Tập 1: Thế giới này có thật là bên kia không?
Chương 4: Mất đi
0 Bình luận - Độ dài: 6,063 từ - Cập nhật:
Nắng thu vàng như dòng mật ong rực rỡ, phủ nhẹ lên bờ vai hơi ấm dịu dàng đến chạnh lòng. Cô thấy mình ngồi trên bộ ghế dài quen thuộc đặt trước hiên nhà. Những chiếc lá vàng cam xoay mình khiêu vũ trên không trung, lặng lẽ rớt lên bậc thềm, lại không còn chuyển động. Tựa như một cuộc đời thoáng qua.
Đã bao lâu rồi nhỉ? Cái cảm giác như được trở về. Nơi mà mệt mỏi rời đi từ lâu, gánh nặng cũng không còn lưu luyến nữa.
Bởi vì đứa trẻ đang ở đây rồi, ngay bên cạnh cô.
Bờ vai hơi nặng một chút, sức nặng bé bỏng và quý giá, bé con đang tựa đầu vào cô. Mùi hương đa sắc len lỏi theo không khí dạo quanh, mùi của gỗ nâu, của thiên nhiên lặng lẽ, mùi của nắng còn vương trên tóc con, của sự ngây thơ mà cô dành cả đời để che chở.
Cô nghiêng mắt nhìn con. Gương mặt hồng hào cùng đôi mắt trong veo, trong ánh mắt lại xen lẫn một sự bướng bỉnh nhưng đầy tin tưởng nhìn cô. Lại nữa rồi, cô lại không thể nhớ rõ gương mặt của con, thật khó chịu, đặc biệt là khi cô yêu đứa trẻ mình đến thế này. Con có tóc ngắn hay dài, là trai hay gái, gương mặt có xinh đẹp không, cô không biết, càng không nhớ rõ. Cô chỉ biết, đây là con của cô, chỉ thế thôi.
"Mẹ..."
Giọng nói khẽ vang lên, trong veo như suối nhưng lại trĩu nặng những hòn đá ưu tư.
"Tại sao cuộc đời lại như vậy? Con mệt mỏi, con không muốn mình như những người kia, tựa như một khối gỗ định sẵn hình dạng và màu sơn."
Đứa trẻ ngả người ôm lấy cánh tay cô, đem cả người dựa sát vào cô.
"Khi bé học tập, lớn lên làm việc, cống hiến xã hội, người ta bảo đó là chuẩn mực. Nhưng cuối cùng ai đi theo chuẩn mực đó cũng đều bị trói vào vòng xoáy quan hệ và tiền bạc... con không muốn... nhiều lần lắm... con muốn cả thế giới có thể nắm trọn trong tay, chỉ như thế con có thể ném đi rồi bỏ mặc nó ở một xó xỉnh, mặc kệ mọi thứ mà sống một cuộc đời thực sự của mình."
Khóe miệng cô phác họa một nụ cười, lúc này thật nhẹ nhõm. Cô nhẹ vuốt ve mái tóc mềm mại của đứa trẻ, vuốt phẳng rồi lại làm rối đi.
"Đó là một cuộc sống đáng mơ ước mà nhỉ? Đó là một cuộc sống ích kỉ và không chịu trách nhiệm gì cả."
Cô ôm lại đứa trẻ.
"Nhưng hãy cứ sống cuộc đời mà con mong muốn vì mẹ sẽ luôn bên cạnh con."
Giọng cô dần dịu dàng và chậm rãi, tựa lời an ủi.
"Có thứ gì trên đời này lại không ích kỉ đâu con? Cả thế giới cũng là ích kỉ, trời ích kỉ, đất ích kỉ, nước ích kỉ và con người cũng ích kỉ... nhưng chẳng ai đòi hỏi được chút công bình nào, chỉ vì cả thế giới này cũng là không công bằng."
"Ta có mong ước nhưng thế giới có quy tắc nên ta phải đi theo nó, ta có ích kỉ nhưng xã hội lại rộng lớn hơn, thế là ta phải đi theo xu hướng ấy, ta muốn vì chính mình nhưng lại có vô số quấy nhiễu và ngăn trở. Vì thế giới này không công bằng, ta cũng không tự do. Nhiều kẻ hưởng thụ nó nhưng ta càng không để ý nó."
Cô ngưng một lát, cảm nhận thời khắc yên bình trước mắt.
"Chỉ cần cuộc sống đủ toàn vẹn, chút không công bằng này, không để ý cũng được."
Đứa trẻ nghe xong ngẩn ngơ hồi lâu, nó ngước lên nhìn cô. Như trong thời khắc vĩnh cửu không nên tiếp tục, con mỉm cười. Một nụ cười rạng rỡ, thuần khiết đến ngây thơ, nụ cười cô muốn nhìn thấy mỗi ngày. Như lời hứa về chốn yên bình, nơi hạnh phúc và yên bình mãi mãi.
Trong giấc mơ, cô ôm chặt lấy con mình. Cảm giác quen thuộc này, hơi ấm này chân thực, cái ôm này chân thực và khung cảnh này cũng là chân thực. Chỉ cần có con thôi, chỉ cần tìm lại được con thôi, thế giới kia có là gì thì cũng không còn quan trọng nữa. Cô không muốn nghĩ nữa, muốn níu giữ khoảng khắc này, giữ lại hình hài nhỏ bé này...
Cô... Không muốn tỉnh dậy.
Cô tỉnh dậy.
Cái siết như rơi vào hư không, cả cơ thể như bị cố định lại mà trở nên cứng đờ.
Cô chỉ cảm thấy như da thịt, không, như trái tim mình vừa bị xé toạc ra khỏi lồng ngực. Hơi ấm thân quen phai nhạt, nắng ấm chiều thu rút đi thành cái hơi lạnh lẽo, vô vị của chốn này.
Mắt ngẩng lên cảnh trước mắt gần như đen kịt, bóng hình ngồi bên một gốc cây, không có ngôi nhà nhỏ, không có lá vàng rơi, không có hình hài nhỏ bé.
Không còn gì cả.
Cô chỉ cảm thấy một cơn tức giận điên cuồng bùng lên, cuồng bạo muốn xé nát mọi thứ, muốn gào thét mắng chửi nơi này, muốn hủy diệt cả không gian này. Nhưng bóng hình lại không di chuyển, giận dữ đến mức tê liệt lại không hành động nào diễn tả được sự phẫn nộ lúc này.
Nhưng chỉ được một lúc, lòng quặn thắt lại. Tức giận rồi có thể làm gì cơ chứ? Bản thân chỉ là một con côn trùng nhỏ bé, khốn khổ mà trốn chạy khỏi nơi này, cố chạy khỏi tất cả mọi thứ tệ hại trước mắt. Cô cảm thấy mình thật vô dụng, thật ngu xuẩn và bất lực, một kẻ thất bại hoàn toàn, thậm chí còn không giữ nổi một giấc mơ.
Rồi như xương sống bị rút ra, bóng lưng còng xuống một ít. Nâng lên đầu gối, cúi đầu gần đến, người co lại, hai tay giữ lấy đầu. Như thể làm thế sẽ giữ lại chút gì đó cuối cùng.
Một cảm giác ấm áp lan tỏa trên da thịt. Lại nữa, lại nữa, lại nữa. Nước mắt vô dụng cứ như thế chảy ra, cô ghét việc mình cứ khóc. Từng giọt nước mắt như chế giễu sự vô năng chính bản thân, nóng rực và cay đắng.
"Tại sao chứ?"
Cô nức nở, khóc từng hồi nghẹn ngào không thành lời, chỉ là những cơn co giật và nỗi uất nghẹn cào xé tâm can.
"Tại sao... Tại sao lúc nào cũng là ta? Ta đã làm gì cơ chứ?"
Sự giận dữ lui đi để lại nỗi buồn, đau đớn ập đến. Cô khóc, lặng lẽ khóc, u uất đến não nề, khóc vì không thể chạm đến hình bóng nhỏ, khóc vì cơn quằn quại của chính mình.
Sau một thời gian, tiếng nấc dừng lại.
Bóng hình chầm chậm ngước mặt lên. Ánh sáng trong mắt dường như phai nhạt đi rất nhiều, chỉ dư lại sự đặc quánh của mệt mỏi và nặng nề bao quanh.
Bóng hình uể oải gượng mình, chống tay cố gắng đứng dậy.
Bịch.
Bóng hình ngã xuống, khó khăn vật lộn để lần nữa đứng lên, lảo đảo mà tiến tới.
Bịch.
Lại lần nữa, cô cố gắng gượng lên. Phải mất vài lần, cô mới đứng vững được với cơ thể hơi run rẩy.
Bóng hình đứng hồi lâu bất động như một khối đá tĩnh lặng. Rồi di chuyển từng bước nặng nhọc, như đã cạn kiệt sức sống mà lê bước đi.
Tâm trí như bị đình trệ và cơ thể như con rối mà di chuyển, thời điểm nhận ra mình ở nơi nào, cô cũng không còn chút cảm tưởng nào, mảnh đất đen kịt bên trên là lớp cỏ xám úa tàn và rêu xanh. Lại là nơi này.
Cô nhìn cảnh vật, giờ đã ở đây rồi, nên đi tìm con, nhưng tìm ở đâu đây...
Nhìn qua bên phải, cô không biết vì sao bản thân lại làm vậy. Chỉ cảm giác như nơi đó vốn phải có gì đó.
"Ta rất quen thuộc, đó là..."
Dòng suy nghĩ tới đây thì tắt lịm nhưng cũng không lâu, cô dứt khoát mà bỏ qua nó, nhặt lên quyển sổ ở cách đó không xa, cô bắt đầu vô thức mà giở xem bên trong.
Chỉ là từng tờ giấy vàng vọt nhưng chỉ đến khi cô lật đến một trang giấy, nó bị xé một phần trên đầu nhưng con chữ nửa dưới vẫn còn.
Dòng chữ thanh thoát in hằn trên trang giấy, từng con chữ đều rõ ràng. Nhìn rất quen thuộc.
"Nghịch lý thứ ba: Biển rộng và người chèo lái
Ngươi đã biết. Thực tại này là một biển lặng của không chút khả năng nào, và ngươi chỉ là một giọt nước không tan mang thức ý thức yếu ớt. Đừng cố trở thành sóng lớn, ngươi chỉ đơn giản là sẽ bị hòa tan. Thay vào đó, hãy tự đẽo một con thuyền và chèo lái chính con thuyền của mình. Hãy luôn nhớ những bộ phận của con thuyền.
Nguyên tắc là mỏ neo. Nó giữ ngươi không bị dòng chảy cuồng loạn cuốn đi.
Nhân dạng là thân thuyền. Nó ngăn đại dương hòa tan ngươi.
Ý chí là mái chèo. Nó là thứ kéo ngươi đi, thứ ngươi dùng để chống lại dòng chảy.
Đừng bao giờ bỏ rơi con thuyền của mình."
Dòng chữ im bặt kết thúc không lí do, ngay lúc cô định đọc kĩ hơn, một mẩu giấy nhỏ được gấp lại rơi ra. Cô nhanh chóng bắt lại nó, mở ra đọc.
Nét chữ in hằn sâu vào tờ giấy, nó vội vàng hơn lại có chút run rẩy nhưng vẫn rõ ràng, nó vẫn cùng là nét chữ của một người.
"Đừng quên bản năng.
Lý trí là thứ điều hướng con thuyền, nhưng bản năng chính là thứ thét lên khi có đá ngầm phía trước. Nó là di sản của từ thế giới cũ, thứ đã đi theo sinh mệnh vô số thời gian, là cơ quan phòng vệ đầu tiên của ngươi.
Nó có thể phiền phức nhiều lúc nhưng nó luôn hoạt động ở lúc ngươi cần.
Khi lý trí và bản năng mâu thuẫn, hãy do dự. Sự do dự đó chính là mấu chốt."
Tư duy như bị rỉ sét, thậm chí không thể xâu chuỗi thông tin trước sau, cô chỉ có thể học thuộc nhưng kỳ lạ là chỉ sau một lần nhìn từng con chữ cô đã ghi nhớ nội dung.
"Cơ bản, ta vẫn luôn làm vậy... khoan đã."
Rồi cô sững lại, từng con chữ hiện dần lên trong tâm trí.
"Nguyên tắc là mỏ neo, nhân dạng là thân thuyền"
Nguyên tắc là mỏ neo nhưng mỏ neo không chỉ có nguyên tắc. Mỏ neo là mục tiêu, là nguyên tắc là sự kiên định.
Dòng ký ức dần trở về, cô đã đọc rồi, đã đọc nó vô số lần, ở bên gốc cây vàng cam, ở trên biển hoa trắng sáng. Cô từng ở đó, nhớ lại khoảnh khắc mình ở nơi dưới bầu trời tím hồng, dại dột mà đâm đầu vào ký ức hạnh phúc đó để rồi đau khổ tột cùng.
Cô đã phớt lờ bản năng, bỏ đi cái mỏ neo cho con thuyền của mình, rồi nhảy thẳng xuống dòng biển vô tận này. Không phải một, mà là tận hai lần.
"Ta đã cố tình quên nó... ta tham muốn thời khắc ngắn ngủi đó, ta tự lừa mình rằng đó là thật, dù cho sau đó phải trải qua cơn quằn quại dai dẳng nhất."
Hiểu rồi, hiểu rồi. Cô đã luôn đọc thấy lời cảnh báo và rồi lờ đi nó. Trong cơn mơ đó, cô luôn tỉnh táo, chỉ là cô đang bỏ đi mọi ý nghĩ cố tình trốn chạy hiện thực và mục tiêu mà tham luyến thời khắc ngắn ngủi đó.
Cô đã mất đi mỏ neo ngay khoảnh khắc đó, thân thuyền chênh vênh rồi bị lật úp trong biển, nhân dạng cô đã bị xé toạc một phần.
Cô càng tự cho là mình thông minh, cô càng đã đoán sai, sai đến nghiêm trọng. Cô cho rằng mỏ neo chỉ là nguyên tắc, cô cho rằng dù có mất nó hậu quả lớn nhất chỉ là cơ thể mình sẽ không còn hình người nữa nhưng nhân dạng lại bao hàm rộng lớn hơn.
Nhân dạng, chính là tên, là ký ức, là hình hài xưa cũ.
Cô nhìn lại tâm trí, bàng hoàng nhớ lại.
Chiều thu quay lại, nhưng nó không còn nguyên vẹn nữa.
Cô nhớ những chiếc lá thu vàng. Chúng vàng, nhưng vàng của rực rỡ nắng hay cái vàng úa tàn cuối thu hoặc màu vàng cam? Cô không thể chắc chắn, lúc nãy nó rõ ràng đến thế, giờ lại mơ hồ đến vậy, chỉ có màu "vàng".
Cô nhớ lại con, tiếng "Mẹ..." âm sắc hoài niệm, cái cách con kéo dài chữ một cách nũng nịu... mờ đi! Nó mờ đi! Cô không nhớ rõ nữa! Nó không còn là âm thanh sống động trong tâm trí cô nữa, nó phẳng lặng như tiếng nói trong đầu.
Nụ cười! Nó nhòe đi! Nhòe đi rồi! Nụ cười đó... nó đang nhòe đi.
Cô đã đốt một phần kí ức về con để sưởi ấm mình.
Dằn vặt, tội lỗi, đau khổ, giận dữ,... Đều đã không thể diễn tả cô lúc này. Cô quỳ sụp xuống, run rẩy nhìn hai bàn tay mình, nó sạch sẽ. Nhưng cô nhìn thấy thứ còn ghê tởm hơn cả máu tươi dính trên đó.
Cốp! Cốp! Cốp!
Cô dùng tay liên tục đánh vào đầu, vào mặt mình, mỗi cú đánh đều không chút giữ lại, nó mạnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng răng rắc từ xương ngón tay. Mỗi cú đánh đều có cảm giác nhơm nhớp hoặc cứng ngắc, mỗi lần đều chảy ra ồ ạt máu tươi nỗi đau khủng khiếp từ việc da thịt nứt toác, từ đầu ngón tay đau đớn muốn nứt vỡ cứ theo đó chảy tới. Cô cứ đánh vào đầu liên tục, như thể nỗi đau sẽ hòa dịu được chính cô, như thể nó sẽ vơi đi tội lỗi trong lòng.
Mùi rỉ từ máu hòa quyện với không khí đặc quánh tạo thành một mùi đáng nguyền rủa, từng hơi lạnh từ không khí áp lên vết thương như từng thanh đao xẻ thịt.
Đến khi một phần tầm nhìn dường như đã mờ nhạt, cô mới dừng lại mà nhìn xuống. Chỉ thấy bên dưới mà bãi nhão nhoẹt màu đỏ trắng đan xen, vài cái răng màu máu, từng sợi đến từng mảng thịt rơi rác trên đó, dòng máu đỏ đậm thấm đẫm cả một khối đất. Cô cảm thấy cơn đau khủng khiếp từ bàn tay và gương mặt, nó giằn xéo tâm trí, nó rát, nóng, ngứa, như liên tục bị cứa thủy tinh vào, như rải muối.
Dù tâm trí vẫn như đống hỗn tạp, cô lại cảm thấy một chút sự hòa hoãn, cô cố nén lại cảm xúc nhưng không thể.
Cô quỳ sụp ở đó rất lâu, lâu đến độ cô cho là cả cuộc đời mình đã trôi qua, cho đến khi mọi thứ chỉ còn rên rỉ trong lồng ngực lại, cô mới có thể chậm rãi bình tĩnh lại.
Cô đứng lên, sự trống rỗng, nghi ngờ và mê man thay vào bằng sự bình thản đến lạnh lẽo.
Một bài học khắc ghi sâu thẳm trong tâm trí và cô đã trả một cái giá đắt nhất để học cách "đọc" nó.
Cô cảm thấy mình mất rồi, mất nhiều lắm, đến cái mức cô muốn trái tim ngừng đập ngay lúc này. nhưng cô sẽ vẫn tiếp tục, mất hết rồi, nhưng cũng biết rồi, hiểu rồi, cô sẽ đi tìm con, bất kể điều gì đi nữa.
...
Đã bao lâu rồi?
Không biết nữa, cô không biết nhưng lại nhận thức tỉnh táo lại. Vì cô thấy một điều quen thuộc, cái bóng khổng lồ trải dài cánh trên mặt đất lướt đi chậm dần, cô ngẩng đầu lên nhìn.
"Valerie..."
Một con kền kền làm từ rễ cây và cánh hoa nhẹ nhàng đáp xuống, cái đầu lắc hai cái rồi đưa tới gần cô, nó kêu khù khục như muốn nói gì đó. Cô không hiểu, cũng quá mệt mỏi để hiểu nổi, chỉ nhẹ vươn cánh tay mình nhẹ xoa đầu nó.
Valerie dùng mỏ nâng lên hai tay cô, đứng khục vài cái nôn ra trên đó một mảnh gỗ vụn nâu đen, một nắm đất xám. Sau đó nó di chuyển sang bên cạnh, nơi cái bóng trùng khớp, rời ý muốn của nó vang lên.
"Tiêu thụ nó đi"
Cô đưa nó lên miệng, sau vài lần nhồi nhét thành công nuốt xuống chúng, cô nhớ lại một ít gì đó, có vẻ như vài mẩu ký ức bị phai nhạt trở lại. Đúng rồi, cô đã ngủ say trên lưng Valerie khi vừa thoát khỏi cơn chấn động kinh khủng nào đó, sau đó Valerie lại rời đi tìm những thứ này, thứ đại diện như những mẩu ký ức.
Deselm thở dài, có vẻ như cơn chấn động đó lẫn cái lần ngủ mơ này đã lấy đi rất nhiều ký ức của cô và cả sự minh mẫn nữa. Deselm quàng tay ôm lấy Valerie bên cạnh, cứ thế được một lúc rồi thả lỏng cái ôm ra. Cô nhắm mắt, lại mở mắt cuối cùng lại đi tiếp.
"Đi thôi, Valerie"
Trên đường đi, cảnh vật vẫn cứ như bị méo mó đi cây thì xiêu vẹo, khắp nơi phủ đầy rêu pha với cái màu trời hồng thạch. Cô nhìn màn trời, cảm thấy mệt quá. Một cái mệt không đến từ thân xác, như một con vi trùng bào mòn tinh thần.
Sau nhiều chuyện thế này, tâm trí cô đã quá tàn tạ, quá rạn nứt, tựa như thêm một cái đẩy nữa cũng có thể đụng vỡ nó. Deselm dừng lại với một tay ôm lại đầu, cô gắng bình tĩnh lại, cô liếc qua thân hình to lớn bên cạnh.
Ít nhất, cô không một mình.
Tiếp tục bước đi, và trong cái mịt mờ ấy lấp loáng xung quanh những gốc cây dàn mọc lên những màu sắc. Những cụm nấm xanh vươn mình ra từ trong đất ẩm và cỏ héo, tỏa ra thứ ánh sáng kỳ ảo màu đỏ rực.
Deselm dừng lại, hình như cô đã từng đọc rồi, trong quyển sổ đó. Ai đó viết về chúng, những "cây nấm phát sáng" dòng chữ đều tăm tắp đó chỉ rõ. "Những cây nấm phát sáng đó khá an toàn."
Chút ít mong mỏi hiện lên trong cô, một thứ gì đó giúp cô tạm thời tỉnh táo lại. Cô chậm rãi bước đến gần cụm nấm, thứ ánh sáng đỏ hồng đan xen bao phủ cô chúng dường như ấm lên. Mùi hương như thảo mộc len lỏi trong khoang mũi truyền tải một cỗ dễ chịu xoa dịu tinh thần căng thẳng của cô.
Cô thở hắt ra một hơi, sự an bình lạ lẫm trào dâng trong lòng, tâm thần cô dần thả lỏng để mặc cho sự bình yên đó gột rửa. Nhưng ngay trong chính thời điểm này, cảm giác thịch thịch vang lên trong đầu, bản năng cô đang âm ỉ, điều này làm cô rất khó chịu, đang muốn dùng tay xoa thái dương thì Valerie đi tới.
Nó dùng thân hình to lớn và cái đầu của mình đẩy cô ra xa bụi nấm này, còn liên tục truyền tới mong muốn
"Đi ra xa, đi ra xa, đi ra."
Deselm không hiểu ra sao nhưng cô cũng không sẽ không nghi ngờ bạn thân của mình. Cô rời đi theo lời của Valerie, sau khi đi được một khoảng cách theo đi xa ánh hào quang của cụm nấm thì cơn an bình biến mất, cái cảm giác bản năng cũng đi mất, lúc này cô mới hỏi.
"Sao thế? Ngươi khó chịu ở đâu à Valerie?"
Valerie nghe cô hỏi thì lắc đầu, nó nghiêng đầu qua lại hai cái rồi đi tới gần, cái đầu cọ lên ngực cô.
"Valerie đi một chút"
Deselm gật đầu, kể từ lúc nào đó thì Valerie cũng thường xuyên có thói quen đi những chuyến lạ lẫm thế này, lúc thì không mang gì cả nhiều lúc lại mang về vài "mẩu ký ức" hình thù khác biệt, dù sao thì, nó chỉ đi có một lúc thôi.
Valerie thấy cô đồng ý liền vỗ cánh bay đi, Deselm ngẩng đầu nhìn thân hình nó nhỏ dần cho đến khuất đi, cô cúi đầu tiếp tục cuộc hành trình.
...
Valerie lao đi trên bầu trời vô vị nó lao như một vệt trắng xuyên qua khu rừng vặn vẹo, phủ cái bóng lên khu rừng từ cao. Thế giới bên dưới hỗn loạn màu sắc, những màu đen, hồng, đỏ, nâu trộn lẫn rồi vụt qua.
Tới rồi, nó lượn một vòng rộng trên trời, nhắm đến vùng đất trống bên dưới nơi có đốm màu đỏ rực. Nó đáp mạnh xuống, móng cùn cào nát cả nắm đất, ngẩng đầu kêu.
Quạc!
Một tiếng khô khốc.
Valerie nhìn thẳng tới đám nấm mọc chi chít lúc nãy, nó bước nhanh tới sau đó nhảy lên một cái thẳng tới.
Bụp!
Nó đạp nát bãi nấm màu đỏ rực mà theo đó ánh hào quang đỏ hồng cũng tan mất, nó đạp một hồi, vẫn thấy không đủ mà dạo một vòng lớn đạp nát bãi cỏ quanh đó.
Xong xuôi, Valerie đi tới chỗ gần cụm nấm đỏ, giờ đây chỉ còn là bãi nhão nhoẹt, ở gần đó đang nằm một bàn tay người bị cắt ra, vết cắt sắc lẹm như tự nhiên ,không một giọt máu chảy, nó dùng mỏ gắp lên bàn tay, ném tung hứng hai cái rồi nuốt vào bụng.
Sau đó, nó nhảy một cái tại chỗ, đập cánh vài cái nhanh chóng lên tới bầu trời cao, chỉ nhìn một cái nó đã thấy được cô ở đó không xa, giữa hàng cây và chi chít thì hình thù cô chỉ như một đốm đen.
Valerie vừa bay vừa quan sát nhưng sau một hồi lâu cô vẫn đứng yên, tầm nhìn của nó không rời mà cố định ở cái đốm đó.
Cô đứng yên quá lâu, điều này không đúng. Valerie cảm thấy bồn chồn, rồi cảm giác bất an hiện lên, nó nhận ra có chuyện gì đó nguy hiểm. Nó lập tức gập cánh gọn lại hướng người thấp xuống nhanh chóng lao tới chỗ đốm đen.
...
Deselm tò mò dùng ngón tay gõ vào thân cây đen xì, bất ngờ là dù nó trông cứng rắn nhưng bên trong thật ra là rỗng ruột, âm vang đã chứng minh điều đó, chỉ cần dùng lực hơi mạnh là có thể phá vỡ nó.
Bình thường cô sẽ không đụng vào mấy thân cây này, nhưng vào lúc nãy cô nhớ ra người đó còn viết là "Trong thân cây còn có thứ khá thú vị", cảm giác này rất kỳ lạ cứ như chuẩn bị đặt cược điều gì đó. Rồi một nỗi âm ỉ chuyển thành đau đớn lan dọc sống lưng, là bản năng.
Deselm lập tức bật lùi ra sau, cô nhận ra mình đã trở nên bất thường chỉ là không biết ở đâu, lúc nãy đi đường cô có ý nghĩ chạm vào thân cây này không? Cô không nhớ. Chỉ là cô biết, bản năng sẽ không hại cô.
Nhưng cũng đã muộn, thời khắc cô vừa bật lùi từ gần thân cây ra thì nơi cô vừa gõ mở ra một lỗ hổng, từ trong đó chiếu sáng ra ánh sáng tím nhạt đi thẳng vào tầm nhìn. Từ trong ánh sáng, Deselm nhận lấy thứ gì đó, cô hiểu thêm một số thứ không rõ, cô biết một số con chữ kỳ quái, cô đột nhiên nhớ lại trong tên mình chỉ có bốn chữ.
Và rồi cô nhớ lại thời khắc ở không gian kia, thời khắc trên dưới trái phải vô nghĩa, nơi trong ngoài sâu rộng đan xen vào nhau, tất cả khoảng cách chỉ còn tồn tại như một chất điểm, một tọa độ và những thứ đó.
Và, ôi! những tạo vật đó! chúng có hình thù thật vĩ đại!!!
"KHÔNG! khoan đã! Không! TA chưa từng thấy chúng!"
Cô nhìn thấy tay, thấy chân, thấy sau lưng.
Không. Cô đang nhìn chính mình, ở mọi góc độ, rồi một câu hỏi chủ động hiện lên.
"Lúc đó, cơ thể ta như thế nào trong không gian đa chiều?"
Ngay lập tức, cơ thể như căng phồng lên, cô muốn ngừng lại suy nghĩ, nhưng chúng như bị lắp thẳng vào đầu, ý nghĩ cứ chen nhau hiện lên.
"Lúc đó, ta làm sao có thể hiện rõ lên trong không gian đó?"
Cứ một ý nghĩ thêm vào câu hỏi đó, cơn đau lại lên cao gấp bội, cô có thể cảm giác mình sẽ nổ tung.
Đúng vậy! Nổ tung! Ngay bây giờ!
"Không được! Không!!"
Phập!
Một cơn đau đớn chiếm trọn tâm trí, điên cuồng mà xé cô khỏi câu hỏi. Deselm thấy con mắt phải của mình bay ra cùng với vài sợi tơ máu, tầm nhìn cô cũng theo đó mất đi một phần, chỉ còn bên trái rõ ràng.
Chưa kịp nghĩ rõ ràng thì cô nghe thấy, tiếng kêu vang.
RÍT!!!
Tiếng rít như đầu búa đè bẹp tâm trí cô, lập tức cả thế giới như trống rỗng tạm thời, cơ thể lập tức ngã xuống.
Hồi lâu sau, Deselm tỉnh dậy. Cô khó khăn thở ra từng hơi mệt mỏi, cảm giác như toàn thân đã bị rút rỗng nhưng ở đâu đó vẫn còn cảm giác căng phồng gì đó.
Rồi khi tỉnh dậy, thứ đầu tiên cô để để ý không phải xung quanh, cô nhớ về là điều mà người kia viết.
"Nghi ngờ chính là tự tay chọc thủng lớp bảo vệ đó"
Nó không phải câu an ủi, nó là cơ chế. Cô đã thực sự "chọc thủng" một lỗ trên lớp bảo vệ chính mình.
"Hóa ra đó không phải ẩn dụ sao..."
Một nỗi sợ bao trùm cả người cô, nỗi sợ nguyên sơ và sâu sắc của mọi ý thức, thứ mà bản năng luôn lưu giữ, nỗi sợ trước sự vĩ đại, nỗi sự trước điều không thể lý giải. Đó không hề là một lời bàn luận về tinh thần. Vị học giả đó đang mô tả về một nghịch lý theo đúng nghĩa đen của nó.
Deselm rất nhanh bình tĩnh trở lại, vì cô biết, chỉ có đủ tỉnh táo và thích nghi mới có thể tồn tại ở nơi điên rồ này. Cô cảm giác thử cơ thể, vẫn cử động ổn, cô nhanh chóng đứng lên, nhìn với một phần tầm nhìn.
Valerie đã đứng sẵn chờ, thấy cô tỉnh lại nó liền lo lắng tới gần, kéo cái bóng sát lại, dùng cánh vỗ nhẹ người cô.
"Rất xin lỗi"
Deselm đã học cách bình tĩnh hơn rất nhiều nhưng khi cảm nhận được nỗi áy náy, nỗi đau buồn của Valerie lúc này, cô cũng không thể bình tĩnh nổi, cô đưa tay ôm lại cơ thể to lớn của Valerie an ủi.
"Không có việc gì, không sao cả. Ngươi đã làm rất tốt rồi, ngươi đã cứu ta rồi, nhiêu đó là được rồi."
Valerie cũng đưa cổ quấn lại cô, nó vẫn liên tục lặp lại sự xin lỗi, đôi lúc còn có sự đau buồn, xót thương truyền tới. Deselm đưa tay vuốt ve đầu Valerie, nhẹ nhàng nói.
"Không sao, đã qua cả rồi, vì chúng ta là gia đình mà."
Sau một hồi an ủi, Valerie cũng bình tĩnh lại nó nôn ra từ trong mỏ con mắt của cô, con mắt với tròng mắt đen kịt, bên trên còn máu đen dính quanh, Deselm thử đưa nó dính lại hốc mắt nhưng khi lắp vào mọi thứ vẫn đen kịt. Cô móc ra lại mắt đưa cho Valerie
"Ngươi giữ giùm ta đi."
Valerie há mỏ ra nuốt vào con mắt của cô, sau đó cúi đầu, khép hai cánh lại như đứa trẻ tội nghiệp chờ bị phạt vì làm sai. Deselm cũng không để ý nó nữa, cô liếc nhìn bên cạnh, cái cây phát ra ánh sáng tím kia đã bị cào nát, chỉ còn vài khối vụn rơi rớt, có lẽ Valerie đã phá hủy nó.
Liếc nhìn lại Valerie, nó vẫn đứng yên cúi đầu. Deselm lắc đầu, nhặt lên quyển sổ ở xa.
"Đi thôi, ta đi tiếp nào"
Cứ thế, cô đi trước còn Valerie lẽo đẽo theo sau. Lật ra trang sách, cô lần nữa thấy con chữ, một con chữ phổ thông, nét lên xuống không đều.
"Khi một ý chí vượt qua ngưỡng vỡ mà không tan biến... một ý chí khác sẽ chú ý đến.
Đừng gục ngã.
Người dẫn độ đến rồi.
Sự viện trợ sẽ không đến với kẻ yếu đuối."
Deselm nhìn dòng chữ, một tia hi vọng nhỏ bé dâng lên, có lẽ có một cộng đồng ngoài kia, hội những con người khốn khổ như cô tụ họp lại mà sinh tồn.
Yên bình bao giờ cũng ngắn ngủi, chỉ vài tháng đó, cô nghĩ vậy. Một thứ gì đó nguy hiểm ập đến. Cô thấy nó, một thứ lạ lẫm, và điều càng tệ là Valerie không ở đây.
Một vũng nước trắng đục, nó dựng thẳng lên dần khi cô đi tới, tựa như một tấm kính phản chiếu lại gương mặt cô.
Từ trong đó, cô thấy được gương mặt mình khi còn sống, đó là một người phụ nữ mặc bộ váy vàng nhạt, gương mặt xinh đẹp, đôi mắt sắc bén đầy lạnh lẽo, đôi môi đỏ nhạt nở nụ cười nhạt, tóc đen mượt buộc lên đuôi ngựa để lộ ra phần trán cao và cân đối.
"Tới đây nào..."
Người trong gương nói với cô bằng chính giọng của cô.
"Lại gần đây... chỉ cần ngươi cho ta một cánh tay... ta sẽ trao trả ngươi hình dáng xinh đẹp này"
"Cả ký ức tươi đẹp về con nữa... nó rất đẹp đẽ... tin ta. Lại gần đây, lấy lại thứ ngươi đã mất...'
Lời nói như có sức mạnh nào đó, cô cảm thấy sức nặng trong đó, thứ này thật sự sẽ trao trả nhân dạng và ký ức của con cô nếu cô đưa ra cánh tay của mình sao? thật nực cười.
Cô biết đó là một cái bẫy, cảm giác đã không còn đáng tin, cô đã tồn tại đủ lâu để cảnh giác với hi vọng và cả tuyệt vọng. Rồi cô lùi lại, chỉ một thời khắc ngay trước khi con quái vật vung thứ chất lỏng của nó tới. Cô lạnh lẽo nói.
"Valerie."
Ngay sau đó, một tiếng gầm gừ từ trên trời vọng xuống, tấm gương lập tức như bị đánh vào run rẩy và co rút dữ dội rồi trùng xuống, biến thành bãi nước trắng đục sau đó tiêu tan trong đất đen.
Valerie đáp xuống trước mặt cô, đôi mắt nhìn về phía sau và cô cũng cảm nhận được điều đó. Chỉ ngay sau khi con quái vật bị xua đuổi.
Nó không phải là mối đe dọa nguy hiểm, mà là một, hai, là vô số sự hiện diện.
"Chít! chít!"
"Chi! chi!"
"Chít! chít! chít!"
Những con chuột trắng với đôi mắt đỏ rực chui ra từ dưới đất, trong rừng, chúng đi tới trước cô, xếp thẳng hàng rồi cùng kêu.
"Chít!"
Đứng ở một thân cây khuất bóng, màu sắc dù trái ngược nhưng như hòa làm một với nơi đó. Im lặng, vững chãi và tự tin, người đó mặc bộ quần áo ngoài mới tinh trùm kín từ đầu đến chân màu trắng lóa, trông đầy thú vị bên trên còn thêu những họa tiết màu đen tô điểm, ở trên đỉnh mũ trùm lại đeo một cái mũ trắng với họa tiết đỏ như hoa, con chữ uốn lượn và vài con chuột đỏ điểm màu. Nơi khuôn mặt lộ ra một cái đầu chuột, nói đúng hơn là một cái mặt nạ chuột màu trắng che cả khuôn mặt, nơi hai mắt còn có lỗ kính nhìn ra.
Rồi sau lưng người đó có vài cái bóng đỏ cao lêu nghêu mờ nhạt đến gần, thứ này cô hiểu rõ, cô gọi nó là "Dấu vết lạ" nơi nó đi qua sẽ để lại dấu vết đỏ nhạt, ở đó sẽ mọc ra vô số cây gai đen bén nhọn xuyên thủng mọi thứ, hoặc là một cái hố khổng lồ sụp xuống. Lúc xuất hiện, lúc biến mất nhưng quan trọng là nó không di chuyển theo lẽ thường, nó không thể dự đoán.
Cô cũng chỉ biết tới nó thông qua quyển sổ cùng một số lần nhìn thấy nó trên không khi mà Valerie chở cô bay đi.
Cô chưa từng đối mặt với thứ này hoặc có lẽ là rất nhiều thứ cô chưa từng đối mặt, Valerie luôn cảnh báo cô rồi dẫn cô đi đường vòng hoặc bay, điều này giúp cô né tránh rất nhiều nguy hiểm. Cô chỉ hiểu rằng nó cực kì nguy hiểm.
Cô nghĩ, người này sẽ hành động dữ dội, cô đoán họ sẽ dùng vũ khí hoặc ít nhất là khả năng siêu nhiên khoa trương nào đó. Nhưng người đó chỉ thờ ơ, không rút vũ khí, người đó bẻ nhánh cây bé tẹo bên cạnh, bẻ nhánh đó thành bốn khúc vụn. Thả một cái xuống đất, đá một cái đi, đạp nát ba cái còn lại.
Cái nhánh vụn kia bay theo một quỹ đạo không tưởng, bay cao lên trời rồi quẹo xuống xiên thẳng vào bóng đỏ, rồi ngay khi tiếng rắc nhỏ của ba nhánh kia vang lên. Cái bóng đỏ đó tan biến cùng với những cái bóng khác và toàn bộ dấu chân.
Chỉ một nhánh cây, chưa tới hai giây, con quái vật mà Valerie cảnh báo cô rất nguy hiểm đã tan thành bụi đỏ. Deselm đã gần như chắc chắn người trước mắt là "Người dẫn độ" mà quyển sổ nhắc đến nhưng chưa kịp mở miệng, cô thấy người đó quay đầu.
Thấy người đó đi, những con chuột trắng khác ríu rít chạy theo, trên đường người đó đi, những đốm xanh lá hiện ra rồi biến mất, trên con đường đó cô cảm thấy cực kì an toàn.
Trong lúc đó, vài cái bóng đỏ, bóng đen xuất hiện lại tan biến ngay khi đốm xanh biến mất, đây là một con đường an toàn. Cô có thể hiểu hàm ý của người này, đó là một lời nhắc.
Đi theo hoặc ở lại và mục rữa với nơi này
Cô có chút bối rối, nhưng không do dự. Cô nhìn Valerie, nó cũng nhìn cô, cả hai lập tức hiểu ý nhau. Valerie đập cánh bay lên trời, còn cô thì chạy theo bước chân của người dẫn độ.
0 Bình luận