để phân biệt?

Đâu là cái nên tin tưởng?

Deselm sững sờ tại chỗ, ngồi tại trên ghế thật lâu.

Giữa ánh trời thu rực rỡ, cây cao che đi ánh sáng quang đãng, từng chiếc lá cam đua nhau rụng tạo nên những cái thảm lá không bao giờ cao hơn, trước căn nhà nhỏ bé, một bóng hình tĩnh lặng an vị trên ghế, đầu rũ xuống, tựa như một pho tượng không bao giờ chuyển động.

Có lẽ Deselm sẽ bất động đến thế cực kì lâu, duy trì loại tư thế này đến hết tận tia ý nghĩa cuối cùng, nó sẽ là một sự trì hoãn khôn cùng, nhưng cô thủy chung vẫn kiên định, ý nghĩa hỗn loạn đã tập được cách ổn định, cô dần bỏ đi sự lo âu và không hiểu, tập trung lại tinh thần, cô cười nhạt hiểu ra. Phương pháp thật ra rất đơn giản, đến không thể bàn cãi.

Câu trả lời dần hiện ra: bản thân.

Sự thật, cô phải tự tìm ra. Cô không thể tin vào quyển sổ, không thể tin vào lối mòn tư duy ở cõi Chính. Càng không thể tin vào cảm xúc mờ ảo.

Thứ duy nhất cô có thể tin là bản thân mình, từ đó mới tin cái bản năng sau đó là thứ cô biết, thứ cô hiểu và thứ cô trải nghiệm, những thứ đã phải trả giá để đạt được. Cô không còn có thể làm một người lạc đường nhìn bản đồ, sẽ không có vị dẫn đường nào khác ngoài chính cô, đã tới lúc chính cô phải trở thành một "Voldimir" tự vẽ ra con đường và quy luật riêng cho mình.

Khép lại quyển sổ, Deselm cũng khép lại đôi mắt, chờ hồi lâu lại mở ra, chỉ là lần này, có chút thay đổi nhỏ nhưng quan trọng.

Deselm đi vào trong nhà, ngồi trên hàng ghế trong phòng khách, lặng lẽ tổng hợp thông tin đã biết, cuối cùng dừng lại ở lần trước kia, bức tranh cô bé cầm viên kẹo, cô bắt đầu giải mã câu hát của cô bé. Rồi sau hồi lâu cô hiểu ra.

Cô đã đúng khi nghĩ mình không hiểu, nhưng sai hoàn toàn khi cho rằng đó là do bài hát vô nghĩa. Nếu dùng mạch suy nghĩ rối rắm ở nơi này...

Thì "Mặt trời" chính là "Lý trí" ẩn dụ cho "Sự tỉnh táo", cho nhận thức cô vẫn bám víu khi còn sống, theo đó thì "Cái bóng" cũng không phải cái bóng thật sự nghĩa đen mà là ẩn dụ cho "Sự tồn tại", "Sự hiện diện" của cô dưới nơi này hoặc có thể là thứ nào đó tương tự ở cõi "Phản". Câu hát dần hiện ra, chiếu lại trong tâm trí.

"Cái bóng không sợ sáng

Vì cả hai không nên gặp"

Nếu theo đó thì lời thật sự mà cô bé muốn nói chính là 

Đừng bao giờ dùng lý trí của ngươi để soi chiếu bản chất thật sự của chính mình.

Đây mới là lời cảnh báo thật sự, bởi Lý trí là "Chính", sự hiện diện là "Phản", khi chúng đối mặt có lẽ sẽ xảy ra sự hủy diệt hoặc một điều còn tệ hơn. Khi hiểu ra điều này, tâm trí của Deselm chỉ muốn cười phá lên, cô hiểu ra rằng không phải cô chưa đủ "điên" hay không đủ "thích ứng" ở nơi này, cô chỉ là, chưa đủ "Phản" để hiểu được chân lý theo cái nhìn của riêng nơi này.

Ngay khi cô muốn tiếp tục suy diễn tiếp những thông tin đã biết, đôi tay không biết lúc nào đã vô thức lật ra một trang trong quyển sổ, mà ánh mắt cũng bị lôi kéo đến chiếc đồng hồ.

"7:23"

Nó không thay đổi, vẫn vậy. Deselm dời đôi mắt xuống quyển sổ, không có chữ, trang giấy trắng bên trên vẽ, một hình vẽ duy nhất.

Một vòng tròn màu đen, bên trong là một con chim đang bay rồi kẹt cứng lại, chúng được vẽ bằng từng nét mực đứt quãng.

"Một con chim kẹt trong lồng? Không, nó bị kẹt trong một khoảnh khắc, vòng tròn là đồng hồ sao? Hay chính con chim cũng kẹt lại một thời khắc như cái đồng hồ."

Hình vẽ quen thuộc này là của đứa trẻ. Cô nhận ra điều đó đồng thời cũng không hiểu nó ám chỉ điều gì, có lẽ cần "thời gian" để mọi thứ đến, tựa như cách cô đã tự động mà hiểu ra thông điệp trước đó. Nghĩ đến đây, Deselm khép lại quyển sổ, cơn mệt mỏi theo đó dần bao phủ cô, tựa như việc suy luận đã tiêu hao tâm trí cô đến cạn kiệt, cô theo bản năng muốn lên giường đi ngủ, phục hồi sau khi cạn kiệt tinh thần nhưng khi bước tới trước phòng, cô nhớ lại.

Khoảnh khắc đó, cô không muốn trải nghiệm lại. Dừng lại trước cửa hồi lâu, Deselm quay đầu đi tới trước hiên nhà, ngồi bệt trên cái ghế gỗ, giương mắt vô lực mà nhìn ngắm không gian. Dù cảnh vật có tươi đẹp đến mấy, dù là có màu sắc, hương cỏ cây và cơn gió mát thì cũng không thể xóa nhòa sự thật rằng, nghỉ ngơi cũng là một thứ xa xỉ. Ngồi trên cái ghế gỗ, cô dần dần mê man, tâm trí đờ đẫn không hiểu, cuối cùng chỉ có thể tĩnh lặng nhìn.

Cô không hiểu nổi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!