Tập 1: Thế giới này có thật là bên kia không?

Chương 2: Giọt nước "sinh mệnh"

Chương 2: Giọt nước "sinh mệnh"

"Hơ?"

"Đây là... Lại thế nữa rồi... Sao nó không nhấn chìm ta vĩnh viễn trong cơn mê sảng đi?"

Deselm lần nữa nhận thức về thực tại, kể từ cái lúc hiểu rõ bản chất dị dạng của bản thân và nơi này là đâu, cô bắt đầu nghĩ rõ một điều rằng.

Ngay cả sự nhận thức cũng phải trả giá ở nơi này, một cái giá không rõ ràng.

Cứ di chuyển một khoảng cách lời thì thầm lại ùa vào tai, khi nó biến mất thứ giai điệu "ong ong" lại lấp đầy đầu não, lúc thì là tiếng rơi rụng của vô số đồ vật gì đó xuống mặt phẳng, về sau lại là một đống tạp âm. Mặc dù khi tỉnh táo suy xét thì dường như không có bất kì âm thanh nào lặp lại nhưng cô vẫn cảm giác mình từng nghe thấy nó vô số lần.

Mà trong thời gian đó cảm xúc như bị một sợi cao su bị kéo căng rồi thả ra liên tục vậy, cho dù cô cố gắng bình tĩnh giữ lấy trí óc của mình nhưng điều này không phải lúc nào cũng hoạt động.

Thi thoảng, đó là những cơn kích động bất chợt khiến cô điên cuồng mà thốt ra một tràng lời mê sảng về việc tìm kiếm đứa con của mình. Lúc khác lại là cảm giác bàng hoàng như người vừa tỉnh mộng, thứ khiến cơ thể Deselm như bị đóng chặt xuống mặt đất không thể di chuyển.

"Nếu ta đã chết rồi thì tại sao cái bản năng chết tiệt này còn rủ rỉ vì sinh tồn đến thế cơ chứ?"

Câu hỏi tương tự cô đã tự hỏi không ít lần trong suốt thời gian dài, ở nơi này cũng không có cảm giác mệt mỏi về tinh thần lẫn thể xác, vì thế nên có muốn ngủ cũng không được. Không có cảm giác rõ ràng về mọi thứ, tựa như tất cả đều bị tước đoạt, cả cái cảm giác về một "cái tôi" lay lắt cũng bị phai nhạt rất nhiều sau mỗi bước đi.

Những thứ này gộp lại khiến Deselm không chỉ một lần phải dừng lại giữa chừng mà dựa vào gốc cây nghỉ ngơi, không phải do mệt, thứ đó không có ở đây, chỉ là dường như nếu cứ đi thế mãi cô cảm giác mình sẽ gục ngã theo một cách kì lạ nào đó, một cách mà bản thân không thể tưởng tượng ra.

Dù là thế, vẫn có chút ít tốt đẹp là cái mệt đến từ sâu trong linh hồn dường như vẫn có thể cảm nhận được, nhắc nhở về sự tồn tại của chính cô.

"Đã bao lâu rồi? Mấy lúc rồi? Một giờ, hai ngày, ba tuần, bốn tháng?"

Cô không thể suy nghĩ rõ ràng nữa, chỉ việc duy trì cơn tỉnh này đã là nỗ lực hết khả năng của bản thân, cái cảm giác như mụ mị này không khác cực hình câm lặng đối với cô.

Nó gợi nhớ cô cái cảm giác như khi... Khi nào vậy?

Cảm giác nghĩ về thứ này nhưng ý nghĩ như là chệch sang hướng khác, thậm chí bây giờ nghĩ lại hành động khi trước cô cũng không thể phân biệt rằng mình có phải đã suy xét như thế khi đó không.

Điều này càng chí mạng là khi ở nơi này cứ lặp đi lặp lại, đôi khi có những vết cào trên cành cây và nó cứ như đã xuất hiện sau một hồi cô đi bộ nhưng khi xem kĩ lại chẳng có gì, cái hồ nước màu hắc ín cứ như đang ở trước mặt khiến cô nhiều lần tưởng như mình đã rơi xuống rồi. Nhưng khủng khiếp nhất vẫn là cái bầu trời màu tím hồng này cứ treo ở đó với cường độ không thay đổi.

Thời gian theo đó mà như bị phủ kín một lớp sáp vậy, nó gần như dừng lại mỗi khi cô tự nhận thức về nó mà khi lờ đi thì nó tựa như trôi đi.

"Hừ!"

Đột ngột, Deselm quay đầu lại quan sát, thứ đập vào tầm mắt chỉ có đống cây xiêu vẹo, một vài dấu giày in nhạt trên đất mềm cùng vài cây cỏ tím lịm mọc dài rồi lại ngả nằm trên đất, vài cây nấm màu xanh lam phát sáng.

Lần nữa, lại lần nữa. Cái cảm giác như bị một thứ gì đó chăm chú vào ùa tới, mỗi lần như thế thì Deselm đều cẩn thận mà thăm dò, mỗi lần đi vòng tròn, lại dựa vào thân cây khuất tầm nhìn quan sát hay là những cái quay đầu bất chợt như thế này.

Thứ chờ đợi cũng chỉ là cảnh vật yên tĩnh, thứ bản năng vốn giúp sinh mệnh sống sót giờ đây lại như chiếc xe đạp mất xích đầy hoen rỉ, chỉ có thể xoay vòng vô nghĩa mà không cung cấp bất kì hỗ trợ nào.

Deselm chậm rãi quay đầu lại mà tiếp tục cái hành trình vô nghĩa này, với cái tư duy bị va đập đến gần như mất đi tri giác, mỗi bước đi dường như dài hơn lại như ngắn đi.

"Ta cảm thấy mệt nhưng lại không thấy mệt..."

Thật vô nghĩa, thật vô cảm, thật chán nản. Ba thứ khái niệm che phủ tâm trí cô lúc này.

"Ta rốt cuộc... Đang làm cái gì? Vì cái gì mà tiếp tục di chuyển?"

"Ta nên làm gì đây? Ta nên làm gì đây? Ta nên làm gì..."

Cảm giác mơ hồ này quen thuộc, đến mức cô nhận ra điều gì đó nhưng rồi lại chìm trong câu hỏi tự lặp lại, nó dần chậm đi, chậm dần rồi chậm dần đi đến mức âm thanh chìm vào tĩnh lặng.

Suy nghĩ đã dừng lại từ lâu chỉ là đôi chân vẫn bước đi trong vô định.

...

Trời rải xuống ánh sáng trắng dịu nhẹ, xung quanh cây cỏ xanh thẳm lặng im cúi đầu và tiếng bước chân người vang lên từng hồi chậm rãi.

Từng bước đi đều như sắp đổ sụp, thân hình lung lay tựa nhánh cỏ trước giông bão, yếu ớt và cô đơn.

Rồi không có sự báo hiệu nào, một cơn gió như vuốt ve nhẹ lướt qua.

Nó mang tới chút mát lạnh cùng thứ gì đó.

Một mùi hương... Quen thuộc.

Là bánh mì nướng, mùi quế hơi đậm xen với hương táo ngọt ngào.

Không thể nào.

Cô mở mắt nhìn, mọi cảm giác trở nên chân thật hơn. Đúng là cái mùi hương này. Đó là mùi đặc hữu từ căn bếp nhỏ ấy.

Đôi chân lỏng lẻo dần vững vàng, kiên định mà bước đi tới hướng phát ra ấy, trong lồng ngực như dấy lên thứ gì đó đầy tia sáng.

Khi đi qua một tán cây xanh, vệt nắng sáng ấm áp chiếu xuống cô cũng chiếu qua tâm hồn, ánh nắng nhẹ nhàng mà lướt qua làn da, cơn ấm áp như gột rửa bụi bẩn tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Tiếng cười vui vẻ phát ra phía trước, giọng hát ngân nga câu ca quen thuộc nào đó, giai điệu vui tươi như khiến cả không gian cùng khiêu vũ.

Trong không gian âm vang sinh động của thiên nhiên vang lên, đó là những tiếng lá xào xạc khe khẽ, trong tầm mắt là những con bọ nhỏ đang bò trên lá cây. Theo bước chân lặp lại, tầm nhìn dần hiện lên là khu vườn xinh đẹp, từng đóa hoa đủ màu sắc cắm rễ trên thảm cỏ được cắt tỉa gọn gàng, đám cỏ xanh tươi ngập trong nắng, con đường đất hẹp dẫn lối đến một căn nhà nhỏ.

Ngôi nhà hiện ra ở trước mắt, mái ngói đỏ phai màu sau nhiều năm, cái xích đu màu gỗ nâu nhạt ở cạnh thân cây to lớn. Cảnh này vẫn còn đó, nó vẫn như in trong ký ức. Và ở kia, bên hiên nhà gỗ cũ kĩ, con bé đang đứng ở đó vừa cười vui vẻ vừa đi tới, trên mặt còn dính lớp bột mỏng.

Ôi Deselm! Đúng con rồi! Con của ta!

Nước mắt nóng rực mà lăn dài trên gương mặt. Cô chạy đến phía trước ôm chầm lấy bóng hình thiếu nữ, một cái ôm thật chặt, nó thật ấm áp. Cái hương dịu nhẹ này, là mùi của người thân, mùi của gia đình, nó là tràn ngập đến thế, lấp đầy cả tâm trí trống rỗng và cô độc.

"Mẹ về rồi đây, con không sao chứ?"

Thiếu nữ hơi bối rối ban đầu sau đó vuốt ve trấn an cô, ngẩng đầu lên với ánh mắt tò mò, thiếu nữ thắc mắc.

"Mẹ sao vậy? Con làm sao lại xảy ra chuyện gì?"

Đôi khăn mùi xoa đưa lên lau đi nước mắt chảy dài, lớp vải mềm hơi dính vào da sau đó mang đi sự ẩm ướt. Rồi sau đó một bàn tay non mềm cầm chặt tay cô kéo đi

"Hì hì! Mà mẹ về đúng lúc lắm! Con mới nướng xong bánh đấy! Người vào nếm thử đi!"

Con bé lôi cô tới bàn ăn, bên trên đã có sẵn cái bánh táo vừa nướng xong. Nhìn thiếu nữ lay hoay cắt phần bánh ra đĩa, cô lại cảm giác hốc mắt lần nữa đầy nước mắt, cái mũi thì đầy chua chát.

"Mẹ, thử miếng này đi!"

Nhìn thiếu nữ đưa tới muỗng bánh, cô không do dự ăn vào. Xuyên qua lớp bánh giòn, vị ngọt chua nhẹ của táo cùng với vị bùi bùi của hạnh nhân, đặc biệt thoang thoảng hương thơm của bột quế xông vào vị giác.

"Ngon lắm Deselm à, tay nghề con ngày càng tốt rồi, đúng là con gái ta."

Cô đưa tay xoa đầu cô con gái mình, cảm giác hạnh phúc ấm áp quét qua trong lòng.

"Nếu ngon thì mẹ ăn nhiều vào đi ạ, con làm cho người mà! À đúng rồi, còn trà!"

Thiếu nữ lần nữa rời đi. Quay lại với tách trà nóng ngả màu nâu, hương thảo mộc dịu nhẹ bay vào chóp mũi... Con bé nhớ cả việc ta thích hương thảo mộc này.

Cô tiếp nhận tách trà, đong đưa hai cái theo đó mặt nước trà gợn sóng mà lắc lư, hình bóng gương mặt quen thuộc phản chiếu bên trong.

Mỉm cười không nói, cô lặng lẽ thưởng thức hết món bánh táo thân thuộc, uống hết tách trà ấm sau đó nhìn về phía con gái mình.

"Tiếc là... Mẹ vừa về lại phải đi một lát rồi, con đợi mẹ nhé"

Thần thái trên mặt thiếu nữ trở nên ngây ngốc không hiểu sau đó gật đầu cười nói.

"Vâng... người đúng là vội vàng thật đấy, nhưng nhớ về sớm đấy ạ, con sẽ chờ người"

"Ừ."

Cô bước tới cửa hiên nhà, nhìn thiếu nữ lần cuối rồi rời đi, khi bóng hình khuất sau tán cây cô dần thấy mọi thứ trở nên giả dối, hơi thở cô dần nặng nề hơn. Sau đó gục xuống, cái cảm giác tim đập nhanh, tâm thần bất ổn cũng đạt đến cực điểm.

Không có cảm giác đau đớn, chỉ như là thứ gì đó vừa đứt mất, như một cái gõ nhẹ trong sọ não, thoáng cái rồi đi.

Thế giới màu sắc dần vỡ vụn thay vào đó là cái màu tím hồng trái ngược với sự sống, cây cỏ dần trơ trụ lá, hoa cỏ dần bị đá đen thay thế, thảm cỏ xanh mướt dần biến thành đất bùn đen phủ lớp sơn hồng.

Nôn!

Trong cuống họng cũng không phải nước trà hay nhân bánh táo chua ngọt, là thứ bùn đất xám xịt, rêu mục, đi cùng những viên sỏi nhỏ, còn có vài mẩu vụn xanh đen cùng vài thứ thon dài li ti chuyển động trong đó. Nôn khan đến cổ họng bóng rát, cô lại móc họng mình tiếp tục nôn, mãi cho đến khi thứ nôn ra chỉ còn là nước ói.

Dù thế, vị đắng của đất và cái chát đến tanh tưởi của rêu mục vẫn lưu lại trong cảm giác. Cô gượng dậy đi qua một gốc cây méo xệch gần đó ngồi xuống, để ngang đầu nhìn dãy cây đen lặp lại vô tận trước mắt.

Một tiếng khì khì bật ra khỏi cuống họng. Âm thanh quá đỗi lạ lẫm kể cả đối với nơi này hay người phát ra nó, như nấc lên, như cười lên. 

Rồi lần nữa, tiếng lớn hơn.

Nước mắt từ trong hốc mắt nặng trĩu đổ gục, nóng đến như có thể thiêu đốt xác thịt, tự nhiên mà trôi xuống da thịt, nhỏ từng giọt xuống đất hòa cùng với không gian.

Trên mặt không khống chế nổi mà co giật, cô cười.

Nụ cười từ nhạt nhòa dần nên nặng hơn, trở thành một trận cười thật sự. Cô cười ngặt nghẽo, cười đến cơ thể co thắt. Đôi vai run bần bật không ngừng vì kích động, đôi tay ôm chặt lấy nó không biết làm sao.

Tiếng cười như đồng thanh với tiếng nấc nghẹn ngào. Cô vừa cười vừa khóc, thật là một bản giao hưởng tệ hại, một nửa như vui sướng tột cùng, nửa khác đau đớn đến đọa đày tâm trí. 

Cô cười vì nơi này điên rồ đến mức vô tận, cô khóc vì ký ức là mỏ neo cố định yếu ớt nhất. Cô khóc vì mình cô độc đến chẳng còn gì, cô cười vì mình tự do đến cô độc.

Cô dần đứng dậy, như cái kẻ điên, kích động đến vừa khóc cười vừa tiến tới bước chân chậm rãi, dần nhanh lên, càng ngày càng nhanh, đến lúc chẳng còn phân biệt nổi cảnh vật.

Bóng cây phất qua, ánh hồng như gột rửa mọi yếu đuối, bóng hình lao nhanh qua rừng cây vặn vẹo, đuổi theo sự trống rỗng phía xa xa.

Ánh tím nặng nề đè trên người, từng cơn gió như tồn tại thổi mạnh điên cuồng qua tai, không khí trong rừng cây như hồ nước vẩn đục, thân cây vừa ở trước mắt rất nhanh đã biến mất ở phía sau bóng hình. 

Trên đất đen, rêu mục ruỗng mọc vô số che trụi đất đai, lên vô vàn nấm đủ màu tỏa ra sắc màu thần tiên hòa với nhau tạo thành sắc thái đầy kích động, vẽ lên bức tranh biến dạng về cái đẹp.

Vô số cái bóng mờ nhạt của cô lướt nhanh trên đất, cũng lướt qua từng thân cây, ngọn cỏ héo, cây nấm không có cái bóng nào.

Trong sự kích động như nghiện ngập, như say rượu lại như điên cuồng, cô hít vào từng hơi không khí gay mũi của cánh rừng. Ánh nhìn như có mục đích hướng thẳng đến bóng đêm, đuổi theo không bỏ.

Cô chạy quá nhanh rồi, ánh hồng tựa như làn nước vẩn đục, cảnh vật xung quanh như gợn sóng vặn vẹo mà bị kéo về phía sau

Một đống cành cây lớn sắp xếp trước mắt, tựa như con đập nhỏ cố gắng ngăn lại hồ nước đen chảy qua, tất cả tựa như cơn mộng mị hư ảo. Cô đạp trên cấu trúc không ổn định ấy, đống cành cây gục ngã kéo theo cả con đập biến mất, nước đen ngòm từ hồ chảy tới chiếm lấy một phần đất trũng.

Dòng suối xám đen cuồng bạo mà chảy xiết, nước đánh cho đá cuội nhô lên run rẩy, mặt nước ăn trọn cả hình ảnh chiếu lại của không gian. Vài tiếng ầm ầm vang lên, bước chân cô đạp mạnh qua dòng suối dòng nước siết vỡ tan trong thoáng chốc, lại trở lại như cũ.

Tiếng thút thít, sụt sùi bị ngắt quãng bởi tiếng cười rúc rích, ha hả. Bóng tối dần ập đến, che phủ ánh tím hồng, che phủ cỏ cây, che phủ đất đá và che phủ cả cô. Nhưng cái âm vang kích động ấy vẫn tồn tại, xuyên thấu cả màn đêm vang vọng. 

Trong màn đêm, cô cảm thấy mình sắp bị hòa tan, cơ thể như mất trọng lượng ngày càng nhẹ nhàng nhưng bước chân vẫn không dừng lại, cơn kích động chỉ ngày càng tăng lên. Cô cảm thấy mình có thể bị xóa xổ, bị nổ tung, bị vùi lấp, nhưng chúng đã không còn quan trọng rồi.

Ngay vào thời khắc của sự điên rồ ấy, một tiếng rít khàn khàn, kéo dài vang vọng ập tới, có cả tiếng gầm gừ, khi lại như hống lên. Chúng hỗn tạp cùng nhau, mang đến sự tuyệt vọng khôn cùng tựa như hiện thân của cái chết.

Nó chấn động tâm trí cô, bạo lực mà kéo cô khỏi cơn mê dại, một tiếng rít xé toạc cả không gian u tối, lộ ra bầu trời xám xịt với một hình cầu treo cao, tỏa ra ánh sáng trắng nhạt phủ lên không gian

Đồng bằng hiện lên với vô số chập chùng, một khoảng cách lại có vài ba cái cây màu vàng cam mọc lên, dưới đất là rậm rạp cỏ cây màu tro bụi, ở xa xa từng vùng đất trũng xuống, càng xa lại càng sâu lại càng thêm sáng ngời.

Deselm sững sờ nhìn khung cảnh hùng vĩ trước mắt, sững sờ đến bất động, cả nhận thức của cô như quá tải, tất cả quá vĩ ngạn, quá kỳ ảo, quá thần bí, nhưng quan trọng là. Cô cảm thấy mệt rồi.

Cô cố để mi mắt không cụp xuống, đi đến một thân cây có lá vàng cam dựa sát vào, giấc ngủ tới thuận lợi hơn tưởng tượng, tựa như nên là như thế, người sống mệt rồi thì phải ngủ.

...

"Ha... Vẫn ở đây sao"

Cũng không biết bao lâu, Deselm tỉnh rồi, nhìn bầu trời bao la, dù chỉ có một bóng tròn, cái "thứ treo cao" đầy cô độc mà lơ lửng, nhưng ít nhất có thứ để nhìn.

Cô cong lưng giãn người một cái, dù không có cảm giác thực chất, nhưng rất lâu rồi mới cảm giác an ổn thế này.

Nhìn đồng cỏ xám xịt, càng đi xa càng thấp, càng sáng rỡ lại phủ thêm cái ánh bạc của thứ treo cao, dù có thêm vài cái cây có lá cam vàng nhưng thật sự nhìn nó chẳng đẹp chút nào, xấu tệ là đằng khác, một cách phối phong cảnh không hợp lý với bất kì hình thức nghệ thuật nào, nhưng kèm với đó nó cũng thần bí và vĩ ngạn đến vô cùng.

Deselm hào hứng mà đánh giá xung quanh, tay cô hơi run một cái tựa như muốn làm gì đó. Nâng lên tay mình quan sát, sau đó cô như bản năng dùng ngón tay vo ve từng đường nét trên không trung. Lặp đi lặp lại vài lần, cô cuối cùng nhận ra.

"Ta... Là đang vẽ sao? Nhưng vì sao?"

Deselm tinh tế nhận ra cái cảm giác đôi tay hơi run rẩy lao vì sao, đây là cái cảm giác tò mò thích thú, cảm giác muốn lưu giữ thứ gì đó mới lạ, cảm giác muốn sáng tạo, vẽ ra.

Deselm dùng ngón tay vẽ từng vòng trên không trung, không có gì lưu lại, cô cũng không nhớ nổi cái nét mình vừa vẽ ra là gì. Nhưng nó làm cô cảm giác mình đang làm thứ gì đó, dù có vô nghĩa.

Cô cứ thế mài mò trong không khí nửa ngày, đến mệt rồi thì chắp tay trên bụng nhìn trời, thứ treo cao này nhìn rất giống với cái "mặt trăng" ở thế giới lúc cô còn sống, càng nhìn càng thấy nó đẹp, chỉ là thiếu đi một ít tia sáng nhỏ bao quanh

"Vậy gọi ngươi là mặt trăng đi."

Deselm say sưa thầm nghĩ, nằm mãi ở một nơi cô cố gắng nhớ lại điều gì đó, nhưng khi sắp nhớ lại thì lại ngừng, cô như chơi trò chơi mà lặp đi lặp lại không ngừng.

Rồi khi vô tình thả tay xuống, ngón tay cô chạm vào một bề mặt thô ráp, không giống cỏ lắm, Deselm nhìn lại.

Là một quyển sổ, trang bìa của nó keo kiệt đến mức khôn có gì cả, sờ vào rất lạ lẫm, như là da, lại như đá cứng, nó có một cái nút kẹp ở mép để giữ quyển sách không bị bung ra, giấy bên trong nó ố vàng, có vẻ như đã qua nhiều năm.

Nhìn quyển sổ, phản ứng của Deselm cũng không phải mở ra, cô cầm lên, ngắm nghía vài lần sau đó vứt sang một bên, đứng dậy rồi rời đi. Là lúc nên tiếp tục tìm con bé.

Deselm đi được vài ngày, cô đoán là vậy, dù sao ở đây không có khái niệm ngày đêm, trăng vẫn treo và cô vẫn đi.

Trong phần lớn thời gian là vừa nghỉ vừa đi dù cho không còn bị ánh sáng hồng kia hành hạ, thói quen nghỉ ngơi này cô vẫn giữ lại.

Trong lúc đó cô thú vị phát hiện ra mình có thể dùng tay khắc lên thân cây, đó là vì lần nào cô cũng cảm thấy rất thoải mái khi nghỉ dưới gốc cây. Khi quan sát mới biết là bởi vì chúng rất mềm sau khi chạm vào sẽ tạo thành lõm để một hồi lâu mới trở lại như cũ, cứ thế cô đã vẽ được vài bức tranh ngắn hạn, chỉ đơn giản là vài cái cây, ngôi nhà và một mặt trời treo cao.

"Như con nít vẽ vậy"

Cô thầm nghĩ.

Cúi đầu xuống quyển sổ trong tay, cô cũng chẳng buồn vứt nó xuống nữa, mấy hôm này cho dù có đi đâu thì thứ này vẫn theo mọi cách li kỳ xuất hiện trước mắt cô, lúc thì là trên cỏ, lúc thì trên bãi đất trống, có lúc còn là ngay ngọn cây trên đầu cô.

Sờ vào bề mặt nhẵn nhụi, khi lại gồ ghề của quyển sổ, cô quyết định mở nó ra.

Những dòng chữ đầu tiên hiện lên một cách khó nhọc, chúng như đang được định hình từ cõi hỗn mang, cô quan sát thấy được các kí hiệu quen thuộc, có cái lại lạ lẫm, sau hồi lâu những con chữ sắp xếp thành công.

Trước mắt là từng hàng chữ nghuệch ngoạc và run rẩy, nhiều chỗ có vệt đen dài gạch xóa chằn chịt đè lên nhau.

"Đã lâu quá rồi... Xưa cũ quá rồi. Ta xuýt nữa đã quên cái cách con chữ được viết ra bởi bàn tay ta là thế nào... Cũng sắp quên mất cách ký tự nối nhau thành lời...

Ngày XX Tháng XXX Năm XXXXXX

Nếu ngươi đọc được những dòng này, nghĩa là giữa ngươi và quyển sổ này đã có một sự "đồng điệu" về ý chí. Quyển sổ này không được tìm thấy một cách tình cờ. Nó chọn người, và ngươi, trong cơn mê dại, hoặc tỉnh táo của mình, đã chấp nhận nó.

--

Nếu dòng bị ẩn này hiện ra, và tất cả con chữ vẫn còn rõ ràng trước mắt ngươi, chúc mừng, ngươi vẫn còn "sống". Sống theo một định nghĩa nào đó. Đừng hỏi vì sao mấy con chữ này là ngôn ngữ ngươi hiểu, ta cũng không biết. Có lẽ "ý chí" của chúng ta đã vượt qua rào cản đó. Quan trọng là, chúng ta sẽ dẫn lối cho ngươi, ít nhất là cho đến khi cái "ngươi" hiện tại biến mất hoàn toàn.

--

Bất kể ngươi là ai, xin chào. Kể từ lúc này, mọi thứ của ngươi ở thế giới khi sống, chúng ta gọi nó với cái biệt danh đại diện là "Chính", bọn nó là mục đích, là tình yêu, là ham muốn, nỗi đau hay tư tưởng, thậm chí là nhận thức. Tất cả đều không còn quan trọng nữa. Cái chết đã tước đoạt chúng, nghiền nát và hòa tan vào cái thực tại đảo điên này.

Và cái thứ sinh ra từ nơi sau cái chết này... Bọn ta gọi nó là "Phản" thứ có thể trái ngược, vặn vẹo hoặc sai lầm với thế giới cũ ngươi sống.

Nực cười, nghe như trò đùa mấy kẻ điên nói với nhau đúng không?

Nhưng hãy đọc tiếp. Ta là người đi trước, một kẻ khắc dấu vết của mình lên sự quên lãng. Các ngươi sẽ là những bánh răng tiếp nối, vận hành cái định mệnh vô vọng này. Mục đích của chúng ta đơn giản đến ngớ ngẩn: Tìm lại chính mình hoặc... Chôn vùi tất cả!

Một nhiệm vụ bất khả thi như việc bắt thời gian chảy ngược.

Tên ta là Glevior Calador, đó là một trong những cái tên ta nhớ được. Có lẽ là của một người đồng đội. Không quan trọng nữa. Trọng điểm là: Cái nơi sau cái chết này có vấn đề rất lớn, vô số người bọn ta đã chết... Nói thế này không đúng lắm, ngươi không thể chết ở trong cái nơi cái chết trở về được. 

Nhưng nếu phải nói thô và dễ hiểu nhất thì nó giống kiểu như ngươi bị đồng hóa với nơi này... Rất khó diễn tả, nhưng ngươi có thể hiểu rằng nó không phải cái chết lần nữa, mà là một sự kiện còn tệ hơn việc ngươi đánh mất chính mình.

Cái giá là quá lớn để tìm ra bí mật này dù thế nhưng nó cũng không hoàn chỉnh.

Hãy tưởng tượng sự sống của ngươi như giọt nước trên trời vậy, nó hình thành từ vô số "nguồn nước" là vật chất, thời gian, biến số và khả năng. 

Khi các ngươi hình thành thì đám mây sự sống sẽ tồn tại mãi, bởi "bầu trời" sẽ không sụp đổ nhưng ngươi thì có, ngươi sẽ sống cho đến khi chính ngươi không chịu nổi mà rơi xuống cùng những sinh mệnh khác. Và khi các ngươi đáp xuống, không phải mặt đất, mà là nơi này.

Xephorangonet, ngươi có thể gọi nó với cái tên khác là thế giới sau cái chết hoặc thực tại phản chiếu.

Hình dung nó là vùng nước vô tận, nơi mà vô tận giọt nước "sinh mệnh" rơi xuống, thường thì tất cả sẽ hòa với nhau, tan làm một thể vô tri vô giác mà hình thành một vùng đại dương.

Khi nó vận hành hoàn hảo thì đó là cái người ta hay bảo, chết là kết thúc, không có thế giới bên kia. Bởi vì ý thức đều đã diệt vong, còn lại chỉ là tàn dư của sinh mệnh, cái nơi này vốn không có vật chất, nó chỉ đơn giản vô nghĩa và tồn tại, tựa như cái bóng của thực tại vậy.

Nhưng giờ đây, thứ tàn dư của chúng ta đã sống dậy, chúng ta có nhận thức, bằng cách nào đó "sống" và hiểu biết. Đây không còn là thực tại phản chiếu đơn thuần nữa, nó đang biến đổi thành thứ gì đó. Một thứ bọn ta, không! Một thứ tất cả sinh mệnh phải ngăn lại.

Vì vậy... nếu ngươi vẫn còn một chút "người", nếu sự "Phản" nơi đây chưa tước đoạt hết lý trí của ngươi, hãy cầm lấy quyển sổ này, nó sẽ giúp ích ngươi rất nhiều nếu ngươi vẫn đang mơ hồ.

Bởi vì nơi này có những thứ sức mạnh siêu nhiên và thần bí, nó vượt xa mọi khuôn khổ về nhận thức thông thường, những cái mà thậm chí chưa từng nằm trong trí tưởng tượng hay nhận thức của toàn bộ sinh mệnh.

Dù có lẽ ngươi biết rồi nhưng ta vẫn phải nhắc ngươi, điều đầu tiên khi nhận thức là hãy cố giữ hình dáng ban đầu của mình, dù là hình dạng lúc chết, lúc già hay trẻ cũng được, cũng nhớ hãy đặt ra quy tắc, ít nhất nó vững chắc hơn thứ ký ức phù phiếm ngươi nhớ. Nó sẽ giúp ngươi trụ lâu hơn, ít nhất là cho đến khi ngươi có thể gặp được "người dẫn độ" của mình.

Bên trong là kinh nghiệm của vô số kẻ đã ngã xuống. Có thể nó sẽ giúp ngươi sống sót. Và nếu có thể, hãy viết thêm vào đây. Bởi khi ngươi mất đi, những người đến sau vẫn còn một con đường. Biết đâu, một trong chúng ta sẽ thành công. Và sau một người, sẽ là vô số người khác. Đó là mục đích tối thượng. Hoặc là tất cả cùng sống, hoặc là chôn vùi mọi thứ trong cái chết.

Sau đây là một ít kinh nghiệm của ta..."

Phần còn lại của trang chỉ còn là một vết cháy xém, nó để lại vài con chữ rơi rớt

"Đừng... Đừng hiểu... Đừng biết... Đừng tin..."

Lật sang trang kế theo, sự trống rỗng xen lẫn với con chữ vặn vẹo méo mó lúc có lúc không. 

Deselm quả quyết đóng lại quyển sách, ngồi thẫn thờ mà tiêu hóa những gì mới đọc xong. Rất lâu sau, cô ngước nhìn lần nữa bầu trời với ánh trăng đơn độc

"Xephorangonet... Thế giới này... Thật hoang đường"

Nhìn về càng xa đồng bằng sâu thẳm, đôi mắt cô dần từ thẫn thờ biến thành thản nhiên cuối cùng gương mặt dừng lại ở kích động với nụ cười không thể nhận dạng.

"Sức mạnh siêu nhiên sao? Vậy nghĩa là ta có thể... Ta có thể... Nhất định có thể... Deselm à, chờ mẹ nhé... Mẹ nhất định, bằng mọi cái giá, sẽ trở về"

Cô lẩm bẩm, nhỏ đến mức không thể nghe thấy

"Sẽ trở về..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!